| ← Ch.20 | Ch.22 → |
"Em muốn ăn tôm viên." Khúc Ổ Đồng nói với Lương Cận Thâm. Nghe vậy, anh liền buông đũa, thả mấy viên tôm vào nồi cho cô.
Vừa thầm trách bản thân sắp bị anh chiều hư, cô vừa háo hức đếm từng giây chờ tôm nổi lên.
"Em ăn sách bò không?" Lương Cận Thâm săn sóc hỏi.
"Có ạ." Khúc Ổ Đồng gật đầu.
"Thế còn ba chỉ bò?"
"Có luôn."
Tất cả những bữa ăn thanh đạm mà trước đây cô từng nhăn nhó cố nuốt xuống đều bị quăng tuốt ra sau. Lần này Khúc Ổ Đồng thẳng thắn đối diện với cơn thèm ăn của mình, chậm rãi cảm nhận niềm hạnh phúc giản đơn mà đồ ăn mang lại.
"Em có thích uống canh gà hầm bao tử không?" Lương Cận Thâm vừa hỏi vừa múc cho cô một bát, gắp cả bao tử lẫn 𝐭𝒽ị●𝐭 🌀●à bỏ vào.
"Em chỉ không thích ăn rau thôi." Vừa thoải mái hưởng thụ sự chu đáo của anh, Khúc Ổ Đồng vừa nói ra khẩu vị của mình."Còn thịt thì em thích hết."
Lương Cận Thâm nghĩ bụng tối nay phải tìm ngay mấy công thức nấu canh gà bao tử, tuần sau tranh thủ học để nấu cho cô.
Quán lẩu ven đường này có lẽ mới mở mấy năm gần đây, nằm ngay trung tâm thị trấn, khách đông nườm nượp. Nếu không phải Lý Cánh vì áy náy muốn chuộc lỗi mà đặt bàn trước cho Khúc Ổ Đồng thì giờ này hai người chắc chẳng còn chỗ ngồi.
Hơi nước lẩu bốc nghi ngút, tiếng hò hét gọi món rộn ràng khắp nơi, nồi nước sôi ùng ục. Khúc Ổ Đồng ăn uống no nê, cảm nhận sự yên bình kỳ lạ giữa không gian ồn ã ấy. Cô chống cằm, nghiêng đầu ngắm cảnh đêm vừa quen vừa lạ của thị trấn nhỏ ngoài ô kính. Ngay cả cơn đau lưng dường như cũng vơi bớt.
Suốt thời trung học, thậm chí đến cả những năm đại học, Khúc Ổ Đồng luôn mang thái độ né tránh khi nhắc đến thị trấn này.
"Tớ sẽ không bao giờ quay về đây." Cô từng nhắc đi nhắc lại câu nói ấy với Lâm Chi Trừng.
Chính nhờ sự không cam lòng nhỏ nhoi đó, Khúc Ổ Đồng mới dốc hết sức mình để chạy, và cuối cùng đã thật sự thoát khỏi nơi này.
Lên đại học, cô tách hộ khẩu. Sau khi tốt nghiệp định cư luôn ở Bắc Kinh. Ngoài quê quán ghi trên giấy tờ, thị trấn ấy chỉ còn để lại cho cô một giọng nói khó sửa và khẩu vị khó thay đổi.
Hai năm không trở lại, nơi đây vừa đổi thay lại vừa chẳng khác xưa. Những con phố hẹp, dãy nhà ngả màu vàng cũ, lan can sắt rỉ sét, mặt đường nhựa gồ ghề và cả giọng nói quen thuộc luôn vút cao ở cuối câu... Tất cả khiến Khúc Ổ Đồng ngỡ như mình vẫn đang sống trong những năm đầu thế kỷ hai mốt. Thế nhưng cũng có những điều mới mẻ như trung tâm thương mại sầm uất, đoàn khách du lịch tấp nập, cửa hàng nổi tiếng mới khai trương, các địa điểm chụp hình lưu niệm được thiết kế cầu kỳ... Dãy chung cư tập thể cô từng ở đã bị dỡ bỏ, thay bằng tòa nhà thương mại khang trang.
Cô chẳng còn tìm nổi đường về nhà nữa.
Khoảng bảy giờ rưỡi tối, đúng giờ các bậc phụ huynh đưa con đi học thêm hoặc học năng khiếu. Khúc Ổ Đồng thấy lũ trẻ nô nức đi qua ngoài khung cửa kính. Có đứa ríu rít trò chuyện vui vẻ với bạn, có đứa lại cau có rề rà bước theo sau cha mẹ.
Trong khi Lương Cận Thâm giải quyết nốt chỗ đồ ăn, Khúc Ổ Đồng tự bày trò "đoán tuổi". Đứa này chắc lớp 3, đứa kia lớp 7, còn đứa kia tầm lớp 11...
Một cậu bé khoảng mười tuổi đi qua khung cửa kính. Mái tóc xoăn tự nhiên xù lên phối hợp hoàn hảo với đôi mắt xếch đầy bực bội. Khúc Ổ Đồng vô thức quan sát kỹ hơn. Cô liếc từ đôi giày bóng rổ đời mới dưới chân, chiếc Apple Watch nơi cổ tay, đến chiếc ba lô The North Face đeo lệch vai, ngầm đoán về tuổi tác và gia cảnh của cậu rồi lại thầm than đám trẻ con bây giờ được nuông chiều quá.
Cậu bé kia đú_𝐭 hai tay vào túi quần, hậm hực bước đi đầy hờn dỗi.
Khúc Ổ Đồng nhìn cậu bé đi ngang qua khung cửa từ trái sang phải như đang xem một cuốn truyện tranh, tò mò không biết cậu đang giận ai. Không để cô phải đoán lâu, đáp án đã nhanh chóng lộ diện ngay trước mắt.
Khúc Lập và Ổ Mai xuất hiện. Một người cầm tờ phiếu điểm cứ lo lắng lải nhải gì đó, người còn lại đeo giúp chiếc túi đựng saxophone, miệng liến thoắng phụ họa.
Khúc Ổ Đồng thấy khẩu hình của Khúc Lập mở to, chắc hẳn đang quát tháo. Tiếc rằng ô kính cách âm quá tốt, cô chẳng nghe được gì, chỉ thấy cậu bé kia mặt mày nhăn nhó, đi ra khỏi khung cửa bên phải với vẻ hằm hằm khó chịu.
Một người đóng vai mặt đỏ, một người diễn mặt trắng. Nhìn qua lớp kính chẳng khác nào một vở kịch gia đình. Không rõ Khúc Lập trách mắng điều gì, chỉ thấy Ổ Mai vội vàng kéo tay ông rồi quay sang dỗ dành đứa bé.
Chỉ trong một phút ngắn ngủi, ba người bên đường đã diễn trọn một màn kịch từ cãi vã, giận dỗi rồi lại làm hòa như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ổ Mai nắm tay Khúc Lập, tay kia dắt theo con trai, dịu dàng khép lại tấm màn sân khấu rồi khuất dần sau khung kính bên phải.
Từ đầu đến cuối, Khúc Ổ Đồng cố gắng đóng trọn vai khán giả im lặng, không lời thoại, không ống kính đặc tả. Nếu có ai từ bên kia đường tình cờ ngẩng đầu nhìn về phía này, hẳn sẽ thấy sau lớp kính phản chiếu hình ảnh gia đình ba người ấy còn có một Khúc Ổ Đồng lặng lẽ ngồi đó.
Nếu không đoán nhầm, cậu bé kia có lẽ chính là em trai mà cô mới gặp ba lần trong đời, Khúc Ổ Bằng.
Lần đầu tiên gặp mặt là sau kỳ thi đại học. Bảng thành tích của Khúc Ổ Đồng được dán ngay trước cổng trường Trung học số 1, giấy báo trúng tuyển Đại học B cũng đã gửi về, tiền thưởng thủ khoa toàn thành phố đã vào tài khoản.
Khúc Lập và Ổ Mai khi ấy bế theo Khúc Ổ Bằng mới biết đi, thong thả về quê, chỉ ở nhà đúng ba hôm. Mất hai ngày bận rộn chuẩn bị tiệc mừng cô đỗ đại học, mời dăm ba người thân thiết, mang tiếng chúc mừng thủ khoa nhưng đến khi ngồi vào bàn lại biến thành tiệc thôi nôi sớm của Khúc Ổ Bằng.
Ôm chặt đứa con muộn màng quý báu, người vốn kiệm lời như Khúc Lập hôm ấy cười đến hớn hở, nồng nhiệt giới thiệu với họ hàng nguồn gốc cái tên "Khúc Ổ Bằng". Ông ta kể rằng trong thời gian mang thai, Ổ Mai từng nhiều lần mơ thấy một con chim đại bàng sáng rực bay vút lên trời nên mới đặt tên con là "Bằng" với mong ước tương lai nó có thể bay cao, bay xa.
"Tôi tin sau này nhất định thằng bé sẽ học giỏi hơn cả chị nó! Nhà này sẽ có thêm một thủ khoa, và phải là thủ khoa tỉnh!"
Khúc Lập ngà ngà men rượu, miệng lắp bắp nhưng khuôn mặt đầy kiêu hãnh.
Khúc Ổ Đồng chỉ bình thản uống trà lúa mạch. Cả bàn tiệc gần như chẳng có món nào cô ăn được, dẫu cô vốn không kén chọn. Cô đành cầm cốc nước uống để lấp đầy bụng.
"Muốn chơi điện tử trên điện thoại của anh không?"
Giữa tiếng ồn ào của người lớn, Lý Cánh ngồi cạnh khẽ chìa điện thoại cho cô.
"Người lớn lúc nào cũng thế, chán ⓒ♓ế·† đi được."
Chơi với nhau đã mười mấy năm, chỉ một câu nói của Lý Cánh đã chọc thẳng vào lớp vỏ ngoài gắng gượng của Khúc Ổ Đồng. Cậu nhìn thấu nỗi ẩn nhẫn trong cô, vụng về dùng cách riêng của mình để an ủi: "Còn chẳng vui bằng chơi điện tử. Anh dạy em trò này nhé."
Khúc Ổ Đồng vốn chẳng có năng khiếu với trò chơi điện tử, mới được Lý Cánh hướng dẫn chơi chừng mười phút đã phải hồi sinh tới năm lần. Thấy ngại nên cô vội trả điện thoại, sợ kéo tụt tỷ lệ thắng trong tài khoản của cậu.
Khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cô hướng về chiếc xe nôi. Khúc Ổ Bằng đang nằm trong đó, lạ lẫm đến mức khiến cô không rõ người em trai từ trên trời rơi xuống này có gì khác một người xa lạ.
Mãi đến khi thằng bé chào đời, cô mới biết đến sự tồn tại của nó.
Niềm vui nối niềm vui, ngày cô lọt vào vòng hai cuộc thi Olympic Toán toàn quốc cũng là ngày Khúc Ổ Bằng được sinh ra.
Khúc Ổ Đồng kìm nén niềm hân hoan, gọi điện về báo tin cho cha. Chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã reo lên: "Đồng Đồng, con có em trai rồi!"
"Ơ...?" Tai cô ù đi, đầu óc choáng váng, bối rối đến ngơ ngẩn.
"Mẹ con sinh cho con một đứa em trai rồi!" Khúc Lập nhắc đi nhắc lại như không biết mệt, giọng đầy phấn khởi: "Một thằng c* bốn cân rưỡi, mập mạp khỏe mạnh! Con được làm chị rồi đấy!"
Ông ta hăng hái muốn truyền hết niềm vui sang cho cô.
Khúc Ổ Đồng ↪️.ắ.𝖓 ⓜ.ô.1, cố sắp xếp lại dòng thời gian trong đầu.
Tháng Mười sinh, tháng Giêng thụ thai. À, thảo nào đầu năm nay cha mẹ cô lại bảo bận làm ăn, không về quê ăn Tết.
Khúc Ổ Đồng nhớ lại căn hộ hai phòng nhỏ bé âm u và tĩnh lặng suốt những ngày Tết, cơn uất ức buồn bực chôn giấu nơi lồng п_🌀ự_c chợt bị xới tung lên. Dẫu có vô vàn câu hỏi muốn bật ra, nhưng cuối cùng cô chỉ thốt được một câu: "Tại sao không nói với con?"
"Bố mẹ sợ ảnh hưởng đến việc học của con mà!" Giọng Khúc Lập thoáng chút ngượng ngập, song nhanh chóng lấy lại vẻ đường hoàng.
Khúc Ổ Đồng nắm chặt điện thoại, hít một hơi sâu rồi khẽ nói: "Bố ơi, con lọt vào vòng hai Olympic rồi. Có lẽ con phải lên tỉnh để ôn luyện."
"Con phải nắm chặt cơ hội này, không được lơ là." Ông ta đáp ngay."Phải làm gương tốt cho em trai con."
Cuộc gọi kết thúc chóng vánh, cô lại cúi đầu vào trang vở, cố giấu đi nỗi bất an chẳng biết từ đâu kéo tới.
Khúc Ổ Đồng nhìn khuôn mặt nhỏ bé của em trai mà không tìm thấy chút dấu vết quen thuộc nào của chính mình. Cô cũng không quen với một cơ thể bé bỏng ấm nóng kia. Khi Khúc Ổ Đồng chuyển hướng nhìn, Khúc Ổ Bằng bỗng òa khóc nức nở. Ổ Mai vội bước đến dỗ dành, cau mày khẽ trách: "Không có việc gì thì đừng trêu em khóc!"
Khúc Ổ Đồng chỉ ngồi im, tay 𝐬ℹ️ế·𝐭 𝖈·♓ặ·𝐭, chẳng biện minh lấy một câu. Cô lặng lẽ nhìn Ổ Mai dịu dàng ô-ɱ ấ-🅿️, dỗ dành đứa em trai.
Lần thứ hai gặp lại là vào kỳ nghỉ đông năm nhất đại học. Dịp Tết năm ấy, Khúc Ổ Đồng lần đầu đặt chân đến Thâm Quyến để sum họp cùng cha mẹ. Từ khi cô mới bảy, tám tuổi, Khúc Lập và Ổ Mai đã gói ghém hành trang rời quê đến Thâm Quyến lập nghiệp, mở cửa hàng bán quần áo. Mười mấy năm bươn chải, vay mượn khắp nơi, cuối cùng cũng cắn răng mua được một căn nhà, coi như đã có chỗ đứng nơi thành phố này.
Đó cũng chỉ là nhà hai phòng như hồi ở thị trấn nhưng căn hộ mới sáng sủa, khang trang, khác hẳn căn tập thể tù túng chật hẹp kia. Trong giọng Ổ Mai lộ rõ niềm tự hào và mãn nguyện: "Bố mẹ tốn không ít công sức mới sửa sang được như thế này. Phòng của em trai con còn phải đổi thiết kế mấy lần. Tuy giá nhà hơi cao nhưng dù sao cũng nằm trong khu trường học. Sau này em con đến tuổi đi học là được vào thẳng trường tốt nhất ở đây!"
Khoác chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, trong tay còn ôm theo đặc sản mang từ tận Bắc Kinh xa xôi về, Khúc Ổ Đồng đứng trong căn phòng của em trai, nhìn kỹ từng chi tiết. Cô suýt nữa bật ra câu hỏi: "Vậy còn phòng của con ở đâu?". Nhưng rồi cô vẫn chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ chen mình vào một gia đình ba người rộn ràng ấy để cùng đón năm mới. Vừa qua mấy ngày Tết, cô lấy đại một cái cớ, vội vã trở lại trường sớm hơn dự định. Không ai giữ cô lại, cũng chẳng ai nhận ra lý do ấy gượng gạo đến thế nào. Khúc Ổ Đồng lặng lẽ rời đi.
Lần thứ ba gặp lại là hơn ba năm trước. Khi ấy, Khúc Lập đưa vợ con về quê chỉ để bán căn nhà cũ ở thị trấn, chuẩn bị lấy tiền cho con trai học saxophone.
Khúc Ổ Đồng buộc phải về theo để thu dọn nốt số đồ đạc ít ỏi còn sót. Cô gặp em trai ngay dưới hàng hiên của khu tập thể. Khúc Ổ Bằng không chịu lên nhà, chê khu tập thể quá cũ, chỉ đứng bên dưới dán mắt vào chiếc điện thoại của Ổ Mai, say sưa chơi điện tử.
Cô nhìn cậu em trai lạ lẫm ấy. Dù cùng chung một dòng Ⓜ️á·𝖚 chảy trong người mà sao lại xa lạ đến thế. Thứ duy nhất giống nhau có lẽ chỉ là mái tóc xoăn bướng bỉnh kia.
Kéo lê hai chiếc vali nặng trĩu, thêm chiếc túi đeo vai căng phồng và ba lô nặng như đá, Khúc Ổ Đồng chật vật mà kiên định bước đi, rời khỏi khu tập thể, rời khỏi thị trấn này. Không một lần ngoảnh lại.
Kỳ nghỉ đông năm ấy, lần đầu tiên cô thử ép thẳng mái tóc.
Khúc Ổ Đồng dám chắc, nếu Chúa là một biên kịch thì hẳn cô là nhân vật chẳng được Ngài ưu ái. Nếu không, sao cứ mỗi lần cô trở lại thị trấn này đều trùng hợp chạm mặt họ?
Bên trong và bên ngoài khung kính diễn ra hai vở kịch với gam màu trái ngược. May thay họ vẫn như xưa, chẳng hề để ý đến sự hiện diện của cô. Lại một lần nữa Khúc Ổ Đồng càng thêm tin chắc rằng quyết định cắt đứt mọi liên hệ với gia đình là hoàn toàn đúng đắn.
"Có chuyện gì sao?"
Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của cô, Lương Cận Thâm thuận theo hướng mắt ra ngoài, chỉ thấy một cảnh đêm thị trấn bình thường đến mức chẳng thể bình thường hơn.
Khúc Ổ Đồng lắc đầu, quay lại, hứng lấy ánh đèn vàng ấm áp trong quán, mỉm cười trấn an anh: "Không có gì. Chỉ là lâu rồi không về nên thấy hơi lạ lẫm thôi."
Hai người không gọi xe mà chậm rãi tản bộ về khách sạn. Lương Cận Thâm nắm tay cô, chợt nảy ý: "Em có muốn về thăm trường cấp ba không?"
"Giờ đang nghỉ hè mà, chắc trường đóng cổng rồi. Liệu chúng ta có vào được không?"
Lương Cận Thâm nhạy bén bắt được đôi chút tò mò thoáng qua trong giọng cô bèn mím môi nghiêm túc suy tính cách giải quyết: "Tối nay anh sẽ hẹn trước với thầy Trần. Mai mình ghé thăm, ôn chuyện cũ với thầy."
"Tiện thể về trường chơi một chuyến." Anh cười.
"Được đó!" Khúc Ổ Đồng cũng cười theo, ném hết những cảm xúc lửng lơ bất định trong lòng vào thùng rác ven đường.
Một tay đón bó hoa, một tay xách chai Mao Đài, thầy Trần vui vẻ ra đón. Ông vẫn ân cần như xưa với hai học trò cưng của mình."Sao hai đứa lại về cùng nhau thế này?" Ông ngạc nhiên hỏi, ký ức về những lần đối đầu giữa hai người vẫn còn rõ mồn một.
Lương Cận Thâm giơ bàn tay đang nắm chặt tay Khúc Ổ Đồng lên."Câu trả lời này đủ hợp lý chưa ạ?"
Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô khẽ lấp lánh trong nắng. Khúc Ổ Đồng hơi đỏ mặt. Đây gọi là khoe tình cảm sao? Hình như cũng không tệ.
Lương Cận Thâm cố nhịn cười, lòng dạ như được ánh mặt trời hong khô, nhẹ nhõm và bình yên.
Thầy Trần trợn mắt sững sờ, cảm xúc trào dâng như ngồi trên tàu lượn. Thoạt đầu kinh ngạc: "Sao hai đứa lại kết hôn? Thế này chẳng phải y như mấy 'cặp đôi oan gia' trong truyện tình học trò mà thầy mới tịch thu mấy hôm trước à?" Rồi đến vui mừng: "Thầy bảo này, đám cưới của hai đứa phải mời thầy làm người chứng 𝐡.ô.𝖓 đấy nhé! Ngày xưa thầy cũng tốn bao công để hòa giải hai đứa!" Cuối cùng là giận dỗi: "Hai đứa kết 𝒽.ô.𝖓 mà lại giấu thầy! Hôm xem Khúc biến tấu tình yêu, thấy nhẫn trên tay Ổ Đồng, thầy còn tưởng chỉ là món đồ trưng cho đẹp!" Gần đến tuổi nghỉ hưu rồi mà ông vẫn trẻ con như xưa, tức đến mức trợn mắt thở phì phò.
Lương Cận Thâm đành hạ giọng dỗ dành, vừa hứa để ông làm người chứng 𝒽ô-𝖓-, vừa bịa thêm rằng ông là người đầu tiên biết chuyện kết ♓ô·𝖓 của họ mới khiến thầy Trần nguôi ngoai.
"Thôi thôi, miễn hai đứa hạnh phúc là tốt rồi." Ông thở dài cảm khái.
Sau vài câu hỏi han, cả hai lại ngoan ngoãn báo cáo tình hình công việc và kế hoạch tương lai. Dù đều đã ngoài hai mươi nhưng chỉ cần ngồi trước thầy Trần, họ lại trở về dáng vẻ học trò năm nào.
"Cận Thâm này, trò chơi mà em sản xuất chắc cũng kiếm được không ít nhỉ?" Thầy Trần tò mò hỏi.
Anh chỉ cười không đáp, cúi đầu uống trà để lảng đi.
"Thầy thấy cả con gái thầy cũng chơi. Hôm trước đi kiểm tra đột xuất buổi tự học tối còn bắt được mấy đứa lén mang điện thoại vào lớp chỉ để chơi trò đó!"
Ý nghĩ thoáng lóe lên, Khúc Ổ Đồng chợt nhớ tới Học viện Athena trong Apple Rhapsody được thiết kế gần như giống hệt trường Trung học số 1. Cô nghiêng đầu, im lặng quan sát phản ứng của anh.
Lương Cận Thâm do dự vài giây rồi vội giải thích: "Apple Rhapsody đã cài đặt giới hạn độ tuổi, cũng không có hệ thống nạp tiền nào, tuyệt đối không phải trò lừa trẻ con đâu ạ."
"Trò này thú vị đến thế à?" Thầy Trần hỏi dồn."Nếu vậy thì thầy cũng tải về chơi ủng hộ em."
Bị đặt vào thế khó, Lương Cận Thâm hiếm khi lúng túng.
Khúc Ổ Đồng liền đứng ra đỡ lời: "Thú vị lắm thầy ạ, ngay cả Chi Trừng cũng tải về chơi."
"Thế còn em?" Thầy Trần không buông tha: "Em có tải về ủng hộ chồng mình không?"
Một tiếng "chồng" trôi chảy kia khiến Khúc Ổ Đồng thoáng ngẩn người, mặt đỏ bừng, ấp úng đáp trái lương tâm: "Chưa ạ... Chi Trừng bảo em là đồ ngốc không biết chơi trò điện tử, em không giỏi mấy trò đó."
"Em phải dạy vợ mình chứ!" Thầy Trần lườm Lương Cận Thâm, cau có trách móc: "Đúng là hai đứa đầu gỗ, suốt ngày chỉ biết học hành thì có ích gì!"
"Vâng. Về nhà rồi em sẽ dạy vợ em ạ." Giọng anh đượm niềm vui, tay để dưới bàn khẽ siết lấy ngón tay cô.
Ngẩng đầu nhìn bóng cây lay động ngoài cửa sổ, Khúc Ổ Đồng chỉ còn biết để mặc hơi nóng từ vành tai lan dần xuống gò má.
Sáng Chủ nhật, trong khuôn viên trường hầu như không có học sinh. Hoa gạo đã tàn, nhường chỗ cho hoa nhài nở trắng trời.
Đi theo hương nhài thoang thoảng, Khúc Ổ Đồng cố tình kéo anh về phía thư viện. Sự tò mò khiến cô chẳng thể làm ngơ trước địa điểm quan trọng để lấy vật phẩm trong trò chơi như thư viện.
Thư viện trường vốn là nơi vắng vẻ ít người lui tới. Sự xuất hiện bất ngờ của hai người đánh thức vô số cuốn sách đang say ngủ. Bụi bay mù mịt làm Lương Cận Thâm hắt hơi liên tục đến mức bắt đầu hoài nghi liệu ⓗ●ô●n có phải là con đường lây truyền viêm mũi hay không.
Có lẽ vì bị "xâm phạm" nên thư viện nổi giận, không chịu buông tha cho anh, ép anh hắt hơi liên tục khiến mắt mũi đỏ hoe, trông đến là tội nghiệp. Khúc Ổ Đồng đành đẩy anh ra ngoài, viện cớ để mình ở lại thám hiểm và giải mã bí mật trong thư viện.
Hồi cấp ba, Khúc Ổ Đồng chỉ biết chúi đầu vào sách giáo khoa, chẳng mấy khi đụng đến thứ gọi là "sách ngoài chương trình học". Cô chỉ nhớ mình từng đọc duy nhất một cuốn trong thư viện. Cố gắng lục tìm lại tên sách và vị trí trên kệ, cô cau mày chăm chú dò tìm từng hàng sách.
Tìm thấy rồi! Chính là quyển này!
Mưa rơi thẳng vào mắt.
| ← Ch. 20 | Ch. 22 → |
