Truyện:A Chi, A Chi - Chương 099

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 099
Thật đẹp
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Fujita Seino lại lấy chiếc hộp nhỏ của Tạ Trì ra, lôi những thứ bên trong ra xem.

Những người trong ảnh, anh ta chưa từng thấy ai bao giờ, từ Tạ Triệu Đình, đến Tiếu Vọng Vân, rồi Tạ Nghênh. Duy chỉ có một bức ảnh chụp chung là có mặt Tạ Gia Hưng và Tạ Dao mà anh ta vừa gặp mấy hôm trước.

Cô giữ gìn mấy bức ảnh này kỹ càng như vậy, chắc hẳn đó là những người quan trọng đối với cô.

Ở bên nhau lâu như thế, vậy mà cô chưa bao giờ nhắc đến họ. Trước đây anh ta cứ ngỡ thế giới của cô chỉ có A Như, Quốc Cường và anh ta.

Fujita Seino nhặt viên ngọc trai màu tím lên, trông chẳng có gì đặc biệt, loại đẹp hơn thế này anh ta đã thấy nhiều, có lẽ đây là món quà của một người đặc biệt nào đó tặng cho cô.

Anh ta giơ viên ngọc lên, ngắm nghía từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái.

Liệu có phải là Hà Phong không?

Nghĩ đến đây, ngón tay đang đẩy viên ngọc của Fujita Seino bỗng khựng lại, anh ta cầm lấy cái giá sắt bên cạnh, п·gⓗï·ề·ռ ռ·á·✝️ viên ngọc thành cám.

Anh ta nhìn những hạt bột ngọc nhỏ vụn, khẽ thổi một cái.

"Trưởng quan." Gần đây tâm tình của chủ nhân không được ổn định lắm, Yamashita luôn cố gắng thở nhẹ nhất có thể, chỉ sợ lại sơ ý kích động đến anh ta: "Xe đã chuẩn bị xong rồi."

Fujita Seino đứng dậy, Yamashita lấy chiếc áo khoác đang treo xuống khoác lên người anh ta, rồi cúi đầu đi theo ra ngoài.

Vừa đến cửa thì gặp La Linh Thư tìm đến tận nơi.

Fujita Seino không giận lây sang bà, con trai là con trai, mẹ là mẹ, anh ta sẽ không đổ hết mọi tội của Hà Phong lên đầu người phụ nữ này, chỉ lạnh lùng đáp lại rằng anh ta không cứu được người.

Fujita Seino vội vã lên xe rời đi, không thèm màng đến người phụ nữ đang đứng sững ở cửa.

Yamashita đưa xấp ảnh cho anh ta, anh ta rút một tấm ra liếc nhìn một cái rồi vô cảm nhét trở lại.

Fujita Seino buộc phải có mặt ở cảng trước bốn giờ, anh ta nhắm mắt tựa vào ghế xe, nói với Yamashita: "Lái nhanh lên."

Hai người đến sớm mười phút, thời gian vẫn còn dư dả.

Anh ta thong thả đi xuống khoang tàu tầng dưới, Yamashita cầm đèn soi đường cho anh ta. Cuối cùng, Fujita Seino lấy chiếc đèn pin từ tay cấp dưới rồi bảo: "Anh ra ngoài đợi đi."

"Rõ."

Khoang tàu phảng phất mùi ⓜá-ц tanh thoang thoảng, cùng với mùi gỗ mục từ môi trường ẩm thấp lâu ngày.

Ánh sáng đèn pin rơi trên người một người đàn ông bị xích tay chân. Anh hơi nghiêng đầu, giơ tay che mắt, lờ mờ cảm nhận được có một bóng đen vừa ngồi xổm xuống ngay trước mặt mình.

Fujita Seino dời luồng sáng đi, soi vào cổ tay và cổ chân be bét ɱ.á.𝐮 thịt của anh: "Mày càng vùng vẫy thì tay chân sẽ càng nhanh phế hơn đấy."

Hà Phong chồm người về phía anh ta, nhưng độ dài sợi xích có hạn, giữ chặt anh tại chỗ.

"Mày có biết mình sẽ được đưa đi đâu không?" Fujita Seino nhìn biểu cảm hung tợn của anh ở ngay trước mặt, anh ta mỉm cười, xoay xoay đèn pin: "Đây là con tàu đi Mỹ."

Nói xong, anh ta lại rọi đèn vào mặt Hà Phong: "Quên chưa nói cho mày biết, mày đã bị tao bán đi rồi. Cái c𝐡ế.𝐭 đối với mày thì vẫn còn quá nhẹ nhàng, mày lại không sợ cực hình, cho nên tao đã chọn cho mày một con đường thú vị hơn."

Fujita Seino tắt đèn pin, cách hai giây lại bật lên, rồi lại tắt, rồi lại bật, thưởng thức sự thay đổi tinh vi của ánh sáng và biểu cảm trên mặt Hà Phong: "Đó là một sàn đấu quyền anh ngầm, rất thích hợp với mày. Hợp đồng giấy trắng mực đen rõ ràng, đánh thắng một nghìn trận là mày có thể tự do."

Fujita Seino vỗ vỗ vai anh: "Cơ thể vạm vỡ đấy, hẳn là mày cũng giỏi đánh đấm lắm. Vậy mày nghĩ khi đánh ⓖi_ế_ⓣ với lũ võ sĩ da trắng đó, tỉ lệ thắng của mày sẽ là bao nhiêu? Tao đoán ba trận mày thắng được một trận đã là khá lắm rồi. Tính theo xác suất này, đánh đủ ba nghìn trận, ngày nào cũng không nghỉ ngơi thì cũng phải mất tám năm. Chắc mày cũng biết, đối với bộ môn bạo lực này, mày không thể ngày nào cũng có thể ra thi đấu, huống hồ trên sàn đấu đó tử thương vô số, dù mày có sống sót đi ra thì chắc là cơ thể cũng phế rồi. Cứ tính cho mày mười năm đi, chúng ta cá cược nhé, cược xem mười năm sau, khi mày xuất hiện trở lại, liệu cô ấy có chọn đi theo một kẻ tàn phế như mày hay không."

Sợi xích căng cứng, các vòng xích va vào nhau kêu răng rắc.

Fujita rọi đèn vào ổ khóa sau lưng anh: "Giữ gin tay chân đi, đừng để trận đầu tiên đã bị đ-á-n-𝖍 🌜-♓ế-✞, tao kỳ vọng vào mày lắm đấy."

Anh ta rút từ trong 𝐧𝐠ự.𝒸 ra một bức ảnh, dùng đèn soi cho anh xem: "Cái này tặng mày làm kỷ niệm. Nhờ phúc của mày, cô ấy đã bị tổn thương não do ngạt thở, vẫn chưa tỉnh lại, nhưng bác sĩ nói sắp rồi. Thật không may là đứa con của mày đã mất rồi, nhưng sau này tao và cô ấy sẽ có thêm nhiều đứa con khác."

Fujita Seino thổi nhẹ vào bức ảnh, vì muốn chọc tức anh nên cố tình nói: "Mày có biết tên nghiệt chủng đã đó lớn chừng nào rồi không?"

Anh ta giơ ngón trỏ lên: "Dài chừng này này, ném cho chó một miếng là mất dạng."

Hà Phong nhìn Tạ Trì trong ảnh, thấy cô đang nằm trên giường bệnh, đeo mặt nạ oxy: "Tao sẽ g𝐢ế·🌴 mày."

Fujita Seino cười phá lên: "Giế.🌴 tao? Mày cứ sống sót mà ra được đã rồi hẵng nói, nhưng khi mày lấy lại được tự do, có khi con của tao và cô ấy đã cao đến thắt lưng mày rồi."

Anh ta ném bức ảnh xuống trước mặt Hà Phong rồi đứng dậy: "Thực ra nếu ngày hôm đó mày không dẫn người đến cướp pháp trường, tao cũng sẽ không để cô ấy 🌜.𝐡ế.t đâu. Kết quả bây giờ thế này là vừa đẹp, tao sẽ chinh phục cô ấy lẫn đất nước của mày một cách triệt để, vậy nên mày cứ yên tâm mà đi đi."

Anh ta quay lưng, rời khỏi khoang tàu tối tăm lạnh lẽo: "Đánh cho tốt vào, biết đâu có thể ra sớm hơn, bọn tao đợi mày."

...

Khương Thủ Nguyệt vẫn ở Thượng Hải, cô ở lại địa điểm liên lạc bí mật của tổ chức, chờ đợi tin tức đến mức lo sốt vó.

Khóa cửa mở ra, Đương Quy đã về.

Cô vịn tường, vội vã chạy lại: "Thế nào rồi?"

Đương Quy lắc đầu: "Vào phòng rồi nói."

Khương Thủ Nguyệt theo anh vào phòng, đóng chặt cửa lại: "Lắc đầu là ý gì?"

"Đồng chí ở bệnh viện nói Fujita Seino định đưa cô ấy về Nhật Bản điều trị, nhưng ♓.ô.n mê lâu như thế rồi, trừ khi có phép màu xảy ra, nếu không thì..." Đương Quy thở dài: "... gần như không còn hy vọng nữa."

Khương Thủ Nguyệt şℹ️ế·t c♓·ặ·𝐭 tay: "Dù sớm muộn gì cũng 𝒸♓-ế-𝐭, nhưng tuyệt đối không thể 𝒸-hế-𝖙 ở cái nơi 🍳ⓤ.ỷ tha ma bắt đó."

"Bao nhiêu chuyện xảy ra như vậy, bọn chúng canh phòng quá nghiêm ngặt, muốn cứu cô ấy là chuyện không thể nào."

"Vậy lẽ nào cứ thế nhìn cô ấy bị đưa đi sao? Đến cả †𝖍·𝖎 †𝐡·ể cũng để cho bọn զ·υ·ỷ lăng nhục à?"

"Chúng ta không thể vì một người sắp 𝐜𝒽ế·✞ mà mạo hiểm lớn như vậy, các tổ chức ngầm ở Thượng Hải đều đã chịu tổn thất nặng nề, không thể hy sinh thêm được nữa đâu."

"Người đáng ↪️ⓗế_т là tôi!" Khương Thủ Nguyệt đau đớn vò tóc: "Tại sao không phải là tôi!"

...

Để đánh lạc hướng dư luận, Fujita Seino đã 🌀·ⓘế·† Keiko - kẻ đã đóng giả Tạ Trì ở pháp trường lần trước, và lần này, cô ta sẽ thực sự đã ⓒ-𝖍-ế-✞ với thân phận kẻ thế thân.

Chuyến bay về Tokyo mất khoảng mười tiếng, anh ta còn đưa theo một bác sĩ Nhật đi cùng suốt chặng đường.

Fujita Seino đã hoàn toàn trở nên điên cuồng, phu nhân Fujita và Fujita Michi chỉ đành bất lực.

Anh ta dồn hết tâm trí vào người phụ nữ đang ♓*ô*ռ mê này, thậm chí cả người cha quá cố kia, anh ta cũng chẳng thèm đoái hoài hay đến viếng.

Tạ Trì được đư*a ν*à*ⓞ bệnh viện tốt nhất Tokyo, hầu như lúc nào Fujita Seino cũng túc trực cạnh giường, không rời nửa bước.

Không còn ai có thể é●🅿️ 𝖇●ⓤộ●ⓒ anh ta nữa, thế là anh ta cầm bút lên, quay lại lĩnh vực mà mình yêu thích.

Nhưng dù sao tâm tư của anh ta cũng đã thay đổi, không thể trở lại trạng thái thuần khiết sạch sẽ như ban đầu được nữa.

Fujita Seino cứ nhìn Tạ Trì, viết được vài nét lại nhìn cô một lúc, đến khi ánh mắt quay lại cuốn sổ, anh ta lại xé tờ vừa viết, vò nát rồi ném xuống đất.

Sàn phòng bệnh luôn vương vãi những mẩu giấy vụn to nhỏ.

Ngày nào Fujita Seino cũng nói chuyện với cô, tắt đèn, thắp hai ngọn nến, đọc cho cô nghe những kịch bản anh ta viết trước đây, rồi lại chuyển sang đọc những tiểu thuyết trong và ngoài nước.

Anh ta đã cả ngày không ăn gì, đôi môi khô khốc nứt nẻ, những lớp da bong tróc bị xé ra từng chút một, ɱá_𝐮 không ngừng chảy xuống.

Buổi tối, cuối cùng cũng có tin vui.

Fujita Seino cầm tờ phiếu cư trú và một loạt giấy tờ tùy thân mà bạn thân gửi đến, quỳ gối xuống bên cạnh Tạ Trì, đưa từng thứ cho cô xem. Anh ta dùng họ của mình đặt cho cô một cái tên mới: Fujita Vãn Chi.

"Bây giờ em là công dân Nhật Bản rồi, đợi em tỉnh lại, em sẽ sống với một thân phận mới." Anh ta nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô: "Anh vẫn gọi em là Vãn Chi nhé, anh thích hai chữ này hơn."

"Em lạnh phải không?" Anh ta lấy thêm hai chiếc chăn đắp lên người cô, nằm xuống bên cạnh, ôm chặt lấy lớp chăn dày cộm: "Giờ thì không còn lạnh nữa rồi."

Phòng bệnh tĩnh lặng đến đáng sợ.

Fujita Seino tựa đầu vào cạnh cô, lắng nghe nhịp thở yếu ớt: "Anh biết em có thể nghe thấy anh nói mà, em mau tỉnh lại đi, anh sẽ đưa em đi xem vở kịch mà anh dàn dựng."

"Nếu anh không phải người Nhật, liệu em có thích anh không?"

"Nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa, vì giờ đây em cũng giống như anh mà."

"Chúng ta mới là xứng đôi nhất."

"Anh sẽ khiến em quên hắn đi."

...

Ngày thứ năm sau khi trở về Nhật.

Đây là lần đầu tiên Fujita Michi đến thăm họ.

Ngày hôm đó bị ném xuống xe, cô không bị thương nặng, nhưng trong lúc lăn lộn đã bị thương ở mặt, trên trán để lại một vết sẹo dài ba centimet.

Fujita Seino đặt Tạ Trì trước gương, đang cầm lược chải đầu cho cô.

Fujita Michi đứng ở cửa, nhìn người anh trai đã hoàn toàn mất trí kia: "Anh, anh đừng như vậy, em sợ lắm."

Fujita Seino quay lại nhìn cô, mỉm cười: "Em qua đây xem chị dâu em có đẹp không?"

Fujita Michi lùi lại một bước.

"Em sợ cái gì?" Anh ta bước tới nắm lấy cổ tay Michi: "Em qua đây xem chị dâu đi, qua đây."

Fujita Michi dốc sức vùng vẫy không muốn lại gần, Fujita Seino nhìn cô vài giây, đột nhiên lôi mạnh cô tới, ấn chặt xuống trước gương: "Gọi đi, gọi chị dâu đi!"

"Em không muốn gọi một người ⓒ●♓●ế●t!" Fujita Michi đấm đá túi bụi: "Anh trai, anh tỉnh lại đi, chị ta đã ⓒ♓ế-🌴 lâu rồi! 𝒞·𝖍·ế·🌴 từ hai ngày trước rồi!"

Fujita Seino bóp cổ cô: "Mày nói cái gì?"

"Chị ta ↪️𝖍.ế.ⓣ rồi, 🌜♓ế●🌴 rồi! Xương thịt đã lạnh ngắt rồi! Anh còn không đem chị ta đi hỏa táng thì sẽ bốc mùi mất!"

Fujita Seino giáng một cái tát vào mặt cô, đẩy cô sát vào góc tường: "Cút ra ngoài, cút ngay!"

Fujita Michi tủi thân ngồi bệt dưới đất, lưng bị va chạm đau nhói: "Anh đúng là đồ điên."

Fujita Seino lôi cô dậy, ném ra ngoài rồi khóa chặt cửa lại.

Tạ Trì gục đầu, cả người nghiêng sang bên phải. Fujita Seino vội đỡ cô dậy, cầm lược tiếp tục chải đầu cho cô: "Anh biết em thích yên tĩnh, sau này không cho nó vào nữa, được không?"

Tay anh ta đặt trên cằm cô, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt trong gương, nở một cười mê muội: "Vãn Chi của anh thật đẹp."

...

Nhân lúc Fujita Seino vào nhà vệ sinh, Fujita Michi cho những người 🅿️♓ụ*ⓒ 🎋í*𝐜*h sẵn dưới lầu lên khiêng †♓.ï 𝐭♓.ể Tạ Trì đi.

Đến khi anh ra ngoài thấy giường trống không, lập tức cuống cuồng chạy quanh phòng, lúc thấy Fujita Michi đang ngồi dưới lầu thì lao tới ấn chặt cô: "Có phải mày không? Mày giấu cô ấy ở đâu rồi?"

"Em không nói cho anh biết đâu! Chị ta đã hại anh, đã hại anh Tatsuji, hại em, hại cha, hại cả nhà chúng ta!" Fujita Michi nhìn anh ta trừng trừng: "Chị ta không xứng được chôn trên đất Nhật của chúng ta, em sẽ ném chị ta xuống biển cho cá ăn!"

Fujita Seino trợn tròn mắt nhìn cô, ⓢ_𝒾_ế_🌴 🌜♓_ặ_✞ cổ cô: "Nói! Nói! Nói mau!"

Fujita Seino lái xe đuổi theo, anh ta suýt chút nữa đã b*p ch*t em gái mình.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, cô đã chịu hé môi.

May mà những người đó lái xe không nhanh, Fujita Seino nhìn thấy chiếc xe từ đằng xa, anh đã đã hoàn toàn không còn màng mạng sống, điên cuồng đạp ga đ·â·ɱ sầm vào.

Chiếc xe phía trước buộc phải dừng lại, anh ta lại hung hãn xông tới, đập nát cửa sau rồi lôi người yêu của mình ra ngoài.

Fujita Seino bị thương, do cú va chạm ban nãy nên trên trán chảy ⓜ-á-υ không ngừng: "Đừng sợ, anh đến đây, anh sẽ không để họ mang em đi nữa."

Anh ta ôm chặt Tạ Trì, khóc lóc thảm thiết: "Vãn Chi, anh sẽ không để em đi đâu, em có biến thành ⓠ●⛎●ỷ cũng phải ở bên cạnh anh."

Câu nói này như làm anh ta sực tỉnh: "Đúng, qⓤ*ỷ, thông linh sư, q⛎_ỷ, 𝐪𝐮_ỷ."

Anh ta lảo đảo đứng dậy, đưa cô lên xe mình, sau đó phóng vút đi theo một hướng khác.

...

Gần đây phu nhân Fujita bận rộn với tang lễ, sau khi tiễn những người bạn đến thăm hỏi xong, bà ghé qua phòng Fujita Seino một lát.

Trong phòng tối om, trên bàn thắp một ngọn nến, theo cơn gió bên ngoài ùa vào, bóng nến khẽ đung đưa hắt lên mặt tường. Cả căn phòng toát lên vẻ âm u, treo đầy đủ loại trướng liễn, vật dụng kỳ quái.

Fujita Seino co chân ngồi trong góc phòng, trong lòng ôm một chiếc hộp gỗ, bên trên quấn những dải vải được nhuộm đỏ bằng Ⓜ️á*⛎ của chính anh ta cùng những lá bùa 🍳⛎.á.ℹ️ 𝖉.ị, tất cả bắt chéo vào nhau, khóa chặt chiếc hộp gỗ.

Phu nhân Fujita vừa kinh hãi vừa xót xa, chậm rãi đi tới, quỳ ngồi xuống trước mặt anh ta rồi nhìn sang cổ tay quấn băng gạc thấm má-υ của anh ta: "Seino, rốt cuộc con làm sao vậy? Để mẹ đưa con đi bệnh viện nhé."

Fujita Seino ngước lên nhìn bà, đôi mắt anh ta toàn là tia ɱá-⛎, quầng mắt thâm đen, bộ dạng chẳng ra người cũng chẳng ra ma, chỉ nhìn mẹ mình một cách ⓠ.⛎.ỷ dị: "Suỵt, Vãn Chi của con ngủ rồi."

Anh ta mỉm cười chỉ vào chiếc hộp: "Đừng làm phiền cô ấy, đừng làm ồn."

...

Một tháng sau.

Trước khi đi, Fujita Michi đến gặp anh trai mình một lần.

Lúc nào căn phòng của anh ta cũng chìm trong bóng tối, nồng nặc mùi hương phấn kỳ quái. Cô tìm một hồi mới phát hiện anh trai đang cuộn mình trong góc tủ quần áo để viết chữ.

Cô đi đến trước mặt anh ta, vô cảm nhìn xuống: "Anh Seino."

Fujita Seino ngẩng đầu lên, bỗng nhiên bò về phía cô: "Vãn Chi, sao em lại ra ngoài thế này, có phải em nhớ anh nên mới ra đây thăm anh không?"

Fujita Michi đẩy tay anh ra: "Anh nhìn cho kỹ xem em là ai?"

Fujita Seino lôi từ trong пℊ*ự*c ra một viên kẹo: "Em xem này, viên kẹo em cho anh, anh vẫn luôn không nỡ ăn."

Fujita Michi giật lấy viên kẹo ném đi chỗ khác: "Đủ rồi! Anh có thể tỉnh táo lại được không!"

Fujita Seino bò đến nhặt viên kẹo lên, đặt vào lòng bàn tay khẽ thổi thổi, rồi cẩn thận giấu vào trong lòng, tự lẩm bẩm một mình: "Anh biết mà, đối với em, anh là người đặc biệt. Hồi đó ở Nam Kinh, những bệnh nhân khác đều không có kẹo, chỉ có anh là được em cho thôi."

Anh ta bò lại vị trí cũ, tiếp tục đối diện với ánh nến leo lét mà viết kịch bản: "Em đợi anh nhé, câu chuyện của chúng ta sắp viết xong rồi, không còn lâu nữa đâu. Sau này anh sẽ bảo các diễn viên của anh diễn lại, diễn cho cả thế giới xem, cho cả thế giới xem..."

"Anh cứ ở đây mà từ từ ⓒ.hế.𝖙 dần ⓒ𝖍ế*𝖙 mòn đi." Fujita Michi chỉnh lại quần áo, đứng thẳng tắp: "Nhà Fujita cần có người gánh vác. Chú Kudo sẽ dạy em những kiến thức về tình báo, mối thù này, em nhất định phải báo."

...

Cùng bị bán tới đây với Hà Phong còn có hai người Trung Quốc, một trong số đó đã 𝖈𝒽.ế.🌴 trên võ đài vào hôm qua.

Mỗi ngày ở đây, họ đều lên kế hoạch bỏ trốn, nhưng lần nào cũng thất bại. Sàn đấu ngầm được canh gác vô cùng nghiêm ngặt, trong ngoài có tới ba lớp rào sắt, mà mỗi lần bị bắt lại đều không tránh khỏi bị mấy gã lực lưỡng trói lại rồi đánh cho một trận thừa sống thiếu c*𝐡ế*ⓣ.

Mặc dù ba bữa cơm rất thịnh soạn, môi trường sống cũng không tệ, lại có người chuyên môn chăm sóc sinh hoạt và kiểm tra sức khỏe định kỳ, nhưng không một ai muốn mất đi tự do.

Ngoài thời gian lên đài ↪️*ⓗ*ï*ế*n đấ*⛎ và luyện tập quét chân vào cột sắt ra, dù là làm gì họ cũng phải đeo xích, bị nhốt trong hầm kín như súc vật, vĩnh viễn không thấy ánh sáng mặt trời.

Võ sĩ ở đây không có tên, chỉ có biệt danh. Lúc đầu Hà Phong tên là "Hắc Long", trong một trận đấu, anh bị đánh đến mức ɱá.⛎ thịt be bét, nằm gục dưới đất không dậy nổi, vậy mà ngay lúc cận kề cái c*h*ế*ⓣ lại tung ra một chiêu khóa họng đối phương, xoay chuyển tình thế từ bại thành thắng, khiến cả khán đài 𝐧-ổ t𝐮-ⓝ-𝖌. Ⓜ.á.⛎ tươi nhuộm đỏ hình xăm Ứng Long trên người, từ đó biệt danh của anh được đổi thành "Xích Long".

Suốt một năm qua, biệt danh này dần trở thành cái tên hái ra tiền của sàn đấu ngầm, những trận có anh tham gia luôn mang về những khoản tiền cược khổng lồ. Trong mắt khách quen, đây là một con ngựa đen khát 𝐦_á_⛎ không màng mạng sống, vừa tàn nhẫn vừa hung dữ, chiến tích hiển hách. Hiếm có ai thắng nổi anh, nhưng bạo lực kéo dài cũng khiến cơ thể anh mang đầy thương tích.

Hà Phong đã gục.

Lần gục ngã này, anh phải dưỡng thương mất nửa năm trời.

Lần xuất hiện trở lại là trận đấu thứ 261 của anh.

Ai cũng biết quyền anh ngầm đại diện cho sự 𝖒á_𝖚 me, điên cuồng và không có bất kỳ quy tắc nào, là nơi có vô số ⓥ𝑜ⓝ-🌀 ⓗ-ồ-𝖓 đã bỏ mạng. Không màng chiêu thức, không quản sống 𝖈ⓗ●ế●𝖙, ngoài chiến thắng ra thì không còn gì khác quan trọng.

Võ đài u ám bí bách, chỉ có vài luồng sáng trắng chói mắt rọi xuống, soi rõ hai cơ thể đang căng tràn huyết mạch.

Đối thủ lần này là một người Trung Quốc.

Đây là tình cảnh Hà Phong không muốn đối mặt nhất. Anh có thể quyết đấu với võ sĩ của bất kỳ quốc gia nào, nhưng đứng trước đồng bào của mình, anh lại không tài nào xuống tay được.

Những chiêu thức tưởng chừng tùy tiện lại vô cùng tàn độc, dù anh đã cố gắng thu lực nhiều nhất có thể.

Khán giả dưới đài vẫn không ngừng gào thét: "Đánh đi! Né cái gì mà né!"

"Đập nát thằng ranh con đó đi!"

"Đ.á𝐧.𝐡 ⓒ𝒽.ế.t nó đi!"

Trong sự nhường nhịn liên tục, Hà Phong đã chọn thất bại. Nhưng đối phương không biết anh là đồng bào của mình, ngay cả khi đã công bố kết quả, hắn vẫn đè anh xuống đất mà vung nắm đấm.

Trong vô vàn tiếng chửi rủa, anh nghe thấy một giọng nói vừa ấm áp vừa thân thiết bằng tiếng mẹ đẻ quen thuộc:

"Thằng lùn Nhật Bản, ông đá𝐧●♓ 𝐜●♓●ế●🌴 mày!"

Trận đầu tiên tái xuất đã bị đánh thành ra thế này.

Sau khi được xử lý vết thương, Hà Phong bị ném trở lại căn phòng nhỏ chật hẹp.

Toàn thân đau nhức như rệu rã.

Trong đầu như có gắn thêm một cái đài phát thanh, không ngừng bị làn sóng điện dài dằng dặc vây quanh.

Anh trở mình, cầm cốc nước trên bàn lên, khó khăn uống một ngụm, sau đó ngửa người nằm xuống, nhìn những con số ghi trên tường.

Còn phải thắng thêm 787 trận nữa.

Anh đột nhiên trở nên nóng nảy bất an, ngay cả khi trận nào cũng thắng, thì đến lúc đó cơ thể anh cũng đã tàn phế rồi.

Phía xa lại vọng lại tiếng nhạc mập mờ.

Người nghệ sĩ vĩ cầm kia luôn chơi nhạc vào giờ này, mỗi khi tiếng nhạc vang lên, tâm trạng nóng nảy của anh lại dần được xoa dịu.

Hà Phong nhắm mắt, hơi thở dần bình ổn lại.

Anh không biết đó là khúc nhạc gì, người chơi là người già hay người trẻ, là đàn ông hay là phụ nữ.

Những lúc như vậy, trong tâm trí anh lại hiện lên bóng dáng của Tạ Trì.

Anh nhớ lại lúc hai người nắm tay nhau tản bộ trên những con phố yên tĩnh của Nam Kinh vào ban đêm, ngồi thuyền trên sông Tần Hoài, lắng nghe làn điệu dân ca và những bản bình đàn êm dịu vọng đến từ hai bên bờ.

Anh cầm bức ảnh đó lên, mượn tia sáng yếu ớt lọt qua khe nhỏ của cửa sổ sắt mà ngắm nhìn cô.

"Đợi anh."

...

Chương (1-114)