Lão Dư
| ← Ch.357 | Ch.359 → |
Chỉ trong khoảnh khắc, lòng Ngô Toan như nước sôi sùng sục. Hắn lăn lộn quan trường nhiều năm như vậy, chưa từng gặp chuyện nào nan giải thế này, tiến không được, lui cũng chẳng xong. Không tiến không lui, phó mặc mọi chuyện cũng không được.
Sáng nay hắn còn trấn an Hạng Diễm rất có trật tự, dặn nàng đừng lo, chỉ là một thanh gỗ, chẳng khuấy nổi sóng gió gì. Nhưng bây giờ xem ra, chuyện này nào phải đơn giản chỉ là một thanh gỗ. Mấy người kia nhắm vào Hạng Diễm, nhưng đồng thời cũng là nhằm vào hắn.
Ngô Toan dù sao cũng làm quan nhiều năm, dẫu lòng nóng như lửa đốt, nét mặt vẫn không để lộ chút gì, ánh mắt vẫn bình thản dừng lại trên người Ninh Phương Sinh.
Thật kỳ lạ, người này từ đâu đột nhiên xuất hiện? Cha con Vệ gia làm sao quen được hắn? Người này có liên quan gì đến chuyện Vệ Tứ tự vẫn, Vệ lão gia bị tống vào ngục không? Tuy Ngũ thành Binh Mã ti không chuyên điều tra án, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm quan, Ngô Toan mẫn cảm nhận ra sau lưng chuyện này nhất định còn có điều mờ ám.
Nghĩ đến đây, khóe môi hắn cong lên, nở một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn mười bảy tuổi vào Ngũ thành, khởi đầu chỉ là một sai nha bé nhỏ, từng bước trèo lên được vị trí hôm nay, ngoài việc có quý nhân sau lưng nâng đỡ, hắn vẫn luôn tin vào một điều... Ta không chỉ có từng đó bản lĩnh!
Thế nên hắn thu ánh nhìn lại, lặng lẽ liếc hai thuộc hạ một cái.
Hai người kia vừa thấy ánh mắt của đại ca, lập tức thả tay ra, Vệ Trạch Trung mất chỗ bám, ngã phịch m. ô. n. g xuống đất.
"Cha!". Vệ Đông Quân vội vàng nhào tới.
Ngay lúc ấy, Ngô Toan nhấc chân bước ra ngoài.
Hắn muốn đi? Vệ Đông Quân lập tức bước xéo sang một bên, chẳng màng đỡ cha nữa, chắn thẳng trước mặt Ngô Toan. Kệ hắn là ai, chỉ cần không vào ngục, nàng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế mà gây áp lực lên người này.
"Ngô đại nhân, ngài có biết đời này ta ghét nhất loại người nào không?".
Ngô Toan lạnh lùng nhìn nàng.
"Là loài... ch. ó vong ân phụ nghĩa!".
Vệ Đông Quân từng chữ, từng chữ nói xong, bèn dời bước qua một bên đỡ lấy cha.
Ngô Toan như thể không nghe thấy câu đó, chẳng nói lời nào, cứ thế rời khỏi phòng. Hắn vừa đi, hai sai nha kia cũng đi theo, một trái một phải đứng canh ngoài cửa, giống như hai hung thần ác sát.
Vệ Đông Quân vừa đỡ cha dậy, trong lòng thầm nghĩ: Ngô Toan không phải định giam lỏng ba người bọn họ đó chứ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Ninh Phương Sinh bỗng đứng bật dậy, sải bước ra ngoài.
Khi hắn gần đến cửa, hai thanh đại đao "soạt soạt" vung ra chặn ngang đường.
Trên mặt Ninh Phương Sinh chẳng lộ vẻ kinh ngạc gì, chỉ lùi lại nửa bước, cúi xuống nhặt cây quạt trên đất lên, quay sang trêu Vệ Đông Quân: "Chớp mắt cái, ta với Trần Khí đã thành đồng hội đồng thuyền rồi".
"Ngươi còn lòng dạ mà đùa giỡn sao?". Vệ Đông Quân mặt đầy u sầu.
Bị nhốt ở đây, chuyện chặt duyên phía sau biết tính sao? Từ đầu đến cuối chỉ còn ba đêm nữa thôi.
Còn nữa. Bọn họ dồn ép Ngô Toan dữ dội như vậy, vậy mà hắn vẫn bình tĩnh như thường, chẳng biết màn gây áp lực này có tác dụng gì không?
Còn nữa. Tiểu Thiên gia và Ngô Toan một trước một sau, hắn có bị Ngô Toan đuổi kịp không?
Càng nghĩ càng rối, Vệ Đông Quân bỗng cong mắt cười tự giễu: "Ít ra thì bọn ta khỏi phải ăn cơm tù của Ngũ thành rồi, cũng coi như chuyện tốt".
Ninh Phương Sinh hơi trợn mắt. Một cảm giác hắn chưa từng trải qua trước đây, bỗng lan khắp tứ chi bát mạch. Trên đời, có mấy nữ tử trong tình cảnh thế này mà vẫn cười được chứ? Chỉ có nàng.
"Rầm!". Ninh Phương Sinh đóng sập cửa lại, rồi bước đến bên bàn ngồi xuống.
Vệ Đông Quân và Vệ Trạch Trung lập tức ghé đầu lại gần.
Ninh Phương Sinh hạ thấp giọng: "Có một kiểu người, ngoài mặt càng bình tĩnh, trong lòng càng sôi sục. Loại người này tâm cơ rất sâu, nhưng cũng là kẻ suy nghĩ rất nhiều. Vệ Đông Quân, chuẩn bị sẵn sàng đi, canh Tý ta vào mộng!".
Vệ Đông Quân: "Ta sắp không chờ nổi rồi".
Vệ Trạch Trung vẫn chưa quên chuyện Ngô Toan định bỏ tù mình.
"Họ Ngô kia, đừng tưởng giờ ngươi còn oai lắm, qua đêm nay, bí mật của ngươi giữ không nổi đâu!".
*****
Ngô Toan có oai không? Không hề.
Hắn đi xuống lầu, gật đầu với quản sự khách đ**m, còn khách sáo nói một câu: "Đã làm phiền".
Ra khỏi khách đ**m, hắn ngẩng đầu lên. Không biết từ khi nào, nắng đông đã bị mây che khuất. Từng đám mây quây quần lại hệt như những bè phái trong nhân gian, khiến người ta không sao phân biệt được ai mới là chủ của chúng.
Chó vong ân phụ nghĩa? Ngô Toan lạnh lùng hừ một tiếng trong lòng, mấy chữ này vẫn là để chỉ Vệ Tứ của Vệ gia thì thích hợp hơn.
Có người bước tới, là tâm phúc của Ngô Toan, Đổng Dịch.
"Lão đại?".
Ngô Toan liếc hắn một cái, hạ giọng dặn: "Có một con cá lọt lưới, họ Thiên tên Tứ. Ngươi dẫn theo mấy huynh đệ, canh giữ ở đây, nghĩ cách tóm được hắn về cho ta".
Đổng Dịch: "Rõ!".
"Còn ba người trong phòng cũng trông chừng cho ta, không cho phép họ bước ra khỏi khách đ**m nửa bước".
"Rõ!".
"Cố gắng đừng kinh động đến quá nhiều người, nếu ai hỏi, ngươi cứ nói Ngũ thành đang điều tra án, ba người kia là nghi phạm".
"Rõ!".
Dặn dò xong, Ngô Toan bước xuống bậc thềm, tung mình lên ngựa, hai chân kẹp mạnh vào bụng ngựa, phi nước đại. Bên tai là tiếng gió rít ù ù, còn văng vẳng lời của Ninh Phương Sinh...
"Nửa đêm nằm mộng, khi nhớ lại ân nhân cứu mạng này, lòng hắn liệu có yên bình hay không?".
Khóe môi Ngô Toan hiện lên nụ cười lạnh lẽo.
Ninh Phương Sinh đã đoán sai. Hắn là người rất hiếm khi mơ, càng không có chuyện nửa đêm nằm mộng, than thở vì chuyện cũ. Chuyện đã qua hắn chưa từng vướng bận.
Điều hắn để tâm là người ngồi trên long ỷ kia đang nghĩ gì? Người trong Đông cung kia đang nghĩ gì? Các đại thần trên triều đang nghĩ gì? Còn mấy tên thuộc hạ đầy dã tâm kia, chúng đang nghĩ gì? Nếu không, sao hắn giữ được vị trí lão đại Ngũ thành đến hôm nay? Con cờ sở dĩ là con cờ là vì nó có giá trị lợi dụng. Nếu không có giá trị, dù sau lưng có nhiều quý nhân thế nào, cũng chẳng ích gì.
Nghĩ đến đây, Ngô Toan quất mạnh roi ngựa, con ngựa dưới thân càng chạy nhanh hơn, chỉ nửa canh giờ đã đến trước một tòa phủ đệ.
Cửa son của phủ đệ ấy mở rộng, bên trong còn mơ hồ vang lên tiếng hát.
Ngô Toan kéo dây cương ghìm ngựa, tung người nhảy xuống, đi thẳng vào trong. Càng vào sâu, tiếng hát càng lớn, âm thanh càng hỗn tạp, cứ như đang bước vào một gánh hát.
Quả thật, nơi này là phủ đệ của "Dư gia ban", một danh môn hí kịch nổi danh trong thành Tứ Cửu.
Lúc ấy Dư Ban chủ đang ở trong viện, đích thân huấn luyện đám tiểu kép. Thấy Ngô Toan đến gần, hắn lạnh giọng quăng lại một câu: "Các ngươi tự tập trước đi", rồi quay người vào sảnh đường.
Ngô Toan theo vào, đóng cửa lại, mở miệng thẳng thắn: "Lão Dư, giúp ta tra một người".
Lão Dư thoáng có vẻ kinh ngạc. Ngô lão đại đã cắm rễ ở Ngũ thành hơn hai mươi năm, có ai mà hắn tra không được?
Hắn ta rót hai chén trà ấm từ bình trà, đưa một chén qua: "Nói đi, tra ai?".
Ngô Toan nhận lấy chén trà: "Ninh Phương Sinh".
Dù đã có vài phần chuẩn bị, lão Dư vẫn bị dọa sững: "Ninh Phương Sinh, lại là hắn?".
Lại? Ngô Toan lập tức ⓡướ-ⓝ 𝓃ℊ-ư-ờ-ı tới gần: "Ngoài ta ra, còn ai đang tra hắn?".
Lão Dư vốn không định nói, nhưng bị ánh mắt sắc bén của bạn già nhìn chằm chằm, đành giơ tay chỉ về phía đông.
Đông Cung? Thái tử!
Tay Ngô Toan run run, làm văng mấy giọt trà ra ngoài: "Vị đó tra Ninh Phương Sinh làm gì?".
Lão Dư bật cười khinh miệt.
Đường đường là lão đại Ngũ thành, vậy mà hỏi ra một câu nực cười như thế, đúng là uống nhầm t. h. u. ố. c rồi!
| ← Ch. 357 | Ch. 359 → |
