Từ Thanh Từ, danh tiếng của anh không dễ mượn như vậy đâu
| ← Ch.101 | Ch.103 → |
Sáng 9 giờ ngày 12 tháng 4 năm 1998, dưới sự hỗ trợ của Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Từ đã xin được giấy phép kinh doanh cho công ty mới.
Tên công ty mới là "Công ty TNHH May mặc Minh Châu", cái tên này do Từ Thanh Từ cân nhắc, chọn lựa rất kỹ mới nghĩ ra.
Lúc đó cô vẫn chưa biết tên công ty của Thẩm Hào Niên. Mãi rất lâu sau cô mới biết công ty của anh tên là "Công ty TNHH Thương mại Quốc tế Minh Đồ Bắc Kinh".
"Minh Châu" và "Minh Đồ" đều tượng trưng cho niềm kỳ vọng về một tương lai rực rỡ.
Để đăng ký thành lập công ty cần vốn điều lệ năm trăm nghìn tệ. Khi ấy trong tay Từ Thanh Từ chỉ có một trăm nghìn tệ. Đúng lúc cô đang sốt ruột, không biết phải làm sao, Thẩm Hào Niên chủ động đứng ra góp giúp cô bốn trăm năm mươi nghìn tệ, trở thành một trong những cổ đông lớn của Công ty TNHH May mặc Minh Châu.
Nếu phân chia cổ phần theo tỷ lệ góp vốn thì Thẩm Hào Niên sẽ nắm 70%, còn Từ Thanh Từ nắm 30%. Thế nhưng hai người lại làm ngược lại.
Với lý do anh chỉ phụ trách góp vốn, không phụ trách quản lý công ty, cũng không phụ trách việc kinh doanh của công ty..., Thẩm Hào Niên cam tâm chỉ nắm giữ 30% cổ phần, để Từ Thanh Từ có toàn quyền quyết định mọi việc liên quan đến tương lai của Công ty Minh Châu.
Cuối tháng Ba, Từ Thanh Từ đến Quảng Châu. Nửa tháng qua, cô đã chạy khắp hai phần ba số tòa nhà văn phòng ở Quảng Châu. Ban đầu cô định thuê một văn phòng khang trang hơn, nhưng hoặc là tiền thuê quá cao, hoặc là vị trí không phù hợp. Cuối cùng, cô thuê một gian sạp chưa đầy hai mươi mét vuông trong chợ vải Trung Đại ở Quảng Châu làm văn phòng tạm thời của mình.
Chợ vải Trung Đại là trung tâm của ngành vải và phụ liệu khu vực Hoa Nam. Ở đây, Từ Thanh Từ có thể trực tiếp làm việc với các nhà cung cấp vải, nhà cung cấp phụ liệu và đại diện các xưởng gia công, đồng thời có thể nắm bắt bất cứ lúc nào về giá vải, xu hướng thịnh hành và nguồn lực của các nhà máy.
Trong thời gian Thẩm Hào Niên giúp cô làm thủ tục xin giấy phép kinh doanh, Từ Thanh Từ đã thuê xong chỗ ở tạm tại Quảng Châu, đồng thời đi khắp chợ vải Trung Đại ở Quảng Châu, trong khoảng thời gian đó cô cũng làm quen được không ít nhà cung cấp phụ liệu.
Từ Thanh Từ cải tạo gian sạp chưa đầy hai mươi mét vuông đó thành một phòng trưng bày nhỏ, bên trong bày những mẫu áo len dệt từng bán chạy trước đây của cô ở chợ bán sỉ, đồng thời dựng trước cửa một tấm biển đơn sơ viết bằng tiếng Anh: Welcome.
Chưa đầy một tuần, Từ Thanh Từ đã làm quen được với các chủ sạp xung quanh. Khi mang những hộp quà táo được gửi từ Sát Bố Nhĩ đến tặng họ, cô cũng không quên đưa danh thiếp của mình.
Chỉ còn chưa đầy 72 giờ nữa là đến Hội chợ Quảng Châu, thời gian của Từ Thanh Từ trở nên vô cùng gấp gáp.
Cô không có thời gian để tỉ mỉ chọn mẫu, chỉ có thể chọn năm mẫu áo len dệt có sức cạnh tranh nhất trong chợ, rồi tìm người làm thẻ treo, khắc lên đó đầy đủ thông tin bằng tiếng Anh.
Sau khi chọn xong mẫu, Từ Thanh Từ lại đến tiệm photocopy làm mới một lô danh thiếp song ngữ. Ngoài thông tin công ty, mặt sau danh thiếp còn ghi rõ thế mạnh cốt lõi của công ty là Specialized in Cotton Knitwear ("Chuyên kinh doanh hàng dệt kim bằng cotton").
Từ Thanh Từ dành trọn một ngày để làm một cuốn "Hồ sơ hàng dệt kim" ngắn gọn, dễ hiểu, bên trong gồm:
- Mẫu sợi: cotton, Tencel, Modal, sợi pha..., kèm chú thích về cảm giác khi chạm và đặc tính.
- Mẫu vải dệt: dệt trơn, dệt gân, dệt jacquard, dệt cáp... với các kiểu kết cấu khác nhau, thể hiện rõ bề mặt vải.
- Phương án phụ liệu: các loại quai đặc biệt, cúc hoặc phụ kiện trang trí dùng để phối cùng hàng dệt kim.
Từ Thanh Từ còn đư.🔼 và.🅾️ hồ sơ các hình ảnh so sánh chi tiết của từng loại.
Làm xong những thứ đó, Từ Thanh Từ lại đi mua một chiếc máy dệt mẫu đơn giản đặt trong văn phòng để trực tiếp trình bày cho khách nước ngoài xem.
Những kiến thức này đều là thông tin cô có được sau khi tìm đến hỏi một nhà cung cấp vải dệt kim, một bà chủ cửa hàng bán áo len dệt ở chợ bán sỉ, cùng với kinh nghiệm nhập hàng của chính cô trong suốt một năm qua. Từ Thanh Từ tổng hợp tất cả thành một cuốn tài liệu để khách hàng dễ hiểu hơn.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Từ Thanh Từ lại đến chợ bán sỉ mua một chiếc váy len dệt màu trắng ngà, họa tiết thêu nổi, cổ chữ V, làm "chiến bào" để tham dự Hội chợ Quảng Châu.
Bản thân cô cũng là một phần trong việc quảng bá công ty, vì vậy Từ Thanh Từ xem chính mình như một tấm quảng cáo miễn phí, dốc hết sức để thể hiện những ưu thế của bản thân trước các thương nhân nước ngoài.
Sáng ngày 15 tháng 4, lễ khai mạc Hội chợ Xuất nhập khẩu Trung Quốc lần thứ 83 được tổ chức tại khu triển lãm đường Lưu Hoa, Quảng Châu.
Từ Thanh Từ không nằm trong danh sách khách mời của hội chợ, nhưng từ sáng sớm cô đã chỉnh tề ăn mặc, ôm theo tài liệu và các mẫu sản phẩm trong túi, tràn đầy tự tin lên đường đến đường Lưu Hoa.
Đây là lần đầu tiên Từ Thanh Từ tham dự một hoạt động thương mại quy mô lớn và chính thức như vậy. Nói không căng thẳng là giả, nhưng vừa nghĩ đến phía sau mình có Thẩm Hào Niên, có "Minh Châu" làm chỗ dựa, cô liền không còn sợ gì nữa.
Hai ngày nay Thẩm Hào Niên cũng bận đến mức không ngơi tay, gần như không có thời gian để ý xem Từ Thanh Từ đang làm gì.
Đúng ngày diễn ra lễ khai mạc, Thẩm Hào Niên vẫn đang hẹn gặp hai khách hàng người Mỹ tại khách sạn.
Khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian, Thẩm Hào Niên gọi điện hỏi Từ Thanh Từ đang ở đâu, nhưng gọi qua thì không có ai nghe máy.
Thẩm Hào Niên biết Từ Thanh Từ không phải kiểu người "ngồi chờ sung rụng". Cô không liên lạc với anh thì chắc chắn là đang có việc riêng cần làm.
Để không làm lỡ thời gian, trước khi xuất phát, Thẩm Hào Niên thay bộ vest được anh đặt may riêng tại một cửa hàng vest từ ba tháng trước, cài huy hiệu công ty trước ⓝℊự.𝐜, kiểm tra lại một lượt tập tài liệu mẫu quần áo mới, hồ sơ chứng nhận năng lực của nhà máy, bảng số liệu thành tích xuất khẩu cùng những tài liệu cần mang theo, rồi quay sang dặn dò người phụ trách nhóm một số điểm cần lưu ý. Xong xuôi, anh mới lên đường đến địa điểm tổ chức Hội chợ Quảng Châu.
Đúng 8 giờ 55 phút sáng, xe của Thẩm Hào Niên đến cổng khu triển lãm trên đường Lưu Hoa đúng giờ.
Đến cùng lúc với anh còn có lãnh đạo của Cục Ngoại thương. Chu Xuyên nhìn thấy biển số xe của Cục Ngoại thương, liền quay sang nhắc Thẩm Hào Niên:
"Sếp, lãnh đạo Cục Ngoại thương cũng đến rồi."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên ngẩng mắt nhìn chiếc xe mang biển số mở đầu bằng chữ "粤" ở phía không xa. Sau khi nhìn rõ người bước xuống từ trong xe là ai, anh chỉnh lại quần áo, cài nút áo vest, đẩy cửa xe, khom người bước xuống, rồi bình thản đi về phía chiếc xe công vụ mang biển số mở đầu bằng chữ "粤" đó.
Khi còn cách chưa đầy nửa mét, Thẩm Hào Niên dừng bước. Ánh mắt anh dừng trên người đàn ông trung niên đang được vài người vây quanh, mỉm cười chào hỏi:
"Chủ nhiệm Ngô, trùng hợp thật. Hôm nay lại có thể gặp ngài ngay trước cổng hội chợ."
Chủ nhiệm Ngô, trông nho nhã và hòa nhã, nghe thấy giọng của Thẩm Hào Niên thì lập tức quay đầu nhìn anh.
Thấy trên gương mặt Chủ nhiệm Ngô lộ vẻ chần chừ, dường như chưa nhận ra mình, Thẩm Hào Niên chủ động giới thiệu:
"Tôi là Thẩm Hào Niên của Công ty TNHH Thương mại Quốc tế Minh Đồ Bắc Kinh. Trước đây rất vinh hạnh được dùng bữa với ngài một lần."
Nghe đến danh tiếng của Công ty Minh Đồ Bắc Kinh, Chủ nhiệm Ngô lập tức bừng tỉnh. Ông trước tiên quan sát kỹ Thẩm Hào Niên một lượt, sau đó mỉm cười đáp lại:
"Người trẻ, tôi nhớ cậu."
"Hai năm trước chúng ta từng gặp nhau trong một bữa tiệc của bạn bè. Lúc nãy tôi nhất thời mắt kém nên không nhận ra, mong cậu đừng trách."
Thẩm Hào Niên khẽ cong môi, lấy danh thiếp từ trong túi ra đưa cho Chủ nhiệm Ngô, mỉm cười xã giao:
"Ngài trăm công nghìn việc, đâu có thời gian để nhớ những chuyện nhỏ như thế. Đây là danh thiếp của tôi, mong Chủ nhiệm Ngô nhận cho. Hy vọng sau này sẽ có cơ hội báo cáo công việc với ngài một cách chi tiết."
"Không làm phiền ngài làm việc nữa, ngài cứ bận trước."
Tách khỏi Chủ nhiệm Ngô, Thẩm Hào Niên dẫn theo cả đoàn đi thẳng vào hội trường. Giữa đường, anh chợt nhớ Từ Thanh Từ vẫn chưa có tin tức gì, bèn dặn Chu Xuyên ra cổng khu triển lãm chờ. Nếu thấy Từ Thanh Từ thì trực tiếp đưa cô vào.
Lễ khai mạc bắt đầu lúc chín giờ. Trong lúc Thẩm Hào Niên đứng ngoài cổng trò chuyện với Chủ nhiệm Ngô, lễ khai mạc đã bắt đầu. Anh bước vào khán phòng, được nhân viên lễ tân dẫn đến hàng ghế đầu.
Ngồi hai bên anh là lãnh đạo Hiệp hội Công nghiệp nhẹ và Chủ nhiệm Ngô vừa gặp ngoài cổng, những người còn lại đều là các đơn vị tham gia triển lãm có thực lực không hề thua kém anh.
Thẩm Hào Niên cùng các vị lãnh đạo xã giao đơn giản vài câu rồi bắt đầu theo dõi lễ khai mạc.
Sau khi buổi lễ kết thúc, Thẩm Hào Niên đích thân hẹn gặp một thương nhân Hồng Kông để giới thiệu những mẫu bán chạy như lụa thêu, dòng sản phẩm dệt kim cùng các mẫu quần áo khác tại gian trưng bày.
Đang trò chuyện được nửa chừng với vị thương nhân Hồng Kông, khóe mắt Thẩm Hào Niên chợt liếc thấy Từ Thanh Từ như một cánh bướm sặc sỡ "xông" vào hội chợ.
Ngay từ ngoài cổng hội chợ, Từ Thanh Từ đã xin được cả một xấp danh thiếp. Đến khi vào bên trong, cô hết nhìn đông lại ngó tây, tò mò với mọi thứ trong hội chợ, hận không thể bắt chuyện với từng người một.
Chu Xuyên chu đáo dẫn cô đến khu triển lãm của Công ty Minh Đồ, đồng thời nhắc cô rằng lúc này Thẩm Hào Niên đang nói chuyện với thương nhân phía Hồng Kông, tạm thời chưa thể rời đi.
Từ Thanh Từ đã sớm nhìn thấy Thẩm Hào Niên, nhưng thấy anh đang bị một nhóm người vây quanh, bận đến mức không ngơi tay, cô mỉm cười với Chu Xuyên, tỏ ý mình cứ tự đi dạo một vòng là được, không cần để ý đến cô.
Nhớ đến lời dặn của sếp, Chu Xuyên hạ giọng hỏi Từ Thanh Từ:
"Sếp có chừa cho cô một vị trí trong khu triển lãm. Thanh Từ, cô có mang mẫu sản phẩm không? Nếu có thì có thể bày mẫu lên đó."
Đương nhiên Từ Thanh Từ có mang mẫu, nhưng cô chỉ mang theo ba mẫu. Không phải vì cô thiếu tự tin, mà thực sự sau khi xem các mẫu trưng bày ở khu triển lãm của Minh Đồ, cô cảm thấy mẫu của mình chẳng có chút ưu thế nào.
Nhưng đã đến rồi thì thử một lần cũng chẳng sao.
Nghĩ là làm, Từ Thanh Từ gọi Chu Xuyên giúp một tay. Cô phụ trách bày biện gian hàng, còn Chu Xuyên giúp là phẳng những mẫu quần áo bị nhăn.
Ban đầu, các nhân viên của Minh Đồ không hiểu vì sao khu triển lãm của công ty mình lại nhường một phần cho người ngoài. Cho đến khi thấy Chu Xuyên giúp là quần áo, một số người cũng đi sang hỗ trợ bày biện.
Những người đi cùng Thẩm Hào Niên tham gia Hội chợ Quảng Châu lần này đều là nhân viên kỳ cựu, giàu kinh nghiệm, nên đương nhiên rất quen thuộc với quy trình bên trong. Chỉ chưa đầy một giờ, mấy người đã bày biện xong gian hàng.
Từ Thanh Từ phân loại các mẫu theo màu sắc và kiểu dáng rồi treo lên ngay ngắn, sau đó chỉnh đèn sáng hơn, dùng khăn giấy lau sạch mặt bàn và mặt kính. Tiếp đó, cô mở chiếc túi bách bảo của mình ra, kiểm tra lại một lượt xem những vật dụng mang theo đã đầy đủ chưa.
Danh thiếp, sổ đăng ký khách hàng, bảng báo giá, máy tính... đều có đủ, còn lại chỉ xem hôm nay có thể thu hút được khách hàng hay không.
Sau khi bày biện gian hàng xong, Từ Thanh Từ không ngồi chờ mà chủ động xuất kích.
Cô đi dạo một vòng các khu trưng bày khác trước, giả làm khách hàng để moi được một số thông tin hữu ích.
Từ Thanh Từ phát hiện phong cách chủ đạo của năm nay là cái gọi là phong cách "tân tự nhiên", chú trọng sự kết hợp giữa tự nhiên và công nghệ nhân tạo.
Màu sắc thịnh hành chủ yếu là hồng nhạt, xanh lam và xanh lục vẫn tiếp tục được ưa chuộng, đồng thời bổ sung thêm màu xám ánh kim. Các loại vải có chất liệu tự nhiên đặc biệt được yêu thích. Phong cách tổng thể thiên về kiểu dáng thon gọn, nhấn mạnh khả năng tôn dáng, chú trọng hơn đến đườ·𝐧·g 𝐜·🅾️n·𝐠 cơ thể.
Trùng hợp là mấy mẫu áo len dệt kim Từ Thanh Từ chọn đều là kiểu ôm dáng, màu sắc cũng chủ yếu là hồng nhạt và xanh lam ánh xám.
Chiếc áo len dệt kim màu trắng ngà, cổ đứng, thêu hoa mà cô đang mặc ôm sát người, đặc biệt tôn vóc dáng.
Cô đi qua lại giữa các gian triển lãm, đã có không ít ánh mắt dừng trên người cô.
Từ Thanh Từ không bỏ lỡ cơ hội này. Ánh mắt cô dừng trên gã người nước ngoài ở cách đó không xa, người đã nhìn cô không dưới năm lần, rồi chủ động bước tới chào hỏi: "Good morning. Welcome! We specialize in Cotton Knitwear. (Chúng tôi chuyên kinh doanh áo len dệt kim. )"
Thấy gã người nước ngoài cứ nhìn chằm chằm mình, Từ Thanh Từ mỉm cười nói: "This is our best seller."
Từ Thanh Từ không phân biệt được gã người nước ngoài trước mặt là người Anh hay người Mỹ, dù sao trông họ cũng na ná nhau.
Hành động chủ động bước tới chào hỏi của Từ Thanh Từ khiến gã người nước ngoài thích thú. Đối phương nhìn cô bằng ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, đánh giá cô từ đầu đến chân, cuối cùng dùng tiếng Trung lưu loát khen ngợi: "Quý cô xinh đẹp, cô mặc chiếc áo len dệt kim này rất ⓖợ-ℹ️ 𝖈ả-Ⓜ️, rất 𝖓ó*ⓝ*🌀 bỏ*ⓝ*ⓖ."
"Tôi tên là John, đến từ New York, Mỹ. Quý cô xinh đẹp, tôi có thể biết tên cô được không?"
Từ Thanh Từ không ngờ đối phương lại biết nói tiếng Trung, càng không ngờ gã người Mỹ này lại khen cô thẳng thắn đến vậy.
Trước tiên cô ngượng ngùng chớp chớp mắt, rồi kiềm nén cảm giác xấu hổ đang chực trào trong lòng, cố tỏ ra bình tĩnh lấy danh thiếp của mình đưa cho đối phương, mỉm cười xã giao: "Chào ông John, tôi tên là Từ Thanh Từ. Xin hỏi ông đến từ thị trường nào? Ông có hứng thú ghé gian hàng của tôi xem thử không? Ngay phía trước thôi."
John đưa tay nhận lấy tấm danh thiếp, nhìn qua hai lần rồi trao đổi danh thiếp với Từ Thanh Từ.
Từ Thanh Từ không biết gã người Mỹ này có ý đồ gì, nhưng nghĩ đến việc vừa rồi ông ta cứ nhìn chằm chằm mình, chắc hẳn là có chút hứng thú với cô.
John được Từ Thanh Từ mời đến gian hàng. Từ Thanh Từ không vội vào chủ đề chính mà trước tiên trò chuyện xã giao với đối phương vài câu.
Biết được đối phương đã ở Quảng Châu suốt năm năm, Từ Thanh Từ chợt hiểu ra, chẳng trách tiếng Trung của ông ta lại tốt đến vậy.
Trò chuyện một lúc, cuối cùng Từ Thanh Từ cũng đưa câu chuyện sang áo len dệt kim. John không bày tỏ ý định hợp tác quá mãnh liệt, chỉ hỏi về chất liệu của lô hàng mẫu này của Từ Thanh Từ, có báo cáo kiểm định liên quan hay không, và năng lực sản xuất có được đảm bảo không.
Từ Thanh Từ lấy bộ hồ sơ về hàng dệt kim mà cô đã chuẩn bị từ sớm đưa cho John xem, rồi lấy cả báo cáo kiểm định ra, nói với ông ta rằng chất lượng sẽ không có vấn đề gì.
Còn về việc năng lực sản xuất có được đảm bảo hay không, hiện tại Từ Thanh Từ vẫn chưa tìm được một nhà máy đáng tin cậy. Nhưng điều đó hoàn toàn không làm khó được cô. Ánh mắt cô dừng trên Thẩm Hào Niên đang đứng cách đó không xa nói chuyện với thương nhân nước ngoài, mỉm cười đáp:
"Ông có biết Minh Đồ không?"
"Hiện tại tôi đang hợp tác sâu với Minh Đồ, năng lực sản xuất của nhà máy bên họ thì ai cũng thấy rõ..."
Vừa bàn xong chuyện làm ăn với một thương nhân Hồng Kông, Thẩm Hào Niên đi tới thì đúng lúc nghe thấy Từ Thanh Từ đang mượn danh nghĩa của anh để bàn chuyện làm ăn với một người Mỹ.
Thấy vậy, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng trên gương mặt nhỏ rạng rỡ vì cuộc trò chuyện của Từ Thanh Từ, đứng cách đó không xa nghe hết toàn bộ quá trình.
John đương nhiên biết Minh Đồ, đây là một trong những công ty thương mại tốt nhất Trung Quốc hiện nay.
Ông ta không ngờ Từ Thanh Từ lại có thể dính dáng đến Minh Đồ.
Lúc đầu John còn tưởng Từ Thanh Từ đang nói đùa, nhưng sau khi nhìn thấy ngay bên cạnh gian hàng của Từ Thanh Từ chính là gian hàng của Minh Đồ, ông ta chợt nhận ra người đẹp phương Đông này không hề đơn giản.
Từ Thanh Từ cũng chú ý đến Thẩm Hào Niên ở cách đó không xa. Thấy lúc này anh đú.🌴 hai tay vào túi quần, ánh mắt không hề kiêng dè dừng trên người cô, Từ Thanh Từ lập tức nhận ra chút tâm tư của mình đã bị Thẩm Hào Niên nhìn thấu hoàn toàn.
Trong thoáng chốc, trong lòng Từ Thanh Từ dâng lên một cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ khó có thể diễn tả. Cô cuống quýt né tránh ánh mắt đang dò xét của Thẩm Hào Niên, quay mặt đi, cố tỏ ra bình tĩnh tiếp tục trò chuyện với John:
"Chúng tôi sử dụng bo gân co giãn cao và kỹ thuật vắt sổ bốn chỉ, đồng thời trải qua ba lần thử nghiệm giặt trước để đảm bảo không bị biến dạng. Đây là mẫu đối chiếu giữa sản phẩm của chúng tôi và sản phẩm sử dụng kỹ thuật thông thường."
"Ông xem..."
Thái độ của Từ Thanh Từ vô cùng chân thành và nghiêm túc. Khi giới thiệu các chi tiết của sản phẩm, cô nói rất cuốn hút. Dù John không quá tin tưởng Từ Thanh Từ, ông ta vẫn bị thái độ của cô làm cho lay động.
Thấy John vẫn còn do dự, Từ Thanh Từ đẩy chiếc áo mẫu vừa giới thiệu cho ông ta sang trước mặt, mỉm cười cam kết:
"Ông cứ mang mẫu áo này về cho đội ngũ của mình xem. Nếu ông quyết định đặt hàng, chúng tôi sẽ trừ chi phí của chiếc áo mẫu này vào lô hàng đầu tiên."
"Đương nhiên, Trung Quốc có câu: Mua bán không thành, tình nghĩa vẫn còn. Cho dù hôm nay không làm được vụ làm ăn này cũng không sao, cứ coi như chúng ta kết thêm một người bạn vậy nhé."
Cho dù có Thẩm Hào Niên và Minh Đồ đứng ra bảo chứng, người mới như Từ Thanh Từ vẫn không lấy được đơn hàng của vị khách người Mỹ này. Tuy đã sớm biết kết quả sẽ là như vậy, nhưng Từ Thanh Từ vẫn không khỏi có chút thất vọng.
Đợi John rời đi, Từ Thanh Từ khép tập hồ sơ về hàng dệt kim lại, đứng dậy thở dài một hơi rồi tiếp tục hỏi vị khách tiếp theo xem có hứng thú với áo len dệt kim hay không.
Thẩm Hào Niên chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc cô chán nản đến khi một lần nữa bừng lên hy vọng, khóe môi cũng bất giác cong lên thành một nụ cười.
Thời gian trôi qua trong chớp mắt, chẳng mấy chốc đã đến khoảng thời gian nghỉ trưa.
Thẩm Hào Niên nhận lời mời của ban tổ chức cùng dùng bữa trưa, còn Từ Thanh Từ cũng nhân khoảng thời gian nghỉ ngắn ngủi này mà được thở phào một chút.
Chỉ là Từ Thanh Từ không ngờ Thẩm Hào Niên lại gọi cô đi cùng. Trên đường đến phòng tiệc, nghĩ đến cảnh vừa rồi mình mượn danh nghĩa của Thẩm Hào Niên để lôi kéo khách hàng lại bị chính anh bắt gặp, cô ngượng ngùng giải thích:
"... Vừa rồi em không cố ý."
"Em thừa nhận là em muốn ăn may, nhưng..."
Thẩm Hào Niên nhìn thấu vẻ ngượng ngùng và khó xử trong mắt Từ Thanh Từ, đột nhiên lên tiếng:
"Từ Thanh Từ, danh tiếng của anh không dễ mượn như vậy đâu."
Từ Thanh Từ còn tưởng Thẩm Hào Niên giận rồi. Cô mấp máy môi hai cái, hồi lâu không lên tiếng.
Thấy cô vẫn không hiểu ý mình, Thẩm Hào Niên khẽ thở dài rồi giải thích cặn kẽ:
"Độ tin cậy của em trong mắt khách hàng cần phải tích lũy từng chút một. Cho dù có anh đứng ra bảo đảm, đối phương cũng chưa chắc đã tin em."
"Chỉ có sản phẩm mới là điều quan trọng nhất. Sản phẩm của em không tốt thì nhờ ai bảo đảm cũng vô ích."
"Em có biết vì sao vừa rồi em không nói trúng điều người Mỹ đó quan tâm nhất không?"
Nghe Thẩm Hào Niên giải thích, Từ Thanh Từ ngơ ngác.
Rõ ràng, cô hoàn toàn không biết mình đã làm sai điều gì.
Từ Thanh Từ không phải kiểu người thích đào sâu vào ngõ cụt. Trái lại, cô cầm lên được thì cũng buông xuống được. Nghe Thẩm Hào Niên nhắc nhở, cô không hề cảm thấy mất mặt, ngược lại còn nghiêm túc hỏi tiếp:
"Tại sao?"
Thẩm Hào Niên im lặng hai giây, ánh mắt lướt qua gương mặt được trang điểm rạng rỡ, xinh đẹp ấy rồi khẽ lên tiếng:
"Em không hiểu nhu cầu của ông ta là gì."
"Ông ta không hề hứng thú với áo len dệt kim của em, cũng không muốn bàn vụ làm ăn này với em. Từ đầu đến cuối, điều ông ta hứng thú chỉ có một, đó là chính em."
Vừa rồi tuy Thẩm Hào Niên vẫn luôn nói chuyện với thương nhân Hồng Kông, nhưng sự chú ý của anh vẫn luôn đặt trên người Từ Thanh Từ.
Từ lúc cô chạm mắt với người Mỹ đó, đến khi cô chủ động bước tới bắt chuyện rồi mời ông ta đến gian hàng để giới thiệu hàng mẫu của mình, tất cả đều nằm trong tầm mắt của Thẩm Hào Niên.
Ánh mắt của gã người Mỹ đó nhìn Từ Thanh Từ cuồng nhiệt và tr*n tr** đến mức nào, đương nhiên Thẩm Hào Niên biết rất rõ.
Bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy cô, anh cũng từng muốn lột chiếc váy len dệt kim trên người cô xuống.
hết chương 102.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 101 | Ch. 103 → |
