Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 89

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 89
Sáu nghìn năm trăm ba mươi tiếng
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Ninh Miên đã được gặp lại Diêm La Vương, người từng ra sức ngăn cản hai người đến với nhau hồi đó.

Bất kể Ninh Miên có cố hất tay Tạ Ứng ra thế nào, anh vẫn nắm chặt lấy tay cô từ đầu đến cuối không buông. Ngay khi Ninh Miên nghĩ rằng giờ 𝒸●𝒽ế●† của mình đã điểm, thì sau khi Diêm La Vương nghe xong lời Tạ Ứng nói, chỉ lạnh lùng rút từ trong ngăn kéo ra một cuộn băng ghi hình, ném cái "bạch" xuống bàn rồi bảo Tạ Ứng giúp ông bỏ vào máy phát. Lúc này, Ninh Miên mới biết mình đã quá ngây thơ.

Khắp trường THPT Số 1 Minh Đức đâu đâu cũng có camera giá-m s-á-✝️, ngoại trừ vài góc ⓒⓗ*ế*🌴 ra thì mọi hành động của học sinh đều không thể thoát khỏi lòng bàn tay của phòng 🌜·ⓗí·𝓃·𝐡 ✝️г·ị và Kế hoạch.

Chẳng có gì bất ngờ khi hành lang cũ kỹ kia không nằm trong danh sách góc 𝖈𝐡.ế.t của trường.

Diêm La Vương đã sớm nhìn thấy những việc hai người làm trên màn hình giá·ⓜ s·á·𝖙 từ tám đời mười kiếp nào rồi. Nhưng vì lúc đó kỳ thi đại học đã cận kề, ông nghĩ mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện, dù sao có khuyên bảo thế nào cũng vô ích. Ai ngờ hai người này lại hay ho thật, còn tự dẫn xác đến tận mặt ông để phát cơm chó.

Ninh Miên hoàn toàn không ngẩng đầu lên nổi nữa.

Lúc đó cô đúng là bị sắc đẹp làm mờ con mắt rồi. Sao cô lại có thể quên mất chuyện trường Minh Đức có lắp camera cơ chứ!

Tạ Ứng càng 𝐬ⓘ_ế_ⓣ 𝐜h_ặ_t tay cô hơn, cô có giãy giũa thế nào cũng không ra. Mặt Ninh Miên đỏ bừng: "Thầy Vương, lúc đó em..."

"Lúc đó không ngờ có camera đúng không? Vì ngoài mặt thầy không nói gì nên các em tưởng thầy không biết hả?" Diêm Vương làm giáo viên bao nhiêu năm, lòng nhìn rõ như gương, "Thầy có phải chưa từng trải qua thời học sinh đâu. Nhưng mấy năm trước, chị khóa trên của các em cũng là một học sinh xuất sắc danh giá, thế mà vì một đứa con trai suýt chút nữa đã nhảy lầu, tương lai tốt đẹp như vậy cũng vứt bỏ. Các em còn nhỏ tuổi, Tạ Ứng nó lại..."

Diêm Vương còn chẳng biết nên đánh giá anh thế nào cho phải.

Ninh Miên ngẩn người một lát.

"Em hiểu." Tạ Ứng tán đồng gật đầu, bổ sung nốt vế câu còn dang dở của Diêm Vương, "Em hiểu mà, thầy Vương nghĩ em không đáng tin, sợ em vô trách nhiệm, nghĩ tình cảm của em nay đây mai đó không định hình, vạn nhất làm tổn thương cô ấy thì biết làm sao."

Ninh Miên bấm nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Tạ Ứng cụp mắt nhìn Ninh Miên một cái: "Nhưng tám phần là thầy Vương không biết rồi."

"Em đúng là không đáng tin cậy lắm, nhưng duy chỉ có với bạn gái em là ngoại lệ." Tạ Ứng nở nụ cười, "Thầy không biết đâu, em với cô ấy có duyên từ nhỏ rồi, em học nhạc cũng là vì cô ấy đấy."

Ninh Miên nghẹn thở một nhịp, lại kéo kéo áo Tạ Ứng.

"Với lại, thầy còn nhớ năm lớp mười, trong trường có lời đồn..."

"Vâng, dạo đó chủ yếu là tại em, người được cử đi kiểm tra lúc ấy chẳng phải là..."

Diêm La Vương: "..."

Ninh Miên không biết nội tâm của Diêm La Vương phải mạnh mẽ đến mức nào mới có thể nhẫn nhịn suốt mười lăm phút đồng hồ rồi mới sút Tạ Ứng ra khỏi văn phòng. Đến tận lúc rời đi, Tạ Ứng còn không quên xin Diêm La Vương một bản sao lưu của đoạn camera giá_ɱ 💰_á_✝️ năm đó, nói là muốn mang về nhà xem.

Mặt Ninh Miên đỏ ngắt, hoàn toàn không muốn nói thêm lời nào nữa.

Rời khỏi trường Minh Đức, hai người quay lại Hoài Nhu tiếp tục đợt quân sự. Có lẽ vì kỳ quân sự đã đi đến hồi kết nên lúc huấn luyện cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Cả Ninh Miên và Tạ Ứng đều bị phơi đen đi ít nhiều, thế nhưng dù màu da có thay đổi thì nhan sắc của cả hai vẫn không hề giảm sút chút nào. Đặc biệt là Ninh Miên, ngược lại còn tăng thêm vài phần anh khí.

Đến khi đợt huấn luyện quân sự của bọn họ kết thúc thì cũng tầm cuối tháng Chín. Với tư cách là ban nhạc hát cố định, mỗi tháng ban nhạc của Tạ Ứng đều phải đến quán bar của Kỳ Tắc một lần. Nhưng vừa mới xuống sân khấu chưa được bao lâu đã có người hâm mộ chạy đến chào hỏi, trong đó không thiếu những người muốn xin phương thức liên lạc.

Ninh Miên ngồi một góc bên quầy bar, nhìn cô gái kia hỏi Tạ Ứng có thể cho xin WeChat được không.

Hà Tinh Vũ dùng khuỷu tay hích hích NB, không nhịn được trêu chọc: "Ê, nhìn kìa, sức hút của anh Ứng vẫn chẳng giảm sút chút nào so với năm xưa. Đi quân sự phơi đen nhẻm ra rồi mà vẫn không ngăn nổi các em gái muốn xin WeChat."

Hùng Khởi chớp mắt: "Đây chẳng phải là chuyện tốt sao?"

"Bạn nhỏ học giỏi còn đang ở đây này." Hà Tinh Vũ chỉ chỉ Ninh Miên bên cạnh, "Người đã lập gia thất rồi mà còn rực rỡ thế á? Nếu tôi mà là bạn nhỏ học giỏi thì tôi đã ghen lồng ghen lộn lên rồi, về nhà phạt cậu ta quỳ bàn giặt, không cho cậu ta lại gần, rồi bảo: 'Trên người anh có mùi hương của đứa khác, anh bẩn rồi, đừng động vào tôi'."

"Bạn nhỏ học giỏi ơi?" Hà Tinh Vũ đúng kiểu xem kịch vui không chê chuyện lớn, ngầm nháy mắt ra hiệu, "Cậu không cân nhắc chút à?"

Tạ Ứng từ chối người ta xong liền quay lại, đi tới bên cạnh Ninh Miên, gọi quầy bar một ly rượu rồi ngồi xuống. Thấy Ninh Miên ngơ ngác đầy mặt, anh quay sang hỏi Hà Tinh Vũ: "Cân nhắc cái gì?"

Tạ Ứng đã về, Hà Tinh Vũ cũng không dám quang minh chính đại trêu nữa, chỉ đành cố gắng nhắc lại mấy từ khóa: "Lên đài... WeChat... lốp dự phòng... về nhà... bàn giặt... mùi hương."

Ninh Miên "ồ" một tiếng, nhớ lại lời đề nghị của Hà Tinh Vũ.

"Không cân nhắc, dù sao anh ấy cũng có cho đâu." Ninh Miên thực ra chẳng mấy bận tâm, bởi với cách đối nhân xử thế của Tạ Ứng, cô có phải lo thì cũng không phải lo chuyện này. Cô nghiêng đầu nhìn Hà Tinh Vũ: "Nhưng không phải tất cả các cậu đều lên đài sao? Sao chẳng có ai xin WeChat của cậu thế?"

Hà Tinh Vũ bỗng thấy mình thật là dư thừa: "..."

Trước đó, Tạ Ứng làm ca sĩ trú ca ở đây đã tích lũy được một lượng người hâm mộ không nhỏ, mỗi lần họ tới, quán bar lại đông khách hơn thường ngày. Ninh Miên cũng cùng Tạ Ứng đến đây kha khá lần, thực ra số fan chủ động đòi kết bạn WeChat đã giảm đi rất nhiều. Thậm chí, không ít người sau khi bị Tạ Ứng từ chối bằng một bài diễn văn đạo lý thì lại âm thầm chèo thuyền cặp đôi Tạ Ứng Ninh Miên, còn tự nguyện lội ngược dòng vào diễn đàn trường Minh Đức tìm lại những bài viết cũ để hít đường.

Tạ Ứng mỉm cười, cúi đầu nhìn tin nhắn WeChat Kỳ Tắc vừa gửi tới. Nghe nói hôm nay Tạ Ứng có buổi biểu diễn, Thời Lê ở nhà cứ lành làm gáo, vỡ làm muôi đòi đến quán bar bằng được. Kỳ Tắc không nói nổi cô, lát nữa anh sẽ đưa Thời Lê qua cùng, nên muốn hỏi Tạ Ứng xem có thể nán lại sân khấu thêm một lát không.

Lời lẽ của Kỳ Tắc nặc mùi bất lực, nhưng trong sự bất lực ấy lại thấp thoáng vài phần nuông chiều, và trong sự nuông chiều thì không giấu nổi vẻ khoe khoang.

Kỳ Tắc và Thời Lê luôn hết lòng chăm sóc Tạ Ứng. Từ những ngày đầu anh mới đến quán bar hát, cho đến sau này giới thiệu cho anh các nhạc sĩ trong nghề, người bắc cầu dẫn lối luôn là hai người bọn họ. Điều quan trọng nhất là đã lâu rồi Tạ Ứng không thấy Kỳ Tắc và Thời Lê cùng xuất hiện.

Ngã ở đâu, Tạ Ứng phải đứng lên ở đó.

Tạ Ứng đương nhiên đồng ý ngay.

Ninh Miên ngồi cạnh Tạ Ứng cũng cảm nhận được bầu không khí có chút thay đổi. Ban đầu trạng thái của Tạ Ứng chẳng khác gì ngày thường, nhưng bây giờ, không rõ có chuyện gì, Ninh Miên lại nhìn ra một khát khao chiến thắng hừng hực qua tốc độ gõ phím trả lời tin nhắn của anh.

"Anh nhắn tin cho ai thế?"

Tạ Ứng giơ tay, trực tiếp đưa thẳng điện thoại qua: "Anh Kỳ Tắc và chị Thời Lê."

Ninh Miên lướt sơ qua lịch sử trò chuyện, biết hai người họ sắp đến nơi. Cô còn nhớ Tạ Ứng từng nói chị Thời Lê mang thai, tính toán ngày tháng thì chắc giờ đứa trẻ đã chào đời rồi. Người ta thường bảo một khi có con, bất kể là trai hay gái thì trang cá nhân sẽ biến thành "bãi khoe con", nhưng bấy lâu nay Ninh Miên vẫn chưa thấy Thời Lê đăng gì lên vòng bạn bè cả.

Hồi nghỉ hè, tuy Ninh Miên có làm thêm ở quán bar một thời gian và thường xuyên đi cùng Tạ Ứng đến đây biểu diễn, nhưng cô và Thời Lê không mấy thân thiết. Kể từ sau mùa Giáng sinh lần trước, hai người chưa từng gặp lại. Họ có kết bạn WeChat nhưng Ninh Miên không thích nói chuyện phiếm, lịch sử trò chuyện giữa cô và Thời Lê quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời chúc tụng dịp lễ tết.

"Nếu em nhớ không lầm, chị Thời Lê đã hết thời gian ở cữ lâu rồi mà?" Ninh Miên khó hiểu, "Chẳng phải mọi người đều bảo sinh con rất hại sức khỏe, không được chạy nhảy lung tung, cũng không được ăn uống bừa bãi sao..."

Ninh Miên chưa nói hết câu, từ khóe mắt đã loáng thoáng thấy bóng dáng Thời Lê và Kỳ Tắc.

Người đàn ông với mái tóc ngắn cắt gọn, dáng người cao ráo, mặc chiếc sơ mi màu đen tuyền đang bước xuống bậc thềm trước. Anh tự nhiên đưa tay ra che chắn xung quanh Thời Lê, trong ánh mắt ngoài cô ra thì không còn bất cứ thứ gì khác.

Ánh mắt Tạ Ứng cũng hướng theo Ninh Miên, anh khẽ cười đầy vui vẻ: "Người đến rồi kìa."

Lần trước là do chưa có kinh nghiệm, nhưng chuyến này Tạ Ứng quyết tâm phải phục thù.

Quán bar đông nghịt người, Kỳ Tắc dìu Thời Lê đi tới thì đã chẳng còn chỗ ngồi. Anh đưa mắt ra hiệu một cái, NB liền nhanh nhảu đứng dậy nhường chỗ cho Thời Lê, rồi tự giác chuyển sang đứng cạnh Hùng Khởi.

Kỳ Tắc nhìn cậu nhân viên pha chế, gõ gõ ngón tay lên quầy bar: "Cho một ly nước ấm."

Cậu pha chế lập tức hiểu ý.

Đã lâu lắm rồi Thời Lê không tới quán bar, không phải cô không muốn đến mà là do Kỳ Tắc trăm phương ngàn kế ngăn cản. Mãi mới qua được giai đoạn thai kỳ ổn định, Kỳ Tắc mới tạm nới lỏng một chút, cô lại phải dùng đến chiêu tuyệt thực để uy h**p, gãy cả lưỡi Kỳ Tắc mới chịu đồng ý cho cô đến đây nửa tiếng.

Tạ Ứng mỉm cười nhìn hai người, chủ động chào hỏi: "Anh Kỳ Tắc, chị Thời Lê."

Thời Lê vốn luôn rất quý Tạ Ứng, cô giơ tay vẫy chào anh: "Tiểu Ứng, lâu rồi không gặp."

"Cũng khá lâu rồi ạ, chị Thời Lê còn nhớ Ninh Miên không?" Tạ Ứng xê dịch chỗ ngồi một chút để Thời Lê nhìn cho rõ, "Lần trước tới chưa kịp giới thiệu, lần này em tranh thủ cơ hội giới thiệu ngắn gọn một chút nhé?"

Thời Lê gật đầu: "Được chứ."

Tạ Ứng tiếp lời: "Ninh Miên, bạn gái em, đứng đầu khối, đứng đầu toàn thành phố, thủ khoa đại học, chăm chỉ hiếu học, ngoại hình xuất chúng, tính tình... tính tình cái này thì hơi khó nói, trước mặt người ngoài thì dữ dằn lắm, lại ít nói, nhưng trước mặt em..."

Thời Lê đã sớm nghe Kỳ Tắc kể về chuyện của hai người, cô phì cười không nhịn nổi: "Được rồi, biết rồi. Hai đứa bên nhau bao lâu rồi mà còn... Đúng rồi, cô bé lần trước đâu? Không đến à?"

"Vân Sơ á? Cậu ấy ra nước ngoài rồi." Tạ Ứng giải thích một câu. Lúc này tai anh tự động chọn lọc thông tin, chỉ tập trung vào vế sau, "Chị vừa hỏi em và bạn gái bên nhau bao lâu à? Để em nhẩm xem... Khoảng hơn chín tháng rồi, tính theo ngày là hai trăm bảy mươi hai ngày, tính theo giờ là sáu nghìn năm trăm hai mươi tám tiếng... Nếu cộng thêm mấy khoảng lẻ tẻ thì cứ tính tròn là sáu nghìn năm trăm ba mươi tiếng đi."

Tạ Ứng liếc nhìn Kỳ Tắc, ánh mắt như muốn hỏi: Anh có nhớ rõ mồn một thời gian hai người bên nhau như thế không?

"Có điều, duyên phận giữa tụi em đâu chỉ gói gọn trong vỏn vẹn sáu nghìn năm trăm ba mươi tiếng này."

Kỳ Tắc liếc xéo Tạ Ứng, giọng điệu dửng dưng: "Nhớ kỹ gớm nhỉ."

Tạ Ứng mỉm cười: "Dĩ nhiên rồi, từng giây từng phút tụi em bên nhau em đều khắc cốt ghi tâm, đâu có như anh Kỳ Tắc..."

Kỳ Tắc chẳng mảy may bận tâm, "ừm" một tiếng: "Thật ngưỡng mộ chú mày có thể tính toán rõ ràng như thế. Giá mà anh và chị dâu chú cũng có thể tính toán một cách đơn giản, gọn lẹ như vậy thì tốt biết mấy."

Tạ Ứng: "..."

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.

Đây là lần đầu tiên Ninh Miên nhìn thấy bộ dạng cứng họng của Tạ Ứng, cô bỗng cảm thấy có chút mới mẻ và thú vị.

"Được rồi, không nói chuyện này nữa, lên sân khấu trước đi." Kỳ Tắc cong môi nói, "Lát nữa tụi anh phải về rồi, thời gian có hạn, trước mười hai giờ là phải nghỉ ngơi."

Đuôi mắt Kỳ Tắc khẽ động, khóe miệng theo đó cũng nhếch lên: "Anh đã kể với các chú chưa nhỉ? Bác sĩ dặn chị dâu chú là không được thức khuya nữa."

Tạ Ứng: "Chị dâu không khỏe à?"

"Cũng không phải." Kỳ Tắc hoàn toàn không có ý xấu, cực kỳ kiên nhẫn giải thích cho Tạ Ứng: "Chỉ là bác sĩ bảo trong thời gian mang thai, thai phụ cần ngủ đủ giấc, nếu không dễ bị kích động. Một mặt là không tốt cho sức khỏe của người mẹ, mặt khác cũng ảnh hưởng đến sự phát triển của em bé. Chị dâu chú giờ như tổ tông ấy, anh đây phải giá·〽️ 💲á·† kỹ càng."

Ninh Miên nhíu mày, cô nhớ rõ ràng là...

Kỳ Tắc chú ý tới ánh mắt hoang mang của Ninh Miên, anh liếc nhìn Tạ Ứng đầy "tinh tế": "Tiểu Miên không hiểu lắm đúng không? Không sao đâu, em còn trẻ, chưa biết đến mấy chuyện này cũng là bình thường."

Tạ Ứng bỗng dưng cảm thấy mình vừa bị khịa ngầm.

"Mà nhắc mới nhớ, em với Tiểu Ứng nếu muốn có con thì chắc cũng phải bốn năm năm nữa." Kỳ Tắc thong thả nói, "Bốn năm năm nữa, bảo nhanh không nhanh, bảo chậm... thì cũng chẳng chậm đâu."

Tạ Ứng: "..."

"Nhưng mà..." Không chỉ mình Tạ Ứng, Ninh Miên cũng muốn hỏi xem tại sao chị Thời Lê lại mang thai tiếp rồi. Nếu tính theo cái thai trước thì Kỳ Tắc và Thời Lê quả thực là gối đầu giường không một khe hở, bảo họ là những lao động kiểu mẫu thời đại mới cũng chẳng ngoa, "... Chị Thời Lê lại mang thai nữa ạ?"

Kỳ Tắc lắc đầu, đính chính: "Không, đây là đứa đầu tiên."

Tạ Ứng khựng lại, nhìn chằm chằm vào bụng Thời Lê, định nói lại thôi. Anh rất muốn hỏi Kỳ Tắc xem rốt cuộc hai người làm thế nào mà từ cuối tháng Mười hai năm ngoái đã mang thai được ba tháng, đến tận bây giờ vẫn là đứa đầu tiên? Bộ mang thai ra một Na Tra hay sao?

Hà Tinh Vũ tính tình thẳng thắn, chuyện Thời Lê mang thai bọn họ đều biết cả: "Ủa không phải chứ anh Kỳ? Chuyện này em biết mà, anh Ứng hồi cuối tháng Mười hai năm ngoái đã kể với tụi em rồi. Chị Thời Lê không phải lúc đó đã hoài thai... được hai ba tháng rồi sao? Giờ đã qua một năm, đến tận tháng Chín rồi, cho dù chưa sinh thì cái bụng cũng không thể... nhỏ thế này chứ? Chẳng nhìn ra tí gì luôn."

Kỳ Tắc gật đầu: "Đúng thế, bây giờ mới được ba tháng, chưa rõ bụng đâu."

Tạ Ứng không nói gì.

Vậy chuyện mang thai mà Kỳ Tắc nói với anh hồi tháng Mười hai năm ngoái... là giả ư?

Kỳ Tắc xưa nay vốn là kẻ không có giới hạn, dăm ba cái trò vẽ bánh lừa người làm nhiều thành quen, giờ có thuận miệng bịa ra lời nói dối nào thì cũng là chuyện thường tình. Có điều anh không ngờ mình lại lừa được Tạ Ứng thật, đã thế còn lừa được một vố lâu đến vậy, nghĩ lại cũng thấy hơi có chút cắn rứt lương tâm.

Gương mặt Kỳ Tắc lộ rõ vẻ hối lỗi sâu sắc: "Tiểu Ứng, xin lỗi nhé, lần trước anh lừa chú đấy."

Tạ Ứng không thể hiểu nổi: "... Lừa em?"

Kỳ Tắc bồi thêm một cú chí mạng: "Nhưng cái thai này có được, tất cả là nhờ công của chú đấy."

Ánh mắt Tạ Ứng trở nên vô cùng phức tạp, lúc này anh đã thấu hiểu sâu sắc niềm vui của mẹ mình, bỗng chốc nghẹn lời không nói nên câu.

Anh rất muốn hỏi: Nhờ công của em cái gì? Em đã làm cái vẹo gì đâu?

"Chú biết đấy, vì chuyện anh ra nước ngoài nên chị dâu chú giận anh một thời gian dài, dạo đó dỗ thế nào cũng không nguôi. Hết cách, anh đành phải cầu cứu viện trợ từ bên ngoài."

Thời Lê và Kỳ Tắc là bạn học thời cấp ba, nhưng trong mắt người ngoài, mối ⓠ⛎a*𝐧 𝖍*ệ của hai người thời đó không được tốt cho lắm. Nhất là sau khi Kỳ Tắc ra nước ngoài, không một ai dám nhắc đến cái tên này trước mặt Thời Lê nữa, cô chỉ coi như anh đã 🌜hế·✝️. Ngặt một nỗi, những người mà Thời Lê đu thần tượng lại ít nhiều có liên quan đến Kỳ Tắc. Bất kể là Tri Y hay Tạ Ứng, Thời Lê vì nể họ nên mới nhẫn nhịn ngoài mặt với anh.

Kỳ Tắc hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ, thẳng thừng nói: "Ngoại trừ Tiểu Y ra, người mà chị dâu chú thích xem biểu diễn nhất lúc đó là chú. Tiểu Y thì lịch tập bận rộn, không thể lần nào cũng giúp anh được, ngược lại là chú... Tình cảm giữa anh và chị dâu chú đều được duy trì nhờ đi xem chú biểu diễn đấy."

Hồi đó Kỳ Tắc đã trả cho anh một khoản thù lao rất cao để cố định mỗi tuần anh phải tới biểu diễn một lần. Sau này khi anh dần có chút tiếng tăm trong giới, Tạ Ứng không có quá nhiều thời gian nhưng vẫn biết ơn nghĩa, chẳng những tự giảm bớt cát-xê mà dù bận rộn đến mấy cũng cố định mỗi tháng đến một lần.

Cứ cho là mỗi tháng đến một lần đi...

Tạ Ứng cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, nhưng vẫn không thể giấu nổi một dấu chấm hỏi siêu to khổng lồ hiện ngay trên trán.

Anh... mẹ nó sao có thể không hoang mang cho được!

"Anh thừa nhận hành vi này của anh rất vô sỉ, anh chân thành xin lỗi chú. Hơn nữa anh hứa với chú, lần này anh không lừa chú nữa đâu." Kỳ Tắc mỉm cười nhàn nhạt, hỏi một câu: "Tiểu Ứng, chú sẽ không vì chuyện lần trước mà trách anh đấy chứ?"

Tạ Ứng: "..."

"Nhân tiện đây, Tiểu Ứng à, anh còn có chuyện muốn thương lượng với chú." Kỳ Tắc lộ ra vẻ khẩn khoản, ánh mắt hướng về phía Tạ Ứng, nói: "Bác sĩ còn dặn, thai phụ cần giữ cho tâm trạng luôn bình lặng, hòa nhã."

"Chú có thể chưa hiểu lắm, nhưng anh và chị dâu chú phải tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ." Kỳ Tắc thong thả bồi thêm một câu: "Lát nữa lên diễn, chú chọn bài nào nhẹ nhàng, ấm áp chút nhé, được không?"

Tạ Ứng lúc này chỉ muốn đập nát cây đàn guitar ngay lập tức.

[Lời tác giả]

Tạ Ứng: Tôi chẳng qua chỉ chịu thiệt thòi vì thua kém tuổi tác nên không kịp tiến độ thôi chứ gì? 🙂

Chương (1-98)