Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 26

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 26
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Sau khi về tới nhà, Trần Ý An vội vàng rửa mặt rồi chui luôn vào chăn.

Cô muốn ngủ sớm để ép não bộ tắt máy, nhưng mà vừa nhắm mắt lại, đầu óc cô càng tỉnh táo hơn, như nước sôi ùng ục.

Đây là lần đầu tiên trong đời một người luôn ngủ trong vòng hai phút như Trần Ý An trải nghiệm cảm giác mất ngủ, càng tự nhủ phải ngủ nhanh đi thì lại càng tỉnh như sáo, ngay cả hai má cũng 𝐧ó●𝓃●𝖌 𝐛ừ●ⓝ●🌀 lên.

Cô dậy lấy miếng mặt nạ để trong tủ lạnh đắp vào cho hạ nhiệt, nghe thấy tiếng Cù Dĩnh và Ôn Thần về, Trần Ý An vẫn chưa sẵn sàng kể ra câu chuyện quê độ vừa rồi của mình, thế là tựa lưng vào đầu giường ôm điện thoại lướt mạng.

Hoắc Thanh Lan không gửi tin nhắn nào cho cô.

Cũng đúng, lúc đó đầu óc cô nóng lên, Hoắc Thanh Lan vừa đưa cô về đến nhà, cô đã ngồi trong xe tuôn một tràng, nói xong thì quyết không quay đầu xem hậu quả, mở cửa xe rồi chạy một mạch lên nhà.

Cô đã nghĩ gì ấy nhỉ, dù sao bất kể thế nào, ba ngày nữa là có kết quả điều tra của công ty, kết quả thực tập của cô cũng có rồi, không phải ở lại thì chính là bỏ của chạy lấy người.

Cùng lắm là ở lại hoặc rời đi.

Thế là, với tính cách thẳng như ruột ngựa của mình, Trần Ý An không nghĩ ngợi gì nữa, cứ như đang đọc lời thề mà nói hết mọi thứ ra.

Hoàn toàn không quay đầu xem sắc mặt Hoắc Thanh Lan lúc đó thế nào.

Anh có nghĩ cô bị dở hơi không?

Kệ đi, nghĩ thì nghĩ.

Anh có chặn cô không?

Kệ, chặn thì chặn.

Sau một giờ đấu tranh tư tưởng, Trần Ý An cuối cùng cũng thông suốt: Chuyện đã xảy ra rồi, ngủ, ngày mai cần làm gì thì làm đó.

Người sống trên đời, chỉ cần mình không ngại thì ngại là kẻ khác.

Rượu mơ với rượu dương mai rốt cuộc đã ngấm, Trần Ý An chui vào chăn, đi gặp Chu Công.

Tiếc là Hoắc Thanh Lan không ngại.

Anh lái xe về nhà như bình thường.

Nhà anh là một căn biệt thự độc lập, có gara ngầm riêng, thang máy đi thẳng lên tầng một.

Trước khi rời đi, dì giúp việc đã dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, thêm nước đá vào tủ lạnh, ngay cả thức ăn cho chim cũng được chuẩn bị đầy đủ.

Nhà Hoắc Thanh Lan yên tĩnh như một vùng đất 𝒸-ⓗ-ế-✞, anh có bệnh sạch sẽ nhẹ, nên trong nhà đến cả một hạt bụi cũng không có.

Giáo sư Liêu nói trong nhà không có sinh khí là không được, viện trưởng Hoắc cũng rất đồng tình, thế là hai vợ chồng gửi cho anh một con chim và mấy con cá.

Chim là một con vẹt đuôi dài màu xanh đầu trắng.

Cá là mấy con cá chọi và cá chép bướm(*) với cái đuôi mềm như cánh hoa, bơi trong nước cứ như những cánh hoa đang nở.

(*) tui tra cá chép bướm trên gg mà cứ thấy nó không được đẹp bằng trên baidu í, thân thì nó cũng kiểu thuôn như cá chép bướm tra trên gg, mà vây của nó đẹp hơn, giống cá chép sư tử

Con chim thì cực kỳ ồn ào, giáo sư Liêu nói nó biết nói chuyện, nhưng Hoắc Thanh Lan lười dạy, thế là con vẹt nhỏ chỉ biết kêu "Chào buổi sáng" "Chào buổi tối" "Ăn cơm chưa", có lần Hoắc Thanh Lan nói "Im đi", thế là nó lập tức học theo "Im đi" "Im đi".

Hoắc Thanh Lan ngồi xuống ghế sofa, mở một chai nước đá.

Lồng chim bằng kim loại, rất rộng, giống một cái cung điện thu nhỏ, vẹt đang ngủ, nghe tiếng anh về, lập tức ríu ra ríu rít, "Chào buổi tối, ăn cơm chưa."

"Im đi, tao biết rồi, im đi." Vẹt vỗ cánh phành phạch, "Chào buổi tối, im đi, im đi!"

Thật đúng là ồn như cái chợ.

Hôm nay tâm trạng Hoắc Thanh Lan khá tốt, nhìn con vẹt bỗng lại thấy giống Trần Ý An.

Anh vốn tưởng sau khi hỏi ra câu đó, Trần Ý An sẽ cho anh câu trả lời, nhưng không, cô cúi đầu buồn bực ăn cơm, không nói tiếng nào, cuối cùng vẫn là Hoắc Thanh Lan đạo hạnh cao thâm, vờ như không có chuyện gì, chuyển sang nói chuyện công việc linh tinh.

Kết quả lúc về, trên đường gặp kẹt xe, khuôn mặt Trần Ý An bỗng đỏ lên, trạng thái rất lạ.

Anh nói nếu nóng thì có thể mở cửa.

Kết quả Trần Ý An tuy đã buồn ngủ đến mức mí mắt đánh nhau, tiêu cự cũng trở nên mơ hồ vẫn còn cố nhìn chằm chằm vào anh, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, sau đó lại nhìn sang chỗ khác —

"Em thừa nhận đúng là bản thân có hơi thấy sắc nổi lòng tham, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ anh không có trách nhiệm gì?"

"?"

"Lần đầu đi ăn khuya du di đi có thể coi là vì lý do công việc, nhưng sau đó lại chuyển thành mập mờ không rõ, hết giờ làm, anh mời, em đồng ý, đây rõ ràng là thời gian riêng tư sau giờ làm đúng không?"

Hoắc Thanh Lan nghe đến đây, tự nhiên thấy hơi buồn cười.

Tửu lượng cũng không phải là quá kém, dù sao rượu mơ và rượu dương mai đều ngâm bằng rượu trắng, ông chủ còn nói dùng rượu ngũ lương(*) để ngâm cơ mà.

(*) loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ xuyên làm bằng năm loại lương thực

Ngâm chừng một hai năm là thành rượu mạnh rồi.

Không ai dám uống rượu của giáo sư Liêu, thật ra không phải vì vấn đề vệ sinh, mà là vì uống một chén ngủ một ngày, rượu mạnh như thế ai mà chịu nổi.

Dưới tác dụng của rượu cồn, đầu óc cô bắt đầu trở nên không còn tỉnh táo.

Nhưng cũng có chỗ tốt của nó: Cô không cần suy xét nữa, nói ra đều là lời thật lòng.

"Cho nên đây tính là hẹn hò do hai bên tự nguyện nhé, dù sao người chủ động mời là anh, cô gái hai mươi ba tuổi như em lấy đâu ra năng lực đấu lại với đàn ông? Không nói chuyện công việc, anh ba mươi hai, em hai mươi ba, đúng không, anh là người trưởng thành, anh hẹn riêng em, chắc chắn anh cũng có ý."

"..."

"Không thì thời gian của anh chính là vàng bạc, anh hẹn em làm gì chứ, cần người đi ăn khuya cùng á, thế thà rằng anh rủ Henry, rủ Leo... sao cứ phải là em cơ?"

"..."

"Anh còn hỏi em tiêu chuẩn chọn bạn đời nữa chứ, câu hỏi này của anh cực kỳ mập mờ có biết không, không thể trách em ảo tưởng lung tung ăn dưa bở được, tại anh gửi tín hiệu cho em mà, người đáng trách nhất là anh."

"..."

"Cho nên, em chỉ Ⓜ️ấ●t κⓘ●ể●ⓜ ş𝑜●á●✝️ thôi à, " Trần Ý An gục đầu, lẩm bẩm, "Em không khống chế được, nảy sinh cảm tình là rất bình thường không phải sao? Em còn trẻ, gặp một người đàn ông giống với hình mẫu lý tưởng, một người đàn ông trưởng thành đầy 🍳·u·𝐲ế·𝖓 r·ũ, đúng chưa, em hoàn toàn bị động."

Cô cũng chẳng biết mình đang lý luận phân tích hay là làm cái gì, tóm lại nghĩ gì thì nói nấy.

Cuối cùng Trần Ý An kết luận, "Đúng, em đúng là hơi có cảm tình nam nữ với anh, nhưng cũng là do anh phát tín hiệu cho phép em tiếp cận."

"..."

"Anh muốn dùng chuyện này để đuổi em thì cứ việc, Yên Kinh lớn thế này, chẳng lẽ em lại không tìm nổi việc nào chắc, " Trần Ý An tiếp tục lầm bầm, "Cho nên đúng là em thích anh, cấp trên của em, Eric. Nếu anh không thích em, thì đừng có phát cái tín hiệu mập mờ này nữa..."

Hoắc Thanh Lan dừng xe, nhìn Trần Ý An lầm bầm nói xong, mới nhàn nhạt nói, "Đến nhà rồi."

"Ồ, vâng." Trần Ý An đáp, "Cám ơn ạ."

"Còn nhớ nhà mình ở đâu không?"

"Em nhớ mà, phòng 302 tầng 6 toà 2." Trần Ý An đáp rành rọt.

Chỉ là đầu óc mơ mơ hồ hồ, muốn ngủ.

Ể? Sao tự nhiên lại đọc địa chỉ nhà?

Cửa xe mở ra, gió lạnh tạt vào khiến đầu óc trì độn của cô có một khoảng tỉnh táo ngắn ngủi, mắt bị hơi nóng tràn lên hun cay xè, cô quay đầu lại nhìn.

Hoắc Thanh Lan ngồi đó, điềm tĩnh không xi nhê, tay đặt trên vô lăng, khóe môi mơ hồ cong lên, cô chớp chớp mắt liền mấy cái.

"Em nói ra rồi à?"

"Nói rồi."

Trần Ý An hít sâu một hơi, "Thế em đã nói rõ ràng chưa?"

"Chưa rõ lắm, nếu em không ngại thì có thể tóm gọn rồi nói lại một lần nữa."

Thế là Trần Ý An mở cửa xe, để cho gió thổi một lát, đầu óc cũng tỉnh táo lại.

Cô nghĩ, thôi kệ, dù sao lời cần nói đều đã nói rồi.

"Ý em là, đúng là em thích anh, nhưng cũng vì anh gửi tín hiệu cho phép em có thể thích anh, em còn trẻ, tự có khả năng phân biệt, em cảm thấy thích anh cũng chẳng sai, nếu anh không muốn cấp dưới thích anh theo kiểu tình cảm nam nữ này, anh có thể nói với em, em sẽ tự điều chỉnh. Nếu vì chuyện này mà anh sa thải em... thì là anh nhỏ nhen, lấy việc công trả thù cá nhân." Trần Ý An nói, "Em đã nói rõ ràng chưa?"

"Rõ rồi."

"Ok, vậy chúc ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

— "Ngủ rồi, ngủ rồi!" Vẹt vẫn không ngừng ồn ào.

Hoắc Thanh Lan ngồi trên sofa, tâm trạng tốt đến lạ thường.

Lời tỏ tình này đến quá bất ngờ, thậm chí là nghiêm túc như biên bản họp, khuôn mặt Trần Ý An đã đỏ bừng, nhưng vẫn có thể giữ sự logic trong câu chữ.

Cô tỏ tình rồi.

Tuy rằng lời tỏ tình này nghe như đang báo cáo cấp trên.

Nhưng cô tỏ tình rồi.

Anh đoán không sai.

Chương (1-79)