Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 325

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 325
Khóa gỗ
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Trong tiểu hoa sảnh, đèn đuốc sáng trưng.

Hạng Diễm vừa bước một chân vào, ánh mắt lập tức bị một chiếc hộp trên bàn hút lấy. Không cần nhìn thêm lần thứ hai, chỉ thoáng qua một cái, nàng đã có thể xác định, chiếc hộp này chính là chiếc hộp dưới gầm giường của nàng. Bởi vì hoa văn ngọn lửa trên đó là do nàng tự tay khắc từng nét một. Khi nàng khắc, người kia vừa ngồi bên cạnh uống rượu, vừa khẽ mỉm cười. Nàng tức giận, trừng mắt nhìn hắn.

"Chàng cười gì?".

"Cười nàng".

"Cười ta cái gì?".

Hắn nhìn nàng, nhẹ giọng nói: "Tay nàng run rồi".

Đúng vậy. Tay của một người thợ giỏi sẽ không dễ dàng run, từ khoảnh khắc cầm lấy dũa đã phải thật vững vàng. Nếu run nghĩa là lòng đã loạn. Bởi vì hắn ngồi quá gần, hơi rượu mơ hồ từ hơi thở của hắn phả lên mặt nàng.

Nàng nhớ rất rõ. Hôm đó hắn mặc một bộ áo dài xanh thẫm, trước n. g. ự. c để hở rất rộng, rượu từ khóe môi chảy xuống, men theo cổ hắn mà trượt xuống... Nàng chưa uống một giọt, nhưng cũng cảm thấy mình sắp say.

Hạng Diễm thu ký ức lại, đồng thời cũng thu ánh mắt, sải bước đi đến trước mặt Ninh Phương Sinh.

Hắn mặc một thân áo đen đơn giản ngồi dưới ánh đèn, thần sắc nhạt nhẽo, cả người như một khối bạch ngọc, dù thu liễm ánh sáng cũng vẫn nổi bật vô cùng.

Lần trước, nàng đã nhận ra. Trong ba người, kẻ ít nói nhất Ninh Phương Sinh này mới là trung tâm.

Nàng nhìn xuống hắn, lạnh giọng cười: "Ngươi không làm một người đường đường chính chính, lại cứ muốn làm kẻ trộm?".

Ninh Phương Sinh chậm rãi đứng dậy: "Nếu không như vậy, phu nhân đã chẳng chịu gặp ta".

Hạng Diễm nghiêm giọng: "Ta dựa vào đâu mà phải gặp ngươi?".

Ninh Phương Sinh đưa tay chỉ vào đầu mình, mỉm cười: "Chỉ dựa vào nơi này... có một câu chuyện".

"Cả đời ta ghét nhất là nghe chuyện".

Ngón tay nàng chỉ vào chiếc hộp trên bàn: "Đồ trả lại, ta sẽ thả ngươi đi, bằng không...".

"Chỉ là một câu chuyện thôi, Hạng phu nhân sợ cái gì? Hay là...".

Ninh Phương Sinh cúi đầu, ánh mắt thẳng tắp rơi xuống: "Phu nhân chột dạ?".

Hạng Diễm không chút sợ hãi đối diện hắn: "Ta đường đường chính chính, chột dạ gì chứ?".

"Có".

Ninh Phương Sinh đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trước. Năm thanh gỗ, mỗi thanh đều có chỗ lồi lõm, nằm yên tĩnh trong lòng bàn tay tái nhợt của hắn.

Khi nàng nhìn rõ, hắn lập tức thu tay lại, giấu ra sau lưng: "Sự chột dạ của phu nhân, ở đây".

Hắn vậy mà đã mở được chiếc hộp. 𝐌á_ц trong người Hạng Diễm dồn thẳng l*n đ*nh đầu, bàn tay thả xuống bất giác 𝐬*ⓘế*✞ ↪️𝖍ặ*ⓣ thành nắm đấm.

Móng tay của thợ thủ công luôn rất ngắn. Nhưng dù ngắn đến đâu, nếu bấm mạnh vào lòng bàn tay, vẫn sẽ đau. Dẫu vậy, nàng vẫn không nổi giận, chỉ cố nén đến mức cả hơi thở cũng kìm lại.

"Đã không trả lại cho chủ cũ, vậy chỉ còn cách gặp quan phủ".

Hai chữ "quan phủ" vừa thốt ra, thần sắc Ninh Phương Sinh không đổi chút nào, ngược lại còn mỉm cười với nàng. Nụ cười ấy đầy ác ý.

Hắn dường như đã nhìn thấu vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong yếu đuối của nàng, khinh thường nói chậm rãi: "Chuyện là thế này, xưa kia có một đôi tình nhân. Nam là một họa sư phóng khoáng bất kham, nữ là một thợ thủ công trầm mặc ít lời. Vốn dĩ hai người như nước với lửa, vậy mà lại yêu nhau. Không ai biết họ yêu nhau, họ giấu rất kỹ, cực kỳ kỹ. Tình sâu nghĩa đậm, họ cũng như bao nam nữ khác trên đời, tặng tín vật định tình. Người nữ vì là thợ thủ công, đã làm một món đồ vô cùng tinh xảo tặng cho họa sư kia".

Nói đến đây, Ninh Phương Sinh bỗng dừng lại.

"Hạng phu nhân có biết món đồ tinh xảo đó gọi là gì không?".

Hạng Diễm không nói, chỉ trừng mắt dữ dội nhìn hắn. Nàng không biết. Hàng mi nàng khẽ run, những nỗi phẫn nộ, tủi hờn và oán hận mà nàng tưởng đã giấu rất kỹ đều lần lượt lộ ra trong rung động của hàng mi ấy.

Ninh Phương Sinh không nỡ nhìn lâu, lặng lẽ lùi vài bước, kéo giãn khoảng cách.

"Món đó gọi là khóa Lục Thông Lỗ Ban, là một loại đồ chơi gồm sáu thanh gỗ".

Ninh Phương Sinh đưa tay đang giấu ra sau lưng về phía Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân lập tức đứng dậy, nhận năm thanh gỗ từ tay hắn rồi ngồi xuống trước bàn vuông.

Ninh Phương Sinh cầm lấy một thanh, bình thản nói: "Trên năm thanh gỗ này đều có chỗ lồi lõm, thanh có khe dài là thanh thứ nhất. Thanh có hình lồi ở giữa là thanh thứ hai. Thanh thứ ba và thứ tư có lồi lõm đối xứng nhau. Thanh có hình lõm là thanh thứ năm. Cách lắp, nói dễ cũng dễ, nói khó cũng khó, bước một, đặt thanh thứ nhất và thứ hai t♓●à●𝖓●𝐡 ♓ì𝖓●♓ chữ thập".

Vừa nói, Ninh Phương Sinh vừa để Vệ Đông Quân làm theo. Để lắp được cái khóa này, nàng đã luyện đi luyện lại ở khách đ**m hơn chục lần.

"Thanh thứ ba cài ở bên trái chữ thập, thanh thứ tư trượt vào từ phía trước, thanh thứ năm chặn hai thanh gỗ dựng đứng, đẩy xuống tận đáy. Khi năm thanh gỗ ráp lại với nhau, sẽ để lại một lỗ...".

Những lời sau đó, Hạng Diễm đã không còn nghe thấy. Nàng chợt nhớ đến đêm đầu đông ấy.

Trăng thượng huyền treo lơ lửng, nàng và hắn ngồi bên bờ sông. Trước mặt họ là một chiếc bàn nhỏ, trên bàn đặt hai chén rượu. Không có đồ nhắm. Nàng và hắn uống rượu, chưa từng cần đồ nhắm, vì họ chính là món nhắm của nhau.

Không ai biết tửu lượng của nàng rất tốt. Nhưng hắn biết. Vì vậy, mỗi khi gặp nhau, hắn đều chuẩn bị vài vò rượu ngon. Khi rượu ngà ngà, nàng lấy ra chiếc khóa Lục Thông Lỗ Ban mà nàng đã mất mấy đêm mới làm xong, biểu diễn cho hắn xem.

"Hứa Tận Hoan, ngươi xem, năm thanh gỗ ghép lại với nhau sẽ để lại một lỗ, lúc này cần thanh thứ sáu xuyên qua lỗ đó mới cố định được".

Hắn ghé lại gần, cầm lấy thanh thứ sáu, chậm rãi xuyên qua lỗ.

Nàng buông tay. Một chiếc khóa Lục Thông Lỗ Ban nhỏ nhắn đã ráp xong...

Lúc chia tay, hắn bỗng hỏi: "Có phải thanh thứ sáu mới là then chốt của cả cái khóa này không?".

"Đúng! Không có thanh thứ sáu, cả cái khóa chỉ là đống gỗ rời, thế nào cũng không ghép thành được".

Hắn nhìn nàng thật lâu, đưa tay ôm lấy đầu nàng vào lòng: "Hạng Diễm, năm thanh gỗ đó là ta, thanh thứ sáu là nàng".

Nàng ngẩng đầu từ trong n. g. ự. c hắn: "Tại sao?".

Hắn cúi xuống, khẽ nói: "Một kẻ tan vỡ thành từng mảnh như ta... chỉ có nàng mới khiến ta hoàn chỉnh".

"Phu nhân... Hạng phu nhân...".

Hạng Diễm giật mình hoàn hồn, đưa mắt nhìn về phía tiếng gọi. Thì ra là Ninh Phương Sinh đang gọi nàng.

Nàng giả vờ trấn tĩnh: "Chuyện gì?".

Ninh Phương Sinh đi đến trước mặt nàng, đưa thanh gỗ trong tay: "Xin phiền phu nhân, hãy luồn thanh thứ sáu này vào lỗ".

Thanh thứ sáu? Lấy đâu ra thanh thứ sáu? Hạng Diễm nhìn thanh gỗ trước mặt, đôi mắt như muốn nứt ra.

Trong chiếc hộp đó, tổng cộng chỉ có năm thanh. Hắn đã lấy mất thanh thứ sáu. Hắn nói, muốn mang nó xuống quan tài, để nó đi cùng hắn.

Nàng giật lấy thanh gỗ, xoay tay thuần thục, hoa văn ngọn lửa dưới đáy hiện rõ trong mắt nàng... Hoa văn ngọn lửa chồng đôi. Mỗi người thợ gần như chỉ cần nhìn là nhận ra đồ của mình. Đường khắc của hoa văn này vừa nhìn đã biết là của nàng.

Suốt đời nàng đã khắc vô số hoa văn ngọn lửa, nhưng hoa văn ngọn lửa chồng đôi thì cực kỳ hiếm. Nàng chỉ khắc tổng cộng sáu thanh có hoa văn ngọn lửa chồng đôi.

Hố đen trong lòng Hạng Diễm, trong khoảnh khắc đã nứt toác...

Chương (1-400 )