Khinh thường
| ← Ch.313 | Ch.315 → |
Ngay khi bước vào tiểu hoa sảnh, ấn tượng đầu tiên của Vệ Đông Quân là: dễ chịu.
Dễ chịu ở chỗ nào? Những tiểu hoa sảnh nhà người khác, kể cả Vệ gia, đồ đạc lúc nào cũng bày la liệt. Còn nơi này, chỉ có vài món nội thất đơn sơ, phần còn lại đều để trống, để mặc cho ánh sáng và không khí tự do luân chuyển. Trên mấy món đồ đó, hoặc đặt một món gốm trắng nhã nhặn, hoặc một cành cây khô, hoặc một ống trầm hương, thoáng mang phong vị thiền môn.
"Thật tao nhã". Nàng thốt lên.
Ninh Phương Sinh liếc nhìn nàng: "Đây là phong cách kiến trúc từ tiền triều, chú trọng hai chữ".
Vệ Đông Quân: "Hai chữ gì?".
Ninh Phương Sinh: "Một là 'nhẹ', một là 'nhàn'".
Dùng "nhẹ" và "nhàn" để miêu tả kiến trúc ư? Vệ Đông Quân khẽ mím môi, có phần hổ thẹn. Bản thân đúng là đọc sách quá ít, quả thật không xứng với vị trước mắt.
Xứng? Chữ "xứng" vừa vụt lên trong đầu khiến nàng tự giật mình, hận không thể cầm búa đập cho nó vỡ nát trở lại.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Vệ Đông Quân vội chỉnh lại áo mũ, rồi đẩy ông cha đang ngẩn ngơ một cái. Vệ Đại gia vội hoàn hồn, thẳng lưng lên.
Ngay sau đó, có hai người một trước, một sau bước vào.
Đi đầu là một nữ tử trung niên. Nữ tử ấy bước đi vững vàng, không vội, không chậm. Đến gần mới thấy nàng cao ráo, mặc một chiếc trường sam màu nhạt, tóc búi cao, dùng một cây trâm gỗ cố định lại. Ngoài cây trâm ấy ra, trên người nàng không có lấy một món trang sức.
Hạng Phong bước lên một bước: "Vệ Đại gia, Tam tiểu thư, đây là phu nhân nhà chúng ta".
Phu nhân ấy sở hữu một khuôn mặt không hề nổi bật. Hốc mắt quá sâu, trán hơi rộng, cằm hơi vuông, làn da không mấy trắng trẻo, má còn lấm tấm vài nốt đồi mồi. Gương mặt ấy nếu đặt giữa đám tiểu thư danh môn, tuyệt đối chìm nghỉm, mà dù có nhìn riêng cũng chẳng liên quan gì đến hai chữ "xinh đẹp".
Hạng Diễm đảo mắt nhìn qua ba người trước mặt, chắp tay hành lễ: "Ba vị, mời ngồi".
Chỉ một động tác chắp tay ấy, trong mắt cha con Vệ gia đã hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Vệ Lão Gia: Cử chỉ của người này, mang theo vài phần phong lưu.
Vệ Đông Quân: Khí chất thật thoải mái khó tả.
Sau phút ngỡ ngàng, cha con họ cũng vội hoàn lễ rồi ngồi xuống theo vị trí đã sắp xếp.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, Vệ Đại gia hơi hất cằm về phía Ninh Phương Sinh: "Đây là một người bạn của ta, họ Ninh, tên Phương Sinh. Xe ngựa nhà hắn hỏng, vừa hay tiện ghé thăm ta, cho nên...".
Câu nói dối hơi gượng gạo, ngay cả bản thân Vệ Đại gia cũng suýt nói không nổi. Song, Hạng Diễm lại không hề tỏ vẻ nghi ngờ. Hai người hay ba người với nàng chẳng khác biệt gì.
Nàng không nói lời thừa, chỉ giơ tay phải lên, làm động tác mời, ra hiệu Ninh Phương Sinh an tọa.
Nếu người khác làm động tác ấy, e sẽ bị coi là thất lễ. Nhưng nàng làm, lại toát lên một vẻ dứt khoát, thẳng thắn và mạnh mẽ.
Lúc ấy, có nha hoàn bước vào dâng trà.
Trà vừa được dâng xong, Hạng Diễm bèn nói: "Đưa con dấu cho ta xem".
Vệ Đông Quân lấy từ trong n. g. ự. c áo ra một cái túi nhỏ, rút con dấu bên trong, c. ắ. n răng bước lên: "Phu nhân, xin mời xem".
Hạng Diễm nhận lấy, cúi mắt nhìn, sắc mặt lập tức sa sầm.
Nàng đặt con dấu lên bàn, không hề liếc Vệ Đông Quân lấy một cái, chỉ nhấc chén trà lên, tự mình nói: "Hạng quản gia, tiễn khách".
"Vâng!".
"Khoan đã!".
Vệ Đông Quân bước lên một bước, đứng thẳng đối diện Hạng Diễm: "Nếu không dùng cách này, phu nhân sẽ chẳng chịu gặp chúng ta".
Hạng Diễm lúc này mới ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn thẳng nàng một cái.
Thiếu nữ dung mạo thanh tú, đáy mắt mang theo một mảng xanh thẫm, rõ ràng là vẻ mỏi mệt, nhưng trong đôi mắt ấy lại lấp lánh một tia sáng.
Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Vệ gia, Hạng Diễm đặt chén trà xuống.
"Nói đi, tìm ta có chuyện gì?".
Vệ Đông Quân liếc mắt nhìn Ninh Phương Sinh.
Hắn khẽ nhắm mắt, ra hiệu cho nàng.
Vệ Đông Quân bèn ngẩng đầu, trấn tĩnh cất tiếng: "Chúng ta muốn hỏi phu nhân về một người".
"Ai?".
"Hứa Tận Hoan!".
Nghe thấy cái tên đó, sắc mặt Hạng Diễm chẳng biến đổi chút nào, trong mắt cũng không ɢ●ợ●ⓝ s●óռ●🌀.
"Ta không quen người này, mời về cho".
Dù Vệ Đông Quân đã đoán trước đủ mọi tình huống, nhưng thật không ngờ, Hạng Diễm lại nói không hề quen biết. Chẳng lẽ, nàng sợ bị Hứa Tận Hoan gây ảnh hưởng?
"Phu nhân, Hứa Tận Hoan trong mắt người khác là kẻ thông địch, phản quốc phản gia, nhưng đối với chúng ta...".
"Vệ Tam tiểu thư".
Hạng Diễm đột nhiên đứng dậy.
Nàng cao ngang Vệ Đông Quân, nên khi đối diện, ánh mắt vừa vặn giao nhau. Vệ Đông Quân chưa từng thấy ánh nhìn nào sắc bén như thế, như thể lưỡi giũa trong tay thợ rèn, lạnh lẽo và sắc nhọn.
"Trước khi đến gặp các người, ta còn đang bẩn thỉu lấm lem làm một chiếc long thủ. Còn bảy ngày nữa là đến hạn giao, hiện tại ta mới chỉ hoàn thành một nửa, nhưng ta vẫn đến đây".
Giọng nói của nàng vẫn vững vàng.
"Ta đến đây là vì con dấu đó, cũng là vì thanh danh của ta. Trong thế giới của Hạng Diễm, chẳng có gì quan trọng hơn tác phẩm của ta".
"Phu nhân...".
"Hạng quản gia". Hạng Diễm cứng rắn cắt lời nàng: "Đi tra xem ta có từng khắc dấu cho Hứa Tận Hoan hay không".
Hạng Phong: "Không cần tra. Hứa Tận Hoan là tội nhân phản quốc, phu nhân tuyệt đối không làm bất cứ thứ gì cho loại người đó".
Hạng Diễm gật đầu, ánh mắt sắc như đao lại quét về phía Vệ Đông Quân.
"Tam tiểu thư, đừng lãng phí thời gian đôi bên nữa. Mời về".
"Ta nghe nói...". Giọng Ninh Phương Sinh vang lên từ bên cạnh: "Hứa Tận Hoan từng là người trong lòng phu nhân".
Hạng Diễm như thể nghe được chuyện buồn cười, ánh mắt nhìn Ninh Phương Sinh ngập tràn châm biếm.
"Ngươi thấy ta giống người có tình lang sao?".
"Giống là một chuyện, từng có là chuyện khác".
Ninh Phương Sinh đứng dậy, bước đến bên cạnh Vệ Đông Quân, ngữ khí chân thành: "Phu nhân, xin hãy tin chúng ta. Chúng ta không có ác ý, chỉ muốn tìm hiểu một chút về Hứa Tận Hoan".
Hạng Diễm bỗng cười: "Ta sống ba mươi sáu năm, hôm nay mới biết thì ra mình còn có một người tình tên Hứa Tận Hoan. Hạng quản gia?".
"Phu nhân?".
"Nếu họ không chịu đi, thì báo quan đi".
Nói xong, nàng chắp tay sau lưng, bước thẳng về phía trước.
Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh vẫn đứng chắn lối, nàng chẳng thèm liếc mắt, cũng không né, cứ thế sải bước bước qua.
Khi sắp va vào nhau, Ninh Phương Sinh kéo nhẹ Vệ Đông Quân sang bên. Hạng Diễm sượt qua cánh tay Vệ Đông Quân, đi ra khỏi phòng.
Bước qua ngưỡng cửa, nàng dừng lại, ngẩng cao đầu:
"Trên đời này có hàng ngàn hàng vạn nữ tử, ai cũng mong gặp được một người trong lòng, cùng nhau nâng mâm ngang mày, đầu bạc răng long. Nhưng với ta, có được một người tình, làm sao sánh bằng việc tạo ra một chiếc long thủ sinh động như thật, cảm giác thành tựu ấy, mới thật sự quý giá. Vậy nên, thứ 𝐭_ìп_♓ á_1 tầm thường của thế tục, ta không nghĩ đến, cũng chẳng thèm bận tâm, chẳng phải ta tuyệt tình tuyệt ái, mà là thiên hạ này chẳng có nam tử nào xứng đáng với ta!".
Nói dứt lời, nàng phất tay áo bỏ đi, tà áo tung bay cuốn theo một cơn gió nhẹ.
Làn gió lướt qua má Vệ Đông Quân, nàng không nhịn được khẽ thở dài: "Ninh Phương Sinh, ngươi có thấy không, đến cả bóng lưng của nàng cũng mang theo một khí chất kiêu hãnh".
Ninh Phương Sinh còn có thể nói gì, chỉ đành cười khổ.
| ← Ch. 313 | Ch. 315 → |
