Nắng hạn gặp mưa rào
| ← Ch.003 | Ch.005 → |
Tháp Trấn Yêu cổ xưa cao ngất tận trời bị chém làm đôi, đại yêu Hắc Mãng bị nhốt bên trong tháp Trấn Yêu phá tháp xông ra, thân hình to lớn của nó lơ lửng giữa không trung, gầm lên giận dữ.
Yêu linh lục tục chuồn khỏi tháp Trấn Yêu đã bị phá huỷ, chạy trốn khắp nơi.
Lúc Không Phạn chạy đến, Tuân Niệm Chân và Không Ngữ đang giao thủ với Hắc Mãng. Mặc dù hai bọn họ hợp sức đối kháng, song vẫn có phần quá sức.
"Sư huynh!" Không Ngữ nhìn sang."Bọn yêu đào tẩu càng lúc càng nhiều!"
"Mau phong toả tháp Trấn Yêu." Không Phạn nói.
Không Ngữ chần chừ đôi chút, nhanh chóng liếc qua Tuân Niệm Chân, hai người đồng thời thu tay lại, không bận tâm Hắc Mãng mà lao về phía dưới tháp Trấn Yêu.
Hắc Mãng tràn đầy oán khí vì bị trấn áp, nó đã 🌀ℹ️*ế*✝️ đỏ mắt, không ngờ Không Ngữ và Tuân Niệm Chân lại thật sự thu tay lại, thế là gầm gừ thật to, cái đuôi dài vung lên đuổi theo.
Một tiếng động rất nhỏ vang lên khiến Hắc Mãng rùng mình. Một luồng ánh sáng vàng chắn đường truy đuổi của nó, bên trên thoắt ẩn thoắt hiện Phạn văn.
Hắc Mãng há to miệng, khè ra liệt hoả phừng phừng. Liệt hoả cháy lan ra đồng cỏ, thiêu đốt kết giới trước người chàng.
Lúc kết giới bị đốt thành tro, bóng dáng cao gầy của Không Phạn xuất hiện giữa ngọn lửa dữ.
"Quay đầu là bờ." Không Phạn tung chưởng, trong ánh mắt trừng trừng nhìn Hắc Mãng có sự xót thương. Tăng y trắng như tuyết bay phấp phới trong gió.
Liệt hoả cháy quanh người chàng, nhưng không dám tiến sát.
"Chúng bây là lũ dối trá!" Xung quanh Hắc Mãng tụ thành luồng sương đen dày đặc, lực lượng đáng sợ dần dần ngưng tụ thành một thực thể hình cầu to lớn đen sậm trước thân hình cao lớn của Hắc Mãng.
Hắc Mãng đột nhiên xuất chiêu, ném hắc cầu ẩn chứa yêu lực về phía Không Phạn.
Không Phạn không chút nao núng, chỉ có tay áo vạt áo của tăng y trắng muốt lay động phập phồng, như mây như sương. Đến khi hắc cầu sắp sửa chạm trán, chàng khẽ mấp máy đôi môi mỏng, niệm một câu kinh.
Hắc cầu đột nhiên xoay chiều, trở ngược về phía Hắc Mãng.
Hắc Mãng biến sắc, nó biết rõ hơn bất cứ ai mình đã tích tụ bao nhiêu phẫn nộ dồn vào một đòn này, lực đạo kh*ng b* tới độ nào! Nó nhanh chóng tạo kết giới tự bảo vệ mình. Kết giới còn chưa hình thành, hắc cầu mang theo nhiệt độ 𝐧_ó𝓃_🌀 𝐛ỏ_п_g đã đánh úp lại, thân trước Hắc Mãng lẳng lặng nứt toạc ra, vô số vụn nhỏ màu đen bay lả tả xung quanh Hắc Mãng.
Hắc Mãng sửng sốt, tức khắc cho rằng mình bị trêu chọc, nó giận tím mặt, đánh ra đòn công kích mạnh hơn!
Rắn lớn hung tợn vùng vẫy trên trời, không ngừng quấy mây loạn sương, ra chiêu công kích. So với nó, Không Phạn nhỏ bé không chút sứt mẻ, nhẹ nhàng tiếp từng đòn mà nó đánh ra.
Oánh Cơ vừa đuổi tới không bao lâu, nàng đứng lẫn trong bá tánh, cùng dân chúng xung quanh ngước cổ lên nhìn chàng đơn độc 🌜𝒽-i-ế-ⓝ đ-ấ-⛎ trên bầu trời.
Ngày thường khi có tiểu yêu chạy trốn, Thúc Yêu Vệ của nước Triều Hi sẽ kéo đến bắt yêu từ bốn phương tám hướng.
Oánh Cơ không dám để ai biết chuyện mình định làm, chỉ đành từ bỏ thời cơ dùng linh khí trộm yêu.
Hắc Mãng thân là đại yêu, chẳng thể chấp nhận bị Không Phạn cao cao tại thượng khinh nhờn.
Không Phạn nhìn Hắc Mãng sức cùng lực kiệt, chàng chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay nhẹ tung chưởng. Một vòng trong kết giới màu vàng nhạt liền bao quanh Hắc Mãng.
Hắc Mãng nhìn Phạn văn như ẩn như hiện thì nhe răng, rít gào hung tợn về phía Không Phạn: "Chi bằng ngươi ⓖ-ıế-ⓣ ta đi!"
Nó không bao giờ muốn quay về tháp Trấn Yêu không thấy mặt trời nữa!
Ánh mắt Không Phạn trong vắt: "Ta không sát sinh."
Một khắc trước khi bị chế trụ, ánh mắt Hắc Mãng hiện lên vẻ giảo hoạt. Nó bỗng tung ra một kích cuối cùng! Song không hướng về phía Không Phạn, mà nhắm vào đám mây lững lờ trên con phố phía xa.
Không Phạn cau hàng lông mày gần như không ai thấy.
Mây dày bị nó đánh tan, hoá thành cơn mưa tầm tã. Trong nước mưa hoà lẫn yêu lực, có thể ăn mòn. Mà dưới đám mây dày là bách tính Triều Hi đang vây xem.
"↪️_♓ế_t rồi!" Oánh Cơ nhạy bén cảm ứng được nguy hiểm, nàng nhanh chóng chạy vào một cửa hàng, núp dưới mái hiên che chở.
Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra khác thường, bởi bách tính xung quanh không một ai trốn tránh. Trong tình huống này, dù là linh giả hay phàm nhân đều phải nhận ra mưa đen rơi xuống là điềm nguy kịch chứ!
Oánh Cơ cau mày, quay đầu nhìn lại.
Không Phạn cũng đang nhìn sang bên này, chàng giơ tay lên, áo cà sa đỏ tươi trong chớp mắt lớn gấp trăm nghìn lần, bay tới che chắn cho bách tính một phương.
Phạn văn loé lên, kim quang lập loè trên lớp áo cà sa đỏ tươi dần bao trùm lấy tầm mắt của Oánh Cơ, khiến nàng dần dần không nhìn thấy Không Phạn đứng sau màn mây nữa.
Mưa đen ào ạt rơi xuống, dừng trước lớp áo cà sa trên đỉnh đầu. Oánh Cơ ngửa mặt, tầm mắt dần dần chỉ còn sắc đỏ nhàn nhạt.
Hắc Mãng thừa cơ đào tẩu, Không Phạn chưa vội đuổi theo. Chàng nhìn tháp Trấn Yêu ở đằng xa, nâng tay trợ giúp Không Ngữ và Tuân Niệm Chân chữa trị tháp Trấn Yêu.
Mưa đen biến mất, lớp áo cà sa đỏ tươi bị gió nhẹ thổi bay, vạn dặm trời quang, mặt trời treo cao, giống như chưa hề xảy ra cớ sự gì.
Oánh Cơ ngẩng đầu, nhìn bầu trời trong vắt, thở phào.
Có tiếng trẻ con khóc nỉ non, làm Không Phạn quay đầu.
Một con tiểu yêu chạy trốn đã khiến một phụ nhân bị thương, người còn thoi thóp, nằm vật ra đất. Đứa bé trai chỉ mới biết đi kề sát vào người bà, lớn tiếng khóc oà.
Không Phạn bước lên trước, khom người xuống cái xác của phụ nhân.
Chàng giơ tay, một luồng sáng màu bạc yếu ớt hiện lên, trên đầu ngón tay ɱ·ả𝖓·♓ k♓ảռ·♓ lập tức xuất hiện một vết 𝐦á●𝖚. M●á●u tươi tràn ra khỏi đầu ngón tay, rơi vào trong miệng của phụ nhân.
Từng giọt từng giọt, đến khi sắc mặt phụ nhân dần dần hồng hào.
Không Phạn thu tay lại, xoay người đi về phía Không Ngữ đang chạy đến. Chàng bước đi thong thả, nhưng trong nháy mắt đã đi xa.
Bách tính đô thành Triều Hi xung quanh Oánh Cơ đều cúi mình trước hình bóng của Không Phạn, mọi người chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng quỳ lạy, hai tay chắp lại, quỳ rạp sát đất, thành kính cúi đầu.
Quỳ lạy Đế Vương của bọn họ.
Không, quỳ lạy Phật Đà của bọn họ.
Oánh Cơ nghiền ngẫm nhìn Không Phạn. Dường như chàng không giống những nam tử nàng đã từng gặp, có gì đó khiến nàng không nhìn thấu.
Nàng lại cảm thấy mình quả thật đã khinh thường cuộc giao dịch với Tiết Thái hậu vào hôm qua.
Nền gạch dưới chân Oánh Cơ đột nhiên xuất hiện vết nứt thật nhỏ.
Không Phạn đã đi xa bỗng xoay người.
Ngay sau đó, toàn bộ nền gạch vuông trên phố đều vỡ vụn, Hắc Mãng đột nhiên chui ra từ dưới lòng đất, ✞-ⓗ-â-ⓝ †-𝐡-ể cao lớn tạo thành một cái bóng đen dài. Cái đuôi nó đảo qua, tức khắc huỷ cả dãy phố tấp nập thường nhật.
Oánh Cơ lách mình tránh đi giữa tiếng kinh hô của bách tính, song Hắc Mãng đã vọt tới trước mặt nàng. Oánh Cơ hoảng hốt, vội s* s**ng lấy túi Càn Khôn.
Hắc Mãng cố sức ngửi lấy ngửi để trước mặt Oánh Cơ, bỗng nhiên rít gào: "Mi không phải nàng!"
Oánh Cơ sửng sốt.
Hắc Mãng vung móng vuốt lên, ba tầng lầu các ầm ầm sụp xuống.
Tiếng nổ dậy trời động đất khiến Oánh Cơ hốt hoảng ngã ngồi trên đất, cơn đau khiến nàng buông Vân Vũ Y vừa lấy từ túi Càn Khôn ra. Nàng cố chịu cơn đau nhức trên người, lồm cồm bò dậy, nhặt lên Vân Vũ Y.
Nhưng ngón tay thon như búp măng vừa chạm vào một góc Vân Vũ Y thì nàng đã bị móng vuốt to lớn của Hắc Mãng tóm lấy, cơn đau thấu ruột gan nháy mắt đánh úp, nàng bất giác thấy xương cốt trên người mình như tan nát.
Hắc Mãng tóm Oánh Cơ đến trước mặt, trầm giọng ép hỏi: "Nàng đâu rồi?"
Oánh Cơ chỉ thấy đối diện là cái mồm đỏ như Ⓜ️á-𝐮 của Hắc Mãng và chất dịch nhớp nhục màu xanh lục hôi tanh.
"Ai cơ? Ta không biết mi nói ai." Oánh Cơ bắt đầu cảm thấy nghẹt thở, hai bên hông trở nên đau rát.
"Thả người ra." Không Phạn bước lên.
Hắc Mãng cảnh giác liếc Không Phạn, nó giữ Oánh Cơ trong tay, vội vàng tìm đường chạy.
Ngay sau đó, Oánh Cơ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Nàng cảm thấy sớm thôi, ngũ tạng lục phủ của mình sẽ bị moi móc sạch ra. Tốc độ quá nhanh khiến đôi mắt nàng bắt đầu sưng đỏ, không thể không nhắm lại.
Hồi lâu sau, Oánh Cơ giống như bị đặt trong một cái bếp lò, hơi nóng khiến người nàng toát một lớp mồ hôi. Đến khi cảm giác được Hắc Mãng đã chịu dừng lại, Oánh Cơ từ từ mở to mắt.
Nàng thấy Không Phạn.
Xung quanh là núi lửa đỏ bừng. Không Phạn chắc ở trước mặt. Thiền trượng Oánh Cơ vừa thấy dưới gốc bồ đệ lúc này được Không Phạn cầm trong tay.
Chàng mấp máy môi mỏng, thong thả tụng niệm, vô số Phạn văn màu vàng kim chuyển động quanh người chàng.
Hắc Mãng lập tức cảm nhận được một lực lượng cực kỳ kinh khủng, nó chưa bao giờ có cảm giác mình bị áp bức đến mức này.
Ánh mắt từ bi của Không Phạn dừng trên người Oánh Cơ, cả người nàng trầy trật đầy 〽️á·𝐮, hơi thở thoi thóp.
Vì thế chàng ngừng tụng kinh, Phạn văn đang di động cũng chợt đứng yên.
"Thả người ra, lần này ta sẽ thả mi đi."
Hắc Mãng sửng sốt, lời này nếu là kẻ khác, nó sẽ không tin, nhưng thiên hạ này có ai không biết người đối diện nó là vị đại tăng luôn giữ thanh quy giới luật. Người xuất gia cũng sẽ không nói dối!
Hắc Mãng cúi đầu nhìn phàm nhân nhỏ bé trong tay, 𝐧-ℊⓗ-𝖎-ế-ⓝ гă𝓃-🌀 hỏi lần cuối: "Hồ Yêu ở đâu?"
Hồ Yêu.
Oánh Cơ hơi nhíu mày. Nàng mím môi, không nói lời nào.
Hắc Mãng tuy tin tưởng Không Phạn sẽ không lừa nó, nhưng loài yêu trời sinh đa nghi, trước khi tẩu thoát, nó ném Oánh Cơ vào núi lửa rồi mới vội vàng chạy trốn về phía ngược lại.
Cơ thể Oánh Cơ liên tục rơi xuống.
Cái nóng xung quanh khiến ý thức của nàng dần trở nên mơ hồ. Nàng duỗi tay thử mò mẫm túi Càn Khôn bên eo, muốn tìm một cơ hội sống.
Cho đến lúc này, nàng cũng không nghĩ sẽ có người đến cứu mình. Không phải nàng không tin Không Phạn lương thiện, mà lựa chọn "được cứu" đã sớm biến mất trong đầu nàng.
Trước khi bị liệt hoả nuốt chửng, Oánh Cơ được giữ chặt.
Nàng chậm rãi nhướng mắt, nhìn hai bàn tay nắm lấy nhau của mình và Không Phạn.
Không Phạn nhẹ nhàng kéo đến, thân mình Oánh Cơ như mây bồng bềnh trôi nổi, mãi đến khi từ từ dựa vào người Không Phạn.
Cảm giác nữ tử chạm vào mình khiến Không Phạn không thoải mái.
Nhưng Không Phạn cũng biết hiện giờ Oánh Cơ không thể đứng dậy nổi. Chàng cụp mắt, không nhúc nhích, ngầm đồng ý để nàng dựa vào mình.
Mùi cháy có chút hăng. Không Phạn nhìn Oánh Cơ, sa y trên người nàng bị cháy rất nhiều, ngay cả mái tóc đen cũng vì hơi nóng mà xoăn lại. Một tầng mồ hôi mịn đọng trên mặt nàng.
Đôi môi khô nứt của Oánh Cơ mấp máy.
Không Phạn nghiêng tai lắng nghe.
Oánh Cơ nức nở: "Muốn sống thật khó..."
Vì thế Phật Đà rũ lòng thương.
Không Phạn hơi nhúc nhích cánh tay cầm thiền trượng, thiền trượng hơi rung lên.
Mưa bắt đầu trút xuống núi Xích Hoả cháy đỏ trăm năm.
Hàng mi Oánh Cơ г⛎_n ⓡẩ_🍸, nàng từ từ mở mắt, ngắm cơn mưa ngọt. Đây là trận mưa dễ chịu nhất mà nàng từng thấy. Giọt mưa dịu dàng chạm vào người nàng, làm dịu vết bỏng, cũng gột rửa nàng.
Không Phạn đưa mắt nhìn về trước, hỏi: "Trong túi Càn Khôn có y phục không?"
Có. Song Oánh Cơ đáp: "Không có."
Không Phạn không nói gì, mắt vẫn nhìn về trước, lại truyền tin gọi Tuân Niệm Chân mau quay về.
Oánh Cơ ngước mắt, nhìn Không Phạn đang gần trong gang tấc, cẩn thận đánh giá ngũ quan của chàng.
Mỹ mạo là tiêu chí của Oánh Cơ, ngược lại nàng hiếm khi chú ý vẻ ngoài của người khác.
Dung mạo của Không Phạn thật sự điệt lệ xuất trần, nhưng ấn tượng chàng để lại cho Oánh Cơ không liên quan gì đến mỹ mạo, mà là sạch sẽ.
Một người rất sạch sẽ.
Sạch sẽ đến khó tin.
Khác hoàn toàn loại người như nàng.
Tuân Niệm Chân và Không Ngữ đang tu bổ tháp Trấn Yéu, chợt nghe Không Phạn truyền tin, bảo nàng ấy nhanh chóng đến núi Xích Hoả. Nàng ấy ngưng việc đang làm, tức tốc chạy đến núi Xích Hoả, còn chưa tới nơi mà lại nhận được thêm hai tin thúc giục từ Không Phạn.
Tuân Niệm Chân không khỏi cẩn trọng hơn. Ngay cả bệ hạ còn khó giải quyết đại yêu, nàng ấy sao dám bất cẩn? Thậm chí nàng ấy còn thầm nghĩ đến hậu sự...
Đến núi Xích Hoả, Tuân Niệm Chân thấy bóng Không Phạn từ xa. Nàng ấy hít sâu, chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch, vọt lên trên!
Đi đến gần, Tuân Niệm Chân nghi hoặc, sao nàng ấy không cảm nhận được tí yêu khí nào? Nàng ấy kinh ngạc nhìn về phía Không Phạn.
Vạt áo Không Phạn nhẹ bay, sống lưng thẳng tắp. Một nữ nhân dựa vào trong lồng n-ɢ-ự-↪️ chàng.
Áo lụa trên người nữ nhân kia đã rách nát, áo rách quần manh, lại bị nước mưa thấm ướt, vải vóc ư-ớ-✞ á-𝖙 dính sát vào thân mình thướt tha của nàng. Nàng yếu ớt dựa sát vào Không Phạn, cơ thể ɱ_ề_𝖒 mạ_ℹ️ kề sát chàng.
Tuân Niệm Chân ngây người, trống rỗng một khắc.
"Đưa vị thí chủ này đi chữa thương đi." Không Phạn lên tiếng.
Lúc này Tuân Niệm Chân mới khôi phục thần trí, vội lấy một bộ y phục trong túi Càn Khôn của mình đắp lên người Oánh Cơ, lại đỡ nàng từ lồng 𝖓g·ự·↪️ Không Phạn.
Oánh Cơ chậm rãi rời khỏi Không Phạn, bàn tay nắm chặt tay áo Không Phạn dần dần nới lỏng, hoàn toàn rời khỏi chàng.
Không Phạn liếc mắt nhìn ảo giác ở cổ tay mình.
Chàng nhìn Tuân Niệm Chân đưa Oánh Cơ đi, tuỳ ý vung tay lên, vuốt phẳng nếp nhăn bị Oánh Cơ vò trên lớp tăng y trắng tuyết.
Ngay cả mùi hương trần thế mà nàng vương lên người chàng cũng bay đi.
| ← Ch. 003 | Ch. 005 → |
