Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 50

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 50
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Hôm sau Hoắc Thanh Lan phải quay về Yên Kinh, Trần Ý An tiễn hắn xong lại đạp xe về nhà, vừa bước vào cửa, chị Hồng đã hỏi cô lang thang đi đâu, đi xem phim cũng không rủ mẹ ruột đi cùng, Trần Ý An nhìn một cái là biết hai người vừa đi chúc Tết về, buổi chiều cũng chẳng có việc gì, bèn hộ tống họ đi xem một bộ phim hài chiếu Tết, ông Trần chủ động mua bắp rang và coca, đây có lẽ là lần đầu tiên cả nhà ba người cùng nhau đi xem phim.

Bởi vì là phim hài nên từ đầu tới cuối toàn là tiếng cười, xem xong, Trần Ý An nói hôm nay mùng một thôi đừng nấu cơm, ăn ngoài luôn cho tiện.

Chị Hồng tiếc đống đồ ăn thừa ở nhà, nhưng một người không đấu lại hai, thế là cả nhà đi ăn Haidilao.

Trong quán cực kỳ ồn ào, nghĩ lại thì đây cũng là lần đầu Trần Ý An dẫn bố mẹ ra ngoài ăn cơm.

Hồi còn đi học, về nhà đã khó, huống hồ khi đó hoàn cảnh gia đình cô đang trong giai đoạn đặc biệt, Trần Ý An muốn về cũng không thể về.

"Về nhà vẫn tốt hơn chứ, mà bây giờ giao thông trong nước tiện như vậy, dù con ở lại Yên Kinh thì bố mẹ vẫn lên thăm được, đi tàu cao tốc chưa tới ba tiếng, quá tiện."

Dù sao cũng là mẹ ruột cô, bà biết sau này Trần Ý An chắc chắn sẽ ở lại Yên Kinh, thành phố lớn, cơ hội nhiều hơn, thế giới cũng rộng lớn hơn.

"Giờ nhà mình trả hết nợ rồi, bố mẹ cũng còn tiền, con ở Yên Kinh mà thiếu thì cứ nói một tiếng, " chị Hồng gắp cho cô một miếng sách bò, "Sau này nếu không trụ nổi thì về nhà, về cũng chẳng mất mặt gì, dù sao nhà mình không thiếu phòng, phòng cho con vẫn để đó."

Trần Ý An ăn sách bò, dạ một tiếng.

Cô nghĩ cuộc sống của mình thật ra đã rất hạnh phúc rồi.

Có bạn bè thật lòng hợp cạ, có gia đình chống đỡ phía sau, dù không phải đại phú đại quý, nhưng bao nhiều năm trôi qua quả thật cô chưa từng ghen tị với ai.

Yêu thương đáng giá hơn tất cả, cũng là thứ vô giá nhất.

Một khi đã từng được yêu thương nâng niu, sẽ rất khó đi hâm mộ người khác.

Mùng tám đi làm trở lại, Trần Ý An đặt vé vào mùng sáu.

Nhưng về nhà rồi lại thấy hơi chán, muốn đi sớm hơn, chị Hồng và ông Trần cũng không có ý kiến gì, chỉ lôi một cái vali ra, nhét đầy ắp đồ cho cô.

Nào là bò kho tương, gà phơi khô, một đống hạt khô và mứt trái cây, thậm chí có cả bánh kẹo Tết trong nhà chưa ăn hết.

Trần Ý An dở khóc dở cười, nói ở Yên Kinh có thiếu gì đâu, lại còn phải mang từ nhà đi nữa.

"Chị thì biết cái gì, đây là thịt bò mẹ kho, gà phơi khô là mẹ chồng của chị họ bên nhà cậu hai làm rồi đưa qua, có năm con, cho chị một con đấy."

Lòng tốt khó mà chối từ.

Vé xe sau mùng tám không còn nhiều, trước mùng năm thì vẫn còn.

Trần Ý An đổi vé sang mùng ba, tiện thể hỏi Hoắc Thanh Lan.

[Anh có đang ở Yên Kinh không?]

[Có. ]

[Vậy em sắp quay lại rồi nè!]

[Gửi thời gian cho anh, anh đi đón em. ]

Tiếc là thời gian của vé đổi không đẹp lắm, tới Yên Kinh cũng đã hơn chín giờ tối.

Những ngày đầu năm, đồng nghiệp và đối tác đều trả lời chậm, Trần Ý An cũng không vội nữa, cô xem qua số liệu, ít nhất là trước giao thừa vẫn bình bình, kế hoạch lần này sẽ chạy tới mùng tám, dù sao cao điểm Tết cũng chỉ có thể kéo dài đến rằm.

Giao thừa vốn nên là đợt cao điểm nhỏ đầu tiên, nhưng số liệu vẫn chỉ ở mức trung bình, dù Trần Ý An nên tự tin hơn, nhưng trong lòng cô vẫn chuẩn bị sẵn tâm lý cho một kết quả không quá đạt tiêu chuẩn.

Điều này dĩ nhiên vẫn khiến cô hụt hẫng.

Chuyến cao tốc về Yên Kinh gần như không có người, cô chợp mắt một lát trên tàu, hai tiếng trôi qua rất nhanh, ga tàu cao tốc vốn đông đúc hôm nay lại cực kỳ trống trải.

Cô khoác áo măng tô, vừa kéo vali đi ra đã thấy người đàn ông đứng ở cổng đón khách.

Anh đứng đó, thật sự rất bắt mắt.

Trần Ý An bước nhanh qua.

Hoắc Thanh Lan nhận lấy vali từ tay cô, nắm tay cô đi ra ngoài.

"Đi đâu thế ạ?" Trần Ý An hỏi anh.

"Em muốn đi đâu?"

Trần Ý Anh hỏi anh, "Đến nhà anh được không?"

"Được, " Hoắc Thanh Lan không phản đối, "Dì giúp việc về quê ăn Tết rồi, chuyện ăn uống có thể hơi bất tiện."

"Không sao ạ." Trần Ý An thầm nghĩ, dù sao cũng không 𝖈_𝐡_ế_ⓣ đói được.

Hoắc Thanh Lan lái xe đưa cô về, trên đường xe cộ thưa thớt, Trần Ý An nhìn phong cảnh bên đường, hơi ngạc nhiên: "Trong nội thành sao?"

"Ừ, bên đó yên tĩnh, " Hoắc Thanh Lan lần đầu tán gẫu chuyện này với cô, "Thật ra anh cũng rất ít về, vì công việc bận rộn, với lại anh có đầu tư vào khách sạn ở Yên Kinh, nên sẽ ở khách sạn nhiều hơn ở nhà. Ở nhà có dì giúp việc."

Trước đây Trần Ý An còn không hiểu vì sao có người có nhà không ở mà lại đi khách sạn, sau này tự trải nghiệm rồi mới biết khách sạn thật quá tốt.

Chỉ cần một cuộc gọi là có nhân viên phục vụ tận nơi, ngày nào cũng có người quét dọn, ăn uống sinh hoạt đều có người lo, hoàn toàn không cần bận tâm đến mấy chuyện lặt vặt tốn thời gian.

Trần Ý An chưa từng đi về đằng này, nhưng biết vị trí địa lý của nó cực kỳ tốt, cổng đá vòm lát đá xanh, xung quanh cực kỳ yên tĩnh.

Trần Ý An nheo mắt, nhìn hồi lâu mới thấy được chữ trên đó.

Đàn Cung Tây Giao.

Trần Ý An tò mò lấy điện thoại ra, định tra giá nhà.

"Không cần tra đâu, chắc tính bằng đơn vị trăm triệu, " Hoắc Thanh Lan cười cười nhìn cô, "Chỉ có mấy chục căn, tỷ lệ bỏ trống cũng khá cao."

"Không cao mới lạ, đắt thế này!" Trần Ý An hỏi anh, "Ở đây có ngôi sao hay quan to gì không ạ?"

"Chắc là có, anh cũng không rõ, " Hoắc Thanh Lan nói, "Anh chỉ biết có vài người bạn ở đây, nhưng cũng không gặp mấy lần. Có người ở đây là vì yên tĩnh, có người thì coi như đầu tư bất động sản."

"Ai lại đi đầu tư vào đây nhỉ, có dễ bán không?"

"So với nhà ở Sơn trang Phất Lợi thì vẫn coi như không lo không bán được."

"Cũng đúng, tư duy của người giàu thật khó hiểu."

"Đôi khi anh cũng không hiểu."

"Vậy anh quyết định kiểu gì?"

"Có chuyên gia của ngân hàng tư nhân giúp anh quản lý và tư vấn, bọn họ có chuyên gia quản lý tài sản, " Hoắc Thanh Lan nói, "Có lúc thì để Leo đi thay."

"..." Trần Ý An thầm nghĩ, quả nhiên không cùng tần số tư duy rồi.

Xe chạy dọc theo con đường nhựa, hai bên là cây cối rập rạp, xanh um, cả một khu biệt thự lớn mà cô chỉ thấy lác đác hai ba căn sáng đèn, may mà đèn đường vẫn bật đầy đủ, nếu không thì cũng khá đáng sợ.

Hoắc Thanh Lan cho dừng xe ở một chỗ rẽ, Trần Ý An xuống xe, đều là biệt thự độc lập, mỗi căn cách nhau khá xa.

Nhà anh dùng khóa cổng điện tử, Hoắc Thanh Lan đọc một dãy số, Trần Ý An à một tiếng.

"Mật khẩu." Anh lặp lại.

Trần Ý An đáp vâng.

Giây phút cánh cổng mở ra, Trần Ý An không khỏi kinh ngạc.

Đây là một căn biệt thự sân vườn kiểu Tô Châu điển hình, rất khó tưởng tượng giữa khu nội thành đất tấc đất tấc vàng này lại có một khoảng sân được phục dựng hoàn chỉnh theo phong cách Tô Châu như vậy, Trần Ý An nhớ từng nghe người khác nói, anh vốn là người vùng Giang Chiết.

Mái đình cong vút, trên lan can gỗ treo một chiếc đèn.

Trong sân có một hồ nước lớn, cầu đá uốn lượn bắc qua, trong góc còn có giả sơn và tùng bách, một góc khác đặt hai chiếc ghế thái sư bằng gỗ, như đang tái hiện lại một góc của Chuyết Chính Viên.

(*) Chuyết Chính viên là một khu vườn cổ điển nằm ở Tô Châu, Trung Quốc. Là một phần của Di sản thế giới Tô Châu Viên Lâm đồng thời là một trong số những vườn nổi Tô Châu nổi tiếng nhất.

Mang theo sự m●ề●𝐦 𝖒●ạ●ℹ️ và tĩnh lặng của sông nước Giang Nam.

Phòng khách có cửa sổ sát đất, bên trong là ánh sáng ấm áp.

Trần Ý An bỗng có cảm giác bản thân đã bước được một bước vào cuộc sống của anh.

Cô vừa định nhấc chân theo vào trong, bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ, như bị bóp giọng —

"Trần Ý An, rất ngốc."

"Trần Ý An, rất ngốc!"

Trần Ý An:?

Ai đang mắng cô vậy?

Chương (1-79)