Truyện:Độ Nàng - Chương 015

Độ Nàng
Trọn bộ 104 chương
Chương 015
Người xưa
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

"Oánh Cơ?" Trong phòng truyền ra giọng nói của Không Phạn.

Oánh Cơ cảnh giác đánh giá bà lão, nhanh chóng chạy vào trong phòng, đưa tăng y cho Không Phạn.

"Có người tới à?" Không Phạn vừa mặc y phục vừa dò hỏi.

"Là bà lão chèo thuyền kỳ quái mà chúng ta đã gặp khi vừa đến núi Thấm Mân." Oánh Cơ đáp.

Vừa dứt lời, Oánh Cơ quay đầu lại, mở cửa phòng nhìn ra sân, đã thấy bà lão té xỉu ở bên ngoài.

Không Phạn đứng dậy, bước ra khỏi phòng, vội vàng đi đến trước mặt bà lão.

"Bà ơi?" Chàng giơ tay dìu bà ấy. Vừa chạm đến cổ tay, Không Phạn lập tức cảm nhận được linh lực trong cơ thể bà ấy đang trôi tuột đi, hiển nhiên khi người này tới đã như ngọn đèn cạn dầu.

Chàng dùng linh lực ôn hòa đẩy vào cơ thể của bà lão, nhưng bà ấy đã suy yếu quá độ, Không Phạn vừa mới đẩy vào một chút, bà ấy đã không thể chịu nổi.

Bà lão lắc đầu, khàn giọng nói: "Hãy tiết kiệm sức lực đi, lão đây không sống được bao lâu nữa rồi."

Không Phạn nhìn bà ấy, trong mắt hiện lên vẻ thương xót.

Chân trời âm u, dường như có thể đổ mưa bất cứ lúc nào. Không Phạn phất tay, một tiếng sấm nặng nề rền vang, từng dòng Phạn văn lặng lẽ vỡ vụn, kết giới phòng ngự mà chàng đã lập ra hoàn toàn được giải trừ.

—— Bởi bà lão là yêu, chỉ khi phá hủy kết giới, mới có thể dìu bà ấy vào nhà được.

Không Phạn đỡ bà lão vào trong phòng. Sinh tử có số, đối mặt bà lão đang dần dần yếu đi, Không Phạn không thể làm được gì, chẳng thể cứu vãn nổi.

Nhưng chí ít, chàng sẽ không để bà ấy bị mưa xối tầm tã trước khi lâm chung.

Oánh Cơ chẳng bận tâm đến ý tốt của Không Phạn, nàng xem xét những thứ trong túi Càn Khôn như mọi khi, sắp xếp các vật theo công dụng.

Nàng thu thập được thật sự không ít bảo bối, đã sớm chất đầy cả túi Càn Khôn. Nếu không phải lâu lâu lại lấy ra xem xét một lượt, e rằng qua một thời gian, ngay cả nàng cũng sẽ không nhớ trong túi Càn Khôn của mình có cái gì.

Oánh Cơ lấy ra trâm vàng từ túi Càn Khôn, thở dài: "Vốn dĩ chỉ định chạy vặt giúp tên Mãn Thanh Phong này, không ngờ lại mất trắng, còn phiền phức như vậy."

Oánh Cơ cau mày, đung đưa trâm vàng trong tay.

Bà lão nghe thấy cái tên "Mãn Thanh Phong" thì lập tức ngây ngốc, bà ấy đờ đẫn quay đầu lại, sau đó nhìn chằm chằm vào trâm vàng trong tay Oánh Cơ.

"Cô nương, cô nương đến từ đâu?" Bà ấy đứng dậy. Giọng điệu r𝐮_ռ 𝖗_ẩ_y, cả người cũng lắc lư.

Bà ấy chạy đến chỗ Oánh Cơ, lập tức đoạt lấy trâm vàng.

Bàn tay nắm chặt trâm vàng run lên không ngừng, bà ấy nhìn chằm chằm, soi mói thật kỹ trâm vàng, cứ đổi từ tay nàng sang tay khác, nhưng vẫn 𝐫_𝐮_n 𝐫_ẩ_🍸 như cũ. Cuối cùng, cả hai tay bà nâng trâm vàng lên. Trâm vàng không ngừng đung đưa, giống như tiếng khóc nỉ non vì nỗi bi sầu.

Oánh Cơ và Không Phạn liếc nhìn nhau.

Oánh Cơ đánh giá bà lão tuổi già sức yếu trước mặt từ trên xuống dưới, có phần khó tin hỏi: "Đừng nói bà chính là Thanh Nhi đấy?"

Đôi môi nứt nẻ của bà lão run lên, nhưng chẳng nói được lời nào.

Bà ấy bỗng nhớ lúc vừa mới quen biết Mãn Thanh Phong, Mãn Thanh Phong cũng gãi đầu đầy ngại ngùng rồi nở nụ cười tươi, hắn đã nói: "Trùng hợp thật đấy, tên của ta cũng có một chữ Thanh."

Nàng ấy càng nhớ rõ cây trâm vàng này.

Mãn Thanh Phong cứ tưởng rằng bản thân giấu giếm rất giỏi, nhưng nàng ấy đã biết cây trâm vàng này ngay từ buổi đầu rồi. Kiểu dáng cây trâm vàng này là do chính Mãn Thanh Phong tự thiết kế, phải thay đổi ba cửa tiệm mới làm ra được hình dạng khiến hắn hài lòng.

Tên ngốc này, chỉ vì một cây trâm vàng mà lại sống mái một trận với yêu.

Đúng là ngốc mà.

Bà lão 𝖗_⛎_𝖓 𝓇ẩ_🍸 đè chặt trâm vàng vào lòng, rồi khóc rống thành từng tiếng.

Oánh Cơ có quá nhiều nghi vấn, nhưng rõ ràng đây không phải là lúc nên đặt câu hỏi. Nàng nhìn bà lão khóc đến đau lòng muốn 𝐜𝒽·ế·ⓣ, chỉ hận không thể lập tức theo tình nhân.

Oánh Cơ khó mà hiểu được thứ tình cảm này.

Đáng giá ư? Chắc chắn không đáng.

Đều là một lũ ngốc đầu óc si tình.

Không Phạn đứng một bên, mặt mày ủ rũ, vừa lần Phật châu, vừa tụng kinh văn.

Một lúc lâu sau, bà lão khóc đến cạn kiệt sức lực, cả người mệt nhoài dựa vào ghế. Nỗi đau xót ập đến khiến bà ấy không thể ngồi vững. Bà ấy nhắm mắt, gần như chẳng còn chút sức sống, chỉ có đôi tay cầm trâm vàng là vẫn cố sức ⓢïế●ⓣ 𝖈●ⓗ●ặ●† như cũ.

Không Phạn ngừng tụng kinh, hỏi: "Tại sao nơi này lại bị phá hủy? Sao bà lại bị thương đến mức này?"

"Ta đã ⓑá●𝑜 𝐭●𝖍●ù cho chàng. Đánh nhau liên lụy đến nơi đây. Ta hao hết linh lực, trở thành bộ dạng này. Núi Thấm Mân cũng ra nông nỗi này." Bà lão thở dài một hơi, cũng không biết có phải đang tiếc nuối vì đã hủy hoại quê nhà của mình hay không.

Nhưng bà ấy lại cười: "Nhưng ta đã ⓖïế*✞ tên đại yêu kia, 🅱️.á.ο 𝐭.𝖍.ù cho chàng."

Bà ấy thở phào nhẹ nhõm, giống như tất cả đều đáng giá.

Không Phạn thở dài trước chấp niệm của nhân thế, không thể buông bỏ sẽ dẫn đến mất nhiều hơn được. Nhưng đối với vị Xà Nữ đã trả giá toàn bộ, sắp mất đi sinh mệnh, đang vào thời khắc cuối đời, có dạy bảo chỉ điểm đi nữa thì dường như đều vô nghĩa.

Chàng chỉ đành truyền đạt lại di nguyện của Mãn Thanh Phong.

"Người ấy thác đi, nhờ bọn ta giao trâm vàng này cho bà, hy vọng bà có ngày tháng yên vui, không cần nhớ nhung người nữa." Không Phạn lẳng lặng nói.

Xà Nữ rầu rĩ nhìn sang Không Phạn và Oánh Cơ, buồn rầu nói: "Một vị hòa thượng bác ái từ bi, một vị mỹ nhân không tim không phổi, các người sẽ không hiểu đâu."

Oánh Cơ dường như suy tư điều gì, nhìn Xà Nữ.

Không Phạn cũng không phản bác, chàng đưa tay ra, một luồng linh lực dịu dàng chầm chậm bao bọc Xà Nữ. Chàng không thể làm được gì nhiều, chỉ mong giúp tⓗâ_𝖓 🌴_h_ể đối phương bớt đi đau đớn, để những ngày sau đó có thể thoải mái hơn phần nào.

"Người 𝒸♓-ế-𝖙 không thể sống lại, thí chủ đừng mãi chìm vào bi thương, hãy tự bảo trọng, cũng xem như hoàn thành di nguyện của thí chủ Mãn Thanh Phong. Dĩ nhiên người ấy sẽ không mong thí chủ suy sụp thống khổ, chỉ mong thí chủ buông bỏ, yên ổn sống tiếp."

Không Phạn đứng dậy.

Chàng đến đây một chuyến là đã kéo dài rất nhiều thời gian, chàng phải quay về Triều Hi.

Oánh Cơ đi theo Không Phạn ra ngoài, nàng quay đầu nhìn Xà Nữ ở trong phòng, nói với Không Phạn: "Thiếp không yên tâm về bà ấy."

Không Phạn đã biết có khuyên giải an ủi thì cũng vô dụng, chỉ cụp mắt đáp: "Bà ấy tự có số mình."

"Thiếp muốn để lại cho bà ấy một ít thuốc trị thương. Tuy không có linh lực lợi hại, nhưng thuốc của nhân loại sẽ tốt cho việc điều dưỡng dung mạo của người phàm. Bây giờ, т𝐡-â-𝖓 𝐭♓-ể của bà ấy chẳng khác gì một phàm nhân bình thường." Oánh Cơ dừng một lát."Hình như trên người bà ấy còn có vết thương ngoài da, thiếp muốn băng bó giúp bà ấy."

Không Phạn tán thưởng, gật đầu với Oánh Cơ.

Oánh Cơ đi được hai bước, lại quay đầu cười với chàng, bảo: "Chàng cứ chờ ở ngoài này đi. Thiếp xử lý vết thương ngoài da cho bà ấy, chàng đi theo thì lại không tiện."

Đến khi quay đầu lại, nụ cười trên mặt Oánh Cơ đã biến mất.

Oánh Cơ bước nhanh qua bậc cửa, cửa phòng kêu cót két rồi đóng sầm lại. Nàng đi đến chỗ Xà Nữ, dịu dàng lên tiếng: "Mãn Thanh Phong rất nhớ cô."

Xà Nữ nhướng mắt, nhìn Oánh Cơ chằm chằm.

Oánh Cơ ngồi xổm trước mặt Xà Nữ, rầu rĩ nói: "Hắn nói rất muốn có cô bầu bạn, hắn nói hắn rất sợ sau khi hắn ↪️𝖍.ế.✞, cô sẽ yêu người khác. Hắn nói tiếc nuối lớn nhất đời mình là khi bị đẩy đến giếng Diệt Hồn lại không thể nắm chặt tay cô."

Cả người Xà Nữ bắt đầu ⓡ.⛎.п ⓡẩ.𝓎.

Oánh Cơ thở dài, nói tiếp: "Chính hắn đã nói, Xà Nữ có mỹ mạo, tuổi thọ dài, hiển nhiên sẽ không chịu 𝖈h-ế-𝐭 cùng hắn. Hắn chỉ có thể nói lời trái lương tâm, chúc cô quãng đời về sau sống vui vẻ."

Oánh Cơ chầm chậm kề sát Xà Nữ, giọng điệu dịu dàng xen lẫn mê hoặc.

"Có điều, quãng đời vui vẻ về sau của cô lại chẳng liên quan gì đến hắn."

"Vào khoảnh khắc hắn bị đẩy xuống giếng Diệt Hồn, chắc hắn sợ lắm nhỉ?"

Xà Nữ suy sụp nhắm mắt, dùng sức đâ●𝖒 mạnh trâm vàng xuyên qua yết hầu của mình.

ℳá*υ tươi trào ra, bắn tung tóe lên gương mặt trắng nõn như tuyết của Oánh Cơ, nàng cười yêu mị, cả khuôn mặt kiều diễm như một yêu nữ, như một ả diễm զ𝖚_ỷ đội lốt người.

Vốn dĩ nàng tới núi Thấm Mân đâu phải vì đưa một cây trâm vàng.

Nàng tới núi Thấm Mân là vì vảy Xà Nữ.

Nàng sẽ cảm động trước câu chuyện sống 𝒸𝐡.ế.✞ cùng nhau, nhớ mãi không quên của Xà Nữ và Mãn Thanh Phong ư? Đương nhiên là không, nàng chỉ thấy buồn cười.

Nàng chỉ nghĩ phải làm sao mới có thể lấy vảy Xà Nữ.

Xà Nữ chẳng còn sức lực, trườn từ ghế dựa xuống đất, hóa ra nguyên hình là một con rắn xanh. Oánh Cơ cầm loan đao, xẻo mạnh vào sau cổ nó, lấy ra vảy mệnh môn.

Nàng bỏ vảy vào trong túi Càn Khôn, cửa phòng đột ngột bị đẩy ra.

Oánh Cơ giương mắt, nhìn Không Phạn đang đứng ở cửa, đôi hàng mi cong vút của nàng lập tức cụp xuống, đau buồn nói: "Xà Nữ nghĩ quẩn trong lòng, đã đi theo tình lang rồi."

Ánh mắt Không Phạn nhìn Oánh Cơ dần dần hóa thành nỗi thất vọng. Mãi một lúc lâu, chàng mới thở dài, cũng không nói gì, xoay người rời đi.

Trong lòng Oánh Cơ hơi chùng xuống. Không lẽ tên hòa thượng này lại nghe lén nàng? Nàng vội vàng đứng dậy, đuổi theo ra ngoài.

Không Phạn đi rất nhanh, Oánh Cơ nhắm mắt nhắm mũi cắm đầu đuổi theo, nhưng vẫn không đoán được cảm xúc của chàng.

Đường núi khó đi, Oánh Cơ nhanh chóng thấm mệt.

"Không Phạn, thiếp thật sự không đi nổi nữa." Nàng dừng chân, gọi với theo bóng lưng của Không Phạn.

"Đợi khi về Triều Hi, bần tăng sẽ đưa thí chủ đến chùa Thanh Tâm."

Chùa Thanh Tâm? Oánh Cơ biết nơi này, đó là một am ni cô. Hóa ra tên hòa thượng này mở mồm nói nàng có duyên với nhà Phật là thật sự muốn đưa nàng xuất gia à?

Oánh Cơ trừng mắt nhìn theo bóng lưng của Không Phạn, nàng lấy loan đao ra, dùng sức rạch một đường trên mu bàn tay.

Bước chân Không Phạn thoáng chốc dừng lại, chàng tò mò cúi đầu nhìn thoáng qua tay mình, mãi một hồi lâu mới nhìn lại.

Oánh Cơ ngồi trên một tảng đá, cau mày trừng mắt với chàng.

Không Phạn dời tầm mắt xuống, Oánh Cơ chủ động chìa tay ra cho chàng, chờ chàng phất tay để vết thương khỏi ngay lập tức.

Nhưng Không Phạn lại không giúp nàng.

Chàng chỉ ngồi dưới đất, nhắm mắt tụng kinh, đợi nàng nghỉ ngơi đủ thì đi tiếp.

Mu bàn tay nóng rát vì đau, Oánh Cơ nhìn vết Ⓜ️á.ц trong lòng bàn tay, phóng đến quệt hai vệt lên mặt Không Phạn.

Bàn tay lần Phật châu của Không Phạn tạm dừng một lát, rồi lại tiếp tục.

Trong lúc Oánh Cơ đang định quấy rầy chàng tiếp, một luồng kim quang nhẹ nhàng đã ngăn nàng lại, nàng không hề phòng bị, đâ-Ⓜ️ sầm vào mà ngã xuống. Nàng vô thức r*n r* một tiếng.

Bàn tay lần Phật châu của Không Phạn tạm dừng lại.

Chàng mở to mắt nhìn qua, Oánh Cơ đã quay sang chỗ khác, nàng đang dùng băng gạc quấn từng vòng quanh mu bàn tay mình.

Chàng không chữa cho nàng, vậy nàng sẽ tự lo liệu cho mình.

Cảm giác đau nhói trên mu bàn tay đột nhiên biến mất. Oánh Cơ hơi sửng sốt, cởi bỏ băng gạc, thấy vết thương trên mu bàn tay đã biến mất. Nàng nghiêng đầu nhìn Không Phạn, chàng đang cụp mắt tụng kinh, môi mỏng hơi mấp máy, không bị chuyện bên ngoài quấy nhiễu.

Oánh Cơ ngáp dài, lấy ra chăn bông từ túi Càn Khôn —— Ngủ.

Không Phạn mở mắt, hoang mang nhìn Oánh Cơ.

Rất lâu sau đó, chàng mới giơ tay, lau đi vết 𝐦á.⛎ bị nàng bôi lên mặt.

Lòng bàn tay trơn bóng như ngọc lại dính mùi m*á*u tươi, Không Phạn hoảng hốt, dường như lại ngửi thấy mùi rượu.

Chàng cụp mắt nhìn tăng y trên người mình. Tăng y sạch sẽ như tuyết, được mặc gọn gàng trên người chàng.

Hình ảnh Oánh Cơ tưới rượu lên, xoa bóp khắp 𝐭𝖍â●n ✝️●h●ể chàng đột ngột hiện lên trước mắt.

Rõ ràng chàng chỉ nhìn thấy cảnh tượng này thông qua linh khí, bản thân chàng lại không có ký ức ấy, vì cớ gì lại nhớ rõ ràng như vậy?

Một con bồ câu trắng từ xa bay đến. Không Phạn giơ tay, để nó đáp xuống mu bàn tay của mình, phong thư rơi vào tay chàng, con bồ câu trắng vỗ cánh, chậm rãi trở nên trong suốt, hoàn toàn biến mất.

Là một bằng hữu viết thư cho chàng, ước hẹn gặp mặt.

Một người bằng hữu khổ sở vì tình.

Không Phạn từng dùng Phật pháp chỉ điểm, tận tình khuyên bảo người nọ buông tay, nhưng vị bằng hữu này trọng tình nặng nghĩa, không thể giải thoát.

Không Phạn cũng không thể hiểu nổi, vị bằng hữu này thông tuệ tiêu sái, sao lại khổ sở vì tình? Thậm chí đến mức chật vật khó coi.

Oánh Cơ đã dậy từ lâu. Đôi mắt sáng ngời nhìn xuyên màn đêm đến chỗ Không Phạn, nhẹ nhàng hỏi: "Chàng cũng muốn bỏ rơi thiếp sao?"

"Sao cơ?" Không Phạn hỏi lại.

Không Phạn dừng một hồi, nói tiếp: "Xong hết mọi việc, bần tăng sẽ đưa thí chủ đến chùa Thanh Tâm."

Đưa nàng đến đó, hẳn là chàng không tính bỏ rơi nàng nhỉ?

Oánh Cơ không đáp, trở mình ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, hai người tiếp tục khởi hành. Không Phạn đến Tú thành trước để gặp bằng hữu.

Tuyết rơi rất dày.

Oánh Cơ đi theo sau Không Phạn, giẫm lên dấu chân của chàng đã hằn trên nền tuyết.

Không Phạn gõ cửa một tòa đạo quán.

Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cửa viện mở ra.

Oánh Cơ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn lướt qua Không Phạn, xem xét người đứng đằng sau cánh cửa. Nụ cười thường trực trên mặt nàng lập tức cứng đờ, nàng vô thức lui về phía sau, hốt hoảng ngã ngồi trên nền tuyết.

Không Phạn kinh ngạc nhìn lại, thấy sắc mặt Oánh Cơ đã trở nên trắng bệch.

Nàng đờ đẫn gọi: "Đại hoàng huynh."

Chương (1-104)