Truyện:Phàm Tâm - Chương 09

Phàm Tâm
Trọn bộ 17 chương
Chương 09
0.00
(0 votes)


Chương (1-17)

21.

Độc tử Tri phủ Lâm An  Đỗ đại nhân, lưu lạc bên ngoài suốt mười lăm năm, cuối cùng được một cô nương mồ côi cứu giúp.

Dù thân phận cô nương ấy thấp kém, nhưng Đỗ công tử là người trọng tình trọng nghĩa, vẫn quyết định dùng lễ chính thê cưới nàng ấy về.

Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.

Hôn lễ cận kề.

Trong khoảng thời gian này, ta nghiêm túc nghe lời nương dặn, không ra cổng lớn, không bước cửa nhỏ.

Bởi vì tòa viện này đã được nương bày kết giới.

Hòa thượng... sẽ không tìm được ta.

Hòa thượng...

Hòa thượng...

"Hòa thượng là người đáng ghét nhất trên đời."

Ta dựa trong lòng Đỗ Minh Anh, ngón tay quấn tóc hắn, vô thức xoay vòng.

"Minh Anh là người tốt nhất trên đời."

"Ta không muốn rời xa Minh Anh..."

"Tiểu Tình."

Thiếu niên tuấn tú cúi xuống 𝐡ô_ⓝ nhẹ trán ta.

Trong mắt hắn chỉ có một mình ta.

"Ta cũng không nỡ rời xa nàng."

"Nhưng bà mối nói... đêm trước khi thành thân chúng ta không được gặp nhau."

"Ngày mai đại ♓ô_n_, ta sẽ đến đón nàng."

"Sau khi thành thân... chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa."

Ta kéo vạt áo hắn.

"Minh Anh... chàng thật sự sẽ đến đón ta sao?"

"Chàng... có thay đổi không?"

Đỗ Minh Anh từ một tiểu quan bị người khinh rẻ bỗng chốc trở thành công tử tôn quý nhất Lâm An.

Thân hình hắn thẳng hơn vài phần.

Ánh mắt kiên định hơn vài phần.

Phong thái cũng đĩnh đạc hơn vài phần.

Ban ngày hắn đọc sách làm văn.

Ban đêm phải kết giao quyền quý.

Đỗ Như Đài gần sáu mươi tuổi mới tìm lại được đứa con bảo bối, hận không thể một sớm một chiều dồn hết nhân mạch cùng tài nguyên cả đời cho hắn.

Thời gian Đỗ Minh Anh ở bên ta... rất ít.

Thường chỉ ngồi một lát rồi vội vàng rời đi.

Chúng ta dường như đổi chỗ cho nhau.

Người đứng bên lan can chờ đợi... giờ đây là ta.

Ta thường nằm tựa trà các, nhìn về phương xa thở dài.

Chỉ khi Đỗ Minh Anh tới... ta mới vui vẻ hơn một chút.

Bọn nha hoàn khuyên ta ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa.

Ta chỉ khẽ đáp:

"Nương nói... ra ngoài không an toàn."

Không an toàn sao?

Có lẽ... là vì hòa thượng sẽ tìm được ta.

Hòa thượng...

Hòa thượng...

Hòa thượng rất đáng ghét.

Nhưng tại sao... ta lại luôn nghĩ đến hòa thượng?

Sự thật chứng minh...

Khi gặp yêu quái xấu xa có đạo hạnh cao hơn mình, tốt nhất nên quay đầu bỏ chạy.

Nếu không...

Nếu không thì...

Nếu không thì... sẽ thế nào?

Mỗi lần nghĩ đến đây, đầu ta lại đau dữ dội.

Không nghĩ nữa.

Chỉ cần không nghĩ... mọi thứ vẫn ổn.

Vì thế ta không tiếp tục truy cứu.

Tâm trí dần lắng lại.

Ta mỉm cười lần nữa.

"Nương cũng vì tốt cho ta."

"Ta thích Minh Anh nhất."

"Ghét nhất... hòa thượng."

Ánh mắt u ám.

Nhìn ra ngoài viện.

Nhìn về phương xa.

Nhìn về phía chân trời.

Lại rơi vào chờ đợi.

Mặt trời dần nghiêng về tây.

Có gã ngốc nghếch đang ăn điểm tâm thừa của chủ nhân.

"Ngon quá ngon quá!"

"Ngon hơn cơm chó nhiều!"

Ta nhìn hắn rất lâu.

Cho đến khi hắn cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta.

"Tiền bối! Là người à!"

"Ta nhìn từ xa mấy lần rồi, còn tưởng là rối gỗ cơ!"

Hắn lau miệng, cười hì hì, mắt sáng rỡ.

"Tiền bối sao không ở Bạch phủ?"

"Ta đợi ở đó mấy ngày liền, suýt ch ế t đói rồi!"

Bọn nha hoàn chạy tới chặn Tiểu Hắc.

"Ngươi là ai?"

"Đến đây làm gì?"

Tiểu Hắc khỏe như trâu, mắt nhìn thẳng, đẩy mặt hai nha hoàn sang hai bên, rồi chạy thẳng vào viện.

"Tiền bối! Sao người không nói gì?"

Vừa dứt lời.

Tiểu Hắc đã leo lên trà các.

Thân hình hắn cao lớn.

Vai rộng eo hẹp.

Động tác mang theo khí thế.

Nhìn kỹ gương mặt ấy

Mày kiếm sắc bén.

Mắt phượng yêu mị.

Sống mũi cao thẳng.

Môi mỏng lạnh lùng bạc tình.

Rõ ràng là một gương mặt rất dễ câu hồn.

Nhưng...

Quần áo rách bươm, cẩu thả.

Tóc dài buộc qua loa.

Lại thêm nụ cười rất chi ngốc nghếch.

Tất cả vẻ đẹp kia... lập tức mất sạch.

Vừa đến đây, ánh mắt Tiểu Hắc đã bị đĩa bánh trước mặt ta hút ch ặ t.

Nước miếng Tiểu Hắc chảy ra.

Sau đó nghiêm túc kết luận:

"Ta hiểu rồi!"

"Tiền bối ở đây là vì... có đồ ăn ngon!"

Ta cười như không cười.

Khóe mắt trào ra một giọt nước mắt.

"Cứu... cứu ta..."

"À."

Tiểu Hắc vừa ăn vừa nói.

"Tiền bối... ba hồn bảy vía thiếu một vía."

"Người đem một vía đổi đồ ăn à?"

Hắn nói xong lại tiện tay lấy thêm miếng bánh.

Bọn nha hoàn 𝐭*𝐡*ở h*ổ*𝓃 𝒽ể*n chạy lên, định mắng Tiểu Hắc.

Nhưng hắn lại nghiêm túc sai bảo:

"Tiền bối tốt xấu gì cũng năm trăm năm đạo hạnh."

"Chỉ đổi một vía lấy từng này đồ ăn thôi sao?"

"Mau đi lấy thêm chút nữa!"

Nụ cười ta nứt ra, гυ*𝖓 г*ẩ*🍸 ghép lại.

Trước khi hoàn toàn mất ý thức, ta lắp bắp nói được hai chữ:

"Đi..."

"...trộm."

Đi giúp ta tìm lại vía bị mất đi...

Làm ơn đó...

Hắc Tử ca! 😭

22.

Nửa đêm canh ba, trời đất tĩnh lặng.

Ta từ bóng tối tỉnh lại ...  nhìn thấy một gương mặt xa lạ.

Hắn nói hắn tên Tiểu Hắc.

Ta lập tức nhớ ra tên tiểu tử mắt tròn xoe kia.

Đang định nổi giận vì chuyện đổi т_𝒽_â_ⓝ t_𝒽_ể gây ra đại họa lần trước, chợt nghe hắn nói:

"May mà ta tới kịp, nếu không tiền bối cũng giống con cóc kia, bị lão bọ cạp luyện hóa mất rồi!"

...Hả?

Tiểu Hắc giấu ta trong lòng, rồi chạy một mạch ra ngoài.

Qua lời hắn kể, ta mới biết...

Ta chỉ là một phách của bản thể, bị bọ cạp tinh nhốt trong bình, phong ấn dưới địa động trong sân của nàng ta.

Không biết nàng ta đang chuẩn bị chuyện gì.

Trong nửa tháng qua, bọ cạp tinh triệu hồi mười ba đệ tử lớn nhỏ trở về.

Đạo hạnh từ thấp đến cao.

Từng người một...luyện hóa yêu đan của họ cho mình dùng.

"Cóc tinh sáu trăm năm kia, ả ta luyện còn khó khăn như vậy."

"May mà rết tinh tám trăm năm kia ta ăn giúp ả ta rồi!"

Tiểu Hắc mặt mày đắc ý.

Bàn tay to lớn nhẹ nhàng v**t v* ta đang nằm trong lòng hắn.

Phách của ta lúc này chỉ lớn bằng quả trứng, tỏa ra ánh sáng Ⓜ️ề.𝐦 m.ạ.ı.

Nhưng vẫn cảm ứng được bản thể, mang theo toàn bộ ký ức, cảm xúc và ý thức của ta.

"Hắc Tử! Ngươi chạy cái gì?"

"Mau dẫn ta đi tìm ba hồn sáu phách còn lại chứ!"

Ta nhìn Đỗ phủ càng lúc càng xa, lòng nóng như lửa đốt.

𝒯♓·â·п ✞♓·ể ta khổ tu năm trăm năm mới có được...

vẫn còn ở trong đó!

"Vừa nãy nhân lúc lão bọ cạp đang luyện hóa yêu đan, không rảnh tay, ta đ â m ả ta hai nhát."

"Chọc ả ta nổi điên rồi."

"Đỗ phủ... chúng ta tạm thời không quay lại được."

Tiểu Hắc nói hăng say, ánh mắt sáng rực.

"Dù chưa đ â m ch ế t được lão bọ cạp."

"Nhưng cũng làm ả ta không thể hóa đan."

"Nhẹ thì hiện nguyên hình phát đi ê n mấy ngày."

"Nặng thì tẩu hỏa nhập ma."

"Coi như... giúp tiền bối xả giận rồi."

Giọng ta yếu ớt, cố bám vào cổ áo hắn.

"Xả giận thì có ích gì!"

"Đồ trạch lươn ngu ngốc!"

"Đền ✞h*â*n 𝐭𝐡*ể cho ta!"

Lươn ngốc kia cười hề hề.

"Là ta suy nghĩ chưa chu toàn... chưa chu toàn... ha ha..."

Tiểu Hắc vô cùng áy náy.

Đem ta đến động tàng bảo ngoại ô.

Sau đó nói muốn tặng hết toàn bộ tài sản chúng ta cùng trộm được cho ta.

"Tiền bối à."

"Không phải ta lắm lời đâu."

"Tu vi năm trăm năm của tiền bối... thật sự quá yếu."

Tiểu Hắc nhét từng món thiên tài địa bảo vào phách của ta.

Không thèm quan tâm ta có tiêu hóa nổi không.

"Phải mạnh lên chứ tiền bối!"

"Chuẩn bị tinh thần nửa đời sau chỉ còn lại một phách này thôi!"

Phách của ta bị hắn bồi bổ nóng rực.

Nhưng lại không có tay chân phản kháng.

Yếu ớt hỏi:

"Hắc Tử..."

"Rốt cuộc... ngươi muốn làm gì?"

"Lão bọ cạp bị ta đ â m hai nhát, giờ đang phát điên."

"Chúng ta không đến gần được."

"Nhưng hòa thượng ở Linh Ẩn Tự lại có thể."

"Khi chúng ta rời đi, người Đỗ phủ đã đi mời Pháp Uyên rồi."

"Ý ngươi là..."

"Để hai bên đánh đến lưỡng bại câu thương?"

"Nhưng cũng không cần phải bồi bổ cho một phách của ta như vậy..."

"Có ta ở đây, tiền bối không bổ ch ế t được đâu."

Hắn cuối cùng cũng ngừng kiểu nhét đồ ăn như nhồi vịt.

Tiểu Hắc cúi mắt nhìn ta.

Đuôi mắt dài lại đầy ý cười.

"Ta chỉ đang chuẩn bị phương án an toàn nhất."

"Nếu cần..."

"Đến lúc đó để †h*â*ⓝ 𝖙♓*ể của tiền bối ch ế t cùng lão bọ cạp."

"Bên phía hòa thượng... sẽ không tiếp tục truy sát tiền bối nữa."

Tiểu Hắc nhìn ta, tiếp tục nói:

"Nếu thực lực của họ không chênh lệch nhiều..."

"Dù ai thắng, ta cũng có thể bồi thêm một đ a o."

"Nếu thực lực chênh lệch quá lớn..."

"Ta sẽ mang phách của tiền bối chạy."

"Cho nên tiền bối phải ăn nhiều một chút."

"Phải có sức để cùng ta vượt biển đến Phổ Đà Sơn."

"Đến đó tiền bối cứ yên tâm tu luyện."

"Có ta ở đây."

"Nhanh thì nửa năm."

"Chậm thì một năm."

"Tiền bối có thể tái tạo 𝖙·𝐡â·𝖓 t·𝐡·ể làm người."

Trời sắp sáng.

Gió đồng hoang thổi mạnh.

Nhưng lại vuốt phẳng bối rối trong lòng ta.

Ý của Tiểu Hắc rất rõ.

Hoặc là gi ế t Pháp Uyên và bọ cạp.

Hoặc là giả ch ế t, đổi thân phận mà sống.

Phương án đầu...hơi tàn nhẫn.

Nhưng ta rất thích.

Thì ra tên nhóc này...nuốt tám trăm năm đạo hạnh xong, không chỉ hóa t𝖍·à𝖓·ⓗ ♓·ì·𝓃·𝖍 người.

Mà não còn dài thêm chút!

Ta kích động phát sốt.

"Quả nhiên Tiểu Hắc đáng tin nhất!"

"Vậy ngươi nói xem..."

"Nếu Pháp Uyên và bọ cạp đánh nhau..."

"Ai sẽ thắng?"

"Không cần biết ai thắng."

"Cuối cùng cũng là chúng ta thắng."

Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Tự tin vô cùng.

Giờ đây Tiểu Hắc đã thoát xác thành giao.

Sức mạnh đương nhiên không tầm thường.

Hắn để ta nằm trên ng ự c mình, mượn sức hắn giúp ta chuyển hóa những bảo vật kia.

Phách của ta dần lớn bằng quả dưa hấu, nằm trên vai Tiểu Hắc.

Ta lẩm bẩm:

"Vẫn mong ngươi có thể bồi thêm một đ a o..."

"Ta không nỡ bỏ 🌴·𝖍â·𝐧 т·𝖍·ể năm trăm năm của mình..."

Tiểu Hắc cũng gật đầu tán thành.

"Chân muỗi cũng là thịt."

"Tiền bối lại lười biếng."

"Không nỡ cũng là bình thường."

...Hả?

Bị lươn đen đâ·Ⓜ️ sau lưng như vậy...thật sự tổn thương quá!

Tiểu Hắc đứng dậy.

Tháo dây buộc tóc.

Tóc dài đổ xuống như thác, che kín ta.

"Vậy thì..."

"Chúng ta đi xem thử."

"†hâ-𝖓 🌴-𝐡-ể của tiền bối..."

"Có giữ được hay không."

Chương (1-17)