Thuyền Mỹ Nhân
| ← Ch.001 | Ch.003 → |
Ba năm trước, Ngô Chân Chân vẫn còn ở huyện Phố Giang, với thân phận là Thất công t. ử của Thích Trân Lâu. Thế là Chân Chân cứ thế lớn lên trong cuộc đời của một công t. ử bột. May mắn là nàng tuy tùy hứng nhưng không hồ đồ, đọc sách vài năm cũng hiểu được đôi phần đạo lý, chưa từng bị ai lừa, ngoài việc tiêu xài hoang phí thì cũng chưa làm chuyện gì quá đáng.
Ở trường tư thục, Chân Chân kết giao với một người bạn đồng môn, là con trai lớn hơn nàng một tuổi, tên Dương Thịnh Lâm, con của Dương Dục - chủ quán Di Bối Lâu đối diện Thích Trân Lâu. Tên này thông minh, thi thư họa đều giỏi, tính tình cũng khá hợp với Chân Chân. Tuy cũng có lúc xích mích, nhưng nỗi vui buồn của trẻ con thay đổi rất nhanh, chẳng mấy chốc trời lại quang mây lại tạnh.
Di Bối Lâu đã kinh doanh ở Phố Giang ba đời, gốc rễ sâu hơn Thích Trân Lâu nhiều, ngặt nỗi từ khi Ngô Thu Nương xuất hiện, việc buôn bán bị Thích Trân Lâu cướp mất mấy phần. Dương Dục thấy con trai lại chơi thân với con gái Ngô Thu Nương, vốn dĩ rất không vui, nhưng vợ ông là Trịnh thị khuyên: "Ngô Thu Nương chỉ có một mụn con gái, gia sản sớm muộn gì cũng để lại cho con. Con trai ta đã tâm đầu ý hợp với Ngô Chân Chân, chi bằng cưới nó về, như vậy Thích Trân Lâu sau này rốt cuộc cũng sẽ rơi vào tay con trai ta."
Dương Dục nghĩ lại thấy rất có lý, bèn cười hớn hở mời bà mối đến cầu thân.
Di Bối Lâu và Thích Trân Lâu đấu đá bao năm, Bồ bá vốn chướng mắt cái thói của Dương Dục, thấy lão dám sai bà mối đến hỏi cưới Chân Chân thì hận không thể đuổi thẳng cổ ra ngoài, nào ngờ lại bị Ngô Thu Nương ngăn lại.
Ngô Thu Nương tiếp đãi bà mối nhà họ Dương rất khách khí, suy nghĩ chưa đến mấy ngày đã đồng ý mối ♓●ô●𝖓 sự này. Bồ bá đau lòng nhức óc, nói: "Chân Chân là tôi nhìn nó lớn lên, chẳng khác nào con ruột. Tôi một lòng muốn tìm cho nó một tú tài, sau này con rể bảng vàng đề danh, phong thê ấm tử, để Chân Chân nhà ta cũng được làm cáo mệnh phu nhân. Cái tên Dương Thịnh Lâm kia tuy có chút của cải, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là xuất thân nhà thương nhân bếp núc..."
Ngô Thu Nương lẳng lặng liếc ông một cái: "Xuất thân thương nhân bếp núc? Chân Chân cũng là con nhà thương nhân bếp núc, thế này chẳng phải là môn đăng hộ đối sao?"
Bồ bá cứng họng. Thu Nương lại nói: "Đúng như ông nghĩ, thương nhân bếp núc vốn bị người đời coi nhẹ, nhà t. ử tế chẳng ai muốn kết thân. Cho dù Chân Chân có lấy được tú tài, sau này con rể làm quan trong triều, khó bảo đảm hắn không lấy làm tiếc vì xuất thân của con bé, rồi lại có kẻ châm chọc gièm pha, từ đó vợ chồng sinh ra xa cách, thậm chí ruồng rẫy, cũng chẳng phải chuyện không thể xảy ra. Chi bằng bây giờ gả cho nhà môn đăng hộ đối, sau này vợ chồng có cãi nhau, nó cũng chẳng sợ thua kém gì chồng."
Bồ bá không nói lại được, cũng biết ý Thu Nương đã quyết, không thể thuyết phục thêm, đành phải thôi. Thế là nhà họ Dương làm lễ vấn danh nạp cát, hạ sính theo đúng lễ nghi, định xong ngày cưới.
Minh Châu thường có thuyền buôn từ Cao Ly*, Nhật Bản qua lại. Thu Nương mỗi năm đều đi một hai lần để mua d. ư. ợ. c liệu và nguyên liệu quý hiếm. Chuyện 𝐡ô.п nhân của con gái đã định, Thu Nương liền xếp chuyến đi Minh Châu vào lịch trình, liệt kê chi tiết danh sách những món cần mua, sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong quán rồi cùng Bồ bá lên đường đi Minh Châu.
*Hàn Quốc thời xưa
Trong thời gian này, Dương Thịnh Lâm vâng lệnh cha đến kinh thành Lâm An thăm người thân, không ngờ tình cờ gặp Tương Diệp - đệ t. ử của Thu Nương đang được một phú hộ ở Lâm An mời đến chủ trì yến tiệc.
Sau khi trở về Phố Giang, Tương Diệp kể lại sinh động cho Chân Chân nghe cảnh gặp Dương Thịnh Lâm: "Dương công t. ử mặc áo bào xanh, đi giày da đen, ăn diện như tân khoa tiến sĩ, nhưng tay lại phe phẩy cái quạt xếp Cao Ly, đầu bôi dầu hoa mộc hương đang thịnh hành ở Lâm An, bóng loáng mượt mà, trông không được đứng đắn cho lắm. Thấy ta cười chào hỏi, ta bèn hỏi hắn đi đâu về, hắn bảo: 'Vừa đi xem đá cầu ở Tề Vân Xã về. ' Ta nhìn bộ dạng hắn chẳng giống đi từ sân cầu về chút nào, ngoài mùi dầu tóc, trên người hắn còn thơm phức, giống như mùi hương của phụ nữ dùng, bèn hỏi: 'Sao công t. ử đi xem đá cầu mà lại ám mùi son phấn thế này?'. Hắn không chút hoảng hốt, trả lời ta rằng: 'Ta đi xem nữ t. ử đá bóng. '"
Các nữ đệ t. ử của Thích Trân Lâu nghe xong vừa cố nhịn cười, vừa liếc trộm xem phản ứng của Chân Chân. Nhưng Chân Chân nghe xong không vội không giận, chỉ khẽ mỉm cười: "Ừm, ta cũng phải đi xem cái trò nữ t. ử đá cầu này mới được." Chân Chân dẫn theo Ngọc Trâm cùng ba bốn người hầu, tiểu đồng đi Lâm An. Đến nơi hôm sau liền dò la được Dương Thịnh Lâm đã thuê một chiếc thuyền hoa, mời mấy kỹ nữ lầu xanh du ngoạn Tây Hồ. Chân Chân cùng Ngọc Trâm và mọi người ra bờ hồ, định thuê thuyền, nhưng hôm đó trời đẹp, du khách nhiều như mắc cửi, thuyền bè đã bị thuê hết sạch, chỉ còn một chiếc thuyền hoa nhỏ đang neo ở bờ. Chủ thuyền ngồi xổm ở mũi thuyền ngủ gật, chẳng có vẻ gì là đang đợi khách.
Chân Chân thấy thuyền tuy không lớn, kiểu dáng cũng hơi cũ, nhưng vẫn còn sạch sẽ thanh nhã, bèn bước tới định đ. á. n. h thức chủ thuyền. Có người qua đường ngăn lại, nhắc nhở: "Thuyền này không thuê được đâu. Trước đây ở Lâm An có một danh kỹ yêu một chàng thư sinh, cha nương chàng trai cấm cản, tú bà cũng không cho chuộc thân, thế là hai người hẹn nhau chèo thuyền ra giữa Tây Hồ, ôm nhau nhảy xuống tự vẫn... Hôm đó họ đi chính là chiếc thuyền này. Từ đó về sau chẳng ai dám ngồi nữa."
Chân Chân suy nghĩ một chút, mỉm cười cảm tạ người qua đường, nhưng vẫn tiến đến đ. á. n. h thức chủ thuyền, hỏi thuê thuyền một ngày giá bao nhiêu.
Chủ thuyền trạc hơn năm mươi tuổi, người đen đúa nhỏ thó, mơ màng nhìn nàng, uể oải báo giá bừa: "Hai trăm tiền."
Chân Chân nói: "Ta trả ông một ngàn tiền, ông cho ta thuê năm ngày."
Chủ thuyền giật nảy mình nhảy dựng lên, vạn lần không ngờ lại có người thực sự muốn thuê chiếc thuyền này, hơn nữa còn không mặc cả, lại thuê những năm ngày. Ông ta vui mừng hớn hở gật đầu lia lịa, chấp nhận giá, rồi chở nhóm Chân Chân ra hồ.
Thuyền hoa lướt ra giữa hồ, đến gần Đoạn Kiều thì gặp thuyền của Dương Thịnh Lâm. Dương công t. ử đang đứng ở mũi thuyền ô.ɱ ấ.ⓟ mỹ nhân ngắm sóng hồ phẳng lặng, phía sau còn có mấy người đẹp khác đang chơi đàn sáo, tiếng nhạc du dương.
Dương Thịnh Lâm vừa thấy Chân Chân thì nụ cười tắt ngấm, vội vàng buông mỹ nhân ra, sau đó lập tức đổi sắc mặt, làm bộ vui mừng khôn xiết bày tỏ sự ngạc nhiên, rồi nhiệt tình mời Chân Chân qua thuyền đàm đạo.
Chân Chân cũng chẳng từ chối, yểu điệu bước qua thuyền bên kia, cười nói với các mỹ nhân: "Các vị tỷ tỷ đây chắc hẳn là nữ giáo đầu của Tề Vân Xã*rồi."
*Tề Vân Xã là hội của những nghệ nhân đá cầu giỏi trong triều, trải khắp các nơi, thịnh nhất là ở Lâm An. Hội viên dựa vào kỹ thuật đá cầu mà phân cấp bậc, cấp cao nhất gọi là "Giáo đầu" (hoặc Hiệu úy).
Các mỹ nhân nghe nàng nói vậy chỉ cười gượng gạo, không dám đáp lời. Dương Thịnh Lâm vội chen lên cười xòa: "Phải đấy, sáng nay vừa thi đấu xong một trận, ta thấy các nàng vất vả nên mời đi du ngoạn hồ một chút, lát nữa các nàng còn phải về luyện tập."
"Đã là vừa đá xong, chắc hẳn phải mang cầu theo, cầu đâu rồi?" Chân Chân bình thản hỏi.
Dương Thịnh Lâm làm bộ nhìn quanh: "Kìa, vừa nãy còn ở đây, sao lại không thấy đâu rồi..."
"Đó, ở kia kìa." Chân Chân chỉ tay xuống mặt hồ.
Dương Thịnh Lâm nhìn theo hướng tay nàng chỉ, nào ngờ Chân Chân từ phía sau bất ngờ nhấc chân, đạ●🅿️ Ⓜ️ạ𝐧●ⓗ một cái khiến hắn rơi tỏm xuống nước.
Dương Thịnh Lâm ngã xuống nước, vừa vùng vẫy vừa kêu cứu thất thanh. Các mỹ nhân kinh hãi tột độ, nhao nhao chạy ra mạn thuyền nhìn xuống nhưng ai nấy đều luống cuống, chẳng biết làm sao, cũng không ai ra tay cứu giúp.
Chân Chân ung dung đứng đợi một lát, rồi mới sai người hầu nhảy xuống hồ kéo Dương Thịnh Lâm lên thuyền.
Đám mỹ nhân trên thuyền càng thêm sợ hãi, không dám nhúc nhích. Chân Chân mỉm cười liếc nhìn Dương Thịnh Lâm, nói: "Cái tên ướt như chuột lột này e là làm mất nhã hứng du ngoạn của các tỷ tỷ. Chi bằng sang thuyền của ta, chúng ta tiếp tục đàn hát, đừng để phụ lòng ngày vui hôm nay."
Các mỹ nhân im lặng, không ai đáp lời. Chân Chân lại nói: "Ta tự nhiên sẽ không bạc đãi các tỷ tỷ. Dương lang cho các tỷ bao nhiêu tiền thưởng, ta sẽ trả gấp đôi."
Có người khẽ động lòng, nhưng vẫn chưa lên tiếng. Chân Chân cười nhạt: "Gấp ba."
Ngay lập tức có người mở lời: "Thuyền hoa của cô nương thật nhã nhặn, nô gia đang muốn sang chiêm ngưỡng đây."
Những người còn lại lập tức hùa theo, tranh nhau ôm đàn ôm sáo chạy sang thuyền của Chân Chân.
Thấy Chân Chân đối đãi với mình luôn ôn hòa vui vẻ, các mỹ nhân cũng dần yên tâm, thi nhau tấu lại khúc sênh cầm. Chân Chân nhất thời hứng khởi, cầm lấy cây đàn nguyệt, đối diện với muôn trùng sóng biếc, nghe tiếng hoàng oanh trong rặng liễu, bắt đầu đàn hát khúc "Tây Giang Nguyệt".
Lời ca này nàng nghe lỏm được từ một vị khách tình cờ ghé qua Thích Trân Lâu. Người ấy vận đồ văn sĩ, mày ngài thanh tú, dáng người gầy gò tuấn dật, cử chỉ khoan thai, khi hát lên giọng điệu mang vẻ vân đạm phong khinh như người đã đi qua ngàn vạn sóng gió. Trong lời hát ấy, nàng đặc biệt thích câu: "Thế lộ như kim dĩ quán, thử tâm đáo xứ du nhiên" *
*Đường đời nay đã quen rồi, lòng này đi đến đâu cũng thấy thảnh thơi.
Nàng không hoàn toàn hiểu hết ý tứ của câu từ, nhưng mỗi khi tâm trạng vui vẻ, nàng lại nhớ đến nó. Lúc này, tâm trạng nàng tốt một cách lạ lùng, vừa trút được cơn giận lên người chồng chưa cưới trăng hoa, trong lòng chẳng còn chút oán hờn hay tức giận nào. Hoàng oanh vẫn ríu rít trên hàng liễu biếc, cò trắng vẫn sải cánh giữa trời xanh, trên bãi cỏ thơm mây vẫn lững lờ trôi, có lý do gì để không vui vẻ kia chứ? Nàng muốn chia sẻ niềm vui của mình với tất cả mọi người xung quanh, kể cả những cô nương lầu xanh mà lẽ ra nàng phải chán ghét.
Trong mắt du khách trên Tây Hồ, đây là một cảnh tượng kỳ lạ mà tuyệt đẹp: Một thiếu nữ xinh xắn trong bộ nam trang, dùng chất giọng non nớt hát những lời ca hào sảng, trong thuyền m●ỹ п●ữ như mây, tiếng nhạc tiên bồng bềnh, con thuyền hoa rẽ lối đi sâu vào ngàn hoa, giữa tiếng sênh ca say sưa quay về.
Cuộc vui tàn, Chân Chân xuống thuyền định về khách đ**m, lão lái thuyền laji lật đật chạy theo sau, khẩn khoản hỏi: "Vừa rồi có du khách hỏi lão, thuyền này có thể chở họ đi dạo được không. Lão bảo thuyền đã được quý khách đây bao trọn rồi, có dùng được hay không phải do cô nương định đoạt."
"Có thể cho họ lên thuyền. Tính tiền theo đầu người, mỗi người đi một vòng ba trăm tiền." Chân Chân đầu cũng không ngoảnh lại, cứ thế bước đi, cười nói: "Ngọc Trâm, thu tiền."
Mấy ngày sau đó, Chân Chân không tự mình lên thuyền nữa, nhưng thuê vài ca kỹ tiếp tục đàn hát trên thuyền hoa. Du khách đổ xô đến thuê thuyền như mây, hoàn toàn quên bẵng chuyện cô danh kỹ tự vẫn năm nào.
Năm ngày sau, Chân Chân mang theo một khoản tiền lớn kiếm được từ chuyến đi này trở về Phố Giang. Lão lái thuyền đến tiễn đưa, Chân Chân thấy ông lão chất phác, bèn hào phóng trích thêm ba phần tiền lời kiếm được biếu ông, vỗ vai ông nói: "Ông cứ yên tâm, thuyền của ông từ nay sẽ đắt khách lắm đấy."
Lão lái thuyền cảm tạ rối rít, chắp tay vái chào liên tục, dõi mắt nhìn theo Chân Chân cho đến khuất bóng.
| ← Ch. 001 | Ch. 003 → |
