Tiếp cận
| ← Ch.373 | Ch.375 → |
Rắc...
Bầu trời bị xé ra một vết răng cưa.
Bốn ánh mắt hoảng sợ đồng loạt nhìn về phía Ngô Toan.
Vệ Trạch Trung: Hắn... hắn... hắn đang nói cái gì thế?
Vệ Đông Quân: Chẳng lẽ ta bị ảo thính sao?
Ninh Phương Sinh: Con người lúc nào cũng khẩu thị tâm phi.
"Hắn c. h. ế. t vì ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà không vương vấn hắn?".
Chỉ có Hạng Diễm là không giấu diếm, gào thẳng lời trong lòng ra: "Lương tâm ngươi đem cho ch. ó ăn rồi sao, Ngô đại nhân!".
Mặt Ngô đại nhân co giật mạnh, giọng vỡ vụn đến biến dạng: "Hạng... Hạng Diễm... chấp niệm của ta... đều... đều... ở trên người ngươi!".
"Ngươi nói gì?".
Đừng nói là Hạng Diễm hồn vía lên mây, ngay cả Ninh Phương Sinh và ba người kia cũng biến sắc.
Vệ Trạch Trung: Lạy chúa, chẳng lẽ Ngô đại nhân này thầm có tình cảm với Hạng phu nhân?
Vệ Đông Quân: Ta... ta lại bị ảo thính nữa sao?
"Ngô Toan?". Ninh Phương Sinh khó khăn hít sâu một hơi: "Vì sao chấp niệm của ngươi lại ở trên người Hạng phu nhân?".
Vì sao ư? Ngô Toan chậm rãi nhắm mắt, gương mặt tràn đầy đau khổ: "Vì Hứa Tận Hoan!".
*****
Năm mười bảy tuổi, hắn mới biết thân thế thật sự của mình.
Hôm đó, quý nhân gọi hắn vào thư phòng. Ngoài chuyện ♓*ô*𝖓 sự, chuyện vào kinh, quý nhân còn nói một chuyện khác là thân thế của hắn.
Cha hắn không phải một thư sinh vào kinh dự thi, mà là một tên hải tặc Oa khấu g. i. ế. c người không chớp mắt. Oa khấu đã cưỡng h. i. ế. p mẹ hắn, mới có hắn.
Năm Ngô Toan một tuổi, lão Hầu gia vừa hay dẫn binh đến duyên hải đông nam đ. á. n. h Oa khấu. Mẹ hắn ném Ngô Toan ở doanh trại của lão Hầu gia, nói đứa trẻ này sau này hãy cho nó nhập ngũ đ. á. n. h Oa khấu, rồi quay đầu bỏ đi, không ngoái lại. Phó quan bế đứa trẻ đến cho lão Hầu gia xem, lão Hầu gia dở khóc dở cười, bèn bảo phó quan tìm một nhà hiếm muộn nuôi dưỡng.
Ba năm sau, lão Hầu gia thắng trận trở về kinh báo cáo, vừa lúc người vợ nhà ấy có thai, nên họ trả Ngô Toan lại. Lúc ấy lão Hầu gia đã lên ngựa, không biết sao, tiểu Phúc Bảo Ngô Toan lại đột nhiên quỳ ngay trước ngựa. Lão Hầu gia nhìn đứa bé gầy tong teo, nghĩ suy cho cùng cũng là một mạng người, bèn mang về phủ làm gia nhân, bên ngoài chỉ nói là nhặt ở phủ Lạc Lăng.
Ngô Toan nằm mơ cũng không ngờ thân thế mình lại như vậy. Hắn không nhớ gì về tuổi thơ. Chỉ loáng thoáng nhớ mình lúc nào cũng đói, lúc nào cũng bị đánh, lúc nào cũng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngóng đợi người lớn trở về, một lần đợi là đợi cả ngày.
Lời quý nhân nói chưa bao giờ là tùy tiện. Theo quý nhân nhiều năm, Ngô Toan hiểu rõ ý đồ lúc này: Thân thế của ngươi nằm trong tay ta, sau này ngươi phải hết lòng bán mạng cho ta, đừng bày trò ⓠ·𝐮·ỷ gì.
Một thân thế, một ⓗ-ô-𝖓 sự đều là thủ đoạn quý nhân dùng để nắm thóp hắn. Ngô Toan không sợ bị quý nhân nắm thóp. Mười năm qua, quý nhân dạy hắn rất nhiều thứ, những thứ mà nhiều người cả đời cũng không học được.
Thế nên hắn đề nghị: nếu lão Hầu gia nhặt hắn ở Lạc Lăng, thì sau khi thành thân, hắn sẽ để nhà ở Lạc Lăng, còn một mình vào kinh cũng được.
Cẩn thận vẫn hơn. Dù quý nhân có thể bảo vệ hắn, nhưng lúc ấy Ngô Toan đã vô thức muốn để lại cho mình một đường lui.
Quý nhân nghe xong, ánh mắt nhìn hắn sáng hơn vài phần, càng coi trọng hắn.
Không ai biết, từ hôm ấy, trong lòng Ngô Toan lại thêm một tầng tự ti. Trên người hắn chảy dòng m. á. u Oa khấu. Hắn còn thấp hèn hơn cả những gia nhân bán thân làm nô. Chính vì mặc cảm đó Ngô Toan làm gì cũng cẩn trọng hơn trước, ăn nói với người càng khiêm nhường, hòa nhã.
Đêm mưa hôm ấy, sau khi Hứa Tận Hoan cứu hắn, hắn đưa hung phạm về phủ Tế Nam, ai cũng khen hắn giỏi. Nhưng khi về kinh báo cáo, công lao vốn thuộc về hắn lại biến thành công của cấp trên, thậm chí trong văn thư cũng không nhắc một chữ về hắn. Hắn không biện giải chỉ c. ắ. n răng chịu đựng.
Nói khó nghe thì từ khi biết thân thế, cho dù có kẻ tè lên đầu hắn, hắn cũng chỉ biết nuốt giận.
*****
"Làm xong việc ở Tế Nam, ta được nghỉ hai ngày, bèn cố ý đến họa viện Tuyên Hòa tìm Hứa Tận Hoan để tạ ơn cứu mạng. Ta mời hắn uống rượu ở tửu lâu, càng uống càng hợp, như thể hận không gặp nhau sớm hơn".
Giọng Ngô Toan trầm xuống, nói chậm rãi.
"Uống đến sáu phần say, hắn hỏi ta bắt được tội phạm có thăng chức chưa. Ta lắc đầu, nói công lao bị cấp trên cướp mất.
Nghe xong, hắn giận tím mặt, muốn đứng ra bênh vực nhưng ta ngăn lại. Hắn hỏi: 'Tại sao phải nhịn?'.
Ta nói: 'Nhịn một chút sóng yên biển lặng'.
Hắn nói: 'Nhịn cái quái gì, người ta chỉ nghĩ ngươi dễ bắt nạt thôi'.
Ta nói: 'Bị bắt nạt một lần cũng không sao'.
Hắn nói: 'Vớ vẩn, bị một lần sẽ bị cả trăm lần'.
Lúc đó ta mới nhận ra, trong m. á. u hắn có sự thẳng thắn, dũng cảm và ngạo nghễ, những thứ ta không hề có".
Vệ Đông Quân bất chợt lên tiếng: "Những phẩm chất này, không chỉ ngươi không có, từ hoàng đế đến dân thường cũng chẳng mấy ai có".
Ngô Toan nhìn Vệ Tam tiểu thư trước mắt, gật đầu đồng ý.
Hơn hai mươi năm ở Ngũ thành, hắn gặp vô số người, chưa từng thấy ai giống Hứa Tận Hoan. Hứa Tận Hoan là độc nhất vô nhị. Chính vì sự độc nhất đó, hắn vô thức muốn g_ầ_n ⓖ_ũ_ℹ️ người này. Trong thế giới của hắn toàn là tính toán, â●〽️ Ⓜ️●ư●u, thủ đoạn, thậm chí ngủ cũng muốn mở một mắt, nhắm một mắt. Nhưng ở bên Hứa Tận Hoan, hắn chẳng muốn nghĩ gì, lòng cực kỳ thư thái. Hứa Tận Hoan như có m.🅰️ ⅼ.ự.↪️, ai đến gần cũng thấy vui, dù chỉ nghe hắn tán dóc chuyện trời nam biển bắc cũng thấy vui.
Cứ thế, hai người càng lúc càng thân.
"Ta một thân một mình ở kinh thành, hắn cũng vậy. Ta lại nấu ăn ngon, nên hắn ba ngày hai bận đến chỗ thuê của ta ăn cơm. Rượu và đồ ăn đều do hắn mua. Hắn nói thứ hắn có nhiều nhất là tiền, cứ thoải mái mà 'vặt lông cừu' của hắn.
Ngoài việc vặt lông hắn, ta còn hay mượn tiền hắn.
Người tha hương muốn ở kinh thành sống tốt, giữ được các mối 🍳⛎·a·𝐧 ♓·ệ là rất quan trọng, mà muốn giữ ⓠⓤ🅰️-𝖓 𝖍-ệ, phải mời rượu, tặng quà... lương của ta chẳng đủ.
Ta mở miệng là hắn cho mượn, chưa bao giờ hỏi khi nào trả. Nhiều lần khi ta trả tiền hắn còn ngơ ngác hỏi: 'Ngươi mượn ta khi nào thế, nhầm rồi chăng?'.
Ta chưa bao giờ nhầm, từng đồng đều ghi vào sổ. Chỉ là hắn chẳng bao giờ để tâm mấy chuyện tục tằn ấy.
Gần như mỗi lần ta trả tiền, hắn lại mua một đống đồ mang đến nhà: gà, vịt, cá, thịt, gạo, dầu, muối... Ta mắng hắn là phá gia chi tử, có tiền cũng phải tiêu dè. Hắn nói ta keo kiệt, chẳng làm nên chuyện.
Sau một năm, tình cảm của chúng ta còn thân hơn cả ruột thịt. Chúng ta bắt đầu mở lòng với nhau.
Ta biết cha mẹ hắn mất sớm, từ nhỏ do trung bộc nuôi. Hắn biết ta mồ côi cha mẹ, quê ở Lạc Lăng, đã có vợ, vào kinh là nhờ đi cửa sau, đ●ú●ⓣ bạc, mong tìm một con đường".
Nói đến đây, giọng Ngô Toan bỗng trầm xuống: "Nếu hôm đó ta không say rượu, không lỡ nói ra chuyện muốn báo ân Trần Mạc Bắc, thì giữa ta và Hứa Tận Hoan đã chẳng có vết rạn nào!".
| ← Ch. 373 | Ch. 375 → |
