Cơn bão
| ← Ch.234 | Ch.236 → |
Trời đêm hoà vào mưa gió, cái lạnh thấm sâu trong tiết cuối thu.
"Ninh Phương Sinh, chờ một chút... á...".
Thiếu nữ đuổi theo trong mưa, lảo đảo suýt ngã.
Ninh Phương Sinh khựng lại, quay người nhìn bóng người lờ mờ phía sau, khẽ thở dài trong lòng. Thì ra tim ngươi vẫn mềm.
Thiếu nữ †h*ở h*ổ*n 𝐡*ể*ⓝ đuổi kịp, đưa cây dù ra phía trước.
"Mưa lớn rồi, ta đưa ngươi về viện Thính Hương. Ngươi cầm dù đi, cho ta thở chút đã".
Ninh Phương Sinh nhìn thoáng mấy lọn tóc ướt bên tai nàng, cuối cùng vẫn nhận lấy chiếc dù: "Vừa đi vừa nói".
Vệ Đông Quân chui vào dưới dù, vừa phủi nước mưa trên áo vừa nhỏ giọng càu nhàu: "Ngươi đi nhanh thế làm gì, ta đuổi không kịp... Ngươi...".
Ánh mắt Ninh Phương Sinh thoáng lộ vẻ mất kiên nhẫn.
"Còn căn dặn Tiểu Thiên gia đừng để nhiễm lạnh, thế mà chính ngươi lại đội mưa đi, không biết bây giờ là tháng mấy rồi sao? Nếu bệnh thì làm sao?".
Một câu cuối như mở toang cánh cửa ký ức, ánh mắt Ninh Phương Sinh lập tức trở lại bình tĩnh, sự bực bội vừa rồi như thanh kiếm thu vào vỏ, biến mất không dấu vết.
Hắn lặng lẽ nghiêng dù về phía nàng, che bớt gió mưa thổi đến: "Nói đi, chuyện Lữ công công là sao?".
Chờ mãi mới đợi được câu này.
Vệ Đông Quân ghé sát vào: "Tên Lữ công công này, có phải là cùng một người với Lữ công công kia không?".
Ninh Phương Sinh đáp: "Chắc là vậy".
Mắt Vệ Đông Quân lập tức trợn tròn, đầy vẻ kinh ngạc.
"Nói vậy, họ Hà kia không chỉ cấu kết với Vệ gia ta, mà còn qua lại với cả Nhậm gia, họ Vu, họ Hạ nữa".
Ninh Phương Sinh hạ thấp dù: "Nếu không thì cớ gì họ Lữ lại xuất hiện vào nửa đêm?".
Lạy ông trời... Đám người này thật sự muốn tạo phản sao?
Vệ Đông Quân sợ mình hét toáng lên, vội đưa tay bịt miệng, nhưng âm thanh vẫn rò rỉ qua kẽ tay.
"Giờ phải làm sao? Ta có nên lập tức tấu lên tⓡℹ️-ề-⛎ đìn-♓ tố cáo bọn họ, hay là cứ trơ mắt nhìn họ làm loạn?".
Nhìn vẻ mặt căng thẳng và sợ hãi của nàng, Ninh Phương Sinh thoáng muốn bật cười. Nhưng hắn không cười. Hai chữ "tạo phản" với những người lăn lộn quan trường đã là chuyện kinh hãi, huống hồ là một tiểu thư khuê các.
"Ngươi định dùng chuyện tố cáo Hà công công để đổi lấy đường sống cho Vệ gia sao?".
Trời ơi, ngươi đúng là giun trong bụng ta.
Vệ Đông Quân ghé sát, ánh mắt run run: "Ninh Phương Sinh, làm vậy được không?".
"Nếu ngươi muốn Vệ gia c. h. ế. t nhanh hơn thì cứ việc".
"Tại sao không được? Cho ta một lý do thuyết phục".
"Vệ Đông Quân, ngươi từng thấy bão chưa?".
Vệ Đông Quân lắc đầu: "Thành Tứ Cửu không có bão, ta chưa từng ra khỏi thành Tứ Cửu nên chưa thấy bao giờ".
"Bão có sức 𝐭-à-ռ ⓟ-ⓗ-á ghê gớm, có thể dấy lên sóng lớn, nhổ bật cây cổ thụ trăm năm, đi đến đâu là tan hoang đến đó".
Ánh mắt Ninh Phương Sinh lặng lẽ, giọng trầm thấp: "Nhưng ngay giữa tâm bão lại bình lặng không ngờ. Người ta gọi đó là mắt bão".
Nghe câu này, Vệ Đông Quân lập tức hiểu ra: "Ý ngươi là... Vệ gia ta hiện đang ở tâm bão?".
"Nếu không thì vì sao cả Khang vương lẫn Hà công công đều tìm tới cửa? Ngươi không thấy khi Tứ thúc ngươi c. h. ế. t, Vệ lão gia bị tống vào ngục thì tất cả lũ ⓨê●𝐮 𝐦●𝐚 🍳ц_ỷ quái trong thành Tứ Cửu đều lần lượt xuất hiện sao?".
Đúng thế. Không chỉ γ●ê●𝖚 ɱ●𝒶 ⓠυ·ỷ quái, ngay cả Hoàng đế, Thái tử và cả những chuyện cũ trước kia... tất cả đều cuốn vào.
Vệ Đông Quân lập tức tái mặt: "Xem ra... Vệ gia ta thật sự chỉ cần một sợi tóc động là kéo theo cả т𝐡â-𝖓 𝐭-ⓗ-ể 𝐫⛎.𝐧 𝐫.ẩ.𝐲".
"Vậy Vệ gia các ngươi có thể tùy tiện hành động sao?".
"Tuyệt đối không thể".
Vệ Đông Quân nghĩ đến thế cục giằng co hiện tại, rồi nhớ lại lời Ninh Phương Sinh ví von về mắt bão, tay nàng ⓢ_iế_† 𝖈_ⓗặ_🌴 theo bản năng.
"Dù có c. h. ế. t cũng không thể hành động! Phải đóng cửa mà sống, không dây dưa với Khang vương, không dính líu đến bọn thái giám, cái gì cũng không được nhúng tay, cái gì cũng không được làm!".
Ninh Phương Sinh liếc nàng, hạ giọng: "Thật ra, tâm bão ngoài sự an toàn còn có một ưu thế khác".
"Ưu thế gì?".
Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ đôi mắt là sắc bén như kiếm vừa rút khỏi vỏ.
"Chỉ cần đủ nhẫn nại và tỉ mỉ sẽ nhìn được gió thổi về đâu, mưa rơi ở chỗ nào, sét đ. á. n. h vào đâu".
Vệ Đông Quân: "..."
Nói cách khác, nếu quan sát đủ kỹ, ứng biến đủ khéo thì Vệ gia... vẫn còn một tia hy vọng? Ý nghĩ này vừa lóe lên, m. á. u trong người Vệ Đông Quân lập tức sôi sục, đôi mắt rực sáng nhìn chằm chằm Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh, ngươi nhất định là do ông trời phái tới cứu Vệ gia ta. Nhất định là vậy!
Ánh mắt rực cháy của thiếu nữ in sâu vào mắt Ninh Phương Sinh, sáng bừng, tràn đầy tin tưởng, không chút hoài nghi.
Tim Ninh Phương Sinh khẽ rung động, bèn lập tức dời mắt đi.
"Vậy còn Nhậm gia, Vu gia và Hạ gia thì sao? Chẳng lẽ mặc kệ thật à? Những người khác thì thôi, nhưng Nhậm Phù Dao vẫn đang mang thai, còn Nguyệt Nương thì...".
"Nghiệp xưa quả nay. Nếu thật sự đến mức đó thì cũng là tự chuốc lấy thôi".
Ninh Phương Sinh nhét dù vào tay nàng, vứt lại một câu rồi quay người bỏ đi.
"Đừng nghĩ đến chuyện can thiệp vào nhân quả của người khác. Nếu không, kẻ gặp họa là ngươi, và cả Vệ gia đứng sau lưng ngươi".
Vệ Đông Quân ngơ ngẩn nhìn bóng dáng hắn khuất dần trong màn mưa, chỉ thấy bóng lưng ấy vừa thẳng thắn lại cô độc, vừa vô tình lại hữu tình.
Một lát sau, nàng dứt khoát thu ánh mắt lại, quay người bước đi.
Vội vã trở về viện của mình, nàng ném phắt cái dù, xô Hồng Đậu ra rồi đóng sập cửa, lao thẳng ⅼ●ê●𝖓 🌀●❗●ườn●🌀, chui vào chăn hét dài một tiếng: "A...".
Đúng rồi. Không nhịn được nữa, phải gào lên vài tiếng mới bớt bức bối. Tới giờ tim vẫn đập thình thịch, nhanh đến dọa người. Mặt cũng пó𝓃.ℊ ⓑ.ừ.ռ.𝖌 như có ai nhóm lửa trên người nàng vậy. Sao lại thế chứ? Không hợp lý!
Chắc chắn là vì Ninh Phương Sinh quá thông minh nên tim nàng mới đập dữ vậy. Cũng tại câu ví von về cơn bão quá chấn động, m. á. u nàng mới sục sôi. Và còn... Vệ gia vẫn còn hy vọng.
Nàng bật dậy, ngồi thẳng lên. Vệ tộc có thể leo đến vị trí hôm nay, trong tộc đầy rẫy những người thông minh.
Tổ phụ không cần bàn, không thông minh thì làm sao ngồi được ở vị trí đó? Đến đời cha nàng, tiểu thúc cũng nổi tiếng là người tài trí trong thành Tứ Cửu. Đại ca tuy ăn chơi nhưng nếu é-𝐩 🅱️-uộ-🌜, chắc chắn cũng không kém cạnh.
Nói cách khác, bên cạnh Vệ Đông Quân toàn là hạng người cực kỳ thông minh. Nhưng so với Ninh Phương Sinh thì... Không sánh nổi. Hoàn toàn không thể sánh nổi!
Hắn... thật sự, thật sự, thật sự... chỉ là một "Q·⛎·ỷ y" thôi sao?
Giờ thì sao, tim nàng vẫn còn đập mạnh, không sao bình tĩnh được.
Trần Thập Nhị, cứu mạng!
******
Lúc này, Trần Thập Nhị cũng đang như tượng đất qua sông, thân mình khó giữ. Trong từ đường là linh vị tổ tiên xếp hàng vừa lạnh lẽo, vừa trống vắng. Cả ngày không được ăn gì, đói lả, Trần Thập Nhị cảm thấy gió mưa bên ngoài đang đ. â. m thẳng vào tim.
Bỗng có tiếng bước chân vội vã vang lên từ xa. Cùng với bước chân là giọng gọi t. h. ả. m thiết của mẹ hắn: "Lão gia, lão gia! Cầm roi làm gì vậy, có gì thì nói đàng hoàng, đừng nóng mà!".
Cha ta định đ. á. n. h ta sao? Vì ta quỳ không nghiêm túc hay vì ta lười biếng cả ngày nay?
Không thể nào! Chạy thôi!
Mắt Trần Khí đảo liên tục, còn chưa kịp nghĩ chạy hướng nào thì cửa lớn phía sau đã bị đá tung. Hắn giật b. ắ. n người, vội xoay người lại.
Ngoài cửa, Trần Mạc Bắc toàn thân ướt sũng, tay cầm roi đứng đó như hung thần ác sát. Phía sau là Viên thị và Lưu quản gia che ô chạy theo.
Viên thị thấy nắm tay chồng ⓢ1ế●t 𝐜♓ặ●t, muốn can cũng không dám, khuyên cũng chẳng nổi, đành không ngừng nháy mắt với con trai.
Đồ ngốc, mau cúi đầu xin lỗi cha đi, tránh trận đòn này đi đã.
Tiếc là thằng ngốc ấy lại cứng đầu, ngẩng cổ lên gọi: "Cha".
Rồi mở miệng hỏi: "Con làm sai điều gì, mà cha cầm roi đ. á. n. h con?".
| ← Ch. 234 | Ch. 236 → |
