Truyện:Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa - Chương 139

Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa
Trọn bộ 150 chương
Chương 139
Ngoại truyện 1: Nhật ký của Giang Kiều
0.00
(0 votes)


Chương (1-150)

Ngày 4 tháng 2 năm 2015.

Hôm nay là năm mới, trong nhà lại chỉ có một mình tớ và dì Lưu.

Hình như từ trước đến nay tớ luôn là người thừa thãi.

May mà còn có má Lưu.

...

Ngày 2 tháng 3 năm 2015.

Khai giảng rồi, hình như hôm nay cũng không có chuyện gì đặc biệt gì xảy ra.

Ngày 10 tháng 3 năm 2015.

Bạn cùng bàn được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, bạn ấy nghỉ học rồi.

Trước khi đi còn nói với tớ rằng bạn ấy muốn làm những việc mình muốn làm.

Bạn ấy đi du lịch rồi.

Ngầu thật.

Hy vọng bạn ấy có thể vui vẻ.

Ngày 6 tháng 4 năm 2015.

Hôm nay đột nhiên ngất xỉu, nghe họ nói là ung thư dạ dày.

Tớ cùng lắm cũng chỉ sống được ba năm nữa.

Cuối cùng họ cũng quay về, lại cãi nhau ngoài cửa.

Họ trách nhau không quan tâm đến tớ.

Họ tưởng rằng tớ không nghe thấy.

Thật ra tớ đều nghe thấy hết cả.

Hình như trọng điểm quan tâm của họ sai rồi, chẳng phải nên hỏi tớ trước sao?

Ngày 6 tháng 5 năm 2015.

Đột nhiên cảm thấy cuộc sống như thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì, dường như cũng không có gì để vướng bận.

Ngày nào cũng rất đau, sống không bằng 🌜.𝖍ế.✞.

Đột nhiên cứ thế ↪️.h.ế.𝐭 đi cũng tốt mà.

Thỉnh thoảng cũng nghĩ, vì sao ông trời luôn bất công như vậy?

Muốn rời đi.

Rất muốn rời đi.

Đau khổ quá.

Buổi tối nghe má Lưu nói nhiều như vậy, tớ đã vứt mảnh thủy tinh vỡ đó đi.

Tớ không thể để người quan tâm mình phải đau lòng.

Tớ không nỡ rời xa má Lưu, cũng không nỡ rời xa A Hứa.

Nhưng tớ đau quá.

Chỗ nào cũng đau.

...

Ngày 12 tháng 7 năm 2015.

Tớ đã quyết định rồi, tớ muốn đến thành phố A.

Tôi muốn đi xem thành phố mình thích nhất trông như thế nào.

...

Ngày 1 tháng 9 năm 2015.

Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường số 6.

Thầy chủ nhiệm mới rất tốt, tớ nhờ thầy giấu bệnh tình của mình, tớ không muốn sống dưới sự thương hại của người khác.

Không muốn người khác phải thương hại tớ, nhường nhịn tớ đủ điều vì bệnh tình này.

Trong lớp chỉ còn một chỗ trống, bạn cùng bàn mới là một nam sinh.

Nghe nói bạn cùng bàn mới là trùm trường, rất dữ.

Cậu ấy nói mình tên là Hứa Tứ, giọng điệu rất lạnh lùng.

Giống hệt như lời đồn.

Trong giờ tiếng Anh, tớ không có sách, cậu ấy đưa sách cho tớ, còn mình thì ra ngoài chịu phạt đứng.

Hình như cậu ấy cũng không lạnh lùng như trong lời đồn.

Bạn nam ngồi trước cứ rung chân mãi, cậu nói còn rung nữa thì cút.

Cậu ấy dữ lắm, nhưng mà cuối cùng thì bàn cũng không rung nữa.

Ngày 3 tháng 9 năm 2015.

Hôm nay là ngày hóa trị.

Khó thở, đau đến mức không thể đứng thẳng lưng, có lẽ tớ cũng không thể ở trường được bao lâu nữa.

Vừa đi ra ngoài tìm một chỗ vắng để đi dạo thì đụng phải cảnh không nên nhìn thấy.

Là bạn cùng bàn mới, cậu ấy đang đánh nhau.

Cậu ấy hỏi tớ, bị dọa rồi sao.

Đúng là bị dọa thật.

Hình như thầy giáo vụ đến, tớ đã nói dối giúp cậu ấy, tớ nói là cậu ấy đưa tôi ra cổng.

Cậu ấy nói tôi nghĩa khí quá.

Vì sao lại gọi tôi là "bạn học nhỏ"?

Tôi cũng đâu có nhỏ.

Ngày 7 tháng 9.

Hôm nay cậu ấy thật sự rất hung dữ.

Hôm nay có một bạn nữ tìm tớ, nói tớ tránh xa Hứa Tứ ra.

Có lẽ cô ấy thích Hứa Tứ.

Nhưng cô ấy xinh lắm.

...

Hôm nay họ lại cãi nhau rồi.

Mẹ hầm canh gà cho tớ, nhưng nhiều dầu mỡ quá, tớ lại nôn ra.

Ngày 8 tháng 9.

Thầy chủ nhiệm hỏi tôi ngồi cùng cậu ấy thế nào, cậu ấy rất yên tĩnh.

Ngồi cùng nhau cũng khá ổn.

Bạn nam phía trước cao quá, tớ không nhìn rõ bảng, cậu ấy ném giấy cho tôi, bị thầy đuổi ra ngoài, thầy hiểu lầm cậu ấy, lời nói cũng rất khó nghe.

Chuyện là vì tớ, nên tớ phải giải thích rõ ràng.

Tiết tự học buổi tối thấy cậu ấy xoa dạ dày, hình như cậu ấy cũng có bệnh dạ dày.

Tớ đưa thuốc dạ dày mình luôn mang theo trước đây cho cậu ấy.

Ngày 9 tháng 9.

Trong trường đột nhiên truyền ra tin Hứa Tứ đánh người, tuy thời gian ở cùng chưa lâu, nhưng tớ cảm thấy cậu ấy không phải người như vậy.

Trên tầng thượng có người tự tử.

Lời đồn đại đủ kiểu, lớp khác đều truyền tai nhau là cậu ấy bắt nạt bạn học, ép một bạn nữ đến mức tự tử.

Chẳng phải nên đợi sự việc có kết quả rồi mới phán định sao?

Cậu ấy nói không quan tâm.

Nhưng hẳn là chẳng ai thích cảm giác bị hiểu lầm đâu nhỉ?

Quả nhiên không phải là cậu ấy, nhưng dường như chuyện cũng không đơn giản như vậy.

Hẳn là vì cậu ấy muốn bảo vệ danh tiếng của bạn nữ kia.

Hôm nay A Hứa đến trường rồi, chị ấy nghỉ việc rồi đến thành phố A.

Sao chị ấy biết được nhỉ? Tớ cũng rất nhớ chị ấy.

Ngày 11 th*ng 9.

Buổi trưa đã đổ mưa to.

Tớ lao vào trong mưa, trên đầu đột nhiên có thêm một chiếc ô, quay đầu lại nhìn thì thấy cậu ấy.

Không rõ đó là cảm giác gì, cậu ấy đưa ô cho tớ, tớ nói là che chung đi.

Tiết thể dục, tớ cho cô bạn nữ xinh xắn lần trước mượn áo khoác, cô ấy mang sữa và nước cho tớ.

Cô ấy hơi kiêu kỳ, nhưng cũng khá đáng yêu.

Cô ấy nhờ tớ đưa nước giúp, tớ đồng ý.

Hứa Tứ không nhận, nói muốn uống nước do tớ mua.

Tớ mua rồi, nhưng vì sao cậu ấy cứ cười mà như đang giận vậy?

Buổi tối ra khỏi hiệu sách, lại gặp cậu ấy đang đánh nhau.

Vừa định rời đi thì thấy cậu ấy quay đầu lại.

Cậu ấy nói lần này không sợ nữa à?

Được rồi, vẫn có sợ.

Cậu ấy nói kết bạn WeChat không bạn học nhỏ?

Cậu ấy còn hỏi tớ, có thấy cậu ấy đang bắt nạt người khác không?

Nhưng rõ ràng là rất nhiều người kia đánh cậu ấy trước mà.

...

Ngày 14 tháng 9.

Cảm giác như cậu ấy đang cực kỳ không vui.

...

Ngày 21 tháng 9.

Hôm nay đau dạ dày, vốn tưởng không ai phát hiện, lại bị cậu ấy nhận ra.

Trên đường thì ngất đi, tỉnh lại đã ở phòng y tế.

Nghe bác sĩ nói là cậu ấy bế tớ đến.

Hình như đã làm phiền cậu ấy nhiều lần lắm rồi.

Tớ cảm thấy cậu ấy không nên như vậy, cậu nên sống dưới ánh mặt trời, không nên sa sút như thế, nên tớ muốn khuyên cậu ấy, cậu ấy lại gọi tôi là "bạn nhỏ cố chấp".

Vừa ăn kẹo của cậu ấy, cậu ấy lại nói sau này gọi tớ là "bạn nhỏ cố chấp" thì không được giận.

Tự nhiên muốn nhổ viên kẹo ra quá.

...

Ngày 22 tháng 9.

Tiết tự học buổi tối mất điện.

Cậu ấy hỏi tớ có sợ không.

Tớ cố tỏ ra bình tĩnh nói không sợ.

Trước mặt đột nhiên có những tia lửa nhỏ bắn lên, cậu ấy nói chỉ có cái này thôi.

Cảm giác như trái tim bị cạy ra, có một khe hở hơi hé.

Ngày 23 tháng 9.

Cùng bị phạt quét dọn.

...

Ngày 4 tháng 1 năm 2016.

Cậu ấy bảo tớ đừng quan tâm đến cậu nữa.

Cậu ấy nói xin tớ đấy.

Bảo tớ từ bỏ cậu ấy đi.

...

Ngày 8 tháng 1 năm 2016.

Đây là lần cuối cùng tớ lên sân khấu nhảy múa, tớ hy vọng cậu ấy có thể nhìn thấy.

Nhưng hình như cậu ấy không đến.

Hôm nay tớ nhìn thấy một người rất giống cậu ấy, giống lắm.

Hình như chính là cậu ấy rồi.

...

Nguyên Nguyên đưa móng vuốt lông xù ra, muốn vươn tay lau đi nước mắt trên mặt anh.

Hứa Tứ cảm thấy nghẹt thở dữ dội, lại chậm chạp lật tiếp những trang nhật ký còn lại.

Ngày 9 tháng 4 năm 2016.

Hôm nay Hứa Tứ tỏ tình với tớ, không thể nói rõ là cảm giác gì.

Tớ rất vui, nhưng cũng không vui.

Tớ là một kẻ sắp chế·𝖙.

Tớ không có tương lai, tớ không thể nhận lời cậu ấy.

...

Hứa Tứ nhìn cụm "một kẻ sắp 🌜𝖍ế●✝️" kia, trong lòng chua xót vô cùng.

...

Ngày 27 tháng 1 năm 2017.

Hôm nay cùng nhau đón giao thừa.

Có lẽ là lần cuối cùng đón giao thừa rồi.

Ngày 31 tháng 5.

Thầy Phương nói ngày 6 tháng 6 chụp ảnh tốt nghiệp, nhưng tớ có thể chống đỡ đến ngày đó không nhỉ?

Ngày 6 tháng 6.

Hôm nay tớ gặp cậu ấy rồi, chụp ảnh tốt nghiệp, tớ biết có lẽ đó là lần cuối cùng rồi.

Không nỡ rời đi.

Không nỡ xa má Lưu, không nỡ xa A Hứa, lại càng không nỡ xa cậu ấy.

...

Nhật ký dừng lại đột ngột ở ngày 6 tháng 6 năm 2017.

Nét chữ cuối cùng khác hẳn trước đó, có thể nhìn ra là viết rất khó khăn.

Cuối cùng, còn có lời Giang Kiều để lại cho anh.

Dường như từng chữ từng câu đều vất vả mới viết được.

Cô nói: Hy vọng cậu sẽ giống như tên của mình, có thể sống phóng khoáng rực rỡ, không cần bị ràng buộc bởi bất kỳ ai.

Đừng buồn vì sự rời đi của tớ, con người rồi cũng phải chia xa, sinh lão bệnh tử là chuyện ai cũng phải trải qua, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Tớ rất mâu thuẫn, mong rằng cậu sẽ nhớ tớ, lại mong rằng cậu đừng nhớ tớ.

Nếu còn duyên, kiếp sau gặp lại nhé.

Tớ không có cơ hội học đại học rồi, cho dù sau này cậu có học đại học ở đâu, hãy mang theo cả phần của tớ học tiếp nhé.

Chương (1-150)