Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 90

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 90
Muốn làm thế nào thì làm thế nấy
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Tâm trạng của Ninh Chiêm vô cùng phức tạp. Ninh Miên không những không ra nước ngoài, mà hiện tại còn đang ở tạm tại nhà Tạ Ứng.

Đại học đã khai giảng, cậu lại phải cắn răng nhẫn nhịn suốt hai tháng trời không thèm đi tìm Ninh Miên. Thế mà Ninh Miên cũng chẳng thèm chủ động đến tìm cậu để giải thích lấy một câu: Tại sao nhà ở khu Thanh Thủy Uyển tử tế không chịu ở, lại trực tiếp dọn thẳng vào nhà Tạ Ứng? Rốt cuộc Ninh Miên có biết là hai người bọn họ còn chưa kết ♓*ô𝐧*, chưa lập gia đình không hả?

Trong đầu Ninh Chiêm đã tưởng tượng ra vô số viễn cảnh Ninh Miên ở nhà Tạ Ứng mỗi ngày bị ba mẹ Tạ Ứng sai bảo hết việc này đến việc khác giống như Lọ Lem; khát không ai đoái hoài, đói không ai quan tâm; đã thế, không khéo còn biến thành... của Tạ Ứng nữa.

Ninh Chiêm không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng cầm điện thoại nhắn tin cho Ninh Miên.

[Tiểu Chiêm: Chị, đã hẹn chiều nay em đến tham quan trường của chị rồi đấy, chị đừng có quên. ]

[Tiểu Chiêm: Khoảng ba rưỡi em tới nơi, lúc đó chắc chị chưa tan học đâu, bảo em xem đi cổng nào thì tiện, em trực tiếp vào tìm chị. ]

[Tiểu Chiêm: Chị đừng có dắt theo Tạ Ứng đấy!]

Ninh Miên tranh thủ lúc rảnh rỗi liếc nhìn tin nhắn của Ninh Chiêm, gửi cho cậu một cái địa chỉ trước. Nhưng còn chuyện "không dắt theo Tạ Ứng" thì cô thực sự rất khó mà hứa với cậu được, vì hiện tại Tạ Ứng đang ngồi ngay bên cạnh cùng nghe giảng với cô.

Phải thừa nhận rằng, lên đại học rồi Ninh Miên mới càng thấm thía câu nói "núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn". Mỗi một người ở đây đều là những nhân vật xuất chúng hàng đầu đến từ khắp nơi trên cả nước, thành tích xuất sắc, tư duy nhạy bén, vừa thông minh lại vừa nỗ lực. Đặc biệt là cái khoa cô đang theo học vốn được mệnh danh là một trong "bốn viện tâm thần lớn"(*), xung quanh lại càng không thiếu những người ưu tú.

(*) "Bốn viện tâm thần lớn" (四大疯人院) là tiếng lóng trong giới sinh viên Trung Quốc đại lục, thường dùng để chỉ bốn khoa/ngành học có áp lực học tập kinh khủng khiếp và nặng nề nhất ở các trường đại học top đầu (thường là ngành Toán, Vật lý, v. v. của ĐH Bắc Kinh hoặc Thanh Hoa).

"Nghỉ ngơi chút không?" Bây giờ là giờ ra chơi, Ninh Miên khó lắm mới thả lỏng não bộ được một lát, cô hạ thấp giọng hỏi: "Ba rưỡi em ấy tới, lúc đó chưa tan học đâu. Hay là lát nữa anh đi trước đón Tiểu Chiêm nhé?"

Ninh Miên cân nhắc một chút, gặp sớm bị đả kích sớm, gặp muộn bị đả kích nhân đôi: "Lúc gặp anh đừng có gây gổ với em ấy nhé, nhường nhường em ấy một chút. Khó khăn lắm Tiểu Chiêm mới lấy lại được tinh thần, nếu lại bị đả kích tiếp, em sợ em ấy nghĩ quẩn mất."

"Biết rồi, anh thì đả kích được gì cậu ta cơ chứ?" Tạ Ứng nén cười, "Bình thường anh cũng có sao nói vậy thôi mà."

Ninh Miên sợ nhất chính là cái kiểu "có sao nói vậy" này của anh.

Bài vở của khoa Toán thực sự rất nặng nề, Tạ Ứng chỉ ngồi cạnh thôi cũng đã thấy đau khổ giùm cô rồi. Nghĩ lại thì thành tích cấp ba của Tạ Ứng luôn rất tốt, đầu óc cũng đủ nhạy bén, nhưng cái môn Toán học này nó quá thuần túy, logic toán lý các kiểu lằng nhằng phức tạp, anh thực sự nuốt không trôi, thế mà Ninh Miên vẫn có thể gồng gánh được thì đúng là giỏi thật.

Các bạn trong lớp cũng đã quen với việc Tạ Ứng ngồi cạnh Ninh Miên rồi. Tan học đi lấy nước quay lại cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, ai nấy đều tự làm việc của người nấy.

Ninh Miên cụp mắt lật sách: "Anh đi trước đi, lát nữa vào tiết là không đi được đâu."

Tạ Ứng "ừm" một tiếng.

"Tan học em sẽ đi tìm hai người, nhớ gửi địa chỉ cho em đấy."

Tạ Ứng xách ba lô lên rồi rời khỏi lớp học.

Thời gian này, ngoài việc ở trường mình ra, anh cũng thường xuyên sang Học viện Âm nhạc để học ké. Mấy lần đầu còn có Ninh Miên đi cùng, dạo gần đây việc học ở trường đã đi vào quỹ đạo, thời gian Ninh Miên có thể ở bên cạnh anh cũng ít đi đôi chút.

Sắp đến địa điểm hẹn trước, Tạ Ứng gọi điện cho Ninh Chiêm.

Ninh Chiêm cực kỳ cảnh giác: "Chị tôi đang ở cạnh anh à?"

"Không có, anh trai chỉ là quan tâm chú mày chút thôi, muốn hỏi xem chú đi đến đâu rồi."

"Không cần anh quan tâm, chị tôi gửi địa chỉ cho tôi rồi, còn hai phút nữa là tôi tới nơi." Ninh Chiêm lạnh lùng đáp, "Tôi đã bảo chị tôi không được dắt anh theo rồi, chắc anh không đến mức lát nữa lại lẽo đẽo đi sau lưng chị tôi bước ra đấy chứ?"

Tạ Ứng bật cười: "Cái đó thì không đâu."

Tạ Ứng nhìn thấy Ninh Chiêm ở bên lề đường, cậu chắc là vừa mới xuống xe, ánh mắt còn đang nhìn ngó dáo dác xung quanh. Anh từ đằng xa vẫy vẫy tay với cậu: "Ở đây này! Anh không đi ra cùng chị cậu, nhưng cậu phải đi theo anh để đến gặp chị cậu đấy."

Ninh Chiêm: "..."

Ninh Chiêm cảm thấy hôm nay mình như phải đeo mặt nạ đau khổ đến hai lần liền, lần thứ nhất là nhìn thấy Tạ Ứng, lần thứ hai là bên cạnh còn đèo bồng thêm một cái đuôi dính người.

Cái đuôi dính người này là học sinh mới chuyển từ lớp khác lên sau mấy đợt kiểm tra phân lớp đầu năm, tên là Thịnh Minh Nam. Khai giảng thi phân lớp tự dưng lại thi đỗ vào lớp Một, đã thế còn ngồi ngay bàn sau của cậu, ngày nào cũng thích lấy tay chọc chọc vào lưng cậu. Ninh Chiêm ghét nhất là trò này, nhưng ngặt nỗi mỗi lần cậu quay xuống, đối phương lại luôn bày ra vẻ mặt vô tội ngây thơ, khiến cậu hoàn toàn không biết phải nổi cáu từ đâu.

"Tôi đã bảo là không cho cậu đi theo rồi, còn cứ nhất quyết... Tôi đi tìm chị tôi mà." Ninh Chiêm gạt cô ra.

Thịnh Minh Nam bắt bẻ, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến lời cậu: "Tớ thì làm sao nào, chẳng qua là muốn đi chung xe với cậu thôi mà. Chỉ cho phép cậu đi tham quan trường học, cậu thi trường này thì tớ không được đến làm quen trước chắc?"

Ninh Chiêm bị cô nói cho cứng họng: "... Thế thì cậu đừng có đi theo tôi nữa."

"Ai bảo tớ đi theo cậu chứ? Trường rộng thế này cơ mà."

Ninh Chiêm sắp sụp đổ đến nơi rồi, cậu không muốn lát nữa Ninh Miên đi ra lại nhìn thấy có người đi cùng mình: "Thế chẳng phải bây giờ cậu đang đi ngay sát sau lưng tôi đây là gì?!"

"Ở đây có mỗi một con đường này thôi mà." Thịnh Minh Nam chớp chớp mắt, nói một cách đầy lý lẽ, "Hay là để tớ học theo Lỗ Tấn nhé? 'Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi', hay là tớ đi nhiều thêm chút nữa để tự mở ra một lối đi riêng?"

Tạ Ứng đứng bên cạnh không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.

Còn mười phút nữa Ninh Miên mới tan học, ba người cùng đi bộ đến dưới tòa nhà giảng đường.

Năm sau là đến lượt Ninh Chiêm thi đại học rồi. Cậu không có ý định ra nước ngoài, tuy từ trước đến nay không tham gia các kỳ thi học sinh giỏi hay cuộc thi đấu nào, nhưng thành tích của cậu ở trường luôn rất tốt, lúc nào cũng nằm trong top đầu. Thế nên việc thi vào cùng một trường đại học với Ninh Miên là chuyện hoàn toàn trong tầm tay. Là cái đuôi nhỏ bám đuôi chị nhiều năm, Ninh Chiêm vẫn muốn được ở gần Ninh Miên.

"Bây giờ cậu đi được chưa hả?!" Ninh Chiêm bực bội, "Tôi đứng im một chỗ luôn rồi đây này! Không cần cậu phải nhọc công mở đường nữa đâu nhé!"

Thịnh Minh Nam trả lời một cách cực kỳ tự nhiên: "Nhưng tớ đi mỏi chân rồi."

"..."

Tạ Ứng đứng xem từ đầu đến cuối, phải bấm bụng nhịn cười.

Tiếng chuông báo tan học vừa vang lên, Ninh Miên liền nhắn tin cho Tạ Ứng hỏi thăm tình hình bên này thế nào.

[XY: Rất tốt, cậu em trai của em giờ không rảnh để quản anh đâu. ]

[XY: [Hình ảnh 1]

[NM: Con gái à?]

[XY: Ừm, hai đứa trông... khá là ngọt ngào. ]

Ninh Miên không biết phải nói sao nữa. Chuyện hồi lớp mười hai Ninh Chiêm từng ra sức khuyên nhủ cô không được yêu sớm thế nào vẫn còn mồn một trước mắt, vậy mà giờ đây, người yêu sớm lại chính là bản thân cậu.

Ninh Miên đi xuống lầu, vừa vặn nhìn thấy cảnh Ninh Chiêm và Thịnh Minh Nam đang chơi trò rượt đuổi quanh mấy cây cột.

Trông thấy Ninh Miên, Ninh Chiêm lập tức bỏ mặc Thịnh Minh Nam, chạy biến về phía cô: "Chị! Cuối cùng chị cũng xuống rồi!"

"Giáo viên hơi kéo dài thời gian một chút." Ninh Miên khẽ nói, rồi nhìn sang cô bạn bên cạnh: "Đưa bạn gái đi cùng à? Lát nữa chị dẫn hai đứa đi ăn..."

Ninh Chiêm như bị giẫm phải đuôi, xù lông lên: "Không phải!"

Ninh Miên bị phản ứng thái quá của cậu làm cho giật mình, vội trấn an: "Không sao mà, yêu đương thôi chứ có gì đâu, chị đâu có trách em."

Ninh Chiêm bướng bỉnh nghển cổ lên: "Em còn lâu mới thèm yêu sớm nhé."

Ninh Miên chợt nhớ đến bản thân mình hồi đó, cô cũng từng nghẹn một cục tức, sống 𝖈𝖍-ế-🌴 không thừa nhận chuyện yêu sớm với Tạ Ứng như vậy, thế là cô không nhịn được mà bật cười một tiếng.

Cuối cùng Thịnh Minh Nam vẫn đi cùng nhóm của Ninh Miên. Cô bạn buộc tóc hai bên rất đáng yêu, mặc một chiếc váy ngắn bằng nhung màu đỏ, trông tràn đầy sức sống và hơi thở thanh xuân. Lúc cô nàng mỉm cười, đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết.

Ninh Miên đi bên cạnh Thịnh Minh Nam, trong lòng có chút tò mò muốn hỏi nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.

"Chị ơi." Thịnh Minh Nam nghiêng đầu nhìn Ninh Miên, "Em phải giải thích với chị một chút, em vẫn chưa ở bên cạnh bạn học Ninh đâu ạ."

Thực ra Ninh Miên cũng đoán được phần nào: "Ừm."

"Nhưng em đang theo đuổi cậu ấy, cực kỳ nhiệt tình và vô cùng thuần túy luôn." Thịnh Minh Nam ngẫm nghĩ một lát rồi tỏ vẻ hơi đau đầu, "Có điều bạn học Ninh khó theo đuổi quá, hình như em làm cái gì cũng không đúng ý cậu ấy, cậu ấy cứ suốt ngày nhíu chặt lông mày lại thôi."

Ninh Miên hơi ngẩn người.

Thịnh Minh Nam hoàn toàn không có cái vẻ kiêu kỳ, làm giá của những cô gái ở độ tuổi này. Cô bạn tích cực, nhiệt huyết, tươi tắn và rạng rỡ như ánh mặt trời, muốn làm gì là làm nấy. Sự thích của cô chính là thích, một sự thích công khai muốn cho cả thế giới biết.

"Cậu ấy kỳ lạ lắm cơ, rõ ràng là thích uống trà sữa đậu đỏ, thích ăn kẹo thật ngọt, nhưng mỗi lần em đưa là cậu ấy không bao giờ chủ động nhận lấy. Thế là em đành phải mua thật là nhiều, đem đi phát cho cả lớp, rồi giả vờ vô tình đặt một phần lên bàn của cậu ấy, lúc đó cậu ấy mới chịu ăn một chút."

Ninh Miên nhịn cười: "Thật thế sao?"

Mỗi bước đi của Thịnh Minh Nam, hai lọn tóc buộc hai bên lại khẽ đung đưa theo nhịp: "Thật mà chị! Ở trên lớp cậu ấy lạnh lùng lắm, ngoài việc hỏi bài ra thì hầu như chẳng bao giờ tán gẫu với ai cả. Ban đầu em cứ nghĩ thi đỗ vào lớp Một thì có thể kéo gần khoảng cách với cậu ấy hơn chút. Lúc chọn chỗ ngồi, em còn cố tình mua chuộc bao nhiêu là người, thế mà cuối cùng cũng chỉ chọn được vị trí ngay sau lưng cậu ấy thôi. Ban đầu em nghĩ thế cũng tốt rồi, ai ngờ cậu ấy chẳng bao giờ thèm quay đầu lại cả."

Bình thường Ninh Chiêm ở nhà quá bám Ninh Miên, cho nên khi nghe Thịnh Minh Nam kể những chuyện này, Ninh Miên thực sự thấy rất hiếu kỳ. Cô không ngờ ở trên lớp cậu em trai mình lại bày ra bộ dạng như thế.

Ninh Miên hỏi tiếp: "Còn gì nữa không em?"

"Còn lại thì cũng không có gì mấy ạ." Thịnh Minh Nam thở dài, "Mấy hôm trước khó khăn lắm em mới nghe ngóng được hôm nay cậu ấy sẽ đến đây tìm chị. Em đã cố tình ρ_♓ụ_↪️ ⓚí_↪️_h ở ngay cổng khu chung cư để canh lúc cậu ấy vừa ra khỏi cửa là đụng mặt em luôn."

"Hửm?"

"Kết quả là nếu em không bất thình lình lao ra chặn trước đầu xe thì cậu ấy thèm nhìn em chắc, cứ thế mà chạy biến đi luôn." Thịnh Minh Nam ủ rũ nói, "Chị ơi, chị bảo có phải cậu ấy hoàn toàn không thích kiểu con gái như em không? Hay là em có chỗ nào làm chưa tốt ạ? Con gái thì có cần phải dè dặt, rụt rè hơn chút không chị? Ví dụ như không được suốt ngày chủ động nói chuyện với cậu ấy chẳng hạn?"

Ninh Miên ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp Ninh Chiêm đang lén lút nhìn về phía hai người bọn họ.

Thịnh Minh Nam ra chiều khó xử: "... Nhưng mà em không nhịn được."

Chỉ là cô bạn hoàn toàn không nhận ra ánh mắt cuống cuồng né tránh của Ninh Chiêm mà thôi.

Trường đại học có rất nhiều nhà ăn, nhưng những nơi nấu ăn ngon thực ra chẳng có mấy chỗ. May mà bây giờ chưa đến giờ cao điểm nên căn tin cũng không quá đông đúc. Ninh Miên gọi bừa vài món ăn vặt, sau đó đi tới quầy mua bốn ly trà sữa rồi đưa cho Ninh Chiêm.

"Trà sữa đậu đỏ em thích này." Ninh Miên cố ý trêu chọc.

Mặt Ninh Chiêm đỏ bừng mặt, cậu lén lút liếc nhìn Thịnh Minh Nam, mạnh miệng: "... Em không thích."

"Được rồi, thế thì là ly trà sữa đậu đỏ chị thích vậy." Ninh Miên khẽ cười một tiếng, "Giờ chưa đến giờ cơm, cũng chẳng có gì mấy để ăn. Hay là lát nữa chị dẫn hai đứa đi dạo một vòng quanh trường, rồi tụi mình đi ăn cháo niêu nhé?"

Vì có Thịnh Minh Nam ở đây nên Ninh Chiêm tỏ ra cực kỳ giữ kẽ, chỉ lạnh lùng "ồ" một tiếng: "Tùy chị."

Trường học quá rộng, Ninh Miên chỉ chọn ra vài địa danh nổi tiếng để dẫn hai người đi xem, tiện thể ghé qua thư viện và khu ký túc xá. Năm sau Ninh Chiêm cũng muốn thi vào khoa Toán ở đây, Ninh Miên vừa nghe thấy liền không nói hai lời, ra sức khuyên can bằng được. Tuy hiện tại cô vẫn chưa thực sự nếm trải hết sự đau khổ của cái bệnh viện tâm thần này, nhưng ít nhiều cũng đã nghe qua vài lời đồn đại kinh dị, cô vẫn chưa muốn để Ninh Chiêm phải nếm trải nỗi đau thấu trời xanh ấy.

Ninh Chiêm không muốn nói chuyện nhiều với Thịnh Minh Nam, phần lớn thời gian cậu đều bám dính lấy Ninh Miên, thành ra Thịnh Minh Nam đành phải đi chung và trò chuyện với Tạ Ứng. Nhưng cũng nhờ tách nhau ra như vậy mà Ninh Chiêm không kiếm chuyện cãi nhau với Tạ Ứng nữa.

Bốn người tản ra dọc bờ hồ, Ninh Miên quay đầu lại, nhìn Thịnh Minh Nam đang cùng Tạ Ứng bàn luận vô cùng rôm rả cách đó không xa: "Tiểu Chiêm, hôm nay thái độ của em hơi kém đấy nhé."

Do ảnh hưởng từ hoàn cảnh gia đình, Ninh Chiêm đối nhân xử thế tuy không vồn vã nhiệt tình nhưng những phép lịch sự tối thiểu thì chưa bao giờ thiếu. Vậy mà hôm nay, Ninh Chiêm rõ ràng là đang thể hiện sự địch ý ra mặt với Thịnh Minh Nam.

"Làm gì có! Chị! Sao chị lại vu khống người tốt thế hả!" Ninh Chiêm vốn đã nghẹn một bục tức, "Có phải Thịnh Minh Nam lại nói xấu gì em với chị rồi không? Em thật sự, thật sự, thật sự không thích cậu ta một chút nào cả. Cậu ta phiền phức 🌜𝐡●ế●† đi được, em đi đâu cũng bám theo, đã vậy còn đi rêu rao với bao nhiêu người là thích em nữa chứ..."

Mặt Ninh Chiêm đỏ bừng bừng, cuống cuồng giải thích vì sợ Ninh Miên hiểu lầm: "Cậu ta rõ ràng là đâu có thích em, cậu ta làm vậy chỉ là vì... vì..."

Đến tận lúc này, Ninh Chiêm bỗng giật mình nhận ra cậu chưa từng hỏi Thịnh Minh Nam rốt cuộc tại sao lại thích cậu. Cậu chỉ nghe cô hết lần này đến lần khác không biết mệt mỏi lải nhải bên tai, cậu đã quá quen với cái mác được cô thích, quen đến mức chẳng cần lý do cũng có thể vô thức liên tưởng đến nó.

"Vì cái gì?"

Ninh Chiêm cắn chặt môi, nặn đại ra một cái lý do: "... Vì muốn phá hỏng không cho em học hành tử tế!"

Ninh Miên cứ ngỡ Ninh Chiêm sẽ bịa ra một cái lý do đao to búa lớn nào, không ngờ lại là cái này, cô nhất thời không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Tiểu Chiêm, em thật là..."

Thật ra chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của Ninh Chiêm. Từ nhỏ đến lớn, do chịu ảnh hưởng từ Tống Chi Ngưng, Ninh Chiêm lúc nào cũng ít nhiều nỗ lực bắt chước theo Ninh Miên. Trong thế giới của Ninh Miên, ngoại trừ học thì chỉ có học, thỉnh thoảng có chút thời gian rảnh rỗi cô cũng chưa bao giờ mảy may nghĩ đến chuyện tình cảm. Giống như hồi trước Tạ Ứng đối xử với cô đặc biệt như thế, cô cũng chưa từng nghĩ đó là thích.

Hóa ra trên đời này thực sự có cái gọi là mối liên kết huyết thống.

Ninh Miên nheo nheo mắt nhìn cậu em trai trước mặt, trong lòng không khỏi tò mò tột độ về tương lai giữa Ninh Chiêm và Thịnh Minh Nam rồi sẽ đi về đâu.

Biết đâu, bọn họ cũng sẽ giống như cô và Tạ Ứng.

Hoặc có khi, bọn họ còn ngọt ngào hơn cả cô và Tạ Ứng không chừng.

Ninh Chiêm thấy Ninh Miên cứ cười tủm tỉm thì sốt ruột đến mức nhảy dựng lên: "Chị!"

"Ừm." Ninh Miên gật đầu.

"Chị cười cái gì mà cười?"

Ninh Miên lắc đầu. Suy cho cùng chuyện tình cảm giống như người uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ bản thân mới biết, cho dù cô có nghĩ xa xôi đến đâu đi chăng nữa mà Ninh Chiêm thực sự không muốn thì cũng bằng thừa: "Không có gì, chị chỉ cảm thấy thế này cũng... khá tốt."

Sau khi dạo quanh khuôn viên trường và ăn tối xong, lúc Ninh Miên và Tạ Ứng đưa hai đứa nhỏ về thì khu vực xung quanh trường đã bắt đầu nhộn nhịp ánh đèn. Khoảng thời gian này cả hai đều quá bận rộn, không phải lên lớp ở trường thì cũng là sang Học viện Âm nhạc học ké, hiếm khi có cơ hội thảnh thơi đi dạo thế này.

Ninh Miên biết Tạ Ứng và Thịnh Minh Nam chiều nay đã nói chuyện với nhau rất nhiều, cô tò mò hỏi: "Chiều nay Tiểu Nam nói chuyện gì với anh thế? Em thấy hai người trò chuyện có vẻ hợp cạ lắm."

Tạ Ứng đưa ly nước cho cô, bắt cô uống một ngụm rồi mỉm cười trêu: "Bọn anh bàn chút chuyện tình cảm ấy mà, ghen rồi à?"

"Em ghen cái gì chứ?" Ninh Miên không hiểu nổi, "Trong trường có biết bao nhiêu con gái thích anh, em đã bao giờ ghen đâu, huống chi là Tiểu Nam, con bé đã nói rõ với em là nó thích Tiểu Chiêm rồi mà."

Tạ Ứng nhướng mày: "Em chưa từng ghen bao giờ cơ đấy."

"Chẳng phải anh cũng thế sao?" Ninh Miên ngẩn ra, không hiểu sao giọng điệu của anh đột nhiên lại trở nên quái gở như vậy.

Từ hồi khai giảng đến nay, ai ai cũng biết hai người bọn họ là một cặp. Ban đầu còn có vài người âm thầm nghe ngóng xin WeChat của Ninh Miên, nhưng vừa biết cô là hoa đã có chậu, lại còn là chậu của Tạ Ứng, cộng thêm cái tính cách lạnh lùng của cô nữa thì đến cả động lực muốn đập chậu cướp hoa họ cũng chẳng buồn có.

Nụ cười trên mặt Tạ Ứng tắt ngấm: "Sao anh lại nhớ mang máng có ai đó từng nói là mình cảm thấy có cảm giác khủng hoảng nhỉ?"

Ninh Miên ho nhẹ một tiếng. Cô suýt chút nữa thì quên mất chuyện này, cô khẽ 𝖈ắ.𝖓 〽️.ô.ⓘ, lí nhí: "... Chuyện từ tám hoánh nào rồi, em chẳng nhớ nữa."

"Ừm, đúng là lâu thật rồi." Mới có hai tháng mà Ninh Miên đã quên sạch sành sanh, Tạ Ứng nghe qua có vẻ vô cùng sầu não, anh hỏi: "Nhưng biết làm sao bây giờ? Bạn gái à, anh không nỡ để em phải chịu ấm ức ghen tuông, nhưng phần thưởng sau khi ghen thì em bắt buộc phải nhận đấy nhé?"

Ninh Miên lại một lần nữa bị kéo đến bờ hồ vắng vẻ.

Tạ Ứng ấn cô ngồi lên đùi mình: "Em có biết đã bao lâu rồi em không thèm nói chuyện tử tế với anh không?"

Ninh Miên thuộc kiểu người hễ cứ có việc gì làm là sẽ đâ-〽️ đầu vào quên hết sự đời, không thể phân tâm. Cô chôn đầu vào ռ-𝖌ự-🌜 anh, hai tay choàng qua ôm lấy cổ Tạ Ứng, để toàn bộ trọng lượng cơ thể tựa vào người anh, nhỏ giọng: "Em xin lỗi."

Bên bờ hồ tĩnh lặng, ánh trăng lấp lánh phản chiếu trên mặt nước 🌀●ợ●ⓝ 𝐬●ó𝐧●𝖌 lăn tăn xa xa, mang theo thứ ánh sáng 〽️·ề·𝐦 𝖒ạ·ⓘ và trong trẻo.

Tạ Ứng dùng tay đỡ lấy Ninh Miên. Mũi len của chiếc áo cô đang mặc hơi thưa, ngón tay của Tạ Ứng lại có chút mát lạnh, không biết bằng cách nào mà anh đã luồn qua lớp áo khoác lách vào bên trong. Anh cứ thế ôm bọc lấy cô, khẽ trêu chọc hết lần này đến lần khác.

Ninh Miên không dám cử động lung tung. Giây tiếp theo, cô cảm nhận được làn môi ấm nóng của anh đè chặt lên môi mình, mạnh mẽ đến mức không để lại cho cô một chút dưỡng khí nào.

Cái này mà gọi là phần thưởng nỗi gì chứ...

Ninh Miên không muốn 🅿️𝐡á*t ⓡ*🔼 â*ɱ t𝐡𝐚*п*𝖍, nhưng bị 𝒽ô-𝐧 đến mức thực sự chịu không thấu, cô đành phải lí nhí liên tục nhận sai.

Ngay sau đó, bên tai Ninh Miên mới vang lên một tiếng cười trầm thấp.

Tạ Ứng tựa đầu vào vai cô, hơi thở của anh phả ngay bên tai cô bỏng rát, giọng nói mang theo vài phần khàn đặc ái muội: "... Ôn cố nhi tri tân(*), lời của người xưa quả thực không lừa chúng ta bao giờ."

(*) Ôn cố nhi tri tân là một câu nói trong triết lý Nho giáo, có nghĩa là "ôn lại những điều cũ để hiểu biết những điều mới."

...

Thấm thoát đã đến kỳ thi cuối kỳ. Ngoại trừ ngày Chủ nhật Ninh Miên cố định thời gian ra ngoài cùng Tạ Ứng, phần lớn những ngày thường cô đều cắm chốt ở phòng tự học của trường. Đặc biệt là vào tuần thi cử, Ninh Miên lại càng không có lấy một chút thời gian rảnh rỗi. Đề thi của khoa Toán cực kỳ b**n th**, Ninh Miên đã phải ngâm mình trong thư viện suốt mười lăm ngày ròng rã, thời gian trả lời tin nhắn cũng từ một tràng dài rút lại còn vỏn vẹn vài câu ngắn ngủi. Mãi cho đến khi môn thi cuối cùng kết thúc, Ninh Miên mới hoàn toàn thoát khỏi trạng thái căng như dây đàn.

Thế nhưng, vì lịch thi của khoa Tài chính và khoa Toán khác nhau, Tạ Ứng phải ở lại trường muộn hơn Ninh Miên vài ngày. Trong thời gian này, mẹ Tạ đã vô số lần nhồi nhét vào đầu Ninh Miên ý nghĩ bỏ rơi Tạ Ứng để về nhà trước. Mẹ Tạ bảo lịch thi của Tạ Ứng kéo dài quá, chi bằng Ninh Miên cứ về trước rồi cả nhà ba người đi du lịch, mặc kệ Tạ Ứng một mình lưu lạc ở trường.

Ninh Miên xót Tạ Ứng, dĩ nhiên là không đồng ý.

Có điều, Ninh Miên cũng thấy hơi là lạ, bởi vì Tạ Ứng từng cho cô xem lịch thi rồi, rõ ràng anh chỉ thi muộn hơn cô đúng một buổi sáng mà thôi.

Ninh Miên không nhịn được, liền gửi tin nhắn cho Tạ Ứng: [Mẹ bảo em về nhà sớm một chút, nhưng em từ chối rồi. ]

[NM: Mà sao mẹ lại bảo anh phải ở lại trường tận ba ngày nữa mới thi xong thế?]

[NM: Chẳng phải sáng mai là kết thúc rồi sao?]

[XY: Ừm, đúng là sáng mai kết thúc. ]

Người thông minh như Tạ Ứng, ngay từ lúc mẹ Tạ hỏi xin lịch thi là anh đã tính toán trước cả rồi:

[XY: Nhưng mà cái lịch thi anh gửi cho mẹ là giả đấy. ]

Ninh Miên nhất thời chưa load kịp tại sao anh phải gửi một bản lịch thi giả: [Tại sao thế?]

[XY: Anh khai gian thêm ba ngày. ]

Đến lúc này Tạ Ứng mới đột nhiên thấu hiểu tại sao hồi cấp ba mọi người đều bỏ cuộc trước cô rồi. Một khi đã lao vào học, nếu Ninh Miên không đến mức lục thân bất nhận(*) thì cũng là bất nhận lục thân. Tin nhắn không rep, điện thoại không nghe, trừ phi đến tận phòng tự học tìm cô, nhưng cũng chỉ là ăn chung một bữa cơm là kết thúc hành trình.

(*) Lục thân bất nhận (六亲不认) là một thành ngữ Trung Quốc, chỉ trạng thái một người vì quá tập trung, lạnh lùng hoặc nguyên tắc mà không màng đến người thân, không nể tình nghĩa ai cả.

Chẳng cho anh lấy một chút cơ hội nào luôn.

[NM: .........]

[XY: Nói cách khác là, ba ngày này... chúng ta muốn làm gì thì làm cái nấy. ]

[XY: Muốn làm thế nào thì làm thế nấy. ]

[XY: Hiểu chưa hửm?]

[XY: Bạn gái của anh. ]

[Lời tác giả]

Chuyến du lịch khách sạn ba ngày ba đêm bắt đầu!!!!

Ừm, ngoại truyện thời đại học chắc cũng không còn nhiều nữa đâu, giải quyết nốt một chút chuyện của ban nhạc nữa là cầu 𝐡-ô-ռ thôi nhỉ.

Chương (1-98)