Truyện:Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ - Chương 142

Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ
Trọn bộ 147 chương
Chương 142
Có thời gian ấy, bà chủ Từ chi bằng thương anh nhiều hơn một chút
0.00
(0 votes)


Chương (1-147)

Từ Thanh Từ chợt nảy sinh một cảm giác rằng bất kể cô làm gì, Thẩm Hào Niên cũng sẽ vô điều kiện ủng hộ cô. Nghe lời chúc mừng của anh, khóe môi Từ Thanh Từ khẽ cong lên, thần sắc nhẹ nhõm, hạnh phúc nói: "Thẩm Hào Niên, bây giờ em tràn đầy hy vọng vào tương lai của chúng ta."

Thẩm Hào Niên ở đầu dây bên kia nghe thấy câu này thì sững người. Mặc dù từ lâu anh đã đưa Từ Thanh Từ vào kế hoạch tương lai của mình, nhưng Từ Thanh Từ là người theo chủ nghĩa thực tế, cô rất ít khi hứa hẹn với anh những điều không thể thực hiện, cũng sẽ không tiêu trước lòng tin của mình.

Câu nói này, rõ ràng là cô đã nghĩ đến chuyện ở bên anh thật lâu thật dài.

Thẩm Hào Niên chỉ cảm thấy trong lồng 𝓃🌀-ự-𝒸 dâng lên một luồng cảm xúc mãnh liệt, anh vô thức đưa tay ôm n_𝖌ự_𝖈, cảm nhận nhịp tim đang đập mãnh liệt, sôi trào.

Lúc này, anh vô cùng nóng lòng, không thể chờ đợi thêm được nữa, chỉ muốn lập tức gặp Từ Thanh Từ.

Cúp điện thoại, Thẩm Hào Niên tạm thời gác lại công việc trong tay, đứng dậy bước ra khỏi văn phòng, dặn Chu Xuyên mua một vé máy bay đến Quảng Châu.

Sáu giờ chiều, Thẩm Hào Niên đến sân bay Bạch Vân, Quảng Châu. Anh đứng giữa sân bay người qua kẻ lại, nhìn dòng hành khách vội vã xung quanh, lần đầu tiên cảm thấy thời gian trôi chậm đến như vậy.

Bắt một chiếc taxi bên đường, Thẩm Hào Niên chui vào ghế sau, không chút do dự đọc địa chỉ công ty Minh Châu cho tài xế.

Trên đường đến công ty của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên không ngừng nghĩ xem lát nữa khi nhìn thấy anh, cô sẽ có phản ứng như thế nào, còn anh phải diễn tả với cô sự bốc đồng của mình hôm nay ra sao.

Dù sao thì chỉ vì một câu nói vu vơ của Từ Thanh Từ mà vội vã từ Bắc Kinh bay đến Quảng Châu, xét thế nào cũng có phần quá hoang đường.

Nhưng nghĩ kỹ lại, tình yêu chẳng phải vốn được chống đỡ bởi chút bốc đồng ấy sao?

Thẩm Hào Niên ngoảnh đầu nhìn lại, chợt nhận ra rằng chỉ cần là chuyện liên quan đến Từ Thanh Từ, dường như anh vẫn luôn hành động theo cảm tính, thậm chí có những lúc đưa ra quyết định còn đánh mất vài phần lý trí.

Nếu không phải vì yêu, không phải vì sự ngưỡng mộ và mến phục xuất phát từ tận đáy lòng dành cho cô, Thẩm Hào Niên nghĩ, với cảnh xa nhiều gần ít suốt những năm qua, e rằng hai người rất khó duy trì được mối 𝐪ц_a_ⓝ 𝖍_ệ này.

Nghĩ đến đây, Thẩm Hào Niên bất lực cười cười, cam chịu nghĩ: "Số mệnh chưa từng do con người quyết định, tình yêu cũng vậy."

Ai có thể ngờ được rằng anh lại rung động trước một người có xuất thân, địa vị, tầng lớp, tính cách và khí chất hoàn toàn trái ngược với mình chứ?

Nhưng chuyện như vậy lại thật sự đã xảy ra.

Anh chính là thích một Từ Thanh Từ gan dạ, thông minh, dám nghĩ dám làm như thế. Cho dù cô từng trải qua một cuộc ♓·ô·ⓝ nhân, cho dù cô có một đứa con đứng tên mình, cho dù nền tảng học vấn, gia thế và thân phận của cô hoàn toàn khác với anh, anh vẫn thích cô như cũ.

Ngay từ khi bắt đầu, mối tình này đã được định sẵn. Định sẵn rằng anh sẽ bị một Từ Thanh Từ như vậy thu hút, định sẵn rằng mối 🍳●υⓐ●𝓃 𝒽●ệ giữa hai người sẽ từ cấp trên và cấp dưới bình thường chuyển thành đôi tình nhân có tình có ý.

Càng nghĩ tiếp, tâm trạng Thẩm Hào Niên càng trở nên kích động.

Trong lòng anh thậm chí còn dâng lên một sự liều lĩnh không rõ nguyên do, đó là muốn tiến thêm một bước trong mối 𝐪u*ⓐ*𝖓 ♓*ệ với Từ Thanh Từ.

Nghĩ đến đây, mặc cho chỉ còn cách công ty Minh Châu vài bước chân, Thẩm Hào Niên vẫn đổi ý nói với tài xế: "Phiền bác đưa tôi đến trung tâm thương mại XX."

Tài xế sững người, hỏi lại: "Sắp đến nơi rồi, cậu chắc chắn muốn đổi địa chỉ chứ?"

Thẩm Hào Niên vô cùng chắc chắn đáp: "Chắc chắn."

Tài xế đành quay đầu xe, chạy về phía trung tâm thương mại lớn và sầm uất nhất Quảng Châu.

Đến trung tâm thương mại, Thẩm Hào Niên thanh toán tiền xe, xuống xe rồi đi thẳng vào cửa hàng vàng.

Anh lựa chọn rất lâu, cuối cùng cũng chọn được một chiếc nhẫn vàng trơn nặng chín gram.

Trước khi rời đi, Thẩm Hào Niên còn chọn thêm một sợi dây chuyền vàng, một chiếc vòng tay vàng và một đôi bông tai vàng.

Cộng tất cả lại, gần một vạn tệ.

Mua xong số trang sức vàng ấy, Thẩm Hào Niên cảm thấy trái tim thấp thỏm không yên của mình cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.

Không muốn gây phiền phức cho Từ Thanh Từ, trước khi đến công ty của cô, Thẩm Hào Niên vẫn gọi cho cô một cuộc điện thoại.

Từ Thanh Từ hoàn toàn không ngờ Thẩm Hào Niên lại đến Quảng Châu. Biết được anh đang ở ngay dưới lầu công ty mình, cô vô cùng kinh ngạc, lặp lại: "Anh đến Quảng Châu rồi á? Đang ở ngay dưới lầu công ty em? Thật sao?"

Đã đến giờ tan làm từ sớm, nhưng hôm nay Từ Thanh Từ vẫn chưa xử lý xong công việc trong tay, nên định ở lại công ty thêm một lúc.

Lúc này trong công ty chỉ còn mình cô. Biết Thẩm Hào Niên đang ở ngay dưới lầu công ty, Từ Thanh Từ lập tức đặt công việc trong tay xuống, đẩy ghế đứng dậy, bước chân vội vã đi xuống dưới.

Điện thoại vẫn chưa cúp. Nghe thấy tiếng т♓.ở 🌀.ấ.ⓟ gáp, rối loạn của Từ Thanh Từ vì đi quá nhanh, Thẩm Hào Niên cố nén cảm xúc, khẽ nhắc: "Đi từ từ thôi, không vội."

Mãi đến khi bước vào thang máy, Từ Thanh Từ mới chịu chậm lại. Trong lòng cô chỉ hận không thể xuống tầng một ngay lập tức, như vậy cô sẽ có thể gặp Thẩm Hào Niên sớm hơn.

Nếu phải dùng một từ để hình dung tâm trạng của cô lúc ấy, thì hẳn là lòng như lửa đốt.

Nút bấm thang máy dường như có chút trục trặc, Từ Thanh Từ phải bấm mấy lần mới có phản ứng.

Trong lúc chờ thang máy đi xuống, Từ Thanh Từ đứng trước cửa thang máy, định nói với Thẩm Hào Niên vài câu. Ai ngờ tín hiệu trong thang máy quá kém, cô nói gì người ở đầu dây bên kia cũng không nghe thấy, mà cô cũng chẳng nghe rõ Thẩm Hào Niên đang nói gì.

Giờ này, người trong tòa nhà văn phòng về cơ bản đều đã tan làm, cho dù còn tăng ca thì cũng chỉ là nhóm làm ngành internet.

Ngay dưới lầu công ty Từ Thanh Từ có một công ty internet nhỏ. Mỗi lần tan làm về nhà, cô đều nhìn thấy đèn của công ty đó vẫn còn sáng.

Từ sau khi mở công ty internet, Thẩm Hào Niên còn bận hơn trước. Tăng ca thức đêm là chuyện thường xuyên.

Hơn nữa, sau khi Thẩm Thư Văn xảy ra chuyện, áp lực trong gia đình đều dồn lên vai anh, thật ra Thẩm Hào Niên bận đến mức không thể 🅿️hâ·𝖓 𝖙h·â·𝖓 được.

Bây giờ anh có thể dành thời gian đến Quảng Châu một chuyến hoàn toàn là do nhất thời bốc đồng.

Sở dĩ Từ Thanh Từ kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh như vậy cũng là vì cô biết hoàn cảnh hiện tại của anh.

Đôi khi Từ Thanh Từ cũng không nhịn được mà bật cười. Hai người bây giờ làm ăn ngày càng lớn, không ngờ sau khi không còn bị tiền bạc ràng buộc thì lại chẳng còn thời gian để gặp nhau.

Yêu xa quả thật không phải chuyện người bình thường có thể chịu nổi. May mà cô chịu được cô đơn~

Trong lúc Từ Thanh Từ còn đang đắc ý, thang máy đã xuống đến tầng một.

Cửa thang máy mở ra, Từ Thanh Từ vội vã bước ra ngoài, ánh mắt lập tức đảo khắp nơi tìm bóng dáng của Thẩm Hào Niên.

Lúc đầu không nhìn thấy anh, Từ Thanh Từ còn tưởng Thẩm Hào Niên lừa mình. Cô đang định gọi điện hỏi rốt cuộc là chuyện gì thì chưa kịp bấm số, trên đỉnh đầu đã vang lên một giọng nói quen thuộc: "Vẫn chưa tan làm à?"

Thấy cô định gọi cho mình, Thẩm Hào Niên đưa tay che lên màn hình điện thoại của cô, rất tự nhiên khẽ chạm vào những ngón tay mịn màng của Từ Thanh Từ, cất tiếng hỏi han.

Cứ như bị điện giật, một luồng tê dại chạy khắp toàn thân. Từ Thanh Từ lập tức mở to đôi mắt trong veo, nhìn chằm chằm vào Thẩm Hào Niên.

Gần hai tháng không gặp, dường như anh đã gầy đi đôi chút, đường nét khuôn mặt cũng trở nên góc cạnh và thanh thoát hơn trước.

Đó là đầu mùa xuân năm 2002. Thẩm Hào Niên từ phương Bắc đến đây, trên người dường như vẫn còn vương theo cái tĩnh lặng, lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc.

Đón được Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Từ nhìn đồng hồ đeo tay để xác nhận thời gian, rồi nhanh chóng sắp xếp: "Em lên văn phòng tắt máy tính trước, tắt xong mình đi ăn nhé. Anh đợi em vài phút được không?"

Nghe vậy, Thẩm Hào Niên nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Anh lên cùng em xem thử."

Lúc này Từ Thanh Từ mới nhận ra dường như Thẩm Hào Niên chưa từng đến văn phòng mới của Minh Châu.

Cô suy nghĩ hai giây rồi lập tức quyết định dẫn anh đi tham quan công ty một vòng.

Hai người một trước một sau bước vào thang máy. Sau khi bấm tầng, Từ Thanh Từ quay đầu định nói chuyện với Thẩm Hào Niên, ai ngờ vừa cúi xuống đã nhìn thấy chiếc túi đựng của Lão Phượng Tường trên tay anh.

Có lẽ ánh mắt của Từ Thanh Từ quá rõ ràng nên Thẩm Hào Niên cũng chú ý đến động tác nhỏ của cô.

Anh thuận tay đưa chiếc túi trên tay cho Từ Thanh Từ, cất tiếng: "Trên đường đi ngang qua tiệm vàng nên tiện mua cho em vài món."

"Bao năm nay hình như anh cũng chẳng mua quà cho em mấy. Người ta yêu nhau thì lễ nào cũng có quà, còn anh bận quá, không có thời gian chuẩn bị, chỉ có thể từ từ bù lại."

Ban đầu Từ Thanh Từ còn nghĩ món quà này có phần quá quý giá. Dù sao thì thường chỉ khi cưới hỏi, nhà trai mới tặng trang sức vàng. Nhưng nghe Thẩm Hào Niên nói vậy, cô lập tức không còn thấy áp lực trong lòng nữa.

Cô đưa tay nhận chiếc túi Thẩm Hào Niên đưa tới, ngay trước mặt anh lấy một chiếc hộp bên trong ra xem.

Mở ra là một sợi dây chuyền vàng, mặt dây hình trái tim được điểm xuyết trên một sợi dây xích mắt lúa mạch bản to.

Lúc đó giá vàng là 83 tệ một gram, một sợi dây chuyền như vậy chắc cũng khoảng ba bốn nghìn tệ. Với Từ Thanh Từ lúc bấy giờ thì tuy không phải quá đắt, nhưng cô vốn quen tiết kiệm nên không nỡ tiêu tiền cho bản thân.

Thấy Thẩm Hào Niên không chỉ mua dây chuyền mà còn mua cả vòng tay và bông tai, trong lòng Từ Thanh Từ rất vui, nhưng ngoài miệng vẫn nói anh quá tốn kém.

Xem hết mấy món quà Thẩm Hào Niên tặng, Từ Thanh Từ vừa vui vừa có chút mất mát, bởi trong đó có đủ mọi thứ, chỉ thiếu món quan trọng nhất là chiếc nhẫn.

Chẳng lẽ Thẩm Hào Niên không định mua nhẫn cho cô?

Từ Thanh Từ hoàn toàn không biết rằng mỗi khi suy nghĩ, cô sẽ vô thức cau mày.

Thẩm Hào Niên đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô.

Anh khẽ sờ chiếc hộp đựng nhẫn trong túi áo, cố ý không nói cho cô biết rằng anh còn mua cả nhẫn.

Thang máy dừng lại ở tầng cần đến. Từ Thanh Từ tạm gác những cảm xúc tiêu cực ấy sang một bên, nhiệt tình mời Thẩm Hào Niên vào văn phòng tham quan.

Khu văn phòng rộng gần ba trăm mét vuông được chia thành bốn khu vực: một khu làm việc mở, hai phòng tổng giám đốc, ngoài ra còn có phòng tài vụ và phòng quản lý kinh doanh riêng biệt.

Khu chức năng còn có một phòng trưng bày mẫu, bên trong trưng bày các mẫu sản phẩm và catalogue của công ty để khách hàng tiện tham khảo.

Phần còn lại là phòng họp, phòng lưu trữ hồ sơ, khu tiếp khách, phòng trà nước và khu máy fax.

Bàn làm việc đều là bàn gỗ, tủ gỗ cũ mua lại, ghế cũng là ghế gỗ hoặc ghế sắt kiểu dáng đơn giản. Thế nhưng mỗi vị trí làm việc đều được trang bị một máy tính, cùng đầy đủ đường dây điện thoại và cổng kết nối mạng...

Sau khi xem qua tình hình chung, Thẩm Hào Niên bỗng cảm thấy cách bố trí văn phòng này có chút quen mắt.

Chưa kịp nghĩ ra nguyên do thì Từ Thanh Từ đã ở bên cạnh tinh ý giải thích: "Cách bố trí văn phòng này là Ngọc Ngọc gợi ý đó~ Nghe nói rất giống quy hoạch khu văn phòng của Minh Đồ~"

Bảo sao anh thấy quen, hóa ra là bê nguyên cách bố trí của Minh Đồ.

Thẩm Hào Niên suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu hỏi Từ Thanh Từ: "Một năm tiền thuê bao nhiêu?"

Nhắc đến tiền thuê, Từ Thanh Từ đau lòng giơ tay ra hiệu với Thẩm Hào Niên: "Mỗi tháng mười lăm nghìn, một năm mười tám vạn tệ, đắt muốn 𝐜-ⓗế-𝖙 luôn."

Thẩm Hào Niên bị dáng vẻ và lời nói của cô chọc cười, bật cười nói: "Văn phòng của em nằm ở khu vực sầm uất, diện tích lại lớn như vậy, mức giá này cũng xem như hợp lý."

"Một văn phòng ngoại thương có quy hoạch hợp lý, hình ảnh chuyên nghiệp không chỉ nâng cao hiệu quả làm việc của nhân viên, mà còn là cửa sổ quan trọng để thể hiện thực lực và uy tín của công ty trước khách hàng nước ngoài."

"Bà chủ Từ, cứ xem như bỏ ra một khoản tiền lớn để mua một tấm danh thiếp quảng bá đối ngoại đi."

Thẩm Hào Niên quả đúng là ông chủ lớn, mọi việc đều nhìn nhận từ góc độ tối đa hóa lợi ích.

Nghe anh nói vậy, Từ Thanh Từ lập tức cảm thấy số tiền ấy bỏ ra rất đáng, không còn keo kiệt mà xót của nữa.

Tham quan văn phòng xong, Từ Thanh Từ dẫn Thẩm Hào Niên đi thang máy xuống tầng hầm B1 để lái xe đi ăn.

Vừa đến bãi đỗ xe, mẹ Từ gọi điện cho Từ Thanh Từ, hỏi cô mấy giờ về nhà, có cần hâm nóng thức ăn cho cô không.

Từ sau khi bố mẹ theo con gái chuyển đến Quảng Châu, Từ Thanh Từ đã thuê một căn hộ ba phòng ngủ rộng rãi.

Hai ông bà ở quê quen làm việc, giờ đột nhiên rảnh rỗi, mỗi ngày ngoài đưa đón Gia Gia đi học thì chỉ lo nấu cơm cho Từ Thanh Từ.

Từ Thanh Từ bận đến đầu tắt mặt tối, cũng không có thời gian đưa họ ra ngoài dạo chơi.

Hai ông bà lạ nước lạ cái, nơi xa nhất từng đi cũng chỉ là trường học của Từ Gia Gia.

Thấy mẹ gọi điện hỏi, Từ Thanh Từ quay sang nhìn Thẩm Hào Niên đang đứng bên cạnh rồi thành thật nói: "Mẹ, Thẩm Hào Niên đến Quảng Châu rồi."

Nghe nói Thẩm Hào Niên đến, mẹ Từ kích động nói: "Tiểu Thẩm đến rồi à? Mau bảo nó qua đây đi, hôm nay mẹ hầm sườn rồi, bảo nó đến ăn một chút."

Ban đầu Từ Thanh Từ định dẫn Thẩm Hào Niên ra ngoài ăn, thấy vậy, cô chớp mắt nhìn anh, im lặng hỏi ý kiến.

Thẩm Hào Niên suy nghĩ một chút rồi sắp xếp: "Về nhà ăn đi, đừng để hai bác mừng hụt."

Từ Thanh Từ lúc này mới nói với mẹ Từ rằng hai người sẽ về nhà ăn cơm. Mẹ Từ liên tục bảo trong điện thoại rằng bà sẽ đi xào thêm hai món nữa. Chưa đợi Từ Thanh Từ lên tiếng, bà đã cúp máy.

Thấy vậy, Từ Thanh Từ quay sang nhìn Thẩm Hào Niên, cười đùa với anh: "Xem ra mẹ em vẫn rất hài lòng với cậu con rể là anh đó~"

Thẩm Hào Niên khẽ nhướng mày, bình thản nói: "Em chưa từng nghe một câu nói xưa à?"

"Câu gì?"

"Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa ý."

Từ Thanh Từ: "..."

Được rồi.

Từ Thanh Từ vẫn lái chiếc Santana cũ mua lại ấy. Thấy cô không nỡ đổi xe, Thẩm Hào Niên cố ý trêu: "Bà chủ Từ định xem chiếc xe này như báu vật gia truyền để truyền lại cho đời sau à?"

Từ Thanh Từ không nghe rõ, quay đầu hỏi: "Báu vật gia truyền gì cơ?"

Thẩm Hào Niên bật cười, lặp lại: "Bà chủ Từ định xem chiếc xe này như báu vật gia truyền để truyền lại cho đời sau à?"

Lần này Từ Thanh Từ nghe rõ rồi.

Nhận ra Thẩm Hào Niên đang "chế giễu" mình, Từ Thanh Từ bất mãn trừng người đàn ông bên cạnh một cái, 𝐧𝖌♓_𝖎_ế_ռ г_ă_𝖓_ⓖ kiên trì nói: "Thì sao chứ... Có phải không dùng được đâu."

"Đâu như anh, xe trong gara phủ đầy bụi cũng chẳng thèm quan tâm."

Thẩm Hào Niên nhún vai, vẻ mặt vô tội nói: "Đàn ông chẳng phải chỉ có chút thú vui ấy thôi sao? Chơi xe, chơi đồng hồ, sưu tầm ít đồ cổ."

"Bà chủ Từ, anh cũng chỉ là một người phàm tục, có chút sở thích riêng cũng rất bình thường."

"Xe trong gara của anh, em thích chiếc nào thì cứ tùy ý lái."

Xe Thẩm Hào Niên lái đều là xe sang trị giá mấy chục vạn, thậm chí cả trăm vạn, Từ Thanh Từ mới không dám lái.

Lỡ va quẹt đâu đó, chẳng phải cô sẽ đau lòng 𝒸hế-т sao.

Thẩm Hào Niên nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, bất lực cười cười, vẻ mặt thả lỏng nói: "Xe chẳng phải mua về để lái sao? Em xót một vật 𝐜♓ế-✞ làm gì?"

"Có thời gian ấy, bà chủ Từ chi bằng thương anh nhiều hơn một chút."

Từ Thanh Từ: "????"

Anh đang nói linh tinh gì vậy!

hết chương 142.

, , vn, live

, vn

Chương (1-147)