Tự cứu
| ← Ch.380 | Ch.382 → |
"Có!".
Hạng Diễm nhắm mắt lại. Trước mắt nàng lại hiện lên cảnh tượng lần cuối cùng gặp Hứa Tận Hoan.
"Khi chàng thừa nhận bản thân là con của tên giặc Oa kia, ta mặc kệ tất cả mà tìm đến chàng, thậm chí còn nghĩ ra cả chuyện bỏ trốn, vậy mà chàng vẫn không chịu đi cùng ta".
Ninh Phương Sinh vội vàng dời ánh mắt sang Vệ Đông Quân, lại không ngờ đúng lúc đó Vệ Đông Quân cũng nhìn qua. Ánh mắt giao nhau. Giấc mộng quả nhiên là thật.
Hạng Diễm nói: "Từ giây phút ấy, ta đã biết chàng ắt phải c. h. ế. t, còn ta thì nhất định phải tự cứu lấy mình".
Nàng dùng hai chữ "tự cứu", khiến tất cả mọi người đều giật mình.
Trên đời này, chỉ những kẻ không thể sống nổi nữa mới phải tự cứu.
Hạng Diễm hít sâu một hơi, từ từ mở mắt: "Các ngươi muốn biết, ta đã làm sao để tự cứu không?".
Ninh Phương Sinh: "Làm sao để tự cứu?".
Hạng Diễm bất ngờ nở nụ cười.
"Ta chuẩn bị cho mình một bát t. h. u. ố. c độc, một sợi dây thừng, một bức thư tuyệt mệnh, sau đó nhốt mình trong phòng ba ngày ba đêm".
Thuốc độc? Dây thừng? Thư tuyệt mệnh?
Sắc mặt của cả bốn người trong phòng đều thay đổi.
Hạng Diễm thấy vẻ kinh hãi trên gương mặt bọn họ, không khỏi cười tự giễu.
"Không ai biết khi ngọn lửa lớn bùng cháy trước mắt ta, trong lòng ta đã vô số lần muốn lao vào đó, cùng chàng c. h. ế. t chung một chỗ. Sở dĩ ta nén lại, là vì Hứa Tận Hoan trong mắt thế gian là kẻ thông địch phản quốc. Mà ta mang họ Hạng. Họ Hạng có mấy trăm con người, nam nữ già trẻ, không thể vì một phút xúc động của ta mà bị hủy. Thế nhưng ý nghĩ muốn c. h. ế. t cùng Hứa Tận Hoan vẫn như hình với bóng. Chàng không còn, ta sống một mình còn có ý nghĩa gì nữa, chẳng bằng đi theo chàng. Ta sợ hãi cái ý nghĩ ấy nhưng lại không thể ngăn nó sinh sôi, cho nên ta 𝓃🌀_𝖍_ı_ế_п răn_ɢ, chuẩn bị t. h. u. ố. c độc, dây thừng và thư tuyệt mệnh. Ta đã nghĩ như thế này: nếu không vượt qua nổi kiếp nạn ấy, thì cái c. h. ế. t đối với ta cũng là một sự giải thoát".
Ninh Phương Sinh nhìn nàng, giọng không tự chủ mà dịu xuống: "Vậy bát t. h. u. ố. c độc ấy, sau đó ngươi có bưng lên không?".
"Có, ngay đêm Hứa Tận Hoan c. h. ế. t".
Khi nhớ lại khoảnh khắc lần đầu gặp nhau, nước mắt nàng rơi như mưa, trái tim đau đến vỡ vụn. Thế là nàng bưng lấy bát t. h. u. ố. c độc.
Ngay lúc sắp đưa lên miệng, bên tai nàng vang lên hai tiếng "Diễm nhi".
"Diễm nhi" là nhũ danh của nàng, cha mẹ thuở nhỏ thường gọi như vậy, về sau lớn hơn một chút mới gọi là "A Diễm".
Khoảnh khắc ấy, nàng bỗng ý thức được: nếu mình c. h. ế. t, cha mẹ chẳng phải là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chịu nỗi đau khó mà chịu đựng nổi sao. Cho nên, nàng không thể c. h. ế. t!
Trong mắt Hạng Diễm dần dần hiện ra nét thê lương.
"Một khi đã xác định bản thân không thể c. h. ế. t thì ý nghĩ tuẫn tình cùng Hứa Tận Hoan cũng hoàn toàn chấm dứt. Vì vậy ta hất đổ bát t. h. u. ố. c độc xuống đất, cắt đứt sợi dây thừng, đốt tuyệt mệnh thư, rồi nằm xuống giường, lặng lẽ nghĩ một câu hỏi: ta một mình phải sống tiếp thế nào?".
Ba ngày liền, nàng không nghĩ ra nổi làm sao để sống tiếp.
Thực ra chỉ cần nghĩ đến chuyện Hứa Tận Hoan không còn trên cõi đời này nữa, nước mắt lại chảy không ngừng. Ba ngày đó, ngày dài đêm dài, thời gian như ngừng lại, trời đất như chỉ còn một mình nàng. Bao nhiêu nước mắt cả đời nàng đều khóc cạn trong ba ngày ấy.
Khi không thể rơi thêm một giọt nào nữa, nàng bỗng thấy đói, bụng réo òng ọc.
"Thế là ta mở cửa, bước ra ngoài, nói với Tố Chi: Ta muốn ăn, ngươi đi làm chút đồ ăn cho ta".
Trong mắt Hạng Diễm, nét thê lương dần tan biến, thấp thoáng ánh sáng lấp lóe.
"Ta nhớ rất rõ, Tố Chi bưng đến cho ta một bát cháo loãng, vài đĩa thức ăn nhỏ. Cháo nóng loãng từ cổ họng chảy xuống đến tận dạ dày, lập tức làm bụng ta ấm lại. Ngay sau đó, tay chân cũng ấm dần, như thể dòng m. á. u vốn đã đông cứng lại được khơi chảy lần nữa. Khi ấy, ta chợt hiểu ra... Con người muốn sống tiếp, vốn chẳng cần tính toán trước, cũng như đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, chỉ cần nghe theo lòng mình thì có thể sống tiếp".
Không ai nói gì. Tất cả đều im lặng.
Ba ngày chịu đựng dày vò, Hạng Diễm lại kể nhẹ nhàng như mây trôi gió thoảng, nơi lông mày khóe mắt chẳng lộ chút đau thương. Nhưng ai nấy đều nghe ra bốn chữ ẩn giấu dưới sự nhẹ nhàng kia là đau thấu tâm can.
Lúc này, chỉ nghe Hạng Diễm kể tiếp: "Tuy ta sống sót, nhưng chẳng còn sức làm việc, tinh thần cũng không tập trung nổi, ngay cả cái giũa cũng không cầm nổi. Ta đi đứng hư ảo, mắt nhìn mờ mịt, thường khi vừa ngả xuống ghế mềm là lại nằm nửa ngày, rất nhanh đã ngã bệnh".
Cơn bệnh ấy đến dữ dội, nàng sốt ⓜ*ê 𝖒*🅰️*𝖓, chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm. Tố Chi sợ đến c. h. ế. t khiếp, vội gọi cha mẹ đến. Cha mẹ lại hoảng loạn gọi ngự y.
Ngự y bắt mạch thật lâu, chỉ buông một câu với cha mẹ nàng: "Có thể chuẩn bị hậu sự".
Mẹ nàng bật khóc "òa" một tiếng, tiếng khóc đó làm nàng tỉnh lại.
Nàng nhìn đôi mắt đẫm lệ của mẹ, muốn nói: Mẹ, đừng lo, con không c. h. ế. t đâu.
Nhưng bệnh quá nặng, nàng không thốt nổi một lời. Nguồn cơn bệnh ấy vẫn là Hứa Tận Hoan. Hắn đã mọc rễ trong tim nàng, nay lại bị nhổ bật lên, không bệnh mới là lạ.
Đêm ấy, mẹ không về, cùng Tố Chi kề bên chăm sóc nàng.
Đến giờ Tý, nàng yếu ớt mở mắt, thấy mẹ không chớp mắt nhìn mình, như thể chỉ cần chớp mắt một cái, sẽ vĩnh viễn chẳng thấy lại đứa con gái yêu quý nhất đời.
"Trên đời này, chẳng có đứa con gái nào có thể vô tình trước đôi mắt như thế. Đêm ấy, ta không nghĩ gì khác, chỉ nghĩ bằng mọi giá phải thoát khỏi զu-ỷ môn quan".
Hạng Diễm: "Ông trời hẳn là đã nghe thấy lời ta, một đêm trôi qua, ngự y lại tới bắt mạch, nói hiểm cảnh đã qua".
"Quá mức thương tâm, sẽ khiến phế khí hao tổn, tâm mạch suy yếu, vì vậy mới có câu 'bi thương hại thân'".
Ninh Phương Sinh nhìn nàng: "Cũng may đêm đó mẹ ngươi chăm sóc bên cạnh mới níu được một hơi thở, bằng không thật sự là quá hiểm nguy".
"Lúc ấy, ngự y cũng nói như thế, không sai một chữ. Nhưng ông ấy còn nói thêm một câu: Thân bệnh dễ chữa, tâm bệnh khó trị. Con à, việc gì cũng nên nghĩ thoáng ra".
Hạng Diễm khẽ cười: "Nhưng ta đâu thể nghĩ thoáng ngay được".
Hứa Tận Hoan c. h. ế. t oan ức, ra đi đột ngột, cái c. h. ế. t lại bi tráng đến thế, khiến trong lòng nàng dồn nén quá nhiều, chẳng có chỗ để giải tỏa. Đôi khi, nàng nhớ hắn đến điên cuồng. Đôi khi, lại 𝓃●ⓖ𝖍𝖎ế●𝓃 𝓇●ăп●ℊ nghiến lợi mà hận hắn.
Nhớ hắn, nàng không kìm nén mà lấy năm khúc gỗ kia ra, cầm trên tay mân mê hết lần này đến lần khác. Hận hắn, thì đập phá đồ trong phòng, bình lọ, bát đĩa, tất cả đều đập tan tành.
Đập xong lại bảo Tố Chi đi mua. Mua về, lần sau lại hận, lại đập.
"Ta không muốn kìm nén, ta muốn giống như khi cưa gỗ, để mọi cảm xúc thuận theo lòng mình mà tuôn ra".
Trong ánh mắt Hạng Diễm, ánh sáng ngày càng rực rỡ.
"Bởi chỉ khi thuận theo lòng mình, vết thương trong tim mới dần dần lành lại, mà vết thương lành rồi thì ta mới có thể bước ra khỏi cái c. h. ế. t của Hứa Tận Hoan".
Ánh mắt Ninh Phương Sinh càng thêm dịu dàng: "Ngươi đã mất bao lâu để bước ra?".
"Hai tháng sau, có người trả giá cao, nhờ ta làm một lô long thủ lớn. Khi nghe tin ấy, không hiểu sao ta bỗng muốn cầm lại cái giũa".
Hạng Diễm: "Từ bảy, tám tuổi, cái giũa chưa từng rời tay ta. Khi cầm nó chắc chắn trong tay, ta cảm giác như nắm lại được cuộc đời mình. Ta muốn tìm lại cảm giác ấy, thế là bước ra khỏi sân viện".
Hạng Diễm vĩnh viễn không quên ngày mình bước ra khỏi sân.
Trời xanh, nắng ấm, gió thổi lên mặt tuy lạnh thấu xương, nhưng lại khiến đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Tố Chi chỉ huy nha hoàn quét dọn sân. Hạng Phong đứng trên thang, quét lá khô rơi trên tường viện. Ai nấy đều bận rộn việc riêng.
Hạng Diễm tính ngày, thì đã giữa tháng hai. Thêm mười mấy ngày nữa, xuân sẽ tới.
| ← Ch. 380 | Ch. 382 → |
