| ← Ch.05 | Ch.07 → |
Tuy nhìn Hedy có vẻ màu mè, nhưng tác phong làm việc lại cực kỳ dứt khoát và đâu ra đấy, Hedy giúp Trần Ý An sắp xếp lại toàn bộ các dự án nhóm họ đang làm, mạch lạc đến mức Trần Ý An biết ngay bản thân cần bắt đầu từ đâu.
Mùa đông thực ra là mùa thấp điểm du lịch, thời tiết lạnh lẽo, đi lại bất tiện, cũng chỉ có vài ngày nghỉ Tết là thời điểm vàng.
Vì thế, hàng năm hoạt động quảng bá thúc đẩy du lịch của phòng marketing thường tập trung vào những nơi ấm áp như Hải Nam và Vân Nam, rất thích hợp cho mùa đông, ít rủi ro.
Hedy chỉ vào chuỗi dài các tập tin trên màn hình, hạ giọng giảng giải cho cô, "Nhóm mấy người cũ của chị Linda đã chọn phương án marketing cho Tam Á rồi, vẫn muốn đặt marketing trọng điểm vào Tam Á, đẩy mạnh các tour ẩm thực, nhưng boss lớn mới vừa đến đã tỏ rõ không hài lòng, nhưng vấn đề khí hậu quá rõ ràng, vậy nên chúng ta sẽ làm thêm một phương án khác, đây cũng là ý của sếp Henry, Tam Á giữ lại làm phương án an toàn, ngoài ra chúng ta phải làm một phương án mới sáng tạo hơn."
"Nhóm của chúng ta còn chưa quyết định được nên chọn thành phố nào làm trọng điểm, đã liệt kê ra bốn năm cái tên rồi. Quy trình là: chọn thành phố, khảo sát thực địa, thu thập dữ liệu du lịch địa phương và thị hiếu du khách, lập ra phương án marketing ban đầu, sau đó kết nối với khách sạn địa phương và địa điểm tham quan, làm ra chuỗi dự toán, sau khi nhóm marketing của chúng ta có phương hướng làm cơ sở rồi, sẽ báo cáo Henry và phòng tài vụ làm bảng dự toán, sau đó nộp lên cho boss lớn, chờ boss lớn duyệt sẽ được đẩy sang cho nhóm quảng cáo sáng tạo, sau đó đồng bộ với bộ phận Khách sạn và Đặt vé, chờ phương án marketing được tiến hành, cuối cùng chuyển sang bộ phận tiêu thụ, còn lại là việc của bọn họ, " Hedy giảng giải tỉ mỉ, "Bởi vì Eric hiện rất nghiêm khắc, trước mắt sau khi hoàn thành mỗi khâu chúng ta đều phải gửi bản sao cho anh ấy xem."
Trần Ý An nghiêm túc gật đầu, ghi lại hết những điểm mấu chốt.
Hedy nói phòng marketing cũng chỉ có hơn chục người, đa số thực tập sinh đều ở chỗ Linda, người này hơn bốn mươi, quả thật là nhân viên kỳ cựu, bọn họ nhiều người, làm việc gì cũng nhanh hơn.
Tổ của các cô thì chỉ có Trần Ý An, Hedy, và Max là một người đàn ông chừng ba mươi, thuộc kiểu người sống ngày nào hay ngày đấy trong chốn công sở, hơn bảy giờ đã tan ca về nhà, anh ta chẳng giống người của nhóm marketing chút nào, mà giống nhân viên lập trình hơn, bọn họ chung một file, mỗi ngày Max đều canh chuẩn giờ cập nhật lên.
Cũng không có chí cầu tiến.
Hedy nói mình và Max đều được điều từ trụ sở chính về, hai người cũng coi như chiến hữu, Max ít nói nhưng cũng rất dễ sống chung, coi như một người anh lớn là được.
Xem ra Hedy đánh giá rất cao Max.
"Giờ là cuối tháng mười một rồi, khoảng tháng hai là Tết, cho nên chúng ta phải chốt được phương án marketing vào đầu tháng 1, để bên quảng cáo còn có thời gian triển khai, phương án của nhóm quảng cáo cũng cần chúng ta duyệt lại, bởi vì nhóm marketing chúng ta đã nắm được nhu cầu của khách hàng thế nào rồi, bên quảng cáo thay chúng ta biểu đạt ra, thu hút khách hàng và tăng độ nhận diện cho công ty, một tháng là thời gian cho các phòng ban anh em của chúng ta, đầu tháng 2 phải hoàn thiện toàn bộ, " Hedy gửi cho cô mấy tệp nén, "Một cái cho nên cuối cùng, hiện tại không phải chúng ta không có việc gì khác, mà còn đang tiến hành song song với các dự án khác nữa, chị chia sẻ tiến độ cho em. Phương án marketing ở thành phố này chắc em sẽ quen."
"Ở đâu ạ?" Trần Ý An mở tệp nén Hedy gửi, một loạt những file PDF và Excel hiện ra, Thành phố đảo ven biển Tề Lỗ - Thanh Đảo.
(*) Tề Lỗ là tên ghép của hai nước thời nhà Chu: nước Tề và nước Lỗ, nay là tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
"Dự án này mới được triển khai thôi, vừa hay có thể cho em theo từ đầu để làm quen với công việc, chị với Max vừa chọn xong tên cho dự án, đang chờ Henry phê duyệt, cuối tuần chúng ta đi Thanh Đảo khảo sát, " Hedy nói, "Thứ tư đi, tối chủ nhật về. Em, chị, Max và Henry."
Nói xong, Hedy đóng dấu danh sách đi công tác, "Mang cho Henry ký tên nhé."
Trần Ý An gật đầu, ngoan ngoãn mang vào văn phòng của Henry, Henry đang gọi điện thoại, dáng vẻ toát ra khí chất tinh anh thành thị, trên người có mùi nước hoa Cổ Long nhàn nhạt, trầm ổn, lại không gây áp lực cho người đối diện, cho nên thoạt nhìn có vẻ rất dễ chung sống, anh ta nhận báo cáo Trần Ý An đưa tới, lướt qua một lượt, cầm bút máy ký tên, sau đó hơi đưa điện thoại ra xa, che mic nói với cô, "Lilian, giúp tôi đưa cái này cho Eric ký xác nhận nhé, là tổng hợp toàn bộ phương án marketing tháng trước của bộ phận chúng ta."
Có lẽ vì Henry đã bị Eric mắng quá nhiều lần rồi.
Trần Ý An nghĩ thầm, không có việc gì thì đừng chọc vào anh ta, nhưng yêu cầu của sếp, cô chỉ có thể đáp vâng, còn Henry tiếp tục với cuộc gọi của mình.
Trong tay cô là hai tập tài liệu dày, đóng gáy gọn gàng, mỗi phương án đều được đóng riêng, nhìn qua bìa trong suốt có thể nhìn thấy mục lục và số trang bên trong, nhìn có vẻ rất quy củ.
Trần Ý An lặng lẽ lặp lại trong lòng: phải quy củ, phải chắc chắn từng bước.
Văn phòng của các sếp đều là phòng kính trong suốt, cô rề rà bước đến trước cửa, qua lớp kính thuỷ tinh, nhìn thấy Eric Hoắc Thanh Lan đang nghiêm giọng phê bình giám đốc của bộ phận Khách sạn, cô đợi một lúc, kính thuỷ tinh này cách âm không quá tốt, mơ hồ vẫn có thể nghe thấy tiếng bên trong, giọng nói của người đàn ông lạnh lẽo, rõ ràng là đang lần lượt chỉ ra vấn đề, lại vì quá công thức hoá mà nghe càng không có tình người hơn.
"Tổng dự toán, chi phí cho từng phương án khách sạn, phương án nhắm vào các nhóm khách hàng khác nhau, những vấn đề này đều không nêu rõ trong báo cáo, số liệu mơ hồ, " Hoắc Thanh Lan hỏi, "Không chắc chắn thì có thể khoanh vùng, chính xác đến đơn vị nghìn tệ, nếu không bộ phận của mấy người đều chỉ đang lãng phí thời gian."
"Còn có chỗ này nữa, thương hiệu khách sạn năm sao khác nhau sẽ có những dịch vụ khác nhau, nhóm khách hàng khác nhau, mấy người gộp lại làm marketing chung là đang nghĩ cái gì vậy?"
Giám đốc bộ phận Khách sạn không ngờ boss mới chỉ mất nửa ngày đã đọc hết từng phương án một, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Hoắc Thanh Lan nhìn đã hiểu, nội bộ thay đổi, quản lý cũng loạn theo.
"Hạn cuối ba rưỡi chiều mai, không nộp lên được thì lên mạng lưới nội bộ làm thủ tục nghỉ việc, mang theo trợ cấp 2N của anh."
"..." Trần Ý An nghe mà giật mình.
Dùng trợ cấp 2N để đuổi người.
Thật đúng là 𝖒·á·𝖚 lạnh vô tình.
"Vào đi."
Trần Ý An sợ mất hồn đứng ngoài cửa, không nghe ra câu "Vào đi" này là nói với mình, cô ôm hai tập tài liệu, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình tiếp tục chờ.
Cho đến khi nghe thấy tiếng cửa mở.
Trần Ý An vừa ngẩng đầu lên, không kịp phòng bị va phải một đôi con ngươi sâu thẳm lạnh như băng, cô bỗng có ảo giác trái tim trong lồng ⓝ𝐠-ự-ⓒ co thắt dữ dội, các dây thần kinh đều căng ra, hoảng sợ nhìn anh, người trước mắt rõ ràng đã có một ngày làm việc không như ý, những quản lý cũ quá tạp nham, ngay cả giao tiếp cơ bản cũng không đạt được sự thông thuận, điều này khiến Hoắc Thanh Lan có cảm giác bản thân đang lãng phí thời gian.
Anh ghét mọi hình thức lãng phí thời gian trên đời này.
Ghét mọi sự trì trệ không hiệu quả.
Ghét phải dùng đến một ngày để giải quyết công việc lẽ ra chỉ cần một phút là xong.
Cho nên vừa rồi khi anh nói "vào đi", đợi đến ba phút mà vẫn không thấy người bước vào, ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bóng người đang cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày mà ngẩn người.
Trong lòng lại dâng lên nỗi phiền muộn vô cớ, nhưng anh biết đây là cảm xúc của chính mình, nhất là khi nhìn thấy hoảng sợ trong mắt Trần Ý An, cứ như anh đáng sợ lắm.
Sau đó anh cảm thấy, hôm nay cũng đã lãng phí rất nhiều cái ba phút rồi, lãng phí thêm ba phút này nữa cũng chẳng sao.
Hoắc Thanh Lan không nói gì nữa, mở cửa quay vào.
Trần Ý An vội vàng theo sau.
Trời lạnh thế này, văn phòng của bọn họ không chỉ bật hệ thống sưởi, còn mở điều hoà ↪️𝐡●ế đ●ộ làm nóng, chỉ có văn phòng của Hoắc Thanh Lan — anh mở c·ⓗ·ế đ·ộ làm mát.
Mát quá mức cần thiết rồi.
Ngay cả ánh nắng ngoài cửa sổ cũng trông như không còn độ ấm.
Bàn làm việc màu đen, ghế ngồi màu đen.
Sô pha màu đen, chiếc áo khoác đen treo trên giá kim loại đen.
Trong chiếc cốc thủy tinh trong suốt thả vài viên đá lạnh.
Tài liệu được sắp xếp ngay ngắn, ngăn nắp trên mặt bàn.
Hoắc Thanh Lan ngồi về chỗ, anh như chẳng cảm thấy lạnh, bộ vest màu xám đậm in hoạ tiết chìm, sơ mi trắng, cà vạt cùng màu với áo vest, thắt nút chỉnh tề, cổ áo phẳng phiu không nhìn ra một nếp nhăn, tay anh đặt trên mặt bàn, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền, ngón tay thon dài, làn da trắng lạnh, làm nổi bật mạch ⓜ*á*⛎ và gân xanh, móng tay sạch sẽ được cắt tỉa gọn gàng, nhìn kỹ cũng rất đẹp mắt.
Văn phòng có vẻ đơn giản nhưng lại vừa khéo thích hợp với cái lạnh quá đáng của nơi này.
Anh không nói một lời, vươn tay về phía cô.
May mà Trần Ý An không nghĩ xa xôi gì, vội vàng dùng hai tay đưa tập tài liệu qua.
| ← Ch. 05 | Ch. 07 → |
