Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 292

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 292
Nguy hiểm
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Trong phòng yên ắng một cách lạ thường. Không ai lên tiếng, ai nấy đều đang âm thầm suy nghĩ về đề nghị của Ninh Phương Sinh.

Không thể không thừa nhận, cái cớ "trả giá cao cầu họa" thật sự rất khéo léo, lại còn đỡ phải phiền phức.

Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh, cảm giác nghèn nghẹn trong lòng lại bỗng dưng dâng lên. Nhưng nàng hiểu rõ, cảm giác lần này không giống lần trước. Mỗi lần nàng nghĩ ra chủ ý gì đó thì hoặc là làm đổ bài vị tổ tông, hoặc là bắt cóc người ta... Toàn là chiêu âm hiểm.

Còn chủ ý người này đưa ra thì hoặc là đến tận cửa vẽ tranh, hoặc là đến tận cửa cầu họa... Đều là dương mưu.

Một âm một dương, cao thấp phân rõ. Nàng giống như một tên hề nhảy nhót trước sân khấu, còn hắn thì y như một bậc chính nhân quân tử. Sát thương thì không lớn nhưng hiệu quả cực kỳ.

Lúc này, chỉ nghe Trần Khí nói: "Cha nuôi có quen Tằng Bình, có thể nhờ ông ấy làm cầu nối. Bằng không mà chúng ta cứ thế mò đến tận cửa thì không ổn chút nào".

Ninh Phương Sinh gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy, chuyến này để ta và Trạch Trung đi là được rồi".

Sao lại chỉ có ngươi và cha nuôi?

Trần Khí vội nói: "Sức khỏe ta không sao cả...".

Ninh Phương Sinh bèn cắt lời: "Chuyện này không cần rầm rộ, người đi càng ít càng tốt, không phải vì sức khỏe của ngươi".

Mà bởi vì hiện giờ ta có giá trị hơn hai tên nhóc các ngươi. Vệ Trạch Trung đứng bên cạnh gật đầu liên tục, trong mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.

Ninh Phương Sinh quay sang nhìn Trần Khí: "Lát nữa ngươi đi cùng Vệ Đông Quân đến Bách Dược đường mua Hoàn Hồn đan".

Vừa dứt lời, một tờ ngân phiếu đã được đặt xuống bàn. Trần Khí liếc mắt nhìn qua. Lại có tiền nữa rồi à? Ngươi là tiểu đồng phát tài bên cạnh Thần Tài sao?

Tiểu Thiên gia bĩu môi: "Ngươi lần này xem như bị thương trong lúc làm việc".

Thật kỳ lạ. Trần Khí đột nhiên cảm thấy cái bĩu môi kia của Tiểu Thiên gia... nhìn cũng thấy dễ chịu.

"Đang nghĩ gì vậy? Có gì không ổn à?".

Trần Khí vừa định trả lời, đã nhận ra Ninh Phương Sinh không hỏi hắn, mà hỏi Vệ Đông Quân đang ngẩn người.

Vệ Đông Quân hoàn hồn, liếc mắt thấy cha mình, vội vã nói lảng: "Ta đang nghĩ, không biết cha ta đi gặp vợ chồng A Mãn có cần ăn mặc cho khí thế một chút không".

Lúc này mọi người mới nhận ra, hôm nay Vệ Trạch Trung ra ngoài vẫn mặc bộ quần áo của gia nô.

Ninh Phương Sinh gật đầu: "Không cần, cứ thế này là được rồi".

Vệ Trạch Trung: "..."

*****

Một lúc sau, trước cửa quán trọ có hai cỗ xe ngựa, một chiếc đi về phía nam, một chiếc đi về phía bắc.

Bách Dược đường cách quán trọ Duyệt Lai rất gần, chỉ bằng thời gian uống cạn một chén trà đã đến nơi.

Mã Trụ đỡ Tam tiểu thư và gia của mình xuống xe: "Gia, cần ta đi theo không?".

Gia nhà hắn khinh khỉnh: "Ngươi theo làm gì?".

Vệ Đông Quân phẩy tay ra hiệu với Mã Trụ: "Ta đi cùng là được rồi, ngươi trông xe".

Mã Trụ buộc dây cương vào gốc cây, nhìn hai người sóng vai đi vào Bách Dược đường, lẩm bẩm: "Ta là hạ nhân theo cùng, chí ít cũng đỡ mang tiếng cô nam quả nữ, không đến nỗi khiến người ta dị nghị".

Bỗng nhiên, cổ hắn đau nhói.

Hắn vừa cúi đầu nhìn thì bên tai đã có một giọng trầm thấp vang lên: "Đừng động đậy, d. a. o không có mắt đâu".

Trán Mã Trụ túa đầy mồ hôi lạnh. Không ổn, gia và Tam tiểu thư nguy rồi.

Hắn vừa định há miệng hét lên, mũi d. a. o kề trên cổ đã ấn sâu thêm một chút.

"Dám phát ra tiếng nào là mất mạng ngay đó".

*****

Bên trong Bách Dược đường, người qua kẻ lại tấp nập.

Dù Vệ Đông Quân có quen biết với Bùi Cảnh, nhưng Vệ gia nay đã không còn là Vệ gia thuở trước, nàng cũng chẳng còn là Tam tiểu thư năm xưa, đành cùng Trần Khí xếp hàng như người thường.

Tới lượt bọn họ, Trần Khí tò mò hỏi: "Mỗi viên Hoàn Hồn đan giá bao nhiêu bạc vậy?".

Tiểu nhị đáp: "Hai trăm lượng bạc".

Trần Khí giật nảy mình: "Hai trăm lượng? Ăn cướp à?".

Tiểu nhị cười nói: "Mấy chục năm trước giá như vậy, mấy chục năm sau vẫn vậy, khách quan đừng chê đắt, dù Diêm Vương có kéo chân ngài rồi, uống viên Hoàn Hồn đan này, vẫn có thể sống thêm vài năm nữa".

Vệ Đông Quân nói: "Mua hai viên".

Trần Khí trừng mắt nhìn nàng: "Đắt vậy, một viên là đủ rồi".

Vệ Đông Quân: "Chuẩn bị trước vẫn hơn".

Trần Khí thầm nghĩ, Diêm Vương cũng chưa kéo chân ta với ngươi mà, chuẩn bị cái gì mà chuẩn bị, t. h. u. ố. c mà mua nhiều thì chẳng may đâu.

Một tay trả tiền, một tay nhận thuốc, t. h. u. ố. c được đựng trong một bình sứ trắng.

Trần Khí vừa định mở nắp bình ra xem thì Vệ Đông Quân đã vội ngăn lại: "Thuốc này phải dùng rượu vàng nóng mà uống, hiệu quả mới tốt nhất".

Trần Khí bèn nhét bình t. h. u. ố. c vào lòng: "Vậy ta về rồi uống".

Hai người bước ra khỏi Bách Dược đường, xe ngựa vẫn dừng ngay đối diện, chỉ là không thấy bóng dáng Mã Trụ đâu.

Trần Khí cau mày: "Tên nhóc này chạy đi đâu mất rồi?".

Vệ Đông Quân nhìn quanh một vòng, không thấy người: "Có khi đi giải quyết riêng rồi, ta với ngươi cứ lên xe đợi".

"Đúng là người lười thì đi tiểu nhiều".

Trần Khí nghĩ tới sự lanh lợi của Tiểu Thiên gia, cảm thán: "Hàng so với hàng thì phải vứt, người so với người thì chỉ muốn c. h. ế. t".

Vệ Đông Quân nghe vậy, chẳng hiểu sao lại nhớ tới câu nhận xét của Ninh Phương Sinh về Tiểu Thiên gia "có thể địch lại ngàn quân vạn mã".

Hai người đi tới bên xe ngựa. Vệ Đông Quân đỡ Trần Khí lên trước, vừa ló đầu vào thì thấy Mã Trụ đã cầm dây cương, tay giơ roi ngựa.

Nàng lập tức tay chân lanh lẹ trèo lên: "Đi thôi".

Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh. Nàng ngồi vững bên cạnh Trần Khí, tính toán trong lòng.

"Nam thành không xa, xe Tiểu Thiên gia lại phóng nhanh, nhiều nhất một chén trà nữa, Ninh Phương Sinh và họ chắc cũng đến nơi rồi".

Nghi ngờ cha ruột nhà mình đã bị gạt bỏ, Trần Khí bắt đầu nghĩ chuyện khác: "Vẫn nên để cha nuôi nghiên cứu xem làm thế nào để vào mộng mới được".

Vệ Đông Quân: "Ngươi còn nghĩ tới chuyện đó à?".

Trần Khí: "Ngươi đúng là no bụng chẳng biết bụng đói".

Người no bụng thở dài: "Mấy lần đầu tiến vào giấc mơ người khác, cảm thấy mới lạ, k*ch th*ch, nhưng vào nhiều rồi, thấy cũng mệt".

Trần Khí hỏi: "Mệt chỗ nào?".

"Nơi này". Vệ Đông Quân chỉ vào п🌀.ự.🌜: "Chứa nhiều thứ quá, nặng nề".

Nhất là sau lần c. h. é. m duyên với Hạ Tam, cảm giác nặng nề nơi n. g. ự. c càng rõ rệt, có lúc nghĩ tới cuộc đời của Hạ Tam, lại nghĩ đến Đại tỷ đã lấy chồng, lòng nàng bỗng bi ai như thỏ c. h. ế. t cáo buồn.

Vệ Đông Quân vén rèm xe, định hít sâu một hơi.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, nàng lập tức giật mình: "Mã Trụ, ngươi đang đ. á. n. h xe về đâu vậy?".

"Mã Trụ" không trả lời, chỉ giơ roi quất mạnh xuống. Xe ngựa đột ngột lao vút đi.

Không ổn rồi! Một cảm giác ớn lạnh bất ngờ dâng lên trong lòng Trần Khí. ⓝ_𝖌ự_c hắn vốn đã bị thương, Mã Trụ không thể không biết điều đó mà vẫn đ. á. n. h xe nhanh như vậy.

"Vệ Đông Quân, người đang đ. á. n. h xe không phải Mã Trụ". Trần Khí hạ giọng nói.

Không phải Mã Trụ? Vậy là ai?

Vệ Đông Quân run run giọng: "Kẻ đó mặc áo quần giống hệt Mã Trụ".

"Cũng có thể là lột từ người Mã Trụ xuống. Vệ Đông Quân, mau nhảy xe!".

"Không được". Vệ Đông Quân tuy trong lòng hoảng loạn, nhưng đầu óc vẫn giữ lại chút tỉnh táo.

"Ngươi vốn đã bị thương trong người, giờ mà nhảy xuống, chỉ sợ một viên Hoàn Hồn đan cũng chẳng cứu được đâu".

Như để chứng minh lời nàng nói, xe ngựa bỗng xóc mạnh một cái, Trần Khí không giữ vững, lưng đập vào vách xe, đau đến méo cả mặt.

Vệ Đông Quân vội đỡ lấy hắn: "Ai muốn bắt cóc chúng ta?".

Trần Khí còn chưa kịp nghĩ ra thì Vệ Đông Quân đã tự hỏi tiếp: "Tại sao lại muốn bắt chúng ta? Chúng ta chọc ai, đắc tội ai chứ?".

Trần Khí hoàn toàn không trả lời được, người có nội thương kỵ nhất là xóc nảy, xe vừa xóc, n. g. ự. c hắn lại đau nhói.

"Giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó, Vệ Đông Quân, phải nghĩ cách thoát thân thôi".

Vệ Đông Quân nhìn xe càng lúc càng lao nhanh, rùng mình nói: "Thập Nhị, chúng ta e là thoát không nổi rồi".

Đầu óc Trần Khí nổ bùng một tiếng. Phải rồi, Mã Trụ tuy không ra gì nhưng bản lĩnh tay chân vẫn có. Bách Dược đường lại nằm ngay trên phố lớn đông đúc, mà đối phương có thể không phát ra một tiếng động nào đã đ. á. n. h gục hắn, cho thấy đã chuẩn bị kỹ càng từ trước.

Lúc này, chỉ nghe Vệ Đông Quân lẩm bẩm: "Không biết bên phía Ninh Phương Sinh có gặp nguy hiểm gì không nữa...".

Ninh Phương Sinh? Đến lúc này rồi, mà nàng còn lo cho Ninh Phương Sinh? Da đầu Trần Khí như ռ.ổ †.⛎.n.𝖌. Muốn mắng người thật rồi.

Chương (1-400 )