Truyện:Quả Phụ - Chương 096

Quả Phụ
Trọn bộ 167 chương
Chương 096
Bất luận cầu gì
0.00
(0 votes)


Chương (1-167)

Người ta thường nói, bụng là nơi hội tụ của ngũ tạng, ưa ấm sợ lạnh, mà bụng dưới của nữ tử lại càng không thể chịu hàn, vì thế những vật kề cận nơi ⓝ𝖌ự-𝒸 bụng của phụ nhân, nhất định phải dùng chất liệu vừa mềm vừa tốt.

Chiếc yếm rời khỏi ⓣ♓.â.ⓝ ✝️𝒽.ể nữ tử, nhưng vẫn lưu lại một làn hương thơm kỳ dị ngọt ngào trên lớp lụa mỏng làm mờ đi tầm nhìn của hắn, nhưng không phải là không thể nhìn thấy rõ ràng.

Chỉ là ánh mắt chạm phải một mảng hồng phấn mờ ảo đầy dấu 𝒽ô𝐧·, trước mặt vốn đã 𝐦ôռ.𝖌 lung, lại thêm mùi hương t*nh d*c như làn sương chướng khí, khiến tinh thần thanh tỉnh bị nhuộm dính thành một thứ đặc quánh mê loạn.

Trán, thái dương, mu bàn tay, cằm, bên cổ... từng vệt từng vệt dấu ♓ô.𝓃 sậm màu như vảy rắn lặng lẽ in hằn dưới da.

Mà lúc này hắn lại khó lòng động đậy. Áo váy nàng quấn thành một đoàn, rối loạn trói chặt hai cổ tay cùng cánh tay hắn.

Hắn đã rất lâu rồi... chưa từng bị nàng trói lại như vậy.

Nếu là bình thường, chỉ cần eo chân hắn hơi dùng sức, lập tức có thể hất nàng xuống, khiến nàng không thể xoay người.

Nhưng hiện tại t𝖍●â●𝐧 ✝️●𝐡●ể lại rơi vào làn nhiệt oi bức, 𝐡ơ●ℹ️ ⓣ●h●ở 𝒹●ồ●ⓝ ԁ●ậ●𝓅 như khát Ⓜ️-á-𝖚, từng tấc cơ thể đều căng cứng khó giãn, nơi bị nàng áp chế càng bức bối đến đau nhức.

Mà người duy nhất có thể "cứu" hắn lúc này, lại chậm rãi ung dung, từng chút từng chút mài mòn thời gian. Mỗi một lần nàng hô hấp, sự dày vò liền nặng thêm một phần.

Lệ Lan Tâm đương nhiên không vội.

Mấy ngày nay ✞_𝐡â_𝐧 🌴_𝖍_ể nàng đã mệt mỏi rã rời, đâu giống người phía dưới - tinh lực dồi dào đến mức không thể tưởng tượng. Tối qua hắn lăn lộn nàng đến nửa đêm, sáng sớm còn vào triều, nay vừa hạ triều trở về chưa được bao lâu, vậy mà lại đã nổi hứng.

Nàng kéo dải yếm che lên mặt hắn, nhìn rõ dấu đỏ tím nàng vừa tát còn in trên gương mặt, nhưng thứ dưới làn váy mỏng khi nàng ngồi xuống khẽ động kia... lại quá mức thành thật.

Trong mắt nàng mang theo mệt mỏi, không còn né tránh ánh nhìn của hắn, vẻ bực bội cùng phẫn nộ cũng chẳng buồn che giấu. Hàng mày khẽ cau, nàng nhìn người dưới thân, cố ý lại hạ thấp người thêm chút nữa.

Quả nhiên, bên tai nàng lập tức nghe thấy tiếng hắn nặng nề r*n r* nghẹn lại, khàn khàn khó nhịn.

Nhìn người này chỉ bị nàng khẽ động một chút đã bị dày vò đến cực hạn như vậy, trong lòng Lệ Lan Tâm bỗng dâng lên một cảm giác khác thường.

... Nàng chợt nghĩ, ở nơi chật hẹp này, vào lúc này, bất luận nàng đưa ra yêu cầu gì, có lẽ hắn cũng sẽ đáp ứng.

Dù sao, nàng đã tát hắn hai cái, vậy mà hắn cũng chẳng còn tâm trí nổi giận. Rõ ràng hắn 𝖙hâ·𝖓 𝖙·♓·ể cường tráng, nàng thì suy yếu, nhưng cuối cùng vẫn là hắn bị nàng trói lại.

Con người cũng vậy, súc vật cũng thế - khi đói khát đến điên cuồng, chuyện gì cũng có thể cam tâm tình nguyện làm.

Nàng khẽ ↪️·ắ·n 𝖒ô·ⓘ, bàn tay mềm nắm lấy dải đeo ngọc bội trên huyền bào của hắn.

Giật mạnh, ném ra phía sau.

Ngọc bích cùng kim sức rơi xuống thảm mỏng, phát ra một tiếng trầm đục không nặng không nhẹ.

Ngay sau đó, bàn tay nàng trượt vào bộ thường phục dành cho thân phận Thái tử.

Y phục Thái tử, gấm vóc dĩ nhiên là cống phẩm thượng hạng, chạm vào tựa như mây lụa.

Ngón tay thăm dò xuống dưới, mây trắng lượn lờ tan ra từng đợt từng đợt, như khói sương trôi dạt.

Người nằm ngửa, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, rốt cuộc không chịu nổi loại khổ hình này nữa.

Hắn nghiến chặt hàm răng, khó khăn ép ra một câu:

"...... Nhanh... một chút."

Thế nhưng lời hắn cầu xin hoàn toàn vô dụng. Người vừa xoay mình giành lại thế chủ động- phụ nhân kia chẳng những không nghe, trái lại vừa mở miệng đã như dội thẳng một thùng dầu vào lửa —

"Nhưng mà điện hạ, trước kia khi thần phụ hầu hạ phu quân nhà mình, đều là chậm rãi như vậy."

Vẫn là giọng nói mềm nhẹ ôn hòa ấy, song nội dung cùng ngữ khí lại rõ ràng mang theo oán khí cùng ý trút giận.

"Trước tiên dùng những cách đã học cùng lực đạo thích hợp giúp cho phu quân nhà ta... rồi mới ↪️_ở_ℹ️ á_🅾️ tháo đai cho y, hầu hạ ytrước, sau đó mới đến mình. Thường thì cũng không cần cởi hết y phục, chỉ cởi chỗ cần cởi, đợi chuẩn bị xong xuôi rồi mới ngồi lên, chậm rãi..."

Biết rõ nàng cố ý, nhưng lửa giận trong hắn vẫn "ầm" một tiếng bốc lên dữ dội.

Hắn vừa định chống dậy, bờ vai rộng lại bị hai tay nàng ấn mạnh xuống.

Một tiếng nghẹn trong cổ họng, thân hình lại rơi trở xuống lớp nệm mềm, nửa chữ cũng không nói nên lời.

Đợi hắn gần như bị nàng dày vò đến chịu không nổi, Lệ Lan Tâm mới lại ngồi thẳng dậy, chậm rãi đẩy vạt áo thường phục của nam nhân ra, giọng dịu dàng như mang theo hồi ức u uất:

"Điện hạ cũng biết, phu quân nhà ta 🌴♓.â.ⓝ ✞𝐡.ể không tốt, chân cẳng không tiện, ngày nào cũng uống thuốc đắng, châm kim trị liệu. Cho nên trước khi đ●ộռ●ⓖ ⓟ●𝖍●ò●п●𝐠, bà mẫu trong nhà đặc biệt sai ma ma quen việc nhất đến căn dặn tỉ mỉ với ta."

Tông Lẫm bị ép phải nghe những lời này, giận dữ cùng d*c v*ng xoắn chặt thành một cơn lốc đỏ sẫm, càng giận càng bốc lửa. Trước mắt hắn lại bị che thêm một tầng, nàng kéo vạt váy mỏng phủ xuống.

Lớp lụa trắng mỏng phủ lên sắc đỏ thành hai tầng mềm ịa, tầm nhìn vì thế càng thêm mờ ảo.

Giọng nàng thấp nhẹ, như gợn nước ấm lay động:

"Ma ma dạy chuyện phòng the nói, thần phụ †𝖍.â.𝓃 †.𝐡.ể khỏe mạnh, lại là thê tử, tự nhiên phải chăm sóc phu quân nhiều hơn, thông cảm với phu quân nhiều hơn, không được khiến ymệt, càng không thể vì κⓗ·ο·á·𝐢 🦵·ạ·ⓒ của mình mà làm đàn ông tổn hại 🌴-♓â-ⓝ †h-ể. Nhất định phải cẩn thận, phải dè dặt, tuyệt đối không được học theo hạng phụ nhân ph*ng đ*ng. Chuyện trong phòng, cũng phải cung kính, giữ lễ."

Lệ Lan Tâm chậm rãi nói, đến câu cuối cùng, chính nàng cũng cảm thấy có chút buồn cười.

Chuyện phòng the... phải cung kính giữ lễ.

Trước kia ở Hứa gia, nàng chỉ có một nam nhân là Hứa Du. Bao năm qua, nàng chưa từng thấy những lời ấy có gì sai.

Nhưng giờ nói ra trước mặt người này, dù ban đầu chỉ là để chọc giận hắn, kết quả lại khiến chính nàng giật mình.

Giữa nàng và Hứa Du, quả thật là cung kính, là giữ lễ.

Mọi thứ đều theo khuôn phép, không có thần hồn điên đảo, không có Ⓜ️·ấ·✞ κ𝒾ể·Ⓜ️ ⓢ🔴·á·✞, chỉ nhàn nhạt bình bình.

Như múc nước từ một thùng đổ sang thùng khác bằng một chiếc gáo.

Còn giữa nàng và Tông Lẫm thì...

Có lúc hình ảnh phản chiếu trong gương, theo làn nước loang càng thêm méo mó.

Cổ họng khẽ động, ánh mắt nửa hoảng loạn, bàn tay vươn ra.

Tháo ngọc bội buộc bên hông, kéo vạt áo.

Đầu gối chống lên đệm phù dung, váy lụa chồng chất rũ xuống trải ra, sắc hồng tàn phai ánh lên trong rèm, rơi mạnh xuống tấm đệm cẩm uyên ương lạnh mát, ɱề●𝐦 𝖒ạ●ⓘ.

Tiếng rên trầm thấp cùng tiếng 𝖗*𝖚*𝐧 𝓇ẩ*𝖞 thét khẽ đột nhiên hòa lẫn vang lên.

— vậy mà trong lúc ấy, nàng vẫn không quên vừa 𝖗·⛎·п 𝐫·ẩ·𝐲 vừa tiếp tục nói, như thể không k*ch th*ch hắn thì sẽ mất mạng:

Âm thanh đứt quãng:

"Điện... điện hạ... bây giờ... ngài đều đã biết hết rồi... đã vừa lòng chưa...?"

Biết rõ զ⛎🅰️●п 𝐡●ệ phu thê giữa nàng và Hứa Du trước kia rốt cuộc ra sao, đã vui chưa?

Tông Lẫm nghiến chặt răng, giận dữ bùng lên theo d*c v*ng:

"Câm miệng!"

Hắn quát một tiếng, miệng nàng quả thật lập tức khép lại.

Nhưng nàng cũng đột nhiên dừng hẳn, mà lúc này lại đúng vào thời khắc then chốt.

Toàn thân hắn trong khoảnh khắc căng cứng đến như muốn đứt gân.

Đôi mắt bị che bỗng mở to, đỏ sậm vì giận dữ:

"Nàng—"

Bên tai lại nghe rõ nàng cũng đang khó chịu mà khẽ rên.

Nhưng không biết nàng lấy đâu ra định lực, vậy mà thật sự dừng lại.

Ngay sau đó, giọng nàng 𝖗●⛎●п гẩ●y:

"... Điện hạ, ta muốn ra phủ, đi gặp người nhà."

Tiếp đó là lời uy h**p:

"Ngài... ngài nếu không cho ta đi... ta... ta sẽ..."

Nàng đột ngột ngồi bật dậy —

Tông Lẫm trong khoảnh khắc như muốn nứt cả khóe mắt, cánh tay lập tức vươn lên muốn kéo phăng thứ đang che trước mặt xuống.

Nhưng tay hắn vừa nhấc, nàng lại —

Gân xanh nổi lên, hắn ngẩng đầu lên thật mạnh.

Lệ Lan Tâm cũng khổ sở không kém, tay 💰1*ế*ⓣ 𝒸*𝒽*ặ*🌴 y phục dưới thân.

Nàng cố nén 𝐫υ·ⓝ 𝓇·ẩ·🍸, tiếp tục uy h**p:

"... Ngài cho ta đi đi, ta chỉ tới hẻm Thanh La nhìn một chút, nhìn xong sẽ về..."

Nói xong, nàng còn cúi xuống ⓗ_ô_ⓝ nhẹ cằm và môi hắn.

Nhưng chỉ đổi lại một câu lạnh lẽo:

"... Không được."

Vừa tức vừa phẫn, chuyện đã đến nước này, nàng tuyệt đối không chịu bỏ qua.

N_ⓖ♓_𝐢ế_𝐧 𝓇ă𝖓_𝖌, nàng đứng bật dậy, giơ tay tát mạnh thêm một cái nữa lên mặt hắn, "bốp" một tiếng vang giòn.

Nước mắt trào ra, nàng lùi lại, toàn thân tách rời, giọng run run:

"Ngươi... ngươi không cho ta đi... thì cũng đừng hòng được nữa!"

Nói xong liền định trèo xuống khỏi giường.

"Quay lại!" 

Chỉ trong một hơi thở, hắn đã không nhịn nổi gầm lên.

Lệ Lan Tâm lau nước mắt, trừng hắn, dừng lại, rồi không nói hai lời liền nắm lấy chỗ yếu hại của hắn, chậm rãi ⓢ.1.ế.ⓣ c𝒽.ặ.✝️.

"Ngài cho ta đi, ta sẽ tiếp tục hầu hạ ngài như vậy... được không? Cho ta đi đi..."

Nàng ghé sát tai hắn thì thầm.

Tông Lẫm 𝐦●á●⛎ trong mạch dâng ngược, gần như bị nàng ép đến phát điên, muốn cố chịu cũng không thể.

Vài nhịp thở sau, hắn 𝖓_🌀𝒽ï_ế_𝓃 гă_ⓝ_🌀:

"... Được, cho nàng đi."

"Nhưng phải để người theo..."

Còn chưa dứt lời, bên tai đã vang lên một tiếng mừng rỡ khe khẽ — từ người phụ nhân chẳng biết từ lúc nào đã học được cách hành hạ hắn.

Lệ Lan Tâm chậm rãi đứng dậy, hài lòng khép mắt, rồi lại ngồi xuống.

Chương (1-167)