Truyện:Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ - Chương 128

Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ
Trọn bộ 147 chương
Chương 128
Hoa anh đào chỉ nở một mùa, tình yêu đích thực chỉ có một lần
0.00
(0 votes)


Chương (1-147)

Cảm nhận được sự nhiệt tình khác thường cùng nỗi sợ hãi vẫn còn vương lại trong lòng Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên dừng mọi động tác, đưa tay ôm chặt cô vào lòng, cúi đầu hô_n lên chiếc cổ lấm tấm mồ hôi thơm của cô. Đôi môi mỏng ghé sát bên tai cô, khẽ thở dài:

"Được, anh hứa với em."

Nhận được câu trả lời khẳng định, chút chua xót dâng lên trong lồng ռ𝖌●ự●𝒸 Từ Thanh Từ cũng theo đó tan biến. Cô ôm chặt bờ vai rộng của Thẩm Hào Niên, ghé vào tai anh thì thầm một câu, khiến anh bật cười thành tiếng.

Ngay sau đó, anh đỡ lấy eo cô, ép cô tựa vào đầu giường, rồi tiếp tục triền miên.

Đêm ấy đủ hoang đường, nhưng Thẩm Hào Niên vẫn thấy chưa đủ.

Sau khi dọn dẹp xong trong phòng tắm bước ra, ngoài cửa sổ trời đã sáng hẳn.

Từ Thanh Từ mệt đến mức hai chân mềm nhũn. Nghĩ đến trưa còn có một bữa tiệc xã giao, cô u oán than vãn không ngớt.

Nghe cô càu nhàu mấy câu, Thẩm Hào Niên khẽ cười, trêu chọc:

"Tối qua chẳng phải còn kêu rất hăng sao? Mới sáng ra đã không chịu nổi rồi?"

"Rốt cuộc ai mới là người lớn tuổi hơn đây?"

Hai người hơn kém nhau sáu tuổi.

Người xưa có câu "chênh nhau ba tuổi là một khoảng cách thế hệ", vậy nên giữa họ đã cách nhau đến hai thế hệ.

Mỗi khi Từ Thanh Từ nổi tính "vô lý", cô lại cố tình mang chuyện tuổi tác ra để bắt bẻ. Dù sao cũng chẳng tìm được điểm nào khác để chê, nên chỉ có thể vin vào tuổi của Thẩm Hào Niên mà nói.

Đúng lúc Lâm Vọng Thu còn nhỏ hơn Thẩm Hào Niên ba tuổi. Mỗi lần Từ Thanh Từ nhắc đến tuổi tác với anh, Thẩm Hào Niên khó tránh khỏi nhớ tới tình địch có sức cạnh tranh ngang ngửa mình. Mỗi lần như vậy, anh chỉ có thể trút hết "cơn bực" lên người Từ Thanh Từ, để cô hiểu thế nào là "gừng càng già càng cay".

Lớn tuổi thì đã sao?

Anh ở phương diện nào cũng vẫn rất tốt.

Từ Thanh Từ mệt đến tứ chi rã rời, cũng chẳng còn sức để ý giọng điệu mỉa mai của Thẩm Hào Niên. Cô nằm trên giường, chậm chạp hé mắt, uể oải than thở:

"Em cảm thấy mình sắp ↪️ⓗ●ế●т rồi."

"Không được! Em phải ngủ bù hai tiếng đã, trưa nay còn một trận chiến khó nhằn nữa."

Thẩm Hào Niên vốn định đưa Từ Thanh Từ xuống dưới ăn chút gì rồi quay về ngủ bù. Nghe vậy, anh đứng bên giường nhìn cô đã nằm xuống, hỏi:

"Không ăn nữa à?"

Đến mí mắt Từ Thanh Từ cũng chẳng buồn nhấc lên. Cô nhắm mắt, yếu ớt đáp:

"Nhịn một bữa cũng không ⓒ●♓ế●† đói đâu, để em ngủ một lát đã~"

Thấy vậy, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi cười, kéo chăn đắp lại cho Từ Thanh Từ, không quấy rầy cô ngủ bù nữa.

Giấc này của Từ Thanh Từ kéo dài đến đúng mười hai giờ trưa. Dù đã ngủ bù suốt bốn tiếng, di chứng của việc thức trắng đêm vẫn còn. Vừa tỉnh dậy, cô đã choáng váng dữ dội, cảm giác trần nhà trên đỉnh đầu và chiếc giường dưới người đều đang xoay tròn.

Nằm trên giường gần mười phút, Từ Thanh Từ mới hoàn toàn tỉnh táo.

Cô thở dài một hơi, thầm nhủ lần sau nhất định không được buông thả quá mức nữa. Thế nhưng ngay khi vừa tỉnh hẳn, việc đầu tiên cô làm lại là đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Hào Niên khắp nơi.

Thấy anh không có trong phòng, trên mặt Từ Thanh Từ thoáng hiện vẻ thất vọng. Giây tiếp theo, cô cầm điện thoại lên xem giờ, thấy chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến bữa cơm đã hẹn. Cô cũng chẳng còn tâm trí để ý đến Thẩm Hào Niên, vội vàng bật dậy khỏi giường, chạy vào phòng tắm sửa soạn.

Đến khi rửa mặt đánh răng xong, ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi phòng, cô lại phát hiện Thẩm Hào Niên đang ngồi ngoài phòng khách gọi điện.

Ý thức được anh không bỏ đi một mạch, trong mắt Từ Thanh Từ thoáng hiện một tia vui mừng. Cô chớp chớp mắt, rón rén bước về phía Thẩm Hào Niên.

Thẩm Hào Niên nhận ra động tĩnh phía sau, quay đầu nhìn cô đang dè dặt tiến lại gần.

Thấy vậy, anh vẫy tay với cô, ra hiệu cứ mạnh dạn qua đây.

Nhận ra nội dung cuộc điện thoại này cô cũng có thể nghe, Từ Thanh Từ không còn chần chừ nữa, thoải mái bước đến bên người đàn ông.

Vừa đến gần, Thẩm Hào Niên đã ôm cô vào lòng. Bàn tay còn rảnh thì hết vuốt lại nghịch những ngón tay thon dài, Ⓜ️●ề●ɱ ⓜ●ạ●i của Từ Thanh Từ.

Từ Thanh Từ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ấn ngồi lên đùi mình. Cảm giác dưới 𝖒.ô.𝐧.ℊ cứng rắn khiến cô chớp chớp mắt, giãy giụa hai cái rồi không động đậy nữa.

Ở đầu dây bên kia, Chu Xuyên đang báo cáo công việc với anh. Từ Thanh Từ vểnh tai nghe một lúc, thấy nội dung quá khó hiểu, quá chuyên môn nên cũng không nghe tiếp.

Thảo nào anh chẳng sợ cô nghe được bí mật gì, hóa ra anh đoán trước cô vốn chẳng hứng thú với mấy chuyện này.

Nghĩ đến đây, Từ Thanh Từ bất mãn véo mạnh vào mặt trong đùi Thẩm Hào Niên.

Thẩm Hào Niên không kịp đề phòng, theo phản xạ hít vào một hơi. Đến khi hoàn hồn, tiếng hít nhẹ đột ngột ấy đã truyền sang đầu dây bên kia.

Cuộc gọi này của Chu Xuyên đang để loa ngoài, cũng coi như một cuộc họp qua điện thoại quy mô nhỏ. Ngay cả anh ấy cũng không ngờ lại xảy ra tình huống thế này.

Mấy nhân viên trong sảnh khách sạn nhìn nhau, hoàn toàn không dám tin tiếng động đầy ám muội vừa rồi lại phát ra từ ông chủ ngày thường luôn nghiêm túc, đứng đắn, ít nói.

Thẩm Hào Niên cũng nhận ra tiếng vừa rồi phát ra không đúng lúc. Anh liếc nhìn Từ Thanh Từ đang đầy vẻ ngượng ngùng vì làm chuyện có lỗi, rồi bình thản nói:

"Vừa rồi tôi lỡ va vào góc bàn. Tiếp tục đi."

Hai cô gái trong sảnh lén nhìn nhau một cái, trên mặt ai cũng hiện rõ ba chữ: "Không thể nào."

Thế nhưng chuyện riêng của ông chủ thì chẳng ai dám dò hỏi, mọi người chỉ có thể tiếp tục cuộc họp.

Cuộc họp qua điện thoại kết thúc, Thẩm Hào Niên liếc Từ Thanh Từ đang ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu, nhướng mày trêu:

"Bà chủ Từ mới sáng đã làm thế này, là định tuyên bố chủ quyền với họ à?"

Từ Thanh Từ: "..."

Vừa rồi cô thật sự không cố ý...

Giằng co hai giây, Từ Thanh Từ bật khỏi lòng Thẩm Hào Niên, lấp l**m nói:

"...Em phải đi ăn bữa cơm rồi, không kịp giờ nữa."

Thẩm Hào Niên đưa tay giữ lấy Từ Thanh Từ, hỏi:

"Ở đâu? Anh đưa em qua."

Từ Thanh Từ vốn định nói không cần, nhưng không cãi lại được Thẩm Hào Niên, cuối cùng chỉ đành để anh đưa đi.

May mà chỗ ăn cách khách sạn không xa, đi taxi khoảng hai mươi phút là tới.

Khi Từ Thanh Từ đến nhà hàng, những người khác vẫn chưa tới.

Tranh thủ lúc các nhà cung cấp còn chưa đến, Từ Thanh Từ đặt trước một phòng riêng, gọi sẵn món ăn và rượu, lặng lẽ chờ khách.

Chỉ là cô không ngờ mấy nhà cung cấp vốn đã có ý định hợp tác mà lần này cô hẹn lại chẳng một ai đến. Từ Thanh Từ ngồi trong phòng riêng đợi hơn hai tiếng đồng hồ, gần như chờ trong vô vọng.

Đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống như vậy, ngay cả bản thân cũng thấy khó tin.

Cô gọi điện hỏi đi hỏi lại mấy lần, nhưng câu trả lời nhận được cũng khiến người ta chẳng hiểu ra sao.

Thẩm Hào Niên vốn không định nhúng tay vào chuyện này. Thấy Từ Thanh Từ gọi bốn năm cuộc điện thoại mà hoặc không ai nghe máy, hoặc chỉ bị qua loa cho có lệ, thức ăn trên bàn hâm đi hâm lại hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh cũng không nhìn nổi nữa. Anh đứng dậy bước ra khỏi phòng riêng, ra hành lang lục tìm số của một người quen rồi gọi điện hỏi tình hình.

Sau khi biết được nguyên nhân cụ thể, Thẩm Hào Niên khẽ nhếch khóe môi.

Hai năm trở lại đây, Minh Châu nổi lên mạnh mẽ, phát triển rất nhanh trong ngành, từ lâu đã khiến không ít đối thủ khó chịu. Lần này chẳng qua bọn họ muốn ra oai phủ đầu Từ Thanh Từ, để cô hiểu ai mới là rắn đầu đất, ai mới là doanh nghiệp lão làng.

Nghe người trung gian kể xong, trong đôi mắt hoa đào của Thẩm Hào Niên dâng cơn giận dữ. Giây tiếp theo, anh bình tĩnh, điềm đạm nói:

"Phiền ông tiết lộ giúp một câu, rằng Từ Thanh Từ là người do tôi, Thẩm mỗ, chống lưng. Minh Châu tôi cũng nắm 30% cổ phần. Động vào cô ấy tức là động vào tôi. Các vị tự liệu mà làm."

Mọi người sở dĩ liên thủ nhắm vào Từ Thanh Từ chẳng qua là vì thấy cô chỉ là một người phụ nữ, bao năm nay một thân một mình gây dựng sự nghiệp, không có chỗ dựa mà thôi.

Dù sao trong mắt bọn họ, một đám đàn ông mà không đấu lại nổi một người phụ nữ thì nói ra cũng mất mặt.

Nhưng Thẩm Hào Niên lại không tin điều đó. Anh nhất định phải để Từ Thanh Từ đường đường chính chính đứng vững trước một đám đàn ông, để bọn họ hiểu thế nào là người có năng lực thì ở vị trí cao.

Người ở đầu dây bên kia nghe vậy thì sững người, sau đó vội vàng bảo nhất định sẽ truyền đạt nguyên văn ý của Thẩm Hào Niên.

Cúp máy, Thẩm Hào Niên đứng ngoài hành lang điều chỉnh lại cảm xúc, rồi bình thản đẩy cửa bước vào phòng riêng.

Từ Thanh Từ vẫn đang gọi điện với Phương Ngọc để bàn về chuyện này. Hai người vẫn đoán già đoán non nguyên nhân của sự việc, hoặc là đã vô tình đắc tội với vị nhân vật lớn nào đó nên mới bị cả ngành ngầm tẩy chay.

Thấy vậy, Thẩm Hào Niên không quấy rầy cô gọi điện, chỉ kéo ghế ra ngồi xuống đối diện cô, lặng lẽ lắng nghe.

Đợi cô nói chuyện với Phương Ngọc xong, Thẩm Hào Niên mới bình thản lên tiếng:

"Hôm nay mấy người đó chắc chắn sẽ không đến đâu."

"Đã tới rồi thì cứ ăn no bụng trước đã, đừng lãng phí cả bàn đồ ăn này."

Từ Thanh Từ vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện hôm nay mọi người đồng loạt cho cô leo cây. Trùng hợp là mấy nhà cung cấp này đều là những khách hàng mấy hôm trước cô đích thân đến gặp và đã bày tỏ ý định hợp tác, hơn nữa đều là các ông chủ ở khu vực Giang Chiết.

Cô thật sự không hiểu nổi vì sao những người đó lại đột nhiên cho cô leo cây. Theo lý mà nói, điều kiện và yêu cầu của cô đều bày ra đó, không đến mức chẳng có nổi một người chịu tới.

Thấy cô vẫn còn mãi bận lòng, Thẩm Hào Niên lặng lẽ cầm chiếc bát trước mặt cô lên, múc cho cô một bát Phật nhảy tường đã hâm lại ba lần, đặt bên tay cô rồi ung dung nhắc nhở:

"Ăn cơm trước đi."

"Lấp đầy bụng rồi hẵng nghĩ chuyện khác."

Từ Thanh Từ hoàn hồn, ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt đen bình thản của Thẩm Hào Niên. Sự hoảng loạn và bất an trong lòng cô lập tức được anh xoa dịu. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu cố nặn ra một nụ cười với anh, bưng bát lên, chậm rãi ăn từng miếng.

Bữa ăn này có giá tổng cộng 388 tệ, gồm mười tám món. Ban đầu Từ Thanh Từ dự tính cho tám người ăn, nhưng giờ chỉ còn cô và Thẩm Hào Niên. Dù cả hai có cố nhồi đến đâu cũng không thể ăn hết cả bàn.

Sáng mai Từ Thanh Từ sẽ về Quảng Châu, hiển nhiên chỗ đồ ăn thừa này cũng không thể gói mang đi. Đến lúc thanh toán, cô đau lòng đến mức mặt mày nhăn nhó, chỉ hận cái bụng mình không biết cố gắng hơn một chút để nuốt hết đống sơn hào hải vị kia.

Thấy vậy, Thẩm Hào Niên khẽ cười, trêu cô:

"Em đúng là đồ thần giữ của."

Từ Thanh Từ: "..."

Rời khỏi nhà hàng, nỗi bực bội trong lòng Từ Thanh Từ vẫn chưa tan hết. Cô nghĩ nát óc cũng không sao hiểu nổi rốt cuộc là kẻ nào đứng sau giở trò.

Mãi đến khi Phương Ngọc gọi điện tới mắng một trận, Từ Thanh Từ mới biết người đứng sau giở trò chính là một khách hàng trước đây không hợp tác thành, cố tình bôi nhọ Minh Châu sau lưng.

Người đó họ Chu, tên là Chu Đại Thông, cũng mở một nhà máy dệt len. Năm ngoái, khi nhà máy của Ngô Thiên Minh suýt phá sản vì kinh doanh sa sút, Chu Đại Thông trước tiên sai người tung tin đồn thất thiệt rằng nhà máy của Ngô Thiên Minh xảy ra tai nạn, sau đó lại cướp mất đơn hàng của ông... Một loạt thủ đoạn đó chỉ nhằm mua lại nhà máy của Ngô Thiên Minh với giá rẻ. Nào ngờ lại bị Từ Thanh Từ chen ngang.

Chu Đại Thông vì thế ôm hận trong lòng, vẫn luôn tìm cơ hội trả đũa. Chẳng phải giờ vừa hay tóm được cơ hội rồi sao?

Nghe đến khả năng này, Từ Thanh Từ không ngờ Chu Đại Thông lại hèn hạ đến vậy.

Phương Ngọc cũng từng gặp người này, còn qua lại làm việc với ông ta vài lần. Bản chất vốn là một tên lưu manh đầu đường xó chợ, dựa vào một khoản tiền trợ cấp tuất mà phát tài, giờ thành "ông chủ" rồi nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

Ngoài mối զ_⛎_a_n ♓_ệ đó ra, người họ Chu này còn là một người bà con xa của Phương Ngọc. À, tính ra thì phải là họ hàng của Từ Nghiễn Thư.

Chu Đại Thông chính là em trai cùng cha khác mẹ của mẹ Từ Nghiễn Thư, tức là cậu của Từ Nghiễn Thư, tiếc rằng chẳng phải hạng người tử tế gì.

Chu Đại Thông có một cô con gái. Cô gái này khá thân với Phương Toàn, sau đó còn được Phương Toàn chủ động bỏ tiền tài trợ học đại học.

Nếu cô nhớ không nhầm thì cô gái đó tên là Chu Khiết, hiện đang học năm nhất tại Đại học Giao thông Thượng Hải. Năm ấy, sở dĩ Phương Toàn nổi lòng tốt tài trợ cho người bà con nghèo xa đến tám đời cũng chẳng với tới của Từ Nghiễn Thư, chẳng qua cũng chỉ để lấy lòng Từ Nghiễn Thư mà thôi.

Dù sao thì ai mà chẳng thích một cô gái hiền lành, nhân hậu.

Vừa nghĩ đến việc này lại dính dáng đến Từ Nghiễn Thư và Phương Toàn, Phương Ngọc đã thấy buồn nôn.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, nhất thời Từ Thanh Từ cũng không biết nên nói gì.

Cô khẽ thở dài, an ủi Phương Ngọc rằng chuyện này cứ để cô giải quyết, bảo cô ấy đừng bận tâm.

Cúp điện thoại, Từ Thanh Từ quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn im lặng từ nãy đến giờ, mím môi nói:

"...Em biết là ai đứng sau giở trò rồi, nhưng có hơi khó xử."

Thẩm Hào Niên quan sát sắc mặt Từ Thanh Từ, thấy cô lộ vẻ khó xử, liền hỏi trúng trọng tâm:

"Em thấy khó xử ở chỗ nào?"

Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, dò hỏi:

"Vì liên quan đến Ngọc Ngọc?"

"...Không đúng, phải nói là liên quan đến bác sĩ Từ và chị gái của Ngọc Ngọc. Em sợ sau này Ngọc Ngọc sẽ khó xử."

Thẩm Hào Niên không rõ cô nhân viên cũ này của mình rốt cuộc đã trải qua chuyện gì. Nhưng hồi trước, khoảng thời gian Tô Trác Thành theo đuổi Phương Ngọc rất quyết liệt, Tô Trác Thành từng mấy lần than phiền với anh, nói rằng cô nhân viên này đã có người trong lòng, tiếc là gặp không đúng người.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là lời kể từ một phía của Tô Trác Thành. Thẩm Hào Niên chưa từng tiếp xúc với vị bác sĩ họ Từ kia, tạm thời chưa thể kết luận lời người anh em tốt của mình có đúng hay không.

Thấy Từ Thanh Từ còn do dự, Thẩm Hào Niên không vòng vo, hỏi thẳng:

"Phương Ngọc có thái độ thế nào?"

Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, nhất thời không hiểu ý của Thẩm Hào Niên.

Thẩm Hào Niên thở dài, kiên nhẫn phân tích rõ ràng:

"Phương Ngọc nếu thấy khó xử thì sẽ để em tùy tiện xử lý sao?"

"Nếu chỉ vì chuyện này mà đắc tội với vị bác sĩ Từ kia, khiến hai người họ từ nay không thể nối lại duyên xưa, thì chỉ có thể chứng minh họ vốn không hợp."

"Dù lần này em bỏ qua cho đối phương, em dám đảm bảo sẽ không có lần sau sao? Mâu thuẫn đã kết từ lâu rồi, giữa chừng nhượng bộ không phải là giảng hòa, mà là ngồi chờ 𝐜h*ế*t."

"Ở chuyện này, Phương Ngọc nhìn thấu hơn em."

Được Thẩm Hào Niên nhắc nhở như vậy, Từ Thanh Từ lập tức bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu câu "xử lý theo pháp luật" mà Phương Ngọc đã dặn qua điện thoại có ý gì.

Thương trường tuy như chiến trường, nhưng vẫn phải tuân theo pháp luật và quy định. Một khi vượt quá giới hạn đó, thì không còn đơn thuần là "gây rối gây sự" nữa.

Nghĩ thông điểm này, Từ Thanh Từ lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, tỏ ý mình đã biết nên làm thế nào.

Thấy cô đã nghĩ thông, khóe môi Thẩm Hào Niên khẽ cong lên, cũng không ngăn cô tiếp tục suy nghĩ.

Bữa trưa hôm nay ăn quá no, mà Từ Thanh Từ lại không liên lạc được với mấy nhà cung cấp kia, nên đành bỏ cuộc.

Giờ cũng chẳng có việc gì để làm. Dù trong lòng Từ Thanh Từ vẫn hơi khó chịu, nhưng cũng coi như được rảnh rang.

Nhớ đến Tiểu Trần vẫn đang nằm ở một khách sạn khác, Từ Thanh Từ vội lấy điện thoại gọi hỏi thăm tình hình. Biết Tiểu Trần đã hạ sốt, cô mới yên tâm hơn nhiều.

Không có việc gì, Từ Thanh Từ liếc nhìn Thẩm Hào Niên bên cạnh, cười tủm tỉm hỏi:

"Ông chủ Thẩm, chiều nay anh có thời gian không? Nếu có thì chúng ta cùng đi xem phim nhé?"

Nếu không vì bữa trưa hôm nay làm lỡ hành trình, thì giờ này Thẩm Hào Niên chắc đã về Bắc Kinh rồi.

Lần này anh đến Thượng Hải ngoài việc tham dự sự kiện, chủ yếu là muốn gặp Từ Thanh Từ một lần. Giờ đã gặp được cô, anh lại không nỡ rời đi.

Nhìn đồng hồ đeo tay, thấy vẫn còn thời gian, Thẩm Hào Niên thoải mái nhận lời mời của Từ Thanh Từ:

"Bà chủ Từ muốn xem gì?"

Từ Thanh Từ rất ít khi đến rạp chiếu phim. Trong số ít lần đó, có hai lần là đi xem cùng Phương Ngọc.

Khi ấy hai người vừa mới hợp tác làm ăn, có lúc bận đến tận nửa đêm. Khó lắm mới có được nửa ngày nghỉ, Phương Ngọc nhất quyết kéo Từ Thanh Từ đến rạp xem phim, nói rằng đó là lương thực tinh thần.

Từ Thanh Từ từng xem phim nước ngoài như 《Nhà tù Shawshank》, 《Thế giới của Truman》, cũng xem phim Hồng Kông như 《Thiện Nữ U Hồn》, 《Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương》...

Hôm nay cô hơi muốn xem 《Đại Thoại Tây Du》, chỉ không biết rạp còn chiếu hay không.

Nghe Từ Thanh Từ nói vậy, Thẩm Hào Niên gọi một chiếc taxi ven đường, báo địa chỉ rồi đưa cô đến một rạp chiếu phim cũ, phong cách trang trí tuy khá xưa nhưng rất có nét riêng.

Ở đây không chỉ chiếu những bộ phim mới ra mắt mà còn có cả những bộ phim cũ trước đây.

Bộ 《Đại Thoại Tây Du》 mà Từ Thanh Từ muốn xem hôm nay cũng đang được chiếu.

Tiền thân của rạp chiếu phim này là một phòng chiếu băng video. So với những rạp hiện đại được trang trí mới mẻ, nơi này cũ kỹ hơn nhiều, cũng chẳng thấy mấy khán giả.

Mỗi phòng chiếu chỉ có thể ngồi khoảng mười người. Hôm nay vận may của hai người không tệ, cả phòng chỉ có mỗi họ.

Lúc nhân viên vào bật phim còn lẩm bẩm rằng phòng chiếu băng này có lẽ sắp đóng cửa rồi.

Từ Thanh Từ hơi tò mò không biết Thẩm Hào Niên tìm được nơi này bằng cách nào, nhưng vừa nghĩ đến khả năng anh từng xem phim ở đây cùng cô gái khác, cô lập tức không hỏi nổi nữa.

Đợi nhân viên chiếu phim rời đi, đèn trong phòng dần tắt, bộ phim trên màn ảnh cũng bắt đầu.

Từ Thanh Từ từng nghe mấy cô gái trong công ty nhắc đến bộ phim này, nhưng mãi vẫn chưa có dịp xem. Giờ đây được ngồi cạnh Thẩm Hào Niên trong rạp để cùng thưởng thức, cô không khỏi thấy vô cùng háo hức.

Dẫu hôm nay gặp đủ chuyện không như ý, nhưng người mình yêu đang ở ngay bên cạnh, đã là điều may mắn nhất trong những điều không may rồi.

Phim bắt đầu, toàn bộ sự chú ý của Từ Thanh Từ đều dồn lên màn chiếu vuông vức phía trước.

Đến khi bộ phim kết thúc thì đã ba tiếng trôi qua. Từ Thanh Từ bị cốt truyện và diễn xuất của các diễn viên cuốn hút đến mức suốt cả buổi không hề rời mắt khỏi màn hình.

Giữa chừng, Thẩm Hào Niên ra ngoài nghe hai cuộc điện thoại. Không biết là ai gọi đến, chỉ biết lúc quay lại, sắc mặt anh vẫn bình thản như thường, không để lộ bất kỳ thay đổi nào.

Cho đến khi bộ phim kết thúc, Từ Thanh Từ vẫn còn lưu luyến không nỡ rời rạp, tinh thần phấn chấn bước ra ngoài. Hiếm khi thấy cô tinh nghịch đùa giỡn với Thẩm Hào Niên:

"Yêu một người cần lý do sao? Không cần sao? Cần sao? Không cần sao?"

Thấy cô nhập tâm như vậy, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi cười, cố ý hỏi:

"Bà chủ Từ yêu ai?"

Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hào Niên đáp:

"Bà chủ Từ yêu ông chủ Thẩm mà~"

Thẩm Hào Niên nhướng mày, tiếp tục hỏi:

"Ông chủ Thẩm là ai?"

Từ Thanh Từ cười rạng rỡ:

"Thẩm Hào Niên."

Thẩm Hào Niên khẽ chậc một tiếng, cười cảm thán:

"Anh biết rồi."

Từ Thanh Từ vẫn không chịu buông tha:

"Anh biết cái gì rồi?"

Thẩm Hào Niên mỉm cười, cũng đọc theo một câu thoại:

"Hoa anh đào chỉ nở một mùa, tình yêu đích thực chỉ có một lần."

hết chương 128.

, , vn, live

, vn

Chương (1-147)