Truyện:Cẩm Y Vi Phu - Chương 94

Cẩm Y Vi Phu
Trọn bộ 96 chương
Chương 94
(1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-96)

Giản Nam Nam có vấn đề.

Mắt thấy đã sắp tới kinh thành, nàng ta đột nhiên trở nên mất hồn mất vía, thường xuyên ngồi ngẩn người một mình, cho dù là lúc trò chuyện cùng người khác, cũng có vẻ mất tập trung. Lục Viễn mỗi lần nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng liền nổi lên cảm giác bất an, nhưng sự bất an này cuối cùng là vì lý do gì thì chính hắn cũng không nắm được.

"Giản Nam Nam."

Thanh âm không vui của Lục Viễn vang lên bên tai, Giản Khinh Ngữ vội giật mình, nhìn về phía hắn: "Có chuyện gì vậy?"

"Những điều ta mới nói với nàng, có nghe rõ không?" Lục Viễn nhíu mày.

Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, cười gượng: "Nghe rõ."

"Nhưng ta còn chưa nói cái gì cả." Lục Viễn ngước mắt lên.

Giản Khinh Ngữ: "... Thế à." Vậy mà lại bị hắn gạt.

Lục Viễn nhìn Chu Kỵ và Quý Dương đang loay hoay nhóm lửa, trực tiếp đứng dậy đi về phía rừng cây, Giản Khinh Ngữ thấy vậy trong lòng có hơi lo lắng, đang định giả vờ không nhìn thấy gì, thì đã nghe thấy hắn mở miệng cảnh cáo: "Lại đây."

Giản Khinh Ngữ bĩu môi, cuối cùng cũng không tình nguyện mà đi theo hắn. Quý Dương nhìn dáng vẻ nàng vùng vằng cọ tới cọ lui, nghi ngờ chọc chọc Chu Kỵ mấy cái: "Dạo này đại nhân cứ gọi Giản Nam Nam ra ngoài miết, ngươi đoán xem bọn họ nói gì với nhau nhỉ?"

"Ngươi bớt xía vào chuyện của phu thê người ta không được sao?" Chu Kỵ hỏi lại.

Quý Dương lập tức không vui: "Nói như ta thích xen vào chuyện của người khác lắm vậy, ta còn không phải là bởi vì sợ đại nhân bị mắc mưu của cô ta sao? Còn có, phu thê cái khỉ gió gì? Đại nhân có cho cô ta danh phận chưa? Muốn làm vợ đại nhân á, cô ta xứng à?"

"Giản cô nương là người của đại nhân, tới kinh thành chính là địa bàn của đại nhân, sao đại nhân lại có thể mắc mưu bị lừa cho được?" Chu Kỵ chẳng để trong lòng.

Quý Dương hừ nhẹ: "Ta nói, ngươi nhất định đã bị dáng vẻ bề ngoài của cô ta mê hoặc rồi. Chỉ đơn giản nhìn khuôn mặt kia của cô ta thôi, liền biết cô ta không phải dạng vừa gì, càng đừng nói đến cái tính tình khó ưa của cô ta."

"Chắc chỉ có mình ngươi thấy cô ấy khó ưa, " Chu Kỵ bật cười, nói xong thấy Quý Dương vẫn định cãi lại, hắn liền giành trước một bước: "Thay vì bận tâm chuyện của bọn ho, chi bằng ngồi nghĩ xem ngươi định làm gì sau khi trở về kinh thành thì hơn."

"Còn có thể làm cái gì? Theo đám Lý Hoàn đi uống rượu một trận đã đời thôi, " Quý Dương bĩu môi, rồi nhìn về phía Chu Kỵ, "Chẳng lẽ ngươi không định làm thế?"

"Đương nhiên không phải, đi ròng rã ba tháng trời rồi, chuyện ở chiếu ngục chắc đã tích lại thành một đống cần phải xử lý, sợ là ta không rảnh đi uống rượu với các ngươi đâu." Chu Kỵ nhớ tới sự vụ trong kinh thành liền thấy đau đầu.

Quý Dương nghe xong liền đồng tình vỗ vỗ vai hắn, đồng thời cũng thấy may mắn vì trước kia người bị phái đi chấp chưởng chiếu ngục không phải là mình. Cả hai vừa nói chuyện vừa nhóm lửa trong khi hai người Lục Viễn và Giản Khinh Ngữ thì đã sớm đi sâu vào bên trong rừng cây.

Mắt thấy con đường phía trước ngày càng gập ghềnh, Giản Khinh Ngữ chỉ đành gọi với tới người đi ở phía trước: "Bồi Chi, ta đi không được nữa rồi."

Lục Viễn bấy giờ mới ngừng lại, xoay người nhìn nàng: "Mấy hôm nay tại sao nàng cứ thất thần hoài vậy?"

"Hả? Có sao?" Giản Khinh Ngữ cười gượng một tiếng.

Lục Viễn yên lặng nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh phảng phất như có thể nhìn thấu suy nghĩ của người khác. Giản Khinh Ngữ mạnh mẽ trấn tĩnh trở lại, nhếch môi cười cười: "Không có gì đâu, tại chàng suy nghĩ nhiều thôi."

"Giản Nam Nam, ta có nghĩ nhiều hay không, nàng chắc cũng rõ ràng." Lục Viễn nói, rồi chậm rãi bước về phía nàng.

Mỗi khi Giản Khinh Ngữ nghe thấy hắn gọi cả họ lẫn tên của mình, đều sẽ tự động nổi lên dự cảm không tốt. Bây giờ lại thấy hắn tiến về phía mình, trong lòng nàng càng thêm hoảng loạn, bất giác lui về sau hai bước, rồi không cẩn thận bị vấp, ngã ngồi xuống đất.

"Ui da..."

Nàng đau đến kêu lên một tiếng, rồi chợt cảm thấy gói thuốc trong lồng n_ⓖự_ⓒ dường như bị rơi ra, trong lòng lập tức hoảng loạn, khi muốn cúi xuống tìm, thì lại nhìn thấy đôi ủng có thêu họa tiết lưu vân xuất hiện trước mặt mình. Giản Khinh Ngữ 𝐜ắ.ⓝ 〽️ô.𝖎, ngẩng đầu nhìn Lục Viễn.

Lục Viễn mặt không cảm xúc, trong lòng thậm chí còn có chút bực bội: "Nàng rốt cuộc bị sao vậy?"

"Ta thật sự..."

"Giản Nam Nam, " Lục Viễn ngắt lời nàng, "Ta không phải đang cầu xin nàng, nên tốt nhất là nàng nói ra hết sự thật cho ta nghe ngay lập tức."

Giản Khinh Ngữ lập tức không dám nói thêm câu nào.

Đầu óc nàng nhanh chóng xoay chuyển, ý đồ muốn tìm một cách giải thích hợp lý cho trạng thái của mình mấy ngày vừa qua, nhưng còn chưa kịp nghĩ được gì, Lục Viễn đã ngồi xổm xuống trước mặt nàng, nắm lấy cằm của nàng, bắt nàng đối mặt trực tiếp với mình.

"Ta không thích phỏng đoán, cũng không thích nghe lời nói dối. Nếu nàng không cho ta câu trả lời thật lòng, vậy hôm nay cứ ở đây luôn đi." Lục Viễn nói xong, liền thể hiện thái độ nhất quyết không bỏ qua nếu không hỏi ra nguyên nhân.

Giản Khinh Ngữ ngẩn người cả buổi, đột nhiên khóe mắt đỏ lên: "Sao chàng lại hung dữ vậy chứ?"

Lục Viễn: "..."

"Chàng, chàng có phải chán ghét ta rồi hay không?" Giản Khinh Ngữ nghẹn ngào, "Cảm thấy sắp tới kinh thành, sắp gặp được đủ dạng cô nương xinh đẹp hơn, nên mới thiếu kiên nhẫn như vậy đối với ta có phải không?"

Lục Viễn nhíu mày: "Nàng có ý gì?"

"Ta biết mà! Kẻ xuất thân thanh lâu giống như ta, cho dù chỉ trao thân cho mỗi mình chàng, chàng cũng sẽ không thèm để ý, sau này chỉ biết tìm cô nương càng tốt hơn mà thôi..."

"Nàng ngưng lại cái đã, " Lục Viễn không vui, "Nàng đang nói cái gì đó? Sao ta nghe không hiểu gì hết vậy?"

Nghe không hiểu là được rồi, bởi vì ta đang cố tình gây rối đó. Giản Khinh Ngữ cười nhạt trong lòng, lệ nóng trong mắt lại càng thêm rõ ràng: "Chờ, chờ khi giao xong đồ vật ở kinh thành, có phải chàng liền trở về Giang Nam hay không? Đến lúc đó có còn tính mang theo ta trở về không? Nếu phụ mẫu chàng biết chàng dẫn về một nữ tử thanh lâu, có phải sẽ nổi trận lôi đình, bắt chàng phải cắt đứt qц🔼·п ⓗ·ệ với ta hay không? Chàng có phải cũng sẽ bị bọn họ áp lực mà đáp ứng với họ hay không?"

Nàng nói một đoạn dài như vậy, Lục Viễn cuối cùng cũng hiểu rõ. Hắn nhíu mày cả buổi rồi mới mở miệng: "Hai hôm nay nàng đều lo lắng chuyện này?"

"... Không được sao?" Giản Khinh Ngữ lấy hết can đảm mà trừng hắn.

Lục Viễn nhìn vẻ mặt khóc lóc như hoa lê dưới mưa của nàng, một lúc lâu sau mới lạnh lùng mở miệng: "Có thời gian rảnh lo lắng mấy chuyện này, chi bằng hầu hạ ta cho tốt còn hơn."

Giản Khinh Ngữ: "..." Những thời điểm thế này, không phải nam nhân bình thường đều phải dỗ dành nữ nhân sao?

"Nàng lo lắng chuyện không đâu rồi, đợi sau khi tới kinh thành nàng sẽ hiểu." Hắn vốn muốn nói cho nàng biết thân phận của mình ngay bây giờ, nhưng thấy bộ dáng ngây thơ rưng rưng nước mắt của nàng, hắn bèn bỏ qua.

Nữ nhân này vừa nhát gan vừa sợ phiền phức. Nếu tùy tiện cho nàng biết thân phận của mình, e là lại giống y như lần trước gặp phải đạo tặc, một ngày té xỉu hai ba lần. Bây giờ bọn họ đang dừng chân cắm trại qua đêm ở nơi hoang dã, không có đại phu chẩn trị cho nàng, tốt nhất không nên dày vò nàng.

Giản Khinh Ngữ mới không để bụng chuyện có đâu hay không đâu kia, chỉ biết sau khi nàng gây rối vô cớ, hắn cũng không tiếp tục truy hỏi nàng nữa. Vì thế, nàng yên lặng thở phào, c*ắ*𝐧 ɱ*ô*𝖎 tiếp tục diễn: "Chàng thật sự sẽ không vứt bỏ ta? Cũng không sợ phụ mẫu phản đối sao?"

"Ừ." Lục Viễn gật đầu.

Giản Khinh Ngữ dụi mắt, nở nụ cười chua xót với hắn, tựa như đã thỏa hiệp.

Lục Viễn nao nao trong lòng, đưa tay xoa xoa khóe mắt phiếm đỏ của nàng. Khi hắn định mở lời nói chuyện, thì đột nhiên từ xa xa truyền đến tiếng gọi tới ăn cơm của Quý Dương. Hắn chỉ đành đứng dậy trước một bước, đưa tay ra trước mặt Giản Khinh Ngữ: "Trở về thôi."

"... Mắt ta còn đang đỏ, hoãn một lát rồi về." Giản Khinh Ngữ nói xong liền ngưng một chút, giả vờ như tâm tình vẫn còn chưa tốt lên, "Chàng trở về trước đi, ta muốn ở một mình trong chốc lát."

Lục Viễn lẳng lặng nhìn nàng, thấy nàng cúi đầu không muốn đối mặt với mình, trong lòng cũng có chút hụt hẫng, sau một hồi giằng co, hắn cuối cùng vẫn xoay người đi trước.

Giản Khinh Ngữ thở ra một hơi, nhìn hắn đi khuất bóng rồi mới nhanh tay mò mẫm tìm kiếm trong 𝐧_ℊ_ự_𝖈, xác định gói 𝐦ôп.g hãn dược vẫn còn ở đây mới thấy nhẹ người. Nàng nghĩ ngợi một hồi, liền nhét gói thuốc kia vào đai lưng.

Lúc nàng làm những chuyện này, Lục Viễn cũng đã về tới bên đống lửa trại, cầm lấy chủy thủ xắt mấy miếng thịt bò mỏng, kẹp vào bánh rồi mới mang bánh đi hơ trên lửa hồng.

"Đại nhân bây giờ ăn uống tinh tế ghê." Quý Dương cười hăng hắc.

Lục Viễn cũng không thèm ngẩng đầu: "Làm cho Nam Nam ăn." Tuy là nàng đã đuổi hắn trở về, nhưng nói sao hắn cũng không thể nào để nàng bị đói được.

Quý Dương nghe xong liền thấy trong miệng đắng nghét: "Đại nhân, ngài 𝖙♓.â.𝓃 ⓣ.𝖍.ể ngàn vàng, sao có thể nhúng tay làm chuyện của hạ nhân như vậy chứ?"

Lục Viễn liếc hắn một cái, tay vẫn tiếp tục kẹp thịt bò.

"Đại nhân, ti chức cảm thấy ngài nuông chiều cô ta quá rồi, bây giờ ngay cả ăn cơm cô ta cũng để ngài hầu hạ, tương lai còn tới mức nào nữa đây?" Quý Dương nỗ lực dèm pha, "Người ta nói nữ nhân thì phải dạy dỗ cho tốt, nếu ngài cứ tiếp tục dung túng cô ta, e là tương lai cô ta sẽ dẫm lên..."

"Nữ nhân của đại nhân, đại nhân thích nuông chiều thì nuông chiều thôi, ngươi ăn thêm cái bánh đi." Chu Kỵ lập tức bịt miệng Quý Dương, mỉm cười cảnh cáo, thuận tiện cũng đưa một phần nước uống cho Lục Viễn, "Đại nhân đưa cho Giản cô nương cả cái này nữa."

Lục Viễn nhận lấy nước ấm, Quý Dương trợn trắng mắt, giãy khỏi tay Chu Kỵ rồi lẩm bẩm một câu 'chúa tể nịnh bợ'.

Chu Kỵ không chỉ ngó lơ hắn, mà còn mạnh mẽ đào từ trong túi tiền của hắn ra hai viên kẹo, đưa hết cho Lục Viễn: "Đại nhân đưa cả cái này cho Giản cô nương đi, tâm trạng không tốt nên ăn chút đồ ngọt, có lẽ sẽ đỡ hơn phần nào."

Lục Viễn ngừng một lát: "Sao ngươi biết nàng ấy tâm trạng không tốt?"

"Giản cô nương không phải là người kiêu căng, nếu không phải vì tâm trạng không tốt, cũng sẽ không một mình ở lại trong rừng cây." Chu Kỵ thản nhiên đáp.

Lục Viễn nhớ tới lúc mình bỏ đi, Giản Khinh Ngữ trông có vẻ rất cô đơn, môi hắn mím lại, im lặng một hồi rồi mở miệng: "Nàng ấy không tin tưởng ta."

Chu Kỵ ngẩn người, không rõ nguyên do nhìn về phía hắn.

"Đi theo ta lâu như vậy, nhưng vẫn lo lắng ta sẽ bỏ nàng ấy lại." Lục Viễn nhíu mày, dường như cũng rất phiền muộn, không biết phải làm sao mới có thể khiến nàng yên lòng.

Chu Kỵ suy nghĩ cả buổi, cuối cùng cũng hiểu rõ ý hắn, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười: "Cô ấy xuất thân không tốt, lại không danh không phận mà đi theo đại nhân, đương nhiên là sẽ thấy lo được lo mất rồi."

"Nhưng ta đã hứa hẹn sẽ không bỏ nàng ấy lại." Lục Viễn không vui.

"Hứa hẹn thôi không đủ, đại nhân còn phải làm thêm chút gì đó để cô ấy hiểu được ngài thật lòng với cô ấy." Chu Kỵ kiến nghị.

Lục Viễn ngừng một lát: "Phải làm cái gì mới được chứ?"

"... Chuyện này thì phải hỏi chính đại nhân rồi, ti chức cũng chưa có ♓ô*п phối, đưa ra kiến nghị cho đại nhân cũng là đúc kết từ phụ mẫu ti chức mà thôi." Chu Kỵ bất đắc dĩ.

Lục Viễn ra vẻ suy tư liếc nhìn hắn một cái, rồi cầm bánh nướng lên đi về phía rừng cây.

Hắn vừa đi khỏi, Quý Dương đã lập tức không vui mà đá Chu Kỵ một cái: "Ngươi không hỗ trợ tách bọn họ ra thì cũng thôi đi, sao còn muốn thúc đẩy bọn họ nữa? Có phải ngươi không muốn tốt cho đại nhân không hả?"

"Ta thấy ngươi mới là người không muốn tốt cho đại thì có. Đại nhân và Giản cô nương trai tài gái sắc, người đừng có ở đó mà làm mẹ chồng bà bà độc ác nữa." Chu Kỵ dùng từ mà Giản Khinh Ngữ hình dung về Quý Dương để mỉa mai hắn.

Quý Dương tức giận đến nghẹn họng, lại đá hắn thêm một cái.

Bên kia, Lục Viễn vừa tiến vào rừng cây, vừa suy tư về chuyện mà Chu Kỵ nói. Đợi đến khi vào bên trong rừng cây, liền thấy Giản Khinh Ngữ đang cau mày, thẫn thờ ngồi nhìn mặt đất.

Nàng ngồi dưới đất, co cụm cả người lại, trông có vẻ đáng thương không nói nên lời, Lục Viễn chăm chú nhìn nàng một lát, mơ hồ ngẫm nghĩ xem mình phải làm gì cho nàng.

Hắn chậm rãi tiến đến gần Giản Khinh Ngữ. Giản Khinh Ngữ đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của hắn, ngồi đưa lưng về phía hắn, trộm kiểm tra 𝐦ôռ●ɢ hãn dược thêm một lần, xác định không có vấn đề gì mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

"Ăn chút gì đi." Lục Viễn nói, rồi đưa bánh nướng cho nàng.

Giản Khinh Ngữ nhìn bánh nướng mới ra lò mà nuốt nước bọt, do dự xem có nên tiếp tục giả trang phiền muộn không, hay là vẫn nên lấy cái ăn làm đầu.

"Ta biết nàng đói rồi." Lục Viễn một châm thấy 𝐦-á-ц.

Giản Khinh Ngữ vừa nghe thấy hắn đã phát hiện ra trạng thái của mình, cũng không thèm giả vờ nữa, nhận lấy chiếc bánh, 𝒽_υ𝖓_🌀 ♓_ă_n_ɢ cắn một miếng. Khóe môi Lục Viễn hơi nhếch lên, đợi nàng ăn bánh xong, hắn liền móc khăn tay ra, cẩn thận giúp nàng lau tay.

Giản Khinh Ngữ c*n m** d***, an tĩnh nhìn khuôn mặt tuấn lãng của hắn, nhất thời cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì. Lục Viễn giúp nàng lau tay xong, vừa ngước mắt lên liền đối mặt với đôi mắt ngập nước của nàng.

Khuôn mặt nàng linh động xinh đẹp, khi chuyên chú làm gì đều có vẻ đặc biệt hấp dẫn người, tựa như một dòng suối trong veo, liên miên vô tận. Lục Viễn trong lòng khẽ động, nắm lấy cằm nàng ⓗô*𝓃 lên. Giản Khinh Ngữ ngừng một lát, ngoan ngoãn kéo kéo ống tay áo của hắn.

Nàng vốn chỉ muốn 𝐭𝒽â-ⓝ ⓜậ-† một chút, kết quả lại dần dần cảm thấy không ổn, khi Lục Viễn vươn tay tới chạm vào đai lưng của nàng, nàng liền sợ đến giật cả mình, vội đẩy hắn ra, tay nắm chặt lấy đai lưng, ngay tại vị trí cất giấu mô𝐧·ℊ hãn dược: "Chàng làm gì đó?!"

"Có rất nhiều chuyện, phải đợi đến kinh thành mới có thể giải thích với nàng. Bây giờ nếu nàng vẫn chưa an tâm với ta, vậy thì ta sẽ giúp nàng cảm thấy an tâm hơn, " Lục Viễn vốn chỉ muốn ôm nàng, nhưng nhìn thấy bộ dáng kinh hãi của nàng, hắn liền nén cười mà trêu nàng, "Nam Nam, sinh một đứa nhỏ cho ta nhé."

Giản Khinh Ngữ vẻ mặt như mới gặp զ-ц-ỷ: "Chàng điên rồi hả?"

Lục Viễn nhìn nàng, nghiêm trang giải thích: "Không điên, không phải nàng sợ ta bỏ rơi nàng sao? Nếu nàng mang thai con nối dõi của ta, thì không cần phải lo lắng nữa."

Giản Khinh Ngữ: "..." Có thể nghĩ ra biện pháp này để dỗ người, thật đúng là không dễ dàng mà.

Khuôn mặt nàng dại ra, nhìn chằm chằm Lục Viễn. Lục Viễn cũng không nhiều lời, trực tiếp ôm người đứng dậy. Thân mình Giản Khinh Ngữ đột nhiên bị bế lên cao, lập tức hô lên một tiếng, khi lấy lại tinh thần liền thấy lưng mình đã tựa lên một cái cây.

Nàng lập tức luống cuống: "Không, không được!"

"Nàng không muốn mang hài tử của ta sao?" Lục Viễn nhướng mày.

Giản Khinh Ngữ nghẹn một chút, cười gượng: "Đương nhiên là muốn rồi, chỉ là sao có thể ở nơi màn trời chiếu đất này..."

"Trước kia cũng đã từng làm qua rồi mà, không phải nàng thích lắm sao?" Lục Viễn suýt cười thành tiếng, hắng hắng giọng rồi xụ mặt.

Hắn vừa nói như vậy, lập tức gợi lại nhưng hồi ức mà Giản Khinh Ngữ cảm thấy xấu hổ và đáng giận vô cùng. Mấy hôm nay cả ngày bọn họ đều bận rộn lên đường, ngẫu nhiên cũng sẽ có vài lần mất khống chế. Sau mỗi lần như vậy, nàng đều phải ngủ hơn nửa ngày trên xe ngựa, cho dù là đường xá xóc nảy tới cỡ nào cũng không tỉnh dậy nổi... Nàng đã từng nói thích qua khi nào chứ hả?!

"Nếu thật sự không muốn nhớ tới mấy lần đó thì thôi không miễn cưỡng nàng, " Lục Viễn cũng không trêu nàng nữa, đặt nàng xuống đất rồi vuốt vuốt tóc nàng, "Nàng chỉ cần biết ta muốn ở bên nàng lâu dài, thế là được."

Giản Khinh Ngữ yên lặng thở dài một hơi, mỉm cười với hắn.

"Đi thôi, hôm nay phải lên đường suốt đêm, trưa mai là tới kinh thành rồi." Lục Viễn vươn tay đưa về phía nàng.

Giản Khinh Ngữ lập tức cười hết nổi: "Buổi trưa... ngày mai?"

"Ừ."

... Vậy chẳng phải là nàng cần phải rời khỏi trước buổi trưa ngày mai sao? Giản Khinh Ngữ cảm thấy hồi hộp trong lòng, khi lấy lại tinh thần, thì đã thấy mình cầm lấy tay Lục Viễn, theo hắn đi ra ngoài.

Lúc hai người bước từ trong rừng cây ra, Chu Kỵ và Quý Dương đã cơm nước xong xuôi, cũng đã dập tắt đống lửa, cả nhóm tiếp tục lên đường.

Trên đường, trong xe ngựa.

Giản Khinh Ngữ thất thần, Lục Viễn nhìn nàng một lúc, rồi đột nhiên móc trong người ra một cái túi tiền, đưa cho nàng. Giản Khinh Ngữ ngẩn người, nhận lấy mở ra, liền nhìn thấy bên trong là một xấp ngân phiếu dày cộm.

"... Chàng cho ta nhiều ngân phiếu như vậy làm gì?" Giản Khinh Ngữ khó hiểu ngẩng đầu.

Lục Viễn bình tĩnh nhìn nàng: "Cho nàng tiền phòng thân."

Giản Khinh Ngữ bĩu môi, trả túi tiền lại cho hắn: "Không thèm."

Lục Viễn thấy nàng cự tuyệt, cau mày hỏi: "Không phải nàng thích tiền lắm sao? Sao lại không cần?"

Giản Khinh Ngữ chần chừ: "Nhiều quá, hơn nữa... vô công bất thụ lộc." Người này đột nhiên cho mình nhiều bạc như vậy, nàng thấy hơi sợ.

Lục Viễn không ngờ nàng lại từ chối vì nguyên nhân này, hắn ngừng một lát rồi nói: "Lúc trước không phải đã nói nếu nàng có biểu hiện tốt, thì sẽ thưởng bạc cho nàng sao?"

"... Đúng là có nói qua, nhưng không phải chàng cũng đã tịch thu hết bạc của ta rồi sao?" Nhớ tới chuyện này, Giản Khinh Ngữ vẫn cảm thấy bi phẫn vô cùng. Lúc ấy, nàng vì tích góp bạc mà cực cực khổ khổ nịnh bợ hắn, ngay cả trên giường cũng ra sức chủ động, vất vả gom góp được mấy chục lượng bạc, đều bị hắn tịch thu sạch.

Lục Viễn dường như cũng nhớ lại chuyện lúc trước, khóe môi nhếch lên: "Tại ai mà ta lại tịch thu bạc đã thưởng?"

"Tại ta, " Giản Khinh Ngữ bĩu môi, "Ta không nên giao dịch với Thẩm Viên ngoại."

"Biết là tốt, " Lục Viễn liếc nàng một cái, "Bây giờ nàng đã biết sai, vậy thì bạc đó trả lại cho nàng."

"... Không được, nhiều quá, ta không thể lấy, " Giản Khinh Ngữ sắp phải bỏ trốn rồi, bây giờ mà lấy nhiều bạc của hắn như vậy, lỡ như sau này hắn muốn báo quan bắt nàng rồi sao? Nàng thanh giọng, không chỉ trả túi tiền kia trở lại, mà còn móc túi tiền lúc trước hắn đưa mình mua thuốc ra, cùng trả lại một lượt, "Cái này cũng trả lại cho chàng luôn, dù sao ta cũng không cần."

Nàng liên tiếp từ chối mình, khiến hắn không vui, nhưng nhìn bộ dáng cẩn thận của nàng, hắn lại nhịn không được mà mềm lòng, yên lặng một lát rồi thu hồi túi tiền, cũng rút từ trong đó ra 100 lượng ngân phiếu: "Vậy thì chỉ lấy một tờ ngân phiếu này thôi, trong đây bao gồm 56 lượng mà nàng đã tích góp trước đó, còn dư chính là bạc thưởng cho nàng mấy hôm nay."

Dứt lời, hắn bổ sung thêm một câu: "Ta đã cố ý tính qua, không cho quá nhiều đâu."

Giản Khinh Ngữ nghe xong, bấy giờ mới do dự nhận lấy tấm ngân phiếu, Lúc gấp ngân phiếu lại, nhét vào trong túi, nàng vẫn không quên cường điệu một câu: "Đây là tiền ta vất vả kiếm được, không phải cướp từ trong tay chàng nhé, tương lai chàng đừng vì đòi bạc lại mà báo quan bắt ta đó nha!"

"Ta bắt nàng làm gì?" Lục Viễn bật cười.

Giản Khinh Ngữ cười gượng một tiếng, không dám nói thêm gì nữa. Nàng cẩn thận cất giữ tấm ngân phiếu, rồi an tĩnh ngồi cạnh Lục Viễn.

Xe ngựa không ngừng vó, một đường chạy về hướng kinh thành, càng lúc càng gần. Khác với tâm tình ngập tràn chờ mong nhanh chóng đến nơi của lúc trước, Giản Khinh Ngữ giờ phút này có thể coi như đang mang tâm trạng khá lo âu. Sau khi nghe Quý Dương nói chỉ còn cách kinh thành khoảng hai canh giờ, nàng rốt cuộc không bình tĩnh được nữa.

"... Trước khi vào thành, có thể tìm một cái khách đ**m nghỉ tạm không? Ta thấy mệt mỏi quá." Giản Khinh Ngữ kéo góc áo của Lục Viễn, nhỏ giọng hỏi.

Lục Viễn trấn an vỗ vỗ tay nàng: "Vào thành rồi nghỉ ngơi cũng không muộn mà." Lục phủ so với khách đ**m, dù sao vẫn thoải mái hơn nhiều.

Giản Khinh Ngữ thấy sốt ruột trong lòng, nhưng trên mặt lại không dám để lộ nửa phần: "Nhưng mà ta thật sự mệt mỏi quá rồi, dù sao cũng đã sắp tới nơi, chi bằng trước cứ nghỉ ngơi một chút đi nha."

"Nếu mệt mỏi thì dựa vào người ta mà ngủ một lát, tỉnh lại là vào đến nội thành rồi." Lục Viễn thấp giọng nói.

Giản Khinh Ngữ thở hắt ra, thấy hắn vẫn quyết tâm không thay đổi ý định, hốc mắt nàng lập tức đỏ lên: "Bồi Chi, ta sợ hãi..."

Lục Viễn khựng lại: "Sợ cái gì?"

"Ta, ta vẫn còn sợ chàng sẽ không cần ta nữa, " Giản Khinh Ngữ nói xong, tự bản thân mình cũng cảm thấy có phần gượng ép, vì thế trước khi hắn kịp đáp lại, nàng đã giành trước một bước: "Ta tin tưởng chàng, nhưng vẫn còn sợ hãi lắm. Bồi Chi, ta hối hận rồi, ta muốn mang thai đứa nhỏ."

Đôi mắt Lục Viễn khẽ nheo lại: "Ý của nàng là..."

"Tìm khách đ**m ngủ lại một đêm đi. Ta biết một đêm chưa chắc có thể hoài thai, nhưng chỉ cần chúng ta... Trong lòng ta sẽ thấy kiên định hơn một chút." Giản Khinh Ngữ nói xong, tim đập càng lúc càng nhanh, sợ Lục Viễn nhìn thấu ý đồ cũng như sơ hở của mình.

May là Lục Viễn chỉ nhíu mày: "Vào thành rồi tính."

"Không được! Lỡ như chàng đổi ý thì sao bây giờ?!" Giản Khinh Ngữ lập tức kháng nghị.

Lục Viễn: "Sẽ không đổi ý."

"Nhưng chàng bây giờ chính là giống như muốn đổi ý đó." Giản Khinh Ngữ vẻ mặt hoài nghi.

"Ta không..."

"Nếu bây giờ chàng không mang ta đi khách đ**m, vậy nghĩa là những gì chàng nói trước đó chỉ là để dỗ dành ta, chứng minh trong lòng chàng vẫn có ý muốn vứt bỏ ta!" Giản Khinh Ngữ ngắt lời hắn.

Lục Viễn im lặng một hồi, giơ tay vén mành xe lên: "Tìm một cái khách đ**m, ngủ lại một đêm rồi ngày mai hẵng vào thành."

Quý Dương lập tức sốt ruột: "Cũng sắp tới nơi rồi mà..."

"Nghe lệnh làm việc đi." Lục Viễn trầm giọng.

"... Vâng."

Quý Dương chỉ đành không tình nguyện mà đáp ứng, cắn răng tiếp tục đánh xe, đến lúc cách kinh thành chỉ còn khoảng một dặm, liền dừng lại tại một khách đ**m ngoài thành.

Giản Khinh Ngữ được ngủ lại khách đ**m như ý nguyện. Chỗ nàng giấu gói Ⓜ️ô𝓃-𝐠 hãn dược ở bên hông dường như cũng nóng lên, từng giờ từng phút nhắc nhở nàng về sự tồn tại của nó. Nàng thở nhẹ một hơi, trong lòng thầm tính toán xem làm sao có thể dụ bọn họ uống vào. Trong lúc tập trung suy nghĩ, một lực đạo mạnh mẽ chợt kéo nàng vào trong lồng пℊ●ự●𝐜. Nàng hô lên một tiếng, đưa tay chống lên ռg_ự_𝖈 Lục Viễn.

"Lời ta nói ở trong rừng cây lúc trước chỉ là trên đùa nàng thôi, nàng không cần phải để ở trong lòng." Lục Viễn vén tóc của nàng ra sau tai, "Nhưng nếu nàng thật sự muốn hoài thai một đứa nhỏ, ta cũng có thể cho nàng."

"... Ta đương nhiên muốn mang thai đứa nhỏ của Bồi Chi chàng rồi." Lực chú ý của Giản Khinh Ngữ tất cả đều đặt trên gói 𝐦ô_п_🌀 hãn dược, lời nói ra cũng có chút qua loa.

Lục Viễn nắm lấy cằm nàng, bắt nàng đối mặt với mình: "Thật sự muốn sao?"

"... Muốn!" Giản Khinh Ngữ gật đầu.

Lục Viễn đột nhiên cười, giống như cây vạn tuế vạn năm mới nở một đóa hoa, khuôn mặt thanh tuấn lãnh đạm tựa núi tuyết bất chợt tan chảy, róc rách tuôn trào suối nguồn xuân ý. Giản Khinh Ngữ nhìn thấy, nhất thời ngẩn ngơ, mãi một lúc sau mới lẩm bẩm một câu: "Bồi Chi, chàng quá tuấn tú rồi..."

Nói xong nàng mới giật mình hoàn hồn, lập tức cảm thấy xấu hổ vì đã lỡ lời.

Hai má nàng phiếm hồng tựa như phiến hoa đào, nhuộm một màu xuân ý nồng đậm. Lục Viễn chăm chú nhìn nàng một hồi, cuối cùng mới vươn tay xoa xoa sau cổ nàng, rồi cúi người ♓*ô*ռ nàng. Giản Khinh Ngữ trong lòng căng thẳng, rồi lập tức thả lỏng cơ thể, ôm lấy cổ hắn, kéo hắn ⓛê-𝖓 𝐠ı-ư-ờ-𝓃-ℊ. Khi đã đặt lưng xuống đệm giường, nàng mới khó khăn, lấy gói 𝖒●ô●𝐧●ɢ hãn dược ra, nhét xuống dưới gối.

Bởi vì chột dạ, nên hôm nay nàng phá lệ, vô cùng phối hợp với Lục Viễn ở trên giường. Lục Viễn một khi l-ê-𝖓 g-𝖎-ư-ờ𝐧-g liền như lửa thiêu rừng rậm, khó mà khống chế, bây giờ lại bị nàng trêu chọc như vậy, ngọn lửa kia càng thêm mãnh liệt. Đến khi Giản Khinh Ngữ ý thức được bản thân sẽ chịu không nổi thế công của hắn, thì đã muộn mất rồi.

Lục Viễn cũng không biết mình bị làm sao, khi hành sự cũng sẽ cố gắng kiềm chế ít nhiều, nhưng hôm nay hắn lại dốc hết toàn lực. Dù nghe thấy tiếng của nàng nức nở bên tai, nhưng hắn cũng không cách nào nhẹ nhàng một chút, ngược lại càng ra sức dữ dội hơn, tựa như muốn khắc nàng vào trong xương cốt, hòa nàng vào trong 〽️·á·𝖚 thịt của mình. Giản Khinh Ngữ ban đầu còn thút thít khóc nức nở, nhưng sau đó cũng khóc không thành tiếng nữa rồi, chỉ có thể vô lực hỏi một câu: "... Không cần đứa nhỏ nữa, có được không?"

"Muộn rồi." Lục Viễn trả lời vô cùng tàn khốc.

Giản Khinh Ngữ: "..."

Từ lúc hừng đông đến khi trời tối, Giản Khinh Ngữ không khác gì một miếng đậu hủ chiên, cứ bị lật qua lật lại hết lần này tới lần khác. Cuối cùng nàng trực tiếp h*ô*ռ mê, nhưng ngay cả trong mộng, miệng vẫn rầm rầm rì rì cái gì đó. Lục Viễn ghé sát tai vào nghe xem nàng nói gì, thì hóa ra nàng đang lẩm bẩm một câu, "Lục Bồi Chi khốn khiếp..." Hắn khẽ cười một tiếng, rồi bọc nàng vào chăn đặt xuống một bên, đợi sau khi đổi mới chăn đệm, hắn mới một lần nữa ôm nàng trở về giường.

Giản Khinh Ngữ đã ngủ say nhưng Lục Viễn lại không hề buồn ngủ. Hắn chỉ an tĩnh ngồi cạnh mép giường nhìn nàng, sau một hồi lâu, hắn mới cẩn thận đắp chăn lại cho nàng rồi xoay người bước ra khỏi phòng.

Trước mắt đã qua giờ Tý, khách đ**m im ắng, ngay cả đèn lồng cũng không được thắp lên. May là ánh trăng rất sáng, quầng sáng bàng bạc 𝐦ề·𝐦 mạ·𝒾 trải xuống mặt đất, dù không thắp đèn vẫn sáng trưng.

Quý Dương đang lôi kéo Chu Kỵ uống rượu trong sân, vừa nhìn thấy Lục Viễn lập tức đứng phắt dậy: "Đại nhân."

"Đại nhân."

"Ừ."

Lục Viễn trực tiếp ngồi xuống, Chu Kỵ lập tức rót rượu cho hắn: "Đại nhân sao còn chưa ngủ nữa?"

"Ngủ không được." Không biết có phải là vì chưa vào đến nội thành hay không mà hắn đột nhiên lại không hề có chút buồn ngủ.

Quý Dương rầu rĩ: "Đại nhân khăng khăng muốn ngủ lại một đêm, ti chức còn tưởng rằng đại nhân mệt mỏi lắm, nên mới muốn tìm một chỗ nghỉ qua đêm. Ai mà ngờ đại nhân vậy mà lại ngủ không được."

"Quý Dương." Chu Kỵ cảnh cáo, gọi hắn một tiếng.

Quý Dương mím môi, bưng chén rượu lên kính Lục Viễn: "Đại nhân, ti chức rời kinh thành lâu quá rồi nên có chút nhớ nhà, chứ không phải đang nhắm vào ngài. Ngài đừng chấp nhặt với ti chức nha." Nếu muốn nhắm vào, thì cũng phải nhắm vào một con ả nào đó cứ nhất định khăng khăng muốn nghỉ ngơi thêm một đêm kìa.

Lục Viễn nâng chén với hắn, rồi uống một hơi cạn sạch rượu trong chén.

Quý Dương thở phào, bấy giờ mới thả lỏng đôi phần.

Ba người không tiếng động mà uống rượu, ai cũng không nói thêm nửa lời, một bầu rượu cứ thế mà nhanh chóng cạn đáy. Lục Viễn đứng dậy: "Sáng sớm mai liền vào kinh rồi, ngủ sớm chút đi."

"Dạ vâng." Chu Kỵ và Quý Dương cùng đáp lại.

Lục Viễn xoay người rời khỏi, đi được vài bước, hắn đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn về phía Quý Dương: "Nàng ấy là thê tử chưa qua cửa

Chương (1-96)