| ← Ch.312 | Ch.314 → |
Lơ lửng? Trong suốt? Hồ ly ma chắc! Tần Uyển sợ đến mức lông toàn thân dựng đứng, không dám nhúc nhích chút nào. Sau đó nàng cảm thấy một lực hút kéo mình lên, toàn thân nhẹ bẫng, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Hồ A Ngốc, nhưng âm thanh bay bổng bập bềnh, nghe không rõ ràng.
Trước mắt nàng có một vết nứt khổng lồ, và nàng đang trôi về phía vết nứt đó. Vết nứt đó quá kinh khủng, khiến nàng có cảm giác nếu bị hút vào thì xong đời. Trong lúc cấp bách, nàng không hề suy nghĩ, liền thi triển Thiên Hồ Độn Thuật mà lão tổ tông Nguyệt Doanh đã dạy.
Thiên Hồ Độn Thuật vừa nãy còn không thể sử dụng, lúc này lại kỳ lạ thay dùng được, nhưng nàng lại trôi vào một vùng bóng tối, khắp nơi yên tĩnh cực độ, chỉ có một khối ánh sáng mờ ảo phía trước, giống như một cánh cửa.
Tần Uyển lấy hết can đảm bay tới, nhưng không ngờ, tâm niệm vừa động, nàng đã đến trước cánh cửa đó. Nàng thò đầu nhìn vào bên trong, bên trong là một ngôi làng được tinh huy bao phủ, khắp nơi là những con hồ ly trên người mang theo ánh sáng tinh huy mờ nhạt.
Thân hình những con hồ ly này rất mờ ảo, có vẻ hơi hư ảo, chúng có con đang tu luyện, có con đang đùa nghịch, và có con đang tận hưởng cuộc sống tĩnh lặng an lành.
Tần Uyển hơi ngạc nhiên, Tinh Hồ tộc sắp tuyệt diệt rồi, những con này từ đâu ra? Cảm giác nàng thi triển Thiên Hồ Độn Thuật vừa nãy cũng rất khác so với bình thường, tⓗâ●ⓝ ⓣ𝒽●ể nhẹ bẫng lơ lửng, hơi giống như... chưa trốn thoát.
Những con hồ ly đó dường như có điều cảm nhận được, đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tần Uyển. Đám hồ ly vốn đang vui vẻ hòa thuận đột nhiên biến thành màu xanh lục, mắt dọc hiện lên trên trán mỗi con, biểu cảm cũng trở nên âm u kinh khủng, ồ ạt bay về phía nàng.
Tần Uyển sợ hãi muốn quay người bỏ chạy, nhưng lại bị lực hút kéo lại, bay về phía đám hồ ly. Đột nhiên, giọng nói Nguyên Thần từ bốn phương tám hướng dội đến, "Lùi xuống!" Tiếng quát đó như tiếng sấm sét 𝐧*ổ ✝️u*𝖓*ɢ, chấn động khiến đầu nàng ong lên một tiếng, rồi nàng tỉnh lại, phát hiện mình vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp trên mặt đất như lúc vừa bò ra khỏi đất.
Con hồ ly ma đang lơ lửng lúc nãy quỳ một gối trên đất, ra vẻ đang hành đại lễ với nàng. Tần Uyển hơi ngơ ngác:
"Vừa nãy là ảo giác sao? Vậy con hồ ly ma này quỳ làm gì?"
Ánh sáng nguyệt hoa từ trên trời giáng xuống, rắc lên người Tần Uyển. Cảm giác ấm áp dễ chịu thấm vào cơ thể, Đan Điền bị giam cầm khôi phục vận hành, ngũ tạng lục phủ bị thương, xương sườn bị gãy nhanh chóng lành lại dưới sự nuôi dưỡng kép của linh lực và Nguyệt Hoa Chi Lực.
Sau một lát, vết thương trên người nàng đã hồi phục được bảy tám phần. Thần niệm phóng ra bắt được giữa không trung có một khối hư ảnh khổng lồ, đang tiếp dẫn Nguyệt Hoa Chi Lực từ ngoài trời chiếu rọi lên người nàng, chữa thương cho nàng.
Khối hình chiếu đó rộng khoảng vài trăm mét vuông, nó có hình dạng con dấu, phía dưới có chữ, nhưng bị Tinh Huy Chi Lực che phủ, không thấy rõ viết gì. Bốn phía và đỉnh của nó vẽ đầy phù điêu hoa mắt chóng mặt.
Thần niệm dò vào trong phù điêu dường như có thể thấy từng tiểu thế giới chen chúc dày đặc với nhau. Ánh mắt nàng quét qua, vừa lúc thấy mình đang nằm sấp trên một khu vực sa mạc.
Dưới đáy sa mạc chôn vùi vô số hài cốt, bên trong còn có rất nhiều côn trùng bò lổm ngổm giữa các khúc xương, còn có một số đoàn linh khí dạng sương mù bay lượn. Số lượng chúng cực kỳ đông đảo, giống như một đội quân kh*ng b* đang chờ 🅿️_𝐡_ụ_↪️ ⓚí🌜_𝒽.
Tần Uyển hơi bị dọa sợ bởi những thứ được chôn dưới cát. Khối hình chiếu con dấu giữa không trung ngừng tiếp dẫn Nguyệt Hoa Linh Lực, mà hút cạn Tinh Huy Chi Lực xung quanh. Trời đất lập tức biến thành một mảng tối đen.
Trong bóng tối, hư ảnh con dấu đột nhiên đ. á. n. h ra một luồng sáng rơi xuống người Tần Uyển, cuối cùng ngưng tụ thành một ấn ký ánh sáng mờ nhạt phát ra ánh sáng tinh huy in lên vị trí ấn đường trên trán nàng. Nàng duỗi vuốt sờ lên trán mình, phẳng lì, không sờ thấy gì cả.
Nàng dùng thần niệm dò vào khối phù văn đó, chỉ thấy toàn thân nhẹ bẫng, như thể lao đầu vào một không gian đặc biệt nào đó. Khắp nơi tối đen mịt mờ, chỉ có một khối mây Tinh Huy giao nhau hiện ra phía trước editor:bemeobosua.
Nàng đang định tiến lên dò xét, thì cảm thấy có ánh mắt nhìn về phía mình, đồng thời có một giọng nói vang lên bên tai:
"Đừng qua đây."
Là giọng Nguyên Thần, không có khí thế quát nạt con hồ ly ma vừa nãy, có vẻ hơi yếu ớt. Nàng không chắc chắn hỏi:
"Nguyên Thần?"
Thật sự là đã trải qua quá nhiều chuyện kỳ quái, nàng không biết đây có phải là ảo giác, nhầm lẫn hay không. Giọng Nguyên Thần lại vang lên bên tai:
"Ta vừa tìm thấy di thể kiếp trước và Yêu Hoàng Ấn, cần phải hấp thu luyện hóa mới có thể khôi phục thực lực, nhưng vì 🌴-𝒽-â-п 🌴𝖍-ể chuyển sinh trùng tu của ta đạo hạnh quá yếu, Yêu Hoàng Ấn là trọng bảo Đế Hoàng Cảnh, cấp bậc quá cao, ít nhất phải mất vài tháng."
Tần Uyển nói:
"Triều Hi và những người khác đang ở bên ngoài, e rằng không thể cho ngươi nhiều thời gian như vậy."
Nguyên Thần nói:
"Ta có thể sử dụng một phần sức mạnh của Yêu Hoàng Ấn, vừa nãy đã đưa các ngươi đến Giới Vực Tuyệt Linh. Phù ấn ở ấn đường của ngươi liên kết với khí tức của Yêu Hoàng Ấn, người giữ mộ và hồn thú giữ mộ thấy phù ấn như thấy Yêu Hoàng Ấn, sẽ nghe theo lệnh ngươi."
Tần Uyển hỏi:
"Thấy Yêu Hoàng Ấn và thấy ngươi có khác biệt không?"
Nguyên Thần nói:
"Nếu ta không có Ấn trong tay, thì chỉ là một con Tinh Hồ bình thường, có Yêu Hoàng Ấn trong tay mới là Yêu Hoàng."
Tần Uyển "Ồ" một tiếng, lại tò mò liếc nhìn khối mây, hỏi:
"Di thể của ngươi chôn trong tinh vân sao? Kiếp trước ngươi trông như thế nào? Ta chưa từng thấy Tinh Hồ thật sự."
Nguyên Thần im lặng. Tần Uyển cảm nhận được sự khó xử của hắn, nói:
"Ta chỉ hỏi đại thôi."
Nguyên Thần yếu ớt nói:
"Kiếp trước ta ch/ết hơi th/ảm."
Hắn nghĩ không có gì phải giấu Tần Uyển, bèn tán đi ánh sáng tinh huy phủ trên quan tài, nói:
"Quan tài là do Nguyệt Doanh giúp chế tạo."
Tần Uyển "Ồ" một tiếng, tò mò ngước mắt nhìn, trong chiếc quan tài trong suốt không biết làm bằng chất liệu gì trải một tấm da hồ ly được trải rộng.
Tấm da đó trắng đến mức không có một vết tì vết, vừa ɱ_ề_ⓜ 𝖒_ạ_❗ vừa mượt mà, trơn láng hơn cả loại gấm tốt nhất trên đời, bồng bềnh bóng mượt, nhìn cảm giác chạm vào đã cực kỳ tốt.
| ← Ch. 312 | Ch. 314 → |
