Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 389

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 389
Hiểu
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Xác nhận hay không, phải do người chặt duyên quyết định. Ánh mắt Vệ Đông Quân nhìn về phía Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh lập tức nói: "Có thể xác nhận, A Mãn rất quan tâm nam tử kia, mà nam tử đó cũng đối xử với A Mãn rất tốt. Cuộc sống của họ tuy thanh đạm, nhưng chỉ nhìn thoáng qua cũng nhận ra, đó là đôi vợ chồng có thể sống với nhau đến bạc đầu. A Mãn nhớ nhung Hứa Tận Hoan, biết ơn Hứa Tận Hoan, tuyệt đối không có chấp niệm".

Ngô Toan cau mày: "Thế còn Trần Mạc Bắc? Các người có xét lại chưa?".

Đây đã là lần thứ hai Ngô Toan nhắc đến Trần Mạc Bắc.

Tim Ninh Phương Sinh run lên: "Tại sao Ngô đại nhân lại nhắc đến hắn nữa? Ở hắn có điểm gì khiến Ngô đại nhân cảm thấy hắn là người có chấp niệm với Hứa Tận Hoan ư?".

"Thật ra trước kia ba người chúng ta tuy thường xuyên tụ tập uống rượu, nhưng rõ ràng giữa hai người họ có nhiều chuyện để nói hơn, ta thường chẳng chen vào được".

Ngô Toan dừng lại một chút, sắp xếp lại lời lẽ.

"Sau khi mục đích của Hứa Tận Hoan bại lộ, ba chúng ta bèn mỗi người một ngả. Ta vì mang lòng áy náy nên chớ nói đến chuyện gặp lại Trần Mạc Bắc, ngay cả khi nghe thấy ba chữ Tuyên Bình Hầu, ta cũng chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Về sau giữa hai người bọn họ có xảy ra chuyện gì, ta thực sự không biết, bọn họ cũng đều giấu ta".

Ninh Phương Sinh nhíu mày: "Cho nên?".

"Cho nên, ta vẫn giữ lòng hoài nghi Trần Mạc Bắc".

Hạng Diễm đặt chén trà xuống, nhập cuộc bàn luận:

"Còn một điểm nữa, con người Hứa Tận Hoan, nhìn thì tưởng chàng bạn bè đầy khắp, hôm nay tiệc rượu, ngày mai tiệc trà, hôm nay ôm cô nương này, ngày mai ôm cô nương khác, nhưng kỳ thực đều là vẻ bề ngoài. Chàng vốn cao ngạo, cũng rất kén chọn, người thật sự lọt vào mắt chàng trên đời chẳng có mấy. Hơn nữa chàng lại có đôi 'զ●𝖚●ỷ nhãn', nhìn người, nhìn việc thấu suốt hơn ai hết, chưa từng làm việc vô ích, cũng chưa từng nói lời thừa".

Ninh Phương Sinh hỏi: "Ý của Hạng phu nhân là, năm cái tên mà chàng nói ra thực ra đều đã được cân nhắc kỹ càng?".

Giọng Hạng Diễm quả quyết: "Chắc chắn là vậy".

Ánh mắt Ninh Phương Sinh di chuyển sang Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân lập tức hiểu được ý trong ánh mắt đó: "Ta còn nhớ, Hứa Tận Hoan cuối cùng mới nhắc đến Trần Mạc Bắc. Hắn nói Trần Mạc Bắc là kẻ thù của hắn, còn nói, lựa chọn này hắn không mấy chắc chắn".

Nghe đến đây, Ninh Phương Sinh rõ ràng sững lại: "Hắn nói Trần Mạc Bắc là kẻ thù của hắn ư?".

Vệ Đông Quân lập tức phản ứng: "Nếu Trần Mạc Bắc là kẻ thù của hắn, vậy thì phải là hắn nhớ Trần Mạc Bắc, chứ không phải Trần Mạc Bắc nhớ hắn mới đúng chứ!".

Nha đầu lanh lợi thật!

Ninh Phương Sinh trầm ngâm: "Không thể không nói, suy cho kỹ, trong đó quả thực có chút lạ lùng".

Lạ lùng ở chỗ nào? Sao ta lại không thấy? Hơn nữa, hai người các ngươi sao có thể làm được, một người vừa dứt lời, kẻ kia đã lập tức nối tiếp ngay?

Vệ Trạch Trung gãi đầu.

Chẳng lẽ ta già rồi? Phản ứng chậm đi rồi? Không thể nào, ta vẫn có thể cùng Kim Hoa quyết chiến ba trăm hiệp trên giường cơ mà.

Một bên có người đang thất thần, một bên Ninh Phương Sinh đã bắt đầu hành động: "Ngô đại nhân, người như Trần Mạc Bắc, ngươi hiểu được bao nhiêu?".

Hầu kết Ngô Toan khẽ lăn: "Hắn là đứa con mà lão Hầu gia coi trọng nhất, từ khi còn rất nhỏ, lão Hầu gia đã xin phong hắn làm Thế tử. Thuở thiếu niên, phải nói là khí vũ hiên ngang, đi đến đâu cũng mang theo làn gió trong lành, lại thông minh, học gì cũng nhanh. Về sau khi ta trở về kinh, tiếp xúc với hắn, chỉ thấy hắn đã khác hẳn xưa, già dặn đi nhiều. Nghe Lưu Thứ Kỷ nói, sau khi lão Hầu gia bệnh mất, hắn chỉ trong một đêm đã trưởng thành, trở thành người gánh vác được, nhưng thực ra khi xưa cũng khá ăn chơi. Ba năm chúng ta thân thiết, hắn không hề ủ rũ như bây giờ, vẫn còn chút khí khái, trên mặt thường mang nụ cười, lời nói cũng nhiều. Sau khi tuyệt giao với Hứa Tận Hoan, hắn mới dần trở nên ít nói, mặt mày u ám. Những năm này, ta qua lại với Trần gia, đều do Lưu Thứ Kỷ đứng ra làm cầu nối, hắn rất ít khi lộ diện, cũng rất ít tìm đến ta. Vì thân phận, ta và hắn thực ra cách biệt muôn trùng, trong mắt ta hắn vẫn luôn là công tử thế gia, ta thậm chí có chút e dè với hắn. Nói thẳng ra, năm đó nếu không nhờ Hứa Tận Hoan thì hắn sẽ chẳng bao giờ bước vào căn nhà nhỏ của ta".

Ninh Phương Sinh lập tức bắt được mấu chốt: "Vậy tức là những thay đổi của hắn đều có liên quan đến Hứa Tận Hoan?".

Ngô Toan: "Chắc là có phần liên quan".

"Ta có thể chen vài lời chứ!".

Ánh mắt mọi người đều nhìn sang Vệ Trạch Trung.

Vệ Trạch Trung nuốt nước bọt: "Hai nhà Trần, Vệ qua lại mười bảy năm, ta với Trần Hầu gia tuy không thân thiết nhưng cũng từng giao tiếp. Con người Trần Hầu gia có chủ kiến riêng, không dễ bị kẻ khác ảnh hưởng, đó là điều thứ nhất".

"Cha, còn điều thứ hai?".

"Điều thứ hai là Trần Hầu gia đối nhân xử thế vô cùng lạnh nhạt, kẻ hắn xem thường thì nửa chữ cũng chẳng buồn nói, việc chẳng dính dáng đến hắn, ngay cái nhìn cũng không liếc một cái. Vệ gia chúng ta gặp nạn, chỉ cần không liên lụy đến Trần gia, hắn thậm chí một câu cũng chẳng thèm mở miệng".

Vệ Trạch Trung hừ mũi: "Tính tính của hắn thì chỉ cần ruộng vườn của mình yên ổn, còn người và việc khác, tất thảy chẳng để vào lòng".

Hạng Diễm nhìn sang Ngô Toan: "Nói thẳng ra thì là lạnh lùng, ích kỷ".

Ngô Toan đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán.

Lời này không chỉ một mình Hạng Diễm từng nói, ngay cả thuộc hạ Đổng Dịch của hắn cũng đã đ. á. n. h giá Trần Mạc Bắc như vậy.

Phủ Tuyên Bình Hầu đi đến bước đường hôm nay thực ra cũng không thoát khỏi liên quan đến sự lạnh nhạt, ích kỷ của Trần Mạc Bắc. Quan trường, nói cho cùng cũng là chuyện nhân tình thế thái, không chọn phe, không qua lại, không giao tiếp thì chẳng khác nào tự giam mình. Mà một kẻ ích kỷ, lạnh nhạt thì khó mà có chấp niệm với người khác được.

Ngô Toan đứng dậy, đi đến trước mặt Ninh Phương Sinh, sắc mặt xám xịt: "Thôi đi, hay là ngươi tra xét người khác thì hơn".

Nhưng Ninh Phương Sinh lắc đầu: "Trần Mạc Bắc vẫn cần phải tra thêm".

Tim Ngô Toan chấn động: "Lý do?".

Ninh Phương Sinh nhấn mạnh từng chữ: "Ta tin vào trực giác của Ngô đại nhân".

Trực giác thì có ích gì chứ!

Vệ Trạch Trung sốt ruột: "Các ngươi đã ép đến mức này rồi, mà hắn còn chẳng mơ lấy một giấc thì điều tra hắn còn có nghĩa lý gì nữa?".

Mơ?

Ngô Toan dù sao cũng là lão đại Ngũ thành, lập tức cảnh giác: "Mơ là có ý gì?".

Xong rồi. Lỡ miệng mất rồi. Vệ Trạch Trung khựng lại, mặt tái mét, ánh mắt đáng thương nhìn sang con gái mình.

Thực ra, ngay khi nghe hai chữ "é·𝐩 𝐛цộ·𝖈", Vệ Đông Quân đã muốn lao tới bịt miệng cha. Nhưng tiếc là muộn rồi.

Vệ Đông Quân có phần luống cuống nhìn sang Ninh Phương Sinh.

Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại nói, chúng ta có thể đi vào giấc mơ của người khác, rồi lén nhìn giấc mơ của họ. Chắc chắn sẽ bị đ. á. n. h c. h. ế. t.

Thái dương Ninh Phương Sinh giật giật, bèn làm ra vẻ cao thâm: "Lần chặt nhân duyên cuối cùng, cần phải thực hiện trong mơ".

Chặt nhân duyên trong mơ?

Câu này lập tức khiến Ngô Toan sững người.

Nhưng Hạng Diễm thì không dễ bị qua mặt: "Trong mơ của ai?".

Chương (1-400 )