Truyện:A Chi, A Chi - Chương 048

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 048
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

48. Người Trung Quốc

Người mà Hà Phong đá là họ hàng của tổng biên tập tờ Thịnh Kinh thời báo. Anh không thèm nghe kỹ đó là ai, chỉ dán mắt vào chiếc đèn có chao đèn xanh lá trên bàn mà thừ cả người.

Sagawa gõ gõ bàn, Hà Phong bừng tỉnh, liếc nhìn ông ta một cái.

"Ngài Kikuchi đang rất tức giận, đã gọi điện về tận Tokyo rồi. Cha cậu không liên lạc được với cậu nên gọi đến văn phòng của tôi, yêu cầu cậu phải đích thân tới xin lỗi."

"Không đi."

"Hắn bị gãy ba cái xương sườn, đang làm ầm lên đòi đăng báo rồi kia kìa. Mà cậu cũng biết ⓠц●𝒶●𝓃 ⓗ●ệ của hắn ở Thẩm Dương rồi đấy, nếu thực sự làm lớn chuyện thì không ai được đẹp mặt cả." Sagawa thở dài một tiếng, "Hiện giờ lực lượng quốc tế đang theo dõi Mãn Châu rất sát sao, thời gian trước còn suýt chút nữa còn lộ ra vụ nghiên cứu thuốc. Cậu đến Tân Kinh mà kiêu ngạo quá, vụ đ.á.п.h 𝐜.♓ế.† người phụ nữ Trung Quốc lần trước khó khăn lắm mới dẹp yên xuống được. Cậu cũng không muốn làm nhục gia tộc, làm nhục đế quốc Đại Nhật Bản, rồi bị cha cậu gọi về Tokyo chứ?"

Ông ta lải nhải một hồi, Hà Phong nghe mà thấy phiền vô cùng, đành bất lực đứng dậy: "Tôi đi là được chứ gì."

Chiều nay chỉ có một chuyến tàu đi Bắc Bình, Hà Phong tính toán thời gian xong thì ghé qua bệnh viện trước.

Tên nhóc nhà Kikuchi vừa thấy anh bước vào thì tức đến mức thất khiếu muốn bốc khói, nhưng lại đau đến nhíu chặt lông mày, miệng thốt ra một tràng câu chửi bằng tiếng Nhật. Hà Phong thản nhiên đi tới bên giường, đặt bó hoa xuống.

"Tao sẽ không buông tha cho mày đâu! Xin lỗi cũng vô ích, tao nhất định phải tố cáo hành vi ác độc của mày!"

Một tay Hà Phong đú.𝐭 trong túi quần, đứng bên cửa sổ mà không nói lời nào. Tên Kikuchi thấy anh trưng ra bộ dạng không coi ai ra gì như vậy thì càng phẫn nộ: "Mày điếc à! Mày có nghe thấy tao nói gì không!"

Hà Phong quay người lại, thấy trên tủ đầu giường có một bao thuốc lá. Anh bước tới, dốc ra một điếu rồi châm lửa: "Vẫn còn tâm trí hút thuốc, xem ra vẫn chưa đủ đau nhỉ."

"Mày cút ra ngoài cho tao!"

Hà Phong rít một hơi sâu, cúi người xuống, phả khói thuốc vào mặt hắn.

"Mày!"

Hà Phong bật cười khiêu khích, nhét điếu thuốc vào miệng đối phương. Kikuchi "phì" một cái nhổ ra, không dám manh động, chỉ có thể nằm đó không ngừng gào thét.

Hà Phong lại châm một điếu thuốc khác, đứng tựa cửa sổ, lẳng lặng nghe hắn xả giận một hồi. Hút xong điếu thuốc, anh bước tới bên giường, dùng sức gí mạnh đầu thuốc vào gạt tàn, sau đó vô cảm nhìn xuống người vẫn đang không ngừng rủa xả kia.

Mặt đối phương đỏ gay, mắng đến mức không kịp thở, lồng п𝐠·ự·🌜 phập phồng dữ dội, lại đau đến nhe răng trợn mắt.

Hà Phong nhìn bộ dạng này của đối phương thì thật sự rất muốn cười. Anh cúi người xuống giúp hắn vuốt 𝖓🌀ự_ⓒ: "Tôi chịu đến đây đã là nể mặt anh lắm rồi. Ai bảo anh mắng tôi, anh mà mắng thêm câu nữa là tôi đá nát luôn xương sống của anh, cho anh ngồi xe lăn cả đời đấy."

Kikuchi 𝖗●υ●𝐧 гẩ●𝓎 đưa tay yếu ớt đẩy anh ra: "Tao... tao sẽ nói với chú tao."

"Nói với tổ tông anh cũng vô ích thôi." Hà Phong vỗ vỗ vào mặt hắn, "Nghe nói đây là lần đầu anh đến Tân Kinh, chắc chưa nghe danh tôi mấy nhỉ?"

Anh đột nhiên làm ra động tác hình chữ "Bát", đầu ngón tay dừng ngay trước con ngươi của Kikuchi, khiến hắn sợ hãi nhắm tịt mắt lại.

Hà Phong bật cười rồi đứng thẳng dậy: "Đừng căng thẳng, tôi đâu có chọc mù mắt anh đâu."

"Người đâu! Có ai không! Bác sĩ! Đuổi hắn ra ngoài mau!"

Hà Phong nhìn đồng hồ, thấy thời gian cũng đã hòm hòm. Anh cầm một quả quýt lên bóc ăn một nửa, nửa còn lại nhét vào miệng của người kia. Kikuchi bị sặc nên ho khù khụ, nhổ nửa quả quýt ra bên cạnh, đau đến mức mặt mũi biến dạng.

Hà Phong vuốt lại tấm chăn đắp trên ռɢ_ự_𝐜 hắn: "Đừng kích động."

Kikuchi khó nhọc giơ tay lên, điên cuồng ấn nút gọi.

Nhưng có Hà Phong ở đây, chẳng ai dám bước vào.

Hà Phong nắm lấy cổ tay hắn, đặt trở lại trong chăn rồi đắp lên thật cẩn thận: "Được rồi, đừng quậy nữa."

Kikuchi trưng ra bộ mặt như sắp khóc đến nơi. Hà Phong đặt nốt cánh tay kia của hắn cho ngay ngắn rồi nói: "Xin lỗi nhé, không nên đá gãy ba cái xương sườn của anh. Đợi anh khỏi hẳn, tôi sẽ đứng yên cho anh đá lại, thấy sao?"

Đối phương bày ra vẻ mặt không cam lòng.

"Vẫn chưa hài lòng à?" Hà Phong bật cười, đột nhiên rút súng ra, dọa cho Kikuchi sợ đến mức nép sát vào mép giường. Hà Phong đặt khẩu súng vào tay hắn, cười bảo: "Hay là anh cho tôi một phát đi?"

Hắn nào dám.

Phát súng này mà nổ ra, chưa nói đến việc nhà Koike không buông tha cho hắn, chỉ riêng người anh Koike Taichi cũng đủ để lột của hắn mười lớp da rồi. Trên thực tế, Kikuchi không dám làm loạn thật, chỉ là muốn dọa tên Koike Tatsuji này một chút thôi. Giờ người ta đã xin lỗi, hơn nữa còn cho hắn một bậc thang để xuống, Kikuchi chỉ đành coi như mình xui xẻo gặp phải 🍳·ц·ỷ mà bỏ qua.

Hắn vừa định mở miệng thì lại nghe Hà Phong nói: "Tôi ghét nhất là bị kẻ khác đe dọa. Anh cũng biết tôi không dễ chọc, anh tôi, cha tôi, mẹ tôi, tất cả đều không hề dễ chọc. Cho nên anh liệu hồn đừng có kiếm chuyện lung tung, ngoan ngoãn mà dưỡng thương đi. Còn quậy nữa là tôi cho anh xuống dưới đất kiện tôi đấy."

Kikuchi há hốc mồm, không thốt ra được chữ nào. Hà Phong lại bóc một quả quýt nữa, nhét vào miệng hắn: "Ngọt lắm, nếm thử đi."

Kikuchi nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh, ngoan ngoãn nuốt xuống.

"Thế có phải dễ dàng hơn không? Đều là con dân của Đại Nhật Bản cả, phải chung sống hòa bình với nhau chứ." Anh vừa ăn quýt, vừa ung dung rời đi, "Chúc anh sớm ngày bình phục."

Hà Phong vừa rẽ ra khỏi cửa thì đã chạm mặt y tá đang đứng chờ ở ngay ngoài hành lang: "Vào đi."

Y tá vừa đến cửa, Hà Phong lại giơ tay chặn đường, lả lơi nhướng mày với cô ấy: "Nhà em ở đâu?"

Dọa cho y tá sợ đến mức mặt lúc trắng lúc đỏ, cúi đầu lách qua cánh tay anh để chạy vào trong.

Hà Phong cười cười rồi ngoái lại nhìn đối phương một cái, tiện tay ném vỏ quýt vào Ⓜ️_ô_ռ_ⓖ cô. Cô y tá đỏ bừng mặt vì xấu hổ, rảo bước vòng vào phía trong giường bệnh, không dám ngẩng mặt lên.

Hà Phong thong dong rời khỏi bệnh viện.

Anh đi tới một sân thượng gần ga tàu, ngồi đó hóng gió mười mấy phút.

Xe kéo của Tạ Trì dừng lại bên đường. Thị lực của Hà Phong rất tốt, nhìn chằm chằm vào cái xe không rời mắt, sau đó, anh thấy cô kéo một chiếc vali xuống xe. Hà Phong không đoán được trong vali đó đựng thứ gì, nhưng mục đích của cô khi đến đây thì anh đã nắm được tám chín phần mười.

Năm đó, anh đã đi tìm Tạ Trì suốt hơn một tháng trời. Trung Quốc rộng lớn như vậy, chẳng biết cô đã chạy đến thành phố nào, tìm người chẳng khác nào mò kim đáy bể. Hầm mỏ bị nổ, người nhà ⓒⓗ*ế*т sạch, anh không thể mãi đắm chìm vào chuyện tình cảm nam nữ, trái tim đã bị hận thù chiếm trọn.

Thế là Hà Phong và Thanh Dương Tử đã lên kế hoạch đi về phía Đông Bắc. Trước khi đi, có một người tìm đến họ. Tên ông là Thẩm Chiếm, vốn là một người có học, không rõ vì sao mà lại đi làm thổ phỉ, sau đó trở thành đại ca của đám thổ phỉ trong một ngọn núi vùng Đông Bắc.

Khi còn trẻ, giữa ông và Hà Trường Huy từng có giao tình sâu đậm. Năm Hà Phong năm tuổi đã từng gặp người chú này, nhưng sau đó Thẩm Chiếm đã được chiêu hàng, bắt đầu đầu quân cho Quốc dân Đảng, sau đó dần dần mất liên lạc.

Hà Phong muốn theo ông đi đánh giặc, nhưng Thẩm Chiếm chỉ nhận Thanh Dương Tử mà không nhận Hà Phong, bởi vì ông đã sớm chọn cho anh một con đường khác.

Khi còn đi du học Nhật Bản, mẹ của Hà Phong là La Linh Thư đã mang thai ngoài ý muốn. Sau khi tốt nghiệp về nước, bà đi qua đường núi thì không may gặp thổ phỉ, bị bắt vào sơn trại. Đứa con trong bụng bà thực sự là con của một người Nhật. Cha ruột của Hà Trạm là Koike Yoshimura, thầy giáo của La Linh Thư, là một nhân vật có m●á●u mặt trong giới kinh tế Nhật Bản.

Sau này, La Linh Thư đã nhẫn tâm bỏ lại anh và Hà Trạm, một lần nữa sang Nhật, nối lại tình xưa với Koike Yoshimura rồi kết 𝐡ô.n.. Bà luôn coi việc rơi vào ổ thổ phỉ là nỗi nhục nhã của đời mình, nên chưa bao giờ nói với chồng chuyện này. Còn Koike Taichi là con của Koike Yoshimura với vợ trước, là anh em cùng cha khác mẹ với Hà Trạm. Sau khi cưới Koike Yoshimura, La Linh Thư không sinh thêm con, nay con trai ruột lại đột nhiên tìm tới, bất kể vì lý do gì thì trong lòng bà cũng cảm thấy vô cùng khôn xiết.

Hà Phong và Hà Trạm đều có ngoại hình giống mẹ, từ nhỏ đã giống đến bốn năm phần, cộng thêm mười năm không gặp nên La Linh Thư cũng chẳng phân biệt nổi đây là đứa nào. Thời gian không làm phai mờ vẻ đẹp, trông bà vẫn thanh nhã đoan trang như ngày nào, đẹp không sao tả xiết, chẳng trách Koike Yoshimura lại coi bà như trân bảo mà hết mức 𝖈*hi*ề*𝐮 𝒸*𝒽*𝐮*ộⓝ*🌀.

Thế là Hà Phong đã đ.â.ⓜ rễ ở Tokyo, nằm gai nếm mật hơn bốn năm trời, bị các thầy giáo mà họ sắp xếp vây quanh giảng dạy đủ thứ môn, không ngừng cắm đầu vào học.

Cuối cùng vào đầu năm ngoái, anh đã trở về Trung Quốc. Nhưng chính phủ vô năng, trước thì dâng bốn tỉnh miền Đông cho giặc, sau lại mặc kệ quân Nhật làm loạn ở Hoa Bắc. Bề ngoài Thẩm Chiếm đang làm việc cho Quốc dân Đảng, nhưng thực chất bên trong đã bí mật liên lạc với Đảng Cộng sản, giúp đỡ Quân Ⓒá·𝐜·𝐡 〽️·ạ·𝓃·𝐠 Nhân dân Đông Bắc kháng Nhật. Hà Phong không có lập trường chính đảng, giữa lúc quốc gia nguy vong như thế này, chỉ cần đánh giặc thì đều là người mình cả.

Hơn một năm qua, anh đã cố tình xây dựng danh tiếng bại hoại, là kẻ vô lại trong mắt người Nhật, là rác rưởi trong mắt người Trung Quốc, là đối tượng châm chọc trong mắt bọn Hán gian. Bề ngoài là một tên công tử dựa hơi gia tộc, không có học vấn, cứ thế sống cho qua ngày tháng nhờ vào mối qⓤ.𝖆.ռ ♓.ệ, nhưng thực chất lại đang †_ⓗ_â_〽️ п_𝐡ậ_ⓟ vào bộ máy cấp cao của quân đội Nhật Bản để thu thập tin tức và truyền ra ngoài.

Trên đời này chỉ có ba người biết thân phận của anh, một là Thanh Dương Tử đã nhập ngũ, hai là Thẩm Chiếm, và người thứ ba chính là bản thân anh. Anh không dám dễ dàng tiết lộ cho Tạ Trì biết, ngay cả khi thấy hành tung của cô kỳ lạ và có khả năng là người mình. Bởi vì thân phận này của anh quá đỗi quan trọng, anh tuyệt đối không cho phép bất kỳ một sai sót nào xảy ra, dù chỉ là nhỏ nhất.

Anh tin rằng, có lẽ sẽ có một ngày nào đó, họ sẽ gặp lại nhau dưới bầu trời trong xanh. Đến lúc đó, anh có thể đường đường chính chính giới thiệu lại bản thân với cô rằng:

"Tôi tên là Hà Phong, là một người Trung Quốc."

...

Tạ Trì không ở lại Bắc Bình lâu, vừa hay có chuyến xe đi Thiên Tân sắp khởi hành. Cô tạm biệt Tiếu Vọng Vân rồi lên đường đến Thiên Tân để chuyển xe về Nam Kinh. Khi quay lại chốn cũ, mọi thứ vẫn như vậy, nhưng dường như mọi thứ cũng đều đã khác hẳn lúc xưa.

Khi gặp lại Tiếu Vọng Vân thì trời đã vào đông. Anh đến Đại học Trung ương giảng dạy, thuận tiện ở lại Nam Kinh năm ngày. Tiệm sườn xám của Tạ Trì kinh doanh khá tốt, những năm qua kiếm được không ít tiền, phần lớn đều quyên góp cho liên quân kháng chiến.

Thời gian trước cửa hàng nhận được một đơn hàng lớn, tiền thu được dư dả nên Tạ Trì quyết định Tiếu Vọng Vân đi ăn một bữa thịnh soạn tại khách sạn Phúc Xương. Tiếu Vọng Vân nhìn một bàn đầy thức ăn, bảo cô quá lãng phí.

Tạ Trì lườm anh một cái, chỉ nói: "Một năm cũng chỉ có một hai lần như thế này thôi."

Ăn xong, Tạ Trì lại mời anh đi nghe hát. Tiếu Vọng Vân vẫn luôn thích nghe hát, mỗi lần đến là lại kéo cô đi xem bốn năm buổi liền.

Tạ Trì dẫn anh đến một rạp hát nhỏ không có tên tuổi, bàn ghế bên trong đều đã cũ kỹ, khán giả cũng chẳng có mấy người. Tiếu Vọng Vân cứ tưởng là người ta hát hay lắm, nhưng khi đào hát vừa mở miệng thì anh đã mất hết hứng thú. Tạ Trì thì nghe rất chăm chú, lại còn cắn hạt dưa.

Bỗng nhiên có một người đàn ông mặc áo bông dài bước vào. Tạ Trì huých Tiếu Vọng Vân một cái, ghé sát vào anh, liếc nhìn gã béo đó rồi nói: "Thấy gã béo vừa ngồi xuống kia không?"

"Sao vậy?"

"Dạo gần đây tên này cứ lởn vởn quanh Vũ Hoa Đài, hành tung mờ ám lắm. Em theo dõi hai ngày thì phát hiện hắn có qua lại với một ông chủ tiệm gạo, hay lén lút nhét mẩu giấy vào khe gạch dưới ghế băng dài. Nhét xong, hắn đi khỏi một lúc thì ông chủ tiệm gạo đó ngồi xuống lấy mẩu giấy đi. Đã hai lần rồi đấy."

"Chuyện không nên quản thì đừng có quản."

Tạ Trì cười một tiếng: "Cứ coi như em rảnh rỗi quá đi."

Một cô gái tết tóc hai bên đi xuống châm trà, lúc đi ngang qua họ thì vô tình bị một gã lực lưỡng vừa đứng dậy va phải, suýt chút nữa ngã nhào. Tiếu Vọng Vân đỡ lấy cô ấy: "Cẩn thận."

Cô gái vẫn chưa hoàn hồn, nhìn người đàn ông đang ôm lấy mình, bỗng nhiên không thể rời mắt được nữa.

Tiếu Vọng Vân đỡ cô đứng vững rồi buông tay ra. Cô gái nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, khiến anh cảm thấy hơi mất tự nhiên: "Cô nhìn tôi làm gì thế?"

Cô gái mỉm cười: "Anh dùng trà nhé?"

"Không cần đâu, cảm ơn."

Tạ Trì ăn nhiều hạt dưa quá nên thấy hơi khô cổ: "Cho tôi thêm ly nước đi."

Cô gái vòng qua rót đầy chén cho cô: "Hai vị là vợ chồng sao?"

Tiếu Vọng Vân đáp: "Không phải."

Cô gái gật đầu, mỉm cười rời đi.

Tạ Trì vừa uống trà vừa cười, Tiếu Vọng Vân liếc nhìn cô: "Cô cười cái gì thế?"

"Cái mặt này của anh đúng là ai thấy cũng yêu nhỉ."

"... Đừng có đùa giỡn linh tinh."

"Anh với cô Khương sao rồi? Vẫn chưa tính chuyện định ngày à?"

"Anh vẫn chưa nói."

Tạ Trì suýt thì sặc: "Hai người còn đợi cái gì nữa?"

Cô lắc đầu: "Tình trong như đã như thế rồi, nếu đặt vào hoàn cảnh người khác thì chắc chắn con cái cũng lớn hết rồi đấy."

Vừa dứt lời, trong đầu cô bỗng hiện lên khuôn mặt của Hà Phong.

Sắc mặt cô lập tức trầm xuống, đặt mạnh chén trà xuống bàn.

"Sao mà cứ lúc nắng lúc mưa thế?" Tiếu Vọng Vân ngồi ngay ngắn, chỉnh lại ống tay áo, "Cái tính tình này của em, người đàn ông nào chịu cho thấu."

Tạ Trì im bặt.

Tiếu Vọng Vân lại nhìn gã béo cách đó không xa: "Em định làm thế nào?"

"Để quan sát thêm xem sao."

...

Ngày hôm sau, Tạ Trì từ Vũ Hoa Đài trở về, thấy trong tiệm sườn xám đang có một cô gái ngồi đợi. Ngoài trời đang mưa, cô cứ ngỡ đó chỉ là một vị khách vào trú mưa.

A Như đón lấy chiếc ô của cô, giũ sạch nước rồi treo lên móc. Cô gái bên trong thấy Tạ Trì về liền vội vàng đứng dậy: "Cô về rồi đấy à?"

Tạ Trì khó hiểu nhìn cô ấy. Cô gái này thật kỳ lạ, nói năng cứ như thể mình mới là chủ nhà không bằng.

Tạ Trì đáp: "Chào cô."

Cô gái tiến lại gần, nở nụ cười ngọt ngào: "Đồ ở chỗ cô đắt quá, đợi khi nào tôi có tiền sẽ quay lại mua."

"Được."

"Tôi tên là Mạnh Nguyên."

"Ừ, cô Mạnh."

Tạ Trì đi vào trong quầy, nhìn xấp sổ sách chất đống, định nhân lúc trời mưa không có việc gì làm thì tính toán kiểm kê lại một phen. Cô cầm bàn tính lên gảy, thấy Mạnh Nguyên vẫn chưa đi thì lấy làm lạ: "Còn có việc gì nữa không?"

"Không có gì."

"Tôi có thể cho cô mượn ô."

"Không cần, tôi đợi một lát nữa vậy." Mạnh Nguyên đứng ngoài quầy nhìn cô tính toán, "Chỗ cô có thiếu người làm không?"

"Không."

A Như đang thêu hoa bên cạnh, nghe vậy thì cười nói: "Thực ra tuyển thêm một người cũng được, dù sao việc kinh doanh của chúng ta cũng đang rất khá mà."

Tạ Trì chỉ tập trung tính toán, Mạnh Nguyên chống cằm nhìn cô: "Quý ngài đi cùng cô hôm đó đó, khi nào thì anh ấy lại tới nữa?"

Tạ Trì không thèm ngẩng đầu lên: "Đừng nghĩ ngợi nữa, người ta có người trong lòng rồi."

"Anh ấy còn độc thân, tôi nghe ngóng rồi."

Tạ Trì bật cười một tiếng: "Tôi nhớ ra cô rồi, cô gái rót trà ở rạp hát."

"Tôi cũng là đào hát đấy chứ, chẳng qua năm nay rạp hát làm ăn khó khăn nên tôi mới phải làm thêm công việc bưng trà rót nước thôi."

"Ừ."

"Thế bao giờ anh ấy mới lại đến Nam Kinh?"

"Tôi không biết." Tạ Trì dừng tay, nhìn về phía cô ấy, "Mau về đi thôi."

"Trời đang mưa to mà."

Tạ Trì tiếp tục xem sổ: "Vậy thì cô cứ ngồi đó một lát đi."

Trong tiệm chìm vào một khoảng yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng bàn tính lạch cạch hòa lẫn tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài.

...

Chương (1-114)