Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 063

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 063
Ngày kỷ niệm
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Lương Tri mãi mãi yêu anh."

Cô ma nữ nhỏ đáng thương bị du khách trêu chọc một hồi trong căn phòng tối tăm. Lúc bước ra khỏi vòng tay rắn chắc của anh, cô thấy vô cùng xấu hổ.

"Anh ra đi, em còn phải làm việc mà." Bàn tay nhỏ bé không có lực của cô đẩy anh. Phó Kính Thâm sao có thể đi. Anh bực bội từ sáng sớm, thấy lịch trình kỷ niệm ngày cưới đã sắp xếp đâu vào đấy đều đổ bể. Thế nhưng, giữa cuộc họp, Từ Cải bước vào thì thầm với anh rằng bà xã đang làm thêm ở nhà ma. Anh chẳng nói chẳng rằng bỏ lại cả một phòng giám đốc cấp cao mặt mày ngơ ngác, tiện tay khoác áo vest rồi vội vàng đến đây.

Anh dồn cô vào một góc tối, т_ⓗâ_ⓝ 🌴𝖍_ể cô gái nhỏ nhẹ bẫng, anh dễ dàng ôm cô vào lòng. Ánh đèn tạo hiệu ứng rùng rợn trong phòng thỉnh thoảng lại chiếu vào "cô ma nhỏ" của anh. Phải công nhận, khuôn mặt tinh xảo và vóc dáng nhỏ nhắn của cô, dù khoác lên mình chiếc áo choàng trắng dính đầy 𝐦●á●⛎ vẫn khiến anh thấy cuốn hút.

Mãi một lúc sau anh mới buông cô ra, cô vừa mở miệng đã bảo anh đi. Người đàn ông bực bội lại giữ cô lại và ♓.ô.ռ sâu thật lâu. Sau đó, anh bước vài bước đến phía sau cô, tùy ý ngồi lên một chiếc quan tài. Anh duỗi chân một cách lười biếng, chống tay lên đùi, bắt đầu thưởng thức "công việc" của cô với vẻ thích thú.

Lương Tri cũng đành chịu, dù sao anh cũng mua vé vào thật. Nhưng bị người ta nhìn chằm chằm thế này, cô thậm chí còn ngại cả việc hù dọa người khác.

Phó Kính Thâm phía sau khẽ cười. Cô gái nhỏ mặc một chiếc áo choàng trắng rộng thùng thình đứng trong góc tối có gió lùa, thỉnh thoảng bị du khách đột ngột bước vào dọa cho giật mình. Vẻ lúng túng của cô trông đáng yêu vô cùng, thỉnh thoảng còn đợi du khách đi xa rồi quay lại ra lệnh cho anh không được cười.

Thật là một "tiểu bảo bối" 〽️·ề·Ⓜ️ Ⓜ️ạ·𝖎, ngọt ngào. Anh còn không kiềm chế được mà trêu chọc cô trong bóng tối. Anh vừa hài lòng vừa không yên tâm với không gian khuất nẻo này. Bảo bối của anh quá sức q⛎-γế-п г-ũ, sức hấp dẫn nữ tính toát ra từ cô không ngừng thu hút người khác, dù cô có hóa thân thành nữ 🍳ц●ỷ mặc đồ trắng đi chăng nữa, anh vẫn phải canh chừng cẩn thận, không cho ai chạm vào.

Một giờ hồi hộp trôi qua rất nhanh. Nhờ có Phó Kính Thâm, đôi môi đỏ chót của Lương Tri đã nhòe nhoẹt đến không nỡ nhìn.

Trong bóng tối không có gương nên cô không hay biết gì. Đến khi đi theo lối ra của nhân viên để ra chỗ sáng, người đàn ông vẫn thong thả theo sau đột ngột kéo tay cô. Anh nhẹ nhàng giật một cái, kéo cô lại gần rồi v**t v* má cô, ngón cái mờ ám lướt trên khóe môi cô.

"Sao thế ạ?" Cô ngẩng đầu hỏi, vẻ mặt ngơ ngác, bàn tay nhỏ Ⓜ️ề-ɱ ⓜạ-❗ như không xương bị anh nắm chặt, trông ngoan ngoãn đến lạ.

Khóe môi Phó Kính Thâm khẽ cong lên, giọng nói trầm ấm: "Bị lem rồi, để anh lau giúp em."

"Hả?" Một lúc sau cô mới hiểu ra, lem thì trách ai được! Cô 💲𝖎ế-✞ ⓒ-h-ặ-ⓣ nắm tay nhỏ, liên tục đấm vào vai anh để trút giận. Người đàn ông chỉ cười cưng chiều, nghe cô than vãn: "Tại anh hết! Đồ lưu manh!"

"Ơ, anh đã làm gì đâu mà lưu manh?" Tay anh vẫn không ngừng lau, nghe Lương Tri nói, anh cười có chút ngả ngớn, lời nói đầy trêu chọc: "Cô bé, có biết lưu manh sẽ làm những gì không?"

"Ai mà muốn biết chuyện đó..."

"Anh làm mẫu cho em nhé?"

Lương Tri lập tức thoát khỏi vòng tay của anh, co đôi chân thon thả chạy ra ngoài.

Cô với khuôn mặt lem luốc quay về phòng trang điểm. May mắn là lúc này không có ai bên trong. Cô gái nhỏ nhìn vào tấm gương lớn, vành tai không kìm được đỏ ửng.

Cô gái thoăn thoắt tẩy trang, rửa mặt qua loa. Khi ra ngoài, những sợi tóc lòa xòa bên má vẫn còn vương những hạt nước trong veo, cả người sạch sẽ, tinh khôi, khiến người ta không kìm được mà ngắm nhìn thêm.

Phó Kính Thâm vẫn kiên nhẫn đợi dưới bóng cây. Anh mặc vest, chỉnh tề từ đầu đến chân toát lên khí chất của một người đàn ông thành đạt. Gương mặt rắn rỏi, lạnh lùng của anh khác hẳn với những người đàn ông đi cùng bạn gái đến đây. Nhiều cô gái đi ngang qua không kìm được lén nhìn anh, rồi đỏ mặt lật đật chạy đi. Tuy nhiên, trong mắt anh dường như không có ai khác, chỉ chăm chú nhìn về phía lối ra của ngôi nhà ma.

Vài cô gái thì thầm với nhau: "Nhìn anh chàng đẹp trai dưới gốc cây kia kìa..."

"Gì, định đến bắt chuyện à?"

"Đúng là đẹp trai thật, nhưng nhìn hung dữ quá. Mình vẫn nên quý trọng tính mạng thì hơn."

"Nghĩ gì thế? Có người đàn ông nào đi chơi công viên một mình đâu, chắc chắn là đang đợi bạn gái rồi."

"Ghen tị muốn khóc luôn. Nếu có một người bạn trai đẹp thế này, tớ đâu nỡ để anh ấy phải đợi."

Tiếng xì xào vừa lắng xuống, một cánh cửa nhỏ phía sau văn phòng nhà ma mở ra. Lương Tri mặc chiếc áo khoác bông, từ xa đã cười tươi tắn, nhảy chân sáo chạy về phía anh. Nếu không tính hai cái chân thon nhỏ, cô trông y hệt một quả bóng tròn vo, vừa đáng yêu vừa đầy sức sống.

Cô gái hơn hai mươi tuổi đang ở độ tuổi tươi trẻ nhất. Cô may mắn quên đi ba năm đáng sợ, sau đó Phó Kính Thâm lại giúp cô chặn đứng mọi u ám và dơ bẩn. Thế giới của cô trong trẻo, nhẹ nhàng, vì thế niềm vui và hạnh phúc đến cũng dễ dàng.

Mấy cô gái nhỏ bên cạnh không kìm được dừng lại xem. Họ đứng không quá gần mà Lương Tri lại chạy quá nhanh nên không nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy cô có làn da trắng trẻo, vẻ ngoài dịu dàng. Cô gái nhỏ lao vào lòng người đàn ông đẹp trai dưới gốc cây. Anh dang tay đỡ lấy cô, dễ dàng bế cô lên. Lương Tri quấn hai chân gầy guộc quanh eo anh, mặt mày hớn hở.

Thật không biết nên ghen tị với ai.

Cô gái nhỏ thò tay vào túi áo, lấy ra ba trăm tệ, xòe ra trước mặt Phó Kính Thâm. Vẻ mặt cô đắc ý vô cùng, hệt như một đứa trẻ vừa làm được việc tốt nên không kìm được khoe với người lớn.

Giọng cô trong trẻo và ngọt ngào: "Tiền lương chủ nhà ma trả cho em đó! Có tận ba trăm lận, em tự kiếm được đấy!"

Phó Kính Thâm cũng cười trêu cô: "Sao em lại giỏi thế này?"

Cô càng thêm đắc ý, cằm hếch lên, sung 𝖘ướ𝖓.ɢ nắm chặt mấy tờ tiền màu hồng không nỡ buông: "Ban đầu là hai trăm một tiếng, nhưng chủ nhà ma nói vì thấy em xinh nên cho thêm một trăm, hi hi."

Quả nhiên, hơi thở của người đàn ông trước mặt đột nhiên trở nên nặng nề, giọng nói mang theo chút nguy hiểm: "Chủ nhà ma là đàn ông?"

Đôi mắt đen láy tinh nghịch của Lương Tri đảo qua đảo lại, cô gật đầu một cách tinh quái: "Vâng, đúng rồi."

Nhưng chưa kịp nói tiếp, cô đã cảm thấy bàn tay đang ôm eo mình bắt đầu nghịch ngợm véo mấy cái. Lương Tri sợ nhột nhất mà Phó Kính Thâm lại quá quen thuộc với cơ thể cô, chỉ vài cái đã khiến cô khanh khách cười, giọng nói mềm nhũn cầu xin, không ngừng kêu lên: "Chủ nhà ma là một bà cô mà, a! Phó Kính Thâm, anh không được véo chỗ đó!"

Hai người đùa giỡn một hồi, Lương Tri luôn quay lưng về phía những cô gái đang đứng xem nên không bị nhận ra. Vài người nhìn cô đầy ngưỡng mộ rồi bỏ đi.

Cô bị anh trêu chọc đến mức †ο-á-✝️ Ⓜ️-ồ ♓ô-ı. Sáng nay ra ngoài trời còn khá lạnh, Phó Kính Thâm bắt cô mặc một chiếc áo len cao cổ dày cộp. Ở nhà thì cô muốn mặc gì cũng được, nhưng ra ngoài anh không nỡ để cô bị lạnh, cứ muốn quấn cô thành một viên mochi tròn vo mới chịu.

Lúc này cô cảm thấy hơi nóng, một tay giữ cổ áo cao, tay kia cầm chiếc quạt nhỏ bằng tiền giấy quạt quạt. Nhưng cô gái ngây thơ không biết rằng Phó Kính Thâm cao lớn, đứng từ trên nhìn xuống, chiếc cổ trắng ngần non nớt của cô lộ ra hoàn toàn, vài vết "dâu tây" đỏ tươi trên đó khiến ánh mắt anh tối sầm lại.

Đó là dấu vết anh để lại khi tình cảm dâng trào đêm qua. Từ nhỏ cơ thể Lương Tri đã yếu ớt, chỉ cần dùng chút sức là để lại vết, giờ vẫn chưa tan hết. Anh nhìn mà cảm thấy phía dưới 𝖓ó-ռ-g 𝖇-ừ-ռ-g.

Yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động. Khi Lương Tri bớt nóng, anh đưa tay giúp cô chỉnh lại cổ áo. Trong lúc đó vô tình chạm vào làn da mề●ɱ ⓜ●ạ●ℹ️ của cô, anh thầm chửi thề trong lòng. Nhìn vào đôi mắt ư●ớ●ⓣ á●🌴, ngây thơ của Lương Tri, anh đành cố kìm nén ngọn lửa đang bùng lên.

Cô vẫn vui 𝐬ư_ớ_п_𝖌 khôn tả. Ba trăm tệ, Phó Kính Thâm sống đến giờ chưa từng thấy số tiền nào ít như vậy, cầm trên tay còn chẳng biết làm gì, thế mà cô gái nhỏ này lại cười ngọt hơn cả mật.

Thật không biết bình thường anh có làm cô thiếu thốn hay đói khát gì không mà ngày kỷ niệm kết h_ô_ⓝ không ở nhà, lại chạy đến cái nơi quái 𝐪●υ●ỷ này làm thêm vào giữa mùa đông, chỉ để kiếm ba trăm tệ đó?

Nếu là trước đây, anh sẽ bất chấp ngăn cản, nhưng bây giờ thì mặc kệ cô muốn làm gì thì làm, chỉ cần cô vui là được.

Lương Tri run chân, bước xuống khỏi người anh, ánh mắt vừa hay dừng lại trên chiếc áo sơ mi trước ⓝ🌀ự*↪️ anh.

Chiếc áo sơ mi trắng tinh đã bị dính vết đỏ tươi, nhìn là biết do lúc nãy anh làm càn trong nhà ma mà ra. Má cô hơi nóng lên, vội quay đi chỗ khác.

Anh nắm lấy bàn tay ⓜề_〽️ Ⓜ️ạ_ı của cô, giọng nói có chút không hy vọng hỏi: "Có biết hôm nay là ngày gì không?"

Cô gái nhỏ sững người một lát, rồi cố gắng gồng mặt, nghiêng đầu: "Không biết."

Giọng cô Ⓜ️ề.𝐦 ⓜạ.❗, dù câu trả lời không phải điều Phó Kính Thâm mong muốn, anh vẫn không thể giận cô.

Người đàn ông kéo tay cô đi. Chẳng biết anh dùng cách gì, khi mọi người đều phải xếp hàng mua vé để vào khu vui chơi, anh lại đường hoàng lái chiếc xe thể thao nổi bật kia vào, giờ đang đỗ ngay bên cạnh ngôi nhà ma. Lương Tri ngoan ngoãn để anh nắm tay đi theo.

"Đi đâu vậy?"

"Về nhà."

"Đợi một chút được không?" Cô trốn sau lưng anh, lén cười.

"Không."

Lương Tri bĩu môi, lay lay cánh tay anh. Người đàn ông quay lại, vẻ mặt có chút không ổn: "Vẫn không muốn đi?"

Nhìn thấy một ngày đã trôi qua được một nửa, lòng anh có chút sốt ruột. Dù sao thì anh cũng muốn nhân ngày đặc biệt hôm nay để trao món quà đã chuẩn bị cho cô.

Lương Tri mím môi, trên mặt mang một nụ cười dịu dàng kỳ lạ. Anh kéo cô lên xe, cô ngoan ngoãn lên theo, chỉ là khi xe ra khỏi khu vui chơi, đi ngang qua tiệm bánh kem kia, cô bỗng đòi anh dừng xe lại.

Dù trong lòng Phó Kính Thâm đang vội vàng nhưng cuối cùng vẫn không thể từ chối cô. Anh quen với việc chiều theo ý cô, chiếc xe thể thao màu đen ngay lập tức dừng lại bên đường.

Lương Tri mỉm cười, dịu dàng nắm lấy bàn tay to lớn của anh, từng bước dẫn anh vào tiệm bánh kem.

Phó Kính Thâm bỗng cảm thấy hôm nay cô dường như hơi khác lạ, ánh mắt cũng chứa đựng bí mật. Anh nhướn mày, để cô ấn vai mình ngồi xuống chiếc ghế cách khung cửa kính.

Lương Tri nhận tạp dề từ nhân viên. Thấy vậy, cô nhân viên tinh ý rời khỏi quầy làm bánh, để lại không gian riêng tư tuyệt đối cho hai người.

Cô đeo chiếc tạp dề màu hồng nhạt, rồi cầm lấy túi kem trên bàn. Hai tay cô nắm chặt, chuyên tâm cúi đầu, làm theo những gì bạn fan đã dạy, nhìn có vẻ rất thành thục và chuyên nghiệp.

Cô làm việc chăm chú, Phó Kính Thâm cũng say mê ngắm nhìn. Góc nghiêng của cô gái thật dịu dàng. Cô gái nhỏ vốn hay làm nũng, trẻ con ngày nào giờ đây lại toát lên vẻ trưởng thành, chín chắn của một người phụ nữ. Phó Kính Thâm cảm động, không rời mắt khỏi cô lấy một giây. Mái tóc 𝐦*ề*ⓜ Ⓜ️*ạ*ⓘ xõa trên vai cô tinh nghịch, nhân lúc cô cúi đầu, vài sợi nhẹ nhàng rũ xuống má. Lương Tri mải mê làm bánh nên không để ý.

Người đàn ông đứng ngoài cửa kính nhìn thấy, anh đứng dậy đi ra sau cô. Anh thành thạo lấy sợi dây buộc tóc trong túi cô, nhẹ nhàng và thuần thục buộc tóc lại cho cô. Tóc cô vẫn còn thoang thoảng mùi hương sau khi tắm. Sau khi buộc tóc xong, Phó Kính Thâm vòng tay ôm lấy cô, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, hơi thở anh vương vấn mùi hương ngọt ngào.

Trong lòng anh mơ hồ biết cô đang chuẩn bị cho ngày kỷ niệm nhưng lại không dám tin đó là sự thật.

Nhìn phản ứng của cô, anh thấy không giống như là đã nhớ lại kỷ niệm xưa, anh cũng không hy vọng cô nhớ hôm nay là ngày kỷ niệm. Nhưng hành động của cô lại khiến anh nhen nhóm hy vọng.

"Em đang làm gì vậy?" Anh không kìm được hỏi.

"Làm bánh kem ạ." Anh ôm lấy cô, dù trời đông lạnh giá nhưng rúc vào lòng anh, cô không thấy lạnh chút nào.

"Để làm gì?"

Cô cười không nói gì nhưng những dòng chữ nắn nót, vụng về đáng yêu mà cô nặn ra từ mứt kem lại cho anh câu trả lời.

— Kỷ niệm ngày cưới vui vẻ, cảm ơn anh luôn ở bên em, Lương Tri mãi mãi yêu anh.

Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy mắt mình cay xè. Rất nhiều điều muốn nói nhưng đều nghẹn lại trong cổ họng.

Lương Tri vẫn đang vẽ hình trái tim bên cạnh. Bàn tay ấm áp của Phó Kính Thâm đặt lên mu bàn tay cô, hai bàn tay nắm lấy nhau cùng vẽ.

Chuyện một người đàn ông cứng rắn trở nên dịu dàng, những việc anh chưa bao giờ làm trong đời, sau khi gặp cô, anh đã làm tất cả.

Anh vẫn không thể tin nổi, mãi một lúc sau mới cất tiếng hỏi: "Sao em lại nhớ, hả? Dì Lâm nói cho em biết à?"

"Không phải." Cô mỉm cười nói: "Mấy hôm trước em tìm thấy một cuốn sổ tay, chắc là cuốn sổ em dùng trước khi bị tai nạn. Trong đó dường như ghi lại những ngày và những thứ rất quan trọng, trang cuối cùng có viết kỷ niệm ngày cưới. Hihi, may mà em phát hiện ra sớm, em không quên đâu nhé Phó tiên sinh."

Vừa nói cô vừa ngượng ngùng, giọng nói nhỏ dần.

Tay Phó Kính Thâm khựng lại một lát, cho đến khi cô 𝐦ề·𝖒 𝖒·ạ·𝒾 ngước lên hỏi có chuyện gì, anh mới lấy lại được suy nghĩ. Khi nghe cô nói đến cuốn sổ tay dùng trước khi mất trí nhớ, sự xúc động phút chốc biến thành niềm vui 💰ư.ớ.п.ℊ tột độ. Cơ thể anh hơi r𝐮.𝓃 𝐫.ẩ.𝐲, rõ ràng trong lòng còn kích động hơn vẻ bề ngoài. Giọng anh có chút khàn, môi kề sát tai cô thì thầm hỏi: "Em nói, trong cuốn sổ tay trước khi em mất trí nhớ có ghi kỷ niệm ngày cưới à?"

"Vâng." Cô gật đầu, có chút may mắn: "May mà em đã ghi lại, nếu không có nó, tối nay về nhất định sẽ bị anh hành 𝖈♓*ế*𝐭."

Cô gái nhỏ nói đến chuyện "vất vả" thì cổ đỏ ửng, cuối cùng giọng lí nhí gần như chỉ muỗi mới nghe thấy: "Phó tiên sinh, anh xấu xa lắm..."

Cô nũng nịu trong lòng anh, còn anh thì xúc động đến mức rối bời. Anh chợt muốn bắt đầu tin rằng Lương Tri của anh yêu anh, từ xưa đến nay, cô vẫn luôn đặt anh ở trong tim.

"Lương Tri mãi mãi yêu anh?"

Cô ngại ngùng không nói.

Người đàn ông cúi đầu 𝐡ô●𝖓 lên đôi môi Ⓜ️ề·𝖒 〽️·ạ·ⓘ của cô: "Em yêu, đừng bao giờ quên những lời em nói ngày hôm nay nhé."

Chương (1-112)