Tiệc tối
| ← Ch.042 | Ch.044 → |
Editor: Đào
"Anh thiếu một bạn gái, Phó phu nhân có muốn thương xót anh không?"
Dạo gần đây, được anh cưng chiều, Lương Tri càng trở nên bạo dạn.
Trở lại trường học, quay về quỹ đạo cuộc sống bình thường, Phó Kính Thâm lại thay đổi hoàn toàn vẻ ngoài đáng sợ khiến cô sợ hãi suốt ba năm trước. Anh mang đến cho cô một mối tình đàng hoàng, bình thường, nhưng lại vô cùng thỏa mãn tâm tư con gái, một mối tình đơn giản nhất.
Cô may mắn quên đi hết những bóng tối trong quá khứ, sau đó anh cẩn thận che chở cô rất tốt. Cô không còn nỗi sợ hãi khi phải bước chân vào làng giải trí quá sớm, không còn những ác ý từ bên ngoài, cũng không còn sự xấu hổ khi bị ép làm vợ người ta. Cô không cần phải chịu đựng những đòi hỏi vô tận của anh như trước mà giống như một nữ sinh viên đại học bình thường, vui vẻ sống những ngày tháng giản dị chẳng khác gì mọi người.
Thực ra, cô không phải là người thích thể hiện cảm xúc, nhưng dạo gần đây lại hay 𝐪цấ·п ⓠ𝖚ý·✝️ làm nũng với anh. Cô thì thầm như nói một bí mật nhỏ rằng cô thích anh, trong mắt lấp lánh như có sao.
Phó Kính Thâm thường cảm thấy không thật, sợ rằng cô gái như vậy sẽ biến mất ngay lập tức. Vì thế, anh chỉ có thể kiềm chế khao khát chiếm hữu của mình, nâng niu cô như báu vật.
Thế nhưng, khoảng thời gian yêu đương bình lặng, ngọt ngào này lại là những ngày anh sống thoải mái nhất trong mấy năm qua. So với trước kia chỉ nếm được chút ngọt trên ⓣ●♓●â●п 𝐭ⓗ●ể, anh dường như tận hưởng hơn sự dựa dẫm vô thức mà cô dành cho anh hiện tại, một cảm giác được cần đến. Đó là sự ổn định mà cô mang lại cho mối ⓠu●𝖆●𝐧 h●ệ của cả hai.
Tất nhiên, việc không nỡ "tiến xa" hơn cũng là một thiếu sót nhỏ trong những ngày tháng êm đềm này. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Lương Tri nhìn mình với ánh mắt trong sáng, e ấp, yêu mến nhưng không chút h*m m**n của thiếu nữ, anh thật sự không thể biến mình thành một "cầm thú". Nhẫn nhịn rất khổ sở, nhưng vì quá yêu cô, đã từng nếm trải cảm giác suýt mất đi, anh cam tâm tình nguyện chọn cách nhẫn nại.
Thế nhưng cô gái nhỏ này dường như không thể nhận ra tâm lý đặc biệt của một người đàn ông trưởng thành như anh. Giống như lúc nãy cô tự nhiên nằm lên đùi anh, toàn thân thả lỏng hoàn toàn không phòng bị, hay như lúc này, cánh tay nhỏ dài của cô ngoan ngoãn vòng qua cổ anh, khe khẽ nói những lời yêu chỉ hai người nghe thấy.
Phó Kính Thâm hít một hơi thật sâu, cẩn thận cúi đầu ♓ô-𝐧 lên khóe mắt cô. Cô dịu dàng và tự giác nhắm mắt lại, hàng mi khẽ 𝖗𝖚*n ⓡ*ẩ*ⓨ. Cô đã quen với sự ℊầ.п ℊ.ũ.𝖎 này, không hề chống cự, bởi vì trong tim cô chỉ có anh.
"Thôi nào, ngồi dịch ra." Cô mà cứ ⓖ.ầ.n ℊ.ũ.i như vậy, anh không thể đảm bảo mình còn chịu đựng được nữa.
"Hung dữ quá đi..." Lương Tri vừa được anh dịu dàng 𝖍.ô.ⓝ lên khóe mắt, vậy mà chỉ vừa được buông ra đã bị người đàn ông trước mặt ra lệnh ngồi dịch sang.
Thực ra, anh đã cố gắng kiềm chế rất nhiều nên vẻ mặt có chút khó coi. Khi Lương Tri mở mắt ra, thấy anh đang cau có, cô không nhịn được lẩm bẩm. Cô cũng rất ngại, làm gì có cô gái nào cứ chủ động dâng đến miệng người khác thế này.
Phó Kính Thâm đương nhiên nghe thấy, anh nghiêng đầu liếc nhìn dáng vẻ tủi thân của cô, bất lực nhếch môi cười: "Có ai nói cho em biết, nửa đêm mà cứ khen bạn trai mình thì sẽ phải trả giá đắt không?"
"Hả?" Lương Tri nhất thời chưa hiểu ý anh nói. Lúc này, cô đã làm theo lời anh, miễn cưỡng dịch ra một chút, nhưng trong lòng vẫn muốn dựa dẫm vào anh, nên cô ngang bướng gác chân lên đùi anh, nũng nịu một cách hiển nhiên: "Phó tiên sinh giúp em xoa bóp đi, hơi mỏi rồi."
Anh bật cười khe khẽ, đành chịu thua mà đưa tay ra, thành thạo xoa bóp giúp cô giảm đau nhức.
Tối nay cô không phải tập luyện, chỉ biểu diễn một tiết mục nên không đến mức quá yếu ớt. Thực ra bắp chân cô không khó chịu lắm, nhưng khi ở bên anh, cô luôn dễ dàng vô tình thể hiện sự dựa dẫm vào anh như vậy. Dường như biết có người 𝒸hıề*⛎ 🌜*♓*ⓤộ*ⓝ*𝖌 mình, cô càng trở nên bướng bỉnh hơn.
Anh cũng hiểu cô chỉ đang làm nũng, nhưng dáng vẻ hờn dỗi của cô lại khiến anh cảm thấy vô cùng đáng yêu. Lực tay của anh vừa đủ mạnh. Đây không phải lần đầu anh làm việc này cho cô, thậm chí đã trở thành một thói quen.
Cô gái nhỏ ngồi im lặng một bên, chân thấy thoải mái mà lòng cũng ấm áp. Càng nhìn cô càng thấy người đàn ông trước mặt này quá đẹp trai.
Cô từng nghe không ít truyền thuyết về anh, biết anh là một người đàn ông phi thường. Thế nhưng, khoảnh khắc đứng trên sân khấu đêm văn nghệ nhìn anh, lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được người đàn ông bên cạnh mình kiêu ngạo thế nào khi đối diện với người ngoài. Ánh mắt anh chẳng mảy may để tâm đến ai khác, không còn vẻ dịu dàng ngập tràn như khi nhìn cô. Giữa vòng vây của mọi người, cô đứng trên sân khấu nhìn về phía anh, đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của từ "quân lâm thiên hạ".
Vậy mà, người đàn ông kiêu ngạo, quý phái không ai sánh bằng đó lại đang mặc bộ đồ ngủ thoải mái, lười biếng, dịu dàng ngồi chung một chiếc ghế sofa với cô, với vẻ mặt hiền hòa cưng chiều, làm những việc mà từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai làm cho cô. Đôi mắt Lương Tri dần ánh lên sự ấm áp, không kìm được nghiêng đầu tựa vào lưng ghế sofa, mỉm cười dịu dàng nhìn anh.
Cả hai đều không nói gì. Trong không gian tĩnh lặng, hơi thở của họ cứ như một sự ăn ý vô hình.
Phó Kính Thâm bị cô nhìn lâu, khóe miệng khẽ cong lên: "Tắm xong rồi à?"
Lương Tri ngước lên đầy khó hiểu, rõ ràng lúc nãy anh thấy cô tắm xong đi ra mà: "Vâng, sao thế ạ?"
"Em mà cứ nhìn anh như vậy, có khi chúng ta lại phải tắm thêm lần nữa đấy."
"..." Lần này Lương Tri nghe rõ ý của anh, cô rụt chân lại ngay lập tức, bàn chân không quên khẽ đá anh một cái: "Đồ không đứng đắn!"
"Nửa đêm rồi, ở với bạn gái mình thì cần gì phải đứng đắn?"
Lời anh nói chẳng thể bắt bẻ được. Cô nghe thấy câu "bạn gái mình" thì thấy hơi xấu hổ nhưng trong lòng lại ngập tràn sự ngọt ngào.
Thế nhưng, chưa kịp mở lời thì anh lại đột ngột chuyển chủ đề: "Lúc nãy sấy tóc xong ra ngoài, em có nghe thấy anh nghe điện thoại không?"
"Là anh tự muốn nói chuyện ở đây, em đâu có cố ý nghe lén."
Câu nói này của cô nghe như thể anh đang tra hỏi, khiến cô phải chịu ấm ức.
Cơn nó.𝐧.ℊ 𝖇ừ.ռ.𝖌 lúc nãy do cô trêu chọc dần tan đi, anh vô thức xích lại gần, bàn tay to lớn khẽ xoa đầu cô: "Nghĩ gì thế, không có gì mà em không được nghe cả."
"Tối mai anh phải dự một buổi tiệc, thiếu một người đi cùng, Phó phu nhân không thương xót anh à?"
"Nếu em đi cùng anh thì chắc chắn ngày mai sẽ lên trang nhất, cả nửa tháng cũng không gỡ xuống được đâu." Thấy ánh mắt anh tối đi, cô vội vã nịnh nọt nắm lấy tay anh, tò mò hỏi như một đứa trẻ: "Trước đây anh đến những dịp như thế này thường đi cùng cô gái nào?"
Anh lạnh lùng, mặt không chút 𝖌ợ●ռ só●ռ●ℊ: "Từ Cải."
"..."
Buổi tiệc rượu ngày hôm sau Lương Tri vẫn không đi cùng anh. Anh biết cô không muốn thu hút sự chú ý không cần thiết trong những ngày thoải mái này nên anh chỉ tiện miệng hỏi, không hy vọng, càng không é-p 𝒷-𝖚ộ-🌜.
Tối hôm đó, Thành Tiểu Sương hẹn Lương Tri đi xem phim và ăn tối. Đường phố Càn thị vào thứ bảy đông đúc, náo nhiệt. Phó Kính Thâm đi dự tiệc rượu đúng lúc cô chuẩn bị ra ngoài.
Cô gái nhỏ ăn mặc trẻ trung xinh đẹp, khoác chiếc túi mới anh vừa tặng mấy hôm trước, nhẹ nhàng theo sau anh, đường hoàng đi nhờ xe của anh.
Khi chiếc xe chạy ra khỏi khu biệt thự lưng chừng núi, anh thấy cô gái nhỏ ở ghế phụ đầy vẻ mong chờ, nghĩ đến việc lát nữa phải đưa cô đến chỗ người khác, còn mình thì nhạt nhẽo đi dự cái tiệc rượu ↪️_♓_ế_𝐭 tiệt nào đó, anh bèn không cam lòng hỏi lại mấy lần: "Thật sự không đi cùng anh sao? Bữa tiệc có rất nhiều món tráng miệng em thích. Nếu em muốn đi, anh sẽ cho người mang váy dạ hội đến ngay lập tức, được không?"
"Thôi nào, Phó tiên sinh, chỉ có hai tiếng thôi mà, anh cố gắng chịu đựng một chút đi." Cô nói một cách vô tư.
Phó Kính Thâm tức đến n*g*𝒽*𝒾ế*𝓃 𝖗ă𝖓*ⓖ, nhưng đương nhiên là không làm gì được cô. Anh lạnh mặt, vẫn không nhịn được mà lo lắng: "Không được uống đồ lạnh. Nếu anh phát hiện ra, sau này em đừng hòng đi chơi với bạn nữa. Lúc về thì gọi điện cho anh, anh sẽ đến đón em."
"Không sao đâu, em có thể tự gọi xe về, anh đừng lo."
"Ngoan nào."
"Vâng."
Đêm đó, buổi tiệc rượu có rất nhiều người đến. Cậu ấm nhà họ Lâm cứ tưởng mình đã chiếm hết spotlight, nào ngờ tin tức Phó Kính Thâm sẽ đến đã được tiết lộ từ sớm. Không biết bao nhiêu người ban đầu chỉ định đến tặng quà cho có lệ, nay đều gác lại lịch trình, vượt đường xa đến đây.
Một bữa tiệc sinh nhật, nhân vật chính lại trở thành người làm nền cho kẻ khác. Phó Kính Thâm vì đi cùng Lương Tri nên đến muộn một chút, nhưng sự xuất hiện muộn màng của anh lại âm thầm trở thành tâm điểm trong mắt tất cả mọi người.
Nhiều người cầm ly rượu tiến thẳng về phía anh. Từ Cải đứng bên cạnh lịch sự nhưng giữ khoảng cách, nhận lấy rượu giúp anh và lần lượt đáp lại.
Suốt quá trình, anh không hề liếc mắt nhìn một ai, đúng như lời đồn là người khó gần.
Cụ Lâm đã chờ anh từ lâu. Tối nay, cụ cũng đến đây có mục đích. Người đàn ông này đã quen kiêu ngạo trước mặt người ngoài, không có thói quen xã giao vô nghĩa như những người khác. Cụ Lâm đích thân ra đón và mời anh thẳng lên tầng hai. Anh chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng thể hiện rõ "người lạ đừng đến gần", đến cả người phục vụ cũng không dám theo lễ mà mang ly rượu tới cho anh.
Quá trình đàm phán diễn ra gọn gàng, rõ ràng. Chu Tĩnh Hàng biết không có thương vụ nào mà Phó Kính Thâm không giải quyết được, vì vậy dù là người mai mối, giờ đây anh lại ung dung như không có chuyện gì, cầm ly rượu đi dạo khắp nơi.
Nhị thiếu gia nhà họ Lâm cũng là người biết ăn chơi hưởng thụ. Thấy Chu Tĩnh Hàng đi ra, dù biết đây là vị khách quý do cụ nhà mời đến nhưng vì hai người trạc tuổi nhau nên anh ta cũng khá nhiệt tình.
Mọi người bên dưới uống rượu giao lưu, anh ta thấy đây chẳng qua là chuyển sàn đấu kinh doanh từ bàn đàm phán sang tiệc tối. Anh ta vốn không có khiếu làm ăn, cũng chẳng hứng thú gì với mấy chuyện này nên đã bố trí một chỗ vui chơi trong phòng riêng ở tầng hai. Nếu họ mang chuyện làm ăn đến đây để bàn thì anh ta cũng mang kiểu chơi bời ở Vịnh Tiểu Dạ đến đây.
Bên trong toàn là bạn bè xấu. Dù Chu Tĩnh Hàng đã quen với những buổi tiệc thế này nhưng khi mở cửa, bầu không khí hỗn tạp vẫn khiến anh hơi khó chịu.
Dù sao thì cũng không phải những người bạn thường chơi cùng, thói quen và khí chất đều khác biệt. Anh ở lại một lúc cũng chẳng có tâm trạng chơi bời, cảm thấy không thoải mái nên nhíu mày định bỏ đi.
Tuy nhiên, trong ánh đèn lờ mờ, một ánh mắt đầy chủ đích không ngừng nhìn chằm chằm vào anh.
Anh vừa bước ra ngoài, chủ nhân của ánh mắt đó đã đi theo anh.
"Tiêu Tâm Vũ, cô đi đâu vậy?" Công tử nhà họ Lâm đứng phía sau, mọi thứ đều lọt vào mắt anh ta. Anh ta làm ăn không giỏi nhưng chuyện tình cảm nam nữ lại rất rành.
"Không phải chuyện của anh."
Cô ta dứt khoát rời đi, dường như tin rằng bước ra khỏi cánh cửa này là có thể đến được cuộc sống mà cô ta hằng mơ ước.
Mấy ngày trước, sau khi biết tin Phó Kính Thâm sắp đến, cô ta đã vất vả lắm mới thoát ra được mớ 🍳●u●𝖆●𝓃 ♓●ệ rối rắm, bẩn thỉu của mình để tiếp cận công tử nhà họ Lâm. Cô ta đã đi cùng anh ta mấy ngày liền, cuối cùng cũng có được cơ hội đến dự tiệc sinh nhật của anh ta. Tuy nhiên, ý đồ của cô ta không chỉ đơn giản là chúc mừng, trong lòng đã có sẵn một kế hoạch.
Trước khi đến, cuối cùng cô ta cũng không dám tự ý quyết định nữa. Cô ta nơm nớp lo lắng nói hết mọi chuyện với chị Quan - quản lý của mình. Nhưng không có những lời mắng mỏ như cô ta tưởng. Giờ đây chị ta đang bận tối mặt vì chuyện của cô ta. Cả hai người phụ nữ đều không phải là người hiền lành gì, chị ta không nói gì, Tiêu Tâm Vũ biết đó là ngầm đồng ý.
Cô ta đã bỏ rất nhiều công sức. Chẳng hiểu sao, người ngoài đều đồn rằng một người đàn ông như Phó Kính Thâm chắc chắn sẽ thích những mỹ nhân 🍳u.γế.ⓝ 𝓇.ũ, ռ_ó_ռ_ℊ 𝖇_ỏⓝ_🌀. Nhưng tiềm thức của cô ta lại mách bảo rằng Lương Tri mới là "chú thỏ nhỏ" có thể chiếm được trái tim anh.
Cô ta lục tìm bức ảnh Lương Tri tham dự một buổi lễ trao giải cách đây hai năm. Đó là lần đầu tiên cô nhận giải trong đời, Tiêu Tâm Vũ biết Lương Tri rất coi trọng nên cách ăn mặc chắc chắn sẽ không qua loa. Thế nhưng, cô ta cầm chiếc váy voan màu xám nhạt đó đi hỏi tất cả những người làm trong giới thời trang, vậy mà chẳng ai nhận ra nó là của nhà thiết kế nào.
May mắn là việc này không làm khó được cô ta. Cô ta đã bỏ ra một số tiền lớn để thuê người may một chiếc váy y hệt chiếc váy màu xám đó, chỉ sửa đổi một chút ở phần 𝓃ℊ●ự●𝖈, để lộ gần hết b** ng*c căng tròn vừa mới được bơm silicon của mình.
Khi Chu Tĩnh Hàng nhận được điện thoại của Phó Kính Thâm nói rằng anh sắp đi, Tiêu Tâm Vũ đã đi theo ngay sau lưng. Những lời ở đầu dây bên kia cô ta đều nghe rõ mồn một. Tim cô ta đập mạnh vì hồi hộp nhưng vẫn quyết tâm đi thẳng xuống hầm giữ xe.
Trong hầm lúc này yên tĩnh lạ thường. Vừa thấy xe của Phó Kính Thâm nổ máy, cô ta đã nhận ra ngay. Ở nơi này, số người có thể lái chiếc xe như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô ta n🌀·♓𝒾ế·ⓝ г·ăп·ɢ, đi thẳng ra đường. Chiếc xe cứ thế lao về phía cô ta. Cô ta đột nhiên đứng yên giữa đường, khi chiếc xe của Phó Kính Thâm suýt tông phải, tiếng phanh xe chói tai vang lên.
Cô ta thuận thế ngã xuống đất, nước mắt trực trào. Người đàn ông trong xe nhíu mày, nhìn chằm chằm vào chiếc váy voan trên người cô ta, vẻ mặt nặng trĩu.
Kiểu dáng đó giống hệt chiếc váy dạ hội mà hai năm trước anh đã tự tay thiết kế và may cho Lương Tri. Cô gái nhỏ lần đầu tiên nhận được giải thưởng, dù chỉ là một giải nhỏ nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích. Đó cũng là lần đầu tiên anh tự tay làm chuyện này cho một người phụ nữ. Tối hôm đó, nhìn thấy dáng vẻ của cô khi mặc chiếc váy, anh cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi vẻ đẹp của cô.
Trang phục quá giống nhau, lúc nãy khi nhìn từ xa đến gần, anh suýt chút nữa đã tưởng Lương Tri của hai năm trước đã quay về tìm mình. Tim anh thắt lại, theo phản xạ đạp phanh. Khi nhìn rõ người phụ nữ trước mặt, cảm giác ghê tởm bỗng dâng trào. Ý đồ của cô ta quá rõ ràng nhưng anh không cho phép người anh yêu bị xúc phạm như vậy.
Thế nhưng, anh còn chưa kịp làm khó, người phụ nữ ngu ngốc đang ngồi bệt dưới đất, khóc lóc thảm thiết đã lên tiếng trước: "Phó tổng, anh cứu em với..."
Anh đã quá chán ngán với kiểu giả tạo đầy toan tính này. Anh lạnh lùng cúi đầu, ánh mắt sắc bén như dã thú trong đêm tối, lòng thầm tính toán ngày t𝖍-@-п-𝒽 🌴-𝖗-ừ-ռ-ⓖ Cự Ảnh, bọn họ càng ngày càng to gan.
Giọng nói phiền nhiễu của Tiêu Tâm Vũ vẫn văng vẳng bên tai. Cô ta chắn giữa đường đi, Phó Kính Thâm thầm tính toán thời gian, nghĩ đến Lương Tri đang đợi anh đến đón, sự kiên nhẫn ít ỏi còn lại cũng cạn sạch.
Người đàn ông lạnh lùng khởi động lại xe, giây tiếp theo nhấn ga. Người phụ nữ dưới đất ban đầu còn cách chiếc xe đen kịt một khoảng khá xa, nhưng thân xe của Phó Kính Thâm lao tới không chút e dè. Tiêu Tâm Vũ sợ hãi, đồng tử co giãn. Bản năng cầu sinh trỗi dậy, cô ta lập tức vứt bỏ hình ảnh yếu mềm đã dày công xây dựng như một thứ rác rưởi nát bươm, bất chấp tất cả mà bò thật nhanh sang một bên.
Tử thần đáng sợ kia lại một lần nữa dừng lại bên cạnh cô ta. Tiêu Tâm Vũ lúc này thật sự đã kinh hãi đến vỡ mật. Cô ta không thể ngờ người đàn ông trước mắt lại 𝐦á●⛎ lạnh đến mức này, mạng người dường như chẳng đáng nhắc đến trước mặt anh ta.
Toàn thân cô ta vẫn còn r●⛎●n rẩ●ÿ, trong khi người đàn ông mà ban đầu cô ta khao khát lại thản nhiên bước xuống xe như một ác 🍳●u●ỷ, đứng cạnh cô ta. Đôi giày da sang trọng, sạch sẽ của anh dừng ngay bên cạnh cô ta, giọng điệu nhàn nhạt nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn: "Quả nhiên là Cự Ảnh nhỉ? Từ trên xuống dưới đều bẩn thỉu như nhau. Hành động trước đó của cô Tiêu đã làm cô vợ nhỏ nhà tôi khóc sưng mắt, tôi không ngại dùng mạng cô để dỗ cô ấy vui lên."
Tiêu Tâm Vũ lúc này không còn dám có bất kỳ suy nghĩ nào, cô ta vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi suýt bị xe cán 𝒸*𝒽ế*✞. Trong bãi đỗ xe ngầm rộng lớn chỉ có hai người họ. Giọng nói của Phó Kính Thâm nghe nhẹ bẫng nhưng lại khiến cô ta rùng mình.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, một tiếng chuông trong trẻo vang lên. Đây là nhạc chuông cuộc gọi mà Lương Tri mấy hôm trước lấy điện thoại của anh nghịch, ngẫu hứng đổi cho anh. Chiếc điện thoại này của anh chỉ có Lương Tri mới có thể gọi vào. Anh vừa nghe thấy tiếng chuông, vẻ lạnh lùng trên mặt lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng chỉ dành riêng cho Lương Tri.
Tiêu Tâm Vũ vẫn đang nằm trên nền đất lạnh, nhưng giọng nói từ đầu dây bên kia lại rõ ràng đến mức khiến cô ta tuyệt vọng. Cô ta nghe ra đó là giọng thiếu nữ mà bấy lâu nay mình không ngừng ghen tị và phải cố gắng bắt chước. Lương Tri cười rất ngọt, giọng nói dịu dàng nũng nịu: "Phó tiên sinh, sao anh vẫn chưa đến? Tối nay em đi bộ nhiều quá, mệt lắm rồi..."
Anh nhướng mày đầy ấm áp: "Sắp tới rồi, em tìm một quán nào đó ngồi nghỉ trước nhé?"
Đầu dây bên kia, cô gái cười khúc khích nói: "Hôm qua anh bảo em thích hết các loại bánh ngọt ở tiệc rượu mà, anh nhớ lén mang về cho em một ít nhé."
Giọng người đàn ông trầm thấp, bật cười: "Được được được, em muốn gì cũng được hết."
| ← Ch. 042 | Ch. 044 → |
