| ← Ch.24 | Ch.26 → |
Chương 25
Ai theo đuổi ai còn chưa biết chừng đâu
Công tác chuẩn bị cho hội thao đang được tiến hành vô cùng hừng hực và khẩn trương, hai ngày nay cả cán sự thể dục lẫn cán sự văn nghệ đều bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Hầu như học sinh nào trong lớp cũng đều đăng ký ít nhất một nội dung thi đấu. Ví dụ như Chu Thiên Tình đăng ký môn nhảy xa; Triệu Càn Khôn vốn là dân chuyên thể thao nên số lượng môn thi đấu của cậu ta là nhiều nhất lớp.
Đối với một số môn thi đấu kén người chọn vì quá tốn sức, cán sự thể dục phải đi gõ cửa từng bàn, năn nỉ hết lời để lôi kéo mọi người tham gia.
Đang lúc giờ ra chơi của tiết đọc bài buổi sáng, cán sự thể dục cùng mấy bạn nam cầm tờ phiếu đăng ký đi tới chỗ ngồi của Chu Úc Đinh, bắt đầu tung chiêu tâng bốc hết lời: "Anh Úc, nghe danh cậu đang là người nắm giữ kỷ lục nhảy cao của hội thao trường mình, môn nhảy cao lần này mà cậu không ra trận thì thật sự là một thiếu sót lớn của cả lớp đấy."
Triệu Càn Khôn cũng phụ họa theo với vẻ mặt hiển nhiên: "Chứ còn gì nữa! Từ hồi lớp 7 đến tận năm ngoái, chỉ cần anh Úc nhà tớ ra sân là cái chức quán quân nhảy cao coi như đã có chủ, người khác không có cửa đâu."
Lúc này Khương Di, Chu Úc Đinh và Chu Thiên Tình đang cùng nhau chia bữa sáng.
Mấy ngày nay ba người họ đã hình thành một thói quen ngầm hiểu với nhau, đó là luân phiên mua đồ ăn sáng cho cả ba.
Hôm nay đến lượt Chu Úc Đinh, cậu đã dậy sớm ra ngoài trường để mua cơm nắm ruốc và chè mè đen mang vào lớp. Lớp mình hiện tại mới chỉ có độc tấu piano với đơn ca thôi, đang thiếu đúng một tiết mục múa để chốt hạ.
Khương Di hút một ngụm chè mè đen, giọng điệu lộ rõ vẻ ngưỡng mộ: "Cậu thi nhảy cao lần nào cũng được giải nhất thật à?"Kể tụi này nghe với!
Chu Úc Đinh cầm bút điền tên mình vào ô đăng ký môn nhảy cao, khẽ nhướng mày đáp: "Cũng tương tự thế."Suốt nửa tiết học tiếp theo, cả hai người không ai thèm nói với ai câu nào.
"Oa, giỏi quá đi mất!" Vì bản thân hoàn toàn không có chút khiếu vận động nào nên Khương Di đặc biệt hâm mộ những người chơi thể thao tốt. Ôi...
Thấy vậy, cán sự thể dục liền lập tức hướng tầm mắt về phía Khương Di: "Khương Di này, cậu cũng đăng ký một môn đi. Hiện tại bên nữ đang thiếu người chạy cự ly 400 mét với 800 mét, cậu cứ tùy tiện chọn đại một môn đi.""
Khương Di lắc đầu lia lịa như trống bỏi: "Tớ tham gia câu lạc bộ phát thanh của trường rồi, đợt hội thao này bên đó bắt tụi tớ phải luân phiên đọc bài tuyên truyền suốt cả ngày, chắc là không có thời gian thi đấu đâu.""
Đây hoàn toàn là sự thật, vào mỗi dịp hội thao, câu lạc bộ phát thanh luôn là nơi bận rộn nhất khi phải ôm micro đọc thông báo liên tục từ sáng đến tối muộn.
Thấy cán sự thể dục vẫn có vẻ chưa từ bỏ ý định, cô đành nói thêm: "Nếu cậu nhất quyết bắt tớ chạy 800 mét cũng được thôi, có điều thành tích tốt nhất từ trước đến nay của tớ là bốn phút rưỡi."Anh Úc, cậu đúng là cứu tinh của đời tớ!
"Bốn phút rưỡi cơ à!" Cán sự thể dục lập tức chắp tay bái phục: "Thế thì tớ xin phép cáo từ trước.""
Chu Úc Đinh khẽ liếc nhìn cô bạn bên cạnh một cái, cậu l**m l**m môi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác muốn thể hiện bản thân.
Cậu quay sang hỏi cán sự thể dục: "Bên nam còn thiếu người chạy cự ly nào không?"Cô vui vẻ tựa lưng vào bức tường ở một bên để nghỉ ngơi, chăm chú đứng nhìn Chu Úc Đinh đang dùng một ngón tay để xoay quả bóng rổ.
"Cự ly 400 mét vẫn đang thiếu một chân đây."Hiện tại trong tay Khương Di không còn dư chai sữa nào cả, cô đành lục lọi một hồi trong hộc bàn của mình, móc ra được một viên kẹo m*t.
Chu Úc Đinh dứt khoát: "Để tớ chạy môn đó cho."Đối với một đứa mù thể thao chính hiệu như Khương Di thì khung cảnh này trông thực sự vô cùng thần kỳ và đẹp mắt.
"Trời đất ơi! Anh Úc, cậu đúng là cứu tinh của đời tớ! Cảm ơn cậu nhiều lắm!"Tớ nói cho cậu biết, mỗi lớp bắt buộc phải đóng góp ba tiết mục văn nghệ.
Triệu Càn Khôn vỗ đùi đen đét: "Thế là cái chức quán quân 400 mét năm nay cũng cầm chắc trong tay rồi!"Chu Úc Đinh khẽ nhíu mày, cậu giật lấy chiếc giẻ lau bảng từ tay cô.
Khương Di ngạc nhiên hỏi: "Cậu chạy 400 mét cũng giành được giải nhất luôn à?"Vì thế, Khương Di đành phải lết từng bước chân đi ra giữa sân vận động để tìm Chu Úc Đinh.
Chu Úc Đinh thong thả đáp bằng giọng điệu hết sức tự nhiên: "Chắc là vậy."Chu Thiên Tình mua một gói miếng dán giữ nhiệt, còn Khương Di thì chọn hai chai sữa tươi.
Khương Di thật sự không tài nào hiểu nổi, một người như Chu Úc Đinh rốt cuộc là có cái gì trên đời này mà cậu không làm được hay không nữa!Thế nhưng mãi cho đến khi buổi học chính thức bắt đầu, cô Nhạc Nhã bắt đầu giảng giải về các từ vựng mới, Khương Di chỉ lẳng lặng cắm chiếc ống hút vào chai sữa của mình rồi vừa hút vừa chăm chú nghe giảng, hoàn toàn không có thêm bất kỳ hành động nào khác.
Tuy rằng Khương Di không tham gia thi đấu thể thao nhưng cô cũng không thoát khỏi sự sắp xếp của Từ Giai.
Vừa kết thúc tiết tự học buổi tối và trở về phòng ký túc xá, Từ Giai đã lao đến ôm chầm lấy cô: "Đêm nhạc hội văn nghệ cậu cùng tớ nhảy một bài múa ba lê nhé!"Chu Thiên Tình ghé tai Khương Di nói nhỏ: "Phương Duy Tiêu ngày thường ở trường nổi tiếng là người kiêu ngạo lắm đấy, thế mà tớ thấy cậu ấy có vẻ đặc biệt quý mến cậu nha.
"Sao cậu biết tớ biết múa ba lê?" Khương Di vô cùng kinh ngạc, rõ ràng chuyện này cô chưa từng hé răng kể với ai ở trường mới cả. Như sực nhớ ra chuyện gì, Phương Duy Tiêu khẽ ghé sát lại gần nói nhỏ: "Lần trước ở trong nhà vệ sinh tớ không cố ý nói xấu cậu đâu, tớ thành thật xin lỗi cậu chuyện hôm đó nhé.
Từ Giai đắc ý ra mặt: "Thầy Tề Kiện nói cho tớ biết chứ đâu, thầy bảo nhìn thấy trong phần hồ sơ nhập học của cậu có ghi.""
"Cấm từ chối đấy nhé! Tớ nói cho cậu biết, mỗi lớp bắt buộc phải đóng góp ba tiết mục văn nghệ. Lớp mình hiện tại mới chỉ có độc tấu piano với đơn ca thôi, đang thiếu đúng một tiết mục múa để chốt hạ."Trong khi hai người họ đang tận hưởng không gian "thế giới hai người" vô cùng yên bình dưới bóng cây mát rượi, thì hội bạn học ở phía bên kia sân trường cũng không chịu ngồi yên một chỗ.
"Đi mà, năn nỉ cậu đấy —""Thế còn Trần Trạch nhà cậu thì vứt cho ai?
Lại dùng đến chiêu này rồi.
Khương Di vốn dĩ là người rất dở trong khoản từ chối lời cầu xin của người khác, huống hồ việc lên sân khấu biểu diễn đối với cô cũng không phải chuyện gì quá to tát, chỉ là sẽ phải tốn kha khá thời gian để tập luyện mà thôi. " Cái nắng buổi chiều vẫn còn khá gắt, Khương Di phải giơ một bàn tay lên trước trán để che bớt ánh nắng mặt trời chiếu vào mắt, cả người cô trông có vẻ vô cùng ủ rũ, mệt mỏi: "Nhưng mà Từ Giai cứ nhất quyết bắt tớ phải ra đây tìm cậu bằng được.
Khương Di đành gật đầu đồng ý: "Được rồi, tớ sẽ nhảy cùng cậu."Quả bóng rổ màu cam quay tít thò lò trên đầu ngón tay trỏ của cậu, xoay hết vòng này đến vòng khác một cách mượt mà, tuyệt đối không có dấu hiệu bị rơi xuống đất.
Từ Giai vui 💲ướ*𝐧*ⓖ ôm chầm lấy cô rối rít cảm ơn, Khương Di phải đẩy cô nàng ra: "Cậu buông tớ ra đi, người ngợm nóng 𝒸.𝒽ế.ⓣ đi được."" Khương Di vô cùng kinh ngạc, rõ ràng chuyện này cô chưa từng hé răng kể với ai ở trường mới cả.
Từ Giai hắc hắc cười gian: "Dạo gần đây tớ phát hiện ra người cậu vừa thơm vừa 𝐦-ề-𝖒 𝐦ạ-i nhé, ôm thích cực kỳ luôn ấy. Ôi... thật là ghen tị với anh chàng nào sau này số hưởng làm người yêu của cậu quá đi mất! Tớ mà là con trai thì tớ đã rước cậu về dinh từ lâu rồi.""Ừm, tớ đành mượn bông hoa của cậu để kính dâng lên cho vị Phật sống là cậu vậy.
"Thế còn Trần Trạch nhà cậu thì vứt cho ai?"Hôm nay tổ trực nhật gồm có Khương Di, Chu Thiên Tình và Hàn Dật.
"Tớ mà đã là con trai rồi thì còn cần cậu ấy làm gì nữa! Chẳng lẽ lại đi làm gay à?""
...Hiện tại bên nữ đang thiếu người chạy cự ly 400 mét với 800 mét, cậu cứ tùy tiện chọn đại một môn đi.
Hôm nay đến phiên Khương Di làm trực nhật lớp.
Sau khi kết thúc tiết học thứ ba, các học sinh trong lớp lũ lượt kéo nhau xuống sân trường để tập thể dục giữa giờ.
Khương Di sau khi thu dọn xong cuốn sổ ghi chép môn Vật lý, ngẩng đầu lên nhìn tấm bảng đen dày đặc chữ viết, cô quyết định lau sạch bảng rồi mới xuống lầu sau. Kể từ sau lần Phương Duy Tiêu đích thân mang chai nước ép đến tận cửa lớp 1 để tặng cho Chu Úc Đinh nhưng bị cậu phũ phàng cự tuyệt, cô bạn tuyệt nhiên không bao giờ bén mảng đến cửa lớp họ nữa.
Cô cầm chiếc giẻ lau bảng gõ nhẹ vào cạnh bục giảng vài cái, bụi phấn rơi lả tả xuống đầy đất. Uổng công ngày hôm qua cô bảo thèm ăn món cơm nắm ruốc mà căng tin trường không bán, sáng sớm ngày hôm nay Chu Úc Đinh đã phải bấm bụng đặt báo thức dậy sớm hơn tận mười lăm phút đồng hồ để chạy xe ra ngoài mua cho cô!
Tiết học vừa rồi là môn Vật lý, thầy Tề Kiện viết bảng rất nhiều, có một vài góc bảng ở phía trên cao quá tầm với của cô. Cô cố nhón chân lên... nhưng vẫn không tài nào chạm tới được. "Này, các cậu có thấy dạo này Chu nam thần với Khương Di có gì đó là lạ không?
Khương Di đành phải vừa nhảy nhẹ lên vừa quẹt giẻ lau, hiệu suất vô cùng chậm chạp.
Vì mải ngước nhìn lên trên nên cô không chú ý dưới chân có một cây bút lăn lốc, cả người bỗng trượt chân một cái, suýt chút nữa là ngã ngửa ra sau. "
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bỗng có một bóng người nhanh như cắt lao lên từ phía sau, một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy sống lưng cô!Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cán sự môn và trở về chỗ ngồi, cô liền lấy một chai sữa tươi đưa sang cho Chu Thiên Tình.
Khương Di nhờ vậy mà đứng vững vàng trở lại. Sau khi kết thúc bài tập thể dục giữa giờ, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến ra căng tin của trường.
Khẽ liếc mắt sang bên cạnh nhìn rõ người vừa cứu mình, Khương Di bỗng cảm thấy vùng lưng nơi vừa được bàn tay cậu chạm vào bỗng chốc trở nên ⓝó·𝓃·𝐠 ⓡ·𝒶·𝐧: "Cảm ơn cậu nhé.""
Chu Úc Đinh khẽ nhíu mày, cậu giật lấy chiếc giẻ lau bảng từ tay cô. Nhờ vào lợi thế chiều cao vượt trội, cậu chỉ cần quẹt vài đường cơ bản là đã lau sạch bong phần bảng ở trên cao: "Không với tới thì đừng có cố, để người khác lau không phải là xong rồi sao!"Hành động này của cậu quả thực là trúng tim đen của Khương Di.
Hôm nay tổ trực nhật gồm có Khương Di, Chu Thiên Tình và Hàn Dật. Nhưng vì Chu Thiên Tình bỗng dưng đến "ngày đèn đỏ" nên đã chạy vội vào nhà vệ sinh từ trước, còn Hàn Dật thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
Khương Di thanh minh: "Không có gì đâu mà, lần sau tớ sẽ bắt Hàn Dật lau, không cố quá nữa là được chứ gì!""
Lúc này trong lớp vẫn còn sót lại một vài bạn học chưa xuống sân, Triệu Càn Khôn đứng một bên nhao nhao lên cảm thán: "Anh Úc, vừa nãy cậu phóng nhanh kinh khủng khiếp luôn ấy! Từ cửa sau phi một mạch vèo cái đã lên tới bục giảng rồi, tốc độ đấy có khi đi thi Olympic được luôn rồi ấy chứ!"Lại dùng đến chiêu này rồi.
Chu Úc Đinh lạnh lùng lườm cậu ta một cái: "Cậu còn có mặt mũi mà đứng đấy nói à? Thấy bạn học gặp khó khăn trong lớp mà không biết đường vào đỡ một tay, uổng công lớn xác cao to như thế!"Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bỗng có một bóng người nhanh như cắt lao lên từ phía sau, một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy sống lưng cô!
Ơ kìa... Chuyện này sao tự dưng lại đổ hết lên đầu mình thế này?"
Triệu Càn Khôn sờ sờ mũi, biết điều nhận lỗi: "Được rồi được rồi, bạn học Tiểu Khương, lần sau nếu lại đến phiên cậu trực nhật thì cứ để việc lau bảng đen này cho tớ thầu hết nhé!""
Ba người bọn họ cùng nhau đi xuống lầu để tập thể dục giữa giờ.
Thế nhưng ngay khi họ vừa bước chân ra khỏi cửa lớp, trong phòng học đã lập tức rộ lên những tiếng bàn tán xôn xao của mấy bạn học còn lại:Đừng có đồn đoán lung tung nữa, bàn tán sau lưng bạn học như thế là không tốt đâu.
"Này, các cậu có thấy dạo này Chu nam thần với Khương Di có gì đó là lạ không?"Việc cậu có thích uống sữa hay không là một chuyện, nhưng việc bị người ta tự động ngó lơ, xem như không tồn tại lại là một cú đả kích hoàn toàn khác.
"Đúng không, đúng không! Tớ cứ tưởng chỉ có mỗi mình tớ cảm thấy thế chứ. Hai người họ nói thế nào nhỉ... cứ có cảm giác gì khó tả lắm.""
"Hả? Làm gì có chuyện đó! Tiêu chuẩn chọn bạn gái của nam thần trường mình cao lắm đấy nhé, ngay đến cả con gái cưng của thầy hiệu trưởng mà cậu ấy còn chẳng thèm để vào mắt thì làm sao lại đi thích Khương Di được chứ?""
"Ơ hay! Khương Di thì có điểm nào thua kém Phương Duy Tiêu đâu chứ? Các cậu có biết hồi trước Khương Di học ở trường Quốc tế Minh Tín không, học phí một năm tới 390 triệu đấy! Gia cảnh nhà bạn ấy chắc chắn phải thuộc hàng đại gia siêu khủng luôn. À, có điều thành tích học tập thì đúng là không bằng Phương Duy Tiêu thật!"Thấy vậy, cán sự thể dục liền lập tức hướng tầm mắt về phía Khương Di: "Khương Di này, cậu cũng đăng ký một môn đi.
...Cô cứ đinh ninh rằng Chu Úc Đinh cũng thuộc tuýp người không thích mấy món ăn vặt lặt vặt của con gái, mấy chuyện nhỏ nhặt này cậu sẽ không thèm để tâm đến, nào ngờ đâu sâu trong thâm tâm cậu lại là người hay để ý và chấp nhặt như vậy cơ chứ?
Mọi người vừa xì xầm bàn tán nhỏ to vừa lục tục kéo nhau xuống lầu.
Sư Tiệp đi ngay phía sau bọn họ, bỗng hờ hững buông một câu: "Trước đây nhà có điều kiện thì đâu có nghĩa là bây giờ vẫn còn giàu có? Nếu không thì tại sao bạn ấy lại phải chuyển từ trường quốc tế sang trường Trung học Phụ thuộc của chúng ta làm gì?"Phương Duy Tiêu vẫn còn nhớ rõ Khương Di, cô bạn nở một nụ cười rạng rỡ và chủ động cất tiếng chào hỏi trước: "Hi, lại gặp nhau rồi nè.
Mấy bạn học này đều là những thành phần chuyên đi hóng hớt chuyện bát quái trong lớp, thành tích học tập cũng thuộc dạng lẹt đẹt. Ngày thường mối ⓠ_⛎_🔼_n ♓_ệ của họ với Sư Tiệp khá tốt, ai nấy đều biết chuyện Sư Tiệp phải chuyển từ trường quốc tế về đây là do gia đình bị phá sản, không còn đủ kinh tế để lo cho cô ta đi du học nữa. "
"Cậu nói thế là có ý gì? Ý cậu là nhà Khương Di cũng bị vỡ nợ phá sản rồi á?""
"Rất có khả năng đấy chứ, những gia đình thực sự có tiền người ta đều sẵn sàng chi cả đống tiền để tống con cái ra nước ngoài du học cho ş*ư*ớռ*𝐠 thân, việc gì phải ở lại đây đâ_〽️ đầu vào chịu khổ cày cuốc cho kỳ thi đại học khốc liệt này.""
"Sư Tiệp, cậu ở cùng phòng ký túc xá với bạn ấy, có biết được thông tin nội bộ gì không? Kể tụi này nghe với!"Mấy bạn học này đều là những thành phần chuyên đi hóng hớt chuyện bát quái trong lớp, thành tích học tập cũng thuộc dạng lẹt đẹt.
Sư Tiệp khẽ mỉm cười, vội vàng xua tay: "Tớ chỉ thuận miệng đoán mò thế thôi mà các cậu cũng tin sái cổ à? Đừng có đồn đoán lung tung nữa, bàn tán sau lưng bạn học như thế là không tốt đâu.""
"Ha ha, nếu nhà Khương Di mà phá sản thật thì chẳng phải bạn ấy đang cố tình tiếp cận, đào mỏ Chu nam thần sao? Dù sao chuyện nhà Chu nam thần giàu nứt đố đổ vách thì cả trường này ai mà chẳng biết.""Sao cậu biết tớ biết múa ba lê?
"Tớ còn nghe nói nhà Chu nam thần có mấy căn biệt thự liền cơ, chẳng hiểu sao biệt thự rộng rãi không ở, lại cứ thích đ●â●𝐦 đầu vào ở trong cái khu tập thể cũ kỹ, xập xệ cạnh trường học nữa."Vừa kết thúc tiết tự học buổi tối và trở về phòng ký túc xá, Từ Giai đã lao đến ôm chầm lấy cô: "Đêm nhạc hội văn nghệ cậu cùng tớ nhảy một bài múa ba lê nhé!
...Sư Tiệp khẽ mỉm cười, vội vàng xua tay: "Tớ chỉ thuận miệng đoán mò thế thôi mà các cậu cũng tin sái cổ à?
Sau khi kết thúc bài tập thể dục giữa giờ, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến ra căng tin của trường. Chu Thiên Tình mua một gói miếng dán giữ nhiệt, còn Khương Di thì chọn hai chai sữa tươi. Làm gì có chuyện đó!
Lúc đứng xếp hàng chờ thanh toán tiền, hai người vô tình chạm mặt Phương Duy Tiêu và một bạn nữ cùng lớp của cô bạn. "Đưa tay đây.
Phương Duy Tiêu vẫn còn nhớ rõ Khương Di, cô bạn nở một nụ cười rạng rỡ và chủ động cất tiếng chào hỏi trước: "Hi, lại gặp nhau rồi nè. Đưa đồ đây tớ thanh toán luôn cho một thể, coi như là lời xin lỗi bù đắp cho lần trước tớ lỡ va phải cậu nhé."Chu Úc Đinh lạnh lùng lườm cậu ta một cái: "Cậu còn có mặt mũi mà đứng đấy nói à?
"Không cần đâu." Khương Di nở một nụ cười dịu dàng, giọng nói ngọt ngào trong trẻo: "Vết thương của tớ từ lâu đã không còn đau nữa rồi.""Đi mà, năn nỉ cậu đấy —"
Như sực nhớ ra chuyện gì, Phương Duy Tiêu khẽ ghé sát lại gần nói nhỏ: "Lần trước ở trong nhà vệ sinh tớ không cố ý nói xấu cậu đâu, tớ thành thật xin lỗi cậu chuyện hôm đó nhé."Chu Úc Đinh ở bên cạnh khẽ liếc mắt nhìn sang một cái, rồi lại im lặng, mặt không cảm xúc dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thực ra trong sự cố ở nhà vệ sinh lần trước, kẻ lớn tiếng nói xấu Khương Di là Ngu Xu, còn Phương Duy Tiêu thực sự chẳng hùa theo câu nào cả.
Khương Di vốn không phải là kiểu người hay chấp nhặt chuyện vặt vãnh, cô thoải mái đáp: "Ừm, chuyện cũ qua rồi thì cứ để nó qua đi.""Cự ly 400 mét vẫn đang thiếu một chân đây.
Kể từ sau lần Phương Duy Tiêu đích thân mang chai nước ép đến tận cửa lớp 1 để tặng cho Chu Úc Đinh nhưng bị cậu phũ phàng cự tuyệt, cô bạn tuyệt nhiên không bao giờ bén mảng đến cửa lớp họ nữa.
Khương Di không rõ là cô bạn này đã thực sự buông tay hay là vì lý do gì khác, nhưng trong lòng cô vô cùng ngưỡng mộ cá tính của cô gái này — tự tin, tỏa sáng và tràn đầy dũng khí. Chu Thiên Tình lại tiếp tục bám lấy cánh tay Khương Di, hớt hải kể tiếp: "Còn nữa, còn nữa, tớ bật mí cho cậu một chuyện này, Phương Duy Tiêu và Ngu Xu chính thức cạch mặt nhau rồi.
Thanh toán xong xuôi, bốn cô gái cùng nhau rảo bước đi vào tòa nhà Tri Hành. "
Phương Duy Tiêu lên tiếng: "Hôm qua tớ có vô tình nhìn thấy bảng tổng sắp tiết mục của đêm nhạc hội văn nghệ, tiết mục múa ba lê của cậu và Từ Giai được xếp ở vị trí thứ ba từ dưới đếm lên đấy."Đây hoàn toàn là sự thật, vào mỗi dịp hội thao, câu lạc bộ phát thanh luôn là nơi bận rộn nhất khi phải ôm micro đọc thông báo liên tục từ sáng đến tối muộn.
"Ủa, nhanh vậy mà ban tổ chức đã xếp xong thứ tự biểu diễn rồi sao?" Khương Di thoáng chút ngạc nhiên. "Tớ không biết cách làm cho nó xoay được đâu.
Chu Thiên Tình cũng mắt chữ O mồm chữ A kinh ngạc không kém: "Cái gì cơ? Cậu còn biết múa ba lê nữa á? Sao tớ làm bạn cùng bàn với cậu bao lâu nay mà không hề hay biết gì thế này!"Khương Di ngạc nhiên hỏi: "Cậu chạy 400 mét cũng giành được giải nhất luôn à?
Phương Duy Tiêu chia sẻ thêm: "Đúng vậy đó, tớ cùng ba bạn nữ khác trong lớp cũng có một tiết mục múa dân gian. Có điều tiết mục của bọn tớ được xếp lịch biểu diễn khá sớm, đến lúc tụi tớ diễn xong xuôi là có thể thảnh thơi chạy xuống dưới hàng ghế khán giả để cổ vũ cho bài múa ba lê của hai cậu rồi.""
Bốn người họ vừa đi vừa rôm rả trò chuyện, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng 3 rồi chia tay nhau ai về lớp nấy. Từ Giai đắc ý ra mặt: "Thầy Tề Kiện nói cho tớ biết chứ đâu, thầy bảo nhìn thấy trong phần hồ sơ nhập học của cậu có ghi.
Chu Thiên Tình ghé tai Khương Di nói nhỏ: "Phương Duy Tiêu ngày thường ở trường nổi tiếng là người kiêu ngạo lắm đấy, thế mà tớ thấy cậu ấy có vẻ đặc biệt quý mến cậu nha. Cho nên mới nói, giữa những người con gái xinh đẹp với nhau thường sẽ có một loại từ trường hấp dẫn đặc biệt đúng không?"Khương Di vốn không phải là kiểu người hay chấp nhặt chuyện vặt vãnh, cô thoải mái đáp: "Ừm, chuyện cũ qua rồi thì cứ để nó qua đi.
"Có chuyện đó thật à?" Khương Di là người khá chậm chạp trong mấy khoản này, cô ngơ ngác đáp: "Thì cũng đều là học sinh cùng trường với nhau cả, đứng lại bắt chuyện vài câu xã giao thôi mà, có điều cậu ấy đúng là một người rất xuất sắc."Cậu thầm nghĩ, có hai người bạn ngồi cùng bàn, theo lý thường tình thì cô nàng đại tiểu thư này phải biết cách đối xử công bằng giữa hai bên chứ nhỉ?
Khương Di xưa nay chưa bao giờ tiếc nuối những lời khen ngợi dành cho người khác. "Đúng không, đúng không!
Chu Thiên Tình lại tiếp tục bám lấy cánh tay Khương Di, hớt hải kể tiếp: "Còn nữa, còn nữa, tớ bật mí cho cậu một chuyện này, Phương Duy Tiêu và Ngu Xu chính thức cạch mặt nhau rồi."Từ Giai vô cùng đắc ý và mãn nguyện với con mắt nhìn người nhạy bén của mình, cô nàng huých vai Chu Thiên Tình bảo: "Cậu nhìn xem, khung cảnh Chu Úc Đinh với Khương Di đứng cạnh nhau nhìn có khác gì một thước phim ngôn tình thần tượng không cơ chứ!
"Hả, sao lại thế?""
"Ôi dào, ai mà biết được lý do chính xác cơ chứ, nghe giang hồ đồn thổi là do đố kỵ chuyện thành tích học tập thôi, hội con gái quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy cái chuyện xích mích đó. Nhưng mà tớ thấy dạo gần đây Ngu Xu có vẻ sợ cậu ra mặt ấy. Lạ thật đấy, nhớ hồi trước ở nhà vệ sinh cô ta còn lớn tiếng mỉa mai cậu là loại bình hoa di động cơ mà, thế mà mấy lần gần đây chạm mặt cậu ngoài hành lang, cô ta cứ gọi là cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên lấy một cái."Từ Giai yêu cầu cô và Chu Úc Đinh tốt nhất nên tranh thủ thời gian này để tập luyện phối hợp, đi đều bước với nhau cho thật ăn ý, nếu không đến ngày khai mạc hội thao mà hai người đi đường không đều nhau, hàng ngũ lộn xộn thì mặt mũi của lớp 1 coi như vứt đi hết.
Khương Di trong lòng thầm nghĩ: Cô ta chẳng qua là vì không muốn bị bố mình bắt phải chuyển trường thôi. "
Vừa về đến cửa lớp thì cũng là lúc tiếng chuông báo vào tiết vang lên.
Cô Nhạc Nhã kẹp cuốn sách giáo khoa bước vào phòng học, trên người đang đeo chiếc máy trợ giảng nhỏ. Lúc đứng xếp hàng chờ thanh toán tiền, hai người vô tình chạm mặt Phương Duy Tiêu và một bạn nữ cùng lớp của cô bạn.
Khương Di đem hai chai sữa tươi cất vào trong hộc bàn của mình, rồi nhanh chân chạy lên bục giảng để báo cáo với cô Nhạc Nhã về tình hình nộp bài tập về nhà của cả lớp.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cán sự môn và trở về chỗ ngồi, cô liền lấy một chai sữa tươi đưa sang cho Chu Thiên Tình. Khương Di không rõ là cô bạn này đã thực sự buông tay hay là vì lý do gì khác, nhưng trong lòng cô vô cùng ngưỡng mộ cá tính của cô gái này — tự tin, tỏa sáng và tràn đầy dũng khí.
"Chai này tớ đã nhờ cô ở căng tin hâm nóng sẵn rồi, cậu tranh thủ uống đi cho ấm bụng.""
Chu Thiên Tình cảm động đến mức suýt rơi nước mắt, cô nàng ôm chầm lấy cánh tay cô: "Hu hu hu, A Di nhà mình đúng là thiên thần tốt bụng nhất trên đời mà.""
Chu Úc Đinh ở bên cạnh khẽ liếc mắt nhìn sang một cái, rồi lại im lặng, mặt không cảm xúc dời tầm mắt đi chỗ khác. Hồi trước khi còn ngồi cùng bàn với Hàn Dật, thời gian đầu Khương Di mỗi lần mang đồ ăn vặt đến lớp đều sẽ chia đều cho cả hai người bạn ngồi hai bên.
Cậu thầm nghĩ, có hai người bạn ngồi cùng bàn, theo lý thường tình thì cô nàng đại tiểu thư này phải biết cách đối xử công bằng giữa hai bên chứ nhỉ? Tiện tay đưa cho Chu Thiên Tình một chai thì cũng phải đưa cho cậu một chai mới đúng bài, tuy rằng bản thân cậu xưa nay không hề thích uống sữa tươi, nhưng nếu cô có lòng mua cho thì cậu miễn cưỡng uống một chút cũng không phải là không thể. Hôm nay đến lượt Chu Úc Đinh, cậu đã dậy sớm ra ngoài trường để mua cơm nắm ruốc và chè mè đen mang vào lớp.
Thế nhưng mãi cho đến khi buổi học chính thức bắt đầu, cô Nhạc Nhã bắt đầu giảng giải về các từ vựng mới, Khương Di chỉ lẳng lặng cắm chiếc ống hút vào chai sữa của mình rồi vừa hút vừa chăm chú nghe giảng, hoàn toàn không có thêm bất kỳ hành động nào khác. "
Cái tình huống gì đây?Ngày nào giờ nghỉ trưa với giờ nghỉ chiều tớ cũng phải chạy qua tòa nhà nghệ thuật để tập múa ba lê với Từ Giai, buổi tối về lớp lại còn phải đối mặt với một núi bài tập về nhà nữa chứ.
Hóa ra là không có phần của cậu à?"
Mua cho Chu Thiên Tình được mà lại nỡ lòng nào ngó lơ cậu?"Trời đất ơi!
Hừ, cái đồ đại tiểu thư thật là không có lương tâm chút nào. Uổng công ngày hôm qua cô bảo thèm ăn món cơm nắm ruốc mà căng tin trường không bán, sáng sớm ngày hôm nay Chu Úc Đinh đã phải bấm bụng đặt báo thức dậy sớm hơn tận mười lăm phút đồng hồ để chạy xe ra ngoài mua cho cô!Chu Úc Đinh lập tức nhận ra trạng thái không tốt của cô: "Cậu đang mệt lắm à?
Nghĩ đến đây, Chu đại thiếu gia bỗng cảm thấy lồng ⓝ𝐠●ự●𝐜 mình nghẹn lại, vô cùng khó chịu.
Việc cậu có thích uống sữa hay không là một chuyện, nhưng việc bị người ta tự động ngó lơ, xem như không tồn tại lại là một cú đả kích hoàn toàn khác. Hai cái nhan sắc này mà cùng nhau rước bảng tên lớp thì đúng là song kiếm hợp bích, lớp 1 tụi mình năm nay nắm chắc phần thắng trong tay rồi!
Chu Úc Đinh xoay xoay cây bút trong tay, buông một câu đầy giọng điệu mỉa mai, hờ hững: "Vừa nãy tớ vừa mới ra tay giúp cậu lau bảng đen đấy nhé."Khương Di vốn định kiếm một góc râm mát dưới bóng cây để tiếp tục ngồi hóng mát qua ngày, thế nhưng cô lại bị Từ Giai giao cho một nhiệm vụ bất khả kháng.
Khương Di thoáng ngơ ngác mất một giây, rồi nhỏ giọng đáp: "Ừm, tớ cảm ơn cậu nhiều nha."thật là ghen tị với anh chàng nào sau này số hưởng làm người yêu của cậu quá đi mất!
"Chỉ cảm ơn suông bằng miệng thôi à?""Ơ hay!
Khương Di ngớ người ra, không hiểu ý cậu, thế thì còn muốn cô phải cảm ơn kiểu gì nữa đây?
Có điều cái tính khí kỳ kỳ quái quái này của Chu Úc Đinh cô cũng đã dần quen thuộc rồi, cô đành mỉm cười, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con để nói với cậu: "Vậy cậu cho tớ chút gợi ý đi xem nào, tớ phải cảm ơn cậu thế nào thì cậu mới vừa lòng đây?""Tớ còn nghe nói nhà Chu nam thần có mấy căn biệt thự liền cơ, chẳng hiểu sao biệt thự rộng rãi không ở, lại cứ thích đ●â●〽️ đầu vào ở trong cái khu tập thể cũ kỹ, xập xệ cạnh trường học nữa.
Cậu kéo dài giọng điệu lười biếng của mình ra, nghe qua thì cứ tưởng như là đang nói đùa: "Cái trò bên trọng bên khinh này thì đại tiểu thư đây là người sành sỏi nhất còn gì!"Vì ngày hội thao đang cận kề nên thầy giáo thể dục cũng không sắp xếp các nội dung bài học vận động nặng như mọi khi, mà để cho các học sinh tự do tập luyện các nội dung thi đấu mà mình đã đăng ký.
Suốt nửa tiết học tiếp theo, cả hai người không ai thèm nói với ai câu nào.
Khương Di ngồi một bên vừa nghe giảng vừa ngẫm nghĩ đi nghĩ lại câu nói vừa rồi của cậu, cuối cùng cô cũng vỡ lẽ ra được ý tứ ẩn giấu bên trong.
Cái gì mà bên trọng bên khinh... chẳng lẽ cậu đang có ý trách cô vì đã mua sữa cho Chu Thiên Tình mà lại không mua cho cậu sao?Khương Di thoáng ngơ ngác mất một giây, rồi nhỏ giọng đáp: "Ừm, tớ cảm ơn cậu nhiều nha.
Hồi trước khi còn ngồi cùng bàn với Hàn Dật, thời gian đầu Khương Di mỗi lần mang đồ ăn vặt đến lớp đều sẽ chia đều cho cả hai người bạn ngồi hai bên.
Sau này Hàn Dật bảo cậu ta không thích mấy món ăn vặt này nên Khương Di mới tự động lược bớt phần của cậu ta đi. Thực ra trong sự cố ở nhà vệ sinh lần trước, kẻ lớn tiếng nói xấu Khương Di là Ngu Xu, còn Phương Duy Tiêu thực sự chẳng hùa theo câu nào cả.
Cô cứ đinh ninh rằng Chu Úc Đinh cũng thuộc tuýp người không thích mấy món ăn vặt lặt vặt của con gái, mấy chuyện nhỏ nhặt này cậu sẽ không thèm để tâm đến, nào ngờ đâu sâu trong thâm tâm cậu lại là người hay để ý và chấp nhặt như vậy cơ chứ?"
Hay là, cậu không thích ăn vặt nhưng lại đặc biệt thích uống sữa tươi?Ngày thường mối ⓠ𝐮ⓐ.𝖓 𝒽.ệ của họ với Sư Tiệp khá tốt, ai nấy đều biết chuyện Sư Tiệp phải chuyển từ trường quốc tế về đây là do gia đình bị phá sản, không còn đủ kinh tế để lo cho cô ta đi du học nữa.
Hiện tại trong tay Khương Di không còn dư chai sữa nào cả, cô đành lục lọi một hồi trong hộc bàn của mình, móc ra được một viên kẹo m*t.
Trớ trêu thay viên kẹo này lại chính là món quà "hối lộ" mà Chu Úc Đinh đã tặng cho cô trong giờ Tiếng Anh mấy hôm trước. Ba người bọn họ cùng nhau đi xuống lầu để tập thể dục giữa giờ.
Khương Di lén đặt viên kẹo m*t lên góc bàn của cậu. Chu Úc Đinh cầm bút điền tên mình vào ô đăng ký môn nhảy cao, khẽ nhướng mày đáp: "Cũng tương tự thế.
Chu Úc Đinh liếc nhìn viên kẹo một cái, khẽ nhướng đuôi lông mày lên đầy thích thú: "Mượn hoa cúng Phật đấy à?"Phương Duy Tiêu chia sẻ thêm: "Đúng vậy đó, tớ cùng ba bạn nữ khác trong lớp cũng có một tiết mục múa dân gian.
"Ừm, tớ đành mượn bông hoa của cậu để kính dâng lên cho vị Phật sống là cậu vậy." Khương Di khẽ mỉm cười, vô cùng kiên nhẫn dỗ dành cậu: "Chờ đến giờ tan học tớ sẽ lập tức chạy ra căng tin mua nước ngọt Coca với hạt dẻ cười mang vào lớp, mua hẳn ba phần luôn, chịu chưa nào!"Cô Nhạc Nhã kẹp cuốn sách giáo khoa bước vào phòng học, trên người đang đeo chiếc máy trợ giảng nhỏ.
Tiết học cuối cùng của buổi chiều ngày hôm đó là môn Thể dục.
Vì ngày hội thao đang cận kề nên thầy giáo thể dục cũng không sắp xếp các nội dung bài học vận động nặng như mọi khi, mà để cho các học sinh tự do tập luyện các nội dung thi đấu mà mình đã đăng ký. "Cậu nói thế là có ý gì?
Nhưng học sinh thì làm gì có ai chịu ngoan ngoãn đứng tập luyện, vừa kết thúc phần khởi động làm nóng người và có lệnh giải tán, cả đám liền lập tức tản ra đi chơi tự do. Khương Di ngớ người ra, không hiểu ý cậu, thế thì còn muốn cô phải cảm ơn kiểu gì nữa đây?
Khương Di vốn định kiếm một góc râm mát dưới bóng cây để tiếp tục ngồi hóng mát qua ngày, thế nhưng cô lại bị Từ Giai giao cho một nhiệm vụ bất khả kháng.
Từ Giai yêu cầu cô và Chu Úc Đinh tốt nhất nên tranh thủ thời gian này để tập luyện phối hợp, đi đều bước với nhau cho thật ăn ý, nếu không đến ngày khai mạc hội thao mà hai người đi đường không đều nhau, hàng ngũ lộn xộn thì mặt mũi của lớp 1 coi như vứt đi hết. "Không cần đâu.
Vì thế, Khương Di đành phải lết từng bước chân đi ra giữa sân vận động để tìm Chu Úc Đinh. Có điều tiết mục của bọn tớ được xếp lịch biểu diễn khá sớm, đến lúc tụi tớ diễn xong xuôi là có thể thảnh thơi chạy xuống dưới hàng ghế khán giả để cổ vũ cho bài múa ba lê của hai cậu rồi.
Chu Úc Đinh lúc này đang một tay ôm quả bóng rổ, tùy ý tung hứng thảy bóng lên xuống cho đỡ chán.
Thấy Khương Di đang lững thững đi về phía mình, cậu khẽ nở một nụ cười: "Mấy cái bước đi đều thì có gì đâu mà phải tập với luyện, chẳng phải cứ bước theo nhịp một hai một là xong rồi sao."Chu Úc Đinh liếc nhìn viên kẹo một cái, khẽ nhướng đuôi lông mày lên đầy thích thú: "Mượn hoa cúng Phật đấy à?
"Tớ cũng có muốn tập luyện chút nào đâu." Cái nắng buổi chiều vẫn còn khá gắt, Khương Di phải giơ một bàn tay lên trước trán để che bớt ánh nắng mặt trời chiếu vào mắt, cả người cô trông có vẻ vô cùng ủ rũ, mệt mỏi: "Nhưng mà Từ Giai cứ nhất quyết bắt tớ phải ra đây tìm cậu bằng được."Sao tớ làm bạn cùng bàn với cậu bao lâu nay mà không hề hay biết gì thế này!
Chu Úc Đinh lập tức nhận ra trạng thái không tốt của cô: "Cậu đang mệt lắm à?"Hóa ra là không có phần của cậu à?
"Ừm, hơi mệt một chút. Ngày nào giờ nghỉ trưa với giờ nghỉ chiều tớ cũng phải chạy qua tòa nhà nghệ thuật để tập múa ba lê với Từ Giai, buổi tối về lớp lại còn phải đối mặt với một núi bài tập về nhà nữa chứ."" Cán sự thể dục lập tức chắp tay bái phục: "Thế thì tớ xin phép cáo từ trước.
Chu Úc Đinh liền dẫn cô đi về phía bức tường rợp bóng cây mát mẻ gần đó: "Thế thì tranh thủ trốn ra đây lười biếng một lát đi.""Oa, giỏi quá đi mất!
Hành động này của cậu quả thực là trúng tim đen của Khương Di.
Cô vui vẻ tựa lưng vào bức tường ở một bên để nghỉ ngơi, chăm chú đứng nhìn Chu Úc Đinh đang dùng một ngón tay để xoay quả bóng rổ.
Quả bóng rổ màu cam quay tít thò lò trên đầu ngón tay trỏ của cậu, xoay hết vòng này đến vòng khác một cách mượt mà, tuyệt đối không có dấu hiệu bị rơi xuống đất. Khương Di lắc đầu lia lịa như trống bỏi: "Tớ tham gia câu lạc bộ phát thanh của trường rồi, đợt hội thao này bên đó bắt tụi tớ phải luân phiên đọc bài tuyên truyền suốt cả ngày, chắc là không có thời gian thi đấu đâu.
Đối với một đứa mù thể thao chính hiệu như Khương Di thì khung cảnh này trông thực sự vô cùng thần kỳ và đẹp mắt. Khẽ liếc mắt sang bên cạnh nhìn rõ người vừa cứu mình, Khương Di bỗng cảm thấy vùng lưng nơi vừa được bàn tay cậu chạm vào bỗng chốc trở nên 𝓃●ó●𝐧●ɢ ra●𝓃: "Cảm ơn cậu nhé.
Chu Úc Đinh khẽ liếc nhìn vẻ mặt thích thú của cô, cậu cảm thấy buồn cười: "Muốn thử một chút không?""
"Tớ không biết cách làm cho nó xoay được đâu."Thấy Khương Di đang lững thững đi về phía mình, cậu khẽ nở một nụ cười: "Mấy cái bước đi đều thì có gì đâu mà phải tập với luyện, chẳng phải cứ bước theo nhịp một hai một là xong rồi sao.
"Đưa tay đây."Khương Di hút một ngụm chè mè đen, giọng điệu lộ rõ vẻ ngưỡng mộ: "Cậu thi nhảy cao lần nào cũng được giải nhất thật à?
Khương Di liền bắt chước theo tư thế của cậu, giơ một ngón tay trỏ của mình ra phía trước.
Chu Úc Đinh chầm chậm bước lại gần sát bên cô, cậu khéo léo di chuyển quả bóng rổ màu cam đang xoay với tốc độ chóng mặt kia, nhẹ nhàng chuyển giao nó sang đầu ngón tay của cô. Sau này Hàn Dật bảo cậu ta không thích mấy món ăn vặt này nên Khương Di mới tự động lược bớt phần của cậu ta đi.
Chu Úc Đinh khẽ hất cằm, nở một nụ cười hết sức thong dong: "Đấy thấy chưa, chẳng phải nó đang xoay trên tay cậu rồi sao."Hôm nay đến phiên Khương Di làm trực nhật lớp.
Trong khi hai người họ đang tận hưởng không gian "thế giới hai người" vô cùng yên bình dưới bóng cây mát rượi, thì hội bạn học ở phía bên kia sân trường cũng không chịu ngồi yên một chỗ. "Ủa, nhanh vậy mà ban tổ chức đã xếp xong thứ tự biểu diễn rồi sao?
Từ Giai vô cùng đắc ý và mãn nguyện với con mắt nhìn người nhạy bén của mình, cô nàng huých vai Chu Thiên Tình bảo: "Cậu nhìn xem, khung cảnh Chu Úc Đinh với Khương Di đứng cạnh nhau nhìn có khác gì một thước phim ngôn tình thần tượng không cơ chứ! Hai cái nhan sắc này mà cùng nhau rước bảng tên lớp thì đúng là song kiếm hợp bích, lớp 1 tụi mình năm nay nắm chắc phần thắng trong tay rồi!""
Chu Thiên Tình trong lòng vẫn cứ dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ, cô nàng hạ thấp giọng hỏi nhỏ: "Thế cậu có biết lý do vì sao đợt này Chu nam thần lại dễ dàng gật đầu đồng ý tham gia rước bảng tên lớp thế không?"Cậu kéo dài giọng điệu lười biếng của mình ra, nghe qua thì cứ tưởng như là đang nói đùa: "Cái trò bên trọng bên khinh này thì đại tiểu thư đây là người sành sỏi nhất còn gì!
Từ Giai nhún vai: "Làm sao tớ biết được lý do của mấy vị đại thiếu gia chứ, kệ cậu ấy đi, miễn là chịu đồng ý tham gia là tốt rồi!"Mua cho Chu Thiên Tình được mà lại nỡ lòng nào ngó lơ cậu?
Đúng lúc này, từ phía sau lưng hai cô gái bỗng vang lên một giọng nói thâm trầm, đầy ẩn ý.
Triệu Càn Khôn tay cầm một cây kem m*t, trên mặt lộ rõ vẻ cạn lời nhìn hai người họ: "Ánh mắt nhìn người của hai cậu đúng là có vấn đề thật rồi, chẳng lẽ nhìn chằm chằm nãy giờ mà vẫn không nhìn ra được chút manh mối gì sao?"
Chu Thiên Tình đầu óc bỗng chốc nhảy số cực nhanh, cô nàng thốt lên: "Ý của cậu là... Chu nam thần đang âm thầm theo đuổi A Di nhà tớ đấy à?"
Triệu Càn Khôn tặc lưỡi: "Chuyện theo đuổi thì tớ không dám khẳng định, giữa hai người họ rốt cuộc là ai đang theo đuổi ai thì còn chưa biết chừng đâu nhé! Nhưng có một điều chắc chắn là, giữa hai cái con người này khẳng định là đang có gian tình với nhau rồi!"
"Trời đất ơi!"
Hết chương 25
| ← Ch. 24 | Ch. 26 → |
