| ← Ch.3 | Ch.5 → |
9.
Cuối tháng năm, mẫu thân hắn đến phủ ta ghé thăm.
Nói là đến tìm mẫu thân ta trò chuyện, nhưng ta cứ thấy bà cứ nhìn chằm chằm vào mình.
"A Đường lớn chừng này rồi, thật xinh đẹp."
Ta có chút ngượng ngùng.
"Bá mẫu quá khen rồi, quá khen rồi... ha ha ha ha."
Người nắm lấy tay ta, đánh giá từ trên xuống dưới.
"A Tẫn nhà ta từ nhỏ đã hay nhắc đến con, ngày nào cũng 'Tiểu mập mạp, tiểu mập mạp'."
Ta cười gượng gạo.
Nói thật, ta rất sợ vị Vương phi nương nương này.
Thuở nhỏ Bùi Tẫn cùng người đi chơi nghịch ngợm, bỏ bê không ít công khóa, khiến hắn không ít lần bị mẹ mình đánh.
Sau đó Bùi Tẫn chạy đến nói với ta, mẹ hắn là một con cọp cái.
"Ha, đều trách con hồi nhỏ quá béo..."
"Đâu có" Người nhìn ta, cười đầy ẩn ý, "A Tẫn cũng về rồi, rảnh rỗi thì qua chỗ bá mẫu ngồi chơi nhé? Hồi nhỏ chẳng phải con vẫn thường qua sao?"
Ta tiếp tục cười gượng: "Dạ... con sẽ qua... sẽ qua..."
Người không nói thêm, chỉ vỗ vỗ tay ta.
Đêm đó, ta kể chuyện này cho Thúy Nhi nghe.
"Hèn chi Bùi Tẫn nói mẹ hắn đáng sợ, ta thấy hôm nay người suýt nữa ăn tươi nuốt sống ta rồi..."
Đôi mắt Thúy Nhi bỗng sáng rực.
"Tiểu thư! Sao người có thể nói vậy, Vương phi nương nương đây là đã chấm người rồi!"
"Chấm ta làm gì?"
"Chấm người làm con dâu chứ còn gì nữa!"
Ta ngẩn người.
Con dâu?
Bùi Tẫn?
Ta bỗng nhớ lại những hành động của hắn mấy ngày nay.
Ánh mắt hắn nhìn ta.
Bàn tay hắn vươn ra rồi lại thu về.
Vành tai đỏ ửng của hắn.
Cả những lời hắn nói.
"Đợi nàng nghĩ thông suốt một chuyện, ta sẽ nói cho nàng biết."
Nghĩ thông suốt chuyện gì?
Tim ta bỗng đập nhanh hơn.
10.
Đầu tháng sáu, đám huynh đệ của Bùi Tẫn lại lôi kéo hắn đi uống rượu.
Vốn dĩ hắn chẳng muốn đi, nhưng đám người kia cứ nài nỉ.
"A Tẫn, năm năm rồi không tụ họp, uống một bữa thì đã sao!"
Hắn đành phải đi.
Lúc ta tìm đến tìm hắn chơi, hắn vẫn chưa về.
Mẹ hắn bảo ta cứ chờ trong sân của hắn.
Khi còn bé, ta đều lẻn vào phủ hắn chơi.
Kể từ lần đầu tiên nói gì mà xem bảo bối của ông nội hắn, hắn suýt chút nữa bị mẹ mình đánh chếc.
Ta cũng suýt bị phụ thân đánh chếc.
Haizz.
Ta ngồi trong sân của hắn, nhìn bên trái rồi lại ngó bên phải.
Chờ suốt một canh giờ, hắn mới được người dìu về.
Say quá rồi.
Đi đứng chẳng còn vững.
Ta vội vàng chạy qua đỡ hắn.
Hắn dựa vào người ta, lờ đờ mơ màng.
"Tiểu mập mạp?"
"Ừ."
"Sao nàng lại tới đây?"
"Tới tìm huynh chơi."
Hắn cười, nụ cười trông thật ngốc nghếch.
"Tiểu mập mạp, nàng đẹp thật đấy."
Ta ngẩn người.
Hắn vẫn tiếp tục lầm bầm.
"Hồi nhỏ đã đẹp rồi, tròn ủng như cục bột, đáng yêu chếc đi được."
"Giờ lại càng đẹp hơn."
"Đẹp đến mức khiến lòng ta hoảng hốt."
Ta đỡ hắn đi vào trong.
Hắn bỗng nắm lấy tay ta.
"Tiểu mập mạp."
"Hửm?"
"Ta có một bí mật, giấu kín đã nhiều năm rồi."
Tim ta đập dồn dập.
"Bí mật gì cơ?"
Hắn nhìn ta, ánh mắt sáng rực.
Sau đó hắn ghé sát lại, 𝖙.𝖍.ì ✞.𝖍.ầ.m 🅱ê.n 𝐭🔼.𝐢 ta:
"Ta thích nàng."
Đầu óc ta như muốn "п*ổ ✞*ⓤ𝐧*𝖌".
Hắn tiếp tục nói: "Thích từ hồi còn nhỏ."
"Thích suốt nhiều năm qua."
"Không dám nói."
"Sợ làm nàng kinh hãi."
"Sợ nàng sẽ trốn tránh ta."
"Sợ nàng coi ta là kẻ xấu."
Giọng hắn thấp trầm, đầy vẻ tủi thân.
"Giấu kín khiến ta sắp nghẹt thở rồi."
Ta đứng chôn chân tại chỗ, cả người ngơ ngác.
Hắn đã tựa vào vai ta, chìm vào giấc ngủ.
Ta dìu hắn lê●п ɢ●𝒾ườ●𝓃●ℊ, đắp chăn cẩn thận cho hắn.
Dáng vẻ khi ngủ của hắn, trông ngoan ngoãn hơn thường ngày nhiều lắm.
Ta ngồi bên cạnh giường, nhìn hắn.
Tim đập rất nhanh.
Nhanh, rất nhanh.
Liệu ta có thích hắn chăng?
Ta không biết.
Ta chỉ biết rằng, khi hắn nói hắn thích ta, tim ta như muốn nhảy ra ngoài.
Ta chỉ biết rằng, những ngày này trông thấy hắn, ta cảm thấy rất vui.
Ta chỉ biết rằng, những lúc hắn không ở đây, ta sẽ nhớ hắn.
Đây có phải là thích không?
Ta không biết.
11.
Hôm sau, ta đi tìm hắn.
Hắn vừa tỉnh dậy, đầu vẫn còn đau.
Thấy ta, hắn ngẩn người một lát.
"Sao nàng lại tới đây?"
Ta ngồi bên giường hắn, nhìn hắn.
"Bùi Tẫn, người còn nhớ lời tối qua đã nói không?"
Hắn sững sờ.
Sau đó hắn quay mặt đi, vành tai đỏ ửng.
"Ta đã nói gì?"
"Người nói người thích ta."
Vành tai hắn càng đỏ hơn.
"Uống nhiều quá, ta nói bậy đấy."
"Thật sao?"
Hắn im lặng một hồi.
Rồi hắn quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
"Tiểu mập mạp."
"Ừm?"
"Nếu ta nói đó là thật, nàng sẽ làm thế nào?"
Ta nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn ta.
Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.
Tiếng tim ta.
Rất nhanh.
"Ta... ta không biết." Ta đáp.
Hắn ngẩn người một chút.
"Không biết?"
"Ừm, không biết."
"Không biết mình có thích người hay không."
"Nếu... ta cưới người khác, nàng sẽ nghĩ thế nào?"
Ta nhíu mày: "Người lại vội cưới vợ thế sao?"
Hắn đính chính: "Là nếu như..."
"Người cưới vợ thì có gì khác biệt đâu chứ?"
"Chính là ở bên cạnh người khác..."
Ta ngẩn người, tưởng tượng cảnh hắn ở bên người khác...
"Không, ta không muốn người cưới vợ."
Hắn nhìn ta, ánh mắt thay đổi.
"Nàng vừa nói gì?"
"Ta nói, ta không muốn ngươi cưới người khác."
Hắn bỗng nhiên bật cười.
Nụ cười rạng rỡ, tựa như vừa nhặt được báu vật.
"Tiểu mập mạp."
"Ừm?"
"Nàng có biết vừa rồi mình nói gì không?"
Ta suy nghĩ một chút.
"Ta nói gì?"
"Nàng nói, nàng không muốn ta cưới người khác."
"Ừm."
"Nàng có biết điều đó nghĩa là gì không?"
Ta lắc đầu.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu ta.
"Nghĩa là, nàng đã thông suốt rồi."
Ta ngẩn người.
Thông suốt rồi?
Hắn cười khẽ, ghé sát lại gần ta.
"Tiểu mập mạp, ta hỏi nàng một chuyện."
"Ừm?"
"Những ngày này, khi không thấy ta, nàng có nhớ ta không?"
Ta suy nghĩ một chút.
Có.
"Có."
Hắn cười càng rạng rỡ hơn.
"Vậy khi nhớ ta, trong lòng nàng cảm thấy thế nào?"
Ta suy nghĩ một chút.
Không nói ra được.
Chỉ là... muốn gặp hắn.
"Chỉ là muốn gặp người."
Hắn cười cong cả đôi mắt.
"Tiểu mập mạp, nàng có biết điều này gọi là gì không?"
" gọi là gì?"
" gọi là thích."
Ta sững sờ.
Thích?
Đây chính là thích sao?
Hắn nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.
"Tiểu mập mạp, nàng không cần vội trả lời."
"Cứ từ từ suy nghĩ."
12.
Sau ngày hôm đó, ta vẫn luôn suy nghĩ.
Nghĩ về hắn.
Nghĩ về ta.
Nghĩ về đôi ta.
Ta nhớ lại thuở nhỏ.
Năm tuổi, hắn trèo tường nhà ta, ngồi xổm trên đỉnh tường vẫy vẫy tay: "Này, tiểu mập mạp, ra chơi đi!"
Ta giận quá nhặt đá ném hắn, hắn né được, từ trên tường nhảy xuống, túm lấy b·í·𝖒 tóc của ta: "Dám ném ta sao? Đi, dẫn nàng đi ăn trộm bánh quế hoa trong bếp nhà ta."
Sáu tuổi, ta theo hắn đi chọc tổ chim, ta từ trên cây rơi xuống, hắn đỡ lấy ta, hai đứa lăn lộn lấm lem bùn đất.
Mẫu thân hắn và mẫu thân ta cùng mắng cả hai, hắn ở bên cạnh lén nắm tay ta, thì thầm: "Lần sau đổi cây thấp hơn nhé."
Bảy tuổi, hắn kéo 🅱️í-ɱ tóc ta, ta khóc cả buổi chiều. Hắn dỗ không được, vội quá liền tự nhổ cả một nắm tóc của mình nhét vào tay ta: "Đền cho nàng đó! Đền cho nàng, được chưa! Đừng khóc nữa!"
Tám tuổi, có người bắt nạt ta, hắn đánh kẻ đó tơi bời hoa lá. Quay đầu nhìn ta, hung dữ nói: "Khóc cái gì? Người của ta, chỉ có ta mới được phép bắt nạt." Ta nói: "Vậy huynh đừng bắt nạt ta nữa."
Hắn ngẩn người, rồi bật cười: "Không được, ta là ngoại lệ."
Chín tuổi, ta sốt cao, hắn lại trèo tường vào thăm ta.
Bị phụ thân ta bắt quả tang, hắn lý lẽ hùng hồn: "Ta tới đưa thuốc thôi."
Rồi từ trong 𝓃ⓖự*🌜 áo lấy ra một gói kẹo hạt thông.
Khiến phụ thân ta giận dữ đi mách mẫu thân hắn, thế là hắn lại bị mẫu thân dạy dỗ một trận.
Mười tuổi, đôi ta cãi nhau, ba ngày ta không thèm đoái hoài hắn.
Ngày thứ tư hắn trèo tường vào, nhét một hộp mứt vào lòng ta, chẳng nói một câu, lại trèo tường chuồn mất.
Mười một tuổi, hắn dẫn ta ra hào thành bắt cá, cả hai đứa đều rơi xuống nước.
Hắn vớt ta lên, bản thân thì lạnh run cầm cập, thế mà vẫn cứng miệng: "Ta biết bơi, không sợ."
| ← Ch. 3 | Ch. 5 → |
