Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 090

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 090
Không có cốt khí
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Chương trình thực tế kéo dài 12 ngày."

Phó Kính Thâm thật sự vùi đầu vào ăn cơm. Anh không nói một lời, ăn từ tốn. Dù vẫn còn giận và đang ăn suất cơm hộp đựng trong hộp xốp mà Lương Tri vội vàng lấy từ căng tin nhân viên nhưng cử chỉ và phong thái của anh vẫn toát lên vẻ lạnh lùng cao quý.

Khi anh không cười, trông anh khá đáng sợ, không phải là người dễ gần. Tuy nhiên, sau khi thực sự ở bên anh, Lương Tri chưa bao giờ sợ hãi. Dù anh có bày ra vẻ mặt lạnh lùng, cô cũng không hề hoảng hốt.

Cô gái nhỏ dứt khoát kéo một chiếc ghế từ bên cạnh tới.

Văn phòng của Phó Kính Thâm toàn đồ tốt, chiếc ghế tựa lưng to lớn làm bằng da thật, chỉ riêng phần tay vịn thôi cũng to hơn bắp đùi của cô.

Lương Tri dáng người nhỏ bé, dù dưới chân ghế có bánh xe, cô vẫn kéo rất chật vật.

Phó Kính Thâm cúi đầu, ăn mà chẳng thấy ngon. Cả trái tim anh treo trên người cô, mím chặt môi, cố nén lại cơn bứt rứt muốn đứng dậy giúp cô kéo ghế.

Một lúc sau, Lương Tri ngồi xuống đối diện anh. Người đàn ông nín thở không ngẩng đầu lên còn cô gái nhỏ thì bĩu môi.

Buổi sáng cô cũng chỉ ăn qua loa ở biệt thự. Cô gái nhỏ đã quen với cuộc sống sung 𝖘ư-ớ-𝓃-🌀, ăn đại vài miếng rồi vội vàng chạy đến công ty, kết quả bị chuyện đó làm cho tức suốt cả buổi sáng. Vừa rồi cô hùng hổ đến đây, giờ bụng vẫn rỗng.

Cô ra vẻ làm nũng, nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu nhưng Phó Kính Thâm vẫn không để ý đến cô. Trong lòng cô gái nhỏ tủi thân c*h*ế*🌴 đi được. Cô dịch ghế, lại gần anh hơn.

Không thể không nói, Phó Kính Thâm có sức chịu đựng vô cùng tốt, dù cô đã ở gần đến vậy, ngay cả trong không khí cũng có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng mê hoặc của cô, anh vẫn vùi đầu ăn cơm, như thể bát cơm kia là một món ăn sơn hào hải vị.

Lương Tri 🌜ắ-ռ mô-ï, đôi mắt hạnh xinh đẹp ươn ướt. Từ trước đến nay cô luôn được anh cưng chiều, mắt thấy đâu cũng là hình ảnh anh tươi cười dỗ dành cô, làm sao cô chịu nổi khi bị anh phớt lờ như vậy. Cô gái nhỏ tức không chịu nổi, bèn vươn tay lấy mấy đôi đũa thừa bên cạnh hộp cơm.

Lần này, Phó Kính Thâm không nhịn được nữa. Anh nhíu mày, nắm chặt bàn tay đang vươn tới lung tung của cô, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay mảnh mai, trắng nõn của cô, lạnh lùng nói: "Làm gì đấy?"

"Em cũng đói, cơm này là em lấy, không được ăn à?" Lương Tri hất cằm kiêu ngạo, vẻ mặt bướng bỉnh.

Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp hút hồn đó vài giây, cuối cùng khẽ thở dài: "Không được."

Nước mắt tủi thân của Lương Tri suýt trào ra. Anh không cho cô đóng phim, cô vào phòng cũng không thèm để ý hay dỗ dành cô. Giờ lại còn muốn cô nhịn đói, ngay cả cơm cũng không cho ăn. Cô gái nhỏ nhanh chóng tua lại kịch bản bi kịch về người đàn ông nhà giàu má.𝖚 lạnh bỏ rơi vợ con trong đầu. Phó Kính Thâm còn chưa kịp mở miệng, cái đầu nhỏ ngốc nghếch của cô đã chuẩn bị sẵn sàng cả chăn đệm để nửa đêm bỏ nhà ra đi rồi.

Thế nhưng, giây tiếp theo, cô thấy anh vẫn nắm lấy tay mình, tay kia thì bấm số nội bộ trong công ty. Người nhấc máy là Từ Cải đang lén lút nghe lỏm ngoài cửa. Khi chuông điện thoại reo, anh ta giật mình ru·ռ 𝓇·ẩ·🍸, suýt tè ra quần.

"Đặt vài món vợ tôi thích mang đến đây. Ừm... cả vài món tráng miệng nữa, đồ uống thì đừng quá lạnh."

Cuối cùng, anh cúp điện thoại, ánh mắt sâu thẳm lướt qua người phụ nữ nhỏ bé vừa rồi còn rưng rưng nước mắt để cố tình khiến anh xót, giọng trầm ấm nói: "Cơm ở căng tin nhân viên em ăn không quen, giờ lại còn nguội rồi. Anh ăn tạm thôi, em ăn cái gì."

Lương Tri mím chặt môi không nói, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn chằm chằm vào Phó Kính Thâm, khiến tim anh run lên.

Bàn tay anh vẫn đang nắm chặt cổ tay cô, Lương Tri rụt tay lại nhưng không ⓡú●𝖙 𝖗●ⓐ được, cô khẽ rên lên một tiếng: "Đau..."

"Đau ở đâu? Để anh xem." Vẻ mặt Phó Kính Thâm gần như ngay lập tức chuyển từ lạnh nhạt sang lo lắng. Anh không còn bận tâm đến việc giận dỗi cô gái nhỏ nữa, bước nhanh đến bên cạnh cô, cẩn thận nâng cổ tay cô lên xem xét. Trên cổ tay trắng trẻo quả thực có một vết hằn đỏ mờ mờ. Anh vô thức nhíu mày, giọng đầy vẻ tự trách: "Anh cũng đâu có dùng sức, sao em lại yếu ớt vậy chứ?"

Có lẽ lúc nãy anh nắm hơi mạnh, trong lòng còn bực bội nên không để ý đến lực tay, vô tình làm hằn một chút. Thực ra cũng không có gì to tát nhưng anh vẫn đau lòng vô cùng.

Giọng điệu của anh trở lại với thái độ mà Lương Tri quen thuộc, dịu dàng và chu đáo, khiến mắt cô đỏ hoe ngay lập tức. Nỗi ấm ức kìm nén bấy lâu nay bỗng ùa về, nước mắt rơi còn dữ dội hơn trước. Miệng cô cũng không ngừng lại, lầm bầm tuôn ra những lời buộc tội: "Anh không thèm để ý đến em, mắng em, còn bạo hành gia đình nữa!"

Phó Kính Thâm suýt thì bật cười trước cô gái nhỏ ngang ngược này. Cái lý lẽ vớ vẩn này học ở đâu ra mà nói nghiêm túc như thật. Nước mắt cô gái nhỏ không ngừng tuôn rơi, dù anh biết cô đang muốn làm anh xót xa nhưng vẫn không nhịn được mà cam tâm tình nguyện sập bẫy. Người đàn ông lập tức buông bỏ mọi phòng thủ, vứt hết nguyên tắc và sự kiên định ra sau đầu, bế cô lên khỏi ghế rồi ôm vào lòng. Anh luống cuống lau nước mắt cho cô, rồi dịu dàng dỗ dành: "Sao lại không quan tâm đến em? Em bảo anh ăn thức ăn thừa anh cũng ăn rồi, ai dữ dằn? Hả? Còn bạo hành gia đình? Nếu thật sự là bạo hành thì cũng là anh ngoan ngoãn ngồi yên cho em đánh thôi."

Lương Tri bĩu môi, không ngẩng đầu, nước mắt cứ thế rơi. Cô cũng không hiểu sao cứ gặp Phó Kính Thâm là cô lại dễ tủi thân và làm nũng, có lẽ vì cô biết chiêu này có hiệu quả với anh, biết có người yêu thương mình.

Bàn tay to lớn của người đàn ông ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô từng cái một, dỗ dành cô. Cái vẻ đầy khí phách lúc nãy của Phó thiếu không biết đã bị anh giấu đi đâu rồi.

Đúng lúc Từ Cải gõ cửa mang bữa ăn vào, Phó Kính Thâm gật đầu, chẳng hề né tránh. Từ Cải đã thấy vẻ luồn cúi của anh trước Lương Tri không phải một hai ngày nhưng lần nào thấy cũng không khỏi cảm thán, rốt cuộc Phó phu nhân này có ɱ-@ 👢-ự-↪️ gì, sao cứ như ảo thuật gia vậy, bảo Phó Kính Thâm cười anh liền cười, dỗ dành liền dỗ dành, chẳng có chút giới hạn nào.

Sau khi Từ Cải mang đồ ăn đến, anh ta lập tức rời đi. Bữa ăn anh ta đã đặt lấp đầy chiếc bàn trà nhỏ trong văn phòng, đủ loại món ngon, hương thơm lan tỏa, đều là những món Lương Tri thích. Phó Kính Thâm bế cô ra ghế sofa, ngồi xuống rồi để Lương Tri ngồi thẳng lên đùi anh: "Sao anh nỡ để em đói chứ?"

Lương Tri bĩu môi không nói gì, nước mắt đã ngừng rơi nhưng hơi thở vẫn chưa đều. Cô vẫn dựa vào 𝖓.ɢ.ự.𝒸 anh, thút thít đầy tủi thân. Vẻ mặt đáng thương của cô khiến Phó Kính Thâm ngứa ngáy trong lòng, anh cúi đầu định ♓ô·𝖓 trộm lên môi cô nhưng cô gái nhỏ lại kiêu ngạo quay mặt đi.

Anh mỉm cười, một tay ôm cô, tay kia xúc một muỗng cơm đưa đến miệng. Lương Tri do dự vài giây rồi cũng há miệng ăn.

Sau khi đã nũng nịu và được dỗ dành, cô gái nhỏ vẫn không quên mục đích của mình khi đến đây. Anh chẳng nói chẳng rằng mà tự ý yêu cầu đoàn phim cho cô nghỉ diễn. Dù thế nào, cô cũng phải đến để đòi lời giải thích.

Cô gái nhỏ nhai một viên chả mực giòn tan, lẩm bẩm hỏi chuyện chính: "Tại sao không cho em đóng phim?"

Nói đến chuyện này là cô lại giận, kịch bản này là chị Cừ đã vất vả giành về cho cô, không dựa vào bất kỳ mối 🍳ц*𝐚*𝓃 𝖍*ệ nào của anh, thế mà người đàn ông này lại nói ngừng là ngừng. Má Lương Tri phồng lên, vẫn ấm ức không thôi, cô nắm tay nhỏ đấm vào người anh.

Phó Kính Thâm cười khẽ, mấy cú đấm trên ռ_🌀ự_𝒸 chẳng thấm vào đâu. Môi anh lạnh lẽo ♓ô_ռ lên cổ cô, lần này không để cô né tránh: "Sợ em bị thương. Cảnh quay tai nạn xe hơi rất khó, em lại chưa được đào tạo chuyên nghiệp, anh sợ xảy ra sự cố. Với em, anh không thể mạo hiểm dù chỉ một chút."

Chỉ cần có 1% rủi ro, anh đều phải tránh.

Cuối cùng, người đàn ông cũng không nói ra nỗi lo sợ cô khôi phục ký ức. Anh không thể dùng một kết quả không thể đoán trước để phá hỏng tình cảm hiện tại của hai người.

Lương Tri mềm lòng, cô cũng biết cảm xúc buổi sáng của mình có chút cực đoan.

"Anh không cấm em đóng phim, anh biết em rất thích. Nhưng anh không thể chấp nhận việc đặt em vào tình thế nguy hiểm, ngay cả khi đó là diễn xuất."

"Sẽ không sao đâu, đoàn làm phim đều là người chuyên nghiệp mà."

Anh biết chứ, sao anh lại không biết. Anh luôn bình tĩnh, tự chủ, nhưng chỉ cần gặp Lương Tri, nhiều khi đầu óc anh lại trở nên không tỉnh táo.

Anh im lặng một lúc lâu nhưng cũng không nói sẽ tiếp tục ngăn cản. Lương Tri biết mình đã năn nỉ ỉ ôi thành công, thái độ của anh đã mềm mỏng hơn. Cô gái nhỏ vòng tay qua cổ anh làm nũng, cho anh đủ thể diện: "Được không, ông xã..."

Anh không chịu nổi cái kiểu làm nũng này của cô. Mỗi lần nghe cô gọi hai từ đó, anh chỉ muốn moi cả trái tim ra cho cô. Anh cứ như bị ma xui ⓠ.𝖚.ỷ ám, không còn lý lẽ gì nữa.

"Cùng lắm thì, lúc bắt đầu cảnh quay đó em sẽ báo cho anh, anh đến thăm. Có anh ở bên cạnh canh chừng, sẽ không sao đâu."

Rất lâu sau, người đàn ông bất lực nói: "Được."

Lương Tri vui mừng khôn xiết, ♓●ô●𝐧 lên má anh mấy cái như để thưởng. Anh nhướn mày, tận hưởng sự chủ động hiếm có này của cô, khóe 𝐦ô*i ⓒο𝓃*ɢ ⓛê*ⓝ, trông có vẻ hơi cà lơ phất phơ: "Ai cho em 𝖍ô_𝐧 má." Anh chỉ vào môi mình rồi nói: "Hôn vào đây này."

Đầu tháng 6, Lương Tri thuận lợi vào đoàn phim.

Bối cảnh phim là đô thị, địa điểm quay phim ở Càn thị, không cần phải đến ngôi làng nhỏ như lần trước. Phó Kính Thâm có thể ở bên cô mỗi ngày, về điểm này thì anh khá hài lòng.

Bộ phim tiên hiệp mà Lương Tri giới thiệu cho Thành Tiểu Sương có địa điểm quay ở một phim trường chuyên quay phim cổ trang, nằm ở một tỉnh khác. Hai cô gái nhỏ chỉ có thể liên lạc với nhau qua video.

Còn Chu Tĩnh Hàng thì không biết bị ✝️ïê*〽️ ⓣ♓𝖚ố*𝐜 gì mà nổi hứng xung phong với cha già nhà mình nhận một cơ ngơi của gia đình ở nơi khác, hăm hở làm người thừa kế mà trước đây anh ta ghét nhất. Địa điểm này vừa hay lại ở cùng thành phố với nơi Tiểu Sương quay phim, chỉ là đoàn phim ở trong một trấn cổ, cách trung tâm thành phố hơn một tiếng lái xe.

Tuy vậy, Chu Tĩnh Hàng ngày nào cũng rảnh rỗi chạy đến đoàn phim của cô. Anh ta còn mặt dày mang theo đặc sản địa phương đến d*ụ ԁ*ỗ Tiểu Sương đang nỗ lực giảm cân. Thành Tiểu Sương đã vài lần tố cáo với Lương Tri qua video, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy giọng nói trơ trẽn của Chu Tĩnh Hàng trong điện thoại.

Giữa tháng 7 lặng lẽ đến, Lương Tri đã vui vẻ quay phim được hơn một tháng, phần lớn cảnh quay đã hoàn thành.

Gần đây diễn xuất của cô tiến bộ vượt bậc, đến cả người suốt ngày chỉ thích mắng chửi như đạo diễn cũng không kìm được mà khen cô có linh khí, là một tài năng hiếm có.

Phần lớn cảnh quay ở phần sau của bộ phim là diễn cùng nữ phụ đóng vai bạn thân. Nhưng cô gái này chắc cũng là một người đam mê công việc đến quên mình. Giữa mùa hè nóng nực, cô ấy vẫn nhảy nhót trong đoàn phim mà chẳng bận tâm đến sức khỏe. Xui xẻo thay, cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính, khi phát bệnh vẫn còn đang gặm bánh mì và học lời thoại.

Lúc mọi người trong đoàn đưa cô ấy đến bệnh viện phẫu thuật, cô gái nhỏ vẫn nắm chặt tay người quản lý, lo lắng cho tiến độ của đoàn phim. Nhưng dù thế nào, ca phẫu thuật này cũng cần có thời gian hồi phục. Cô gái nào cũng yếu đuối, chẳng ai làm bằng sắt cả. Đạo diễn quyết định cho vài diễn viên chính liên quan nghỉ nửa tháng, sắp xếp các cảnh quay của diễn viên phụ lại với nhau để quay cho xong.

Lương Tri có Phó Kính Thâm chăm sóc chu đáo, trong công việc lại có Chu Cừ với kinh nghiệm dày dặn lo liệu, hầu như không có gì phải bận tâm. Vì vậy, hơn một tháng quay phim vừa qua thực ra chẳng hề mệt mỏi chút nào.

Chu Cừ thấy trạng thái của cô khá tốt nên nhận luôn một chương trình truyền hình thực tế cho cô.

Đây là một chương trình du lịch giải trí tiết kiệm kéo dài 12 ngày, cùng mấy cô gái ở độ tuổi khác nhau đi du lịch đến một vài đất nước có phong cảnh đẹp.

Thể loại truyền hình thực tế này đã từng tiên phong trước đây, nhưng vì kinh phí đoàn làm phim eo hẹp nên du lịch tiết kiệm đúng nghĩa là nghèo thật sự. Rất nhiều lần các nghệ sĩ nghèo đến mức không có cơm ăn, khiến vô số người hâm mộ xót xa lên tiếng tố cáo.

Tuy nhiên, đến mùa của Lương Tri thì đã là mùa thứ ba, đoàn làm phim đã rút kinh nghiệm từ trước, nới lỏng hơn về điều kiện kinh phí. Chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện nghệ sĩ không có đủ ăn đủ mặc hay chịu khổ chịu cực. Nói tóm lại, đây là một chuyến đi chơi đúng nghĩa để thư giãn, tính ra là một công việc tốt.

Chu Cừ luôn nghĩ cho Lương Tri nên cô đương nhiên không từ chối sự sắp xếp này.

Chỉ là việc thuyết phục Phó Kính Thâm thì có chút khó khăn. Anh biết mình từng hứa sẽ cho cô tự do trong công việc, không can thiệp nữa, nhưng đến lúc phải xa cô, trong lòng lại có cả ngàn nỗi không nỡ.

Máy quay của đoàn làm phim sắp đến cửa căn hộ rồi mà Phó Kính Thâm vẫn giữ chặt Lương Tri không buông: "Chờ chút, anh h·ô·п thêm lát nữa."

Lương Tri mím môi cười, vòng tay ôm eo anh.

"Đồ đạc mang đủ chưa? Anh kiểm tra lại cho em nhé?" Anh ra dáng một ông bố lo lắng, Lương Tri đã quen rồi nên không nhịn được cười.

"Hành lý đều do anh sắp xếp cả, với lại vừa nãy cũng đã kiểm tra rất nhiều lần rồi, không sao đâu mà." Cô gái nhỏ nhẹ nhàng đáp.

"Nước ngoài không như ở nhà, không có ai bên cạnh chăm sóc. Có chuyện gì thì cứ gọi cho anh, anh đều giải quyết được hết."

"Tổ sản xuất không cho mang điện thoại."

"???" Sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi: "Cái quy tắc rác rưởi này là thằng khốn nào đặt ra vậy? Ông đây phải khiến tên đó phá sản!"

Lương Tri cười đến mức suýt sặc: "Thôi được rồi, em phải đi đây Phó tiên sinh. Đừng để em biết anh đến Vịnh Tiểu Dạ đấy nhé!" Cô biết rõ anh sẽ không đi nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc.

"Khoan đã." Anh quay đầu vào phòng rồi đi ra, cầm theo một chuỗi thẻ điện tử đưa cho cô: "Cầm cái này theo. Mấy nơi em đến anh đều có nhà ở đó. Đây là thẻ, giữ cho cẩn thận. Nếu đoàn phim keo kiệt, không có chỗ ở thì cứ về nhà mà ở. Lỡ làm mất thẻ cũng không sao. Mật khẩu đều là ngày sinh của em. Tự chăm sóc bản thân thật tốt, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ."

"Em biết rồi mà Phó tiên sinh."

"Ôm thêm chút nữa đi, vội gì chứ!"

Chương (1-112)