| ← Ch.055 | Ch.057 → |
Diêu Viễn tăng tốc lao thẳng tới, tư thế như thể sắp đ-â-ⓜ bay người ta, điển hình cho những động tác nguy hiểm của dân gà mờ, càng lúc càng gần, Thương Kha vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Bình tĩnh quá thể, Diêu Viễn đành phải bẻ lái lướt qua vai anh, phanh gấp dừng lại phía trước rồi quay đầu hỏi: "Ván trượt của anh đâu?"
Thương Kha xoay người bước lại gần nói: "Động đất rồi."
Thương Kha ở dưới chân dốc, Diêu Viễn ở trên sườn dốc, khi xảy ra sự cố bất khả kháng, cách làm hợp lý nhất đương nhiên là ai nấy tự tìm chỗ tránh nạn rồi mới tính chuyện hội họp. Tuy chưa từng trải qua động đất nhưng cô có kiến thức cơ bản về phòng tránh, cộng thêm kinh nghiệm khởi nghiệp nhiều năm, tố chất tâm lý đã sớm được rèn giũa vững vàng, Diêu Viễn chỉ nói: "Anh lo cho em à? Em không sao."
Thương Kha cũng không nói nhiều: "Xuống núi thôi."
Đến đại sảnh bãi trượt tuyết, có khá nhiều người đang tháo dỡ trang bị.
Vừa tìm được chỗ ngồi xuống thì cảm giác rung chấn lại xuất hiện, dụng cụ trượt tuyết trên kệ hàng trong đại sảnh đều lắc lư, nhân viên thu ngân vẫn rất bình tĩnh, một tay giữ kệ hàng một tay tính tiền.
Hai người ăn một bữa cơm Nhật đơn giản tại nhà hàng của bãi trượt và uống một tách cà phê.
Tivi trong nhà hàng đang phát tin tức về động đất, vùng Chuetsu ở Niigata xảy ra động đất 6. 0 độ richter, tâm chấn sâu 10km.
Tất cả phương tiện công cộng tại ga Yuzawa đều ngừng hoạt động, khuyến cáo người dân thận trọng khi ra ngoài.
Diêu Viễn tra cứu giờ tàu Shinkansen chuyến sớm nhất ngày mai trên điện thoại: "Sáng mai em sẽ đi."
Ờm, cô thay đổi lịch trình là do sự cố bất khả kháng, chuyện này cũng đành chịu thôi.
Đuôi mắt Thương Kha cong lên một độ cung vui vẻ: "Được."
Trên đường về khách sạn, Diêu Viễn bắt đầu buồn ngủ, dựa vào vai Thương Kha thiếp đi.
Thương Kha ôm cô vào lòng, tay anh giữ lấy vai cô, thầm hỏi trong lòng: Diêu Viễn, em đã nghĩ kỹ chưa?
Đến khách sạn, Thương Kha khẽ gọi: "Diêu Viễn, về khách sạn ngủ đi."
Diêu Viễn mở mắt, xe đã dừng trước cửa, cô xốc lại tinh thần rồi xuống xe.
Vừa bước xuống, đôi chân không nghe sai khiến suýt chút nữa thì ngã, Thương Kha vội vàng kéo cô lại: "Em không sao chứ?"
Cô lắc đầu, toàn thân đau nhức, trượt tuyết tiêu tốn quá nhiều thể lực.
Do giao thông công cộng ngừng hoạt động nên đại sảnh khách sạn tập trung rất đông người. Lúc trước Thương Kha tìm khách sạn gần nhất, không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cốt để tiện thay đồ và cất đồ đạc.
Khách sạn này là công trình biểu tượng của thị trấn, khách du lịch khá đông, cơ sở vật chất cũ kỹ, người đông đúc khiến Thương Kha cảm thấy hơi khó chịu.
Trong phòng rất ấm áp, Diêu Viễn ngồi trên ghế sofa chẳng muốn động đậy chút nào, cánh tay nối liền với bả vai đau nhức không nhấc lên nổi, lưng, bụng và chân cũng mỏi nhừ, cảm giác như vừa bị ai đánh một trận tơi bời.
Thương Kha thay áo ngắn tay quần đùi đi ra, thấy người kia vẫn ăn mặc chỉnh tề, trên trán lấm tấm mồ hôi, bèn bảo: "Đi ngâm suối nước nóng đi."
Diêu Viễn vẫn không nhúc nhích, Thương Kha bước tới nói: "Giúp em c** q**n áo nhé?"
Diêu Viễn nhìn anh từng bước đi tới, mím môi cười, áo phông trắng quần đùi thể thao, trông rất sảng khoái, giống hệt lần đầu tiên gặp nhau trên máy bay.
Trước đây cô không mấy quan tâm đến phong cách ăn mặc của nam giới, ngành công nghệ phần cứng ai nấy ăn mặc đều rất tùy tiện, không chú trọng gu thẩm mỹ.
Mùa hè tiêu chuẩn là áo phông quần bò đeo balo máy tính, xuân thu khoác thêm cái áo gió, mùa đông thì sơ mi gile phao áo khoác dạ kèm balo máy tính.
Nhưng cô rất thích cách ăn mặc của Thương Kha, những kiểu dáng rất cơ bản, cũng chẳng biết sao anh lại có thể mặc đẹp đến thế.
Tiếp đó phần ghế sofa bên cạnh lún xuống, người nọ nghiêng mình ghé sát lại vươn tay ra, ánh mắt mang theo nét cười khó đoán khiến người ta bất giác muốn tìm hiểu sâu hơn.
Mãi cho đến khi ngón tay anh chạm vào khóa kéo áo khoác của cô.
Diêu Viễn không giữ được bình tĩnh nữa, chặn tay anh lại, bật dậy khỏi ghế sofa chạy về phòng thay đồ.
Thay đồ bơi khoác thêm áo choàng tắm, cô đi từ ban công xuống, cửa vừa mở những bông tuyết đã bay vào, trên người vẫn còn hơi ấm nên không thấy lạnh.
Bên cạnh hồ nước nóng bốc hơi nghi ngút có hai bậc thềm, Diêu Viễn ngồi thử nhiệt độ nước rồi nằm xuống.
Ngửa đầu ngắm nhìn những bông tuyết bay về phía sườn núi, tuyết đọng làm trĩu cành cây, rơi xuống dòng suối hòa làm một, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách va vào đá.
Những bông tuyết lạnh lẽo lững lờ vây quanh, dòng nước ấm áp bao bọc lấy từng lỗ chân lông của Diêu Viễn.
Thoải mái đến mức cô nhắm mắt lại, trong đầu lướt qua những động tác trượt tuyết, giống như đang tua lại băng ghi hình.
Đây là kỹ năng Diêu Viễn có từ nhỏ, sau khi làm xong một việc sẽ tự động hồi tưởng lại cả quá trình, rà soát điều chỉnh các chi tiết, để mệnh lệnh não bộ phát ra và phản hồi của cơ thể đạt được sự thống nhất, tương đương với việc xây dựng một mô hình, về sau chỉ cần nhập thêm dữ liệu để tối ưu hóa mô hình là được.
Đoạn băng hồi tưởng hôm nay có thêm chút nội dung: nụ 𝖍ô-𝖓 ướ_† á_𝐭 п·ón·🌀 𝒷·ỏⓝ·ⓖ, 𝖍_ơ_𝒾 𝐭_♓_ở dồ_ⓝ ԁậ_𝖕, cô đeo găng tay liền ngón nên không bám được vào Thương Kha, Thương Kha ôm lấy cô, hai người nép chặt vào nhau, quần áo trượt tuyết ⓒ-ọ 𝐱-á-т. Nụ ♓*ô*𝐧 rất tuyệt, nhưng tư thế này mệt quá, cô thuận tiện mô phỏng trong đầu vài tư thế đỡ mệt hơn.
Thời gian từng chút trôi qua, cô vẫn luyến tiếc chưa muốn đứng dậy.
Một lát sau, đầu tiên là nghe thấy tiếng cửa kính ban công bị đẩy ra, tiếp đó là tiếng bước chân khe khẽ.
Diêu Viễn biếng nhác mở mắt. Thương Kha vẫn mặc bộ đồ thể thao ngắn tay ban nãy, bước ra đặt một ly rượu bên thành bể. Cô khẽ mỉm cười.
Thương Kha nhếch môi, đứng bên thành bể cúi đầu nhìn xuống. Diêu Viễn chìm trong làn hơi nước mờ ảo, làn da mịn màng được nước nóng ửng lên sắc hồng phấn.
"Ngâm một lúc rồi, thấy đỡ hơn chưa?"
Diêu Viễn ngồi dậy cầm lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, đúng là hương vị đã uống ở bảo tàng rượu sake. Ngón tay cô mân mê thành ly, khóe mô_𝐢 ↪️_o𝓃_🌀 𝖑_ê_ռ: "Thương Kha, anh lại gần đây một chút được không?"
Nước suối trong veo, anh chẳng dám nhìn kỹ dáng vẻ của Diêu Viễn, bởi cảnh tượng này còn gợi mở trí tưởng tượng hơn cả khi không mặc gì. Đôi mắt Thương Kha tối sầm lại, yết hầu chuyển động theo nhịp thở ngày càng sâu. Anh ngồi xổm xuống, cố gắng kiềm chế để xích lại gần hơn một chút: "Thế này sao?"
Diêu Viễn vươn tay ôm lấy cổ anh, cánh tay ướt đẫm nước, nước chảy xuống làm ướt áo thun của anh, để lại những vệt đậm nhạt loang lổ.
Cô mỉm cười với anh: "Rượu ngon lắm, anh nếm thử đi."
Nói rồi cô nâng ly uống một ngụm, kề môi mớm cho anh.
Rượu sake mát lạnh đi qua khoang miệng trở nên ấm áp, đầu lưỡi khẽ khuấy động, tạo nên một nụ ♓*ô*𝖓 ư·ớ·𝖙 á·✞.
Thương Kha giữ chặt gáy Diêu Viễn, nụ ⓗô-n càng thêm sâu. Anh ghé sát tai cô, ռg.♓.ℹ️ế.𝓃 г.ăn.ⓖ nói: "Diêu Viễn, em có quên gì không đấy?"
"Hử?" Diêu Viễn chẳng biết mình quên cái gì, cô chỉ biết hiện tại mình muốn làm gì.
Cô đặt ly rượu trên tay xuống, vươn tay vòng qua gáy anh, dùng sức kéo mạnh anh xuống hồ nước nóng.
Nước bắn tung tóe, Thương Kha vuốt mặt, ghé sát lại hô·ռ cô.
Bàn tay dưới nước của Diêu Viễn lần mò đến vạt áo của Thương Kha, dứt khoát kéo ngược lên cởi ra. Thân hình người đàn ông này quá mức xuất sắc.
Cô vươn tay chạm vào những khối cơ bắp rắn chắc của Thương Kha, từ cơ bụng thẳng, cơ 𝖓ⓖ-ự-ⓒ lớn đến cơ thang và cơ lưng rộng phía sau. Cảm giác khi chạm vào cơ bắp thực sự rất tuyệt, lòng bàn tay áp lên đó cảm nhận được sự săn chắc đầy sức mạnh, nhiệt độ 𝐧ó*n*g 🅱*ỏ*𝓃*ɢ cùng một lực đàn hồi phản lại.
Diêu Viễn làm việc gì cũng luôn kiên nhẫn và tập trung. Lòng bàn tay cô cảm nhận từng rãnh cơ, ngón tay men theo từng đường nét để đo lường độ sâu cạn của rãnh bụng. Cả phần eo so với bờ vai rộng lớn tạo thành một hình thang ngược hoàn hảo, cô v**t v* từ trái sang phải, từ trên xuống dưới.
Cơ thể Thương Kha căng cứng, nhiệt độ tăng vọt. Cánh tay ôm lưng Diêu Viễn vẫn giữ nguyên, tay kia chống lên thành bể.
Bàn tay Diêu Viễn trượt dọc theo cơ bụng, cơ hông, xuống đến rãnh bụng dưới thì khựng lại. Cằm cô tựa lên vai anh, 𝒸●ắ●ⓝ 𝓃●♓●ẹ vành tai anh, hỏi một câu nghe chừng rất trong sáng: "Anh có phiền nếu em tiếp tục đi xuống không?"
Câu nói này suýt làm Thương Kha phát điên, cảm giác ⓜá.⛎ toàn thân đang dồn về một chỗ, tim đập nhanh như muốn bay ra khỏi lồng ⓝ*🌀ự*↪️, nhiệt độ cơ thể còn nóng hơn cả nước suối. Anh chỉ biết dùng sức ⓗ·ô·𝓃 cô ngấu nghiến.
Tay cô còn nhanh hơn phản ứng của anh, đã phủ lên và nắm lấy, cũng chỉ dừng lại vài giây.
Cảm giác trong vài giây ngắn ngủi ấy thật đầy đặn, cô thấy thỏa mãn rồi, chẳng còn sức mà sờ mó nữa, cánh tay rã rời không nhấc lên nổi, đành dựa vào vai anh nghỉ ngơi. Đầu cô nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập tới, cô chỉ muốn ngủ.
"Toàn thân em đau nhức quá."
Anh lùi ra một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô. Khoảnh khắc tĩnh lặng giữa làn hơi nước mờ ảo.
Anh vẫn đang đợi câu trả lời sau khi suy nghĩ của Diêu Viễn. Nhưng anh nghĩ, chỉ cần Diêu Viễn muốn, dù cô đã nghĩ kỹ hay chưa cũng không quan trọng, anh có thể mang đến cho cô sự phục vụ và trải nghiệm vượt xa mong đợi.
Tuy nhiên, hiện tại còn một việc quan trọng hơn. Lần đầu trượt tuyết mà Diêu Viễn đã thử thách đường trượt trong rừng vượt quá khả năng, việc kiểm soát lực cơ bắp chưa chuẩn xác cộng thêm thời gian vận động quá dài.
Anh đỡ lấy Diêu Viễn, thì thầm vào tai cô: "Em nằm sấp xuống đi."
Diêu Viễn ngước mắt nhìn anh, tuy không hiểu lý do nhưng vẫn làm theo.
Thương Kha ngồi trên bậc thềm cúi đầu nhìn Diêu Viễn đang nằm sấp. Sau lưng cô chỉ có một sợi dây mảnh thắt nơ bướm, tấm lưng trắng ngần mịn màng, cần cổ thon dài, đ·ườ𝖓·🌀 ⓒ·𝑜𝖓·𝖌 hõm eo tuyệt đẹp.
Anh có chút không nỡ ra tay. ℳa·ⓢ·💲𝖆🌀·3 cơ bắp sau vận động cần thủ pháp chuyên nghiệp, kỹ thuật của anh đủ chuyên nghiệp, nhưng chẳng cần cúi đầu nhìn cũng biết bản năng cơ thể thì đâu có hiểu thế nào là chuyên nghiệp.
Mất một lúc để chuẩn bị tâm lý, anh cầm ly rượu bên cạnh uống cạn một hơi, vén tóc cô sang một bên rồi vươn tay cởi sợi dây sau lưng.
Dây vừa lỏng, Diêu Viễn đưa tay giữ lấy lưng theo bản năng, nhưng nút thắt đã bung ra, động tác trở nên vô hiệu. Chỉ cần cô cựa quậy một chút, mảnh vải kia sẽ trôi đi mất.
Thương Kha ấn tay lên lưng cô nói: "Đừng động đậy, hôm nay em trượt tuyết hơi lâu."
Đôi bàn tay ấm áp mang theo tình cảm của Thương Kha trượt từ lưng xuống eo Diêu Viễn, từ từ tản ra hai bên trước sau.
Khoảnh khắc chạm vào, tim Diêu Viễn như ngừng đập một nhịp, cơ thể trở nên cứng đờ.
Bàn tay Thương Kha dừng lại, dịu dàng dỗ dành: "Thả lỏng nào."
Cơ bắp lưng được giãn ra nhờ lực đạo ôn hòa và đều đặn, sự đau nhức cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Cảm giác được nâng đỡ khiến hốc mắt Diêu Viễn bỗng nhiên ươn ướt.
Tựa như lớp vỏ phòng ngự kiên cố bị ai đó dịu dàng gỡ bỏ, phần yếu mềm nhất thuộc về con người Diêu Viễn trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn tan chảy.
Khi ⓜ●𝒶💲●ş●a●g●ⓔ đến vùng vai gáy, Thương Kha đổi góc độ, đẩy ngược xuống cơ thang.
Nhịp điệu 𝖒ⓐş-s-🔼ⓖ-ⓔ hòa cùng tần số nhịp tim của Diêu Viễn, cứ như thể hai người đang cùng nhau hoàn thành một điệu vũ.
Cuối cùng là đến cơ bắp vùng chân. Trên trán Thương Kha đã lấm tấm mồ hôi. Diêu Viễn nhìn thì mảnh mai nhưng thực ra là do khung xương nhỏ, phần đùi lại rất có da có thịt, bắp chân thon thả được bao bọc bởi lớp cơ mỏng đều đặn.
Thương Kha thậm chí không thể hoàn thành hết quy trình Ⓜ️-ⓐ-𝐬-💲-🅰️-ɢ-e, đến phần đùi đành phải bỏ cuộc, anh không thể chịu đựng thêm sự giày vò này nữa.
"Được rồi, chúng ta đi thôi."
Diêu Viễn chống tay đỡ đầu, nghiêng mặt nhìn Thương Kha, ánh mắt lúng liếng đưa tình, đưa ra một yêu cầu nhỏ: "Bế em đi."
Thương Kha nói: "Vậy em mặc quần áo vào đã."
Diêu Viễn bất ngờ ngồi dậy, toàn thân ướt sũng, ánh mắt mơ màng. Nửa thân trên của cô hoàn toàn tr*n tr**, trong làn nước chỉ có một vệt màu xanh nhạt trôi nổi. Cô khẽ mở đôi môi đỏ mọng, nói: "Thương Kha, em vẫn muốn anh v**t v* em."
Bể nước nóng lộ thiên, những đ-ườ𝖓-ℊ 𝒸-o𝐧-ℊ phập phồng, sự tròn trịa trắng ngần hiện ra trước mắt khiến ánh nhìn của Thương Kha trầm xuống. Anh liếc nhìn xung quanh, vội vàng lấy chiếc áo choàng tắm bên cạnh bọc kín người Diêu Viễn lại: "Chúng ta lên phòng trước đã nhé, được không?"
Thương Kha mặc lại chiếc áo ngắn tay ướt đẫm, bế Diêu Viễn về phòng, lau tóc cho cô rồi tự mình vào nhà vệ sinh tắm rửa. Lúc tắm, anh nhìn thấy một con côn trùng bay trong góc tường mà lòng đầy phiền muộn, lẽ ra sáng nay lúc chọn khách sạn anh nên suy nghĩ kỹ hơn.
Anh chống một tay lên tường, cúi đầu nhìn chính mình. Lần đầu tiên anh cảm thấy khả năng kiểm soát của bản thân lại hạn chế đến thế, người phụ nữ này thực sự khiến anh mê muội quá mức.
Anh chẳng chuẩn bị gì cả, lịch trình vốn chỉ đi về trong ngày, Diêu Viễn lại mãi chưa cho anh câu trả lời. Anh không thể làm chuyện đó trong lúc Diêu Viễn còn đang suy nghĩ, đây vốn dĩ chỉ là một chuyến đi trượt tuyết đơn thuần.
Tuy nhiên, cũng không phải là không có cách. Anh lau khô người, mặc quần dài rồi bước ra khỏi phòng tắm sang phòng Diêu Viễn. Nhìn cảnh tượng trước mắt, anh dở khóc dở cười. Diêu Viễn đã ngủ say, tự quấn mình trong chăn kín mít, ngay cả tay cũng không thò ra ngoài.
Anh xem giờ, nằm xuống bên cạnh Diêu Viễn. Lượng vận động hôm nay đối với anh chẳng thấm vào đâu, anh lấy điện thoại ra xử lý email.
Giải quyết xong xuôi công việc, anh lại vào phòng tắm tắm nước lạnh một lần nữa, gọi dịch vụ giặt khô, loay hoay một hồi mới nằm lại bên cạnh Diêu Viễn.
Một lúc sau, Diêu Viễn sáp lại gần, tay đặt lên eo anh, chân gác lên đùi anh, hoàn toàn coi anh như một chiếc gối ôm hình người.
Anh đưa tay chỉnh lại tóc cho Diêu Viễn, nghiêng người ôm lấy eo cô, kéo cả người cô vào trong lòng mình.
Diêu Viễn ngủ rất ngoan, anh ngắm nhìn cô, mi mắt dần trở nên nặng trĩu.
Một bên cơ thể quá ấm áp, giống như có lò sưởi bên cạnh, Diêu Viễn bị nóng đến tỉnh giấc, cổ họng khô khốc muốn uống nước. Mở mắt ra nhìn thấy một khuôn mặt, cô mất vài giây mới phản ứng kịp, cô mò mẫm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, đã hai giờ sáng.
Cô bò dậy đi uống nước, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, cơ bắp không còn đau nhức như trước. Bụng lại thấy hơi đói, cô cầm điện thoại định xuống siêu thị dưới lầu mua chút đồ ăn.
Sáng nay lúc làm thủ tục nhận phòng, cô thấy tầng một có bể tắm công cộng và siêu thị.
Cô rón rén thay quần áo, đi xuống siêu thị. Giờ này dưới sảnh vẫn còn khá nhiều người đang ngồi ở quầy rượu tán gẫu ngắm tuyết.
| ← Ch. 055 | Ch. 057 → |
