Hạ gục nam thần đỉnh cao showbiz 11
← Ch.135 | Ch.137 → |
Chuyểnt quat quầyt bart Nhiễmt Táit Táit muốnt tiếpt tụct xemt rõt ràng, t độtt nhiênt dừngt bước, t chet miệngt kêut sợt hãi, t vìt côt nhìnt thấyt đằngt saut quầyt bart lạnht nhưt băngt vậyt màt cót mộtt côt gáit nửat thânt trầnt tóct dài, t váyt bodyt trongt suốtt viềnt rent đãt tổnt hại, t phầnt lớnt dat trắngt phơit bày, t lạit khôngt nhúct nhích.
Nhiễmt Táit Táit kinht hồnt tángt đảmt quant sát, t mayt mắn, t toànt thânt côt gáit khôngt cót vếtt máu, t khôngt cót vếtt thương, t hơit thởt phậpt phồng, t hồit thần, t côt ngồit xổmt xuống, t nhẹt nhàngt côt gáit mộtt cái. t A, t khôngt cót phảnt ứng, t làt hônt mê!t Làmt saot cót côt gáit hônt mêt ởt nơit này?t Nhiễmt Táit Táit đứngt dậy, t bướct chânt chậmt dần, t dòt xétt mộtt vòng, t mayt mắn, t ngoạit trừt côt gáit nàyt khôngt cót nhữngt ngườit khác.
"Nóngt quá..."t Mặct Thanht Trầnt cảmt giáct trongt thânt thểt cót hỏat diễmt đangt thiêut đốt, t đưat tayt dùngt sứct kéot yt phụct củat mình.
Nhiễmt Táit Táit nghet đượct độngt tĩnh, t chậmt rãit tớit gầnt ngườit đànt ôngt nằmt sấp, t chầnt chừt mộtt lúc, t côt vươnt tay, t đẩyt tayt anht ta, t đồngt thờit nhỏt giọngt "Mặct tiênt sinh?"
"Cút..."t Cảmt giáct cót ngườit đụngt chạmt mình, t đoạnt ngắnt kýt ứct nổit lên, t Mặct Thanht Trầnt vungt mạnht tay. t Thậtt làt buồnt nôn, t dámt hạt dược, t anht dùt khót chịut lạit lạmt tìnht cũngt sẽt khôngt đụng, t cáct côt quát coit thườngt anh!
"A... !"t Nhiễmt Táit Táit bịt hấtt mạnh, t lảot đảot mộtt cái, t bướct chânt bấtt ổnt ngãt nhàot trênt đất, t vìt đaut đớn, t trongt mắtt lậpt tứct hiệnt rat mộtt tầngt hơit nước, t "Đaut quá!"
Thanht âmt kiềut nộnt thuộct vềt thiếut nữt nhẹt mềmt truyềnt đến, t Mặct Thanht Trầnt nóngt sắpt nổt tungt môngt lungt giươngt mắt, t khuônt mặtt nhỏt thiếut nữt dịut dàngt mỹt lệt hiệnt trongt tầmt mắtt củat anh, t vìt đaut đớnt trongt mắtt chứat hơit nước, t cánht môit khẽt cắn, t càngt mảnht mait đángt yêu, t ánht mắtt anht tàt mịt trệt mộtt cái, t cảmt giáct nơit nàot đót càngt thêmt lửat nóng, t khànt khànt mởt miệng, t "... t Côt làt ai?"
Nhiễmt Táit Táit đứngt dậy, t đỏt mặt, t tayt chânt luốngt cuống, t "Thậtt xint lỗi, t Mặct tiênt sinh, t quấyt nhiễut ngài. t Tôit làt nhânt viênt phụct vụ, t tớit xemt Mặct tiênt sinht cònt cầnt gìt không."
Mặct Thanht Trầnt hoảngt hốt, t ánht mắtt kinht ngạct nhìnt chằmt chằmt cô, t mộtt látt saut giốngt nhưt mớit hiểut đượct côt đangt nóit gì, t quayt đầu, t phátt hiệnt côt gáit bênt cạnh, t ánht mắtt chánt ghétt hungt hăngt cot rụtt lại, t đồngt thờit cảmt giáct đượct thânt thểt đãt ởt biênt giớit chuẩnt bịt sụpt đổ, t bảnt năngt chuyểnt ánht mắtt quat trênt thânt hìnht thiếut nữt mảnht mai, t rấtt sạcht sẽ, t khànt giọngt mởt miệng, t "Hỏit tôit có... t Cầnt gìt sao?"t Anht chậmt rãit đứngt lên, t tớit gầnt thiếut nữt mỹt lệt dịut dàng, t xấut xat bênt tait côt thấpt giọngt nói, t "Cầnt cô!"t Dứtt lời, t bỗngt nhiênt ômt ngangt thiếut nữt lên.
"A, t Mặct tiênt sinh, t anht làmt gì?"t Nhiễmt Táit Táit giãyt dụa, t gươngt mặtt vìt bốit rốit vộit vàngt đỏt ửng, t khôngt cầnt hạt gụct sao, t thậtt đúngt làt phúct trênt trờit rơit xuống. t Côt tìmt góct đột đẹpt nhất, t ngửat đầut đưat cont mắtt sóngt nướct lấpt loángt nhìnt ngườit đànt ông, t thanht âmt khẽt run.
Khôngt trảt lờit thiếut nữ, t Mặct Thanht Trầnt hôt hấpt càngt dồnt dập. t Ánht mắtt thiếut nữt tinht khiếtt nhưt nướct kícht thícht tiếngt lòngt củat anh, t cònt cót thânt thểt mềmt mạit khôngt xươngt dánt lồngt ngựct anht trầnt trụi, t theot runt rẩyt tăngt thêmt mùit thơmt ngátt ẩnt ẩnt vàot mũi, t đểt dụct vọngt củat anht càngt cứngt rắn.
Cổt họngt anht khắct chết khôngt đượct nhấpt nhô, t nhanht chânt bướct vàot phòngt nghỉ, t hungt hăngt épt côt dướit thânt thể, t hônt lênt cánht môit phấnt nộnt củat cô.
Thiếut nữt thấpt kêut mộtt tiếng, t hốtt hoảngt vươnt tay, t đẩyt anh, t thấyt ánht mắtt anht tĩnht mịcht phiếmt hồng, t cot rúmt lạit khóct nứct nở, t "Mặct tiênt sinh, t ngàit đừngt nhưt vậy, t tôit rấtt sợt ~~t "
"Đừngt sợ."t Mặct Thanht Trầnt ánht mắtt tinht hồng, t tàt mịt trầmt thấpt cườit mộtt tiếng, t "Emt sẽt thích!"t Nóit tớit đây, t anht lầnt nữat cúit đầu, t cánht môit đãt chụpt lênt xươngt quait xanht cô.
Theot ngườit đànt ôngt chậmt rãit làmt cànt khôngt biếtt thỏat mãnt liếmt láp, t thânt thểt Nhiễmt Táit Táit trắngt nõnt mềmt mạit khôngt tựt chủt đượct uốnt éo, t côt lặpt đit lặpt lạit đẩyt khôngt rat thânt thểt đànt ông, t đángt thươngt khôngt cácht nàot đèt xuốngt nứct nở.
Nghet thiếut nữt đèt nént tiếngt khóc, t Mặct Thanht Trầnt cũngt rốtt cuộct khốngt chết khôngt nổi, t anht vént váyt côt lên, t kéot đồt lótt mộtt cái, t tácht hait chânt củat cô, t vịnt dụct vọngt đãt sớmt cứngt rắnt thấyt đau, t trùngt điệpt chen.
Mặct kệt làt Mặct Thanht Trần, t hayt làt Nhiễmt Táit Tái, t đồngt loạtt phátt rat mộtt tiếngt khẽt gọit ẩnt nhẫn.
"Trờit ạ, t vừat nhỏt vừat gấp!"t Xuyênt quat tầngt tầngt lớpt lớpt mịt nhục, t hoat huyệtt nhỏt hẹpt đếnt khôngt thểt tưởngt tượngt nổit thậtt chặtt baot lấyt mình, t thiếut nữt đaut đớnt runt rẩy, t nắmt chặtt cot rúm, t gắtt gaot xoắnt lấyt cựt thân, t Mặct Thanht Trầnt rõt ràngt cảmt nhậnt mìnht phấnt khởit tot lớnt thìnht thịcht nảyt lên, t chịut khôngt đượct bént nhọnt kícht thícht thết này, t anht mấtt khốngt chết ngănt thiếut nữt đá, t hungt hăng, t dùngt sứct độit cựct đạit lênt chỗt sâut nhất.
"At a... t Ô... t Đaut quá, t ô... t Xint anh..."t Thiếut nữt congt lênt eot thon, t dángt vẻt kêut thảmt thiếtt thútt thítt vôt cùngt vũt mịt mêt người, t đểt ngườit tat hậnt khôngt thểt càngt thêmt dùngt sứct chàt đạpt cô, t Mặct Thanht Trầnt thôt trọngt thởt hàot hển, t lưngt vọtt khoáit cảmt kinht người, t khôngt chịut đượct bắtt đầut đạit lựct trừut sáp.
"A... t Ngô... t Đừngt nhưt vậy... t At a... t Khôngt muốn..."t Hait chânt thiếut nữt trắngt nõnt bịt kéot mởt tốit đa, t ngườit đànt ôngt trênt ngườit lạit khôngt chútt nàot thươngt tiếct vat đập, t côt chỉt cót thểt runt rẩyt khôngt ngừngt vặnt eot cầut khẩn.
"Điênt rồi, t sảngt khoáit ~~"t Tiểut huyệtt dướit thânt vừat nont vừat gấp, t mỗit lầnt tiếnt vàot mậtt đạot gấpt tắct nghẽnt hútt đếnt điênt đảot thầnt hồnt anh, t mịt nhụct thậtt chặtt ápt bácht lấyt anh, t cot vàot ngọt nguậy, t trênt mặt, t trênt thânt Mặct Thanht Trầnt chậmt rãit chảyt rat mồt hôi, t hạt thânt khôngt ngừngt dùngt sứct độit lênt chỗt sâut nhất, t toànt bột cônt thịtt chốngt trànt đầyt tiểut huyệtt thiếut nữ, t cònt gạtt mởt miệngt nhỏt chỗt sâut nhất, t nhưt thểt phảit nhétt hếtt quyt đầut vàot nhịt tâmt mềmt nhũn.
"At a... t Ngô... t Khôngt muốn... t A... t Buôngt ra... t Ngô..."t Cônt thịtt vừat thôt vừat cứngt mộtt mựct độit lênt nhụyt hoat rãt rời, t đềut chốngt rat tầngt tầngt nếpt gấp, t dùt Nhiễmt Táit Táit khôngt muốn, t mộtt cỗt chấtt mậtt cũngt khôngt bịt khốngt chết bừngt lên, t miệngt hoat tâmt bànht trướngt mởt rộng, t đãt độngt tình.
"At ——"t Độtt nhiên, t linht khẩut mẫnt cảmt nhưt bịt cáit gìt nhóit mộtt cái, t Mặct Thanht Trầnt khốngt chết khôngt nổit thant nhẹt lênt tiếng, t cảmt thụt khoáit cảmt từt xươngt cụtt thẳngt trán, t lýt trít củat anht cònt chưat lại, t thânt thểt cũngt đãt phảnt xạt giốngt vừat rồit đánht tớit chỗt kia.
"At ——"t Kimt mềmt lầnt nữat bịt ngọt nguậyt cắmt vàot linht khẩut mẫnt cảmt củat anh, t Mặct Thanht Trầnt phảngt phấtt toànt thânt bịt điệnt giật, t cảmt thấyt khoáit cảmt hungt mãnht đểt trongt đầut anht bộct phátt hỏat hoat sángt chói, t gầmt nhẹ, t anht vắtt hait chânt thiếut nữt trắngt nõnt nhưt ngọct trênt vai, t dướit thânt càngt thêmt dùngt sứct đútt vào, t gầnt nhưt điênt cuồng!
"A... t Không... t Ôt ô... t Khôngt muốn... t Cứut mạng... t At a... t Khôngt được... t A..."t Trênt giườngt thiếut nữt kiềut nộnt bịt ngườit đànt ôngt vôt tìnht quấtt lấy, t bấtt lựct tránht thoát, t chỉt cót thểt gàot khóc, t theot mãnht liệtt trừut sápt runt rẩy, t mặct chot tinht hoànt sungt mãnt theot xảt cắmt đánht trênt môngt "bat ba"t rungt động.
← Ch. 135 | Ch. 137 → |