Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 070

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 070
Nhà họ Lục
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Con lạc đường rồi, không về được..."

Nhà cũ Lục gia nằm trên một vùng đất cao. Ông cụ Lục đứng trên sân thượng nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lương Tri đang leo lên con đường đất sâu trong núi, lòng ông như bị ai đó bóp nghẹt đau nhói.

Ông không chờ bà Lục vào nhà lấy áo khoác, lẩm bẩm trong miệng rồi bước xuống lầu.

Bà Lục dù sao cũng bình tĩnh hơn ông. Bà lắc đầu thở dài, bất lực ôm chiếc áo khoác bông của chồng, vội vã chạy theo sau.

Bao nhiêu năm qua, không biết bao nhiêu ngày đêm, bà không đếm xuể đã thấy ông cụ Lục thất thần như thế này bao nhiêu lần.

Từ sau năm con rể mà ông không ưa hy sinh khi làm nhiệm vụ, ông không còn gặp lại con gái mình nữa. Thoáng cái đã gần hai mươi năm trôi qua, ông đưa bà về lại ngôi nhà cổ trên núi.

Đây vốn là nơi ở sớm nhất của Lục gia. Ông cụ Lục ngày đêm mong nhớ đứa con gái út của mình. Khi về già, sự cố chấp năm xưa cũng tan biến hết. Giờ đây, ông chỉ mong con gái út trở về nhà. Con gái ông chưa từng đến ngôi nhà lớn ở Càn thị. Ông lo con không tìm về được nên đã xin về hưu sớm, trở lại ngôi làng để trông coi mảnh đất nhỏ này.

Hai người con trai nhà họ Lục chỉ có duy nhất một cô em gái là Lục Uyển Anh. Em gái vốn ngoan ngoãn, hai người anh cũng hết mực cưng chiều. Trong lòng họ hiểu nỗi nhớ thương và hối hận của bố nên không ngăn cản hai cụ già trở về sống trong núi sâu.

Tuy nhiên, gia đình họ Lục giàu có, hai người con trai không thể để bố mẹ mình chịu khổ trong núi. Hai cụ vừa đi, họ đã phái người đến tu sửa lại căn nhà cũ và con đường lớn phía trước dẫn xuống chân núi.

Lúc đầu, Lục Hồng Uyên không đồng ý. Khi đội sửa đường lái xe đến tận cửa, ông cụ Lục Hồng Uyên tức giận đỏ mặt, dùng chiếc gậy batoong đánh mạnh vào tấm lưng rộng lớn của con trai cả Lục Nam Xuyên: "Đồ bất hiếu! Con sửa đường sửa nhà, Uyển Anh thấy không quen thì làm sao dám về! Hôm nay ông già này sẽ đá·𝖓·♓ 𝖈ⓗ·ế·𝖙 cái thằng khốn này! Ai cho con sửa đường, đồ súc sinh không cho em gái về nhà!"

Lục Hồng Uyên vừa nhắc đến Lục Uyển Anh, trong lòng Lục Nam Xuyên cũng dâng lên một nỗi buồn không nói nên lời. Cô em gái nhỏ của anh là người anh nhìn cô lớn lên, nhưng nói mất là mất. Bao nhiêu năm nay anh cũng khổ sở tìm kiếm. Cú đánh của Lục Hồng Uyên rất mạnh nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không hề kêu một tiếng. Mãi đến khi ông cụ ✝️●ⓗ●ở ♓ổ●𝐧 𝖍ể●ⓝ được bà Lục dìu đến ghế nghỉ ngồi xuống, anh mới chậm rãi mở lời.

Giờ đây, anh là trụ cột của gia đình, đương nhiên không thể xúc động như Lục Hồng Uyên. Mọi nỗi nhớ và đau buồn đều dồn nén trong lòng, chỉ có giọng nói hơi khàn đi: "Bố."

"Đừng gọi tao là bố! Nhà này không có đứa con vô lương tâm như mày! Đồ súc sinh!"

"Bố, em gái từ nhỏ đã sợ bóng tối, sợ ma, chuyện này đâu phải bố không biết. Giờ con đã sửa sang đường xá, thêm đèn màu lộng lẫy, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, ấm cúng. Nếu em ấy trở về, từ xa nhìn thấy nhà mình đã chuẩn bị sẵn sàng để đón em ấy, em ấy nhất định sẽ rất vui."

"Hừ!" Lục Hồng Uyên hừ một tiếng, nhưng lời Lục Nam Xuyên nói không phải không có lý. Ông liếc nhìn anh, mặt lạnh lùng chống gậy trở về phòng ngủ trên lầu hai.

Lục Hồng Uyên không còn cản trở nữa.

Sau đó, ngày nào ông cũng tự mình dọn dẹp phòng ngủ của con gái út, tự tay sắp xếp, lau chùi. Dù mọi sách vở, đồ vật đã được xếp gọn gàng, bàn ghế lau chùi sạch sẽ không một hạt bụi, ông vẫn cứ lặp đi lặp lại công việc này mỗi ngày, không để người giúp việc động tay vào.

Thời trẻ, ông quanh năm ở trong quân đội, một lòng bảo vệ Tổ quốc, không hiểu nhiều về tình cảm riêng tư, cả người toát lên sự chính trực nhưng lại thiếu đi sự ấm áp.

Nhiều lúc, ông tự nhốt mình trong phòng con gái, sau khi dọn dẹp xong lại chìm đắm trong hồi ức, làm rối tung chiếc chăn đã được xếp ngay ngắn, rồi lại tỉ mỉ gấp lại từng chút một. Thói quen từ quân đội ăn sâu vào 〽️-á-𝖚 khiến ông nhất thời không thể thay đổi được. Chỉ vài động tác nhanh gọn, chiếc chăn hoa nhí của Lục Uyển Anh đã bị ông gấp thành một khối vuông vức, sắc cạnh như miếng đậu phụ.

Nhưng gấp chăn xong, ông lại thẫn thờ, một lát sau lại bắt đầu gấp lại, vừa làm vừa lẩm bẩm một mình: "Biết rồi, biết rồi, Uyển Anh không thích chăn gấp kiểu này đúng không? Bố quen rồi, già rồi trí nhớ cũng kém, đừng giận, đừng giận, bố gấp lại cho Uyển Anh..."

Mấy lần bà Lục lén đứng ngoài cửa khóc. Bà biết người bạn đời này của mình kiêu ngạo và cứng rắn cả đời, về già chỉ chịu mềm lòng trước mặt con gái. Giờ đây, ông lại ôm hết mọi lỗi lầm vào mình, nỗi buồn trong lòng còn nhiều hơn vẻ ngoài mạnh mẽ.

Thời gian rảnh, Lục Hồng Uyên luôn kéo một chiếc ghế ra ban công ngồi thẫn thờ. Trần ban công là mái kính do Lục Nam Xuyên cho người sửa, có thể che mưa chắn gió, cũng có thể nhìn thấy những vì sao đẹp nhất trong đêm hè. Ông cứ thế lặng lẽ ngồi ngoài đó, ngồi cả ngày lẫn đêm, mưa gió cũng ngồi, đôi mắt ông lão nhìn ra con đường xám đen đã được sửa sang bên ngoài, mong chờ nhìn thấy con gái trở về nhà.

Tối nay khi Lương Tri chạy lên núi, ông cũng ở đây một mình như mọi ngày. Cơn mưa càng lúc càng lớn, ông bỗng thấy lòng bất an, sốt ruột nhìn ra ngoài. Rồi ông thực sự nhìn thấy một cô gái nhỏ, cô gái ấy gần như giống hệt con gái út của ông.

Ông lão phấn khích quay vào nhà gọi vợ ra sân thượng, còn mình thì chẳng nghĩ ngợi gì mà lập tức chạy ra ngoài.

Bà Lục lo lắng đi theo sau nhắc nhở: "Ông ơi, nếu Anh Anh có về thật thì giờ cũng ngoài bốn mươi rồi. Rõ ràng cô bé vừa nãy chỉ mười bảy, mười tám thôi, không phải con gái mình đâu..."

Bước chân của Lục Hồng Uyên khựng lại, ông không nói gì. Thực ra trong lòng ông biết rõ, nhưng vẫn không kìm được bước ra ngoài.

Nhà cổ của Lục gia rất rộng, khoảng cách từ cổng đến nhà chính phải đi một đoạn khá xa. May mà Lục Hồng Uyên đã cho xây một hành lang nối liền hai đầu từ nhiều năm trước. Hành lang có dây leo quấn quanh ɱề-ⓜ ɱ-ạ-ℹ️ rủ xuống, trông rất nên thơ.

Khi còn nhỏ, Lục Uyển Anh thích nhất là ngồi ở đây đọc sách, gió mát thổi qua, thiếu nữ mỉm cười.

Vậy mà giờ lại tình cờ che mưa chắn gió cho hai người.

Lương Tri chạy một mạch lên từ một con đường nhỏ, cách đại lộ bằng phẳng mà Lục Nam Xuyên đang đi một ngã rẽ. Khi cô loạng choạng chạy đến trước cổng sân, đôi giày đã dính đầy bùn đất bẩn thỉu.

Lục Hồng Uyên đi ra đón, trong đầu đã suy đi tính lại lời bà nhà vừa nói. Ông cũng biết đây không phải là con gái mình nhưng vẫn còn chút lấn cấn.

Thế nhưng, khoảnh khắc hai người nhìn thấy Lương Tri, trái tim đã nguội lạnh một nửa bỗng đập mạnh trở lại.

Lúc này không chỉ ông cụ Lục xúc động, ngay cả bà Lục vốn luôn điềm tĩnh cũng kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Quá giống! Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lương Tri được che dưới chiếc mũ áo khoác nhưng vẫn bị mưa làm ướt, giống hệt như được đúc ra từ một khuôn với Lục Uyển Anh vậy!

Giờ đây cô mới ngoài hai mươi, cùng tuổi với Lục Uyển Anh khi bà ấy rời nhà. Nhìn qua thực sự giống như thấy cùng một người. Hai người mũi cay xè, hốc mắt đỏ hoe. Lục Hồng Uyên suýt chút nữa đã vứt cây gậy trong tay, chạy tới mở cổng cho Lương Tri.

Cô gái nhỏ chạy một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy người. Khi ở bên Phó Kính Thâm, cô thích làm nũng, dễ khóc nhè, nhưng giờ đây khi thấy người khác, cô lại nuốt nước mắt vào trong, kìm lại những giọt nước mắt vừa rơi khi nhớ đến anh.

Khuôn mặt cô ướt đẫm, bị mưa lớn xối xả suốt chặng đường. Dù chiếc áo khoác cô mặc là do Phó Kính Thâm cẩn thận chọn lựa, ấm áp và chống nước tốt nhất nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra bên ngoài vẫn không tránh khỏi ướt sũng.

Giọng nói của Lục Hồng Uyên tuy nhuốm màu thời gian nhưng lại tràn đầy lòng yêu mến: "Ôi cháu bé, sao lại chạy ra ngoài dầm mưa thế này, mau vào đi."

Cô gái nhỏ vẫn ôm chặt gói mì tôm khó khăn lắm mới mua được. Lục Hồng Uyên mở cổng sân, vội kéo cô vào hành lang. Bà Lục cũng chẳng quan tâm ông nhà có lạnh hay không, vơ ngay chiếc áo khoác định khoác cho chồng trùm lên người Lương Tri.

"Cháu cảm ơn ông bà ạ, cháu bị lạc đường rồi, không về được." Cô lễ phép cảm ơn. Cô gái trẻ vừa khóc xong, lại dầm mưa giữa mùa đông nên giọng mũi rất nặng, tiếng gọi ông bà nghe thật ngọt ngào.

Trái tim người già của bà Lục gần như tan chảy.

"Không sao, không sao. Vào với bà, nhà bà ở ngay đây. Bên ngoài mưa to, mau vào sưởi ấm đã."

Bà nắm bàn tay lạnh buốt của Lương Tri, xoa bóp cho cô ấm lên. Còn Lục Hồng Uyên thì từ từ cúi xuống nhặt lại cây gậy đã buông, tay kia xách theo một túi mì gói lớn mà Lương Tri mang đến, đi theo sau hai người. Lão già này hai mươi năm qua lần đầu tiên có tinh thần đến vậy.

Dù Lương Tri chỉ là một cô nhóc không rõ lai lịch nhưng cô ấy lại quá giống cô con gái nhỏ của họ. Nỗi nhớ thương dâng trào, hai ông bà lập tức dùng thái độ đối xử với con gái để chăm sóc cô.

Thấy vậy, Lương Tri vội đưa tay ra: "Ông ơi, để cháu xách cho, phiền ông quá!"

"Không phiền, không phiền. Hồi trẻ ông từng đi nước ngoài tham gia gìn giữ hòa bình đánh trận đấy, con cứ yên tâm đi theo chúng ta. Lát nữa vào trong, để bà dẫn con đi tắm, nhìn con kìa, tóc ướt hết rồi."

Đây là Lục Hồng Uyên tràn đầy sức sống mà bà Lục đã lâu không được thấy.

Bà nắm tay Lương Tri đi vào. Cơn mưa lớn dường như đang trêu người, lúc nãy cô đi bên ngoài thì mưa như trút nước, giờ đã tìm được chỗ trú thì lại dần nhỏ hạt.

Tiếng mưa nhỏ dần, hành lang lại trở về sự yên tĩnh thường ngày. Lương Tri đói từ trưa đến tận nửa đêm, bụng không kìm được kêu lên "òng ọc". Mặt cô thoáng tái đi, ngại ngùng cười với bà Lục, rồi khẽ hỏi: "Bà ơi, nhà mình có nước nóng không ạ? Lát nữa... cháu muốn úp mì ăn liền..."

Nói xong, cô càng thấy xấu hổ hơn. Cô gái nhỏ vốn dĩ rất ngại, ngoại trừ làm nũng với Phó Kính Thâm, cô chưa từng nhờ vả ai. Thế mà hai ông bà lão bên cạnh dù mới gặp lần đầu lại khiến cô có cảm giác rất thân thiết. Cô cũng không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó, nếu là bình thường, cô sẽ không bao giờ dám phiền người khác như vậy.

"Có, có chứ, nhưng cháu phải tắm rửa trước đã, bị dính mưa giữa mùa đông thế này không phải chuyện đùa. Bụng đói thì bà nấu cho ăn, lát nữa tắm xong là có ngay."

"Thế thì phiền bà quá, cháu ăn mì gói là được rồi ạ, cháu mua sẵn rồi..." Lương Tri vội vàng xua tay.

Bà Lục cũng là người dứt khoát. Bà quay đầu nháy mắt với ông lão: "Ông ơi, lát nữa vào nhà giấu gói mì của con bé đi. Món này không có chất, ăn đau bụng thì khổ."

Lục Hồng Uyên cũng gật đầu: "Cháu nghe lời bà đi, tay nghề của bà ấy giỏi lắm. Con gái nhà ông luôn miệng bảo đồ ăn mẹ làm là ngon nhất trên đời."

Vừa dứt lời, cả hai im lặng một lúc. Lương Tri không nhận ra điều gì bất thường, chỉ thấy lúc này người thật sự rất lạnh nên phải nghe lời đi tắm nước nóng trước, nếu không lỡ mà ốm, Phó Kính Thâm chắc chắn sẽ quay lại để đưa cô về nhà ngay lập tức.

Bà nội Lục dẫn Lương Tri vào phòng con gái Lục Uyển Anh. Bên trong đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, tất cả đều mới tinh. Dường như đã chuẩn bị chu đáo để đón con gái về nhà, nhưng con gái chưa về thì lại đón được một cô gái hợp ý. Bà mở cửa phòng, lén nhìn ông chồng một cái. Lục Hồng Uyên rõ ràng không có ý kiến gì, đây là nơi mà ông ấy thường không cho phép ai bước vào, ngay cả hai anh em Lục Nam Xuyên và Lục Bắc Xuyên lỡ đi vào một lần cũng bị ông ấy dùng gậy đánh ra.

Bà Lục khẽ thở dài.

Lương Tri vào phòng tắm rửa, lúc bà Lục quay lại bếp thì ông Lục, người ngàn năm không vào bếp, cũng cầm dao lên, làm ra vẻ thành thục thái rau cải thảo thành từng miếng nhỏ.

Bà Lục mặc kệ ông, chỉ xắn tay áo lên bắt đầu rửa mấy củ cà rốt mà người phụ nữ dưới núi cho bà vào buổi chiều.

"Bà rửa cái đó làm gì, trong nhà có ai thích ăn đâu."

Bà Lục luôn cảm thấy Lương Tri có lẽ không chỉ đơn giản là tình cờ giống con gái bà. Bà không để ý đến Lục Hồng Uyên, rửa sạch cà rốt rồi cho vào nồi canh hầm.

Vì là nơi không quen thuộc nên Lương Tri tắm khá chậm. Bà Lục kiên nhẫn ngồi bên giường của con gái ngày xưa để đợi cô. Khoảnh khắc cô gái nhỏ mặc bộ đồ ngủ bà đã chuẩn bị bước ra, bà suýt nữa đã nghĩ Uyển Anh đang đứng trước mặt mình.

"Anh Anh à..."

"Dạ? Bà sao thế ạ?"

"À, không có gì, xuống lầu ăn cơm thôi, mặc cả áo bông vào, kẻo bị lạnh."

Lương Tri cong mắt cười tít lại cảm ơn. Khi cô đến phòng ăn, trên bàn đã bày mấy món ăn nóng hổi, bát mì sốt đặc thơm lừng còn bốc hơi nghi ngút, khiến cô suýt nữa ch** n**c dãi.

Cô ngại ngùng cười. Bà nội Lục v**t v* mái tóc vừa được sấy khô của cô với vẻ trìu mến.

"Ăn ngon miệng nhé, đừng để bị đói."

"Vâng." Lương Tri thật sự đói rồi. Cô được Phó Kính Thâm nuông chiều nên lâu rồi không phải chịu khổ. Lúc này, cô ăn ngấu nghiến, hai má phồng lên, trông tinh nghịch và đáng yêu hơn Lục Uyển Anh hồi đó.

Bà nội Lục đúng lúc lên tiếng hỏi: "Cháu không ăn cà rốt à?"

Lương Tri áy náy lắc đầu.

Ông nội Lục nói đỡ cho cô: "Nhiều đứa trẻ không thích ăn cà rốt đâu, món này có mùi lạ, không thích cũng là chuyện bình thường."

Thế nhưng cả hai người đều biết, đó không phải là câu trả lời mà họ muốn nghe.

Nhưng ngay sau đó, Lương Tri nhai mấy cái, nuốt sạch sợi mì mềm dai trong miệng rồi giải thích: "Không phải con không thích mùi vị này, chỉ là mỗi lần ăn vài miếng cà rốt con lại thấy khó chịu... Nhưng mẹ con bảo không trách con, bà cũng như vậy..."

Lời tác giả: Trong lời tác giả trước đó An Khải đã nói địa điểm quay phim này do Lục Tùy giới thiệu, An Khải không nói bừa đâu.

Chương (1-112)