Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 310

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 310
Đã ↪️.𝖍.ế.†
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Vệ Đông Quân cảm thấy chuyện này có phần vô lý, bởi chính mắt nàng từng gặp Đại nãi nãi Lữ thị, một người rất mực an phận thủ thường.

Ninh Phương Sinh chưa từng gặp qua, nhưng trong lòng cũng có cùng cảm giác như thế.

Hứa Tận Hoan ở lại nhà họ Tiền nhiều nhất cũng chỉ mười ngày. Mười ngày, dù có sớm chiều ℊầ_𝓃 𝖌_ũ_❗ thế nào đi nữa thì với thân phận dâu trưởng của Tiền gia, Lữ Tiểu Anh cũng không thể trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy mà phát triển tình cảm đến mức muốn bỏ trốn với nam nhân khác.

Nếu Lữ Tiểu Anh là thiếu nữ chưa trải sự đời, có lẽ còn có thể bị vẻ ngoài tuấn tú của Hứa Tận Hoan mê hoặc. Thế nhưng, nàng đã từng có chồng. Quan trọng hơn cả, nàng là một quả phụ. Cửa nhà quả phụ thị phi nhiều, đừng nói là nam nhân ngoài họ, ngay cả những nam nhân khác trong Tiền gia, nàng cũng phải tránh xa ba thước. Huống chi, Tiền gia thuộc dòng dõi thế gia, việc trông nom quả phụ còn nghiêm ngặt hơn so với tiểu thư khuê các. Lữ Tiểu Anh lấy đâu ra cơ hội để thốt nên lời muốn cùng Hứa Tận Hoan bỏ trốn?

Điều khiến Ninh Phương Sinh cảm thấy khó hiểu nhất là chuyện Lữ Tiểu Anh âm thầm cất giữ tranh của Hứa Tận Hoan. Một quả phụ, lấy đâu ra gan lớn đến thế? Nàng không sợ bị Tiền gia phát hiện sao? Vậy nên chuyện này không chỉ là vô lý mà còn rất kỳ lạ.

Ninh Phương Sinh hoàn hồn: "Chuyện này chưa cần gấp, đợi Thiên Tứ dò la được tin tức trở về, chúng ta lại bàn tiếp bước kế tiếp".

"Cũng được". Vệ Đông Quân dựa người lên bàn, ngáp liên tục: "Ta ngủ một lát, đợi Tiểu Thiên gia trở về thì nhớ gọi ta dậy".

Vì ngáp, khóe mắt nàng đọng lại chút nước, từng giọt tích tụ rồi lặng lẽ trượt xuống, biến mất không dấu vết.

Một hồi lâu sau, Ninh Phương Sinh mới dời mắt đi, đứng dậy bước tới bên cửa sổ, nhẹ tay khép cửa lại, rồi lấy một tấm chăn ở cuối giường, dịu dàng đắp lên người Vệ Đông Quân. Làm xong tất cả, hắn mới thong thả ngồi xuống uống trà.

Trà giúp an thần. Nhưng lòng hắn lại chẳng thể yên tĩnh, trong đầu vẫn lẩn quẩn suy nghĩ về giọt nước mắt kia, sao có thể biến mất nhanh đến thế?

Đến khi hoàn hồn, trời đã sáng rõ. Hắn hơi nhíu mày, đưa ngón trỏ ấn nhẹ vào thái dương, như mang chút trăn trở, lại như đang nhắc nhở bản thân. Chuyện nên nghĩ thì nghĩ. Chuyện không nên nghĩ, tuyệt đối đừng nghĩ.

*****

Trong căn phòng tĩnh lặng, Tiểu Thiên gia quay về.

Ninh Phương Sinh khẽ gọi một tiếng: "Vệ Đông Quân".

Vệ Đông Quân mơ màng ngồi dậy, ánh mắt mơ hồ liếc nhìn Ninh Phương Sinh một cái, rồi lại ngã người nằm xuống. Tấm chăn trên người nàng cũng theo đó rơi xuống.

Tiểu Thiên gia và Ninh Phương Sinh nhìn nhau.

Người trước nghĩ: Chăn này nhất định là tiên sinh đắp cho nàng.

Người sau nghĩ: Dậy nổi không?

Thiên Tứ sốt ruột, cũng chẳng đợi tiểu thư tỉnh lại, mở miệng nói luôn: "Tiên sinh, Lữ Tiểu Anh đã c. h. ế. t rồi".

Vệ Đông Quân vừa ngã xuống bèn bật dậy.

"Ai c. h. ế. t?".

"Lữ Tiểu Anh, Đại nãi nãi, dâu trưởng của Nhị phòng Tiền phủ".

Như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu, khiến cơn buồn ngủ của Vệ Đông Quân tan sạch không còn dấu vết: "Nàng... nàng c. h. ế. t như thế nào?".

Thiên Tứ: "Nghe nói là mắc bệnh cấp tính, c. h. ế. t bất ngờ".

Vệ Đông Quân: "Bệnh cấp tính gì?".

Thiên Tứ: "Không dò ra được".

Vệ Đông Quân: "Xảy ra lúc nào?".

Thiên Tứ: "Ba năm trước".

Đầu óc Vệ Đông Quân phút chốc trống rỗng.

Lữ Tiểu Anh đã c. h. ế. t, vậy thì người khiến Hứa Tận Hoan không thể đầu thai vốn không phải là nàng ấy. Có thể loại bỏ nghi ngờ đối với Lữ Tiểu Anh. Một ngày một đêm vừa qua có thể tiết kiệm lại, bọn họ có thể lập tức điều tra người tiếp theo. Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng Vệ Đông Quân lại có cảm giác như bị mưa lạnh thấm vào, lạnh lẽo thấu tâm can.

"Chuyện này... sao ta lại không hề hay biết?".

Ninh Phương Sinh thấy nàng có phần thất thần, sắc mặt trắng bệch quá mức, không khỏi hạ giọng hỏi: "Có gì bất ổn sao?".

Tất nhiên là có.

"Thành Tứ Cửu này, bao nhiêu nhà quyền quý, có hỉ sự hay tang sự, chỉ cần một nhà biết thì mười nhà biết, không đầy một tháng, ai ai cũng nghe được".

Vệ Đông Quân cuối cùng cũng hiểu vì sao lòng mình lại lạnh đến thế.

"Tiền gia cũng là danh môn vọng tộc, dù gần đây vì chuyện 𝒽_ô_𝖓 nhân của lớp trẻ mà ít lui tới với Vệ gia, nhưng dâu trưởng qua đời, thế nào Vệ gia cũng nên được nghe chút tin tức chứ. Nàng ấy c. h. ế. t từ ba năm trước. Khi ấy Vệ gia chúng ta vẫn đang yên ổn, tổ phụ còn tại chức, tiểu thúc làm việc trong phủ Chiêm Sự, khách khứa đến nhà nịnh bợ từng đợt nối tiếp nhau. Thế mà, tin tức Lữ Đại nãi nãi qua đời, lại không một chút lọt ra ngoài".

Đột nhiên, có một giọng nói xen vào.

"Thật ra... theo lệ xưa, Tiền gia phải đến báo tang với Vệ gia".

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía giường. Không biết từ lúc nào, Vệ Trạch Trung đã dậy, hai hàng lông mày nhíu chặt, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Còn một điều nữa, Lữ Đại nãi nãi là dâu trưởng của Nhị phòng, thân phận không hề tầm thường. Nếu nàng qua đời, tang lễ nhất định phải tổ chức long trọng. Dù Tiền gia không đến báo tang, Vệ gia cũng phải nghe được ít nhiều".

"Cha, vậy tức là... cha cũng không biết chuyện Lữ Đại nãi nãi mất?".

"Không biết". Vệ Trạch Trung lê dép đến ngồi xuống bàn: "Kỳ lạ thật, một người mà lại c. h. ế. t lặng lẽ đến thế, thật chẳng hợp lẽ".

Vệ Đông Quân liếc nhìn Ninh Phương Sinh, thấy không, ngay cả cha ta cũng nói không hợp lẽ rồi đó.

Ninh Phương Sinh trầm ngâm một hồi, ánh mắt hướng về phía Thiên Tứ.

Thiên Tứ không nói một lời, lập tức rời khỏi phòng lần nữa.

Vệ Trạch Trung ngơ ngác: "Tiểu Thiên gia đi đâu vậy?".

"Hắn đi dò la người tiếp theo cần điều tra, Hạng Diễm".

Ninh Phương Sinh nói: "Trạch Trung, ngươi ở lại đây nghỉ ngơi, ta và Vệ Đông Quân ra ngoài xử lý chút chuyện".

Vệ Trạch Trung càng mơ hồ: "Chuyện gì vậy?".

Ninh Phương Sinh nhìn sang Vệ Đông Quân. Không cần một lời nói. Cũng không có ánh mắt ra hiệu.

Nhưng Vệ Đông Quân bèn bật thốt: "Tìm Tiền Nguyệt Hoa".

Vệ Trạch Trung chợt hiểu: "Hai ngươi muốn điều tra nguyên nhân cái c. h. ế. t của Lữ Đại nãi nãi?".

"Điều tra một chút cho yên tâm". Vệ Đông Quân đáp.

"Hứa Tận Hoan hỏi tới, cũng có lời giải thích". Ninh Phương Sinh tiếp lời.

Vệ Trạch Trung: "...".

Có thể phản đối không? Quá tốn thời gian rồi. Nhưng... Thôi được, thật ra hắn cũng tò mò.

*****

Chuyện cấp bách, không còn thời gian để gửi thiếp cầu kiến rồi chờ hồi âm. Vệ Đông Quân đề nghị dày mặt đến thẳng nơi. Ninh Phương Sinh nghe vậy không nói gì, chỉ lấy ít bạc đưa cho quản sự, nhờ tìm một người đ. á. n. h xe giỏi. Lúc này Vệ Đông Quân mới sực nhớ Ninh Phương Sinh không biết đ. á. n. h xe. Còn ba người biết đ. á. n. h xe, một đã đi làm, hai người kia bị kẹt ở nhà.

"Ninh Phương Sinh...".

"Không cần ta nghĩ cách đâu, hai người đó nhiều lắm chỉ chịu đựng thêm vài ngày, rồi sẽ tự tìm cách trốn ra".

Vệ Đông Quân: "...". Đây là đọc tâm thuật sao? Hay là quá ăn ý?

Xe ngựa tới rất nhanh, hai người vừa lên xe đã thẳng đường tới Tiền phủ. Giữa những cơn xóc nảy, trong đầu Vệ Đông Quân lóe qua một điều gì đó.

"Ninh Phương Sinh?".

"Vệ Đông Quân?".

Lại là đồng thanh. Sự ăn ý này, đúng là hiếm thấy.

Ninh Phương Sinh hơi ngẩng cằm: "Ngươi nói trước đi".

"Hứa Tận Hoan cung cấp năm cái tên, đã loại bỏ ba người, thậm chí không cần tiến vào giấc mơ".

Vệ Đông Quân dừng một chút.

"Ngươi có cảm thấy... tuy rằng vẫn còn năm ngày, nhưng mọi việc dường như không được suôn sẻ lắm?".

Ninh Phương Sinh khẽ gật đầu: "Vệ Đông Quân, ta cũng muốn nói điều đó".

Chương (1-400 )