Nhịp tim
| ← Ch.038 | Ch.040 → |
Editor: Đào
"Tim anh đập nhanh quá."
Trường học rất coi trọng sự kiện lần này. Vốn dĩ những chuyện nhỏ nhặt như vậy không đáng bận tâm, mấy năm trước đều để mặc cho cán bộ sinh viên trong trường tự do sắp xếp. Tuy nhiên, vài ngày trước, không biết nghe tin từ ai mà chủ nhiệm khoa biết được rằng Phó thiếu Càn thị sẽ đích thân đến.
Đây là một chuyện lớn.
Vài vị lãnh đạo tập trung lại mở cuộc họp nhỏ, ai nấy đều sứt đầu mẻ trán.
Trưởng khoa nói: "Bên trên bảo người đến lần này có chút địa vị, nhưng đây đâu phải là "có chút" đâu? Quá lớn luôn rồi!"
Trưởng khoa cau mày, suýt chút nữa là văng tục ra ngoài, nhưng nhìn mấy đồng nghiệp già bên cạnh, ông đành nuốt những lời định nói vào bụng.
Nhóm mấy ông lão này không phải chưa từng trải qua những chuyện lớn lao. Người có thể ngồi vào vị trí này, ít nhiều cũng có thực lực không tồi, vòng giao thiệp cũng toàn những kẻ quyền quý, giàu sang. Tuy nhiên, khoảng cách giữa vài chục triệu và vài trăm tỷ vẫn rất rõ ràng. Cấp bậc của Phó Kính Thâm không phải ai muốn gặp cũng được, càng không phải những người này có thể tiếp cận. Bất ngờ có tin anh sẽ đến xem một buổi văn nghệ nhỏ chào đón tân sinh viên, ai nấy đều run sợ trong lòng.
Những người có quyền có thế như vậy, cảm xúc không bộc lộ ra ngoài, không ai đoán được. Nếu mọi việc suôn sẻ, ai cũng sẽ được hưởng lợi. Nếu có gì sai sót, cái ghế mà họ đã chật vật nửa đời người mới ngồi vững có lẽ sẽ phải đổi chủ.
Phó trưởng khoa cũng vã mồ hôi hột. Mảng văn hóa văn nghệ vốn không thuộc quyền quản lý của ông ta. Phía trên ông ta còn có một người đứng đầu, thấy không thể tiến xa hơn nữa, tuổi cũng ngày càng cao, mấy năm nay càng trở nên an phận, sống thong dong, nhiều việc không còn hỏi han hay bận tâm nữa. Nhưng lúc này, ông ta cũng lo lắng không yên: "Tôi còn vài tháng nữa là về hưu rồi..."
Ý tứ của ông ta quá rõ ràng.
Vài ông lão kia đều là những người tinh ranh, sao lại không hiểu ý muốn về hưu an toàn của ông ta. Chỉ cần không có chuyện gì xảy ra, mọi người đều dễ nói chuyện.
"Không lẽ năm nay sinh viên năm nhất có người có "Ⓜ️á●⛎ mặt"?" Có người nhỏ giọng hỏi.
Trưởng khoa gật đầu, có chút ấn tượng: "Mấy hôm trước tôi nghe hiệu trưởng nói, Phó thiếu kia đột nhiên tài trợ cho trường một khoản tiền lớn, mấy dự án lớn đều tài trợ."
Nghe có vẻ đúng là như vậy.
Vị chủ nhiệm kia im lặng, sở thích của người giàu ai mà đoán được, ông ta đã lớn tuổi, việc của mình còn lo chưa xong, hơi đâu mà bận tâm chuyện yêu đương của người trẻ.
Cuộc họp nhỏ kéo dài hơn hai tiếng, gần như khiến mọi người mệt rã rời. Ai nấy đều г𝖚*𝓃 𝓇*ẩ*🍸 trở về chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Dù trên dưới trong khoa không biết chính xác đã xảy ra chuyện gì, nhưng phần lớn mọi người đều đã ngửi thấy một chút "mùi".
Lúc này, đoàn đội của Tiêu Tâm Vũ đang rối như tơ vò. Tin tức tiêu cực về cô ta vẫn chưa hạ nhiệt, bên thương vụ đã nhận được vài yêu cầu hủy hợp đồng, bên điện ảnh cũng lung lay. Đoàn làm phim vốn dĩ chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị, mọi thứ còn chưa chốt. Mấy ngày nay cô ta thậm chí còn không dám ở lại công ty, sợ rằng lúc nào đó sẽ bị người quản lý với gương mặt cau có 𝖑_ộ_✞ ◗_𝐚.
Không biết cô ta nghe ngóng tin tức từ đâu, hay tin Phó Kính Thâm sẽ đến trường xem buổi diễn văn nghệ. Vậy là dù vừa làm thủ tục thôi học xong, giờ lại mặt dày quay về trường cũ, mong có cơ hội thể hiện. Cô ta nghĩ rằng lần trước ở Vịnh Tiểu Dạ, lúc Phó Kính Thâm rời đi đã hào phóng vung tiền, ít nhất ấn tượng về cô ta cũng không tệ. Nếu lần này thành công, không cần nói đến chuyện "cứu nước" gì cả, chỉ cần anh chịu bao nuôi cô ta bên mình, cô ta đã mong sớm rời khỏi giới giải trí hỗn tạp, cá lớn nuốt cá bé này.
Thật đáng thương cho đám fan ngày ngày trên mạng hô hào khẩu hiệu "không quên ước mơ ban đầu" thay cho cô ta. Cô ta đúng là chẳng hề quên, ước mơ ban đầu của cô ta chính là tìm một người đàn ông giàu có để nương tựa, sau đó có thể mãi mãi dẫm lên đầu Lương Tri.
Nhưng lần này đâu dễ dàng như vậy. Cô ta cứ tưởng chỉ cần tìm một bạn sinh viên trong hội học sinh phụ trách sắp xếp buổi diễn để nhờ vả. Hơn nữa, cô ta đã nổi tiếng, lại có công ty danh tiếng đứng sau, chắc chắn sẽ mang lại nhiều sự chú ý cho buổi văn nghệ, sẽ không bị từ chối. Thế nhưng không ngờ sinh viên không thể tự quyết, cô ta tìm từng người lãnh đạo một nhưng chẳng ai chịu đồng ý. Mấy người từng vui vẻ, niềm nở với cô ta khi cô ta tiếp chuyện ở Vịnh Tiểu Dạ, lần này thậm chí còn không thèm gặp mặt.
Chơi chán rồi thì vứt đi, cơn gió tháng chín như sóng nhiệt phả vào mặt cô ta nhưng lòng cô ta lại lạnh băng.
Tiêu Tâm Vũ đi trên đôi giày cao gót hơn mười phân, vẫn ngẩng cao đầu ưỡn п𝖌ự-𝒸 bước dưới ánh mặt trời gay gắt.
Thế nhưng, khi nghe tin Lương Tri đã được kéo vào tập múa ba lê trước đó, nghĩ đến người phụ nữ dịu dàng, đáng yêu nhưng cũng khiến cô ta vô cùng ghen ghét ấy có lẽ giây sau đã lọt vào mắt xanh của Phó Kính Thâm, trong lòng Tiêu Tâm Vũ bỗng nhiên thấy tuyệt vọng.
Nhiều khi cô ta không muốn thừa nhận nhưng vẫn phải chấp nhận một điều, đó là Lương Tri thật sự rất q*u🍸ế*𝓃 𝖗*ũ, khác với dáng vẻ giả vờ của cô ta. Chỉ cần một cái nhíu mày hay một nụ cười của Lương Tri cũng đủ khiến đàn ông mê mẩn, cam tâm tình nguyện theo đuổi.
Việc biểu diễn không cần nghĩ nữa, những người trong trường vốn đã lo sợ lại càng không ai dám mạo hiểm vì cô tiểu minh tinh tai tiếng này.
Lòng Tiêu Tâm Vũ vừa lạnh lẽo vừa nôn nóng, dường như đã quyết tâm bám lấy mối ⓠ.𝖚𝒶.ռ 𝒽.ệ này. Trong mắt cô ta, chỉ khi nắm giữ được người đàn ông đầy quyền lực này, cô ta mới có thể thỏa mãn tham vọng hô mưa gọi gió của mình.
Thế nhưng, người đàn ông này chỉ đơn thuần muốn chiều lòng bạn gái, đến trường đại học xem cô biểu diễn công khai một lần, anh hoàn toàn không biết rằng mình đã vô tình tạo áp lực lớn đến tất cả mọi người trong khoa của Lương Tri.
Thậm chí có người không tiếc bất cứ giá nào chỉ để lấy lòng anh ta.
Điều khiến Tiêu Tâm Vũ càng không ngờ tới là, người đàn ông mà cô ta dốc hết tâm cơ để bám víu lại đang ở bên cạnh người phụ nữ mà cả đời cô ta ghét và đố kỵ nhất. Anh hạ mình lấy lòng cô gái ấy.
Lương Tri không báo trước mà bất ngờ về nhà gặp anh, điều này thực sự là một bất ngờ lớn. Anh ôm chặt cô nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.
Khi anh từng yêu cô đến điên dại, cô gái nhỏ đã khóc và mắng anh rằng có bị bệnh không. Người đàn ông sững sờ một lát, cười khổ nói: "Đúng vậy, anh bị bệnh, em có chữa cho anh không?"
Lương Tri khóc đến không thở nổi, nước mắt dường như chảy mãi không ngừng, nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn զⓤ*ỷ dữ: "Không chữa! Đồ điên!"
Điên thì điên thôi, khi đó anh còn trẻ và hiếu thắng, khác hẳn với vẻ dịu dàng bây giờ. Lúc đó nhịp điệu của anh càng lúc càng dồn dập, như để trút hết mọi thứ, lại pha chút sợ hãi, sợ cô rời đi, nên chỉ có thể bất chấp mà tận hưởng cô.
Đầu óc anh không còn chút lý trí nào, mặc cho cô khóc lóc, chỉ cần cô vẫn ở bên cạnh anh là được.
Anh dường như cũng có những lúc tỉnh táo. Trong khoảng thời gian không ở bên cô, lý trí của anh mới từ từ quay lại. Nhưng ngay cả khi tỉnh táo, anh cũng từng tự hỏi, tại sao nhất định phải là cô, rốt cuộc vì sao lại là cô, nhưng ngay cả khi không điên, anh cũng chẳng thể hiểu nổi.
Thế nhưng giờ đây, khi ôm cô gái bé nhỏ trong lòng, anh lại trở nên e dè hơn hẳn, cẩn thận nâng niu như báu vật. Cô nói gì anh cũng chiều, để rồi đổi lại là chút yêu thương từ cô. Cô sẽ cười thật ngọt với anh, cũng không né tránh mỗi khi hai người nhìn nhau. Cô sẽ vui vẻ kể cho anh nghe những chuyện thú vị mỗi ngày, còn nũng nịu ngọt ngào bên anh, má ửng hồng nói nhớ anh.
Anh không nhịn được đưa tay véo má cô, dù sao cũng là báu vật trong tim anh, thương còn không kịp, chỉ đùa giỡn với cô thôi chứ chẳng hề dùng sức.
Thế nhưng cô gái nhỏ nhíu mày, đáng thương tố cáo anh: "Không được véo em, đau!"
Anh đưa tay khẽ búng nhẹ vào chóp mũi đáng yêu của cô rồi thản nhiên nói: "Một chút tủi thân cũng không chịu được, anh có nỡ dùng sức đâu, đồ mít ướt." Anh nhìn vẻ đáng thương đó, khẽ cười, như đang trêu một đứa trẻ, sau đó ánh mắt sáng rực nhìn cô: "Sao lại xinh đẹp thế này?"
Lương Tri mím môi cười, lườm anh một cái, nhưng lại rất thoải mái đón nhận lời khen. Người phụ nữ nào cũng thích được người mình yêu khen ngợi, cô cũng không ngoại lệ.
Khi trở về vào buổi trưa, anh cảm thấy vô cùng bực bội, trong lòng khó tránh khỏi bực dọc. Anh tùy tiện kéo cà vạt, lười biếng đến mức không tháo ra. Lúc này, chiếc cà vạt vẫn còn lỏng lẻo treo trên cổ. Lương Tri thấy thế rất thích thú, đưa tay kéo lấy phần đuôi để nghịch. Phó Kính Thâm nhướng mày, mặc kệ cô nghịch ngợm.
Vẻ mặt đó bá đạo mà đáng yêu.
Cô chưa từng thắt cà vạt cho ai, lúc này cầm trong tay cảm thấy rất thú vị.
Thấy vẻ ngây thơ, tò mò của cô, anh không thể rời mắt. Cô bỗng nhiên đứng yên, đôi mắt hạnh tròn xoe như chứa một dòng suối trong vắt. Thấy anh im lặng, cô cũng không dám nhúc nhích, nghĩ rằng mình đã làm anh phật ý. Cô lo lắng 𝐬*1ế*𝖙 𝐜𝐡ặ*† nắm tay, vẻ mặt lúng túng.
Thấy cô ngốc nghếch nhìn mình đầy thận trọng, người đàn ông nhướn mày, rồi khẽ thở dài, dằn lại cảm xúc: "Sao lại sợ rồi, anh có nói gì em đâu."
Lương Tri 𝖈*ắ*ⓝ 𝐦ô*𝐢, trông như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị mắng. Nhưng sau khi nhận ra, cô lại không nhịn được cười. Cô gái nhỏ bèn ngoan ngoãn cúi người xuống, áp mặt vào 𝓃𝖌ự_c anh như một chú mèo con.
Ở khoảng cách 🌀*ầ*ⓝ ɢ*ũ*ï như vậy, cô có thể nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ của anh.
"Phó tiên sinh, tim anh đập nhanh quá..." Cô khẽ nói.
Toàn thân anh như sôi sục, vẻ 𝐦ề-𝖒 𝐦-ạ-𝖎 và đáng yêu của cô khiến tim anh không đập nhanh mới lạ.
Thấy anh im lặng, cô lại bẽn lẽn hỏi: "Anh có nhớ em không..."
Phó Kính Thâm khẽ nuốt nước bọt, véo cằm cô như một hình phạt: "Em nghĩ sao?"
Lương Tri nheo mắt cười ngốc nghếch, lòng ngập tràn dịu dàng.
"Em có biết thắt cà vạt không?" Anh nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, đột nhiên hỏi.
Cô lắc đầu, vẻ mặt vừa ngơ ngác vừa áy náy.
"Lát nữa anh dạy, em thắt giúp anh."
"Vâng ạ."
Cô đồng ý ngay, nhưng không hề biết người chồng có chút trẻ con của mình đang thầm ghen tị với Từ Cải, người thường xuyên kể chuyện vợ anh ta mỗi sáng đều thắt cà vạt và tiễn anh ta đi làm.
Đàn ông cũng có lòng tự tôn mà. Anh nghĩ lát nữa sẽ để Lương Tri thắt cà vạt cho mình, rồi đưa cô đến công ty để khoe khoang với mọi người.
Anh lại thản nhiên hỏi: "Chiều nay đi công ty với anh không?"
"Dạ... ?" Cô ngẩn ra, nhìn chú cún bên cạnh, rồi dịu dàng hỏi: "Có thể dẫn Cầu Cầu đi cùng không?"
Phó Kính Thâm suýt nữa tức điên, thật sự muốn nhẫn tâm vứt con vật đáng ghét kia ra ngoài.
Lúc này, Cầu Cầu vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lương Tri trở về, nó rất vui, cắp quả bóng mây mà nó yêu thích nhất đến, như dâng bảo vật đặt bên cạnh cô gái nhỏ, nhìn cô đầy mong chờ, muốn cùng cô chia sẻ niềm vui.
Người đàn ông lườm con vật nhỏ một cái, rồi vứt quả bóng mây xuống.
Một tay anh vuốt đầu cô, dỗ dành cô ngước lên nhìn mình, tay kia thì nắm lấy bàn tay cô thật chặt.
Cô gái nhỏ tinh nghịch rút tay ra. Anh trầm giọng hỏi: "Còn bao lâu nữa thì tốt nghiệp?"
Lương Tri nghe anh hỏi vậy không nhịn được cười. Rốt cuộc cô mới đi học được mấy ngày chứ, nhưng nhìn bộ dạng này của anh, cô lại thấy xót xa. Cô mềm lòng vô cùng, giọng nói dịu dàng, nụ cười ngọt ngào: "Tuần sau em không phải tập luyện nữa, em sẽ không bận rộn như bây giờ đâu."
Thuần khiết như cô, không chút vẩn đục.
"Ngày nào cũng về nhà ngủ à?" Đây mới là điều anh quan tâm.
"Cách ngày thì về thăm anh một lần nhé?"
Thấy dáng vẻ mặc cả của cô, anh chợt bật cười khe khẽ. Cần gì phải so đo với cô.
Bên tai cô là giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành, rồi lại lơ đãng gọi tên cô. Cô có thể cảm nhận được tình yêu và sự bao dung anh dành cho mình, khiến mặt Lương Tri đỏ bừng.
Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy yêu thương, làm cô ngại vô cùng.
Cô gái nhỏ của anh chưa từng trải qua những chuyện này, chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên anh, phối hợp với anh, anh đã thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Một lúc sau, cô mới nhớ ra một chuyện.
Bàn tay nhỏ thò vào túi quần, s* s**ng rồi lấy ra một tờ giấy nhàu nát, giơ lên trước mặt anh.
"Gì thế?" Giọng anh vẫn còn khàn khàn.
"Vé dự tiệc đấy ạ. Nghe nói lần này có người rất lợi hại bên trên đến xem, trường học coi trọng lắm, phải có vé mới vào được." Mắt cô long lanh.
Phó Kính Thâm nhướn mày, nhìn cô bé ngốc trước mặt: "Anh không lợi hại à?"
Đôi mắt to tròn trong sáng của Lương Tri giờ sắp rưng rưng vì giận, người này sao cả ngày đầu óc chỉ nghĩ chuyện không đâu. Cô thẹn thùng vỗ vỗ 𝓃*𝖌ự*c anh, vội vàng chuyển chủ đề, nhét tấm vé vào tay anh: "Em lén lấy một tấm cho anh đấy, không cần cảm ơn đâu."
Lời tác giả:
Tri Tri: Em lấy được vé này! Siêu giỏi luôn!
Phó thiếu: Cục cưng giỏi lắm.
Trưởng khoa, phó trưởng khoa, chủ nhiệm khoa (bỏ qua một loạt các lãnh đạo): Đ*m, đứa nào đưa vé cho con bé thế kia! Mau tìm ra rồi xử lý!
| ← Ch. 038 | Ch. 040 → |
