Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 42

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 42
Có phải cô bại lộ rồi không?
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Trường lại có bài đăng hot mới.

Ninh Miên vừa về đến nhà, quăng cặp sang một bên, lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào bài đăng một lúc lâu.

Dù ghép xe đúng là tiết kiệm thật, nhưng Tạ Ứng không đến mức nói với Mạnh Tường như thế chứ? Với lại, dù có nói y chang như trong bài, giọng điệu đó chẳng lẽ thật sự là đang khoe khoang?

Hơn nữa, nếu là cô nghe thấy, cô thật sự sẽ đỏ mặt à?

Ninh Miên có chút không chắc. Cô nằm trên giường, vừa nghĩ vừa thoát khỏi diễn đàn, lên mạng tìm kiếm Top 10 món quà con trai thích nhất. Phần lớn đều là đồ công nghệ, hình như con trai bẩm sinh thích mấy thứ này. Nhưng quen Tạ Ứng lâu như vậy, cô hầu như chưa từng thấy cậu chơi game. Còn mấy thứ như nước hoa hay cà vạt, bọn họ cũng đâu dùng tới.

Đợi có kết quả thi xong là sẽ tổ chức sinh nhật cho Tạ Ứng rồi, mà cô vẫn chưa nghĩ ra nên tặng gì.

Ninh Miên lướt tiếp trên Taobao, góc phải có mục đề xuất, là một mẫu tai nghe mới.

Cách đây không lâu, hình như Hà Tinh Vũ từng nhắc qua, tai nghe cũ của Tạ Ứng bị cậu ta làm hỏng, sau đó Tạ Ứng cũng chưa mua lại. Nghĩ kỹ thì đúng là cô chưa từng thấy Tạ Ứng đeo tai nghe trước mặt mình.

Ninh Miên tiện tay bấm vào xem, rồi im lặng.

Cô không ngờ một cái tai nghe lại đắt đến vậy.

3. 380 tệ.

Màu đỏ sáng, nhìn thì đẹp thật, chỉ là cô không mua nổi.

Lâm Uyển gần như không gửi tiền cho cô, sinh hoạt phí của cô đều do Ninh Hồng Đức chuyển định kỳ vào thẻ, có bao nhiêu cô dùng bấy nhiêu. Dù có lúc cuối tháng thiếu thốn, Ninh Miên thà nhịn ăn vài bữa cũng chưa từng mở miệng xin thêm.

Nếu là vì quà cho Tạ Ứng, Ninh Miên suy nghĩ một chút, rồi vẫn bỏ ý định đó.

Cô cho món đồ vào giỏ hàng trước, rồi ngẩng đầu nhìn lên tầng.

Trời ạ, cô không ổn rồi.

Ngày mai là thi tháng, vậy mà cô lại có thời gian đi nghĩ xem Tạ Ứng có thật sự nói mấy lời đó với Mạnh Tường hay không. Dù có nói thật, dù đúng là giọng điệu như họ miêu tả, thì cô quan tâm phản ứng của mình làm gì? Tại sao cô phải có phản ứng?

Cô còn đi chọn quà cho Tạ Ứng.

Trong đầu cô bây giờ lại không phải là học hành.

Ninh Miên bật dậy khỏi giường, ném điện thoại sang một bên. Cô cần làm hai đề cho tỉnh táo lại ngay.

......

Hai ngày sau, kỳ thi tháng kết thúc.

Trong khoảng thời gian đó, Ninh Hồng Đức gọi cho Ninh Miên, hẹn tối hôm thi xong sẽ đến Thanh Thủy Uyển, xem thử chỗ cô thuê thế nào, tiện thể hai ba con cùng ăn một bữa.

Cả nhóm vừa ra khỏi trường, Hà Tinh Vũ đã bắt đầu khoác lác: "Anh Ứng, bạn nhỏ học giỏi, yên tâm đi! Lần này em đỉnh lắm. Môn khác thì không dám nói, nhưng tiếng Anh, 120 điểm, chắc kèo!"

"Cậu mà được 90 điểm, tôi thay mặt bạn cùng bàn cảm ơn cậu."

"90? Anh Ứng, anh coi thường học sinh giỏi hay coi thường em đấy? Văn mẫu tiếng Anh em thuộc làu làu, từng câu từng chữ đúng chuẩn. Riêng bài luận thôi, ba phút là xong!"

Đúng là Hà Tinh Vũ học thuộc văn mẫu rất kỹ, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần.

Vân Sơ: "Thật không? Vậy tụi mình đi ăn mừng đi! Tôi biết một tiệm đồ ngọt mới mở, mình đi ăn đồ ngọt nhé!"

Trong đầu Ninh Miên lúc này toàn là chuyện lát nữa Ninh Hồng Đức sẽ đến, căn bản không nghe họ nói gì. Cô vừa lơ đãng lướt app đồ ăn, vừa nghĩ tối nay nên ăn gì.

Vân Sơ kéo tay cô: "Tiểu Miên, tớ đang nói chuyện với cậu đấy, có nghe không?"

Ninh Miên: "Ừm... gì cơ?"

"Tớ nói tụi mình đi ăn đồ ngọt đi." Vân Sơ lặp lại rồi nói: "Hôm nay Hà Tinh Vũ bọn họ không phải tập luyện đúng không? Tớ biết một quán bánh crepe mới mở, muốn đi từ lâu rồi!"

Hôm nay Ninh Miên thật sự không có thời gian, cô mím môi: "Hôm nay không được rồi."

"Bạn nhỏ học giỏi có việc à?" Hà Tinh Vũ hiếm khi thấy cô từ chối Vân Sơ: "Lát nữa cậu về luôn à? Không đi với tụi tôi hả?"

"Ừm." Ninh Miên có chút ngại ngùng, đưa tay sờ cổ: "Ba tôi sẽ đến xem chỗ tôi thuê, rồi ăn cơm với tôi."

Giữa cô và Ninh Hồng Đức hiếm khi có những dịp như vậy.

Phần lớn thời gian, ông chỉ gọi điện cho cô, nhiều nhất là gặp mặt ở nhà cũ, thỉnh thoảng còn có Tống Chi Ngưng ở đó, ông cũng không tiện nói nhiều. Nhưng tối nay, chỉ có hai người họ.

"Tối nay các cậu có tập luyện không?" Ninh Miên quay sang hỏi Tạ Ứng, muốn thương lượng: "Nếu có thể thì nhỏ tiếng một chút được không, ba tôi..."

Tạ Ứng hiểu cô đang lo gì, mỉm cười: "Biết rồi. Bọn tôi không tập đâu, yên tâm."

Vì Ninh Miên có việc, Tạ Ứng và mọi người đi ăn đồ ngọt, còn cô bắt taxi về Thanh Thủy Uyển một mình. Dù nhà không có gì lộn xộn, bình thường cũng khá gọn gàng, nhưng nghĩ đến việc Ninh Hồng Đức sẽ đến, cô vẫn muốn dọn dẹp lại kỹ hơn một chút.

Dọn dẹp xong, Ninh Miên nhìn điện thoại, còn khoảng hai mươi phút nữa Ninh Hồng Đức sẽ đến.

Cô ngồi trên sofa, cúi mắt xem khoảng cách giao hàng. Không có gì bất ngờ thì đúng lúc Ninh Hồng Đức tới, đồ ăn cũng vừa kịp bày ra.

Khi shipper đến, Ninh Miên xuống nhà lấy đồ, vừa hay gặp Tạ Ứng đang trở về. Trong tay cậu xách một phần hoành thánh nhỏ, thấy cô thì chào: "Gọi đồ à?"

Ninh Miên gật đầu. Cô còn đặc biệt thuê người giao nhanh: "Ừm, ba tôi thích ăn vịt quay, ông ấy bảo quán này làm ngon."

"Thế à?"

"Ừ." Không hiểu sao lời đã bật ra trước cả khi cô kịp nghĩ, rất tự nhiên: "Cậu có thích không? Nếu muốn, lần sau tụi mình có thể đi ăn cùng."

Tạ Ứng sững lại một chút, chính cậu cũng không ngờ.

Ánh mắt Tạ Ứng sáng lên, khóe môi cong nhẹ: "Thật à? Vậy hẹn rồi nhé, lần sau cùng đi."

Ninh Miên gật đầu, quay về nhà.

Đồ ăn bày xong, Ninh Hồng Đức không đến.

Đồ ăn nguội dần, ông vẫn không đến.

Kim đồng hồ quay thêm hai vòng, ông vẫn không đến.

Ninh Miên mím chặt môi, rũ mắt nhìn ra ngoài. Trời đã tối hẳn, mà Ninh Hồng Đức vẫn không gọi cho cô một cuộc nào.

Cô không nhịn được, gọi lại cho Ninh Hồng Đức: "Ba."

Bên kia có vẻ ồn ào: "Ừ, sao thế?"

"Bao giờ ba tới?" Ninh Miên nhìn đĩa vịt quay trên bàn: "Đồ ăn sắp nguội rồi."

"Đến ngay, đến ngay đây." Câu đó rõ ràng Ninh Hồng Đức nói với người bên cạnh, không phải với cô. Rồi mới quay lại điện thoại: "Miên Miên, xin lỗi nhé, ba quên mất."

Ninh Miên sững người. Thật ra cô đã nên đoán trước.

Im lặng một lúc, cô khẽ nói: "Không sao ạ."

Ninh Hồng Đức có chút áy náy: "Để lần sau nhé. Lần sau ba qua thăm con. Lát nữa ba chuyển cho con ít tiền, con xem thích ăn gì thì ăn. Bên ba còn có việc, không nói nữa nhé, được không?"

Chưa đợi Ninh Miên đáp, Ninh Hồng Đức đã cúp máy.

Đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên. Ninh Miên cúi xuống, thấy thông báo chuyển khoản năm nghìn tệ. Cô bỗng bật cười, tắt màn hình điện thoại.

Cô không nên hy vọng.

Nhưng vẫn ngu ngốc nghĩ rằng Ninh Hồng Đức sẽ đến. Dù biết khả năng rất nhỏ, cô vẫn gọi toàn những món ông thích.

Ninh Miên quay người lại, nhìn đĩa vịt quay chưa ai đụng đến. Lúc nãy cô thấy Tạ Ứng chỉ mua một phần hoành thánh nhỏ, giờ chắc cũng gần đói rồi.

Hâm nóng lại đồ ăn, Ninh Miên mang đĩa vịt quay lên tầng.

Có lẽ vì đang ở nhà, Tạ Ứng chỉ mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, màu đen. Mở cửa thấy Ninh Miên, cậu hơi bất ngờ. Phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh vàng nhàn nhạt từ phòng trong hắt ra, phác họa bóng dáng cậu.

Tạ Ứng hơi rũ mắt, bóng tối phủ lên hàng mi: "Sao thế?"

"Chẳng phải cậu muốn ăn vịt quay à?" Ninh Miên đưa đĩa cho cậu: "Chưa ai đụng tới, tôi hâm lại rồi. Nếu muốn thì cậu ăn đi."

Tạ Ứng nhận lấy: "Còn cậu? Ăn chưa?"

Ninh Miên làm gì đã ăn. Ninh Hồng Đức không đến, cô cũng chẳng còn chút khẩu vị nào.

Tạ Ứng nghiêng người, mở rộng cửa hơn, nhìn cô: "Không phải nói cùng nhau ăn à? Một mình tôi ăn thì ra sao."

"......"

"Vào đi."

Ninh Miên bước vào, bật đèn. Ngoài một góc đặt mấy thiết bị âm nhạc, căn hộ của Tạ Ứng gần như không có thêm đồ gì, rất sạch sẽ, tông trắng đen đơn giản.

"Ăn mì không?" Tạ Ứng đặt đĩa vịt xuống, mở tủ lạnh: "Nhà không có gì, chỉ còn mì gói."

Ninh Miên liếc quanh: "Gì cũng được."

Rất nhanh, một bát mì được đặt lên bàn. Tạ Ứng lấy một quyển sách đè lên nắp, rồi lấy hai đôi đũa đưa cho cô.

Ninh Miên đặt đũa sang một bên, không muốn ăn.

Tạ Ứng cũng đoán được vì sao, cậu để ý bên ngoài từ nãy, nhưng không có ai đến.

Chiều nay tâm trạng Ninh Miên vẫn rất tốt, cứ chăm chăm xem đồ ăn ngoài, rõ ràng là mong chờ một bữa cơm với Ninh Hồng Đức. Cậu còn tưởng ông chỉ bị trễ trên đường, không ngờ là sẽ không đến luôn.

Tạ Ứng cuốn một miếng vịt quay, thấy Ninh Miên không phản ứng gì thì đưa tới trước mặt cô, hỏi: "Cậu có biết sau khi cậu đi, Hà Tinh Vũ nói gì không?"

Ninh Miên lắc đầu, từ chối miếng vịt, hỏi lại: "Nói gì?"

"Cậu ta hỏi sao tôi lại sợ cậu đến thế." Tạ Ứng cười khẽ: "Bình thường thi xong là phải đi tập, vậy mà chỉ cần cậu bảo bọn tôi nhỏ tiếng lại là tôi lập tức nói dối, còn không tập nữa."

Lúc đó Tạ Ứng thật sự không nghĩ nhiều. Nhưng sau đó nghĩ lại, lại thấy rõ.

Cậu thật sự sợ Ninh Miên, sợ cô không vui, sợ cô khó xử.

Thứ tình cảm ở tuổi mười bảy mười tám, đơn giản mà trong trẻo, chỉ ước gì có thể đem tất cả những gì tốt nhất trên đời đặt trước mặt người kia.

Ninh Miên sững lại một chút, ngẩng đầu: "Tôi tưởng là..."

"Nếu tôi nói là tôi thật sự sợ cậu, cậu tin không?" Tạ Ứng cười, trấn an cô: "Yên tâm, tôi không đi tập không phải vì chuyện đó. Là do Hà Tinh Vũ, lần này cậu ta làm bài thấy tốt quá nên đang hưng phấn, làm sao mà tập trung tập luyện được? Không hiệu quả thì thôi khỏi tập."

Ninh Miên thở phào nhẹ nhõm.

"Chiều nay đi ăn đồ ngọt cậu ta còn sốt ruột, chẳng gọi gì, còn đòi đi karaoke. Kết quả vừa vào đã ăn sạch đồ tôi gọi, tôi chẳng được miếng nào." Tạ Ứng lại cuốn một miếng vịt, cắn một miếng: "Đành về ăn tạm bát hoành thánh. May mà cậu cứu đói, mang đồ ăn khuya lên."

Ninh Miên mím môi.

"Ban đầu tâm trạng cũng không tốt lắm, nhưng giờ ăn vịt quay xong, tự nhiên thấy ổn hơn rồi." Tạ Ứng nhìn biểu cảm của cô, chỉ vào chiếc cuốn vịt trên tay cô, vẫn chưa động tới, khẽ cười: "Cậu có muốn thử không?"

Ninh Miên cúi mắt nhìn miếng vịt quay.

Thật ra, không phải cô không biết Ninh Hồng Đức sẽ không đến. Ông rất bận, lịch trình kín mít. Nếu không phải Ninh Chiêm sống cùng ông, e là cả năm cũng chẳng gặp được Ninh Hồng Đức mấy lần.

Cô vốn không thích ăn món này. Chỉ là vì Ninh Hồng Đức thích, nên mỗi lần gặp ông, cô đều giả vờ mình cũng thích.

Ninh Miên luôn cố gắng khiến Ninh Hồng Đức cảm thấy cô giống ông.

Ninh Chiêm thì không cần làm vậy, bởi vì Ninh Chiêm không cần cố gắng cũng có được rất nhiều thứ mà cô không có.

Ví dụ như, thân phận.

Ninh Miên khẽ nói: "Không, tôi không thích ăn cái này..."

"Vậy thì?"

Đây là lần hiếm hoi Ninh Miên lộ ra cảm xúc như vậy: "Chỉ là ba tôi thích, ông ấy thấy ngon, cũng nghĩ chắc chúng tôi sẽ thích. Em trai tôi... thằng bé giống tôi, cũng không thích, không chịu được mùi này, thấy tanh với ngấy, lần nào cũng từ chối. Nhưng tôi thì không từ chối, giả vờ rất thích ăn, muốn làm ba tôi vui một chút. Rồi ba tôi tưởng tôi thật sự thích, lần nào cũng gắp cho tôi, còn bảo tôi ăn nhiều lên."

"Sau này hình như thành thói quen rồi, trong nhà lúc nào cũng có món này. Mỗi lần tôi về đều có, mọi người cũng mặc định là tôi thích." Ninh Miên 𝐜·ắ·𝖓 ɱ·ô·𝐢: "Thật ra, tôi không thích nói chuyện này với người khác, cậu cũng đừng kể cho ai nhé."

Con người khi chia sẻ bí mật, luôn cảm thấy mình ⓖầ*𝐧 ɢ*ũ*𝖎 hơn với người kia.

"𝒬𝐮*𝒶*п ⓗ*ệ của tôi với gia đình không tốt lắm. Nói ra cũng khá mất mặt. Tính ra những lúc ấm áp cũng chỉ có vài khoảnh khắc, nên tôi không muốn phá vỡ nó." Ninh Miên nói: "Ban đầu tôi định nói với Vân Sơ, nhưng không biết mở lời thế nào..."

Gia đình của Vân Sơ quá hạnh phúc, cô ấy khó mà hiểu được sự thiếu thốn của cô. Còn Tạ Ứng, mỗi lần đều chạm đúng vào những cảm xúc của cô, dù cô biết mình không nên như vậy.

Tạ Ứng quay đầu nhìn Ninh Miên.

Cô cúi thấp mắt, không biểu cảm. Lần đầu gặp cũng vậy, dù buồn đến đâu, cô vẫn cố nhịn, nhịn đến mức không chịu nổi nữa, vẫn có thể bình tĩnh ngồi bên cạnh cậu.

Ninh Miên chỉ nghe loáng thoáng về gia đình Tạ Ứng. Qua lời của Hà Tinh Vũ, cô cảm thấy dù có tệ thì chắc cũng không đến mức nào. Cô cúi đầu, đưa tay chạm nhẹ vào tai, một lúc sau mới hỏi: "...Có kỳ lạ không?"

"Không kỳ lạ."

Có lẽ vì đã lâu năm, dù bật đèn rồi, ánh sáng trong căn phòng vẫn không quá sáng.

Tạ Ứng lấy miếng vịt trong tay cô, bỏ quyển sách ra, đẩy bát mì về phía cô, rồi nói lại một lần nữa: "Thật đấy. Nhưng sau này, hy vọng cậu không muốn ăn gì, cứ nói với tôi."

Đầu Ninh Miên như trống rỗng, chưa kịp hiểu hết ý câu nói.

Ánh mắt Tạ Ứng đối diện với cô, con ngươi đen nhánh mà sáng ngời đang nhìn cô.

Tim cô đập mạnh một nhịp.

Cô nghe Tạ Ứng nói: "Ở trước mặt tôi, cậu không cần phải giả vờ."

......

Hai ngày nghỉ trôi qua, trường Minh Đức khai giảng lại.

Kết thúc giờ tự học buổi sáng, Ninh Miên đứng trước bảng xếp hạng top 100, nhìn điểm số của mình.

Thật ra sau một tháng luyện viết văn, điểm lần này của cô và Tạ Ứng đã rất sát nhau, chỉ lệch có 0, 5 điểm. Theo lời Lục Thắng Lợi, viết thêm một bước giải nữa là có thể kéo lại rồi.

Ninh Miên biết không thể một bước thành công, nhưng cũng hiểu rằng nhìn thì chênh lệch không lớn, thực ra vẫn là cô chưa đủ cố gắng, phải nỗ lực thêm nữa.

Điện thoại trong túi rung điên cuồng. Ninh Miên cúi đầu nhìn, tất cả đều là tin nhắn của Hà Tinh Vũ.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bạn nhỏ học giỏi?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bạn nhỏ học giỏi!!!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bạn nhỏ học giỏi!!!!!!!!!!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Có đó không!?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Có đó không!!!!!]

[Ninh Miên:?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Thầy chấm ép tôi!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bài này chấm sai rồi! Chắc chắn đề có vấn đề!]

[Ninh Miên: Gì cơ?]

Ninh Miên cố nhớ lại đề thi tháng lần này. Sau khi thi xong cô thường không nhớ đề, chỉ còn ấn tượng dễ và khó. Mà đề tiếng Anh lần này, gần như nhắm mắt cũng qua điểm liệt.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: (ảnh 1)]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: (ảnh 2)]

Hà Tinh Vũ gửi thẳng hai tấm ảnh bài làm trước sau. Phần đọc hiểu với nghe còn tạm ổn. Nhưng khi lật sang trang sau, Ninh Miên im lặng. Bài luận tiếng Anh của Hà Tinh Vũ được 2 điểm.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi viết từng câu theo đúng văn mẫu, mà chỉ cho tôi 2 điểm! Thật sự không sửa gì cả! Viết cái gì là viết cái đó, chép đề cũng không sai! Hay là vì tôi viết quá hoàn hảo, thầy nghĩ tôi không thể viết được nên cố tình trừ điểm?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Trước đây tôi viết bừa còn được 5 điểm, giờ viết nghiêm túc lại cho 2 điểm! Công lý ở đâu?! Tôi học thuộc cả tháng trời để làm gì?!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi không sửa một chữ nào! Cả phòng thi không ai tự tin bằng tôi! 5 phút là xong bài luận rồi, thời gian còn lại làm đọc hiểu! Tôi tưởng lần này chắc kèo rồi cơ!]

[Ninh Miên: .........]

Ninh Miên lướt qua một lượt, phóng to ảnh lên. Vừa nhìn câu đầu tiên, cô 💰𝖎ế·ⓣ c𝐡·ặ·✞ tay, suýt nữa muốn lao đi đánh Hà Tinh Vũ một trận.

Mẹ kiếp.

Cô thậm chí không cần đọc tiếp nữa. 2 điểm, cô cảm thấy đó đã là mức khoan dung lớn nhất của giáo viên. Nếu là cô chấm, cô sẽ bắt Hà Tinh Vũ đứng tại chỗ, ăn luôn bài thi của mình.

[Ninh Miên: Cậu biết "funeral" nghĩa là gì không?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Hả?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: f cái gì cơ?]

[Ninh Miên: Tôi... không phải tôi đã bảo cậu trước khi viết phải đọc đề 3 lần à. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi có đọc mà!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Cậu nói từ trên đề á?]

[Ninh Miên:?]

[Ninh Miên: Không thì còn gì nữa?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi có biết đâu! Không phải cậu nói chỉ cần lấy từ khóa rồi nhét vào văn mẫu là được à?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi làm từng bước y như mình luyện! Thật đấy!]

[Ninh Miên: .........]

Mẹ nó, cô biết ngay mà.

Dù đề lần này không khó, nhưng phần viết lại hơi lạ, đó là một bức thư chia buồn, ba của Lý Minh qua đời. Nhưng nhìn chung vẫn không vượt quá độ khó bình thường. Còn Hà Tinh Vũ, chỉ riêng câu mở đầu đã định đoạt sống ↪️𝖍ế_✝️:

Chỉ bằng một câu mở đầu: "Tôi rất vui khi nghe tin ba cậu qua đời."

Cậu ta còn muốn giáo viên cho điểm cao nữa à...

Chẳng bằng cô chọc mù mắt giáo viên trước cho nhanh.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Sao thế?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bạn nhỏ học giỏi, cậu không trả lời tôi!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Sao lại không trả lời tôi!!!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tôi đâu biết đó là thư chia buồn! Tôi có đi đám tang bao giờ đâu!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Làm sao mà đồng cảm được chứ???]

[Ninh Miên: Giờ thì đừng nói chuyện với tôi. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện:??]

[Ninh Miên: Tôi sợ mở miệng ra là chửi cậu. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: ......]

Ninh Miên thở dài, tắt điện thoại, không muốn nghe thêm mấy lời nhà tôi chưa từng có tang lễ ngu ngốc của Hà Tinh Vũ nữa. Cô cố gắng suốt nửa tháng trời, cuối cùng đổi lại kết quả thế này. Trên diễn đàn trường còn có người khen cô nhiệt tình giúp đỡ bạn học, nhiệt tình cái gì, cô đúng kiểu đi làm từ thiện rồi.

Về đến lớp, Tạ Ứng đang làm đề.

"Về rồi à?"

Giờ cứ nhìn thấy Tạ Ứng là Ninh Miên lại có chút xấu hổ. Cô ngồi xuống, nghĩ một chút rồi vẫn nói thật: "Hà Tinh Vũ nhắn cho tôi, bài luận tiếng Anh của cậu ta lạc đề rồi."

Hà Tinh Vũ gửi tin gần như đồng loạt, Tạ Ứng cũng bất lực: "Ừ, thấy rồi."

Giọng Ninh Miên dần nhỏ lại, thiếu tự tin hẳn: "...Ừ."

Nhận ra giọng điệu của cô không ổn, Tạ Ứng nghiêng người, cúi xuống nhìn cô một lúc, rồi hơi tiến lại gần, giọng trầm thấp: "Sao lại nói kiểu đó?"

Quy chế của trường Minh Đức là vậy, vào được lớp 1 thì dù kém cũng vẫn hơn nhiều nơi khác. Trước đây Ninh Miên từng kèm không ít người, nhưng chưa từng gặp ai nền tảng kém như Hà Tinh Vũ. Cậu ta gần như sống sót qua môn suốt mười mấy năm, muốn cải thiện trong thời gian ngắn vốn đã không dễ.

Ninh Miên ⓒ●ắ●𝐧 Ⓜ️●ô●❗: "Chỉ là... cảm thấy mình dạy không tốt. Còn không bằng đừng dạy."

Tạ Ứng nhướng mày: "Vì cái này à?"

"Ừ."

"Chưa nghe câu này bao giờ à? Trên đời không có giáo viên dở, chỉ có học sinh dở." Tạ Ứng sửa luôn cả câu gốc mà không thèm nghĩ: "Hà Tinh Vũ chính là kiểu học sinh đó."

Ninh Miên sững lại, nhìn về phía Tạ Ứng.

"Chưa nghe thật à?" Tạ Ứng cười: "Không tin thì cậu thử dạy tôi đi. Làm giáo viên của tôi, dạy tôi viết luận tiếng Anh, để tôi cũng thi được điểm cao. Nhưng đến lúc đó, muốn vượt tôi thì...."

Tạ Ứng không nói hết, chỉ khẽ cười: "Cô giáo Ninh Miên, nghĩ kỹ nhé."

Ninh Miên: ".........."

Cô! Biết! Ngay! Mà!

Ninh Miên hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa. Cô quay lưng lại với Tạ Ứng, nằm úp xuống bàn, tiện tay kéo đại một quyển sách che lên đầu. Không hiểu sao tim cô đập hơi nhanh.

Cô đang tức ư?

Hình như cũng không hẳn.

Cuốn sách che trên đầu vẫn để lọt một khe sáng nhỏ. Ninh Miên hơi đổi tư thế, quay lại, len lén nhìn Tạ Ứng từ góc đó.

Trong vùng sáng tối đan xen, ánh mắt cậu vẫn chưa rời đi. Đôi mắt đen khẽ hạ xuống, không biết có nhận ra cô đang nhìn hay không, bỗng nhiên cậu cười một cái.

Tim Ninh Miên chệch nhịp.

.... Cô bắt đầu tự hỏi, có phải cô bại lộ rồi không.



Chương (1-98)