Truyện:Giam Nàng Trong Trướng - Chương 25

Giam Nàng Trong Trướng
Trọn bộ 88 chương
Chương 25
Chiếm đoạt nàng (1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-88)

Tống Hành nghe vậy liền hơi dừng bước, thản nhiên nói: "Vào thư phòng rồi nói cụ thể sau."

Phùng Quý cung kính đáp lại, im lặng đi theo hắn.

Chủ tớ hai người về đến Thối Hàn cư. Tống Hành sải bước tiến vào thư phòng, Phùng Quý vội vàng đuổi theo, tự giác đóng cửa.

Thương Lục đang đứng dưới hành lang thấy thế cũng không dám tùy tiện tới gần thư phòng mà đến phòng trà pha trà giải khát.

Tống Hành hơi khuỵu gối, ngồi xuống trước án thư, cầm một cây bút lông sói ngắm nghía trong tay, bóng lưng thẳng tắp.

Phùng Quý chắp tay đứng trước bàn, nói: "Hồi bẩm gia chủ, Dương nương tử đã đệ đơn lên đô đốc phủ. Để đến được thành Trường An thì nàng phải đi qua năm cửa ngõ, người bảo lãnh là đại chủ nhân Thôi Tam nương và nhị chủ nhân Liễu Tam nương của Thanh Phong Phố."

Thành Trường An. Nàng thực sự ngây thơ đến mức cho rằng đến Thái Nguyên núp dưới chân thiên tử thì có thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn sao?

Tống Hành cười lạnh, ném bút lông sói vào chậu rửa bút một cách chuẩn xác, nói tiếp, "Mai ngươi đi một chuyến đến đô đốc phủ, bảo hắn duyệt đơn cho nàng."

Phùng Quý nghe xong cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ nếu gia chủ đã không muốn buông tha Dương nương tử thì sao lại sai người duyệt đơn của nàng? Lẽ ra phải giữ lại đơn của nàng mới đúng.

Nhưng ý chủ tử đã quyết thì hắn tuyệt đối không được phép thắc mắc, dù cảm thấy nghi ngờ đến đâu vẫn phải gật đầu tuân lệnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phùng Quý nhìn Tống Hành cưỡi ngựa rời phủ rồi đến đô đốc phủ.

Thời gian qua mau, nhoáng một cái đã là bảy, tám ngày sau.

Hôm đó Thi Yến Vi dậy từ lúc bình minh, xắn tay áo lên chuẩn bị mọi thứ, chỉ đợi đến sáng mai sẽ rời khỏi Thái Nguyên đi thành Trường An, khi nào thời cuộc ổn định hơn rồi đến Cẩm Quan thành ở Tây Nam sau cũng không muộn.

Vốn nên là một ngày tràn ngập niềm vui và mong đợi nhưng chẳng hiểu sao sáng hôm ấy Thi Yến Vi cứ cảm thấy bứt rứt không yên, đến khi màn đêm buông xuống, nàng càng trở nên bồn chồn hơn, quá nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ được.

Ngày kế tiếp, Thi Yến Vi tạm biệt Thôi Tam nương và Liễu Tam nương, bước ra khỏi tửu quán mướn một chiếc xe lừa ở khu chợ gần đó rồi đi về đô đốc phủ ở bắc thành.

Lúc này sắc trời vẫn còn sớm, nhưng vì lượt người vãng lai qua thành Thái Nguyên rất đông nếu so với những thành trì khác, vậy nên bên ngoài đô đốc phủ đã có một hàng dài người xếp hàng.

Thi Yến Vi trả tiền xe cho xa phu, sửa sang lại quần áo rồi cất bước nhẹ nhàng, gia nhập vào đội ngũ đang xếp hàng.

Gần hai khắc đồng hồ (khoảng 30 phút) sau thì đến lượt của Thi Yến Vi, nàng nói với quan sai: "Dương Sở Âm, muốn đi Trường An."

Công sai nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Thi Yến Vi, chắp tay làm dấu mời, cất cao giọng nói: "Mời Dương nương tử sang bên này."

Những người khác đều được thông qua ngay tại chỗ thì vì sao chỉ mỗi mình nàng bị mời đi? Thi Yến Vi sinh nghi, cẩn thận hỏi: "Lang quân muốn dẫn thiếp đi đâu?"

Viên công sai liền cười khẽ, giọng nói bình thản: "Dương nương tử đừng lo, mấy ngày trước trong thành Thái Nguyên xuất hiện gian tế do Hề Tộc phái tới, vì vậy Lục đô đốc đã đặc biệt giao phó, phải dẫn tất cả những ai muốn đi thành Trường An tới để ngài ấy đích thân hỏi một đôi câu trước khi được phép thông qua."

Thi Yến Vi thấy sắc mặt hắn thoải mái tự nhiên, nói năng đâu ra đó nên cũng không nghi ngờ nữa, lững thững theo hắn đến đông viện của đô đốc phủ.

"Là chỗ này, còn phải mời Dương nương tử tự mình đi vào." Viên công sai vừa nói vừa khom lưng ra hiệu mời với nàng.

Thi Yến Vi khẽ "ừ" một tiếng, nhìn cánh cửa gỗ chạm khắc sơn màu đỏ, trong lòng không hiểu sao chợt cảm thấy bất an, trái tim không thể khống chế trở nên loạn nhịp, giống như bên trong có mãnh thú hung cầm đáng sợ nào đó đang ở trong bóng tối chờ đợi nàng...

Nghĩ đến quyền thông qua đang nằm trong tay vị Lục đô đốc ở trong phòng kia, nàng buộc mình phải bình tĩnh lại, xua đi những suy nghĩ hỗn loạn và hoang đường trong đầu, sau khi hít một hơi thật sâu thì đẩy cửa đi vào.

Thi Yến Vi sợ mạo phạm đến vị Lục đô đốc này nên không dám tự tiện nhìn thẳng, nàng cúi gằm mặt chậm rãi đi về phía trước một đoạn, chắp tay trước ngực quỳ gối thi lễ nói: "Thiếp Dương thị Sở Âm, bái kiến Lục đô đốc."

Vừa dứt lời, người đang ngồi ngay ngắn trước án đã đứng dậy, trầm giọng nói: "Dương nương tử gọi sai rồi, mỗ cũng không phải Lục đô đốc gì đó."

Giọng nam quen thuộc lọt vào tai, Thi Yến Vi suýt nữa đã cho rằng mình nghe lầm. Nàng sợ hãi ngẩng đầu lên thì khuôn mặt không thể phân biệt vui giận của Tống Hành bỗng đập vào mắt.

Hắn quá cao lớn, khôi ngô vạm vỡ, mỗi một hành động lại mang theo cảm giác áp bức cực kỳ mạnh mẽ, khiến người khác nhìn thấy mà hoảng sợ.

Thi Yến Vi tựa như nhìn thấy quỷ, sống lưng phát lạnh, da đầu run lên từng đợt, hai chân nặng như rót chì, khó khăn lùi về phía sau.

Tống Hành bước từng bước về phía nàng, cúi đầu nhìn khuôn mặt phù dung dần mất đi huyết sắc từ trên cao, khẽ mở môi mỏng nói: "Khá khen cho tiểu nương tử khí khái đầy mình, đáng tiếc xưa nay mỗ không biết cách thương hương tiếc ngọc, chỉ giỏi mỗi việc bẻ cánh hùng ưng." *

** Phần này mình edit không sát lắm, thoại gốc của Tống Hành ác hơn nhiều so với bản edit. Cụ thể ý của Tống Hành là hắn chuyên làm mấy việc bẻ cánh (làm thịt) ưng để nấu lên ấy. Nhưng mình edit không thoát ý được, đọc cứ không thuận tai thế nào nên để tạm thế đã.

"Ngươi đừng lại đây!" Hơi thở của Thi Yến Vi như nghẽn lại, nàng suy sụp hét to lên, run rẩy xoay người sang chỗ khác đẩy cửa thì nhận ra cánh cửa kia đã bị ai đó khóa lại từ bên ngoài từ lúc nào, không hề mảy may suy chuyển.

"Tống Hành, giữa ban ngày ban mặt lại đang ở đô đốc phủ, ngươi muốn làm gì? Trong mắt ngươi liệu có còn vương pháp!" Thi Yến Vi đã không thể kìm nén được nỗi sợ hãi và lửa giận trong lòng, dựa vào cửa gọi thẳng tục danh hắn, lớn tiếng chất vấn hắn.

"Vương pháp?" Tống Hành tựa như nghe được thứ gì đó rất buồn cười, hắn giơ tay nâng chiếc cằm trắng nõn của nàng lên, cười lạnh nói: "Nàng phải biết, xưa nay vương pháp không thể kiềm chế kẻ cầm quyền."

Tống Hành cụp mắt nhìn dáng vẻ vừa hoảng hốt vừa căm hận của nàng, chỉ cảm thấy con khổng tước này có vẻ ngang bướng quá mức, cần phải rèn giũa tính tình thật cẩn thận. Vừa nghĩ liền buông bàn tay đang giữ cằm nàng ra, đảo lại cầm lá đơn mà nàng định trình lên.

"Mỗ hỏi nàng, nàng ở Trường An không thân không thích thì tìm người thân ở đâu? Còn nữa, rõ ràng nàng mới làm đầu bếp ở Thanh Phong Phố chưa đầy nửa năm nhưng trong đơn lại ghi từ khi chuyển từ Văn Thủy đến Thái Nguyên thì luôn làm công ở phòng bếp Thanh Phong Phố. Theo mỗ thấy, đơn của nàng lộ ra rất nhiều sơ hở, hành vi chẳng khác nào nữ gian tế được Hề Tộc phái tới. Trên đơn còn có dấu tay cùng chữ ký của Thôi Tam nương và Liễu Tam nương, ai biết liệu đó có phải đồng lõa của nàng không, vậy nên mỗ phải phái người áp giải hai người họ đến đây, đích thân thẩm vấn mới được!"

Hắn vừa nói xong, Thi Yến Vi nhớ lại mấy lời quan sai nói để lừa nàng đến tận đây, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ. Tên khốn Tống Hành chẳng những muốn chụp cái mũ gian tế lên đầu nàng mà còn định dùng sự an nguy của Thôi Tam nương và Liễu Tam nương để ép nàng đi vào khuôn khổ.

Cơn tức lấn át sự sợ hãi, Thi Yến Vi cắn răng nghiến lợi nói: "Chuyện giữa ta và ngươi thì liên quan gì đến các nàng? Ta không muốn làm thiếp của ngươi, khiến ngươi mất sạch mặt mũi, đắc tội ngươi, muốn đánh muốn giết thì cứ đến tìm ta, sao phải liên lụy những người vô tội!"

"Gian tế cũng tốt, nô tỳ bỏ trốn cũng được, ngươi cứ chụp cho ta bất kỳ tội danh nào ngươi muốn, ta chết cũng được sạch sẽ."

Tống Hành thấy nàng thà chết cũng không chịu phục dưới gót chân hắn mềm giọng xin tha, hắn không khỏi hơi cúi đầu chăm chú nhìn nàng, thầm nghĩ không biết sao nàng trời sinh đã có cốt cách phản nghịch, nhưng như vậy cũng tốt, sau này làm sao để thuần hóa nàng cũng là đề bài hết sức thú vị.

"Chết là cách dễ dàng nhất trên đời. Nàng có biết, gian tế sau khi bại lộ thân phận sẽ phải chịu dạng tra khảo nào trước khi chết không?" Khi Tống Hành nói, đáy mắt hắn lóe lên ý cười nhạt nhẽo, như thể đang chế giễu nàng không biết trời cao dày.

Hắn vừa nói ra những lời này, Thi Yến Vi không khỏi nghĩ đến vẻ mặt hung ác và thủ đoạn tàn nhẫn mà những kẻ phản diện trong phim truyền hình thường sử dụng để tra tấn đối thủ. Cùng với đó, nếu tình tiết này xảy ra trong thực tế thì chỉ sợ so với phim ảnh hay diễn kịch sẽ càng đẫm máu và khốc liệt hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Thi Yến Vi càng lúc càng tái nhợt, khóe miệng run run một lúc lâu cũng không thể nói ra một chữ.

"Xem ra Dương nương tử chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy hôm nay mỗ phải khiến nàng mở to mắt ra mà nhìn cho rõ." Nói xong, hắn cao giọng gọi người tới mở cửa, kéo cánh tay Thi Yến Vi về hình phòng ở đô đốc phủ.

Đầu óc Thi Yến Vi trống rỗng, không thể trốn thoát nên chỉ có thể bị động đi theo bước chân của hắn, lảo đảo đi về phía hậu viện phủ nha.

Tống Hành chỉ dùng một tay kéo đã có thể kéo nàng vào hình phòng tối tăm dưới lòng đất, những tên cai ngục đeo trường đao vừa thấy hắn thì đều cung kính quỳ gối hạ bái.

Tống Hành ra hiệu để bọn họ đứng lên, tiện tay chỉ một tù nhân đang bị trói chặt trên cọc gỗ thở thoi thóp, hạ lệnh để một tên ngục tốt đứng gần đó dùng nước muối tạt tỉnh hắn. Ngục tốt gật đầu tuân lệnh, múc một bầu nước muối ở trong thùng tạt vào nam tử đã bị quất tới bong da tróc thịt, trong phút chốc, nam tử bị nỗi đau kim châm muối xát làm cho tỉnh táo lại, phát ra tiếng la thảm thiết gần như tuyệt vọng, hết sức bi thương.

Chỉ cần nghe tiếng hét đó thôi đã khiến nàng không dám nhìn thẳng.

Thi Yến Vi cúi đầu càng lúc càng thấp hơn, từ khi bị Tống Hành kéo vào hình phòng, nàng thậm chí không dám mở mắt, mùi máu tươi nồng nặc khiến dạ dày nàng quặn lên từng đợt, tiếng rên la thảm thiết liên tục quanh quẩn bên tai khiến nàng gần như không thể thở nổi.

Tống Hành mạnh mẽ nâng cằm Thi Yến Vi, ép nàng nhìn người đàn ông đang bị tra tấn trong phòng, giọng điệu hết sức lạnh lùng: "Ngẩng đầu lên nhìn cho kỹ, nàng hy vọng người bị đóng vào cọc là chính nàng hay Thôi Tam nương và Liễu Tam nương?"

Thi Yến Vi ắt hẳn không dám nhìn cảnh tượng máu thịt lẫn lộn vào nhau, đôi mắt ra sức nhắm chặt cũng không thể ngăn lại hai hàng nước mắt chảy ra. Nàng liều mạng quay mặt đi, nức nở nói: "Ta không muốn nhìn, không muốn nhìn! Ngươi buông ra ta, buông ra ta..."

Nước mắt ấm áp chảy dọc theo gò má Thi Yến Vi, rơi trên mu bàn tay Tống Hành. Hơi ấm kia tựa như nhỏ lên lồng ngực Tống Hành, ấm nóng khiến ngực hắn như bị nén chặt lại, cuối cùng không đành lòng ép buộc nàng thêm nữa, vội vàng thu tay bế ngang người nàng lên, nhanh chóng rời khỏi hình phòng đang tù túng đến cực điểm.

Ánh nắng mùa thu dịu dàng chiếu tới, mùi máu tanh và tiếng la hét cũng theo đó biến mất, cả thần kinh lẫn cơ thể đang căng cứng của Thi Yến Vi dần thả lỏng, nàng từ từ mở mắt, hơi thở như lan.

Tống Hành cảm nhận sự biến hóa của người trong lòng, rủ mắt nhìn nàng, điều chỉnh lại ngữ điệu, mở miệng hỏi: "Dương nương tử còn muốn làm gian tế nữa không?"

Từ trước đến nay nàng dựa vào đâu để cho rằng hắn là chính nhân quân tử cẩn trọng đoan chính? Rõ ràng hắn là kẻ điên vì đạt mục đích thì không từ thủ đoạn! Bây giờ Thi Yến Vi mới thực sự sợ hãi trước thủ đoạn của hắn, vội vàng lắc đầu, run giọng phủ nhận đáp: "Không, ta không phải gian tế... Cầu xin ngài bỏ qua cho Thôi Tam nương và Liễu Tam nương... Việc này không liên quan gì đến hai người họ."

Tống Hành nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của nàng, lạnh lùng thốt: "Bỏ qua cho các nàng cũng được, nhưng về phần nàng, mỗ nhất định phải có được."

Người xưa có câu, giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt. Thi Yến Vi không muốn nhận hết khuất nhục dằn vặt rồi chết ở hình phòng, càng không muốn Thôi Tam nương và Liễu Tam nương chịu liên lụy rồi phải mất mạng, chuyện tới nước này, ngoại trừ tạm thời thuận theo hắn thì không còn biện pháp nào khác.

Thi Yến Vi nắm chặt vải áo trong tay, nhắm mắt lại như đang cam chịu, môi thơm khẽ mở, thanh âm bị đè xuống cực thấp, hệt như tâm trạng nàng lúc này: "Được, ta nghe ngài, nhưng ta không muốn làm thiếp."

Tống Hành nghe xong bật cười, cánh tay rắn chắc ôm nàng vào lòng gần thêm một chút, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn xuống, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai: "Sao nào, còn muốn làm chính thê? Khẩu khí của nàng cũng thật..."

Lời còn chưa nói rõ đã bị Thi Yến Vi mặc kệ, trực tiếp ngắt lời hắn.

"Đừng nói là thiếp, kể cả làm chính thê thì ta cũng không thể sống trái lương tâm mà thuận theo ngài, càng không muốn chết cũng phải làm quỷ nhà ngài. Ngài là bậc quyền quý, cả đời sẽ không theo đuổi thứ gọi là tình yêu đích thực, vậy nên ngài đối với ta chẳng qua chỉ là nhất thời, gặp sắc nảy lòng tham mà thôi. Ngày nào đó ngài chán ngấy ta, nếu ta không phải thiếp của ngài may ra còn có được tự do. Đến lúc đó, cầu xin Tống tiết sử nể tình ta không có công lao cũng có khổ lao mà xem xét, thả ta rời đi."

Gặp sắc nảy lòng tham, lời này cũng không phải là giả. Nâng nàng làm quý thiếp nàng không cần, vậy hắn không ngại chiều theo ý nàng nuôi dưỡng bên ngoài như ngoại thất không danh không phận, để xem xương cốt trên người nàng cứng rắn hay thủ đoạn của hắn cứng rắn hơn.

Tống Hành tự suy tính một phen rồi hạ giọng dỗ dành nàng, hắn nói: "Xem ra nàng đã nghĩ thông, nhưng còn chưa hầu hạ gối chăn mà đã tính toán khổ lao trước là thế nào? Ngày nào đó mỗ chán ngấy nàng, đương nhiên sẽ thả nàng rời đi. Sao nào, nàng đã yên tâm chưa?"

Thi Yến Vi cắn răng chạm vào cổ hắn, mặc cả: "Dù sao đi nữa mọi việc đều phải có kỳ hạn, cũng để người ta có gì đó hy vọng, ta lấy thời gian gói gọn trong một năm làm hạn định có được không? Nếu ngài chỉ yêu thích gương mặt và cơ thể này của ta, chỉ sợ chưa đến một năm ngài đã cảm thấy chán ngấy nó."

Tống Hành một tay ôm nàng, một tay nhéo vào vòng eo nhỏ không bằng nắm tay của nàng, hắn nén cười, trầm giọng hỏi: "Một năm. Tiểu nương tử này, nàng cũng quá mơ mộng, sao nàng không đề nghị là ba đến năm tháng luôn đi?"

"Vậy... Hai năm thì thế nào?" Thi Yến Vi thật sự sợ hắn, nàng vô thức rụt cổ lại, cẩn thận hỏi dò.

Dựa vào dung mạo, thân hình cùng khí chất thoát tục của nàng chỉ chơi mỗi hai năm thì sao mà đủ được. Sắc mặt Tống Hành lập tức đông cứng, suy nghĩ một lát, chậm rãi nói ra hai chữ: "Năm năm."

Thi Yến Vi cắn môi, biết không thể lay chuyển được hắn, lần thứ hai nhượng bộ, liền làm ra vẻ ánh mắt mờ mịt hết sức đáng thương, chống lại ánh mắt bá đạo của Tống Hành: "Ngài nên biết trong lòng ta không có chút tình ý nào với kẻ dùng thủ đoạn lẫn quyền lực để bức bách ta. Năm năm đối với ta mà nói thực sự quá dài, ta sợ mình không nhịn nổi đến lúc đó... Không bằng hai bên đều lùi một bước, ba năm được không?"

Tống Hành xưa nay ăn mềm không ăn cứng, thấy nàng dùng đôi mắt trong veo ngập nước chăm chú nhìn hắn, trái tim khẽ rung lên. Hắn không khỏi miệng đắng lưỡi khô trầm mặc chỉnh đốn lại suy nghĩ, chợt nghĩ trước mắt phải dỗ được nàng đã, còn lại những việc khác thì từ từ mưu tính sau cũng không muộn, bèn tạm thời gật đầu đồng ý với nàng: "Được. Cứ làm theo lời Dương nương tử. Hai người chúng ta lấy ba năm làm hạn định, trong ba năm này, nếu nàng dám có ý nghĩ rời đi, mỗ là kiểu trong mắt không chịu được hạt cát, cũng không biết sẽ làm ra chuyện gì."

Thi Yến Vi nằm trong lòng hắn yếu ớt gật nhẹ đầu, vô thức nhớ đến ba mẹ và Trần Nhượng. Nàng thực sự muốn trở lại thế giới ngập tràn ánh nắng ấm, nói cho bọn họ biết lúc này nàng bất lực, tủi thân, sợ hãi và bất an đến nhường nào rồi nằm trong vòng tay bọn họ khóc nấc lên.

Nhưng, vì sợ Tống Hành nhìn ra điều gì, Thi Yến Vi chỉ có thể vùi mặt vào lớp áo trong trước lồng ngực hắn, im lặng rơi lệ khiến vạt áo hắn ướt đẫm một mảng lớn, giống như vừa bị một cơn sóng nhỏ tấp vào.

Tống Hành ôm nàng suốt đường rời khỏi đô đốc phủ, ngồi xe ngựa đưa nàng trở về Thanh Phong Phố, trước khi chia tay còn không quên cúi người ghé sát vào tai nàng, thấp giọng dặn dò: "Ngày mai giờ Dậu, sẽ có xe ngựa tới nơi đây đón nàng về biệt viện, về phần muốn nói với chủ quán thế nào thì tùy nàng."

Hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào vành tai, sống lưng Thi Yến Vi cũng theo đó mà trở nên tê dại. Trong lòng nàng cực kỳ chống đối, bài xích hắn lại gần liền rối rít đưa tay đẩy hắn ra, nói câu "đã biết" xong thì cuống quýt rời khỏi xe ngựa.

Liễu Tam nương thấy nàng đi rất lâu mới về, đôi mắt còn ửng đỏ cả lên nhịn không được bèn hỏi thêm hai câu. Thi Yến Vi đành đáp bên ngoài gió lớn, cát bay vào mắt, nàng dụi mắt mà không chú ý lực đạo, đè tay hơi mạnh nên mới bị thế.

Thi Yến Vi nhốt mình trong phòng không chịu gặp ai, gió thổi cả đêm cũng không cảm thấy lạnh, cũng không bỏ vào miệng dù chỉ là một mẩu đồ ăn nhỏ. Mãi đến sáng sớm hôm sau, Thôi Tam nương lo lắng cho tình trạng sức khỏe của nàng, tự mình bưng cơm canh đến, khuyên nàng nên ăn chút gì đó.

Thôi Tam nương nhận ra nàng có điểm gì đó không ổn, cầm đũa gắp đồ ăn vào bát, ánh mắt tập trung nhìn chuyên chú vào nàng, quan tâm hỏi: "Hôm qua nghe Tam nương nói cô có chuyện gì đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại thành ra thế này?"

Tối qua Thi Yến Vi đứng bên cửa sổ thổi hứng gió lạnh một hồi, lúc này nàng rối bời đến mức không nghĩ ra được lời nói nào hợp lý để đối phó với Thôi Tam nương nên chỉ biết im lặng không lên tiếng. Thôi Tam nương thấy nàng không muốn trả lời, cũng không vặn hỏi nữa, lẳng lặng nhìn nàng uể oải dùng bữa cho xong.

Tới giờ Dậu, Phùng Quý đúng hẹn, sai người đón nàng đến biệt viện.

Tòa biệt viện kia chỉ cách Tống phủ khoảng một khắc đồng hồ (~15 phút) đi đường, vừa bước vào đã thấy tường xanh ngói biếc, lan can chạm khắc uốn lượn theo dáng vẻ bậc thềm, cùng với đó là lầu điện san sát, quần thể kiến trúc được liên kết với nhau bởi các dãy hành lang ngoằn ngoèo khúc khuỷu. Tống Hành sắp xếp để nàng sống ở đây, tỳ nữ lão mụ cùng một số hộ vệ đều dư dả để nàng sai phái.

Trong tay Tống Hành không biết có bao nhiêu tòa nhà xoa hoa lộng lẫy nhưng hẳn vì nơi này khá gần với Tống Phủ nên mới an bài để nàng ở đây, đỡ phải đi đi về về thêm phiền phức.

Trong lúc Thi Yến Vi đang trầm tư suy nghĩ thì một nhóm tỳ nữ lão mụ lũ lượt vây quanh phòng chính.

Căn phòng kia được bố trí cực kỳ lịch sự tao nhã lại xa hoa, dưới cửa sổ là một chiếc giường La Hán được chạm khắc bằng gỗ đàn hương, trên chiếc bàn gỗ lê hoa ở giữa là một bình sứ trắng cổ cao, được cắm mấy cành hoa quế đủ màu sắc. Bức tường phía đông kê một giá sách, bên trên là nhiều món đồ trang trí quý giá làm bằng sứ được đặt xen kẽ cùng nhiều bộ sách quý. Bức tường phía đông thì treo bức "phù nhạn thuỷ điểu đồ" của Cố Khải Chi thời Đông Tấn, cùng một bức hoành phi phượng hoàng mẫu đơn gập làm ba.

Bên trong lư hương năm chân bằng bạc chạm hoa kim ngân rỗng trên bàn là hương tử đằng có nguồn gốc từ Kha Lăng quốc [1], hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng.

[1][1] Kha Lăng quốc: vương quốc Kalingga, thuộc Ấn Độ ngày nay

Lưu mụ đi đầu, dẫn theo một đám người đi vào giữa phòng, miệng nở nụ cười nhìn nàng cung kính hỏi: "Dương nương tử thử nhìn xem có chỗ nào không ổn không? Lão nô sẽ sai người mua thêm hoặc thay đổi lại."

Thi Yến Vi không hề cảm thấy hứng thú, tùy tiện nhìn quanh một lượt rồi lắc đầu, ngồi xuống giường La Hán, giọng điệu đều đều đáp: "Mọi thứ đều ổn, cứ để vậy đi."

Nàng vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì đã có tỳ nữ mặc váy xanh đứng ngoài cửa truyền lời: "Dương nương tử, nước ấm đã chuẩn bị xong, mời nương tử sang đó cởi áo tắm rửa."

Thi Yến Vi "ừ" một tiếng đáp lại, đứng dậy lững thững ra khỏi phòng, vừa bước vào phòng tắm, liền dùng lý do không quen để người khác hầu hạ, bảo mọi người trong phòng đều lui cả ra ngoài.

Khi nàng tắm rửa xong trở lại ngồi trên tháp thì đã là giờ Tuất (19h), ngước mắt lên nhìn, ngoài cửa sổ ánh trăng như nước, bóng cây sâu thẳm.

Tỳ nữ tên là Luyện Nhi mang khăn tới đang lau khô tóc cho nàng thì chợt nghe Hương Hạnh đẩy cửa đến báo, gia chủ đã tới đây.

Nàng vừa dứt lời thì Tống Hành đã sải bước đến hành lang, Thi Yến Vi chậm chạp đứng dậy khỏi ghế, chắp tay trước ngực thi lễ.

Thấy tóc nàng vẫn còn chưa khô, Tống Hành khẽ cau mày, bảo Luyện Nhi tiếp tục lau tóc cho nàng rồi bước qua cửa, đi vào phòng tắm rửa bằng nước lạnh.

Lau khô bọt nước trên người xong, Tống Hành đứng sau tấm bình phong thay một bộ trung y màu nguyệt bạch, khoác trường bào cổ tròn huyền sắc, sau đó quay người ngồi đối diện Thi Yến Vi.

Thi Yến Vi lặng lẽ ngồi ở một góc, thấy cổ áo hắn hơi mở để lộ một đoạn cơ bắp vừa rắn chắc vừa bóng loáng, trái tim căng thẳng và sợ hãi đến mức như muốn thoát ra khỏi cổ họng, lòng bàn tay nàng cũng vì thế mà ướt đẫm mồ hôi.

Đầu ngón tay trỏ của Tống Hành nhè nhẹ gõ lên mặt bàn, phát ra thanh âm trầm đục, Lưu mụ liếc mắt thoáng nhìn hắn, biết hắn không kiên nhẫn nổi nữa liền mang tới một cái khăn sạch sẽ khác, cùng Luyện Nhi hong khô, chải suôn mái tóc giúp Thi Yến Vi.

Chẳng biết đồng hồ điểm đến cạnh giờ nào thì Lưu mụ mới ngừng động tác, nghiêng đầu nháy mắt với Luyện Nhi, dẫn theo nàng lặng lẽ lui ra ngoài.

Tống Hành đi đến trước mặt Thi Yến Vi, ánh mắt dõi theo khuôn mặt như đóa phù dung của nàng, lướt qua chiếc cổ thiên nga thon dài trắng nõn rồi dựng lại ở quả cầu tuyết cao vút được bao bọc bởi lớp kha tử mềm mại, hơi thở dần dần nóng lên.

Bàn tay to lớn của hắn dễ dàng luồn qua nách nhấc bổng nàng lên, tay còn lại nâng nàng lên cao ngang tầm mắt, ánh mắt rực sáng chuyên chú nhìn nàng, "Nàng sợ à?"

Thân thể hắn cao lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc chạm vào khiến nàng cảm thấy khó chịu, sức lực cũng cực kỳ mạnh mẽ. Nàng không ngờ hắn có thể dễ dàng bế nàng chỉ bằng một tay, cũng không chút tốn sức lực nào để chế ngự nàng, bắt ép nàng yên ổn trong lồng ngực.

Giữa nàng và Tống Hành không có nửa phần tình cảm, dù đây là lần đầu tiên nhưng Tống Hành chưa chắc đã quan tâm và để ý đến tình cảnh của nàng. Hắn nhất định sẽ lấy cảm thụ của bản thân làm trọng.

Thi Yến Vi sợ hãi vô cùng, việc bất giác nhớ đến một Trần Nhượng luôn dịu dàng càng khiến sắc mặt nàng có chút tái nhợt. Khuôn mặt nàng thoáng dậy lên nét bi thương, hai tay nắm chặt vải áo mềm mại, lặng im xoay đầu sang chỗ khác, nhẹ nhàng gật gật cằm.

Thói đời vậy đó, nàng không có cách nào chống lại cường quyền

Chương (1-88)