Hiệu lệnh
| ← Ch.302 | Ch.304 → |
Cái gọi là "việc gấp trong nhà" là bên phía Hà Quyên Phương có tin tức truyền đến. Việc này vốn trong dự liệu, Trần Mạc Bắc chẳng thấy gì bất ngờ. Điều khiến hắn bất ngờ lại là lời của Ninh Phương Sinh.
Trần Mạc Bắc hơi nheo mắt: "Ngươi dùng cách gì tìm được chỗ ẩn thân của bọn họ?".
"Cá có đường cá đi, tôm có đường tôm lội, có một số việc, Hầu gia không cần hỏi rõ làm gì".
Khóe mắt Ninh Phương Sinh vương ý cười, nhưng trong ánh mắt lại chẳng có chút ấm áp: "Trừ việc kéo dài thời gian đến giờ Tý, còn một việc nữa cần Hầu gia ra tay".
Trần Mạc Bắc bình thản hỏi: "Việc gì?".
"Cứu người". Ninh Phương Sinh chỉ tay về phía Thiên Tứ và Mã Trụ, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Ta bên này chỉ có hai người, hai tay khó địch nổi bốn tay".
Nếu Hà Quyên Phương dám động đến Trần Thập Nhị và Vệ Tam thì cũng đồng nghĩa đã quyết liều một phen, tất nhiên sẽ tăng cường người canh giữ hai người họ chặt chẽ. Trần gia là nhà võ, người biết võ chẳng thiếu. Chuyện cứu người giao cho Trần Mạc Bắc là thích hợp nhất.
Trần Mạc Bắc nhìn Mã Trụ đang quỳ dưới đất, thầm nghĩ: Từ khi nào mà gia nhân trong phủ ta lại thành người của ngươi, Ninh Phương Sinh?
Hắn không vội trả lời, lại hỏi thêm một lần: "Ngươi chắc chắn tìm được nơi giam giữ hai người họ?".
"Chắc chắn!".
Nếu là người khác nói ra hai chữ đó, Trần Mạc Bắc đã sớm khinh thường. Nhưng người trước mặt...
Trần Mạc Bắc nghĩ đến màn đối đầu trong bóng tối đêm qua, ánh mắt bỗng lạnh lùng sắc bén: "Mã Trụ".
Mã Trụ vội bò đến trước mặt Trần Mạc Bắc: "Lão, lão gia?".
Trần Mạc Bắc: "Nửa canh giờ sau, Lưu quản gia sẽ đến quán trọ tìm ngươi. Khi ấy, mọi chuyện nghe theo sắp xếp của Lưu quản gia".
Mã Trụ mừng rỡ trong lòng. Dù Lưu quản gia chỉ là một quản gia, nhưng trong phủ, không có nhóm vệ sĩ nào mà hắn không điều động được.
Mã Trụ vội vã đáp lời: "Lão gia yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ nghe lời Lưu quản gia".
Ánh mắt Trần Mạc Bắc chợt quét qua như lưỡi d. a. o lạnh rút khỏi vỏ, liếc Ninh Phương Sinh một cái, không nói gì, bèn đẩy cửa bước đi thẳng.
Vệ Trạch Trung cả người mềm nhũn, sờ trán, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Ôi mẹ ơi, suýt nữa hù c. h. ế. t ta".
Ninh Phương Sinh chẳng buồn quan tâm hắn: "Mã Trụ".
"Thưa, thưa tiên sinh?".
"Gia nhà ngươi bị nội thương, sau khi tìm được người, ngươi cõng hắn".
"Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ lập công chuộc tội".
"Thiên Tứ".
"Thưa tiên sinh".
"Vệ Đông Quân để ngươi cõng, cõng về quán trọ, giao lại cho Vệ Đại gia".
"Vâng".
"Trạch Trung".
Vệ Trạch Trung vừa nghe gọi tên, bèn kêu lên: "Ta phải làm gì?".
Ninh Phương Sinh: "Sau giờ Tý, ngươi canh giữ trong phòng này đến sáng, không được nhắm mắt".
Vệ Trạch Trung kinh hãi bật dậy: "Các ngươi định làm liều thật sao?!".
"Phải".
Ninh Phương Sinh lạnh lùng cắt ngang.
******
Sâu trong một khu nhà lớn trong thành Tứ Cửu.
Thị vệ bước vào thư phòng: "Lão gia, Tuyên Bình Hầu nhắn tin, nói trời tối sẽ đến phủ cùng công công uống rượu chuyện trò".
Hà Quyên Phương ném mạnh cây bút trong tay: "Hắn sợ ban ngày ban mặt đến phủ ta bị người khác nhìn thấy, bất tiện đấy mà".
"Vậy...".
"Chờ!".
Hà Quyên Phương cười nhạt một tiếng: "Con trai ruột của hắn đang nằm trong tay ta, cứ xem ai cầm cự được lâu hơn. Đi thông báo cho Lữ Quyền, tăng người canh giữ, bảo hắn trông người cho thật kỹ vào".
"Rõ!".
Hà Quyên Phương bước tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra. Không biết từ lúc nào, bầu trời đã âm u nặng nề. Vẫn nên phòng bị trước, lỡ đâu Trần Mạc Bắc đang dùng kế hoãn binh.
*****
Trời nhanh chóng tối sầm lại.
Trần Mạc Bắc nhảy xuống ngựa, một mình bước vào tòa đại viện này. Trong viện, có người xách đèn lồng đến dẫn đường đưa Trần Mạc Bắc vào một sảnh nhỏ.
Trong sảnh. Thấy người đến, Hà Quyên Phương chỉ vào ghế đối diện, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Trần Mạc Bắc đi tới vén áo ngồi xuống, ung dung tự rót một chén rượu, uống cạn.
"Hầu gia gan lớn thật".
"So với công công thì vẫn còn kém xa".
Nghe trong lời nói có phần giận dữ, Hà Quyên Phương mỉm cười: "Cũng là bất đắc dĩ thôi, không ép, Hầu gia đâu chịu hạ cố đến hàn xá của ta".
Trần Mạc Bắc đặt mạnh chén rượu xuống: "Nói đi, muốn ta làm gì?".
"Ta thích Hầu gia sảng khoái thế này".
Hà Quyên Phương liếc ra ngoài cửa, người bên ngoài lập tức khép chặt cửa lại. Trong phòng lập tức chìm vào yên lặng.
Hà Quyên Phương nhìn gương mặt u ám của Trần Mạc Bắc, nói: "Rất đơn giản, xin Hầu gia thay ta hiệu lệnh tam quân".
Câu này chấn động đến mức sắc mặt Trần Mạc Bắc lập tức thay đổi: "Ngươi nói gì?".
"Xin Hầu gia thay ta hiệu lệnh tam quân". Hà Quyên Phương nhấn từng chữ.
Chẳng trách tên tạp chủng này dám bắt Thập Nhị đi. Gã lại dám ép hắn hiệu lệnh tam quân. Trần Mạc Bắc hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn chấn động trong lòng.
"Công công đề cao ta quá rồi".
"Không đề cao. Nếu lão Hầu gia còn sống, chỉ dựa vào chiến công của ông ấy thì trong tam quân không ai là không khâm phục, cũng chẳng ai dám không nghe theo".
Hà Quyên Phương cảm thán: "Ngươi là con ruột của ông ấy, là người được ông ấy đích thân bồi dưỡng để kế vị Tuyên Bình Hầu. Chỉ cần ngươi bằng lòng, ít nhất phân nửa quân đội sẽ sẵn sàng liều mạng vì ngươi".
Trần Mạc Bắc cười nhạt: "Người ta dựa vào đâu mà liều mạng vì ta?".
"Chỉ dựa vào cái c. h. ế. t oan uổng của lão Hầu gia, dựa vào hai vị thống lĩnh của Tam Thiên Doanh và Thần Cơ Doanh đều từng theo lão Hầu gia ra trận, đều là do ông ấy một tay đề bạt".
Ánh mắt Hà Quyên Phương u tối, giọng điệu lạnh lẽo: "Dựa vào việc con trai ngươi hiện đang nằm trong tay ta, ta muốn nó sống, nó sẽ sống, ta muốn nó c. h. ế. t, nó buộc phải c. h. ế. t!".
"Hà Quyên Phương!". Trần Mạc Bắc giận dữ quát tên hắn: "Ngươi có biết ngươi đang làm gì không?!".
"Biết, rất rõ ràng!". Hà Quyên Phương ghé sát đầu tới gần: "Ta chỉ muốn thử xem Vương, Hầu, tướng quân có chịu độc tôn một nhà không?".
Trong mắt Trần Mạc Bắc ánh lên sát khí, như thể giây tiếp theo sẽ nhào đến c. ắ. n người.
Nhưng Hà Quyên Phương không những không lùi, trái lại còn mỉm cười: "Ta nghe nói, Thập Nhị gia Trần gia là người mà vợ ngươi yêu quý nhất, nếu thật sự để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh...".
Sắc mặt Trần Mạc Bắc tối sầm, bật dậy, lao đến cửa, một cước đạp tung cửa. Thị vệ bên ngoài giật mình, lập tức xông đến ngăn lại.
"Cút!". Trần Mạc Bắc gầm lên: "Kẻ nào dám ngăn ta, ta g. i. ế. c kẻ đó!".
Đám thị vệ không hề lay động, ánh mắt nhìn về phía chủ nhân.
Giọng Hà Quyên Phương đột ngột sắc nhọn: "Hầu gia định đi đâu vậy?".
Trần Mạc Bắc nắm chặt hai tay, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Một lúc lâu sau, lưng hắn bỗng khom xuống: "Chỉ là muốn đi dạo trong viện này, sao, công công không cho phép ư?".
Cứ như ảo thuật, nụ cười lập tức hiện lên trên mặt Hà Quyên Phương.
Thế mới phải. Trên đời này, có người làm cha nào lại đành lòng tự tay đưa con mình vào chỗ c. h. ế. t?
"Hầu gia định đi dạo trong viện đến khi nào?".
"Trước khi trời sáng".
Hà Quyên Phương nheo mắt. Thôi vậy. Tên này đúng là khúc xương khó nhằn, cần cho hắn thêm chút thời gian suy nghĩ.
"Vậy ta đợi tin tốt của Hầu gia".
Dứt lời, Hà Quyên Phương vẫy tay ra hiệu cho hai thị vệ. Thị vệ lập tức lùi lại.
Trần Mạc Bắc không quay đầu, lao thẳng vào bóng đêm.
Hà Quyên Phương ra hiệu bằng mắt, thị vệ lập tức đuổi theo.
| ← Ch. 302 | Ch. 304 → |
