Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 372

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 372
Ta là…
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

"Năm ấy Hứa Tận Hoan đến phủ Tế Nam là để xem tượng Phật ở chùa Linh Nham, không ngờ lại gặp đúng lúc cả thành đang truy bắt hung phạm. Việc đó làm chậm trễ hành trình về kinh. Quy củ của họa viện rất nghiêm, nên hắn bèn phải lên đường suốt đêm".

Ngô Toan nhìn Ninh Phương Sinh.

"Vì trận mưa hôm đó, hắn cũng tránh vào đình nghỉ, thế là trùng hợp cứu ta một mạng. Nếu không có hắn, mạng ta đã chẳng còn".

Ninh Phương Sinh hỏi: "Sau đó, các người thành bạn bè?".

Ngô Toan: "Đúng".

Ninh Phương Sinh: "Hay qua lại chứ?".

Ngô Toan: "Lúc đầu thì thường xuyên. Sau này hắn vào cung làm họa sư, ngày càng bận. Ta ở Ngũ thành thì liều mạng thăng chức, cũng chẳng rảnh, nhưng thỉnh thoảng vẫn hẹn nhau uống rượu".

Ninh Phương Sinh: "Lần thứ hai hắn cứu ngươi là khi nào? Vì lý do gì?".

Sắc mặt Ngô Toan chợt trở nên khó coi, thậm chí có chút méo mó. Hắn im lặng nhìn Ninh Phương Sinh. Người trước mắt là vì Hứa Tận Hoan mà tới. Hứa Tận Hoan... lại cứu hắn lần thứ ba. Vậy thì... Hắn có thể tin không? Có thể nói thật không? Có thể đ. á. n. h cược một phen không?

"Ta cược bằng cái gì đây?".

Ngô Toan tự hỏi trong lòng: "Ta cược không chỉ là bản thân ta, mà còn là tất cả những người bên cạnh ta, và cả những người đứng sau ta nữa!".

Bàn tay đặt trên gối của Ngô Toan chậm rãi ⓢ●ıế●т 𝐜●♓●ặ●ⓣ lại. Vì nắm quá chặt, xương kêu "rắc" một tiếng, giữa đêm yên tĩnh càng thêm chói tai.

"Ninh Phương Sinh, ta nhất định phải trả lời câu hỏi này sao?".

Ninh Phương Sinh vừa nghe giọng khàn đặc trầm xuống của Ngô Toan, trong lòng bèn chấn động.

Chuyện đã đến nước này, sao hắn còn chần chừ? Lần cứu mạng thứ ba, bảy mươi tám sinh mạng, chẳng lẽ vẫn đổi không được một lời thẳng thắn? Lần đầu cứu giúp, hắn kể tường tận, vì sao lần thứ hai lại không muốn nói?

Diễn biến đến đây, Ninh Phương Sinh đã mơ hồ đoán ra. Vậy thì... Có nên tạm bỏ qua, giữ chút thể diện cho hắn, chờ đến giờ Tý vào mộng để tìm hiểu? Hay là п*𝐠♓*ïế*𝖓 г*ăп*🌀 ép thêm một phen?

Ninh Phương Sinh vô thức nghiêng mặt sang nhìn Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân nhíu mày. Còn chần chừ gì nữa, cơ hội tốt thế này, tất nhiên là phải ép rồi. Ai biết hắn sẽ mơ thấy cái gì chứ.

Thế là ép!

Ninh Phương Sinh bỗng đổi giọng: "Ngô Toan, ngươi có một đứa con trai, năm nay vừa tròn mười hai tuổi?".

Ngô Toan chẳng hiểu đang yên đang lành sao Ninh Phương Sinh lại hỏi vậy, nhưng cũng không buồn nói dối, bèn gật đầu: "Có".

Chỉ vì chữ "có" ấy, Ninh Phương Sinh liền hít sâu một hơi: "Ngươi gần ba mươi tuổi mới có nó?".

Ngô Toan: "Đúng!".

Ninh Phương Sinh: "Đứa con này khó khăn lắm mới có được phải không?".

Quá khó khăn. Cố thị m. a. n. g t. h. a. i hết lần này tới lần khác, đều sinh con gái. Giang thị thì t_ⓗâ_𝖓 𝖙_𝐡_ể yếu ớt, sinh một con gái xong thì khó bề sinh thêm. Mà hắn lại không muốn nạp thiếp. Thấy nhà họ Ngô sắp tuyệt tự, không ngờ Cố thị lại mang thai. Lần này còn vất vả hơn lần đầu, Cố thị chịu đủ mọi khổ sở, mười tháng mang nặng, nằm liệt trên giường suốt mười tháng trời.

Ngô Toan n🌀·h𝖎ế·п г·ă·n·𝐠: "Đúng!".

Ninh Phương Sinh: "Nó là con trai duy nhất của ngươi?".

Ngô Toan: "Đúng!".

Con trai duy nhất. Mười hai tuổi. Hoàn toàn trùng khớp.

Vệ Trạch Trung buột miệng: "Ngươi chính là đứa con của tên Oa khấu đó!".

Vệ Đông Quân kinh hãi: "Hứa Tận Hoan là vì gánh tội thay ngươi mới tự 🌴𝐡𝒾_ê_ц 💰ố_п_𝖌 mình".

Rắc!

Một tia chớp không báo trước xé ngang bầu trời đêm, cũng chiếu rọi khuôn mặt Ngô Toan, chia làm hai nửa trắng đen. Nửa ẩn trong bóng tối, sát khí lộ rõ. Nửa hứng ánh sáng trắng, khiếp sợ tột cùng.

Vệ Trạch Trung nhìn khuôn mặt lúc sáng lúc tối ấy của Ngô Toan, trong lòng chợt lạnh toát. Người xưa nói không sai, sấm xuân chưa nổ, sấm đông chẳng cất, binh khởi thì nước thương là điềm chẳng lành.

Đúng lúc ấy, từ miệng hố vang lên tiếng hít vào khe khẽ.

Có người ở trên! Là ai?

Bốn người trong hố đồng loạt biến sắc. Nhất là Ngô Toan, mặt trắng bệch như q⛎.ỷ, hai hàm răng va lập cập, hiển nhiên sợ đến tột độ.

Thấy Ninh Phương Sinh và mấy người ngẩng đầu, hắn cũng 𝓇●⛎●𝖓 𝖗●ẩ●γ ngẩng theo... Một chiếc đèn lồng hiện vào tầm mắt. Tiếp đó... Là một khuôn mặt quen thuộc. Khuôn mặt ấy trông vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt là nỗi kinh hoàng giống hệt trên mặt hắn.

"Hạng Diễm, sao lại là ngươi?". Ngô Toan trợn tròn mắt.

Sao lại là ta? Cơ quan này do ta thiết kế, bên này có động tĩnh, bên kia ta lập tức biết. Ánh mắt Hạng Diễm lướt qua Ngô Toan, rồi sang Ninh Phương Sinh, từ Ninh Phương Sinh lại sang cha con Vệ gia, cuối cùng quay về Ngô Toan.

Ánh nhìn dừng trên hắn, xa lạ như lần đầu gặp gỡ. Hắn thật sự là đứa con của tên Oa khấu ấy sao? Hạng Diễm đặt đèn lồng xuống đất, rồi tung mình nhảy xuống.

Ôi chao. Mẹ ơi. Nàng ấy nhảy xuống không thèm nghĩ ngợi gì. Cái hố này bé tí!

Cha con Vệ gia giật mình, cuống quýt lùi ra sau để chừa chỗ. Ninh Phương Sinh và Ngô Toan vội đứng dậy, đưa tay đỡ, sợ nàng ngã.

Không ngờ Hạng Diễm lại đứng vững như không.

Vừa đứng vững, nàng nghiêng đầu, nhìn thẳng Ngô Toan: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có phải là đứa trẻ đó không?".

Ngô Toan không dám nhìn thẳng, cúi đầu lảng tránh.

Cần gì câu trả lời nữa? Câu trả lời đã nằm ngay cái cúi đầu ấy.

Nhưng Hạng Diễm phải tự tai nghe cho rõ. Nàng bước lên một bước, nhấn mạnh từng chữ: "Rốt cuộc là có hay không?".

Không ai trả lời. Không ai lên tiếng. Không khí dưới hố đặc quánh, ba người Ninh Phương Sinh đều nín thở.

Đáp án Hạng Diễm muốn cũng là điều họ muốn, họ tra hỏi mãi không được, có lẽ Hạng Diễm sẽ làm được.

Một lúc lâu... Ngô Toan ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn nàng: "Ta chính là đứa con của tên Oa khấu đó".

Mắt Hạng Diễm lập tức đỏ rực, đỏ như thể sắp rỉ 𝐦á*ц.

Năm năm trước, trận đại hỏa ấy thiêu đỏ nửa bầu trời thành Tứ Cửu. Không ai biết, từ lúc ngọn lửa bén cho đến khi thành tro, nàng vẫn đứng ở một góc, nhìn trọn vẹn từ đầu đến cuối. Góc ấy là Hứa Tận Hoan chọn cho nàng.

Hứa Tận Hoan nói: "Hạng Diễm, ta không cần ai tiễn, nhưng ta muốn nàng tiễn ta một đoạn cuối".

Nàng hỏi: "Chàng không sợ ta nhìn rồi sẽ hận chàng sao?".

Hứa Tận Hoan: "Ta chỉ muốn nàng hận ta".

Hận là động lực để sống tiếp. Hạng Diễm c. ắ. n răng bắt mình nhìn hết trận hỏa hoạn ấy, rồi như hồn ma bóng quế mà rời đi.

Khi đó, có người chặn nàng lại. Người ấy tự xưng là Ngô Toan, quan chức tới chức Tổng chỉ huy Ngũ thành, là bạn của Hứa Tận Hoan. Lúc này Hạng Diễm mới phát hiện, hốc mắt hắn đỏ hoe giống hệt mình.

Ngô Toan không nói nhiều, chỉ dặn một câu: "Sau này có chuyện lớn nhỏ gì cũng tìm ta, dù được hay không, ta nhất định sẽ dốc hết sức".

Đó là một lời thề rất nặng.

Hạng Diễm không hiểu: "Vì sao ngươi giúp ta?".

Ngô Toan nói: "Trước khi c. h. ế. t, Hứa Tận Hoan để lại lời, bảo ta bảo vệ ngươi suốt đời".

Hắn còn nói: "Ngươi đừng ngại, Hứa Tận Hoan từng cứu ta hai lần, ta nợ hắn".

Năm năm nay, Ngô Toan giữ đúng lời hứa. Chuyện gì nàng nhờ, hắn đều tận tâm tận lực làm. Chuyện nàng không nhờ, hắn cũng âm thầm giúp. Cũng vì có thêm một người cùng mình âm thầm tế Hứa Tận Hoan, nàng mới nhìn hắn khác đi. Dần dần, họ thành bạn, nhưng chuyện liên quan đến quá khứ của Hứa Tận Hoan, cả hai đều không nhắc tới. Nàng tưởng rằng hắn cũng như mình, không muốn khơi thêm thương cảm. Nào ngờ, hắn chỉ là vì chột dạ.

Chương (1-400 )