Chuyện lớn rồi
| ← Ch.259 | Ch.261 → |
Thiên Tứ cười thầm, còn Trần Khí thì bỗng bật khóc hu hu.
Hắn khóc vì hai lý do: một là thua trong trận đấu rượu, hai là vì đã say rồi.
Sao có thể thua được chứ? Ⓣ𝐡â.𝖓 ⓣⓗ.ể nhỏ xíu của Thiên Tứ, cổ còn chưa to bằng nắm đ. ấ. m của hắn, đúng thật là vô lý!
Mỗi khi Thập Nhị gia say rượu, rơi nước mắt lộp bộp là chuyện thường, mấy người Vệ Đông Quân đã quen rồi, nhưng chủ tớ Ninh Phương Sinh thì như cô nương lần đầu ngồi kiệu hoa, tròn mắt sững sờ nhìn nhau.
Trần Khí khóc xong, ngả người xuống giường, ngủ mất.
Mã Trụ lập tức cõng người dậy, liếc chủ tớ Ninh Phương Sinh một cái, như thể nói: Giờ thì các người biết vì sao ta không uống rượu rồi chứ, vì có chủ tử phiền phức thế này đó!
Trần Khí thì phiền, còn Vệ Trạch Trung nửa say thì lại ngoan hẳn, gạt tay con gái ra, không thèm chào lấy một tiếng, cúi đầu bước đi, chân trước chân sau, loạng choạng rời đi.
Vệ Đông Quân bị cha hất tay ra, gương mặt không khỏi lộ vẻ lúng túng.
"Ông ấy có tâm sự". Ninh Phương Sinh nhìn bóng lưng Vệ Trạch Trung, nói: "Chỉ là lớn tuổi rồi, tâm sự thì chỉ có thể nuốt vào bụng thôi".
Sao hắn cái gì cũng biết vậy? Quả thật có một chút tinh tế khéo léo.
Thành ra trên đường về Vệ phủ, Vệ Đông Quân cứ mãi nhìn cha mình. Cha bị nàng nhìn đến phiền, bèn nhắm mắt quay đầu ngủ luôn.
Vệ Đông Quân nhìn quầng xanh nơi mắt cha, bỗng hiểu ra một đạo lý khác, có một số tâm sự, người làm cha chỉ có thể nuốt vào lòng, không để con cái dò hỏi, bởi vì thân phận của ông là cha.
Khi xe ngựa về tới Vệ phủ, Tào Kim Hoa đã chống nạnh, vẻ mặt giận dữ đứng chờ sẵn ở cửa sau.
Muốn dỗ bà, Vệ Đông Quân chỉ cần mang tượng Phật sống Ninh Phương Sinh ra làm cái cớ.
Giận dữ của Tào Kim Hoa nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng cũng phải nuốt xuống.
Lại thêm Vệ Trạch Trung vừa bước vào phủ đã quấn lấy bà, bên trái gọi "vợ yêu của ta", bên phải cũng "vợ yêu của ta", gọi đến nỗi khiến tim bà mềm nhũn.
Cha đã có mẹ chăm lo, Vệ Đông Quân yên tâm. Chỉ có Trần Khí là nàng còn lo lắng.
Trần Khí bị Mã Trụ cõng về viện của Đại ca, Vệ Đông Quân đi theo, tận mắt nhìn hắn uống xong bát canh giải rượu mới chịu trở về phòng.
Về phòng rửa mặt xong, ⓛ-ê-ⓝ g-❗-ườ-n-ℊ tắt đèn, bóng tối ập tới, Vệ Đông Quân chợt nhớ ra một chuyện.
Tại sao mộ của cha Tiểu Thiên gia lại không có bia? Cha hắn họ gì, tên gì? Vừa rồi ở trước mộ, sao nàng lại không nghĩ tới chuyện đó mà hỏi chứ?
*****
Sáng hôm sau.
Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, phát ra tiếng "kẽo kẹt" rất khẽ. Có người rón rén bước vào.
Dù say rượu nhưng cảnh giác của Trần Khí vẫn còn, bèn mở choàng mắt ra. Kẻ kia thấy hắn mở mắt, cười hề hề đầy gian trá.
Trần Khí lại nhắm mắt: "Cho ta ngủ thêm chút nữa, đầu đau như búa bổ".
Vệ Thừa Đông đi tới, ngồi xuống mép giường, vẻ mặt đầy quan tâm: "Hôm qua uống với ai mà say đến vậy? Tiếng ngáy vọng sang cả phòng ta rồi đấy".
Trần Khí mơ màng lật người, uể oải đáp ba chữ: "Ninh Phương Sinh".
Vệ Thừa Đông nhướng mày ngạc nhiên: "Một mình Ninh Phương Sinh mà cũng khiến ngươi say thành thế này à?".
Đừng nhắc nữa. Nhắc là mất mặt. Trần Khí vùi đầu vào chăn.
Vệ Thừa Đông lại kéo chăn ra, lay hắn dậy, giọng dịu dàng như nước: "Này, Thập Nhị, ta hỏi ngươi một chuyện nhé, tại sao Thẩm Nghiệp Vân lại hẹn ngươi ăn ở bắc viên vậy?".
Trần Khí bị hắn lay đến choáng váng: "Không biết".
"Vậy thì...". Vệ Thừa Đông ghé sát lại, giọng nhẹ đến mức nhỏ nước cũng nghe được: "Có thể cho ta theo cùng không?".
Cho hắn theo? Gặp Thẩm Nghiệp Vân? Muội muội hắn chắc chắn sẽ g. i. ế. c mình mất!
Trần Khí lập tức tỉnh rượu, bật dậy khỏi giường: "Cái đó... ta còn việc trong doanh, phải nhanh chóng xuất môn, muộn là bị phạt đấy".
Vệ Thừa Đông bèn túm lấy hắn, giọng lạnh hẳn đi: "Dẫn ta theo!".
"Á á á! Ngươi túm ta làm gì, muộn rồi, muộn rồi, ta phải đi đây...".
Trần Khí ôm đống quần áo, đẩy Vệ Thừa Đông ra ngoài: "Muộn là bị cắt lương, lấy đâu tiền mời ngươi uống rượu, ta đi trước nhé!".
Hắn nào phải "đi" mà là "chuồn"! Chuồn nhanh như trạch.
Vệ Thừa Đông đuổi không kịp, tức tới mức mắng c. h. ử. i giữa viện: "Trần Thập Nhị! Ngươi, mẹ kiếp, quay lại đây cho ta!".
Ông đây chỉ muốn dò xét thử xem Thẩm Nghiệp Vân là người thế nào, bắc viên rốt cuộc giấu giếm bí mật gì, mà ngươi bỏ chạy làm gì?!
Phúc Lai bước đến: "Thiếu gia, trước kia chỉ cần ngài muốn đi theo, Thập Nhị gia đều dẫn theo ngài, sao lần này đến chuyện Thẩm gia lại không được?".
"Sao ta biết!".
ⓝ●ℊự●ⓒ Vệ Thừa Đông phập phồng mấy lượt, gắng sức đè nén cơn tức: "Không chịu dẫn ta thì ta sẽ tự lén vào".
Chuyện này càng lúc càng thấy có điều bất thường.
Chính miệng Thẩm Nghiệp Vân nói, đưa Vệ Thừa Đông hắn đến Đào Hoa Nguyên làm c* li, là để mượn quân cờ bị người khống chế như hắn, mà tranh một tương lai cho bản thân và Đào Hoa Nguyên.
Ban đầu, hắn còn tin. Nhưng hiện giờ Thẩm Nghiệp Vân đã đính 𝐡*ô*𝓃 với Tiền Nguyệt Hoa. Đính ♓-ô-𝖓 còn gọi là "nạp cát", là bước thứ tư trong tam môi lục lễ. Một nhà bình thường, muốn đi qua ba bước đầu cũng mất ba bốn tháng. Nói cách khác, Thẩm Nghiệp Vân đã kết thân với Tiền gia, tiền đồ coi như đã có, sao còn cần hắn làm quân cờ?
Chưa kể... Nguyệt Hoa tỷ thầm mến Tứ thúc đã nhiều năm, mãi không chịu lấy chồng cũng vì Tứ thúc. Thẩm Nghiệp Vân lại đúng lúc cưới nàng ấy, đây chỉ là trùng hợp thôi sao?
Nếu chuyện này xảy ra khi Vệ gia chưa sa sút thì Vệ Thừa Đông sẽ không nghĩ gì thêm. Nhưng giờ... Hắn không thể không đề phòng.
Điều khiến hắn quyết định mạo hiểm dò xét là thiệp mời mà Thẩm Nghiệp Vân gửi cho Trần Thập Nhị. Trần Thập Nhị coi Đào Hoa Nguyên như cứ điểm, vậy mà chưa từng gặp Thẩm Nghiệp Vân lần nào. Lần này lại đột nhiên gửi thiệp mời, chẳng lẽ là Thẩm Nghiệp Vân bỗng lương tâm trỗi dậy, muốn lôi kéo Thần Tài chuyên đưa bạc đến như Trần Thập Nhị? Lại còn sắp xếp Trần Thập Nhị ở bắc viên...
Hừ! Liên kết những chuyện này lại, nếu không có điều mờ ám thì c. h. ặ. t đ. ầ. u Vệ Thừa Đông hắn làm bóng đá luôn cho rồi.
Thẩm Nghiệp Vân này, tuyệt đối không đơn giản.
"Phúc Lai?".
"Có tiểu nhân".
"Hai ngày tới, ngươi tìm cách lẻn vào bắc viên, dò sơ đường đi trong đó".
"Thiếu gia, lỡ như bị Thẩm...".
"Lỡ gì mà lỡ, ngươi cẩn thận là được rồi!".
*****
Phía cuối khu chợ. Trước quầy cháo.
Mã Trụ c. ắ. n một miếng bánh nướng, nhai lấy nhai để, lầm bầm hỏi: "Thập Nhị gia, Đại thiếu gia cứ đòi theo ngài đi dự tiệc, rốt cuộc là vì chuyện gì vậy?".
Trần Khí uống một ngụm cháo kê loãng, dạ dày dịu đi khiến cả lông mày cũng giãn ra. Vừa giãn ra thì lại nhíu lại.
Phải đấy, vì sao vậy? Theo lý, chuyện ẩu đả cũng đã qua được một thời gian rồi, với tính cách qua loa như Vệ Thừa Đông, tuyệt đối chẳng phải hạng người nhớ dai. Vậy mà đến nay vẫn còn dò hỏi chuyện của Thẩm Nghiệp Vân khắp nơi, còn nắm rõ Đào Hoa Nguyên như lòng bàn tay, chẳng lẽ...
"Các người mau lại xem, trên tờ giấy này viết gì vậy?".
"Ta không biết chữ đâu".
"Ta biết vài chữ, để ta xem thử... Ủa! Viên ngoại lang Hộ bộ Hạ Trạm Niên gian lận thi hội mùa xuân, chép văn của người khác...".
"Bộp". Bánh nướng trong tay Trần Thập Nhị rơi xuống đất.
Hắn không màng nhặt lên, lập tức xoay người nhìn về nơi p●𝐡á●✝️ 𝓇●@ â●𝖒 ✝️●ⓗ●𝖆●ⓝ●𝒽. Đằng sau không biết từ lúc nào đã tụ một đám người, đang chỉ trỏ trước bức tường. Trần Khí không nói một lời, lao thẳng qua đó.
Trên tường dán một tờ giấy, nét chữ sắc sảo xuất chúng, viết rõ ràng chuyện Hạ Trạm Niên gian lận trong kỳ thi hội mùa xuân. Nội dung viết rất chi tiết, từ nguyên nhân, diễn biến đến kết quả, còn lôi cả phủ Trường Bình Bá vào, khiến da đầu Trần Khí tê rần.
Điều khiến hắn lạnh sống lưng hơn nữa là. Nét chữ này... nhìn sao mà quen mắt thế? Dường như... đã từng thấy ở đâu rồi. Chẳng lẽ là của Tống Bình?!
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, Trần Khí sợ đến hồn phi phách tán, mặt mày tái mét.
"Mã Trụ, mau quay về Vệ phủ!".
| ← Ch. 259 | Ch. 261 → |
