Ngoại truyện Thất Tịch
| ← Ch.34 | Ch.36 → |
<images>Edit: Khanh Lam
Beta: Cyane
◎Măng tây xào tôm, sườn xá xíu nướng tỏi, canh xương hầm sung tuyết lê bí đao, gạo nếp nhồi củ sen◎
Vào ngày thứ ba trăm sáu mươi lăm cộng thêm năm mươi mốt ngày kể từ khi Phương Đường và Kiều Vũ quen nhau, lễ Thất Tịch hằng năm đã đến. Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đón Thất Tịch kể từ khi chính thức hẹn hò.
Ngay từ đầu tháng, khi vẫn còn hơn nửa tháng nữa mới tới mùng bảy tháng bảy âm lịch, Kiều Vũ vốn đang quay phim ở xa đã không giấu nổi sự nôn nóng, liên tục nã đạn tin nhắn cho Phương Đường, gửi liền một tràng dài không ngừng nghỉ.
Thông thường, trước ngày lễ, các cặp đôi bình thường sẽ có những đoạn hội thoại kiểu như thế này:
Nữ: "Anh yêu, sắp đến Thất Tịch rồi, mình đi đâu hẹn hò đây?"
Nam: "Nghe em hết nè."
Nữ: "Ghét quá đi~~ Vậy anh đi trung tâm mua sắm cùng em nha?"
Nam: "Được được, nghe em hết. Đây, thẻ của anh đưa em giữ hết."
Nữ: "Yêu anh 𝐜_♓ế_✝️ mất!"
Nam: "Anh cũng yêu em!"
Còn các cặp đôi văn thơ lai láng thì thường là thế này:
Thư sinh: "Thư cưu gọi tiếng quan quan,
Bãi sông lặng gió miên man bóng chiều.
Thiếu nữ thùy mị yêu kiều,
Là người quân tử sớm chiều ước ao.
Đêm lành cảnh đẹp thế này, nếu được sánh vai cùng muội, quả là một việc tốt lành hiếm có khó tìm... Chẳng biết... muội có bằng lòng hay chăng?"
(*关关雎鸠,在河之洲;窈窕淑女,君子好逑。
Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.
Đây là câu mở đầu bài thơ "Quan Thư" trong Kinh Thi, thường dùng để nói về tình yêu chính đáng, đẹp đẽ và chuẩn mực. )
Tiểu thư: "Đêm Thất Tịch ngắm trời xanh biếc, Ngưu Lang Chức Nữ bắc cầu qua sông. Ngày lành khó gặp, được quen biết huynh là niềm hạnh phúc lớn nhất đời muội, sao có thể không vui mừng cho được. Chỉ thương cho thiên hạ còn biết bao người cô đơn, chẳng có Vương Mẫu ngăn trở mà vẫn lỡ duyên như có Vương Mẫu kề bên, thật đáng buồn đáng khóc..."
Thư sinh: "Muội chớ buồn. Mỗi giọt nước mắt rơi trên gương mặt muội đều như dao cắt trong lòng ta, muội đau một phần, ta đau mười phần. Chỉ trách số phận những người ấy quá lận đận. Thôi thì thôi vậy, gặp nhau say một lần là duyên tiền kiếp, mưa gió tan rồi ai về nơi nấy, chúng ta hà tất phải vì người khác mà phiền lòng?"
Một đôi uyên ương mang nặng nỗi lo thiên hạ liền ôm nhau, cùng nhau ngẩng mặt lên bốn mươi lăm độ buồn bã nhìn lên bầu trời sao.
So với hai kiểu lãng mạn kể trên thì cuộc trò chuyện của cặp đôi mê ăn uống lại có phần... hơi khác người thường?
Kiều Vũ: "Cục cưng ơi, ♓*ô*ⓝ hôn ⓗô●ռ ╭(╯3╰)╮Sắp tới Thất Tịch rồi, mình cùng đi ăn ngon đi. Anh muốn ăn tôm cà ri, đậu masala, cơm chiên gà hạt điều với bánh nướng vị hành."
Phương Đường: "Tháng trước anh về mình vừa ăn ở quán đó rồi. Thất Tịch vẫn nên ăn mấy món truyền thống thì hơn."
Kiều Vũ: " Vậy em iu có đề xuất gì hay không?"
Phương Đường: "Măng tây xào tôm, sườn xá xíu nướng tỏi, canh xương hầm sung tuyết lê bí đao, gạo nếp nhồi củ sen."
Kiều Vũ: "Chốt kèo! \(^o^)/"
Phương Đường đặt điện thoại xuống, vẫy tay như muốn đuổi hình ảnh ai đó càng ngày càng thích làm nũng sau khi yêu ra khỏi đầu, rồi cúi người lấy chiếc tạp dề cotton màu be trong tủ, đeo vào, chỉnh lại tóc. Thật ra, cô không nói cho Kiều Vũ biết rằng cô vẫn chưa từng làm hai món măng tây xào tôm và sườn xá xíu nướng tỏi bao giờ, chỉ mới đọc phần giới thiệu công thức thôi.
Trong hình, măng tây xanh mướt kết hợp với những con tôm vàng óng tươi sáng, màu sắc no đủ, hài hòa, được bày đơn giản trên chiếc đĩa sứ trắng. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ tưởng tượng ra vị thanh mát, trơn mềm như thể vượt qua cả trang giấy, chạm thẳng vào vị giác người thưởng thức. Khi lật tạp chí, Phương Đường vừa nhìn thấy món này đã lập tức bị hấp dẫn, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: muốn ăn.
Cách làm măng tây xào tôm không khó, chỉ cần xào chín rồi đảo lại. Những nguyên liệu tươi kết hợp với nhau tạo nên vị ngọt tự nhiên gần như đạt tới cực hạn. Sự tươi mới lại thơm ngon, trông mỡ màng non mướt, trông thế nào cũng đều xứng đáng là tuyệt phẩm.
Số mới nhất của tạp chí "Thực Thiên Hạ" đã nhiệt liệt đề cử măng tây xào tôm và sườn xá xíu nướng tỏi là món Quảng Đông năm sao, đồng thời trong chuyên đề "Mùa thu ăn gì cho tốt" cũng nhấn mạnh đến sung, tuyết lê và bí đao. Người coi tạp chí này như kinh thánh là Phương Đường đây lập tức háo hức muốn làm thử. Đúng lúc Kiều Vũ nhắn tin tới, cô liền thuận nước đẩy thuyền, coi Thất Tịch là dịp đẹp nhất để mài dao trổ tài, thử món mới.
Nếu Kiều Vũ biết bữa tiệc Ấn Độ anh mong chờ bấy lâu bị đổi chỉ vì lý do này, ắt hẳn cũng không biết nên vui hay buồn. Nhưng với tính cách của anh, e rằng còn sẽ lén vui mừng mấy ngày: Hê hê, mình là người đầu tiên được ăn món mới của Đường Đường đó! Phúc lợi của bạn trai!
Sườn xá xíu nướng tỏi về mặt màu sắc lại càng 𝐪·⛎🍸·ế·ⓝ 𝓇·ũ mê mẩn. Nước sốt sánh đặc phủ lên từng miếng sườn đỏ nâu, nhìn từ xa đã không thể rời mắt. Dù là độ bóng hay những hạt tỏi li ti hay hành lá rắc trên đĩa, tất cả đều mê hoặc lòng người. Để đạt được hiệu quả giống hệt ảnh trên tạp chí, Phương Đường đã phải thử nghiệm liên tục mấy ngày liền trước Thất Tịch mới thành công.
Sườn phải chọn loại sườn non, sau khi trộn đều gia vị thì dùng tăm chọc vài lỗ nhỏ để dễ thấm, rồi ướp lạnh qua đêm. Nước xốt là mấu chốt! Nước xốt là mấu chốt! Nước sốt là mấu chốt! Việc quan trọng phải nói ba lần. Hai lần thử đầu tiên của Phương Đường luôn thất bại ở bước này. Chỉ đổ phần nước ướp và nước nướng vào nồi thì chưa đủ, nhất định phải thêm một lượng tinh bột ướt vừa phải để sánh lại, rồi ninh từ từ. Lượng tinh bột không được nhiều cũng không được ít. Màu sắc mê người của món sườn xá xíu này hoàn toàn nhờ vào phần nước sốt cuối cùng làm điểm nhấn thị giác.
Tối Thất Tịch, Kiều Vũ kéo vali, cả người mệt mỏi từ nơi khác trở về Thành phố C. Không có màn hẹn hò lãng mạn trước hoa dưới trăng, không có bất ngờ ngọt ngào lấp lánh, chỉ có ánh nến ấm áp và bữa cơm thơm ngon.
Khi Phương Đường bưng măng tây xào tôm và sườn xá xíu nướng tỏi chậm rãi bước ra từ bếp, mắt Kiều Vũ bỗng ươn ướt, như thể cảnh tượng anh mong mỏi vô số lần cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Anh nhìn cô chăm chú, đôi mắt đong đầy tình yêu.
"Húp miếng canh khai vị trước đi." Phương Đường múc một quả sung, một miếng tuyết lê, một miếng bí đao vào bát: "Sung giải khát, tuyết lê nhuận phổi, bí đao trừ thấp, canh xương bổ canxi. Anh làm việc bận rộn như vậy, phải bồi bổ nhiều hơn."
Kiều Vũ cười, nắm lấy tay cô, thuận theo động tác cô đưa mà uống. Canh ấm trôi xuống cổ họng, mang theo vị thanh ngọt đặc trưng của sung và tuyết lê, khóe môi cũng dính một vệt nước. Phương Đường nhìn yết hầu anh khẽ chuyển động thì đỏ mặt, còn thủ phạm gây ra cảnh ấy lại cố tình nở một nụ cười gian gian để trêu cô.
Không đứng đắn chút nào.
Phương Đường liếc anh một cái, đợi anh uống xong liền cầm bát chỉ còn vài miếng lẻ tẻ, lại múc thêm một muỗng canh lớn: "Còn trêu nữa thì tối nay khỏi ăn cơm, chỉ được 𝖍-ú-ρ canh thôi."
Lời vừa dứt, ai đó lập tức ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh. Từ lúc bày món lên bàn anh đã mong chờ được cầm đũa, sao có thể không cho ăn chứ? Không được, tuyệt đối không được. Phương Đường nhìn anh lắc đầu lia lịa, không nhịn được bật cười.
"Húp đi, lằng nhằng ít thôi." Mệnh lệnh vừa ban ra, bạn trai trung thành lập tức bưng bát uống ừng ực, ánh mắt chân thành nhìn cô, chỉ thiếu mỗi nước vẫy đuôi mong được khen.
"Ngoan lắm." Phương Đường thưởng cho anh cái xoa đầu, sờ lên mái tóc uốn nhẹ mới làm rồi xới đầy cơm vào bát, gắp thêm một miếng sườn đặt lên trên: "Ăn đi."
Để chuẩn bị cho bữa tối này, cô đã bắt đầu từ tối hôm qua. Nói là đón lễ tình nhân, nhưng thực ra ai cũng biết, lễ Thất Tịch xưa kia vốn là ngày các thiếu nữ bái Chức Nữ xin tay nghệ khéo léo, thiếu niên bái Khôi Tinh cầu văn tài xuất chúng. Người hiện đại đời sau cảm động trước chuyện Ngưu Lang Chức Nữ nên cũng mong mỏi trong ngày này được nắm tay người mình yêu, mong cầu tình cảm bền lâu. Không có hoa đăng như ngày xưa, Phương Đường chỉ có thể một mình thái rau, lặng lẽ nhìn trăng cầu mong bình an, hạnh phúc.
Giờ phút này, sau hồi tăng ca gấp gáp, cuối cùng Kiều Vũ cũng ngồi đối diện cô, vui vẻ thưởng thức mâm cơm hai người như đã hẹn. Mọi vất vả đều không uổng phí, khiến cô cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Dùng từ mềm và xốp, giòn để hình dung sườn xá xíu hoàn toàn không quá. Hòa cùng vị nước sốt q*uⓨ*ế*𝐧 г*ũ, Kiều Vũ mơ màng cảm tưởng như được quay về rừng nguyên sinh. Phương Đường khoác váy cỏ đan từ lá cây, kiêu hãnh như nữ vương, dùng cành cây xiên một miếng thịt, đứng trước đám đông vung tay hô vang khẩu hiệu. Còn anh là một trong những người quỳ rạp dưới chân cô, lặng lẽ ngước nhìn.
Gắp một đũa đầy măng tây, vị thanh mát lại kéo anh đến bên dòng suối trong rừng. Ở cuối dòng nước, một bóng người thần bí mê hoặc người ta đang tắm bên hồ nước, ánh nắng chiếu lên mái tóc đen nhánh của người, lấp lánh ánh sáng. Cuối cùng, cắn một miếng củ sen gạo nếp, vị mềm ngọt dẻo quện như con thuyền trôi theo làn nước sâu, đưa anh trở lại phòng ăn với ánh nến mờ ấm của hiện thực.
Lúc này, cô bạn gái yêu dấu của anh cũng giống như anh vừa rồi, dùng đũa gắp miếng sen, cánh môi hơi hé, ấm áp triền miên.
"Phương Đường."
Hửm? Cô gái dùng ánh mắt hỏi anh sao vậy.
"Anh yêu em."
Cạch, đũa rơi xuống bàn. Phương Đường ngạc nhiên nhìn đôi đũa, rồi lại nhìn anh, cánh môi ♓·é ⓜ·ở, trong thoáng chốc không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Kiều Vũ đứng dậy, thân hình cao ráo vượt qua bàn ăn, cúi xuống 𝐡ô*n lên môi cô.
Ngoài cửa sổ, vầng trăng cong lưng mỉm cười. Ánh trăng sáng tỏ hòa cùng ánh nến chiếu lên bức tường, in ra hai bóng người chồng lên nhau, ngọt ngào gắn bó.
| ← Ch. 34 | Ch. 36 → |
