Truyện:A Chi, A Chi - Chương 094

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 094
Người Trung Quốc
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Con thuyền đã chèo đi xa, trong rừng vọng lại tiếng súng dày đặc, khiến chim chóc kinh hãi bay tán loạn.

Tạ Trì giật chiếc bông tai còn lại trên tai xuống, bẻ thẳng ra để mở khóa còng. Khương Thủ Nguyệt gượng cơ thể vẫn đang trọng thương nhấn tay cô lại: "Cô làm gì vậy! Anh ta làm thế này là mong cô được sống!"

Tạ Trì đẩy cô ra: "Buông ra."

"Cô có nghĩ đến con của hai người không?" Khương Thủ Nguyệt giữ chặt tay cô, "Cô đi nộp mạng thì dễ rồi, còn sinh linh vô tội này thì sao?"

Động tác của Tạ Trì khựng lại.

"Nếu may mắn thoát được thì tốt, lỡ như có gì bất hạnh xảy ra, ít nhất cũng phải giữ lại huyết mạch của anh ta!"

Đầu thuyền không chịu nổi sức nặng của nhiều người, A Như vừa khóc vừa nói nhỏ vào tai Quốc Cường. Sau khi hiểu ra, Quốc Cường đi tới ôm lấy eo Tạ Trì: "Mẹ nuôi, mẹ đừng đi, đừng mang em trai đi."

Tạ Trì nén đau thương, ôm đầu Quốc Cường, nhìn về phía bờ sông đang dần xa khuất.

Một bên là sóng yên biển lặng, một bên là mưa 🅱️o_𝐦 bão đạn.

Hẳn là lũ cá dưới nước không hề hay biết rằng, chim thú trên mặt đất đang sợ hãi đến nhường nào.

...

Lý Trường Thịnh lăn đến cạnh Hà Phong: "Anh, không trụ nổi nữa, chúng ta hết đạn rồi."

Hai người thừa lúc loạn lạc bắn trả, 🌴●i●ê●u ⓓı●ệ●t những tên lính Nhật đang áp sát.

Đạn dược cạn sạch, trong bụi cỏ truyền đến tiếng sột soạt.

Họ dựa lưng vào một thân cây to bị đổ ngang, Lý Trường Thịnh mỉm cười nhìn Hà Phong: "Anh, trải qua hai trận đại chiến đều sống sót, cứ tưởng phúc lớn mạng dày, không ngờ cuối cùng anh em mình lại 𝖈-♓-ế-𝖙 cùng nhau."

Hà Phong nhìn nụ cười ngây ngô của cậu, giơ tay vò rối tóc cậu: "Em sẽ không 𝒸𝒽ế●𝐭 đâu."

"Thôi đi anh, tầm này mà còn sống được thì em..."

Còn chưa kịp nói hết câu, Hà Phong đã tung một chưởng đánh ngất cậu, nhét vào hốc cây đổ phía sau rồi lấy cành lá che kín lại. Anh đứng dậy, chạy nhanh về hướng khác để dụ bọn Nhật về phía Đông Nam.

Thấy một bóng đen vụt qua từ phía sườn, lối di chuyển cực kỳ lắt léo, binh lính Nhật lập tức tập trung hỏa lực quét về phía đó. Fujita Seino bất chấp vết thương đuổi theo, thấy anh bị trúng đạn ở chân ngã gục xuống, vội vã gào lên: "Đừng bắn 🌜*𝖍ế*𝖙!"

"Phải bắt sống!"

"Bắt sống cho tôi!"

...

Fujita Seino ngồi trong phòng giam tối tăm, đây là ngục tối của Hồng Công Quán, chuyên dùng để thẩm vấn những người tham gia kháng chiến mà mật thám Nhật nghi ngờ nhưng không có bằng chứng, hoặc là những kẻ cứng đầu mà các cơ quan khác không thẩm vấn nổi.

Fujita Seino không xử lý vết thương sau lưng, đó là vết thương do người đàn bà anh ta yêu để lại. Anh ta cầm chai rượu dội thẳng lên lưng, một mình chịu đựng nỗi đau thấu xương ấy.

Lúc thì anh ta khóc, lúc lại cười cuồng dại, lúc lại tự lẩm bẩm một mình.

Bất chợt, anh ta ném chai rượu, bóp chặt cổ Hà Phong: "Cô ấy đi đâu rồi? Hả? Đi đâu rồi?"

Anh ta đấm mạnh vào mặt Hà Phong: "Chúng mày ở bên nhau từ khi nào? Đã ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi?"

Rồi lại cười đến mức bả vai 𝓇ц.n 𝓇.ẩ.γ: "Phải lòng nhau từ bao giờ? Lần đầu tiên gặp mặt sao? Lúc đó mày đã dòm ngó người đàn bà của tao rồi à?"

Anh ta quay lưng đi, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, lẩm bẩm: "Tao nhớ ra rồi, lúc đó ánh mắt mày nhìn cô ấy đã không đúng, tao còn nói với Vãn Chi, cô ấy còn nói tao bảo Michi quản lý mày cho tốt."

Anh ta đột ngột quay phắt người lại: "Có phải lúc đó không! Sau đó là đến nhà cô ấy ăn cơm, đi cưỡi ngựa, hết lần này đến lần khác. Chính tao đã đẩy cô ấy về phía mày!"

Hà Phong cười khẩy một tiếng, không nói lời nào.

Fujita Seino ngửa đầu, hai tay bới loạn tóc mình: "Thế mà mày còn để cô ấy mang thai đứa nghiệt chủng của mày. Tại sao bọn mày lại đối xử với tao như vậy? Tao sai ở đâu? Hả? Mà bọn mày lại đối xử với tao như thế?"

Anh ta ngồi xổm trước mặt Hà Phong, trấn tĩnh lại một lúc rồi túm áo anh từ từ đứng dậy: "Cấu kết với phần tử kháng Nhật từ khi nào? Năm nay? Hay năm ngoái? Mày nên đi làm diễn viên thì đúng hơn."

Fujita Seino vén lọn tóc rủ trước trán của anh lên: "Một gương mặt tuấn tú biết bao, kỹ năng diễn xuất cũng đỉnh biết bao, quay bọn tao như quay dế như thế, mày còn giỏi hơn bất cứ diễn viên nào tao từng đào tạo."

Anh ta dùng ngón tay chọc vào vết dấu sắt nung trên xương bả vai anh, ra sức khoét vào trong. Hà Phong nghiến chặt răng, không thốt ra một tiếng.

Fujita Seino rút tay ra, quệt ɱ.á.u lên mặt anh, ngón tay từ từ trượt xuống, dừng lại ở hình xăm: "Mày nghĩ rằng không ai có ai lại gần quan sát thì đồng nghĩa với việc không có ai phát hiện ra mấy vết sẹo này à?"

Anh ta áp sát mặt anh, nhìn mồ hôi anh đầm đìa chảy xuống vì đau đớn, cười nhạt: "Trên người mày đào đâu ra nhiều sẹo thế này? Còn có cả vết đạn nữa, bị thương từ bao giờ?"

Anh ta dùng hai tay cảm nhận từng vết sẹo nhỏ trên người Hà Phong: "Từ tháng Tám năm kia đến tháng Ba năm ngoái, mày đã biến mất hơn nửa năm, đã đi đâu? Không lẽ mày đi đánh giặc? Đi ra tiền tuyến sao? Chiến dịch Thượng Hải? Phòng thủ Nam Kinh?" Fujita Seino cười rộ lên: "Thua sạch rồi."

Anh ta rút khăn tay trắng lau vết Ⓜ️-á-ц trên mặt Hà Phong: "Tatsuji à, mày phản bội Đế quốc Đại Nhật Bản từ bao giờ? Mày có phải là Chim Cúc c* không?"

Hà Phong cười nhạo một tiếng.

"Mày còn dám cười." Fujita Seino cầm lấy chiếc roi đẫm ⓜ●á●𝐮 trên bàn, quất mạnh về phía anh: "Cười đi, cười đi!"

...

Nhóm của Tạ Trì không thể rời khỏi Thượng Hải.

Sau khi họ chạy thoát, Fujita Seino đã hạ lệnh phong tỏa nghiêm ngặt các cửa ngõ, thậm chí một số đường mòn hẻo lánh cũng có trạm gác.

Họ bèn trốn trong một ngôi làng nhỏ hẻo lánh.

Cô gái bị hóa trang thành Tạ Trì tên là Keiko, cô ta chính là kế hoạch dự phòng của Fujita Seino. Để cho màn kịch chân thực nhất có thể, chính tay anh ta đã để lại nhiều dấu vết t𝐫·🔼 tấ·ⓝ trên người cô ta. Tiếng Trung của cô ta không tốt, không dám giao tiếp với mọi người nên luôn giả vờ hỏng giọng hay không khỏe để giả vờ ngủ, đợi đến khi trời tối mọi người nghỉ ngơi mới lén chạy ra trấn gọi điện báo tin.

Sáng sớm hôm sau, tiếng gà gáy vang lên.

Quân Nhật vào làng, chúng xông thẳng đến nơi ẩn náu của Tạ Trì, bắt trọn cả nhóm đưa về.

Tạ Trì bị đưa thẳng đến nhà riêng của Fujita Seino.

Anh ta đang áp chảo bò bít tết, nghe thấy tiếng động bên ngoài liền chạy ra đón, ngang hông vẫn còn buộc tạp dề. Khoảnh khắc nhìn thấy cô, ánh mắt anh ta lập tức trở nên vô cùng dịu dàng: "Vãn Chi, em về rồi. Thời gian vừa khéo lắm, mau ngồi xuống đi."

Tạ Trì không nhúc nhích.

Fujita Seino đi tới, ấn cô ngồi xuống bàn.

Tạ Trì tiện tay vớ lấy con dao ăn đ●â●m về phía anh ta, Fujita Seino nắm lấy tay cô, nghiêng mình né tránh: "Bạn bè của em vẫn đang ở chỗ anh đấy."

Thấy ánh mắt phẫn nộ nhưng bất lực của cô, anh ta tiếp tục mỉm cười đỡ cô ngồi xuống: "Chúng ta ăn cơm trước đã, đợi anh một chút."

Anh ta quay vào bếp, một lát sau bưng ra hai đĩa thức ăn, trên đó đặt miếng bít tết đỏ tươi: "Trước đây em thích chín một chút, hôm nay chúng ta thử ăn tái có ɱ●á●⛎ nhé."

Anh ta cúi người, ngón tay lướt từ dưới tai xuống cằm cô, giữ chặt mặt cô, xoay người cô ngồi ngay ngắn lại: "Yên tâm, không phải thịt người đâu."

Fujita Seino rót cho Tạ Trì một ly rượu vang, sau đó lịch thiệp ngồi xuống đối diện, cầm dao nĩa lên: "Ăn đi chứ."

Anh ta vỗ nhẹ vào trán mình: "Xin lỗi, quên mất em còn đang đeo còng, vậy để anh giúp em."

Anh ta ngồi sang bên cạnh Tạ Trì, chậm rãi cắt thịt cho cô.

"Anh đưa họ đi đâu rồi?"

"Khi ăn cơm đừng nhắc đến những chuyện đó." Fujita Seino đưa miếng thịt đến sát miệng cô: "Ăn đi."

Tạ Trì không há miệng, tay anh ta giữ nguyên vị trí đó gần một phút.

"Anh ấy đâu?"

Fujita Seino vẫn điềm nhiên nhìn cô, bất chợt rút miếng thịt ra khỏi nĩa, bóp miệng cô ép thẳng vào trong. Tạ Trì cắn mạnh vào ngón tay anh ta, anh ta nhíu mày cười rộ lên, mặc kệ ngón tay bị cô cắn đến chảy 〽️á●⛎.

Tạ Trì nhả ngón tay ra, nhổ bỏ miếng thịt còn tơ 𝐦á*ц sang một bên: "Anh điên rồi."

Fujita Seino nhìn ngón tay mình, đ_ư_🔼 𝖛à_𝐨 miệng l**m láp, nuốt cả Ⓜ️.á.𝖚 lẫn nước bọt của cô xuống, sau đó lẳng lặng ngồi bên cạnh cô một lát: "Phải, anh điên rồi, là bị các người ép điên đấy, các người ai cũng ép anh hết."

Anh ta ngước mắt cười nhìn cô, nắm lấy hai vai cô, đôi mắt hằn lên những tia ⓜá●ц: "Tại sao? Tại sao em lại đối xử với anh như vậy? Rốt cuộc anh đã làm sai điều gì?"

Tạ Trì không muốn trả lời câu hỏi này.

Giây tiếp theo, Fujita Seino lại như biến thành một người khác, hoảng loạn lấy khăn ăn lau môi cho cô: "Xin lỗi, anh không cố ý, có đau không? Có làm em bị thương không?"

Tạ Trì gạt ra: "Đừng chạm vào tôi."

Fujita Seino ngơ ngác nhìn cô: "Đừng chạm vào em, tại sao không thể chạm vào em?"

Anh ta đột ngột hất tung bộ đồ ăn trước mặt, tiếng đổ vỡ loảng xoảng dưới đất: "Hắn ta thì chạm được sao?"

Anh ta giữ lấy mặt cô, Ⓜ️á_ⓤ trên ngón tay dây đầy lên làn da trắng lạnh của cô: "Em muốn gặp hắn không? Anh sẽ nói cho em biết hắn ở đâu. Hắn đang ở trong đại lao đấy."

Fujita Seino nở nụ cười ⓠ*⛎*á*ï ⓓ*ị: "Trong móng tay anh vẫn còn dính da thịt của hắn đây, em có muốn xem không?"

Tạ Trì tung chân đá văng anh ta ra. Vết thương cũ của Fujita Seino vẫn chưa lành, anh ta ngã ngồi bệt xuống đất, tay chống xuống sàn, trân trân nhìn vào bụng cô, rồi đột nhiên cầm con dao bên cạnh đ●â●𝐦 tới.

Tạ Trì lập tức lấy tay che bụng.

Fujita Seino dừng lại kịp lúc. Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi tay đan xen của cô, ngước mắt nhìn mặt cô đầy tuyệt vọng: "Bao giờ thì em mới bảo vệ anh một lần?"

Cô không thể đối đầu gay gắt với anh ta, chỉ có thể tạm thời nhún nhường để tìm cơ hội: "Seino, tôi chưa từng nghĩ sẽ g*𝐢*ế*✞ anh."

Fujita Seino lập tức rơi nước mắt, ôm chặt lấy cô: "Anh biết, anh biết em không nỡ mà, hôm qua rõ ràng em có thể nổ súng bắn ↪️𝖍●ế●✝️ anh, nhưng em đã không bắn, em vẫn có tình cảm với anh, đúng không?"

"Không phải."

Fujita Seino vùi mặt vào cổ cô: "Không sao, chúng ta có thể từ từ bồi đắp tình cảm."

Anh ta buông cô ra, dùng tay áo lau đi vết 〽️á.⛎ trên mặt cô, lảo đảo chạy vào bếp.

Chân Tạ Trì bị xích, cô biết mình không trốn thoát được, cũng không muốn trốn, bởi vì người yêu, người thân và bạn bè của cô đều nằm trong tay anh ta.

Cô đi đến cửa bếp nhìn Fujita Seino: "Đừng bận rộn nữa, tôi không ăn đâu."

Anh ta không nhìn cô: "Em cùng anh ăn hết bữa này đi, anh sẽ đưa em đi gặp hắn."

Tạ Trì không đáp.

Anh ta ngước mắt nhìn cô: "Được không?"

...

Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, giống như hồi cuối tháng Mười một bất ngờ xuất hiện một trận tuyết nhỏ, hôm nay lại có một trận tuyết lớn mấy năm mới gặp một lần.

Sau khi xuống xe, Fujita Seino khoác chiếc áo choàng của mình lên người cô, Tạ Trì nhún vai để chiếc áo rơi xuống đất.

Anh ta nhặt lên, khoác lại cho cô lần nữa, dắt đôi tay đang bị còng của cô đi lên lầu.

Fujita Seino không đưa Tạ Trì đến phòng giam, mà đi lên tầng hai của công quán, bên trong có lò sưởi, vô cùng ấm áp.

"Anh đưa tôi đến đây làm gì?"

Anh ta không trả lời, đưa cô đến đứng bên cửa sổ: "Đã hứa rồi, đưa em đi gặp hắn."

Tạ Trì nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi xuống từng mảng lớn, xuyên qua lớp lớp trắng xóa, nơi bãi đất trống phía xa có một bóng đỏ đập vào mắt.

Cô lập tức áp sát vào cửa sổ, há hốc miệng, lồng ռℊự-↪️ phập phồng dữ dội. Những vòng hơi ngưng kết thành lớp hơi nước trên cửa sổ kính lạnh lẽo làm nhòa tầm nhìn, cô vội vàng giơ tay lau đi, đầu ngón tay không ngừng 𝐫⛎*𝖓 𝓇ẩ*🍸.

Người đó chỉ mặc một lớp áo mỏng manh dính đầy 〽️á*𝖚, nằm nghiêng trên nền tuyết. Lẽ ra anh phải quỳ, nhưng dù bọn chúng có đá gãy chân, anh cũng không quỳ xuống. Bên người anh phủ một lớp tuyết mỏng, có lẽ vì thân nhiệt ngày càng thấp nên tuyết đọng lại rất lâu.

Một gã mặc kimono xách thùng nước đá đi tới, dội thẳng từ đầu xuống cổ anh. Cơ thể anh run lên bần bật, chắc hẳn đã tỉnh lại, những ngón tay vùi trong tuyết di chuyển về phía trước bụng, tiếp tục vo những nắm tuyết thành viên.

Tạ Trì cắn chặt môi dưới, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi lã chã. Cô xoay người níu chặt lấy Fujita Seino: "Là lỗi của tôi, là tôi đã զ-⛎𝐲ế-𝐧 ⓡ-ũ anh ấy."

Fujita Seino lau đi những giọt lệ trên mặt cô: "Em yêu hắn đến thế sao?"

"Tôi không yêu anh ấy." Cô nén nước mắt, "Chỉ là một phút bị 🍳𝖚_ỷ ám thôi."

"Em định lừa anh sao? Em tưởng giấu giếm được thì anh sẽ tha cho hắn à?" Anh ta nâng mặt cô lên, "Hắn cứu phần tử kháng Nhật, ⓖ.ıế.† mười bảy binh lính, làm trọng thương tám người, đây là tội thông địch phản quốc, không thoát được đâu. Nếu không muốn hắn phải chịu giày vò, vậy thì em hãy tự tay kết liễu hắn đi." Fujita Seino buông tay, đưa cho cô một khẩu súng: "Em g*❗*ế*т hắn, anh sẽ thả tất cả đồng bọn của em ra."

Tay cô đông cứng, mất đi cảm giác, chẳng còn thấy đau đớn.

Lông mi của Hà Phong đã bị băng tuyết bao phủ, môi tím tái đi vì lạnh, vết ɱá·𝐮 trên mặt đã được nước và tuyết cọ sạch, chỉ còn lại một vết cắt sâu nơi chân mày, vương lại vài giọt 𝖒·á·⛎ xen lẫn với tuyết, đẹp đẽ đến tàn nhẫn.

Loay hoay mãi, cuối cùng anh cũng làm xong người tuyết này. Anh đưa tay vào trong áo, quệt một chút ɱá·⛎ tươi điểm lên quả cầu tuyết nhỏ, nó lập tức có một khuôn miệng đỏ.

Hà Phong nhìn nó, nhất thời không biết tiếp theo nên làm gì, cũng chẳng còn sức lực để nặn cái thứ hai. Anh nằm ngửa ra trên nền tuyết, nhìn lên bầu trời trắng xóa thê lương.

Trước đây từng đùa với Tạ Trì, nói rằng sinh nhật và ngày giỗ sẽ tổ chức cùng nhau, không ngờ hôm nay lại ứng nghiệm thật rồi.

Tạ Trì đẩy cửa sổ, giơ súng nhắm thẳng vào đầu anh.

Tay cô chưa bao giờ run đến thế, đảo từ trái sang phải, rồi lại từ trên xuống dưới.

Hà Phong đã nhìn thấy cô. Khoảnh khắc ấy, anh cứ ngỡ mình gặp ảo giác, sao người yêu của anh có thể cầm súng chỉ vào anh như thế?

Anh lặng lẽ nhìn cô hồi lâu, hình như cô đang khóc.

𝒯𝐡â-𝐧 ⓣ𝖍-ể đã không còn nghe theo điều khiển, anh chống tay xuống đất, gian nan đứng dậy. Vừa mới bước được hai bước, thân hình cao lớn của gã đàn ông cứ thế đổ rạp về phía trước, đè phẳng một mảng tuyết lớn.

Cú ngã này lại khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút.

Hà Phong lần nữa gượng dậy, bước về phía cô.

Không phải ảo giác.

Anh ngẩng mặt nhìn cô, đột nhiên dang rộng vòng tay.

"A Chi."

Tạ Trì giơ súng nhắm vào đầu anh, tiếng gió tuyết quá lớn đã lấn át tiếng gọi của anh. Nhưng khẩu hình quen thuộc ấy ngay lập tức khiến cô sụp đổ.

Môi lưỡi anh đã tê dại từ lâu, phát ra những âm thanh không rõ ràng.

"Sao em... lại quay về rồi."

Gã đàn ông phụ trách dội nước lại đi ra, thấy dáng vẻ này của Hà Phong, liền tung chân đá mạnh vào khoeo chân anh. Hà Phong không trụ vững, khuỵu một gối xuống rồi lại cố đứng lên.

Gã đó vừa định tung cú đá thứ hai.

"Đoàng".

Một viên đạn khiến trán gã nở hoa.

Tiếng động lập tức thu hút những người khác, Tạ Trì lau đi nước mắt đang làm nhòe tầm mắt, nhắm vào những kẻ đang lao ra, bắn hạ từng tên một.

Đi 𝖈-hế-т đi.

Đi 𝒸𝐡·ế·𝖙 đi.

Đi 𝖈𝐡ế-𝖙 đi!

...

Fujita Seino kéo Tạ Trì vào ngục tối, nhìn nhóm Khương Thủ Nguyệt đang chen chúc trong một buồng giam.

A Như vừa thấy cô liền ôm chặt song sắt khóc: "Chị ơi."

Fujita Seino ấn đầu cô nhìn bọn họ: "Em vừa mới 🌀.❗.ế.🌴 người, dù sao cũng phải cho người ở đây một lời giải thích. Anh không nỡ giao em ra, vậy em chọn một người đi, làm kẻ 🌜·𝖍ế·𝖙 thay cho em."

Tạ Trì cố gắng vùng vẫy, nhưng anh ta ⓢ❗-ế-🌴 𝒸-♓-ặ-† lấy cô.

"Em không chọn, vậy thì để anh." Anh ta giơ ngón tay chỉ qua lại giữa mấy người họ, cuối cùng dừng lại ở người đồng chí nam bị hỏng mắt, "Anh đi."

Anh ta quay đầu nói với thủ hạ phía sau: "Lôi ra ngoài."

"Rõ."

"Là tôi ℊ·𝖎ế·𝐭, anh ɢ●ⓘế●† tôi đi!"

"Anh đã nói rồi, anh không nỡ ⓖⓘế-✞ em. Lần sau còn có chuyện như vậy thì cứ thế mà làm."

Tạ Trì vung một cái tát vào mặt Fujita Seino, rút khẩu súng của anh ta chỉ thẳng vào đầu anh ta.

"Em ɢℹ️·ế·🌴 anh, tất cả bọn họ đều phải 𝖈_ⓗế_𝖙." Fujita Seino cực kỳ thản nhiên, "Em cũng phải 🌜𝐡ế*t, và gã tình nhân kia của em càng phải 𝒸●𝒽●ế●ⓣ."

Khương Thủ Nguyệt vịn tường đứng dậy, gương mặt trắng bệch, căm hận nhìn Fujita Seino: "Vãn Chi, 𝐠_❗_ế_𝐭 hắn đi, không cần lo cho chúng tôi."

Người đồng chí nam còn lại cũng nói: "Đúng, g**t ch*t tên զ-ц-ỷ Nhật này đi!"

Tạ Trì 𝓃_🌀_♓_ïế_ռ 𝓇_ă_𝖓_ⓖ nghiến lợi nhìn anh ta, không ra tay.

"Theo anh về nhà thôi." Fujita Seino gạt họng súng xuống, lôi cô đi khỏi đó.

"Chị..."

...

La Linh Thư và Koike Taichi đi Nam Kinh tham dự cuộc họp, sau khi nhận được tin tức thì liền tức tốc quay về ngay trong đêm. Nghe nói người bị nhốt ở Hồng Công Quán, bà vội vã chạy đến nhưng bị ngăn không cho vào trong phòng thẩm vấn.

Bà bỏ ra chút tiền, dò hỏi một tên đồng hương đang canh gác thì nghe nói Fujita Seino đã dùng tư hình để giày vò anh suốt hai ngày trời. Bà không nán lại đó lâu, lập tức lệnh cho tài xế lái xe đến chỗ ở của Fujita Seino.

Fujita Seino chỉnh đốn y phục ra đón: "Phu nhân Koike, đêm khuya ghé thăm, không biết có chuyện gì?"

"Cậu không cần giả ngu với tôi." La Linh Thư đẩy anh ta ra bước vào nhà, đảo mắt nhìn quanh: "Tôi cũng coi như nhìn cậu lớn lên, sao cậu lại có thể ra tay độc ác như thế? Dù sao các cậu cũng là bạn bè, thằng bé cũng là bạn trai của em gái cậu, dù thằng bé có lỗi, nhưng cậu có cần phải làm đến mức tuyệt đường thế không?"

Fujita Seino mỉm cười: "Phu nhân Koike, vị ♓*ô*𝓃 thê của tôi mang thai rồi."

La Linh Thư chưa hiểu chuyện gì: "Vậy thì chúc mừng cậu."

"Cha đứa bé không phải tôi."

La Linh Thư hơi kinh ngạc.

Fujita Seino mặt không đổi sắc, bình thản nói: "Là của con trai bà."

La Linh Thư nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, quả nhiên vẫn xảy ra chuyện rồi.

Bà mở mắt, trịnh trọng nói: "Tôi thay mặt nó xin lỗi cậu."

"Xin lỗi rồi thì đứa bé cũng không phải của tôi, cũng không thay đổi được sự thật là hắn đã ngủ với người đàn bà của tôi."

"Cho nên cậu nhất định phải dồn nó vào chỗ 𝐜.𝐡.ế.✝️ sao?"

Fujita Seino không trả lời: "Vị ⓗô-ռ thê của tôi vẫn chưa dứt tình với hắn, nếu bà có thể khuyên cô ấy bỏ đứa bé, không bao giờ qua lại với con trai bà nữa thì may ra tôi có thể mở cho hắn một con đường sống. Dẫn người cướp pháp trường, cứu mấy phần tử kháng Nhật, tội trạng của hắn tôi vẫn chưa báo cáo lên trên đâu. Bà cũng biết kết cục của mấy kẻ thông địch phản quốc là gì rồi đấy."

"Cô ấy ở đâu?"

"Ngay trên lầu, phòng thứ hai bên trái."

La Linh Thư nhìn lên cầu thang, đi thẳng lên.

Tạ Trì bị khóa chặt trên giường, nghe tiếng mở cửa, thấy người bước vào là La Linh Thư, cô liền ngồi bật dậy.

La Linh Thư đứng bên giường nhìn vào bụng cô, vẫn chưa lộ rõ.

"Hãy bỏ đứa bé này để cứu nó đi."

Tạ Trì bó gối ngồi đó: "Bà biết rồi."

"Đây là một sai lầm, nó không nên tồn tại."

"Nếu bà đến đây để làm thuyết khách thì bà có thể đi được rồi."

"Thái độ này của cô sẽ hại ↪️.ⓗế.† nó đấy."

Tạ Trì cười lạnh: "Cùng lắm thì cùng ⓒ♓ế●t, cả nhà ba người, trên đường đi cũng không cô đơn."

"Nó đang chịu khổ trong phòng thẩm vấn, cô muốn nó bị giày vò cho đến 𝐜𝒽●ế●ⓣ sao?"

"🌜_𝐡ế_✝️ thì ⓒ♓.ế.t thôi, ít ra còn giữ lại được huyết mạch duy nhất của nhà anh ấy."

"Huyết mạch duy nhất?" Sắc mặt La Linh Thư hơi thay đổi, bà không thể không biết nhà Koike còn có một đứa con trai lớn, "Cô biết cái gì? Nó kể cho cô rồi?"

Phụ nữ luôn nhạy cảm, chỉ cần một từ ngữ nhỏ nhặt đã dần hiểu thấu tâm tư của nhau.

Tạ Trì không nói thẳng: "Chín năm trước, tôi từng bị một nhóm thổ phỉ bắt lên núi."

"Câm miệng." La Linh Thư s* s**ng tìm kiếm khắp nơi.

Tạ Trì nhắc nhở: "Không có máy nghe lén đâu."

Lúc này La Linh Thư mới yên tâm ngồi xuống.

Tạ Trì tiếp tục: "Tôi thích một tên thổ phỉ, nghe nói mẹ của anh ấy cũng là người bị bắt lên núi."

La Linh Thư cúi đầu.

"Sau đó, sơn trại bị người Nhật san bằng, họ muốn chiếm hầm mỏ nên tìm cớ ℊ*ıế*t từ chân núi l*n đ*nh núi, hơn một ngàn miệng ăn, già trẻ lớn bé không chừa một ai, cuối cùng dùng một mồi lửa thiêu sạch sành sanh."

"Đừng nói nữa, tôi biết rồi."

"Bà biết à? Vậy bà có ngủ ngon được không? Bây giờ bà còn muốn tôi bỏ đứa bé nữa." Tạ Trì dang tay, để lộ vùng bụng luôn được che chở, "Hay là tự tay bà móc nó ra đi? Để tận mắt nhìn xem xem cháu nội của bà đã t♓·à·𝐧·h 𝖍·ìn·𝖍 hay chưa."

"Đồ điên." La Linh Thư đứng dậy bỏ đi, đến cửa thì dừng lại: "Nếu cô còn chút tình cảm với nó thì hãy cúi đầu đi, hãy cứu lấy mạng nó."

...

Hà Phong lại bị kéo vào phòng thẩm vấn.

Chậu than bên cạnh cháy hừng hực, nhanh chóng làm băng tuyết trên người anh tan ra thành nước, thấm ướt toàn thân.

Fujita Seino cho người đưa La Linh Thư đến gặp Hà Phong. Nhìn thấy đứa con trai thương tích đầy mình, bà đứng chôn chân ở cửa rất lâu mới lấy đủ can đảm bước vào: "Tatsuji."

Hà Phong không cử động.

La Linh Thư giơ tay lên nhưng mãi không hạ xuống.

Giữa thời tiết tháng Mười hai giá rét này, trên người anh chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, rách nát loang lổ lộ ra những vết thương đỏ lòm bên trong. La Linh Thư cởi khăn quàng cổ, kiễng chân quấn quanh cổ anh, tỉ mỉ thắt chặt.

"Đừng chạm vào tôi."

Ngón tay La Linh Thư cứng đờ: "Mẹ sẽ đưa con ra ngoài."

"Tháo nó xuống đi."

La Linh Thư mang theo chút đồ ăn, nhưng hình như lúc này anh đang cần nước hơn. Bà đi đến bàn rót một cốc nước định đ●ú●✝️ cho anh, Hà Phong lại ngoảnh mặt đi, một ngụm cũng không uống.

"Con muốn 𝖈·ⓗ·ế·✞ sao?"

Hà Phong quay lại nhìn bà, ánh mắt lạnh lẽo: "Liên quan gì đến bà?"

"Liên quan gì? Mẹ là mẹ con, con nói xem liên quan gì?"

Hà Phong cười nhạo một tiếng, ɱá●𝐮 từ khóe miệng chảy ra.

La Linh Thư rút khăn lụa lau đi: "Mẹ đã nhắc nhở con rồi, đừng có dòm ngó đồ của người khác. Con làm cho vị 𝒽_ô_𝖓 thê của người ta mang bầu, bây giờ cậu ta công báo tư thù, con đuối lý, đến tư cách mắng cậu ta mẹ cũng không có. Con biết thế lực nhà Fujita mà, không chỉ quân đội, mà một nửa gia đình trong đại viện đều là hậu bối của mẹ nó. Nếu đưa con về tòa án Tokyo, cho dù tập hợp tất cả mối 𝐪●⛎🔼●п h●ệ của mẹ, cha con và anh trai con, thì cũng khó lòng giúp con hoàn toàn thoát tội."

Hà Phong ngoảnh mặt đi: "Hừ, cùng lắm thì g1ế-𝐭 tôi đi."

"Ấu trĩ." La Linh Thư thở dài, "Nhưng chuyện này không khó giải quyết, chỉ cần khăng khăng không nhận tội thông địch phản quốc, rồi đẩy hết trách nhiệm lên đầu người đàn bà đó, cứ nói là bị cô ta զ-𝐮🍸-ế-ռ 𝐫-ũ, bị tình cảm làm mờ mắt nên mới..."

"Cút."

La Linh Thư bị anh cắt ngang lời, im lặng một lúc lâu lại nói: "Lúc này rồi thì đừng có làm mình làm mẩy nữa. Đàn bà có thể tìm người khác, con cái cũng sẽ có lại, nhưng mạng con chỉ có một. Fujita Seino rất thích cô ta, muốn cô ta bỏ đứa bé đi, con hãy đi khuyên cô ta, rồi cắt đứt hoàn toàn với cô ta đi. Giải quyết cái rắc rối này trước, những việc khác mẹ sẽ tính sau. Đợi mọi việc xong xuôi rồi thì con đi Nhật, hoặc đi Anh đi Mỹ gì đó cũng được, sống sót mới là quan trọng nhất."

"Dẹp ngay những ý tưởng tự cao tự đại của bà đi. Bà mà dám động đến họ, tôi làm ma cũng không tha cho bà." Hà Phong bị xích sắt khóa chặt, không thể cử động, anh ⓡư●ớ●𝐧 𝖓ⓖ●ườ●ℹ️ về phía trước, xích sắt căng ra cứa vào cổ tay đầy 𝐦á_υ, "Giường của 𝐪⛎*ỷ Nhật êm lắm phải không? Êm đến mức bà quên luôn cả cội nguồn của mình rồi sao?"

La Linh Thư giơ tay định tát anh, nhưng lại khựng lại giữa không trung rồi từ từ hạ xuống: "Con sẽ ⓒ.♓.ế.т đấy."

"Tôi thà ⓒⓗế-† còn hơn quay lại cái ổ զυ_ỷ ch* đ* đó. Mỗi phút mỗi giây ở bên cạnh bà đều khiến tôi thấy ghê tởm vô cùng. Suốt chín năm qua, ngày nào tôi cũng muốn 🌀.ⓘế.ⓣ bà, ℊ𝒾ế_✞ Koike Taichi, 🌀*ℹ️ế*† lão զ-ⓤ-ỷ già đó."

La Linh Thư tức giận xoay người bỏ đi, mới bước được hai bước lại quay lại: "Những lời này mẹ sẽ coi như chưa nghe thấy, dù thế nào thì chúng ta vẫn là mẹ con ruột thịt. Con là đứa con trai duy nhất của mẹ, dù con có mắng mẹ thế nào, mẹ cũng sẽ không bỏ mặc con."

"Tôi không có loại mẹ như bà, đồ b*n n**c." Hà Phong nhìn bà trân trân: "Họ Hà nhà tôi ba đời làm thổ phỉ, tuy không vẻ vang gì nhưng đều là những người Trung Quốc. Trước khi ↪️●♓●ế●ⓣ cha tôi còn quấn thuốc nổ g**t ch*t một bầy q.𝐮.ỷ, thề 𝐜𝖍-ế-t bảo vệ già trẻ trong trại. Chú hai và hai anh họ theo tôi đánh 〽️ì·n hầm mỏ, 𝒸-𝒽ïế-𝐧 đ-ấ-u với 🍳●ⓤ●ỷ Nhật đến khi cạn sạch số đạn cuối cùng. Nhà họ Hà chỉ còn lại mình tôi, có 𝒸♓·ế·† cũng phải 𝒸·hế·✝️ một cách hiên ngang sạch sẽ trên chính mảnh đất của mình. Bà thấy hổ thẹn cơ à, tôi còn thấy bà là một nỗi sỉ nhục đấy. Bà cứ tiếp tục để những chuyện đó thối rữa trong bụng bà đi, ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài, kẻo làm ô uế mộ phần của tổ tiên tôi."

La Linh Thư bình thản nhìn anh: "Nếu con đã muốn c-♓ế-𝖙 thì cả thần tiên cũng không cứu được con đâu."

Hà Phong cười nhạt, nhắm mắt không thèm nhìn bà nữa: "Nếu bà còn một chút lương tri thì hãy ôm lấy lão 𝐪_ц_ỷ già đó cút về Nhật Bản của bà đi, đừng giúp chúng †à-ⓝ ρ-h-á nơi đã nuôi dưỡng bà suốt hai mươi năm."

"Lúc này mẹ không tranh cãi với con." La Linh Thư nuốt nghẹn, một ngày bôn ba đã khiến bà kiệt sức, sự chỉ trích của con trai càng làm bà cảm thấy bất lực: "Bây giờ đầu óc con đang u mê, tự mình suy nghĩ lại cho kỹ. Đây là tội phản quốc, nếu không có chúng ta giúp đỡ, con sẽ bị treo cổ, rồi sẽ mang nỗi ô danh này suốt đời."

Trong lòng Hà Phong lại bùng lên một ngọn lửa, một ngọn lửa đã kìm nén suốt chín năm trời.

La Linh Thư quay lưng đi, đứng lặng một lúc rồi thẳng lưng bước ra ngoài.

Anh thực sự không hiểu, tại sao Hà Trường Huy lại có thể vương vấn một người đàn bà như thế này, đúng là có mắt như mù thật rồi.

Anh rất muốn gào thét, muốn hét lên để tống khứ hết những suy nghĩ tích tụ như vũng nước bẩn suốt chín năm trời ra ngoài.

Nhưng anh biết, một khi nói ra, thì điều gì sẽ chờ đợi mình phía trước.

La Linh Thư bước ra khỏi cửa phòng thẩm vấn, vừa rẽ vào hành lang đã nghe thấy tiếng gầm đanh thép từ phía sau vọng tới:

"Ông đây là người Trung Quốc, phản quốc cái nỗi gì!"

...

Chương (1-114)