Tái ngộ
| ← Ch.328 | Ch.330 → |
Trên đường về kinh, Hạng Diễm lúc nào cũng nghĩ đến những lời của đại di mẫu. Sắp tới kinh thành, nàng lại một lần nữa bước vào quán trọ "Lai Thời", gọi quản sự mang ra một vò rượu.
Hạng gia là thế tộc trăm năm, gốc rễ sâu xa, tất cả mọi người đều sống răm rắp theo quy củ, chỉ có mình nàng là kẻ khác thường. Có thể đoán trước, lần trở về nhà này, nàng sẽ phải đối mặt với cơn cuồng phong bão táp từ khắp các thành viên trong gia tộc. Nghỉ lại một đêm trong quán trọ, uống một vò rượu, là khoảng đệm nàng tự dành cho mình, cũng là dũng khí để một lần nữa bước vào kinh thành.
Đang suy nghĩ thì mười lượng bạc đã xuất hiện trong tầm mắt nàng.
"Huynh đài, có thể chia cho ta chút rượu được không?".
Giọng nói ấy rất quen thuộc. Hạng Diễm ngẩng đầu nhìn, bèn trông thấy một gương mặt quen thuộc.
Ba năm không gặp, gương mặt ấy vẫn lả lướt phong tình, vẫn ngang tàng bất kham, trong đôi mắt đen kia vừa có ngạc nhiên sâu sắc, vừa ẩn chứa niềm vui thoáng qua.
Nàng bật cười.
"Hứa Tận Hoan, rượu này không chia, nhưng có thể cùng uống".
*****
Phải có duyên phận sâu đến mức nào thì hai người mới có thể tình cờ gặp nhau ba lần liên tiếp.
Trước đây, Hạng Diễm không hiểu "Đạo sinh Nhất, Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh vạn vật" rốt cuộc có ý nghĩa gì, nhưng sau ba lần tình cờ gặp Hứa Tận Hoan, nàng đã hiểu... Là mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Nàng lên lầu lấy xuống một tay nải, bên trong là bộ y phục nàng chuẩn bị cho hắn.
"Lần trước nôn đầy người ngươi, đây coi như là đền".
Hắn đón lấy tay nải, mở ra, là một bộ áo bào màu xanh ngọc: "Màu này... ngươi chắc là hợp với ta?".
Hạng Diễm nhìn áo quần, lại nhìn người, thầm nghĩ đúng là có hơi chói thật, nhưng mà...
"Ta thấy vẫn ổn".
"Ngươi nói ổn, thì là ổn".
Hắn rộng lượng như vậy, đến lượt nàng có hơi ngượng, gãi đầu nói: "Là vải do đại di mẫu ta đưa, ta lừa bà là để may cho mình".
Hắn sững người, rồi bật cười ha hả.
Cười gì chứ?
"Nếu ngươi không thích thì lần sau ta đền ngươi một bộ khác, đảm bảo hợp màu hơn".
Hắn ngừng cười, nói: "Hạng Diễm, hình như ngươi không giỏi nói dối lắm nhỉ?".
Nàng nghĩ một lát: "Là không thèm nói dối".
Bóng người trong quán trọ dần thưa, thời gian trong đêm tối loãng ra, rồi lại gom tụ về. Hai người họ giống như đôi bạn quen biết nhiều năm, thoải mái cùng uống rượu, kể về ba năm qua của mỗi người.
Từ nhỏ đến lớn, Hạng Diễm là kiểu người ít nói, ai cũng bảo nàng lầm lì. Thế nhưng trước mặt Hứa Tận Hoan, lời nói của nàng lại có phần nhiều hơn thường lệ.
Còn Hứa Tận Hoan thì khỏi phải nói, nếu nàng không xen vào, hắn có thể thao thao bất tuyệt suốt ba ngày, ba đêm.
Sau này, mỗi khi họ cùng hồi tưởng lại đoạn ký ức này, cả hai đều có chung một cảm giác...
Cảm giác rằng ở trước mặt người này, không có gì là không thể nói ra, không có gì là không thể chia sẻ, dù là góc sâu thẳm nhất trong lòng, cũng có thể thẳng thắn bày tỏ, vì biết rằng người ấy sẽ không làm mình tổn thương.
Đêm hôm đó, câu chuyện giữa họ cứ thế kéo dài mãi.
Nàng biết hắn là họa sư trong cung. Hắn cũng biết nàng đến từ danh môn vọng tộc Hạng gia.
Nàng biết cha mẹ hắn đều đã mất, giờ chỉ còn lại một thân một mình. Hắn cũng biết ba năm nay nàng sống ở Nghi Hưng là để đào ♓·ôn·.
"Hạng Diễm, sao ngươi lại bỏ trốn đào hôn? Là vì nhà trai không môn đăng hộ đối, nhân phẩm tệ bạc, hay vì ngươi đã có người trong lòng?".
"Không phải vì những lý do đó".
"Vậy là vì sao?".
Không ai biết vì sao. Đó là bí mật sâu kín nhất trong lòng nàng, nàng đã chôn giấu rất sâu. Lý do nàng nói với người ngoài là vì muốn làm thợ thủ công. Nhưng khoảnh khắc này, trước mặt người này, Hạng Diễm muốn nói ra sự thật.
"Nhà ngoại ta từng chưởng quản Khâm Thiên Giám, nghề này truyền nam không truyền nữ, nhưng chẳng ai biết, mẹ ta và đại di mẫu ta đều rất thông minh, rất có năng lực. Nhất là đại di mẫu, đầu óc cực kỳ linh hoạt, trí nhớ lại phi thường. Nếu bà có thể học nghề này, thì thành tựu chắc chắn không thua ba cữu cữu của ta. Đại di mẫu từng mơ được chu du thiên hạ. Mẹ ta thì thích nghiên cứu phong thủy, bà chỉ cần đứng ở một nơi xa là có thể cảm nhận được lành dữ nơi đó. Nhưng cuối cùng thì sao, họ vẫn phải cầm sính lễ gia đình đưa cho, gả đi cho người khác. Bi kịch ở chỗ, ngay cả sính lễ cũng không thực sự là của họ, mà phải để lại cho con cháu của họ. Vì họ không có tiền, tiền đến từ nhà mẹ đẻ, từ chồng, nên phải ở nhà nghe cha, ra đường theo chồng. Vì họ không thể kiếm ra tiền, nên đành phải nhẫn nhịn chịu đựng, uất ức mà sống. Cứ như thể cả thiên hạ này, con đường duy nhất cho nữ nhân chỉ có gả chồng, sinh con".
Nói đến đây, nàng dừng lại một lát.
"May mắn thay, từ nhỏ ta đã thích làm mộc, lại có thiên phú hơn người. Những bản vẽ cha ta vẽ, người khác phải xem ba lượt, bốn lượt, thậm chí năm lượt mới hiểu, còn ta chỉ cần một lượt là nắm được ngay. Cũng may là làm thợ thủ công có thể kiếm tiền, có thể dựa vào tay nghề của chính mình mà sống. Cho nên ta nghĩ, con đường thứ hai này, ta phải thử đi tiếp xem sao".
Hứa Tận Hoan tiếp lời: "Nếu đi không nổi thì sao?".
Hạng Diễm uống một ngụm rượu: "Đi không nổi, thì ta chấp nhận số phận".
Hứa Tận Hoan: "Nếu đi được thì sao?".
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng rỡ.
"Nếu đi được, ta sẽ ưỡn n. g. ự. c ngẩng đầu mà nói với mẹ và đại di mẫu rằng: kiếp sau nếu vẫn đầu thai làm nữ nhân thì phải dũng cảm hơn, phải dám liều, bởi đích đến của nữ nhân tuyệt đối không chỉ có một con đường gả chồng, sinh con".
Chữ cuối cùng vừa rơi xuống, Hứa Tận Hoan vẫn chưa nói gì, nhưng Hạng Diễm phát hiện ra mắt hắn dường như sáng hơn một chút.
Lặng im hồi lâu, hắn mới lên tiếng: "Nếu ngươi đã có quyết định, thì nên làm theo lòng mình mà bước tiếp. Vậy tại sao còn phải mượn rượu giải sầu ở đây?".
Lại bị hắn nhìn thấu?
Hạng Diễm mím môi: "Vì đại di mẫu ta nói, chỉ biết tự nuôi sống mình thì chưa đủ. Nữ nhân không có gia tộc che chở, chẳng khác nào một con thuyền nhỏ giữa biển khơi, bất cẩn gặp phải một cơn sóng lớn là lật úp ngay".
Hứa Tận Hoan phì cười.
Nàng hơi giận: "Ngươi cười cái gì?".
"Ta cười vì bà ấy chưa từng thấy biển thật, mọi thứ đều là tưởng tượng thôi. Mà ta thì lại sinh ra từ chính nơi đó".
Hắn nghiêng người tới gần, hạ giọng: "Ở trên biển, muốn không bị cuồng phong bão tố đ. á. n. h chìm, có hai cách".
"Hai cách gì?".
"Một là biến con thuyền nhỏ thành thuyền lớn, hai là học cách bơi".
Lần này đến lượt ánh mắt Hạng Diễm sáng bừng lên: "Ý ngươi là...".
"Gió to sóng lớn sẽ luôn luôn có, cũng không thể né tránh mãi".
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng: "Nhưng nếu ngươi mạnh lên, nếu ngươi học được cách thoát khỏi tử lộ, thì dù là cơn sóng lớn cỡ nào, cũng không làm gì được ngươi".
Đêm đó, Hạng Diễm lại một lần nữa trắng đêm không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, nàng dậy rất sớm, đến gõ cửa phòng Hứa Tận Hoan, nhưng phát hiện người ấy đã rời đi từ lúc nào chẳng hay.
*****
Ba năm xa nhà quay về, có thể thấy rõ ràng cha đã già đi, mẹ cũng đã già. Hạng Diễm quỳ xuống trước mặt họ, trong lòng dâng lên nỗi ân hận sâu sắc. Có thể tưởng tượng được, ba năm qua cha mẹ phải chịu biết bao lời đàm tiếu từ người trong tộc.
Cách Hạng Diễm thể hiện sự ân hận không giống người khác.
Nàng không khóc lóc cũng chẳng biện hộ, mà chỉ thay một bộ y phục vải thô, bước vào phòng làm mộc của cha, thay ông hoàn thành từng món tồn đọng chất đống bấy lâu.
Không ai biết, vào khoảnh khắc nàng cầm lấy cây giũa, thế giới bèn trở nên yên tĩnh. Ai vào phòng, nói gì, mắng gì, khuyên điều gì... nàng đều không nghe thấy. Lòng nàng tĩnh lặng như một giếng sâu, ngoài khúc gỗ trong tay ra thì không còn gì khác.
Nàng muốn nói với cha rằng, ba năm qua nàng không hề uổng phí, vẫn luôn đi thật vững vàng trên con đường mà nàng yêu thích nhất.
Ngày đêm làm việc suốt ba tháng, cuối cùng những món đồ tồn đọng cũng hoàn thành hết, nàng ngã vật xuống giường, ngủ Ⓜ️.ê 〽️.𝐚.n suốt ba ngày, ba đêm.
Khi tỉnh lại, mẹ đang ngồi bên giường.
Mẹ thở dài nói: "Con muốn làm gì thì cứ làm, cha mẹ dù gì cũng nuôi nổi con".
Sau này nàng mới biết, là cha đã xem qua những món đồ nàng làm xong rồi quay lại khuyên mẹ nghĩ thoáng ra một chút. Cha còn nói, con gái mình không phải người bình thường, biết đâu sau này còn có cơ duyên lớn.
Hạng Diễm muốn làm gì? Nàng muốn biến con thuyền nhỏ thành thuyền lớn. Nàng muốn học cho bằng được bản lĩnh thoát khỏi tử lộ.
| ← Ch. 328 | Ch. 330 → |
