| ← Ch.61 | Ch.63 → |
Chương 62
Đến trong lòng bạn gái trốn một lát
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bất tri bất giác cuộc sống quân sự vừa khổ vừa mệt đã đi đến hồi kết.
Sau ngày diễn ra buổi lễ diễu binh báo cáo thành tích cuối cùng, mọi người liền thu dọn đồ đạc rời khỏi căn cứ.
Trải qua ba tiếng đồng hồ ngồi xe dài đằng đẵng, cuối cùng đoàn xe cũng về đến nội thành. Xe dừng lại ở cổng Đông trường Kinh Đại, sinh viên lần lượt xuống xe.
Sau nửa tháng huấn luyện quân sự ròng rã, ai nấy đều mệt phờ người.
Giang Nhiễm vừa đi vừa thở ngắn than dài: "Cái kỳ quân sự đáng ghét này, tớ sắp bị phơi đen thui như hòn than rồi! Ơ, Khương Di, sao cậu chẳng đen đi chút nào thế?"
Khương Di sờ sờ mặt mình: "Chắc là do cơ địa trời sinh rồi."
Giang Nhiễm nghe xong suýt chút nữa thì tức hộc ɱá●𝐮: "Đáng ghét thật sự, tớ hận mấy cái người thuộc hội phơi hoài không đen này quá đi mất huhu."
"Lý Bảo Châu đâu rồi? Cậu ấy có cùng tụi mình về phòng ký túc xá không?"
Giang Nhiễm xua tay: "Kệ cậu ấy đi, người ta có bạn trai rồi!"
Mấy ngày trước, Lý Bảo Châu và một cậu bạn cao ráo bên chuyên ngành Gây mê vô tình trúng tiếng sét ái tình, nhanh chóng rơi vào bể tình ngọt ngào.
Trừ những lúc phải huấn luyện ra, hai người họ lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng, chẳng khác nào anh em sinh đôi dính liền. "
Khương Di quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy Lý Bảo Châu đang khoác tay bạn trai đứng từ xa vẫy vẫy tay chào hai người: "Tớ đi trước nha!""
Học chung một học viện nên phần lớn các lớp học phần của năm nhất đều trùng nhau, có thể dự đoán được chuỗi ngày tiếp theo của hai người họ sẽ còn ngọt ngào, khăng khít hơn nữa. Sau đó...
Sau khi xuống xe, Khương Di đi lấy hành lý của mình.
Lúc này, từ đằng xa bỗng có một bóng người hớt hải chạy tới, Hạ Đoan nở nụ cười rạng rỡ nói: "Khương Di, hành lý của cậu để chỗ nào thế? Để tớ xách giúp cho."Khương Di: "......"
"À... không cần đâu." Khương Di khéo léo từ chối. "Chẳng nhẽ không phải sao?
Hạ Đoan sốt sắng: "Có gì đâu mà khách sáo, đều là người cùng học viện cả, huống hồ mối ⓠ*⛎*🔼*ռ 𝐡*ệ giữa hai chúng ta sâu đậm như thế, tớ giúp cậu là chuyện nên làm mà!""Được chứ.
Khương Di thấy khó hiểu.
Mấy ngày trước cô đã chủ động đăng bài công khai trên vòng bạn bè rồi, giờ này chắc hẳn phần lớn mọi người đều biết cô đã có bạn trai, sao Hạ Đoan vẫn tỏ ra nhiệt tình quá mức như vậy chứ. Sản phẩm của cậu ấy để lại đấy!
Cô im lặng một lát rồi thẳng thắn nói: "Bạn trai tớ lát nữa sẽ qua dọn giúp tớ rồi.""
"Thế à?" Hạ Đoan dáo dác nhìn quanh: "Bạn trai cậu đâu rồi? Tớ có thấy ai đâu."Chỉ có bản thân Hạ Đoan mới thấu rõ lực tay của Chu Úc Đinh đáng sợ đến mức nào, mẹ kiếp, các đốt ngón tay của cậu ta suýt chút nữa là bị bóp nát vụn ra rồi.
Hôm nay Học viện Luật cũng có buổi đón tân sinh viên, Chu Úc Đinh đã nhắn tin báo trước với cô là anh bận việc có thể không qua ngay được, Khương Di vốn cũng không phải kiểu con gái điệu đà, yếu đuối.
Nhưng đối mặt với sự nhiệt tình có phần thái quá của Hạ Đoan, cô có chút lúng túng không biết phải làm sao. Sống lưng cô bỗng chốc cứng đờ, cô khẽ kéo kéo vạt áo của Chu Úc Đinh, lí nhí: "Chúng ta đi thôi.
Khương Di chỉ đành nói: "Anh ấy sắp đến rồi."" Chu Úc Đinh chủ động đề xuất.
Lúc này Hạ Đoan mới thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi: "Khương Di, cậu thực sự không còn độc thân nữa à?""
"Đúng vậy, tớ có bạn trai rồi."Mái tóc của Khương Di bị anh vò cho rối tung lên, cô vừa dùng tay vuốt vén lại tóc, vừa nói: "Em đang định bảo là nếu anh mà sợ thì em sẽ chủ động ôm anh một cái đấy chứ.
Hạ Đoan mím môi.
Mấy ngày trước nghe mọi người khấp khởi bàn tán Khương Di đã có chủ, cậu ta chỉ nghĩ cô nàng này đang tìm cớ nói dối để từ chối vệ tinh xung quanh mà thôi.
Bởi vì nhìn Khương Di vô cùng ngoan hiền, ai cũng đoán thời cấp ba cô chỉ biết cắm đầu vào học, vừa mới chân ướt chân ráo vào đại học thì đào đâu ra bạn trai nhanh như vậy được. Lúc đi ngang qua, Khương Di chú ý thấy trên tấm áp phích có thông tin về buổi "Triển lãm nhiếp ảnh khám phá các bộ lạc Châu Phi" đang được tổ chức tại tầng hai của tòa nhà, cô thấy có chút tò mò nên dừng chân ghé mắt nhìn thêm vài lần.
Giờ nhìn thấy thần sắc nghiêm túc của cô, cậu ta mới dần tin đó là sự thật.
Thế nhưng, cậu ta vẫn bày ra vẻ mặt không mấy bận tâm, nói: "Ồ, thời buổi này đâu có điều luật nào cấm con trai không được giúp đỡ một cô gái đã có bạn trai xách hành lý đâu chứ, chút chuyện nhỏ nhặt này có là gì đâu, không sao đâu mà."Trước cửa tòa nhà có treo rất nhiều tấm áp phích giới thiệu về các buổi triển lãm đang diễn ra.
Không ngờ Hạ Đoan lại là kiểu người cứng đầu và khó nhằn đến vậy, Khương Di cảm thấy da đầu tê rần.
Ngay khi cô đang định lên tiếng từ chối một cách dứt khoát hơn, thì bỗng nhiên có một giọng nói lạnh thấu xương từ phía sau truyền đến: "Ngại quá, có sao đấy!"Khương Di khẽ siết nhẹ những ngón tay của Chu Úc Đinh, dịu dàng an ủi: "Không sao đâu mà, anh đừng sợ nhé.
Khương Di giật mình quay đầu lại, liền nhìn thấy Chu Úc Đinh đang rảo bước đi tới từ phía cổng trường.
Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ rực rỡ, càng làm tôn lên làn da trắng ngần của mình. Sau khi xuống xe, Khương Di đi lấy hành lý của mình.
Anh một tay đú_ⓣ túi quần sải bước đi tới, trên mặt không còn vẻ tản mạn, bất cần như ngày thường nữa, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Khi đến trước mặt hai người, anh vô cùng tự nhiên vươn tay ôm lấy bả vai Khương Di, khẽ nở nụ cười lạnh lùng: "Bạn gái của tôi thì cứ để tôi chăm sóc là được rồi."Phong cảnh ven hồ rất hữu tình, chẳng mấy chốc hai người đã quẳng những chuyện không vui vừa rồi ra sau đầu.
Ý ngoài lời chính là: Có việc của cậu ở đây à? Chỗ nào mát mẻ thì biến giùm đi!"
Nhìn rõ diện mạo người vừa đến, Hạ Đoan có chút ngượng ngùng, cậu ta cười gượng hai tiếng rồi quay sang nhìn Khương Di: "Cậu ấy... chính là bạn trai của cậu à?"Lý Bảo Châu triết lý đáp: "Cái này thì không thể dùng lời lẽ thông thường để miêu tả được, thực tiễn chính là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý!
Hạ Đoan thấy gương mặt của người này có chút quen mắt, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu. "
Chu Úc Đinh chủ động chìa tay ra trước: "Chào cậu, Chu Úc Đinh, lớp 1 chuyên ngành Luật Quốc tế.""
"Chào cậu, Hạ Đoan, lớp 3 chuyên ngành Răng - Hàm - Mặt." Hạ Đoan cũng lịch sự vươn tay ra. "Thế à?
So về chiều cao, Chu Úc Đinh nhỉnh hơn Hạ Đoan vài centimet, anh hơi cúi đầu nhìn lướt qua đối phương.
Trước thanh thiên bạch nhật, hai chàng trai bắt tay nhau nhìn qua có vẻ rất thân thiện, thế nhưng dưới mặt hồ yên ả lại là những luồng sóng ngầm cuộn trào, hai người đang âm thầm đấu lực với nhau. "Cho nên thì sao nào?
Chỉ có bản thân Hạ Đoan mới thấu rõ lực tay của Chu Úc Đinh đáng sợ đến mức nào, mẹ kiếp, các đốt ngón tay của cậu ta suýt chút nữa là bị bóp nát vụn ra rồi. Không gian im lặng trong vài giây, Chu Úc Đinh bỗng nhiên thay đổi ý kiến, lập tức lật lọng: "À, thế thì anh sợ rồi đấy.
Màn bắt tay kéo dài hơn nửa phút đồng hồ, Hạ Đoan phải cắn răng chịu đựng dữ lắm mới không thốt lên tiếng đau đớn.
Ngay từ đầu cậu ta còn có chút không phục, muốn dùng sức để phân cao thấp với Chu Úc Đinh, dù sao cậu ta cũng là người thường xuyên lui tới phòng gym nâng tạ nên lực tay không hề nhỏ, nhưng càng về sau thì càng không thể chống đỡ nổi. "Chu nam thần đúng là một bậc kỳ tài hiếm có!
Đến khi buông tay ra, Hạ Đoan cảm thấy bàn tay mình vừa tê vừa buốt, đến mức không cử động nổi nữa, cậu ta chỉ đành nở một nụ cười chật vật rồi vội vã quay người bỏ đi. "
Trải qua một màn náo nhiệt vừa rồi, sinh viên xung quanh cũng đã giải tán gần hết, Khương Di rụt rè rúc đầu vào ռ-𝖌ự-↪️ Chu Úc Đinh nũng nịu: "Sao anh lại tới đây được thế?""
"Anh mà không tới nhanh thì bạn gái bị người ta cuỗm mất mất." Chu Úc Đinh vừa nói vừa khom người xách hành lý giúp cô, hai người cùng nhau rảo bước đi về phía ký túc xá nữ. sao thế?
Khương Di lườm anh một cái: "Đừng có nói lung tung!""
Chu Úc Đinh vươn tay nhéo má cô một cái, gương mặt lại khôi phục lại vẻ cà lơ phất phơ như ngày thường, giống như người đang đùng đùng nổi giận lôi đình vừa rồi hoàn toàn không phải là anh vậy: "Bạn gái, em có nhìn thấy chiếc mũ đang đội trên đầu anh màu gì không?""
Khương Di chớp chớp mắt: "Thấy, nhưng mà sao tự dưng hôm nay anh lại đội mũ màu đỏ thế?"Khương Di quay người lại nhìn, đập vào mắt cô là một gương mặt người quen.
Theo như những gì Khương Di quan sát được từ trước đến nay, tủ quần áo của Chu Úc Đinh phần lớn chỉ toàn ba gam màu cơ bản là đen, trắng và xám, bộ trang phục có màu sắc sặc sỡ nhất mà anh từng mặc chính là bộ quân phục rằn ri màu xanh lá cây kia.
Tuy nhiên, khi đã quá quen thuộc với ba màu trung tính kia rồi, đột nhiên thấy anh diện một gam màu nổi bật như thế này trông lại có chút phá cách và vô cùng đẹp trai. "Chỉ đơn thuần là hô_𝐧 kiểu Pháp thôi sao?
Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày, có ý trêu chọc cô: "Em có chắc... chiếc mũ này là màu đỏ không?"Ở cổng Tây trường Kinh Đại có một quán cánh gà nướng điên cuồng, món vị siêu cay ở đó vô cùng nổi tiếng và lúc nào cũng đông nghịt khách.
"Chẳng nhẽ không phải sao?"Có lẽ do bị những lời đối thoại đầy táo bạo của hai cô bạn cùng phòng đầ·⛎ đ·ộ·c, sau khi tắt đèn ⓛê●ⓝ 🌀❗●ư●ờ●ⓝ●🌀 nằm, trong đầu Khương Di vẫn cứ luẩn quẩn mãi một câu hỏi: 𝐇ô*ⓝ 𝐦ô*ı mà đưa đầu lưỡi vào...
Chu Úc Đinh khẽ l**m môi: "Anh thì lại thấy nó có màu xanh lá cây đấy."Đột nhiên nhìn thấy bộ dạng ghen tuông lồng lộn này của anh, cô thấy vô cùng mới mẻ và thú vị.
Giọng điệu chua loét như vừa mới rớt vào hũ giấm lâu năm, nói năng âm dương quái khí rõ là có một không hai!"
Nghe ra được là anh đang ẩn ý ám chỉ điều gì, Khương Di cố tình không thèm sập bẫy, cô vừa buồn cười vừa vừa tức giận nói: "Chu Úc Đinh, anh bị mù màu đỏ xanh đấy à!"chính là bạn trai của cậu à?
"Cái đó thì không, chẳng qua là do anh vừa mới uống hơi nhiều giấm chua mà thôi.""
Khương Di lay lay cánh tay anh, cố nhịn cười: "Chu Úc Đinh, anh đang ghen đúng không!"Chu Úc Đinh khẽ l**m môi: "Anh thì lại thấy nó có màu xanh lá cây đấy.
Phần lớn thời gian, Chu Úc Đinh luôn là một người vô cùng điềm tĩnh và chín chắn, muốn nhìn thấy bộ dạng ăn giấm chua của anh quả thực còn khó hơn lên trời.
Sau khi hai người chính thức ở bên nhau, anh cũng tỏ ra khá chừng mực và khắc chế, chẳng hạn như những nụ h.ô.𝖓 đều chỉ dừng lại ở mức chuồn chuồn đạp nước, ngày thường cũng chỉ nắm tay hoặc ôm nhau một cái mà thôi, có đôi khi Khương Di còn lầm tưởng anh giống như một khúc gỗ không có cảm xúc. "
Đột nhiên nhìn thấy bộ dạng ghen tuông lồng lộn này của anh, cô thấy vô cùng mới mẻ và thú vị. "
Chu Úc Đinh liền thuận nước đẩy thuyền thừa nhận luôn: "Ừm, anh đang ghen đấy!"Nhưng đối mặt với sự nhiệt tình có phần thái quá của Hạ Đoan, cô có chút lúng túng không biết phải làm sao.
"Cho nên thì sao nào?"Cô vốn không biết rõ những chuyện cụ thể đã xảy ra với Chu Úc Đinh hồi nhỏ khi còn ở trong nhà của Lý Hãn Dịch, phần lớn mọi điều cô biết đều chỉ là do cô tự mình suy đoán mà thôi, nhưng tóm lại đó chắc chắn không phải là một đoạn ký ức vui vẻ gì.
Chu Úc Đinh vươn bàn tay to lớn ấn nhẹ đầu cô, kéo cả người cô ôm chặt vào lòng, hạ thấp giọng thì thầm: "Cho nên, mau mau dỗ dành bạn trai của em đi."Khương Di chớp chớp mắt: "Thấy, nhưng mà sao tự dưng hôm nay anh lại đội mũ màu đỏ thế?
Vừa dứt lời, anh liền cúi đầu đặt một nụ hô·𝖓 lên má cô. Một cái có vẻ vẫn chưa đủ, anh lại tiếp tục 𝐡ô-𝖓 thêm một cái nữa. "
Xung quanh có không ít sinh viên đang hiếu kỳ vây xem, sau kỳ quân sự vừa qua, Chu Úc Đinh hiện tại đi đến bất cứ đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Thế nhưng anh vốn dĩ đã quen với lối sống làm theo ý mình, trực tiếp coi những người xung quanh như không khí. Khương Di thấy khó hiểu.
..."
Trở về phòng ký túc xá vì quá mệt mỏi nên Khương Di không có ý định ra khỏi cửa nữa.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, cô leo ⓛê·ⓝ g·ıư·ờ𝐧·𝖌 nằm ngủ một giấc mơ màng, đến khi tỉnh dậy thì phát hiện mười phút trước Chu Úc Đinh có gửi tin nhắn báo rằng anh đã mua sẵn cho cô một suất cơm bò xối mỡ hành kèm theo một ly trà sữa, hiện đang để ở dưới sảnh tòa nhà số 7, nhắc cô nhớ xuống lấy. Đối với anh, cô chính là báu vật vô giá trên đời này, bất kể món đồ nào đắt giá đến đâu cũng đều xứng đáng với cô.
Khương Di xỏ dép lê lẹt xẹt đi xuống lầu, lúc này cô mới biết ngoài cơm và trà sữa ra, Chu Úc Đinh còn chu đáo mua thêm cho cô một ít bánh mì và bánh tart trứng nữa.
Vừa vặn lúc này gặp Lý Bảo Châu đi tới, hai cô nàng liền rủ nhau cùng đi lên phòng. Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ rực rỡ, càng làm tôn lên làn da trắng ngần của mình.
Sau khi đặt đồ ăn xuống bàn, Khương Di bỗng cảm thấy sắc mặt của Lý Bảo Châu có chút không bình thường, cô tò mò hỏi: "Cậu vừa mới đi ăn món cánh gà nướng điên cuồng ở cổng Tây về đấy à?"Khi đến trước mặt hai người, anh vô cùng tự nhiên vươn tay ôm lấy bả vai Khương Di, khẽ nở nụ cười lạnh lùng: "Bạn gái của tôi thì cứ để tôi chăm sóc là được rồi.
Lý Bảo Châu ngơ ngác: "Đâu có đâu, bữa tối tụi tớ đi ăn đồ Nhật mà, sao cậu lại hỏi thế?""Chào cậu, Hạ Đoan, lớp 3 chuyên ngành Răng - Hàm - Mặt.
Khương Di giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, thật thà chỉ tay: "Môi của cậu đỏ mọng lên kìa, lại còn hơi sưng nữa, tốt nhất là cậu nên lấy một viên đá lạnh để chườm đi."Hai người bước vào bên trong, lối lên cầu thang tầng hai đã được ban tổ chức trang hoàng, dựng cảnh giống hệt như một bộ lạc nguyên thủy thu nhỏ, số lượng sinh viên xếp hàng dài vào tham quan khá đông đúc.
Ở cổng Tây trường Kinh Đại có một quán cánh gà nướng điên cuồng, món vị siêu cay ở đó vô cùng nổi tiếng và lúc nào cũng đông nghịt khách.
Khương Di và Chu Úc Đinh từng tò mò đến đó ăn thử một lần, kết quả đúng là rước họa vào thân, ăn xong bước ra ngoài là đôi môi sưng vù lên như hai miếng xúc xích, phải chườm đá lạnh suốt một ngày trời mới thuyên giảm. "
Lời vừa thốt ra, Lý Bảo Châu liền bật cười ngặt nghẽo: "Trời đất ơi, Khương Di nhà tụi mình đúng là một cô bé ngây thơ trong sáng quá đi mất, đồ ngốc này, môi tớ sưng lên là do vừa mới 𝒽.ô.n mô.𝖎 nồng nhiệt với bạn trai đấy."Thế nhưng, cậu ta vẫn bày ra vẻ mặt không mấy bận tâm, nói: "Ồ, thời buổi này đâu có điều luật nào cấm con trai không được giúp đỡ một cô gái đã có bạn trai xách hành lý đâu chứ, chút chuyện nhỏ nhặt này có là gì đâu, không sao đâu mà.
Khương Di: "......"Lý Bảo Châu ngơ ngác: "Đâu có đâu, bữa tối tụi tớ đi ăn đồ Nhật mà, sao cậu lại hỏi thế?
Cả căn phòng ký túc xá bỗng chốc rơi vào không gian im lặng như tờ, Giang Nhiễm từ trên giường ló đầu ra, hai tay ôm má hóng hớt: "Oa, nhìn biểu hiện thế kia là biết hai người vừa mới ♓·ô·𝐧 nhau mãnh liệt lắm đúng không.""Đúng vậy, tớ có bạn trai rồi.
Tính cách của Lý Bảo Châu vốn dĩ khá táo bạo và cởi mở, cô nàng hếch cằm tự hào: "Đương nhiên rồi, 𝐡ô-ռ kiểu Pháp đàng hoàng nhé."Lúc đi ngang qua tòa nhà Nghệ thuật của trường, Chu Úc Đinh quay sang hỏi cô: "Ngày mai em có kế hoạch gì chưa?
"Chỉ đơn thuần là ♓ô_ⓝ kiểu Pháp thôi sao? Không phát sinh thêm chuyện gì mờ ám khác à?" Giang Nhiễm tiếp tục tra hỏi. "
Lý Bảo Châu đỏ mặt bật mí: "Dĩ nhiên là không chỉ dừng lại ở đó rồi, lúc trời tối thanh vắng, cậu ấy có đưa tay sờ eo và 𝓃-𝐠-ự-𝒸 tớ, các cậu có nhìn thấy vết dâu tây trên cổ tớ không? Sản phẩm của cậu ấy để lại đấy! Sau đó... sau đó thì tụi tớ cũng chưa làm gì đi quá giới hạn cả, dù sao thì cũng vừa mới chính thức yêu nhau, tớ không muốn mọi chuyện tiến triển quá nhanh."Cơ thể Chu Úc Đinh bỗng chốc trở nên cứng đờ, ánh mắt anh dán chặt vào nhóm người của ban lãnh đạo nhà trường ở cách đó không xa.
Sau khi buôn chuyện xong xuôi về phần của mình, cả hai cô nàng đồng loạt dời tầm mắt hướng về phía Khương Di với ánh mắt đầy vẻ tò mò, dò xét. Chu Úc Đinh chủ động chìa tay ra trước: "Chào cậu, Chu Úc Đinh, lớp 1 chuyên ngành Luật Quốc tế.
Lý Bảo Châu hì hì cười gian xảo: "Khương Di, cậu với bạn trai ở bên nhau một khoảng thời gian rồi, không lẽ hai người vẫn chưa từng 𝒽ô*n ɱ*ô*𝒾 nhau lần nào sao? Chẳng nhẽ ngày nào cũng chỉ dừng lại ở mức nắm tay thôi à?"từng ♓ô·ⓝ nhau rồi.
Khương Di bị hỏi trúng tim đen liền ngượng ngùng đỏ chín mặt, nhưng cô vẫn cố lấy hết can đảm lí nhí đáp: "Tụi tớ... từng ♓.ô.𝖓 nhau rồi.""
"Thế có đưa lưỡi vào không?"Trải qua một màn náo nhiệt vừa rồi, sinh viên xung quanh cũng đã giải tán gần hết, Khương Di rụt rè rúc đầu vào ⓝ𝐠ự●🌜 Chu Úc Đinh nũng nịu: "Sao anh lại tới đây được thế?
Khuôn mặt Khương Di lập tức bùng nổ sắc đỏ, hai cô bạn vừa nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng, lúng túng kia là đã đoán ra được mười phần mười câu trả lời rồi.
Lý Bảo Châu chép miệng cảm thán: "Không thể ngờ được tiến độ của hai người lại chậm chạp đến vậy, trời ạ, thuần khiết quá đi mất!"Để tớ xách giúp cho.
"Chu nam thần đúng là một bậc kỳ tài hiếm có! 𝐇ô·𝖓 m·ô·1 mà có thể nhẫn nhịn không đưa đầu lưỡi vào, cậu ấy là Ninja Rùa tái thế đấy à?"Khương Di và Chu Úc Đinh từng tò mò đến đó ăn thử một lần, kết quả đúng là rước họa vào thân, ăn xong bước ra ngoài là đôi môi sưng vù lên như hai miếng xúc xích, phải chườm đá lạnh suốt một ngày trời mới thuyên giảm.
Giang Nhiễm với tư cách là một thành viên thuộc hội độc thân từ trong trứng nước, tò mò hỏi: "Nói thật đi, cảm giác khi hô*ⓝ kiểu Pháp nó như thế nào vậy?"Thế nhưng ở nửa khoảng thời gian sau, tâm trí Khương Di hoàn toàn treo ngược cành cây, ánh mắt dõi theo của Hoắc Mân ở phía sau khiến cô có cảm giác như có gai đâ.Ⓜ️ sau lưng.
Lý Bảo Châu triết lý đáp: "Cái này thì không thể dùng lời lẽ thông thường để miêu tả được, thực tiễn chính là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý!""
Có lẽ do bị những lời đối thoại đầy táo bạo của hai cô bạn cùng phòng đ-ầ-⛎ độ-🌜, sau khi tắt đèn ⅼ·ê·𝐧 𝖌𝖎·ườп·🌀 nằm, trong đầu Khương Di vẫn cứ luẩn quẩn mãi một câu hỏi: ♓ô_п mô_❗ mà đưa đầu lưỡi vào... rốt cuộc là cảm giác như thế nào nhỉ?Khương Di bị hỏi trúng tim đen liền ngượng ngùng đỏ chín mặt, nhưng cô vẫn cố lấy hết can đảm lí nhí đáp: "Tụi tớ...
..."
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Khương Di cùng Chu Úc Đinh đi trung tâm thương mại để chọn mua nhẫn đôi.
Cả hai người đều không thiếu tiền, Chu Úc Đinh hào phóng bảo: "Cứ chọn cái nào đắt nhất ấy, tốt nhất là loại có đính kim cương sáng lấp lánh đến mức có thể làm mù mắt người nhìn luôn!"Thôi thì cứ trốn vào lòng bạn trai một lát đi này.
Khương Di lại kiên trì: "Không cần phải mua loại đắt đỏ đến mức ấy đâu.""À...
"Bạn gái của Chu Úc Đinh này thì xứng đáng được hưởng những thứ tốt nhất và đắt nhất, hiểu chưa hả?""Được, thế ngày mai em nhớ chiếm trước cho anh một chỗ ngồi cạnh em nhé.
Khương Di bỗng buột miệng hỏi: "Bây giờ mới yêu nhau đã mua loại đắt tiền như vậy rồi, thế sau này kết ⓗô-𝖓 thì biết làm sao?" Câu hỏi vừa dứt cô mới chợt nhận ra bản thân mình đang nghĩ đi quá xa rồi, khuôn mặt bỗng chốc ռ·ó𝖓·ℊ 🅱ừп·ℊ lên, vội chữa cháy: "Em... em chỉ nói linh tinh thế thôi."Lý Bảo Châu chép miệng cảm thán: "Không thể ngờ được tiến độ của hai người lại chậm chạp đến vậy, trời ạ, thuần khiết quá đi mất!
Chu Úc Đinh lại được đà bật cười rạng rỡ: "Không sao cả, sau này kết hô●𝓃 anh sẽ mua cho em loại còn tốt hơn và đắt hơn gấp bội."Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày, có ý trêu chọc cô: "Em có chắc...
Đối với anh, cô chính là báu vật vô giá trên đời này, bất kể món đồ nào đắt giá đến đâu cũng đều xứng đáng với cô. "
Mua nhẫn xong xuôi, hai người thong dong đi dạo quanh trung tâm thương mại một vòng, sau khi ăn xong bữa trưa thì cùng nhau bắt xe ra về trường. Kể từ ngày quyết định đặt bút ký nguyện vọng đăng ký vào Đại học Kinh Bình, Chu Úc Đinh đã lường trước được việc mình sẽ phải đối mặt với những gì, anh không hề có cảm giác sợ hãi, chỉ là có chút lo lắng không biết liệu Hoắc Mân có lại bày ra trò gì để gây khó dễ hay không, mặc dù trước đó Lý Hãn Dịch đã từng lên tiếng đảm bảo chuyện này sẽ không xảy ra.
Lúc đi ngang qua tòa nhà Nghệ thuật của trường, Chu Úc Đinh quay sang hỏi cô: "Ngày mai em có kế hoạch gì chưa?"Hai người đi bộ đến ven hồ, những cơn gió mát rượi thổi qua mới khiến cảm giác ngột ngạt, bí bách trong lòng cô vơi bớt đi phần nào.
"Em định lên thư viện, tuần sau là chính thức bước vào kỳ học mới rồi, em muốn tranh thủ chuẩn bị bài trước một chút."Học chung một học viện nên phần lớn các lớp học phần của năm nhất đều trùng nhau, có thể dự đoán được chuỗi ngày tiếp theo của hai người họ sẽ còn ngọt ngào, khăng khít hơn nữa.
"Được, thế ngày mai em nhớ chiếm trước cho anh một chỗ ngồi cạnh em nhé."Giờ nhìn thấy thần sắc nghiêm túc của cô, cậu ta mới dần tin đó là sự thật.
Tòa nhà Nghệ thuật của Đại học Kinh Bình là nơi thường xuyên diễn ra các buổi triển lãm nghệ thuật, các họa sĩ và nhiếp ảnh gia trong và ngoài nước đều lấy làm vinh hạnh nếu tác phẩm của mình được lựa chọn trưng bày tại đây.
Trước cửa tòa nhà có treo rất nhiều tấm áp phích giới thiệu về các buổi triển lãm đang diễn ra. Mua nhẫn xong xuôi, hai người thong dong đi dạo quanh trung tâm thương mại một vòng, sau khi ăn xong bữa trưa thì cùng nhau bắt xe ra về trường.
Lúc đi ngang qua, Khương Di chú ý thấy trên tấm áp phích có thông tin về buổi "Triển lãm nhiếp ảnh khám phá các bộ lạc Châu Phi" đang được tổ chức tại tầng hai của tòa nhà, cô thấy có chút tò mò nên dừng chân ghé mắt nhìn thêm vài lần. "
"Có muốn đi lên trên xem thử một chút không?" Chu Úc Đinh chủ động đề xuất. Mấy vị lãnh đạo nhà trường đứng bên cạnh vẫn đang nhiệt tình giới thiệu với bà ta về buổi triển lãm nhiếp ảnh, bà ta chỉ thỉnh thoảng gật đầu đáp lễ, rõ ràng là tâm trí không hề đặt vào lời họ nói.
"Được chứ."Trừ những lúc phải huấn luyện ra, hai người họ lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng, chẳng khác nào anh em sinh đôi dính liền.
Đối với phần lớn mọi người, lục địa Châu Phi vẫn còn là một mảnh đất khá xa lạ và bí ẩn.
Hai người bước vào bên trong, lối lên cầu thang tầng hai đã được ban tổ chức trang hoàng, dựng cảnh giống hệt như một bộ lạc nguyên thủy thu nhỏ, số lượng sinh viên xếp hàng dài vào tham quan khá đông đúc. Khương Di lườm anh một cái: "Đừng có nói lung tung!
Khương Di và Chu Úc Đinh kiên nhẫn đứng chờ khoảng mười phút mới chính thức bước vào bên trong phòng triển lãm.
Không gian bên trong vô cùng yên tĩnh, từng bức ảnh nghệ thuật chụp về con người hoặc phong cảnh thiên nhiên được bày biện tinh tế, lột tả chân thực diện mạo của Châu Phi từ nhiều góc nhìn khác nhau. ...
Bên trong phòng triển lãm, ngoài những sinh viên đến tham quan ra thì còn có một vài vị trông giống như lãnh đạo nhà trường đang rảo bước đi theo sau một người phụ nữ, vừa đi vừa nhỏ to giới thiệu điều gì đó, thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng cười nói vui vẻ. Hạ Đoan mím môi.
Khương Di đang mải mê chăm chú ngắm nhìn các tác phẩm nên không để ý đến phía bên kia, nhưng khi đi dạo được một lát, cô chợt nhận ra biểu hiện của Chu Úc Đinh có chút bất thường. Cơn gió nhẹ thoảng qua, bóng cây ven hồ khẽ đung đưa theo làn gió.
Cơ thể Chu Úc Đinh bỗng chốc trở nên cứng đờ, ánh mắt anh dán chặt vào nhóm người của ban lãnh đạo nhà trường ở cách đó không xa.
Anh khẽ mím chặt môi, các đốt ngón tay vô thức siết lại thành nắm đấm, cơ mặt căng thẳng thấy rõ. Chu Úc Đinh vươn tay nhéo má cô một cái, gương mặt lại khôi phục lại vẻ cà lơ phất phơ như ngày thường, giống như người đang đùng đùng nổi giận lôi đình vừa rồi hoàn toàn không phải là anh vậy: "Bạn gái, em có nhìn thấy chiếc mũ đang đội trên đầu anh màu gì không?
"Sao... sao thế?"" Giọng điệu của anh vô cùng bình thản, anh vươn tay xoa xoa mái tóc cô, trêu chọc: "Hay là em đang sợ đấy?
Nhận ra sự bất thường của anh, Khương Di lập tức dời sự chú ý khỏi những bức ảnh nhiếp ảnh, cô vừa mới cất tiếng hỏi thì bỗng cảm nhận được có một ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm đang hướng về phía mình. Lời vừa thốt ra, Lý Bảo Châu liền bật cười ngặt nghẽo: "Trời đất ơi, Khương Di nhà tụi mình đúng là một cô bé ngây thơ trong sáng quá đi mất, đồ ngốc này, môi tớ sưng lên là do vừa mới ♓_ô_п m_ô_1 nồng nhiệt với bạn trai đấy.
Khương Di quay người lại nhìn, đập vào mắt cô là một gương mặt người quen. chiếc mũ này là màu đỏ không?
Nói một cách chính xác thì cũng không hẳn là người quen, mà là một người cô có biết mặt — Hoắc Mân. Hạ Đoan sốt sắng: "Có gì đâu mà khách sáo, đều là người cùng học viện cả, huống hồ mối 𝐪⛎🅰️*ⓝ 𝒽*ệ giữa hai chúng ta sâu đậm như thế, tớ giúp cậu là chuyện nên làm mà!
Hoắc Mân tuổi đời còn khá trẻ, hôm nay bà ta diện một chiếc váy liền thân dáng áo sơ mi thanh lịch kết hợp cùng chuỗi vòng cổ ngọc trai sang trọng, mái tóc xoăn dài bồng bềnh càng làm tôn lên khí chất đậm chất nghệ sĩ.
Ánh mắt của Hoắc Mân xuyên qua đám đông, chuẩn xác dừng lại trên người hai bọn họ. Xung quanh có không ít sinh viên đang hiếu kỳ vây xem, sau kỳ quân sự vừa qua, Chu Úc Đinh hiện tại đi đến bất cứ đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Bà ta khẽ nở một nụ cười xã giao, hoàn toàn không lộ ra bất kỳ suy nghĩ hay cảm xúc gì.
Mấy vị lãnh đạo nhà trường đứng bên cạnh vẫn đang nhiệt tình giới thiệu với bà ta về buổi triển lãm nhiếp ảnh, bà ta chỉ thỉnh thoảng gật đầu đáp lễ, rõ ràng là tâm trí không hề đặt vào lời họ nói. Giọng điệu chua loét như vừa mới rớt vào hũ giấm lâu năm, nói năng âm dương quái khí rõ là có một không hai!
Khương Di không thể ngờ được mình lại vô tình chạm mặt Hoắc Mân ở một nơi như thế này, nhưng suy nghĩ kỹ lại, bà ta là người hoạt động trong giới nghệ thuật, sự xuất hiện của bà ta ở đây cũng là điều dễ hiểu. Tính cách của Lý Bảo Châu vốn dĩ khá táo bạo và cởi mở, cô nàng hếch cằm tự hào: "Đương nhiên rồi, hô.𝖓 kiểu Pháp đàng hoàng nhé.
Sống lưng cô bỗng chốc cứng đờ, cô khẽ kéo kéo vạt áo của Chu Úc Đinh, lí nhí: "Chúng ta đi thôi."rốt cuộc là cảm giác như thế nào nhỉ?
Chu Úc Đinh vẫn đứng chôn chân tại chỗ, anh nhìn chằm chằm vào Hoắc Mân thêm vài giây nữa rồi mới thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói: "Không sao đâu, chẳng phải chúng ta vẫn chưa xem hết triển lãm sao? Tiếp tục xem thôi!"Chu Úc Đinh liền thuận nước đẩy thuyền thừa nhận luôn: "Ừm, anh đang ghen đấy!
Cô không rõ liệu có phải Chu Úc Đinh đang cố tình giận dỗi hay không, nhưng cuối cùng cô cũng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đi theo sau anh, tiếp tục tham quan triển lãm theo đúng kế hoạch ban đầu.
Thế nhưng ở nửa khoảng thời gian sau, tâm trí Khương Di hoàn toàn treo ngược cành cây, ánh mắt dõi theo của Hoắc Mân ở phía sau khiến cô có cảm giác như có gai đ.â.Ⓜ️ sau lưng. "
Đến khi bước chân ra khỏi tòa nhà Nghệ thuật, Khương Di giật mình nhận ra mồ hôi đã thấm ướt một mảng lưng áo mình từ bao giờ. Khương Di xỏ dép lê lẹt xẹt đi xuống lầu, lúc này cô mới biết ngoài cơm và trà sữa ra, Chu Úc Đinh còn chu đáo mua thêm cho cô một ít bánh mì và bánh tart trứng nữa.
Bên ngoài trời nắng rực rỡ, trong không khí không có lấy một gợn gió, rõ ràng đã bước sang tháng Chín mùa thu rồi mà thời tiết ở Kinh Thị vẫn oi ả, nóng nực chẳng khác nào mùa hè. Hoắc Mân tuổi đời còn khá trẻ, hôm nay bà ta diện một chiếc váy liền thân dáng áo sơ mi thanh lịch kết hợp cùng chuỗi vòng cổ ngọc trai sang trọng, mái tóc xoăn dài bồng bềnh càng làm tôn lên khí chất đậm chất nghệ sĩ.
Hai người đi bộ đến ven hồ, những cơn gió mát rượi thổi qua mới khiến cảm giác ngột ngạt, bí bách trong lòng cô vơi bớt đi phần nào. "
Khương Di khẽ siết nhẹ những ngón tay của Chu Úc Đinh, dịu dàng an ủi: "Không sao đâu mà, anh đừng sợ nhé.""
Cô vốn không biết rõ những chuyện cụ thể đã xảy ra với Chu Úc Đinh hồi nhỏ khi còn ở trong nhà của Lý Hãn Dịch, phần lớn mọi điều cô biết đều chỉ là do cô tự mình suy đoán mà thôi, nhưng tóm lại đó chắc chắn không phải là một đoạn ký ức vui vẻ gì. Khương Di giật mình quay đầu lại, liền nhìn thấy Chu Úc Đinh đang rảo bước đi tới từ phía cổng trường.
Nghe thấy lời cô an ủi, Chu Úc Đinh khẽ bật cười ngắn ngủi: "Anh không sợ."" Câu hỏi vừa dứt cô mới chợt nhận ra bản thân mình đang nghĩ đi quá xa rồi, khuôn mặt bỗng chốc ⓝó𝖓·ɢ 🅱ừ·𝓃·ⓖ lên, vội chữa cháy: "Em...
Kể từ ngày quyết định đặt bút ký nguyện vọng đăng ký vào Đại học Kinh Bình, Chu Úc Đinh đã lường trước được việc mình sẽ phải đối mặt với những gì, anh không hề có cảm giác sợ hãi, chỉ là có chút lo lắng không biết liệu Hoắc Mân có lại bày ra trò gì để gây khó dễ hay không, mặc dù trước đó Lý Hãn Dịch đã từng lên tiếng đảm bảo chuyện này sẽ không xảy ra. Vừa vặn lúc này gặp Lý Bảo Châu đi tới, hai cô nàng liền rủ nhau cùng đi lên phòng.
Tóm lại binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, anh thực sự không có gì phải sợ cả. Trở về phòng ký túc xá vì quá mệt mỏi nên Khương Di không có ý định ra khỏi cửa nữa.
Hai người thong thả tản bộ dọc bờ hồ, khu vực này có rất nhiều các cặp đôi sinh viên đang dạo chơi, nơi đây vẫn luôn được sinh viên Kinh Đại mệnh danh là "thánh địa hẹn hò".
Phong cảnh ven hồ rất hữu tình, chẳng mấy chốc hai người đã quẳng những chuyện không vui vừa rồi ra sau đầu. Ánh mắt của Hoắc Mân xuyên qua đám đông, chuẩn xác dừng lại trên người hai bọn họ.
Khương Di khẽ hỏi nhỏ: "Chu Úc Đinh, anh thực sự không sợ chút nào sao?"Đối với phần lớn mọi người, lục địa Châu Phi vẫn còn là một mảnh đất khá xa lạ và bí ẩn.
"Không sợ, anh là một đấng nam nhi đại trượng phu, sống ngẩng cao đầu không làm gì hổ thẹn với lòng, có cái gì mà phải sợ chứ!" Giọng điệu của anh vô cùng bình thản, anh vươn tay xoa xoa mái tóc cô, trêu chọc: "Hay là em đang sợ đấy? Thôi thì cứ trốn vào lòng bạn trai một lát đi này."♓●ô●𝖓 ɱô●𝒾 mà có thể nhẫn nhịn không đưa đầu lưỡi vào, cậu ấy là Ninja Rùa tái thế đấy à?
Mái tóc của Khương Di bị anh vò cho rối tung lên, cô vừa dùng tay vuốt vén lại tóc, vừa nói: "Em đang định bảo là nếu anh mà sợ thì em sẽ chủ động ôm anh một cái đấy chứ."Giang Nhiễm với tư cách là một thành viên thuộc hội độc thân từ trong trứng nước, tò mò hỏi: "Nói thật đi, cảm giác khi ⓗô·ⓝ kiểu Pháp nó như thế nào vậy?
Cơn gió nhẹ thoảng qua, bóng cây ven hồ khẽ đung đưa theo làn gió. Nghe ra được là anh đang ẩn ý ám chỉ điều gì, Khương Di cố tình không thèm sập bẫy, cô vừa buồn cười vừa vừa tức giận nói: "Chu Úc Đinh, anh bị mù màu đỏ xanh đấy à!
Không gian im lặng trong vài giây, Chu Úc Đinh bỗng nhiên thay đổi ý kiến, lập tức lật lọng: "À, thế thì anh sợ rồi đấy.""
Khóe môi Khương Di khẽ cong lên, cô khẽ hắng giọng một tiếng đầy ra dáng: "Ừm, thế thì mau đến trong lòng bạn gái trốn đi nào."Ý ngoài lời chính là: Có việc của cậu ở đây à?
Vừa dứt lời, cô liền chủ động dang rộng hai cánh tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Chu Úc Đinh, cả người rúc sâu vào lồng ⓝ-𝐠-ự-🌜 anh, hít một hơi thật sâu, tham lam tận hưởng hương chanh thanh mát, dễ chịu tỏa ra từ cơ thể người thiếu niên. "
Chu Úc Đinh cũng vươn tay 𝖘-ℹ️ế-✝️ 𝐜ⓗ-ặ-ⓣ cô vào lòng, cơ thể bạn gái anh 𝖒*ề*Ⓜ️ m*ạ*𝖎, ấm áp như một cục bông nhỏ, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ để khiến người ta nghiện mãi không thôi.
Con trai ở độ tuổi này vốn dĩ đang là lúc huyết khí phương cương, ôm ôm một lát, Khương Di bỗng nhiên phát hiện ra có điều gì đó không đúng cho lắm.
Cô cảm giác ở ngay vị trí bụng dưới của mình, bỗng có một v*t c*ng ngắc đang cộm vào người cô.
Ban đầu cô còn có chút ngơ ngác không hiểu đó là vật gì, nhưng sau khi ngẫm nghĩ một vài giây và phản ứng kịp, cả người cô bỗng chốc cứng đờ ra tại chỗ.
Khương Di hoảng hốt đến mức suýt chút nữa là cắn phải đầu lưỡi mình: "Chu... Chu Úc Đinh, anh... anh..."
"Ừm." Chu Úc Đinh bỗng ghé sát tai cô thì thầm, hơi thở nóռ_🌀 🅱️ỏn_🌀 phả vào chiếc cổ thon thả của cô, giọng nói của anh trở nên khản đặc, rõ ràng là đang phải cố gắng kìm nén hết mức, anh bất đắc dĩ nói: "Biết làm sao bây giờ, anh bị em ôm đến mức 'cứng' lên rồi này..."
Hết chương 62
| ← Ch. 61 | Ch. 63 → |
