Phản bội
| ← Ch.127 | Ch.129 → |
Khi Bạch Vi lần nữa mở mắt, bốn phía đã chìm trong bóng tối. Cô phải mất một lúc lâu mới dần nhìn rõ tình cảnh xung quanh.
Nơi này dường như là tầng đáy của một tòa tháp. Bốn bề đều là vách đá xám lạnh, những ô cửa sổ khoét cao trên tường, mơ hồ nghe được tiếng gió mưa gào thét bên ngoài. Cô đang ngồi tựa nơi góc tầng đáy, sau lưng dựa vào một cột đá. Kỳ lạ là chẳng hề có người canh giữ, kẻ đưa cô đến đây dường như không hề lo lắng việc cô sẽ tự ý đi lại.
Điều khiến cô thất vọng là Nolan không có mặt ở đây. Xem ra hai người đã bị dịch chuyển đến những nơi khác nhau.
Bạch Vi thử cử động tay chân, bắp đùi bỗng nhiên chạm phải thứ gì đó. Cô nghiêng người, nheo mắt nhìn kỹ, chỉ một cái liếc qua đã khiến toàn thân lạnh toát.
Đó là một người phụ nữ vừa mới 𝖈𝖍_ế_✞ chưa lâu.
Gương mặt người ấy xám xịt, đôi mắt trợn trừng, khuôn miệng ♓-é Ⓜ️-ở như muốn nói điều gì, nhưng chưa kịp thốt ra đã tắt thở. Bạch Vi trấn tĩnh lại, dịch sang bên cạnh vài bước, nào ngờ lòng bàn tay lại đè lên một khối thịt mềm nhũn. Cô giật mình quay phắt đầu lại, trước mắt lại hiện ra thêm một 𝖙𝖍.i т.ⓗ.ể nữa.
Đầu óc lập tức trống rỗng.
Cô lăn lộn bật dậy, muốn tránh xa hai cái xác kia, nhưng chưa kịp đi được hai bước thì một cảm giác trói buộc kỳ dị lan dọc từ đùi lên trên, hai chân cô nặng như đeo chì, hoàn toàn không nhúc nhích nổi.
Chuyện gì thế này?
Bạch Vi còn chưa kịp nghĩ ra manh mối, trong bóng tối đã vang lên giọng nói của một người.
"Đừng phí công nữa, chúng ta đều đang ở trong 'giới' của 𝐩h-ù ⓣ𝐡-ủ-𝐲, không ra ngoài được đâu." Bạch Vi quay đầu, lúc này mới phát hiện cách đó không xa có một người phụ nữ khoác áo choàng đen đang ngồi. Người phụ nữ ấy có mái tóc xoăn nâu sẫm rối bù, khuôn mặt lấm lem đầy những vết thương nhỏ, có vết đã đóng vảy, có vết vẫn còn rỉ m·á·ц.
Cô ta lạnh lùng nhìn Bạch Vi, trong đôi mắt nâu đậm lóe lên một tia giễu cợt: "Cô là con non vừa mới kết khế ước sao?"
Bạch Vi theo bản năng 𝖘.iế.✞ 𝒸𝒽.ặ.ⓣ tấm lưng mình. Cô không hiểu lời đối phương nói, nhưng nhận ra ngay người phụ nữ này là một 🅿️𝐡●ù 🌴●ⓗủ●γ đen. Không chỉ vậy, hai ✝️*𝐡*i 🌴*𝖍*ể nằm dưới đất kia khi còn sống hẳn cũng là 𝓅*♓*ù ⓣ*𝖍*ủ*γ đen.
Thấy Bạch Vi không đáp, người phụ nữ bật cười khẩy: "Giờ hẳn là cô đang hối hận lắm nhỉ. Còn chưa kịp trở thành p𝒽·ù t·♓·ủ·🍸 đen thực thụ đã phải bỏ mạng dưới mồi lửa rồi."
Bạch Vi thầm nghĩ, chẳng lẽ người này nhầm cô là p-h-ù t-𝖍ủ-ÿ đen?
Nghĩ vậy, trong lòng cô liền có tính toán. Cô rụt rè tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Tại sao tôi lại ở đây?"
Người phụ nữ liếc cô một cái, dường như kinh ngạc trước sự ngây ngô ấy, nhưng vẫn trả lời: "Mồi lửa sắp bùng cháy rồi. Những năm trước đều dùng người 𝐡_ⓘế_ⓝ †_ế để xoa dịu cơn giận của mồi lửa, năm nay dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Chỉ là đám 𝐩𝐡-ù 𝖙ⓗủ-ⓨ không biết điều này lại dám tráo đổi, dùng 🅿️h-ù ✝️𝐡-ủ-ⓨ đen thay cho bọn chúng để ♓*ℹ️ế*п 𝐭*ế."
Bạch Vi ngồi xuống bên cạnh cô ta, hỏi tiếp: "Trước đây người bị ♓●1●ế●ռ ⓣ●ế đều là 𝐩-ⓗ-ù ✝️♓-ủ-🍸 sao?"
"Chuyện này đâu thể trách chúng ta. Là chính bọn họ tham lam, muốn giao dịch với chúng ta. Cái giá phải trả là mỗi năm chọn ra kẻ ♓●ℹ️●ế●ⓝ 🌴●ế thích hợp để nuôi mồi lửa. Giờ thì lại trở mặt, vừa không muốn bỏ ra, vừa muốn hưởng lợi, trên đời làm gì có chuyện rẻ mạt như thế."
Bạch Vi ngơ ngác: "Vậy vì sao ⓟh●ù t●♓ủ●𝐲 lại đồng ý chuyện này?"
Người phụ nữ cười lạnh, ra hiệu cho Bạch Vi ngẩng đầu nhìn l*n đ*nh tháp. Bạch Vi ngước mắt, chỉ thấy trong bóng tối mịt mùng, mơ hồ có một vật khổng lồ buông từ trên cao xuống, lơ lửng giữa không trung. Gió từ ô cửa đá thổi vào, khiến vật đó đung đưa qua lại.
Đó là một con rối bằng giấy khổng lồ treo lơ lửng.
"Cô nghĩ vì sao đám nghèo kiết xác ở phố Hockridge năm nào cũng giành giải nhất trong lễ Falla?" Người phụ nữ đầy vẻ châm chọc."Bởi vì kẻ đứng đầu của họ đã giao dịch với chúng ta, mượn sức mạnh của mồi lửa để đánh thức con rối giấy do bọn họ tạo ra."
"Dĩ nhiên, mồi lửa không thể so với lần pháp thuật bùng nổ, không thể thật sự khiến rối giấy thức tỉnh. Những con rối ấy thậm chí còn chưa đạt đến mức độ bán thức tỉnh. Nhưng chừng đó cũng đủ để tác phẩm của họ vượt trội hơn tất cả."
Bạch Vi chỉ cảm thấy không thể tin nổi: "Chỉ vì chút tiền thưởng đó, mà để người trong tộc 𝐜*𝖍*ế*ⓣ oan sao?"
Người phụ nữ bật cười: "Tiền thưởng đâu chỉ có 'chút'. Đủ để họ nghiên cứu vu thuật, nuôi dưỡng cổ trùng. Huống chi, ai dám chắc họ không mượn danh ⓗ❗·ế·𝓃 𝖙·ế để т*𝐡*𝖆𝐧*𝖍 t*𝓇*ừ*п*ɢ những kẻ kém cỏi trong tộc? Vu tộc nào có hòa thuận nhân ái gì, chưa chắc đã cao thượng hơn 𝐩𝒽_ù ⓣ_ⓗ_ủ_𝓎 đen là bao."
"Nhưng..." Bạch Vi vẫn còn băn khoăn, "Họ dùng ρ𝖍-ù ✞ⓗ-ủ-γ đen thay cho ⓟh-ù t𝒽-ủ-🍸 để 𝒽*1ế*𝖓 †*ế, chẳng lẽ không bị phát hiện sao? Người cuối cùng đều phải đưa đến trước mồi lửa, mà những kẻ canh giữ mồi lửa đều là người của chúng ta, chẳng lẽ không ai nhận ra người ⓗ*ïế*ⓝ т*ế đã bị tráo đổi?"
Sắc mặt người phụ nữ trầm xuống, không nói gì.
Bạch Vi âm thầm quan sát biểu cảm của cô ta, rồi hỏi tiếp: "Những 𝓅𝖍-ù ✞𝖍ủ-🍸 bị thay thế kia đã đi đâu? Chẳng lẽ họ cũng không bị phát hiện?"
"Có lời đồn rằng, nơi này có một đường hầm bí mật." Sau một lúc trầm mặc, người phụ nữ lại cất tiếng, giọng điệu có phần kỳ lạ."Nếu những 🅿️.𝐡.ù 𝐭.𝖍ủ.🍸 ấy thật sự bị tráo đổi, thì chỉ có thể lén đưa đi qua đường hầm đó."
Bạch Vi cau mày, lập tức nghĩ đến đường ngầm giấu trong D347H.
"Nếu lời đồn là thật, thì đường hầm đó quả thực là nơi an toàn nhất."
"Tại sao?" Bạch Vi theo phản xạ hỏi.
Người phụ nữ đáp: "Bởi vì nghe nói, đường hầm ấy do Anya đào."
Anya?
Bạch Vi sững người trong chốc lát. Đó chẳng phải là một trong những nạn nhân sớm nhất 𝖈♓ế*✞ vì dấu ấn, cũng là cư dân cũ của D347H hay sao?
Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng: "Chắc cô cũng không biết, vì sao gần trăm năm nay 🅿️ⓗ-ù †-♓-ủ-y và 𝐩*♓*ù ✝️𝒽*ủ*y đen ngày càng dây dưa không dứt, đúng không?"
"Vì sao?"
"Bởi vì Người giữ chuông đứng đầu hiện nay có mối ⓠⓤ𝖆*n 𝐡*ệ rối rắm không thể phân rõ với tộc phù thuỷ. Anya là một ρh.ù т.𝐡ủ.🍸, và cô ta cũng là chị gái của Elan."
Như có một sợi dây trong đầu bật lên một tiếng 'ong', Bạch Vi đột ngột ngẩng đầu: "Cô nói ai? Elan?"
"Sao vậy?" Người phụ nữ cau mày."Cô đã lập khế ước rồi, chẳng lẽ lại không biết Elan là ai sao?"
Bạch Vi nghẹn lời trong giây lát, trong lòng thầm kêu không ổn.
Đúng lúc ấy, nơi cửa đá tầng đáy tháp bỗng dậy lên một trận xôn xao. Có người bên ngoài đang tìm đến chốn này. Trong tiếng gió mưa cuồng nộ, lờ mờ xen lẫn tiếng chó sủa.
Sự chú ý của người phụ nữ lập tức bị hút về phía đó: "Lạ thật, bao nhiêu ngày qua đây là lần đầu tiên ta thấy có người đến cái nơi ⓠ●υ●ỷ quái này."
Bạch Vi âm thầm thở phào, ánh mắt chuyển sang cánh cửa đá.
Người đến dắt theo một con chó săn đầu lâu, chậm rãi bước vào trong tháp. Gã tháo chiếc mũ trùm ướt đẫm nước mưa, để lộ gương mặt trát đầy lớp hóa trang quái đản. Bên cạnh gã là một người phụ nữ thuộc vu tộc, dáng vẻ cung kính, đang hạ giọng nói chuyện với gã.
Bạch Vi không khỏi sững sờ.
Hai người này cô chẳng hề xa lạ. Người phụ nữ kia là Medina, nghệ nhân tài hoa không hề thua kém Quinn. Còn gã hề chính là kẻ mà Bạch Vi từng tìm kiếm khắp nơi nhưng không sao lần ra được.
Những ký ức bị vùi lấp nhanh chóng sống dậy. Quãng thời gian cô dốc hết tâm cơ để ⓛậ●т đ●ổ Fisher như ùa về trước mắt, và gã hề này chẳng hiểu vì sao lại nhìn thấu được kế hoạch của cô khi ấy.
Trên đời không thiếu kẻ khoác lên mình lớp hóa trang hề, nhưng Bạch Vi có thể chắc chắn, gã trước mắt chính là người cô đang tìm. Đường nét ngũ quan, dấu ấn chiếc đồng hồ kỳ quái trên mặt gã, cùng cử chỉ thần thái ấy — tuyệt đối không thể nhầm lẫn.
"Elan?" Người phụ nữ bên cạnh Bạch Vi tròn mắt kinh ngạc."Sao hắn lại ở đây?"
Trong đầu Bạch Vi như n-ổ †𝐮п-🌀. Elan chính là gã hề? Thảo nào, thảo nào khi ở D347H hắn từng cười hỏi cô chúng ta đã từng gặp nhau chưa.
Họ quả thực đã từng giao tiếp, hơn nữa còn không chỉ một lần.
Người phụ nữ lấy lại bình tĩnh, quay sang nói với Bạch Vi: "Vận khí của chúng ta không tệ. Thủ lĩnh của đám Người giữ chuông đã tới, chúng ta sẽ không bị dâng cho mồi lửa nữa."
Tim Bạch Vi càng lúc càng lạnh đi. Medina là 𝓅.♓.ù ✞.hủ.🍸, dĩ nhiên không thể là Người giữ chuông. Vậy thì "Thủ lĩnh của đám Người giữ chuông" trong miệng cô ta chỉ còn một khả năng duy nhất — gã hề.
Mọi manh mối rốt cuộc cũng nối liền lại với nhau, hết thảy những hành động khó hiểu trước đây đều đã có lời giải.
Gã chính là Người giữ chuông.
Người phụ nữ vừa định hành động, Bạch Vi lập tức xoay người khống chế cô ta. Vào lúc này, tuyệt đối không thể để gã hề biết cô đang ở đây.
"Cô làm gì vậy?" Người phụ nữ cau mày giãy giụa.
Bạch Vi cấp trí nảy ra một kế: "Sao cô biết hắn đến là để cứu chúng ta?"
Động tác của người phụ nữ khựng lại.
"Chính hắn đã đưa tôi đến đây." Bạch Vi mặt không đỏ tim không đập, thuận miệng bịa ra một lời nói dối. Cô đang đánh cược — cược rằng giữa các 🅿️_𝒽_ù 🌴𝒽ủ_𝓎 đen vốn chẳng có bao nhiêu tin tưởng, chỉ một nghi ngờ nhỏ cũng đủ gieo mầm rạn nứt không thể hàn gắn.
Quả nhiên, người phụ nữ đã do dự.
Gã hề cúi xuống, vỗ nhẹ lên đầu con chó săn đầu lâu: "Đi, tìm đồng loại của ngươi ra đây."
Con chó lập tức phóng vọt đi, vừa chạy vừa đánh hơi, thẳng hướng Bạch Vi mà tới.
Bạch Vi nheo mắt nhìn chằm chằm con chó, rất nhanh liền hiểu ra đây hẳn là con chó đã được cải tạo bằng dung dịch xương Địa Tạng. Lúc này nó hưng phấn như vậy rất có thể là vì đã ngửi thấy khí tức của cô. Giống như cốt nhân lạc vào Hẻm Nhện ngày trước, nó coi cô là đồng loại.
Con chó ngày càng tiến lại gần, Bạch Vi chỉ có thể hy vọng cái gọi là "giới" kia đủ sức ngăn cản sự truy tìm của nó.
Đột nhiên, cô nghĩ đến một điều — "giới" là do phù thuỷ bày ra, vậy thì với thân phận 🅿️𝐡·ù t·𝖍ủ·𝐲, Medina nhất định có thể nhìn thấu mọi thứ bên trong giới. Nếu cô ta lên tiếng nhắc nhở gã hề, Bạch Vi sẽ không còn đường tránh né.
Bạch Vi lạnh người quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào Medina.
Medina mím chặt môi, lạnh lùng đáp lại ánh nhìn của Bạch Vi. Cô ta không nói một lời nào.
Con chó ngửi đến sát bên chân Bạch Vi, xoay vòng quanh cô, nhưng không tìm được nguồn gốc mùi hương cụ thể. Nó bối rối đứng yên một lúc, rồi quay trở lại bên gã hề.
"Sao, không tìm thấy à?" Gã hề dịu dàng xoa đầu con chó."Mùi hương ngươi xác định là ở đây, đúng không?"
Con chó rên ư ử mấy tiếng.
Gã hề gật đầu, dắt con chó săn từng bước tiến về phía Bạch Vi.
Trái tim của Bạch Vi lại treo lơ lửng. Con chó không nhìn thấu được sự tồn tại của "giới", vậy còn gã hề thì sao? "Giới" liệu có thể che mắt gã không?
Gã hề dừng lại trước mặt Bạch Vi. Hai người chỉ cách nhau chừng hai nắm tay. Bạch Vi có thể nhìn rõ đôi mắt xanh xám như sương mù ẩn dưới lớp hóa trang dày, cùng vẻ nghi hoặc và trầm tư trong ánh nhìn ấy.
Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, bên cửa đá bỗng vang lên giọng nói của một thiếu niên.
"Chủ nhân."
Louis тh-ở ♓-ổ-ռ ♓ể-𝓃 đứng trong màn mưa, nhìn gã hề đang quay người lại.
Gã hề cau mày: "Sao cậu lại quay về? Việc ta giao đã làm xong chưa?"
Louis lau vội nước mưa trên mặt, liên tục gật đầu.
"Tôi đã tìm được Người giữ chuông đầu tiên rồi."
| ← Ch. 127 | Ch. 129 → |
