Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 083

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 083
Ngủ cùng anh
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Không có anh em không ngủ được."

Đêm giao thừa, cả nhóm quấn lấy nhau không chịu về, lấy cớ là đón giao thừa nhưng thực chất là ham vui quá mức. Hơn nữa, vì có Lương Tri ở đó, Phó Kính Thâm vốn đã bao nhiêu năm không có được tính tình tốt như vậy, không muốn làm mất hứng của cô gái nhỏ nên mặc kệ họ muốn làm gì thì làm.

Đông người nên rất náo nhiệt, không khí năm mới tràn ngập. Mọi người quây quần ăn uống, ba cô gái nhỏ đều nhận được bao lì xì từ các chàng trai.

Lương Tri ít khi tiếp xúc với tiền nên cô không có khái niệm gì nhiều về mấy thứ này. Trước đây, cha và Lương Kỳ Đông cũng lì xì cho cô. Mỗi lần nhận được, cô chỉ nhét tiền vào ví một cách tùy tiện nhưng lại cất giữ cẩn thận phong bao màu đỏ bên ngoài. Trên đó có những lời chúc viết tay của gia đình và bạn bè, cầu mong năm nào cũng bình an, vạn sự như ý.

Giờ đây, cô nhận được mấy phong bao cùng lúc, cô xòe chúng ra như một chiếc quạt nhỏ, lấy điện thoại ra chụp lại tất cả những lời chúc trên đó.

Tưởng Chanh Chanh tính tình thẳng thắn, cô ấy rút hết mấy tấm thẻ ngân hàng trong bao lì xì ra, nhìn lướt qua rồi lên tiếng trêu chọc: "Chu thiếu, anh cho ít quá, còn không đủ tiền mua một cái túi của em."

Chu Tĩnh Hàng râu tóc dựng ngược, mắt trợn tròn. Hôm nay anh ta thua mất mấy căn nhà cộng thêm một dãy cửa hàng ở phố sầm uất, lúc này tim anh ta đang rỉ 〽️á●⛎. Đây đúng là tai họa đầu năm mới của anh ta.

Thế nhưng, dù sao anh ta cũng là công tử nhà giàu, tiền bạc đối với anh ta cũng chỉ là chuyện nhỏ. Lúc thua thì la oai oái vài câu rồi quay lưng đi là quên ngay, chẳng đau chẳng ngứa. Mấy người này tính cách hào phóng, tiêu tiền cũng mạnh tay, trong phong bì lì xì toàn là thẻ, trong thẻ là cả một dãy số không. Đối với một gia đình bình thường, có khi mấy chục năm cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền như vậy. Vậy mà cô gái vừa được lợi lại còn làm bộ làm tịch trước mặt anh ta, suýt chút nữa khiến anh ta tức 𝖈.♓.ế.†. Anh ta chỉ muốn vươn tay đánh cô, nhưng lại sợ cô gái mặt dày này la lên anh ta đánh phụ nữ: "Mẹ kiếp, con gái nhà ai lại phá của như cô, một cái túi bằng hai căn nhà của người ta!"

Tưởng Chanh Chanh cười ngượng nghịu, vẫy vẫy vài chiếc thẻ trong tay rồi vẫn rất lễ phép nói lời cảm ơn.

Tiểu Sương đứng im một bên, không dám nhận mấy phong bao lì xì kia. Lúc đến, cô cũng đã chuẩn bị vài phong, bên trong có mấy tờ tiền mới tinh cùng lời chúc mừng năm mới viết tay. Dù số tiền ít ỏi nhưng chứa đựng tấm lòng chân thành nhất của cô gái nhỏ. Số tiền này cô đã tiết kiệm từ khoản sinh hoạt phí ít ỏi của mình. Cô có thể keo kiệt với bản thân nhưng luôn hào phóng với bạn bè. Nhưng dù có hào phóng đến đâu, gia cảnh cũng có hạn. Cô chưa từng thấy cảnh tượng như thế này, từ nhỏ đến lớn cũng chưa nghe nói có ai bỏ thẻ ngân hàng vào lì xì cả. Cô gái nhỏ do dự mãi, cuối cùng vẫn rất lịch sự lì xì lại từng người một.

Dù sao cô cũng đã chuẩn bị khá lâu, tiền tuy ít nhưng tình cảm thì đầy. Trong ba người này, Sở Cựu và cô có mối ⓠ⛎𝐚-n ⓗ-ệ ít thân thiết nhất, cô đưa lì xì cho anh ta trước. Anh ta chỉ khẽ gật đầu, nói lời cảm ơn.

An Khải là người trong giới, thường ngày khi mọi người tụ tập, anh ta có thể cảm nhận được cô gái nhỏ này có ý tránh xa mình. Có lẽ cô sợ người ta nói cô dựa vào mối զ_𝖚@_𝓃 ♓_ệ của bạn bè để leo cao. Thành Tiểu Sương rất biết giữ mình. Anh ta nhận lì xì rồi khẽ cười, quay sang nói với Tưởng Chanh Chanh đang ngang ngược: "Cô nhìn người ta rồi nhìn lại mình xem."

Tưởng Chanh Chanh không để ý đến anh ta, cứ thế ăn từng miếng há cảo. Cô cũng mở phong bao lì xì của Tiểu Sương, chăm chú đọc những lời mà cô bạn cùng phòng đã viết bằng cả tấm lòng.

Tiểu Sương không giống những công tử nhà giàu chỉ biết nhét tiền như Chu Tĩnh Hàng. Tưởng Chanh Chanh đọc vài câu, cô gái vốn tính tình lạnh lùng, thẳng thắn như cô cũng thấy sống mũi cay cay, trong lòng tràn ngập xúc động.

Phong bao lì xì cuối cùng được đưa cho Chu Tĩnh Hàng. Tiểu Sương cúi đầu, vẻ mặt có chút gượng gạo, cảm thấy số tiền ít ỏi này chắc chắn không lọt vào mắt những phú nhị đại vung tiền như rác như họ nhưng cuối cùng vẫn đưa cho anh ta.

Chu Tĩnh Hàng thản nhiên nhận lấy, ngước mắt nhìn cô một cái, giọng nói không còn vẻ cứng rắn như lúc nãy với Tưởng Chanh Chanh: "Cúi đầu thấp nữa đi, sắp nhìn thấy cái đầu hói của cô rồi."

Thành Tiểu Sương lập tức ngẩng đầu lườm anh ta, yếu ớt cãi lại một câu: "Ai hói chứ." Sau đó quay người bỏ đi.

Ở nơi cô không nhìn thấy, Chu Tĩnh Hàng nhét vội phong bao lì xì vào túi áo khoác trong, ngay sát ռ·ⓖự·𝐜.

Cuối cùng, Thành Tiểu Sương cũng không cầm mấy tấm thẻ ngân hàng đó đi. Cô giữ lại phong bao lì xì, rút thẻ ra, rồi nhân lúc sau bữa cơm tất niên, khi mấy người đàn ông đều say mèm, bất tỉnh nhân sự, cô lặng lẽ đặt lại chỗ cũ.

Trong lòng cô hiểu rõ, Chu Tĩnh Hàng và An Khải mồm thì cằn nhằn Tưởng Chanh Chanh được lợi còn ra vẻ, nhưng cô biết người thực sự được lợi là mình. Chanh Chanh gia cảnh tốt, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhóm người này, bạn bè tặng cho nhau món quà giá trị như thế là chuyện bình thường. Cô ấy nhận thẻ ngân hàng không có gì sai, nhưng đây lại là tình cảm mà cô dù thế nào cũng không thể gánh nổi. Cô gái nhỏ từ bé đã được bà nuôi nấng, dạy dỗ tốt, biết tự lượng sức mình, sẽ không dễ dàng chấp nhận sự chăm sóc không rõ lý do từ người khác.

Đêm Giao thừa, mấy người đàn ông này sống ngần ấy năm trời chưa từng thức đêm đón Giao thừa kiểu này nhưng thức xuyên đêm ăn uống vui chơi thì lại rất thành thạo. Mấy người uống chút rượu, ngủ gật một lát, tỉnh dậy lại tiếp tục chơi bài, không khí vô cùng hòa hợp.

Người duy nhất không uống rượu là Phó Kính Thâm. Giờ đây, trong lòng anh có điều vướng bận, Lương Tri vẫn ở bên cạnh, cần anh chăm sóc. Anh phải luôn tỉnh táo, phòng khi cô gái nhỏ tìm anh mà anh không thể lo cho cô được.

Mấy cô gái trẻ cũng biết tìm chỗ vui mà xúm lại, tất cả đều vùi mình trên ghế sofa ở phòng khách tầng một để xem tivi.

Thế nhưng, vào thời điểm này, các đài truyền hình lớn đều đang chiếu chương trình Xuân vãn mừng năm mới. Người trẻ tuổi xem những chương trình này chỉ để chê bai rồi lăn ra ngủ. Tưởng Chanh Chanh thấy chán nên đề nghị xem đĩa.

Mấy người họ đều là người trong giới này, tiếp xúc với công việc hậu trường đã lâu nên không còn thích xem mấy chương trình giải trí đang thịnh hành nữa. Hầu hết các ngôi sao trong chương trình giải trí đều là những người mới nổi mà họ quen biết trong giới, có quá nhiều ví dụ về việc trên sân khấu và ngoài đời khác nhau nên xem nhiều chỉ thấy phiền. Chi bằng xem những tác phẩm kinh điển của bậc tiền bối để học hỏi kỹ năng diễn xuất.

Lương Tri không có ý kiến gì, Tiểu Sương và Tưởng Chanh Chanh vội chạy đến bên cạnh tủ tivi để lục lọi tìm đĩa phim.

Lương Tri chưa bao giờ động vào chỗ đó nên hoàn toàn không biết Phó Kính Thâm đã nhét gì vào bên trong. Một lúc sau, hai cô gái nhỏ với vẻ mặt tinh quái bỏ một chiếc đĩa vào rồi cười đùa với cô.

"Làm sao thế?" Vẻ mặt Lương Tri vô tội.

Tưởng Chanh Chanh bĩu môi: "Phó Kính Thâm thật sự yêu cậu đến tận xương tủy."

"Hả?" Mặc dù không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng Lương Tri vẫn theo thói quen đỏ mặt.

Một lát sau, bộ phim cô đóng lúc mới vào nghề được chiếu trên TV. Cô gái nhỏ ngại đến mức chỉ muốn chui xuống đất, cứ ôm chặt cái gối che mặt không buông.

Tưởng Chanh Chanh cười đau cả bụng, Tiểu Sương cứ kéo gối ôm của cô, ghé tai cô nói: "Đĩa phim của đàn ông khác kiểu gì cũng có video hướng dẫn của mấy "giáo viên" Nhật Bản, còn ông xã của cậu thì toàn lưu trữ phim cậu đóng, bộ nào cũng cất kỹ càng. Chậc chậc chậc, bình thường gặp nhau chưa đủ à! Cái mùi tình yêu chua loét!"

Tưởng Chanh Chanh trêu chọc: "Với anh ta thì Tri Tri của chúng ta chính là liều thuốc k*ch th*ch di động."

Lương Tri đá mỗi người một cái nhưng bắp chân gầy gò nên chẳng có lực, hai cô bạn vẫn cười không ngớt.

Tuy nhiên, sau khi bình tâm lại và xem một lúc, cô lại phát hiện ra vấn đề. Sau vụ tai nạn xe hơi, cô đã chăm chỉ học một học kỳ diễn xuất, còn học được nhiều điều từ An Khải và các tiền bối trong đoàn phim. Giờ đây diễn xuất đã tiến bộ hơn nhiều, cách nhìn phim cũng đa chiều hơn. So với cô gái nhỏ ngây thơ ngày trước, giờ đây cô có thể chỉ ra vấn đề của chính mình.

Tiểu Sương luôn động viên cô, còn Tưởng Chanh Chanh lại nói thẳng: "Hồi đầu tớ đọc tiểu thuyết này, thực ra trong lòng cảm thấy nhân vật của cậu đáng lẽ không có tính cách như vậy."

Lương Tri gật đầu. Lúc đó, trong đầu cô chỉ nghĩ đến chuyện rời xa Phó Kính Thâm. Đóng phim không phải vì đam mê mà là một cách để trốn khỏi anh. Lòng không trong sáng, làm việc gì cũng không tốt. Cô gái nhỏ vô thức nói: "Lúc đó, tâm trí tớ không đặt vào chuyện này, thật có lỗi với vai diễn và đoàn phim."

Nói xong, cô không để ý gì cả. Tưởng Chanh Chanh gật đầu: "Bây giờ tốt lên là được rồi."

Phó Kính Thâm đang ở trong bếp gọt hoa quả cho Lương Tri. Cô gái nhỏ dễ thèm ăn vặt, thường thích cầm hoa quả ngồi ăn khi xem phim nên anh chọn mấy loại cô thích nhất, rửa sạch, cắt xong rồi mang ra phòng khách.

Anh vừa đi đến chỗ bình hoa ở lối vào thì bất chợt nghe thấy câu nói vừa rồi của cô, bước chân bỗng khựng lại. Tim anh thắt lại, ngay cả hơi thở cũng chậm đi nửa nhịp.

Tiểu Sương dường như cũng nhận ra có điều gì đó không đúng, quay đầu lại, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn Lương Tri: "Tri Tri, chuyện trước đây, không phải cậu quên hết rồi sao?"

Lương Tri được cô ấy nhắc mới sực nhớ ra, cặp lông mày thanh tú nhíu lại suy nghĩ một lát rồi lại giãn ra, không bận tâm: "Dạo này tớ thỉnh thoảng nhớ lại một vài chuyện. Nhưng mà cũng mơ hồ lắm, vừa rồi cũng là vô thức nói ra thôi. À mà, hôm nay ở trung tâm thương mại, tớ còn nhớ lại mật khẩu thẻ ngân hàng nữa."

Giọng cô gái nhỏ 𝐦.ề.𝖒 𝐦ạ.ℹ️, ngọt ngào, nghe không có gì khác lạ. Tiểu Sương và Chanh Chanh đều mừng cho cô nhưng trái tim trong lồng 𝐧🌀_ự_𝒸 Phó Kính Thâm lại đập càng lúc càng mạnh.

Anh dừng lại một lúc. Lương Tri trên sofa như có thần giao cách cảm, quay đầu lại. Thấy anh đứng ở chỗ vách ngăn, cô mỉm cười, nũng nịu đưa tay về phía anh: "Cho em sao?"

"Ừ." Tâm lý của người đàn ông xưa nay luôn vững vàng, dù lúc này tim đập như sấm, mặt anh vẫn không đổi sắc. Anh mỉm cười cầm đĩa trái cây đến cho cô, tiện tay đú·ⓣ cho cô một quả dâu tây.

Lương Tri nhai ngon lành. Trong không khí thoang thoảng một mùi ngọt ngào. Phó Kính Thâm không kìm được 𝐡ô_𝓃 lên khóe môi dính chút nước dâu tây của cô. Anh l**m môi, vẫn còn thòm thèm.

Tiểu Sương không dám nhìn, Tưởng Chanh Chanh cố tình tăng âm lượng TV lên, ngượng ngùng ho nhẹ hai tiếng: "Hai người có thể vào phòng tối mà làm mấy chuyện này được không?"

Phó Kính Thâm chẳng thèm để ý đến cô ấy, còn Lương Tri thì xấu hổ đến mức nép hẳn vào người Tiểu Sương.

Anh nhìn cô cười khẽ, sờ má cô rồi quay người rời đi, cho cô đủ không gian riêng tư.

Đĩa phim chiếu xong, Tiểu Sương chuyển lại sang kênh Xuân vãn cuối năm chờ đếm ngược. Nhưng Lương Tri chưa kịp nghe thấy tiếng chuông lúc giao thừa đã không kìm được mà ngủ quên trên ghế sofa.

Phó Kính Thâm đã rèn cho cô thói quen ngủ sớm. Giờ cô cuộn tròn trên sofa ngủ ngon lành.

Bên ngoài pháo hoa nở rộ, đó là do Phó Kính Thâm đã cho người chuẩn bị từ trước. Anh biết cô thích những thứ này nên đã dốc lòng sắp xếp từ rất lâu.

Tưởng Chanh Chanh bỏ điều khiển, quyết định nhập hội đánh bài với Sở Cựu và những người khác. Cô ấy tùy tiện xiên một miếng đào vàng còn sót lại của Lương Tri rồi đi sang phòng bên.

Sở Cựu liếc mắt nói: "Ồ, buổi tiệc của mấy cô gái kết thúc rồi à?"

Tưởng Chanh Chanh không nói gì, mà quay sang Phó Kính Thâm: "Vợ anh ngủ rồi, ở trên ghế sofa ấy."

Phó Kính Thâm gật đầu, lập tức đứng dậy đi về phía phòng khách.

Khi anh đi tới bên cạnh, Lương Tri đang đắp chiếc chăn lông vũ mà Tiểu Sương lấy cho, cuộn tròn nhỏ xíu trên ghế sô pha, trông vô cùng đáng yêu.

Lòng Phó Kính Thâm mềm lại, anh vươn tay bế cô vào lòng, quay người đi lên tầng hai.

Cầu thang xoắn ốc màu trắng sữa thường ngày giờ được treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ. Ngay cả ngày cưới của họ, Phó Kính Thâm cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào vui tươi như vậy.

Pháo hoa bên ngoài vẫn nổ liên tục. Anh từng bước đi lên, Lương Tri ngủ say trong vòng tay anh. Đến chỗ cửa sổ kính sát đất ở khúc quanh, tiếng pháo hoa nổ lớn làm người đẹp trong lòng anh giật mình. Anh vô thức nhíu mày, vỗ nhẹ trấn an nhưng cô gái nhỏ vẫn dụi mắt rồi từ từ tỉnh giấc.

Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trong vòng tay anh, khóe ⓜô-ℹ️ ↪️⭕𝓃-🌀 ⓛê-n, không đòi xuống.

"Ngoài kia là pháo hoa ạ?" Giọng cô vẫn còn khàn khàn vì vừa mới ngủ dậy.

"Ừ, pháo hoa rực rỡ."

Lương Tri cười toe toét: "Em muốn xem."

"Được."

Cuối cùng thì cô vẫn không bỏ lỡ tất cả những gì anh đã chuẩn bị cho cô. Cô lười biếng tựa vào anh ngắm nhìn pháo hoa, trong đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng rực rỡ bên ngoài cửa kính.

"Phó tiên sinh, anh phải luôn luôn bình an, luôn luôn ở bên cạnh em."

Người đàn ông 💰1ế●𝐭 𝐜𝐡ặ●✝️ bảo bối trong vòng tay, giọng khàn đi, hốc mắt chợt ươn ướt: "Được, ở bên em, mãi mãi ở bên em." Ước nguyện trong lòng anh cũng là điều này, đến 𝖈-♓-ế-t anh cũng không muốn buông cô ra.

Một lúc sau, Lương Tri tỉnh táo hơn. Có lẽ vì vừa nãy đã ngủ một giấc nên giờ cô không còn buồn ngủ nữa. Đêm nay là đêm Giao thừa, Phó Kính Thâm cũng không giữ nguyên tắc mà mặc cô làm nũng.

Cô muốn xuống lầu chơi bài cùng mọi người, anh cũng chiều theo. Anh ngồi bên cạnh giúp cô thần kỳ thắng Chu Tĩnh Hàng mấy ván liền.

Nhưng đến nửa đêm, mấy cô gái lại buồn ngủ, nắm tay nhau quyết định về phòng ngủ phụ.

Phó Kính Thâm kéo Lương Tri lại, 𝖓ⓖ-𝖍-ℹ️ế-п 𝐫-ă-𝖓-ⓖ nghiến lợi 𝖙𝐡*ì t*𝐡ầ*ɱ 𝐛ê*𝐧 tⓐ*𝖎 cô: "Mấy cô ấy ngủ phòng phụ, em về phòng anh ngủ, anh sẽ ngủ cùng em."

Lương Tri bĩu môi nói không, người đàn ông khẽ thở dài, nghiêm mặt để cô đi.

Thật đáng thương khi đêm giao thừa anh phải một mình lẻ bóng, trằn trọc mãi không thể ngủ được.

Nhưng hơn một tiếng sau, người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần trên giường chợt nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa. Theo bản năng, anh nắm chặt tay thành quyền, nhưng giây tiếp theo, cô gái nhỏ mặc áo choàng ngủ chân trần chạy về, e thẹn chui thẳng vào chăn của anh. Cái đầu nhỏ 〽️·ề·Ⓜ️ 𝖒·ạ·1 cọ cọ vào lồng ⓝ-🌀ự-↪️ rắn chắc của anh rồi xấu hổ thì thầm: "Phó tiên sinh, em không ngủ được."

"Hửm?" Anh thậm chí còn nghĩ mình đang mơ.

Lương Tri đè thấp giọng, lén lút như kẻ trộm: "Muốn ngủ cùng anh, anh ôm em được không..."

Anh không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.

Người đàn ông nhướng mày, ôm cô chặt hơn, nhưng vẫn không nhịn được ghen tuông hỏi: "Không phải muốn ngủ với chị em tốt sao, hả?"

Lương Tri bĩu môi, nhẹ nhàng nũng nịu: "Không có anh em không ngủ được."

Chương (1-112)