Truyện:Cẩm Y Vi Phu - Chương 23

Cẩm Y Vi Phu
Trọn bộ 96 chương
Chương 23
(1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-96)

Xe ngựa cũng giống như lần trước, bánh xe ngừng lại một đoạn cách Lục phủ không xa. Giản Khinh Ngữ vén màn, bước xuống xe, xa phu ngay lập tức giục ngựa rời đi.

Đêm đã khuya nhưng cơn mưa vẫn cứ rơi rả rích, Giản Khinh Ngữ không cầm dù theo. Sương đêm bay múa lượn lờ trên tóc nàng, tạo thành những bọt nước nhỏ. Nàng an tĩnh đi trên con đường lát đá, cảnh tượng quen thuộc chợt khiến nàng thở dài.

Sớm biết có ngày mình phải thoả hiệp thế này, nàng lẽ ra nên thành thực ngay từ lần đầu tiên đến đây, tiếp tục chấp nhận làm con chim yến trong tay Lục Viễn. Chứ không như bây giờ, vẫy vùng liên luỵ Hầu phủ lâu như vậy, nhưng cuối cùng vẫn phải trở lại bên người hắn.

Trở lại thì cũng thôi đi, chỉ sợ là lần này bước chân qua cánh cửa kia, mọi chuyện sẽ không còn tốt đẹp như trước nữa. Giản Khinh Ngữ mím môi, vô thức đi đến trước cổng lớn, nhìn chằm chằm cánh cổng kia hồi lâu, cuối cùng mới hít sâu một hơi, đưa tay cầm lấy khoen cửa, vẻ mặt ngưng trọng gõ xuống.

Thùng thùng... Thùng thùng...

Tiếng gõ dày nặng truyền đi rất xa, sau đó lại lặng yên không tiếng động chìm vào trong cơn mưa. Giản Khinh Ngữ chỉ gõ ba tiếng, rồi kiên nhẫn đứng chờ trước cửa. Trong khi chờ đợi người của Lục phủ ra mở cửa, trong đầu nàng đã nghĩ tới trăm ngàn phương thức Lục Viễn có thể sử dụng để làm nhục mình hôm nay.

Giản Khinh Ngữ vốn không quá khẩn trương, nhưng nàng càng suy diễn lại càng thấy lo. Khi nghe được tiéng bước chân vội vã đến gần cổng lớn, nàng theo bản năng liền muốn đánh trống lui quân. Tuy nhiên, nghĩ tới Giản Chấn một thân thương tích, còn có cây linh chi quý giá Ninh Xương Hầu chưa kịp đưa đi, bước chân của nàng lại ngừng.

Gã sai vặt Lục phủ, từ bên trong, kéo cánh cổng lớn của Lục phủ ra, sau khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ lliền sửng sốt, định xụ mặt hỏi nàng tới đây làm gì, đột nhiên lại cảm thấy nàng có chút quen mắt. Vì thế lời nói đã đến trên miệng lại có chút chần chừ.

"Lần trước ta đã tới đây, cũng là một đêm mưa giống như vầy." Giản Khinh Ngữ có lòng tốt mà nhắc nhở hắn.

Gã sai vặt chợt bừng tỉnh, thái độ lập tức trở nên nhiệt tình: "Cô nương tới tìm Lục đại nhân sao?" Đối với cô nương duy nhất đạt thành tích trụ lại một đêm trong phủ, đã vậy còn là nữ khách duy nhất từng ngủ trong phòng của Lục đại nhân, hắn rất khó lòng quên được.

"Đúng vậy." Giản Khinh Ngữ gật đầu.

"Cô nương có bái thiếp không?" Gã sai vặt lại hỏi.

Giản Khinh Ngữ nhăn mày, hơi hơi lắc đầu.

Gã sai vặt thấy thế, vẫn ân cần như cũ: "Vậy phiền cô nương đợi một lát, tiểu nhân đi thông báo một tiếng trước."

"Làm phiền." Giản Khinh Ngữ ôn nhu nói.

Gã sai vặt liên lục nói cảm tạ, vừa khom lưng vừa lui trở vào trong phủ, lui một đoạn dài mới xoay người chầm chậm chạy đi. Giản Khinh Ngữ đứng ở ngoài cửa nhìn bóng lưng gã sai vặt biến mất, nhẹ nhàng thở một hơi, không nghĩ tới những thủ đoạn Lục Viễn sẽ đối với mình nữa, mà lại sinh ra một nỗi lo mới ——

Nếu Lục Viễn không chịu gặp nàng thì phải làm gì bây giờ?

Nếu hắn không chịu gặp nàng... Đó mới thật sự là kết quả tệ nhất. Điều đó có nghĩa là hắn thật sự tức giận với nàng, đã giận đến trình độ không thèm đoái hoài gì tới nàng nữa, mà nàng bây giờ thì đã không còn tiền vốn để xoay chuyển khốn cảnh nữa rồi. Nghĩ đến đây, Giản Khinh Ngữ hít một hơi, trong lòng đột nhiên cảm thấy khủng hoảng.

Cũng may nàng không phải khủng hoảng lâu lắm, gã sai vặt đã chạy trở ra, còn chưa kịp đứng vững đã nhanh chóng hồi bẩm: "Cô nương, đại nhân mời ngài đến thư phòng, thỉnh ngài đi bên này." Dứt lời, hắn liền chủ động đi phía trước dẫn đường.

Giản Khinh Ngữ nghe xong mới thở ra một hơi, nhấc chân bước qua ngạch cửa, theo gã sai mặt xuyên qua con đường nhỏ dài bên hành lanh, hướng vào sâu bên trong phủ đệ. Hai người bọn họ càng đi, người càng lúc càng ít, hoàn cảnh cũng dần trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng bước chân của mình.

Mưa nhỏ từ từ ngừng rơi, không khí ẩm ướt đến muốn ch** n**c, Giản Khinh Ngữ không xa không gần đi theo phía sau gã sai vặt, xuyên qua từng bụi hoa ngọn cỏ trong hoa viên. Khi gã sai vặt kia ngừng lại, trên người nàng cũng đã nhiễm một ít hương hoa nhàn nhạt.

"Cô nương, đây chính là thư phòng, tiểu nhân cáo lui." Gã sai vặt nói xong, liền cung kính lùi xuống, địa phương lớn như vậy lập tức chỉ còn lại có mỗi mình nàng.

Giản Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt, tim đập càng lúc càng nhanh, phía sau lưng cũng dựng đứng lên. Nàng hít sâu một hơi khiến bản thân bình tĩnh lại, xoa xoa khuôn mặt đã hơi căng cứng rồi tiến hai bước về phía trước, vươn tay, do do dự dự gõ hai cái lên cửa.

Không có ai đáp lại.

Giản Khinh Ngữ c*n m** d***, đợi một lúc rồi lại gõ cửa lần nữa.

Vẫn không một ai tới mở cửa.

Bàn tay gõ cửa của nàng không tự giác 𝖘ïế*ⓣ 𝒸*♓*ặ*t, một lúc lâu sau mới buông ra, thử dùng chút lực, đẩy khung cửa kia ra một chút ——

Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa mở ra, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, còn đặt mấy chậu băng, khí lạnh ào ào toả ra.

Tuy rằng bản thân không bị ướt mưa, nhưng quần áo trên người Giản Khinh Ngữ cũng 𝓇.𝐮.𝓃 r.ẩ.🍸 theo cơ thể của nàng, cẩn thận ló đầu vào dò xét. Ngay lập tức, nàng liền nhìn thấy Lục Viễn đang ngồi trước thư án, vẻ mặt vô cảm, chăm chú phê duyệt công văn.

Tuy Giản Khinh Ngữ mở cửa rất nhẹ, nhưng chỉ cần không điếc, liền biết ngay có người vừa bước vào, thế nhưng Lục Viễn lại không hề nhìn nàng nửa con mắt, vẫn giống như lúc ban ngày trên con phố ngắn, hoàn toàn ngó lơ nàng.

Quả nhiên là giận không nhẹ. Trong lòng Giản Khinh Ngữ thở dài một tiếng, không tiếng động bước vào trong rồi đóng cửa lại. Song đâu đấy nàng mới nhẹ nhàng bước đến bên thư án, hành lễ với Lục Viễn rồi cẩn thận gọi một tiếng: "Đại nhân..."

Lục Viễn vẫn không thèm nhìn nàng.

Giản Khinh Ngữ nhất thời không biết phải làm thế nào đế đánh vỡ sự im lặng này, chỉ có thể đứng tại chỗ mà chời. Ánh đèn trong phòng tiếp tục thiêu đốt, tựa như những giọt nước mắt đỏ nóng hổi, chậu băng liên tục toả ra khí lạnh, lại thêm cửa sổ đã đóng chặt nên, đối với Giản Khinh Ngữ mà nói quả thực là có chút lạnh.

Giản Khinh Ngữ 𝐫·⛎·n гẩ·y đứng đó hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà hắt xì một cái.

Tay cầm bút của Lục Viễn ngừng lại trong một tích tắc, một giọt mực từ trên ngòi bút nhỏ xuống công văn trước mặt, tạo thành một vết mực nho nhỏ. Hắn không vui, ngước mắt lên, lần đầu tiên nhìn về phía Giản Khinh Ngữ kể từ khi nàng bước chân vào căn phòng này.

Giản Khinh Ngữ ngượng ngừng cười: "Xin, xin lỗi..."

Lục Viễn rũ mắt, buông bút xuống, tiếp tục lật xem công văn, tựa như khúc nhạc đệm này chưa bao giờ phát sinh qua. Giản Khinh Ngữ quấn chặt quần áo trên người, đang định đẩy chậu băng ra xa xa một chút, liền nghe thấy Lục Viễn nhàn nhạt mở miệng: "Cả người dơ bẩn, thay xiêm y đi."

Giản Khinh Ngữ ngẩn người, sau đó cúi xuống nhìn thấy có một ít bùn dính trên váy, hẳn lã đã bị vấy bẩn trên đường tới đây. Lục Viễn thích sạch sẽ, cho dù là trong lúc di chuyển đường xa, hắn cũng vĩnh viễn đóng một bộ quần áo sạch sẽ, không chịu nổi một chút vết bẩn.

Ý thức được mình đã phạm vào cấm kỵ của Lục Viễn, Giản Khinh Ngữ vội gật gật đầu: "Vâng, ta đi ngay..."

"Đi đâu?" Lục Viễn ngắt lời nàng.

Giản Khinh Ngữ ngơ ngác, bấy giờ mới nhớ ra đây không phải là Hầu phủ, sẽ không tìm thấy y phục của nàng. Bây giờ nàng đã ra khỏi cửa, cũng không mang theo y phục để thay đổi... Hẳn cũng không thể mượn mấy nha hoàn đỡ một bộ y phục nhỉ, hay là lại giống như lần trước, trông chờ Lục Viễn đã chuẩn bị sẵn y phục cho nàng?

Thấy người trước mặt đột nhiên yên lặng, Lục Viễn khẽ nhướng mắt lên, mở miệng không mang theo chút cảm xúc gì: "Bên trái có phòng nghỉ, vào đó thay."

Thật đúng là đã chuẩn bị sẵn y phục cho mình? Giản Khinh Ngữ dùng một chút: "Vâng ạ."

Nàng hướng về phía bên trái nhìn quanh một vòng, quả nhiên tìm được một cánh cửa nước sơn tương tự với màu tường. Giản Khinh Ngữ ngừng một chút rồi bước sang bên đấy, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy bên trong có một chiếc giường nhỏ, còn có một cái tủ quần áo không lớn, hẳn là nơi Lục Viễn nghỉ ngơi thường ngày.

Giản Khinh Ngữ bước vào trong, mở tủ ra, chỉ nhìn thấy hai bộ y phục.

Đều là nam trang, y phục nam giới, vừa nhìn đã biết là quần áo của Lục Viễn... Hắn cố ý sao? Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt, chợt nghĩ tới chuyện gì đó, hai má đột nhiên nhiễm một mạt hồng, một lúc lâu sau mới do dự vươn tay lấy một bộ trong số hai bộ y phục kia.

Xưa nay Giản Khinh Ngữ chỉ giúp Lục Viễn mặc nam trang, đến phiên chính mình tự mặc, nàng mới cảm thấy quả thực không dễ mặc chút nào, nhất là bởi vì Lục Viễn thân cao, chân dài. Y phục của hắn mặc trên người nàng, dễ dàng che lấp hết cả tay chân của nàng, mỗi lần muốn làm gì đó đều phải giơ tay kéo hai ống tay áo to rộng lên. Tuy vậy nàng vẫn vô cùng kiên nhẫn mặc bộ y phục kia vào, dù cũng gây ra không ít động tĩnh.

Thư phòng vẫn im ắng như cũng, thế nhưng tiếng động từ trong phòng nghỉ vẫn truyền ra ngoài rõ mồn một, trực tiếp át đi tiếng nổ lép bép của ngọn nến. Lục Viễn vẫn rũ mắt ngồi yên, công văn trên tay vẫn mãi dừng lại ở một trang cũ, không hề thấy hắn có cử động gì khác.

Hồi lâu sau, người nào đó từ trong phòng nghỉ bước ra, đôi mắt Lục Viễn khẽ động một chút, lật sang một trang khác trên công văn. Giản Khinh Ngữ khó xử, đứng yên trước cửa phòng nghỉ, thấy hắn vẫn không chịu nhìn mình, nàng liền cắn 𝖈●ắ●п ɱ●ô●𝐢, túm lại mớ quần áo quá khổ kia, cọ tới cọ lui đi về phía Lục Viễn, thẳng đến bên cạnh thư án, nàng mới lấy hết can đảm gọi hắn một tiếng: "Bồi Chi."

Dạo gần đây nàng vẫn chỉ nàng xưng hô với hắn bằng hai chữ 'đại nhân', chợt bây giờ nghe thấy nàng gọi cả tên huý của mình ra, ngón tay Lục Viễn hơi động một chút, mãi một lúc lâu sau mới quay đầu lại nhìn nàng. Đến khi thấy bộ y phục trên người nàng, ánh mắt hắn đột nhiên tối sầm: "... Sao lại ăn mặc thành như vậy?"

Giản Khinh Ngữ ngẩn người: "Không, không phải chàng bảo ta thay y phục sao?"

Lục Viễn im lặng nhìn nàng, không tiếng động phản bác lại lời nói của nàng. Giản Khinh Ngữ ngay lập tức khẩn trương lên: "Chẳng lẽ bộ y phục kia mới là bộ dành cho ta sao? Nhưng bộ đồ kia là Phi Ngư phục mà, ta làm sao dám mặc..." Nói xong nàng dừng lại một chút, hơi do dự hỏi thử: "Bộ này mặc khó coi lắm sao?"

Nàng là vì muốn phối hợp sở thích 'b**n th**' của Lục Viễn nên mới nhịn xuống xấu hổ mà mặc y phục của hắn. Nếu khó coi, chẳng phải chính là làm hỏng hứng thú của hắn, khiến cho 🍳·𝐮·🅰️·п ♓·ệ căng thẳng giữa bọn họ càng dễ dàng đổ vỡ hay sao?

Tưởng tượng tới cảnh Lục Viễn sẽ vì vậy mà chán ghét mình, Giản Khinh Ngữ càng thêm 𝐫⛎●ⓝ 𝓇●ẩ●🍸.

Trong thư phòng ánh nến nhàn nhạt, Giản Khinh Ngữ mặc một bộ y phục quá khổ suy sụp đứng bên cạnh đèn. Áo gấm màu tối khiến làn da nàng càng thêm trắng nõn, một đôi mắt đen láy như mắt hồ ly, vô cùng câu dẫn người khác. Búi tóc của nàng đã bị xoã tung trong lúc thay y phục, nên bây giờ nàng đang dùng một cây trâm đơn giản quấn lại ở sau đầu, cả người toát ra vẻ lười biếng pha chút ngượng ngùng, tựa như một đoá hoa sen còn chưa nở rộ vươn mình đón từng hạt mưa rơi xuống ao.

Khó coi à? Sao mà khó coi được chứ.

Lục Viễn nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, cuối cùng mới quay mặt sang chỗ khác, tầm mắt lại một lần nước dừng lại trên công văn trong tay mình: "Mài mực."

Giản Khinh Ngữ ngây người trong một thoáng, sau khi lấy lại tinh thần, nàng vội đáp ứng, vén tay áo lên, đến đứng sau thư án, cầm lấy thanh mực, cẩn thận mài. Nàng vừa mài mực, trong lòng vừa tiếc nuối ——

Quả nhiên là không hợp khẩu vị của hắn a. Nếu biết sớm, ban nãy liền lớn mật một chút, trực tiếp mặc bộ Phi Ngư phục kia, nói không chừng sẽ thoả mãn khẩu vị của hắn, trực tiếp khiến hắn không so đo với mình nữa.

Giản Khinh Ngữ nghĩ nghĩ, lại nhịn không được buông một tiếng thở dài. Lỗ tai Lục Viễn khẽ nhúc nhích, khoé môi hiện lên một vòng cung không quá rõ ràng.

Giản Khinh Ngữ chỉ lo tiếc nuối, vẫn chưa để ý thấy mặt mày Lục Viễn đã có phần hoà hoãn, mãi đến khi mực đã mài đến muốn trào ra khỏi nghiên mực, nàng cuối cùng mới để ý thấy, hình như Lục Viễn vẫn chưa chấm thêm một giọt mực nào.

Trong lòng Giản Khinh Ngữ vừa động, liền ngẩng đầu nhìn về phía Lục Viễn, chỉ thấy hắn vẫn duy trì tư thế đọc công văn. Trang giấy kia vẫn là trang công văn khi nãy hắn đã lật lúc nàng vừa mới bước ra khỏi phòng nghỉ.

... Trên giấy chỉ có tổng cộng ba mươi mấy chữ, đọc chậm đến cỡ nào, chắc cũng phải đọc xong rồi chứ hả? Giản Khinh Ngữ nheo nheo mắt, đột nhiên buông thanh mực xuống, dùng khăn sạch lau qua tay của mình, rồi thử đặt tay lên hai bờ vai của Lục Viễn: "Bồi Chi, muộn lắm rồi, nghỉ ngơi nhé."

Lục Viễn không đáp lại, nhưng công văn trong tay đã buông xuống.

Trái tim Giản Khinh Ngữ đột nhiên đập mạnh, gương mặt cũng nổi lên một rặng mây hồng nhàn nhạt, thấy Lục Viễn không có phản ứng gì khác, nàng liền nói: "Ta giúp chàng 𝖈ở.ℹ️ á.🅾️, hầu hạ chàng đi ngủ nhé."

"Nàng là ai?" Lục Viễn cuối cùng cũng có phản ứng, chỉ là khi nhìn về phía nàng, ánh mắt hắn có phần lãnh đạm như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.

Giản Khinh Ngữ bị ánh mắt này của hắn nhìn đến cả kinh, thu hai tay trở lại, trong lúc nhất thời cũng không dám trả lời bừa bãi.

Lục Viễn thấy nàng không nói lời nào, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, vẻ mặt vô cảm, đứng lên chuẩn bị rời đi.

Giản Khinh Ngữ lại hốt hoảng, vội vàng bắt lấy ống tay áo của hắn, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng trả lời: "Ta là... Nam Nam, là, là nữ nhân của chàng."

"Nghĩ kỹ lại rồi hẵng trả lời." Lục Viễn rũ mắt nhìn về phía nàng.

Yết hầu Giản Khinh Ngữ giật giật, nhỏ giọng mở miệng: "Bồi Chi, ta biết sai rồi, về sau nhất định sẽ ngoan mà."

Dứt lời, nàng ôm lấy cổ Lục Viễn, chủ động ♓ô-n lên. Một mùi hương 𝖒_ề_〽️ Ⓜ️ạ_ℹ️, nhàn nhạt, tràn vào mũi hắn, Lục Viễn vẫn yên lặng đứng đấy, mặc kệ nàng treo trên người mình, dồn hết tất cả trọng lượng lên người mình, hắn không đẩy ra, cũng không phối hợp với nàng.

"Ta thật sự sai rồi. Ta cho rằng bản thân sau khi trở về kinh thành, trở thành Đại tiểu thư Hầu phủ, liền có thể kiêu ngạo không coi ai ra gì, ngay cả chàng cũng dám ↪️·𝐡·ố𝖓·𝖌 đố·ı. Bồi Chi, tất cả đều là lỗi của ta, ta đã trả giá cho sự vô tri của bản thân mình, chàng đừng giận ta nữa, có được không?" Cũng giống như lần trước, Giản Khinh Ngữ đã di dời trọng điểm sang một hướng khác, biến chuyện nàng đã ấp ủ â*m 𝐦ư*⛎ phản bội từ lâu biến thành nàng gây chuyện vì xung động nhất thời.

Thế nhưng Lục Viễn vẫn chỉ rũ mắt nhìn nàng, không hề phản bác lại những lời dối trá của nàng.

Giản Khinh Ngữ cố sức bám vào trên người hắn, cẩn thận m*t mát bên môi hắn, nhưng trước sau vẫn không được hắn đáp lại, vì thế dưới đáy mắt nàng bắt đầu có hơi nước tụ lại, lệ nóng doanh tròng, nhu nhược đáng thương, tỏ ra yếu đuối trước mặt hắn: "Bồi Chi, chàng vẫn còn giận sao?"

Ánh mắt Lục Viễn tối lại, hơi thở quanh thân tràn ngập nguy hiểm, rõ ràng hắn đã đ*ng t*nh nhưng vẫn chỉ ra vẻ đạm mạc mà nhìn nàng: "Không nên giận sao?"

"... Nên chứ, " Trong lòng Giản Khinh Ngữ trống rỗng, yên lặng buông lỏng hai tay đang ôm lấy hắn ra, "Vậy phải làm sao bây giờ? Chàng muốn phạt ta ư?"

Lục Viễn nghe xong, trong mắt hiện lên một tia trào phúng: "Dựa theo 87 loại hình phạt trong ngục, nàng cảm thấy bản thân chịu nổi loại nào?"

Giản Khinh Ngữ rụt cổ lại, nhìn hắn với vẻ đáng thương: "Loại nào cũng chịu không nổi hết, đầu gối ta vẫn còn đau lắm nè, không chịu hình nổi đâu."

Lục Viễn nhíu mày: "Bị thương lúc ở Nam Sơn Tự?"

"Ừm, còn chưa có khỏi hẳn đâu, " Giản Khinh Ngữ nói, lại thấy trong mắt hắn có vẻ không vui, lập tức nhào vào trong 𝓃_ɢ_ự_🌜 hắn, "Hình như lại đau rồi, Bồi Chi, cứu ta với."

Miệng nói đau, nhưng ngữ điệu lại nũng nịu hơn trước nhiều, rõ ràng là giả vờ. Lục Viễn cười lạnh một tiếng: "Không biết xấu hổ."

Hôm nay không dỗ hắn cho tốt, ngày mai xác định bị người khác đạp dưới chân. Bị một mình Lục Viễn khi dễ, nói chung vẫn khá hơn so với bị ngàn vạn người khác khi dễ. Giản Khinh Ngữ nghĩ nghĩ, bất chấp tất cả, ôm lấy eo Lục Viễn, nghiêm túc xin khoan hồng: "Bồi Chi, ta thật sự biết sai rồi."

"Là biết sai hay là đã đến đường cùng, trong lòng nàng rõ ràng hơn ai hết. Đối với ta là hận hay là yêu, nàng chắc hẳn cũng hiểu rõ." Lục Viễn nhàn nhạt nhìn Giản Khinh Ngữ một cái, xoay người đi về phía phòng nghỉ.

Giản Khinh Ngữ bị hắn nhìn đến cả người phát run, ⓒắ_𝖓 ⓜô_ℹ️ theo hắn đi vào bên trong phòng nghỉ, sau đó liền chú ý thấy bên mép dường hình như có đặt một bộ váy áo nữ tử.

Giản Khinh Ngữ: "..." Khó trách lúc nãy Lục Viễn lại hỏi nàng vì sao lại ăn mặc như vậy.

Giản Khinh Ngữ đỏ mặt, quê chữ ê kéo dài, vội vàng quay sang chỗ khác vờ như không phát hiện ra bộ váy áo kia, từng bước nhỏ, vội vàng chạy tới trước mặt Lục Viễn.

Thấy Lục Viễn không đuổi nàng đi, Giản Khinh Ngữ liền lấy hết can đảm, tiến lên, dịu ngoan thay hắn c_ở_❗ á_ⓞ. Lục Viễn im lặng nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh câu nhân không hề có một tia cảm xúc, Giản Khinh Ngữ đoán không ra hắn đang nghĩ cái gì, nên cũng đơn giản không thèm đoán nữa, đợi hắn nằm xuống liền đi thổi tắt nến, sau đó quay trở lại phòng nghỉ đã một mảnh đen kịt, nằm xuống bên người hắn.

Giường trong phòng nghỉ thật hẹp, chỉ vừa đủ cho một người, dư ra thêm một người liền có vẻ phải chen chúc nhau mà nằm. Thế nhưng Giản Khinh Ngữ lại cảm thấy thích hợp vô cùng, sau khi nằm xuống, nàng liền trực tiếp rúc vào trong n●𝖌ự●ⓒ Lục Viễn, thấy hắn dường như muốn đẩy mình ra, vội nhỏ giọng: "Ngã xuống đất mất."

Lục Viễn lạnh nhạt: "Thì sao?"

Giản Khinh Ngữ bĩu môi, bắt chước bạch tuột, quấn chặt lấy hắn: "Đại nhân ngủ một mình, sẽ cô đơn lắm."

Lục Viễn cười lạnh một tiếng, cũng không đẩy nàng ra nữa, hơi thở trầm ổn đều đều tựa như đã chìm vào giấc ngủ.

Nhưng hắn có ngủ thật hay không, Giản Khinh Ngữ so với bất cứ ai càng rõ ràng hơn, dù sao cũng dán sát rạt vào nhau thế này, hắn có phản ứng gì, làm sao mà giấu được nàng chứ?

Phòng nghỉ im ắng, có thể nghe thấy rõ âm thanh hô hấp của hai người bọn họ giao hoà. Đã lâu rồi Giản Khinh Ngữ không có ở gần hắn đến thế, nên bất luận là đối với hơi thở trong trẻo lạnh lùng như cây thông ngày tuyết, hay nhiệt khí hừng hực trong cái ôm kiên cố của hắn, nàng vẫn khó mà thích ứng được.

Nhưng Giản Khinh Ngữ lại che giấu sự không thích ứng này của mình rất tốt. Không lâu sau nàng đã lấy lại bình tĩnh, tay nhỏ bắt đầu bò lên cổ Lục Viễn.

Lục Viễn cảnh cáo: "Giản Nam Nam."

Mỗi lần hắn nổi giận, đều sẽ gọi cả họ lẫn tên của nàng ra như thế, và lần nào Giản Khinh Ngữ cũng sẽ thu liễm lại rất nhiều. Thế nhưng lần này nàng lại không hề dừng tay, ngược lại lá gan càng lớn, trực tiếp vói tay vào bên trong chăn. T●♓â●ռ 🌴𝖍●ể Lục Viễn đột nhiên căng cứng.

"Nàng càng ngày càng càn rỡ." Lục Viễn khàn giọng cảnh cáo.

Trong bóng tối, Giản Khinh Ngữ trộm giương khoé môi, thừa lúc Lục Viễn không chú ý liền sấn tới in một nụ h-ô-𝓃 lên 𝓃🌀.ự.↪️ hắn: "Nam Nam chỉ càn rỡ đối với Lục đại nhân mà thôi."

Nàng chưa bao giờ gọi hắn là Lục đại nhân ở trên giường, tựa như một con mồi không biết tự lượng sức mình mà dám đi khiêu khích gã thợ săn trước mặt. Trong nháy mắt tiếp theo, trong phòng nghỉ vang lên tiếng vải vóc bị xé rách, Giản Khinh Ngữ chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, tiếp theo đôi tay đã bị khăn trải giường cột lại.

Mưa không biết lại bắt đầu rơi từ khi nào ngoài cửa sổ, từng hạt mưa nhỏ dần dần biến to, bị gió lớn vùi dập nặng nề hạ xuống mặt đất. Những bông hoa nguyệt quý trong vườn phiêu diêu theo gió, từng cánh hoa nhanh chóng rơi rụng, dây dưa đưa đẩy một chỗ với nước bùn, cuối cùng mềm oặt nằm một chỗ.

Khi Giản Khinh Ngữ đã có chút mơ mơ màng màng, liền nghe thấy Lục Viễn trầm giọng chất vấn: "Còn tổ chức yến tiệc xem mắt nữa hết?"

"... Không làm nữa." Nàng biết ngay là hắn vẫn còn để ý chuyện này mà.

"Còn dám tìm nam nhân khác nữa không?" Lục Viễn lại hỏi.

Giản Khinh Ngữ khoé mắt phiếm hồng, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt cùng với giấc mơ một lần kia dần dần dung hợp, vì thế nàng nghẹn ngào trả lời: "Không tìm nữa."

"Nàng là của ai?"

"Của chàng."

"Ai?"

"Là chàng..."

Giản Khinh Ngữ bị đứt quãng hỏi đi hỏi lại, lúc đầu nàng có thể gắng gượng tinh thần mà trả lời, sau đó chỉ đành dứt khoát khóc lóc mà thôi. Nhưng nàng rớt nước mắt thì mặc kệ nàng, lần này Lục Viễn cũng không còn giống như lúc trước lên kinh, dễ dàng buông tha nàng như thế.

Giản Khinh Ngữ bị lăn lộn hơn nửa đêm, khi đã sắp hừng đông mới nghe được giọng nói gần như lãnh khốc của Lục Viễn: "Nàng là do ta bỏ tiền mua, cho dù ngày sau ta chán ghét nàng, cũng không cho phép đi tìm nam nhân khác."

Chương (1-96)