Khai trương chi nhánh và cuộc sống cấp hai
| ← Ch.44 | Ch.46 → |
"... Hội nghị nhấn mạnh tư tưởng trọng yếu của Quan điểm phát triển khoa học, lấy con người làm gốc, phát triển toàn diện, hài hòa và bền vững."
Tháng Bảy năm 2003, tiết trời mùa hạ rực lửa. Phóng tầm mắt qua khung cửa sổ, những tòa nhà và mặt đường xi măng chói lóa như bị vặn vẹo dưới sức nóng khủng khiếp. Từng mảng kính xanh trên các tòa cao ốc phản chiếu ánh sáng lấp lóa, dẫu không nhìn thẳng vào mặt trời, chỉ cần nhìn xuống mặt đường chói chang một lát, nhắm mắt lại cũng thấy lóa lên những quầng đen.
Trong căn hộ ba phòng ngủ cách trường trực thuộc thành phố chừng sáu trăm mét, Đào Đào kéo chiếc quạt cây lại gần, nằm nghiêng trên chiếc chiếu trúc giữa phòng khách cùng Nhiêu Lị Lị. Hai cô bé chống cằm, vắt chéo chân chờ bản tin thời sự kết thúc. Xong chương trình này, kênh CCTV6 sẽ phát lại bộ phim hoạt hình "Vùng đất 𝐥·❗·𝐧·h 𝖍ồ·ⓝ".
Mới một hai năm trước, đài truyền hình Xingkong bất ngờ chiếu bộ phim này, Đào Đào mới ngỡ ngàng nhận ra nó đã ra rạp từ tận năm 2001! Sớm đến vậy sao? Chẳng hiểu sao trong ký ức của cô, nó luôn được xếp vào những phim từ năm 2010 trở đi. Có lẽ vì bộ phim quá nổi tiếng, được chiếu đi chiếu lại vô số lần và sức hút vẫn vẹn nguyên, chẳng tác phẩm nào sánh kịp.
"Cạp cạp cạp..."
Hai người đang gật gù buồn ngủ vì bản tin thời sự, bỗng thấy Vịt Quay khoác trên mình bộ váy múa ba lê cắt may từ màn chống muỗi, chân đeo tất trắng, lạch bạch diễu hành ngang qua tầm mắt.
Chùm lông đuôi còn thi thoảng rung rinh theo nhịp bước.
"Đào Đào này, tay nghề may vá đồ cho thú cưng của dì Úc nhà cậu ngày càng lên tay rồi đấy..." Nhiêu Lị Lị thẫn thờ nhìn theo, cái đầu bất giác xoay theo hướng Vịt Quay đang đi.
Lắm lúc thấy Vịt Quay mỗi ngày diện một bộ cánh mới tung tăng ngoài ngõ, cứ tưởng đang xem trình diễn thời trang cơ chứ.
"Đúng vậy, năm ngoái với nửa đầu năm nay có lệnh giãn cách mà, mọi người hạn chế ra đường, bánh mì cũng không ship đi được, việc buôn bán ế ẩm hẳn. Dự định mở chi nhánh cũng đành gác lại. Dì Úc rảnh rỗi sinh nông nổi, bắt đầu lôi Vịt Quay ra làm người mẫu. Nhưng tớ thấy đó cũng là dịp tốt để bố tớ và dì Úc được xả hơi một chút." Đào Đào khẽ thở dài, "Dạo này thấy bảo không cần đo thân nhiệt, khai báo y tế nữa rồi. Thầy cô cũng bảo Quốc khánh năm nay trường sẽ tổ chức liên hoan, coi như mọi chuyện đã qua."
Thực ra trong thâm tâm Đào Đào vẫn cảm thấy có chút hổ thẹn. Bản thân chỉ là một người bình thường bé nhỏ, trước những biến cố mang tính thời đại cuồn cuộn ập đến, cô dường như chẳng thể làm gì hơn ngoài việc mua sẵn vài gói thuốc thanh nhiệt giải độc Bản Lam Căn, cùng gia đình theo dõi tin tức thời sự hàng ngày, rồi quyên góp tiền bạc, vật tư...
Đào Đào và Úc Loan đã dốc sạch hầu bao tiền lì xì để ủng hộ cho các tổ chức y tế công cộng, ngoài ra thì chẳng giúp gì thêm được.
Cô mải miết với năm học đầu tiên ở trường cấp hai, loay hoay tập đi xe đạp cùng Úc Loan, bận rộn với cuộc đời mới toanh, khác hẳn kiếp trước. Ký ức về kiếp trước cứ thế nhạt nhòa dần, cho đến khi tivi đột ngột phát bản tin về dịch SARS, cô mới giật thót mình nhớ ra, năm nay chính là năm đó! May mắn thay, sau gần một năm chống chọi, giờ đây nhịp sống bình thường của mọi người đã dần quay trở lại.
Nghe đến chuyện liên hoan, Nhiêu Lị Lị lập tức sáng mắt lên, quay sang hỏi: "Liên hoan trường cậu có gì vui không? Nghe đồn đồng phục trường cậu ăn đứt trường tớ, là kiểu váy áo vest phong cách Anh quốc sang chảnh lắm đúng không?"
Đào Đào gật đầu, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Vest thì đúng là vest thật, nhưng tớ thấy mặc hàng ngày bất tiện muốn ⓒ.𝒽.ế.𝐭. Bên trong váy lúc nào tớ cũng phải tròng thêm cái quần đùi hoa lòe loẹt, tới tiết thể dục lại phải mất công thay đồ."
Nhiêu Lị Lị nghe vậy liền phá lên cười sằng sặc. Tưởng tượng ra cảnh Đào Đào diện chiếc váy xếp ly đồng phục xinh xắn, nhưng bên trong lại là một cái quần đùi hoa, cô nàng thấy buồn cười không chịu nổi.
Đào Đào cũng bó tay toàn tập. Mùa hè gió bão nhiều, mặc kiểu đồng phục này đi đường rất nguy hiểm, quần bảo hộ thì ngắn cũn cỡn lại bó sát, nhỡ may hớ hênh lộ ra thì ngượng chín mặt. Mà mùa hè mặc bó sát lại nóng nực, đổ mồ hôi nhễ nhại. Nhưng nếu tròng thêm cái quần đùi đi biển hoa hòe hoa sói vào thì lại khác, đi lại thoải mái, gió lùa mát mẻ cực kỳ.
Vừa chân ướt chân ráo vào trường trực thuộc, cô và Úc Loan đã trúng mánh đợt cải cách đồng phục mới. Thời điểm này, phong cách Âu Mỹ đang lên ngôi, nhiều phụ huynh phản ánh đồng phục cũ quá phèn. Chẳng hiểu nhà trường tổ chức lấy ý kiến kiểu gì, mà cuối cùng đồng phục toàn thành phố đều được thay ⓜá●υ bằng phong cách Anh quốc.
Áo khoác vest cổ bẻ màu xanh đen kết hợp với áo sơ mi trắng. Nữ thắt nơ, nam đeo cà vạt. Nữ mặc váy xếp ly kẻ sọc xanh dài tới gối, nam mặc quần tây.
Công nhận bộ đồ này mặc lên dáng đẹp khỏi chê, tôn dáng thẳng tắp, nhìn ai cũng cao ráo hẳn ra. Lần đầu mang đồng phục về mặc thử, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cứ trầm trồ "wow" không ngớt.
Hương vị thanh xuân của thiếu niên thiếu nữ lan tỏa ngập tràn.
Khóe mắt Úc Mỹ Trân rơm rớm. Rõ ràng ngày nào cũng chạm mặt, trong ký ức của dì, hai đứa nhỏ vẫn chỉ là hai củ khoai tây lùn tịt, thế mà chớp mắt đã biến thành hai cô cậu thiếu niên dáng người dong dỏng cao.
Đào Quảng Chí cứ xuýt xoa liên hồi, lật đi lật lại hai đứa như lật bánh tráng, ngắm nghía mãi không thôi. Cuối cùng, ông còn nằng nặc bắt Đào Đào và Úc Loan mặc nguyên bộ đồng phục ra tiệm chụp ảnh kỷ niệm.
Đó cũng là lần đầu tiên hai người họ thực sự cảm nhận được rằng, hai đứa trẻ dường như đã lớn khôn.
"Nhưng mà đẹp thật sự, sang chảnh lắm luôn á, tớ cũng muốn mặc thử." Nhiêu Lị Lị lăn lộn trên sàn nhà, chợt nhớ tới điểm số thi tốt nghiệp tiểu học thảm hại của mình, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Tớ chỉ thiếu có ba mươi mấy điểm nữa là đủ điểm xét tuyển rồi, nếu không thì tớ cũng được diện bộ đồng phục xinh đẹp đó rồi."
Đào Đào phì cười, nằm ườn ra chống cằm nhìn cô bạn: "Học kỳ sau là lên lớp 9, sang năm thi chuyển cấp rồi, cậu vẫn còn luyến tiếc vụ tốt nghiệp tiểu học à. À phải rồi, chẳng phải Trương Gia Minh đang cày ngày cày đêm kèm cậu học sao? Chuyến này hai cậu dắt tay nhau đậu vào trường Nhất Trung là lại được mặc đồng phục đẹp thôi."
Năm nay đã là kỳ nghỉ hè cuối năm lớp 8.
Nghĩ tới vụ này, Nhiêu Lị Lị lại thấy áp lực đè nặng, ra sức vò đầu bứt tóc: "Đừng nhắc nữa, cứ nghĩ tới là tớ lại rùng mình. Cậu không biết Trương Gia Minh đáng sợ cỡ nào đâu, cậu ta kè kè giá·〽️ 💲á·✞ tớ học còn hơn cả bố mẹ tớ nữa. Tớ đi nặng cậu ta cũng hận không thể bắt tớ cầm theo cuốn sổ từ vựng để học thuộc."
Đào Đào không nhịn được bật cười thành tiếng.
Quả nhiên đúng như dự đoán của Trương Gia Minh, bố mẹ cậu chàng cho đến giờ vẫn còn hậm hực cãi nhau. Dù tần suất không còn dày đặc như trước, nhưng không khí gia đình vẫn cứ căng như dây đàn. Thêm vào đó, lên cấp hai phải đi học thêm buổi sáng và tự học buổi tối, thời gian Trương Gia Minh ở nhà giảm đi đáng kể, cậu chàng lại thấy vui vẻ hơn hẳn.
Cứ hễ bố mẹ ầm ĩ sắp choảng nhau là cậu ấy lại được ông nội Trương kéo tót sang tiệm bánh nhà Đào Đào lánh nạn. Chẳng mấy chốc, Nhiêu Lị Lị cũng mò sang. Thế là hai đứa vừa nhâm nhi hamburger, Tiểu Bối, bánh sừng bò bẩn, vừa cặm cụi giải quyết bài tập về nhà.
Trường cấp hai cách nhà khá xa, nên sáng nào Trương Gia Minh cũng đạp xe qua chờ Lị Lị trước cửa. Hai đứa cùng nhau đạp xe rong ruổi qua khu phố cổ rợp bóng cây, lao xuống con dốc phủ đầy hoa giấy rực rỡ, hội quân với đám bạn cùng lớp rồi nói cười rôm rả đạp thẳng vào cổng trường.
Chỉ thỉnh thoảng, Chu Tuệ mới lù lù xuất hiện ở trường như bóng ma để rình xem con trai có tập trung học hành không. Có đợt, chỗ ngồi của cậu ấy bị chuyển ra cạnh cửa sổ hành lang. Đang ngủ trưa ngon giấc, vừa quay đầu lại đã giật thót mình khi thấy khuôn mặt âm u của bà mẹ già dán chặt vào cửa kính. Trương Gia Minh sợ đến mức suýt ré lên, tí nữa thì nhảy tót lên bàn.
Ngoài mấy chuyện đó ra, đối với Trương Gia Minh, cuộc sống cấp hai trôi qua khá êm đềm.
Đặc biệt là vì có Lị Lị ở bên.
Cậu ấy và Lị Lị được xếp học ở hai lớp sát vách nhau. Cứ hễ trống đánh hết tiết là cậu ấy lại lội qua cửa sau để tìm cô nàng. Đôi khi, lợi dụng giờ tự học buổi tối giáo viên vắng mặt, cậu ấy lại lẻn sang lớp cô nàng ngồi tự học chung. Từ việc khoanh vùng trọng tâm bài vở, lên lịch phân bổ thời gian làm bài, đến việc gỡ rối đống bài tập làm sai... Hiện tại, thành tích của Nhiêu Lị Lị ở trường cấp hai thị trấn Chương Khê luôn vững vàng ở vị trí top 7 của lớp, lọt vào top 40 của toàn khối. Nửa phần công lao trong cái thành tích lẫy lừng này thuộc về Trương Gia Minh - người đã kè kè giá·Ⓜ️ 💰á·ⓣ cô nàng học từ tận năm lớp 7.
Đào Đào cũng nhận ra, nhờ việc cô và Úc Loan đảo lộn quỹ đạo cuộc đời để thi đỗ vào trường trực thuộc, cô không còn lặp lại kịch bản kiếp trước, cùng Lị Lị tụ tập chơi bời lêu lổng suốt những năm cấp hai. Dù hiện tại hai đứa phải tạm xa nhau, có chút chạnh lòng, nhưng bù lại, thành tích học tập của cả hai đều thăng hạng rõ rệt.
Dù hai ba năm nay học khác trường, tình bạn của nhóm bốn người vẫn cứ bền chặt như keo sơn.
Thị trường điện thoại di động bùng nổ mạnh mẽ, chỉ sau chừng một hai năm đã phổ biến rộng rãi, giá cả cũng hạ nhiệt đáng kể. Phụ huynh của Đào Đào, Úc Loan và Nhiêu Lị Lị đều sắm cho con mình những chiếc Nokia cục gạch bình dân. Cả nhóm còn rủ nhau lập nick QQ.
Chỉ mỗi Trương Gia Minh là trắng tay. Đừng nói tới điện thoại xịn, đến con Tiểu Linh Thông cậu ấy cũng chưa từng được cầm qua. Mẹ cậu ấy lo sắm điện thoại sẽ làm cậu ấy xao nhãng chuyện học hành, thế nên cậu ấy đành ngậm ngùi xài ké cái thẻ điện thoại công cộng lỗi thời.
Nhưng cũng chả sao, cậu ấy gần như dính như sam với Lị Lị. Hễ Lị Lị bật loa ngoài là coi như bốn đứa đang tụm năm tụm ba buôn chuyện rồi. Lị Lị còn tâm lý lập hẳn cho cậu ấy một nick QQ, rảnh rỗi lại log in vào treo nick hộ để cày level.
Dịp nghỉ hè, nghỉ đông hay mấy kỳ nghỉ lễ dài ngày, Nhiêu Lị Lị vẫn thường xách balo lên thành phố chơi, tiện thể xin tá túc vài hôm ở căn nhà thuê của Đào Đào rồi mới lộn về.
Gia đình Đào Đào hiện tại vẫn đang phải cảnh ở nhà thuê, nguyên do là mặt bằng chi nhánh mới cả tầng trên lẫn tầng dưới vẫn đang trong quá trình thi công dang dở.
Đời người quả nhiên chẳng lúc nào êm đềm phẳng lặng mãi. Cái dạo gia đình cô cùng ông chủ Phó hừng hực khí thế chuẩn bị khởi nghiệp, mặt bằng vừa mới chốt xong xuôi, hợp đồng thầu thợ cũng đã ký cái rụp, cả bọn đang xắn tay đi sắm sửa vật liệu trang trí thì cơn bão dịch bệnh SARS ập tới.
Lệnh phong tỏa hạn chế di chuyển và cấm tụ tập đông người kéo dài ròng rã hơn 9 tháng trời. May mắn thay, thành phố Giác Phố nhờ địa hình đồi núi hiểm trở, giao thông đi lại khó khăn nên đã thoát khỏi kiếp nạn, chỉ lác đác vài ca nhiễm, nhưng ai nấy đều sống trong cảnh nơm nớp lo sợ suốt cả năm trời.
Lúc tình hình kinh doanh ảm đạm, tiệm cũ dưới thị trấn đành phó mặc cho bác Trịnh cáng đáng, cố gắng duy trì làm bánh đủ bán đắp đổi qua ngày. Suốt hơn một năm ròng, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân chủ yếu cắm rễ trên thành phố để lo liệu bề học hành cho Đào Đào và Úc Loan, chỉ dịp cuối tuần hay nghỉ lễ mới lật đật chạy về trấn phụ giúp một tay.
Đợi đến khi hay tin tình hình dịch bệnh đã cơ bản được khống chế, nhịp sống bị nhấn nút tạm dừng của mọi người mới rục rịch quay lại guồng quay bình thường. Khi chuyện làm ăn ở tiệm cũ dưới trấn dần khởi sắc, kế hoạch thi công chi nhánh mới cũng rốt cuộc được bấm nút khởi động.
Chỉ có bề gia thất của Trương Gia Minh là vẫn còn le lói vài đám mây đen u ám. Ngoài mấy cái drama cãi vã thường ngày, còn có một sự kiện chấn động khác.
Cô em gái ruột của Chu Tuệ, tức là dì nhỏ của Trương Gia Minh, vướng phải sóng gió lớn. Hậu quả là Chu Tuệ thường xuyên phải ôm gói chạy về nương náu nhà mẹ đẻ. Riêng kỳ nghỉ hè này, dì ta đã cắm rễ bên ngoại ngót nghét hơn một tháng trời chưa chịu vác mặt về.
Cơ hội ngàn năm có một này, Trương Gia Minh lập tức chớp lấy để mò lên thành phố la cà.
Nhiêu Lị Lị nghe hóng hớt drama y chang mấy bà thím nghiện phim truyền hình dài tập, đôi mắt sáng rực như đèn pha ô tô: "Ông dượng với dì của Trương Gia Minh đều làm trong ngành giáo dục, được phân công công tác ở cái huyện lân cận. Dì cậu ấy là giáo viên tiếng Anh trường cấp 3, còn ông dượng thì làm giảng viên gì đó trên đại học. Dù chưa tới mác giáo sư nhưng dân tình vẫn đồn ổng thuộc hàng trí thức chóp bu." Nhiêu Lị Lị thì thầm vào tai Đào Đào: "Cơ mà, sốc chưa, ổng lại đi dan díu tòm tem với một con nhóc sinh viên thua ổng chục tuổi. Giờ chuyện vỡ lở, ầm ĩ banh chành rồi."
Hả? Hả! Đào Đào nghe xong cũng trợn tròn hai mắt kinh ngạc.
"Dì cậu ấy vừa ôm con nhỏ vừa khóc lóc sướt mướt chạy sang nhà Trương Gia Minh mách lẻo. Đúng lúc bố mẹ Trương Gia Minh đang cãi nhau tung nóc, nghe phong thanh vụ này xong là dẹp loạn ngay lập tức, hùng hổ kéo nhau đi bắt gian. Nghe đâu tóm sống hai người kia ở ngay cái quán Karaoke. Tớ hóng hớt được ông nội Trương lầm bầm, bảo lúc ập vô là hai người ấy đã bay luôn cả áo ngoài rồi."
Nhiêu Lị Lị hóng drama cực kỳ chuyên nghiệp và tận tâm.
"Người lớn bận bù đầu bứt tai giải quyết hậu quả, Trương Gia Minh phải lãnh đạn ẵm con bé em họ mới hơn một tuổi lết sang nhà tớ tị nạn. Ây da, phải công nhận con bé em họ cậu ấy cưng xỉu luôn á, ngoan ngoãn hơn cả bé Dao Dao con thầy Lạc nữa. Nhóc con thỏ thẻ gọi anh gọi chị ngọt lịm, quăng cho nó ổ bánh mì là êm ru ngồi coi tivi hết cả buổi sáng, chả quấy khóc xíu nào."
Đào Đào nghe phong thanh thấy quen quen. Lị Lị thuật lại cặn kẽ, trong đầu cô chợt lờ mờ nhớ ra. Hình như kiếp trước cô cũng từng hóng hớt được Đào Quảng Chí kể vụ drama ngoại tình thầy giáo đại học và nữ sinh cẩu huyết này.
Ký ức kiếp trước đã bay màu nhạt nhòa, kiếp này lại để tuột mất cơ hội hít drama nóng hổi, Đào Đào vỗ đùi tiếc đứt ruột: "Trời ơi, biết thế hôm đó tớ xách dép về quê hóng rồi!"
Nhắc tới dì của Trương Gia Minh, Nhiêu Lị Lị lại lôi ra bàn luận với Đào Đào: "Cậu thấy mẹ của Trương Gia Minh có khó xơi không? Cực kỳ cực kỳ khó nhằn luôn đúng không?"
Đào Đào gật đầu cái rụp, đồng ý cả hai tay hai chân.
"Vậy mà để tớ rỉ tai cho cậu nghe nha, trên đời này vẫn tồn tại một bà cô khó xơi hơn cả bả! Tớ mới khai quật được, dì của Trương Gia Minh và mẹ cậu ấy là sinh đôi đó! Diện mạo y đúc y chang nhau thì thôi đi, đến cái nết cũng giống nhau như đúc khuôn, mà dì cậu ấy có vẻ còn out trình hơn một bậc nữa cơ."
Nhiêu Lị Lị nghĩ đến viễn cảnh đó mà rùng mình chà xát hai bàn tay: "Trương Gia Minh kể lại, mớ bài tập nâng cao cậu ấy cày cuốc ngày xưa, phân nửa là do bà dì tự lùng sục rồi quăng cho mẹ cậu ấy. Bà dì còn thường xuyên chỉ đạo mẹ cậu ấy cách ép uổng con nít học hành. Ối chao! Hóa ra bà dì mới là trùm cuối đứng sau giật dây."
Đào Đào cũng đứng hình: "Trên đời này lại có một cái gia đình dư sức nhào nặn ra được cô Chu Tuệ, lại còn đẻ thêm được phiên bản nâng cấp của cô Chu Tuệ nữa. Kinh dị thật sự."
Nhiêu Lị Lị lại phụt cười, gật đầu lia lịa: "Chuẩn luôn, chuẩn luôn."
Cách ví von của Đào Đào hài hước quá xá.
Hai cô nàng nằm ườn ngoài phòng khách rúc rích tám chuyện thì bỗng nghe tiếng xèo xèo của dầu mỡ bùng lên từ trong bếp sau cánh cửa kính, kế đó là mùi vịt áp chảo thơm lừng tứa mỡ lan tỏa khắp không gian.
Một lúc sau, nghe tiếng Trương Gia Minh thắc mắc vọng ra từ bếp:
"Úc Loan, cậu lôi cốc lường ra làm cái gì vậy? Lại còn lăm lăm cái đồng hồ bấm giây nữa?" Im lặng chừng vài giây, lại nghe giọng điệu cường điệu của Trương Gia Minh vang lên, "Ui trời, cậu làm cái quái gì vậy, đổ có miếng bia mà cũng xài cốc lường á? Lệch một tẹo có ⓒ𝖍.ế.🌴 thằng Tây nào đâu..."
"Sách dạy nấu ăn dạy thế này. Vịt làm sạch nặng cỡ 2 ký rưỡi, cần bổ sung hai lon bia, tổng dung tích 1000ML, lượng nước phải xâm xấp nửa mình vịt. Vặn lửa to đun sôi 3 phút, hạ lửa vừa đậy nắp om 20 phút, cuối cùng bật lửa lớn cô đặc nước sốt. Nước sốt sền sệt bám đều lên thịt là hoàn hảo." Từ trong bếp, giọng Úc Loan vang lên vô cùng rành rọt và nghiêm túc, "Hồi nãy cậu lén giật nắp lon bia tu liền tù tì ba ngụm, dung tích bây giờ hao hụt không chạm mốc 1000ml nữa, thế nên tớ bắt buộc phải dùng cốc lường đong lại cho chuẩn."
"Mới có ba ngụm thì bõ bèn gì đâu cơ chứ."
"Có."
"Ok, ok, ok..."
Nhiêu Lị Lị và Đào Đào nằm ngoài nghe lén mà ôm bụng cười sặc sụa.
Dạo gần đây, Úc Loan đang tu luyện khóa học việc nhà level nâng cao: Tự thân vận động đi chợ nấu cơm.
Sự tình Úc Loan là trẻ mắc hội chứng tự kỷ, Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh sau khi lên cấp hai cũng dần dần đánh hơi ra. Tụi nó đâu còn là lũ nhóc tì vắt mũi chưa sạch nữa. Hồi bé vì nhận thức còn lơ mơ nên tụi nó chẳng mảy may phát giác ra chút xíu khác thường nào của Úc Loan, có nhận ra thì cũng lờ mờ chả hiểu mô tê gì. Nhưng theo thời gian, lớn khôn hơn, suy nghĩ cũng chín chắn dần, dĩ nhiên là tụi nó sẽ thấu hiểu được thôi.
Gia đình Đào Đào cũng dứt khoát không chơi trò giấu giếm nữa, thực ra cái chuyện này có cố che đậy cả đời cũng chẳng xong.
Úc Loan được đặc cách tuyển thẳng vào trường trực thuộc nhờ ẵm giải Toán Olympic cấp tỉnh. Xét thấy tình trạng đặc thù của con mình, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng chủ động mò lên trường, thẳng thắn trình bày và trao đổi cặn kẽ với giáo viên chủ nhiệm cùng các thầy cô bộ môn. Quá trình hòa nhập môi trường học đường không hề gặp rào cản nào đáng kể, bởi lẽ bản thân nhà trường vốn dĩ đã có chính sách giáo dục hòa nhập rồi.
Ban giám hiệu cũng rất tâm lý, đặc cách xếp Đào Đào và Úc Loan chung một lớp, cốt để tiện bề hai chị em bảo ban, chăm sóc lẫn nhau.
Y như rằng lúc nhập học, rào cản ngôn ngữ bẩm sinh cùng phong cách hành xử và lối tư duy khác người của Úc Loan đã nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của đám bạn cùng lớp. Ban đầu, Đào Đào lúc nào cũng xù lông nhím cảnh giác cao độ, suýt chút nữa là lén lút đăng ký tập tạ để nâng cao thể lực, nơm nớp lo có kẻ nào to gan dám bắt nạt Úc Loan.
Ai dè sóng gió chẳng hề ập đến.
Trường trực thuộc thành phố vốn nổi tiếng với kỷ luật thép, áp lực học tập cực kỳ căng thẳng, tiến độ giảng bài nhanh như chớp, bài tập thì giao ngập mặt. Hầu hết học sinh đều bị biến thành những cỗ máy cày cuốc chính hiệu. Cứ giờ giải lao là đám bạn cùng lớp lại tụm năm tụm ba bàn luận bài vở rôm rả, đến chuyện đi vệ sinh cũng phải vắt chân lên cổ mà chạy. Hiếm lắm mới thấy bóng dáng vài đứa học sinh hò hét đùa nghịch.
Giai đoạn đầu quả thực cũng có vài thành phần ngứa mồm hoặc lia những ánh mắt dò xét kỳ thị, nhưng Úc Loan vốn dĩ chẳng bao giờ thèm để mắt đến thiên hạ. Cậu không màng nhìn ai, lỗ tai thì như được tích hợp công tắc chống ồn, tự động lọc sạch tạp âm. Nhịp sống sinh hoạt của cậu vẫn cứ diễn ra bình thường, chẳng hề hấn gì sất.
Đôi khi ✅·ũ 𝖐·𝖍·í tốt nhất để đối phó với những kẻ mang tâm địa xấu xa chính là bơ đẹp chúng đi.
Dần dà đám ngứa mồm cũng lặn mất tăm. Biết đâu chúng vẫn lén lút rỉ tai nhau nói xấu sau lưng, nhưng chỉ cần Đào Đào và Úc Loan không nghe thấy thì coi như không có.
Thêm vào đó, Úc Loan vốn dĩ là học sinh diện đặc cách, dĩ nhiên được ưu ái xếp vào đội tuyển Olympic Toán của trường. Tối nào cậu cũng phải tăng ca thêm một tiết Olympic trong giờ tự học. Đã thế, môn Toán hễ cứ đi thi là cậu lại gom trọn điểm tuyệt đối. Dần dà, mỗi lần trống đánh hết tiết, cái hàng người rồng rắn xếp hàng chực chờ nhờ cậu chỉ giáo bài tập kéo dài lút từ cửa trước ra tận cửa sau lớp.
Sau đợt thi học kì lớp Tám, thiên hạ bắt đầu tôn sùng cậu là "Đại thần". Thậm chí trước mỗi giờ G thi Toán, còn có mấy tên học sinh dở hơi bày trò dâng hương cúng bái Úc Loan, nhất quyết ép cậu bắt tay cho bằng được để hút lấy cái vía điểm 150 tuyệt đối của cậu.
Úc Loan cực kỳ dị ứng với chuyện đụռ●ɢ c𝐡ạ●〽️ da thịt, ngoại trừ người thân trong gia đình. Ngay cả Đào Quảng Chí cậu còn có chút gượng gạo, thế nên mấy vụ bắt tay bắt chân này cậu toàn nhăn nhó mặt mày, đau khổ chìa đúng một ngón tay ra để ban ân.
Dẫu chỉ là một ngón tay cỏn con, đám dở hơi kia vẫn nắm lấy nhiệt tình, lại còn hô hào vang dội: "Đại thần hiển linh, Đại thần phù hộ độ trì!"
Đến nước này thì Đào Đào cũng thở phào nhẹ nhõm, quẳng gánh lo đi được rồi.
Trong bếp, mùi vịt om bia tỏa ra ngào ngạt, q⛎γ_ế_п 𝓇_ũ đến mức Nhiêu Lị Lị phải chun mũi hít lấy hít để, nuốt nước miếng ực ực: "Trời ơi, thơm điếc mũi! Trình độ nấu ăn của Úc Loan dạo này lên tay gớm, mỗi tội làm chậm như rùa bò, bụng tớ réo cồn cào rồi đây này."
Đào Đào cười khẩy một tiếng: "Hôm nay là còn tốc độ chán rồi đấy. Có bữa dì Úc sai em ấy xào khoai tây sợi, vì muốn sợi nào sợi nấy phải dài đều tăm tắp, sau khi bào xong, em ấy lôi thước kẻ ra đo đạc, săm soi, cắt gọt từng sợi một rồi mới chịu tống vào chảo xào. Rốt cuộc cả nhà nhất trí thông qua nghị quyết cấm tiệt món khoai tây xào chua cay này vĩnh viễn không bao giờ được xuất hiện trên mâm cơm nữa."
Nhiêu Lị Lih sốc toàn tập: "Ớ... thế thì bây giờ tớ mãn nguyện lắm rồi."
Ngập ngừng một chút, cô nàng lại tò mò vặn vẹo: "Thế nếu hôm nay miếng thịt vịt chặt không đều nhau thì sao..."
Đào Đào cười mỉm đáp trả điêu luyện: "À, cái này mua từ ngoài chợ, người ta đã làm lông, chặt sẵn thành từng miếng rồi. Vì nó không theo một quy luật hình khối nào, em ấy đứng trân trân ngó con vịt nửa buổi trời, cuối cùng cũng phải nhắm mắt nhắm mũi mà chấp nhận."
Nhiêu Lị Lị cạn lời, lẳng lặng giơ ngón cái bái phục.
Hai mươi lăm phút sau, Trương Gia Minh thân quấn tạp dề, nét mặt đầy bất lực dùng mô_п_🌀 đẩy toạc cửa kính bếp bước ra. Trên tay cậu ấy là một đĩa vịt om bia to chà bá, được xếp ngay ngắn, cao ngất ngưởng như một tòa kim tự tháp.
Có lẽ vì lên cấp hai không bị quản thúc nghiêm ngặt như trước, tinh thần thoải mái, Trương Gia Minh đã thoát kiếp cò hương gầy nhom thời tiểu học, có da có thịt hơn một chút, khung xương cũng nở nang ra. Khuôn mặt không còn giữ nét thon dài đặc trưng của thuở bé.
Xương gò má, sống mũi và đường nét quai hàm sắc sảo, góc cạnh hơn. Cộng thêm chiều cao phát triển chóng mặt nhất hội, năm nay đã chạm mốc mét bảy mươi chín, tổng thể ngoại hình của cậu ấy bỗng chốc toát lên một sức hút ngầm khó cưỡng.
Nhiêu Lị Lị thấy cậu ấy đặt món xuống rồi lại quay ngoắt vào bếp bưng cơm, múc canh. Hai món này chỉ cần phó mặc cho nồi cơm điện xử lý nên cũng ít chọc vào dây thần kinh ám ảnh 𝖈·ư·ỡ·𝓃·ℊ 𝖈♓·ế của Úc Loan, vì thế hoàn thiện khá thần tốc.
Tranh thủ lúc Trương Gia Minh khuất bóng sau cửa bếp, cô nàng lại rỉ tai tám chuyện với Đào Đào: "Cậu biết gì không, trong lớp tớ có đứa gửi tặng chocolate kèm thư tình cho Trương Gia Minh đấy."
Đào Đào chớp mắt ngơ ngác: "Rồi sao nữa?"
Nhiêu Lị Lị bật dậy, đ*ú*🌴 hai tay vô túi quần, dang rộng hai chân theo tư thế nghỉ, rũ mí mắt xuống, trổ tài diễn xuất nhập tâm bằng vẻ mặt siêu ngầu: "Cảm ơn, tôi không hảo chocolate. Nhắn thêm câu nữa, lo mà lo học đi, đừng có làm chướng ngại vật cản đường thăng tiến của tôi."
"Phụt..." Đào Đào vội vàng cúi gập người bụm miệng, cố nhịn cười đến mức khuôn mặt méo xệch.
"Hahahaha..." Nhiêu Lị Lị vừa diễn xong đã tự mình phá lên cười như vịt đực, ngã lăn quay ra sàn đấm thùm thụp, vừa cười vừa bóc phốt: "Cậu ta không hảo chocolate á? Cậu ta cuồng cái món đó muốn ⓒ●ⓗ●ế●𝖙 thì có! Bánh sừng bò bẩn cậu ta hận không thể tọng mỗi ngày một cái! Hahahaha... ↪️_h_ế_т cười mất thôi, không ngờ cũng có đứa lọt hố Trương Gia Minh á... Hồi mới lóp ngóp vô lớp một, cậu ta còn tè dầm ra quần cơ mà, sợ đái ra quần không dám hé răng, chính tay tớ phải giơ tay báo cáo cô giáo giùm đó. Trời ơi tớ chịu hết nổi rồi, hahaha..."
"Cậu còn nhớ hồi xưa cậu ta m*t quả xoài như thế nào không? Phụt hahahaha..."
Đúng là thanh mai trúc mã hàng thật giá thật mới có thể tung ra những đòn chọc ngoáy sát thương chí mạng cỡ này. Đào Đào cũng chịu thua không nhịn nổi nữa, hai đứa ôm đầu cười lăn lộn, tiếng cười vang vọng lây lan lẫn nhau, càng cười càng hăng, cười đến mức vỗ đùi bôm bốp.
Trương Gia Minh bưng mâm cơm bước ra, đập vào mắt là cảnh hai cô nương cười ngặt nghẽo lăn lóc trên sàn, sắp cười đến tắt thở tới nơi. Tiếng ồn khiến Vịt Quay hoảng hốt đập cánh bay tán loạn lên sofa, lắc đầu ngao ngán chẳng hiểu mô tê gì.
Hai bà cô này hệt như hai cục nam châm, hễ dính lấy nhau là y như rằng lại hóa điên hóa rồ.
Úc Loan đang cặm cụi trong bếp phân loại từng lá rau theo kích cỡ, lá to xào trước, lá nhỏ xào sau. Nghe tiếng chị gái cười muốn hụt hơi, cậu cũng ngơ ngác ngoái đầu dòm ngó.
Bắt gặp ánh mắt mô*𝐧*ⓖ lung của cậu, Đào Đào lại càng cười dữ dội hơn.
Lên cấp hai, Úc Loan hệt như thân tre tới kỳ nảy lóng, cao vọt lên theo từng ngày, khớp gối đau nhức âm ỉ. Ngày nào ở nhà cậu cũng mếu máo ca cẩm: "Chị ơi, chân em đau quá, chị ôm em một cái đi, em cảm ơn."
Thằng nhóc tí hon ngày nào bị cô ôm trọn trong vòng tay, giờ bờ vai đã rộng thênh thang hơn cô, mang giày size bốn mươi mốt rồi, vậy mà vẫn giữ thói nũng nịu y chang hồi bé. Mọi phương diện khác cậu đều có bước ngoặt đáng kể, riêng cái nết làm nũng với Đào Đào thì dường như dậm chân tại chỗ.
À không, cũng phải ghi nhận chút xíu tiến bộ, giờ cậu đã biết chọn đúng thời điểm, đúng hoàn cảnh để làm nũng rồi.
Lên cấp hai, quy định chỗ ngồi phân chia nam nữ rõ rệt, nam ngồi cùng nam, nữ ngồi cùng nữ. Thế là trên trường, trong lớp, cậu thường xuyên phóng ánh mắt cún con tội nghiệp từ xa về phía cô, hoặc những lúc giải toán đuối sức, cậu sẽ lén lút tuồn cho cô mảnh giấy với dòng chữ: "Chị ơi, hệ thống mạch điện (ngôn ngữ Úc Loan: Não bộ) của em hôm nay đã làm việc kiệt sức rồi, tan học về nhà chị cho em xin một cái ôm nhé, em cảm ơn."
Điều khiến cô cay cú nhất là chiều cao của cậu hiện tại đã vượt mặt Đào Đào tận 8 phân. Thực chất Đào Đào cũng cao lên thần tốc, giờ chỉ còn cách mục tiêu chiều cao lý tưởng vỏn vẹn 3 phân nữa thôi.
Nhưng theo lời giáo viên sinh học, phái nữ thường bước vào tuổi dậy thì từ lớp 7, giai đoạn phát triển chiều cao rút ngắn hơn so với phái nam. Có vài tên con trai dậy thì muộn, vô đại học rồi mà vẫn còn nhổ giò, nhưng con gái đa số lên cấp ba là ngưng cao.
Để hiện thực hóa ước mơ, dạo này Đào Đào đi bộ cũng phải nhảy loi choi, cốt chỉ muốn tranh thủ cơ hội cuối cùng để rướn thêm chút đỉnh.
Sau một tràng cười ngặt nghẽo, Nhiêu Lị Lị cuối cùng cũng quẹt nước mắt, chợt nhớ ra để hỏi thăm: "À đúng rồi, dạo này dì Úc với chú Đào vẫn cắm chốt ở chi nhánh mới à? Cái tiệm chi nhánh mà nhà cậu hùn vốn với tiệm bánh Vui Vẻ ấy, nghe phong phanh tháng Chín tựu trường là khai trương đúng không?"
"Ừ, sửa sang xong xuôi hết rồi, dạo này đang rà soát nghiệm thu." Đào Đào cũng đưa tay quệt ngang dòng nước mắt, ✞𝖍·ở ♓·ổ·𝖓 𝐡ể·ⓝ hai hơi mới lấy lại bình tĩnh, "Đội thợ thi công mà ông chủ Phó điều tới đúng là dân chuyên nghiệp, làm nhoay nhoáy là xong."
Vốn dĩ theo lịch trình là đã phải tân trang khai trương từ lâu lắc rồi, nhưng kẹt nỗi năm ngoái biến động tùm lum, hoạt động ở đâu cũng bị bó buộc, tiệm mới rục rịch động thổ thì đành ngậm ngùi đắp chiếu, kéo dài lê thê đến tận năm nay mới rục rịch làm lại.
"Thế sau này cái tiệm cũ rích trong hẻm giao cho ai quản lý?" Nhiêu Lị Lị đâ●𝐦 ra lo lắng viễn cảnh tương lai không được nhâm nhi mấy ổ bánh mì ngon lành cành đào nữa, lại còn tiếc hùi hụi mấy cái bánh kem bắt bông vẽ hoa sặc sỡ, ánh mắt cô nàng đầy kỳ vọng: "Bác Trịnh có cắm chốt lại không?"
"Có chứ, sau này bác Trịnh sẽ lên chức cửa hàng trưởng tiệm cũ dưới thị trấn Chương Khê, thỏa thuận đâu vào đấy từ trước rồi. Bác ấy với dì Hứa, anh Tiểu Du sẽ bám trụ lại. Hai năm nay bác ấy dốc sức truyền nghề làm bánh cho anh Tiểu Du rồi, giờ anh ấy dư sức xử gọn món bánh cuộn da hổ. Ngoài ra còn được chi viện thêm một thợ phụ với một nhân viên từ tiệm Vui Vẻ sang nữa."
Mấy vụ này đã được vạch sẵn đường đi nước bước từ hai năm trước rồi, Đào Đào trấn an: "Cậu cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ. Giờ công thức tiệm tớ đã được chuẩn hóa đến từng gram, cho dù bố tớ có lết xác lên thành phố, hương vị bánh tiệm cũ vẫn chuẩn vị không xê dịch ly nào đâu."
Nhiêu Lị Lị nghe ù ù cạc cạc, thôi thì kệ, Đào Đào khẳng định hương vị không đổi là được rồi! Cô nàng lại bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai: "Tớ chưa được diện kiến chi nhánh mới nhà cậu bao giờ, nó nằm cạnh trường cậu luôn hả?"
"Nằm tuốt ngoài góc ngã tư, phải lết bộ một khúc, nhưng tính ra cũng không xa lắm." Đào Đào từng ghé mục sở thị rồi, thiết kế của cái tiệm đó ⓠ.u.á.𝒾 𝖉.ị lắm, cũng chả biết ông chủ Phó mót đâu ra.
Mặt tiền tiệm không tính là rộng rãi bề thế, chỉ cỡ mặt bằng kinh doanh bình thường, nhưng cái tiệm này lại lòi ra nguyên một cái gác lửng với một khu nhà kho phía sau. Hồi xưa chủ cũ dùng gác lửng với nhà kho làm chỗ chui ra chui vào, nên không gian cứ gọi là rối nùi. Nhà cô với ông chủ Phó đồng lòng giữ nguyên gác lửng làm khu vực chill chill, nhà kho phía sau thì đập đi xây lại thành xưởng làm bánh khép kín là chuẩn bài.
Thuê người về vẽ vời thiết kế lại, dẹp bay mấy bức tường không chịu lực ở phía sau, phân chia rõ ràng khu vực nhào bột, ủ men. Thế là tống khứ hết mấy cái lò nướng khổng lồ, máy đánh bột, tủ ủ bột vào đúng vị trí một cách gọn gàng.
Còn khu bếp kính mở ngoài mặt tiền thì chỉ đảm nhận khâu nướng bánh, bắt bông kem biểu diễn cho khách chiêm ngưỡng. Vừa không lấn chiếm quá nhiều diện tích tiệm, vừa giữ vững tiêu chí "bếp mở, bánh ra lò bán liền tay" y chang tiệm cũ.
Đất đai mặt bằng trên thành phố giá cả chát chúa hơn dưới thị trấn gấp vạn lần. Mấy cái mặt bằng kinh doanh thường chả dư dả không gian để chừa ra khu bếp, đa số phải bấm bụng thuê thêm một chỗ khác để gia công, rồi mới vác thành phẩm tới tiệm trưng bày, phiền phức 𝖈ⓗ-ế-✞ đi được.
Diện tích cái nhà kho phía sau còn bự hơn tiệm cũ nhà Đào Đào. Lúc lên bản vẽ thiết kế đã cẩn thận chừa sẵn mấy cái vách ngăn chứa đồ, tha hồ mà chất đống bột mì, bơ sữa, nhân bánh các loại.
Tới lúc đó, mọi khâu từ chuẩn bị nguyên liệu, sơ chế đến ra thành phẩm đều được gom về một mối, dây chuyền hoạt động sẽ cực kỳ trơn tru.
Hồi đang sửa sang, chiều nào tan học cô với Úc Loan cũng đạp xe ra đó ngó nghiêng. Ông chủ Phó bê nguyên xi xì tai thiết kế của tiệm cũ nhà Đào Đào sang, vẫn là combo ba màu trắng, tím, gỗ mộc mạc làm chủ đạo. Ông ấy bô bô bảo sau này có bung lụa mở thêm bao nhiêu chi nhánh đi chăng nữa thì cũng cứ ốp y chang cái xì tai này, người ta có đi tới cùng trời cuối đất thì nhìn phát cũng nhận ra ngay đây là tiệm bánh mì Phố Nam.
Chi nhánh thứ hai còn chưa kịp khánh thành, ông chủ Phó đã tơ tưởng đến chuyện bành trướng thêm nhiều chi nhánh nữa rồi. Đào Đào nhịn không được bật cười lắc đầu. Quả không hổ danh là người duy nhất trụ lại cuối cùng trong cuộc chiến khốc liệt của các chủ tiệm bánh ở thị trấn Chương Khê kiếp trước, tham vọng của ông ấy ăn đứt mấy kẻ khác.
Thực ra cơ ngơi này ngoài cái gác lửng thì còn lòi ra thêm một cái sân thượng với một cái gác xép. Hai tầng này hoàn toàn độc lập, muốn mò lên thì phải lết qua cái cầu thang xoắn ốc nằm khuất phía sau tiệm. Ông chủ Phó vốn dĩ đã tậu một căn hộ ở thành phố rồi, nên ông ấy chẳng màng chui rúc gần tiệm làm gì. Thế là nhà Đào Đào lại phải đánh tiếng mượn nợ bác cả, gom tiền mua đứt hai tầng đó, hiện tại cũng đang trong quá trình tu sửa.
Chỉ đợi đến tháng Chín tiệm mới rình rang khai trương, nhà Đào Đào sẽ dọn sạch đồ đạc trả lại nhà thuê, dọn hẳn lên ở trên lầu của tiệm, sinh hoạt cũng tiện bề hơn.
Không sai, gia đình cô lại vướng thêm khoản nợ năm vạn tệ từ bác cả. Nợ nần phân minh, có vay có trả, nhưng cái vòng luẩn quẩn vay mượn này dường như cứ phình to mãi.
Giờ đây, hễ thấy bản mặt Đào Quảng Chí xun xoe nịnh bợ mò tới cửa, bác cả lại ngứa chân muốn đá cho một cú văng xa: "Thằng lợn ngốc này, chú mày coi ông anh mày là cái máy ATM hả, tao nhìn thấy chú mày là tao run hết cả tay!" Chửi thì chửi vậy, mắng cho đã miệng xong, ông lại rút cọc tiền đã được bọc cẩn thận trong giấy báo quăng toẹt vào người em trai.
Mọi thứ đã sẵn sàng nghênh chiến, Úc Mỹ Trân thực tâm vẫn nơm nớp lo sợ không biết chi nhánh mới khai trương có câu được khách hay không. Suy cho cùng đây là đất thành phố, chỉ tính riêng cái con phố túc trực trường trực thuộc này thôi, đưa mắt quét một vòng đã điểm mặt chỉ tên được bốn năm tiệm bánh mì, bánh ngọt đủ loại rồi, chưa thèm đếm xỉa tới mấy hàng bánh bao, tiệm ăn sáng mọc lên như nấm, lại càng không dám nhắc tới cái biệt đội xe ba gác bán hàng rong cứ đến giờ tan tầm là ùn ùn kéo tới bủa vây.
Mức độ cạnh tranh khốc liệt đến ngộp thở.
Đành rằng danh tiếng tiệm bánh nhà dì trước kia đã từng lan xa ⅼ.ấ.ռ 𝐥ư.ớ.✝️ cả trên thành phố, vang dội đến tận Tân Thành, Quế Giang, cũng từng trải qua cái thời kỳ hoàng kim bùng nổ đơn hàng. Nhưng sau chuỗi ngày vắng bóng ròng rã cả năm trời, thiên hạ có lẽ đã quăng cái tên tiệm bánh vùng quê lặn lội đường xa này vào quên lãng từ đời nào rồi. Giờ đây, lượng đơn đặt hàng ngoại tỉnh rớt thê thảm mất 90%, có thể nói là chạm đáy bằng không.
Thành phố với huyện lỵ giờ chỉ còn lác đác vài vị khách ruột từ thuở khai thiên lập địa như Phương Chí Bằng là vẫn kiên trì bám trụ ủng hộ.
Nếu phần đông khách hàng đã xóa sổ cái tên tiệm bánh mì Phố Nam ra khỏi bộ nhớ.
Thì cái chi nhánh mới này... liệu có làm nên cơm cháo gì không?
Câu hỏi này thực chất cũng đang quẩn quanh trong đầu Đào Đào. Tuy nhiên, dạo gần đây cô lại lôi xệch Đào Quảng Chí ra làm chuột bạch thử nghiệm một dòng bánh mới. Cái món mới toanh này không những ngon miệng mà vẻ ngoài cũng bắt mắt cực kỳ, hương vị thì đa dạng phong phú, giá rổ lại hợp túi tiền. Cô bấm bụng đinh ninh đây chắc chắn là một siêu phẩm khiến đám học sinh sinh viên phải đầu hàng vô điều kiện.
Cả gia đình, bác Trịnh, thợ bánh bên xưởng ông chủ Phó cùng dàn phụ bếp học việc đều được nếm thử ở quy mô hẹp. Kết quả là ai nếm xong cũng gật gù tán thưởng. Vậy là chỉ trong chớp mắt, công thức bí mật của món mới đã được chuyển giao cho Đào Quảng Chí và bác Trịnh, và cũng được quy chuẩn hóa thành bảng công thức hoàn chỉnh.
Chỉ đợi đúng ngày khai giảng tháng Chín, cả hai đầu cầu tiệm cũ lẫn tiệm mới sẽ đồng loạt bung lụa món mới này.
| ← Ch. 44 | Ch. 46 → |
